Theo chân Châu Húc, tôi bước qua cánh cổng gỗ lim sơn son thếp vàng của Vân Mộng Lâu, chốn thanh lâu danh tiếng bậc nhất Thành Đô.
Đúng như cái tên mỹ miều của nó, đây quả thực là một nơi đẹp như mộng ảo, lơ lửng trên những tầng mây của dục vọng.
Tất nhiên, đó là một giấc mộng hoàn toàn xa lạ đối với gã trai quê mùa như tôi.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, nội thất bên trong đã mở ra một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Một mùi hương trầm ấm pha lẫn mùi phấn son thơm ngát vấn vít nơi chóp mũi, và những tấm rèm lụa đỏ rực rủ xuống từ trần nhà cao vút như thác đổ.
Phía sau lối vào là một sảnh đường rộng lớn, tráng lệ đến choáng ngợp.
Ở đó, vô số nam thanh nữ tú đang chìm đắm trong men rượu và tiếng nhạc.
Làm sao nam nữ lại có thể phóng túng đến mức này ngay giữa ban ngày ban mặt chứ!
Khung cảnh diễn ra trước mắt tôi khác xa một trời một vực so với những lễ nghi và phép tắc khắt khe mà tôi vẫn hằng tưởng tượng về Trung Nguyên.
Không ai giữ kẽ. Họ cười đùa sảng khoái, ôm ấp lả lơi, thì thầm những lời mật ngọt vào tai nhau...
Phải chăng khi bước vào đây, tất cả họ đều đã vứt bỏ lớp mặt nạ đạo mạo thường ngày? Đó là một không gian nơi những đụng chạm xác thịt diễn ra với sự tự do tuyệt đối.
Dưới ánh đèn lồng đỏ mờ ảo, các kỹ nữ thoắt ẩn thoắt hiện khắp nơi như những cánh bướm đêm.
Những tấm vải voan sặc sỡ, mỏng tang như cánh chuồn khoác hờ hững trên cơ thể họ—hoặc có thể nói là "khoác", nhưng từ đó khó mà diễn tả hết sự táo bạo của họ.
Giữa đám đông đó, phấn son điểm tô và trâm cài lấp lánh, lắc lư theo nhịp điệu—có cô khéo léo khoe bộ ngực đầy đặn sau lớp yếm thắm, có cô lại phô diễn vẻ quyến rũ chết người của đôi chân dài trắng muốt.
Bảo sao Châu Húc lại ca ngợi nơi này hết lời như thế.
Tôi nép sau lưng hắn như gà con, mắt đảo như rang lạc, vừa tò mò vừa sợ sệt.
“Quý khách đã đến. Mời đi lối này ạ.”
Châu Húc chắc hẳn là khách quen nhẵn mặt, vì một kỹ nữ vừa nhìn thấy hắn đã đon đả chạy ra, giọng nói ngọt như mía lùi, dẫn đường.
Tôi cứ tưởng chúng tôi sẽ đi thẳng và tìm một chỗ ngồi nào đó ở sảnh tầng một để hòa vào đám đông.
Nhưng thay vào đó, cô kỹ nữ lại dẫn chúng tôi hướng về phía cầu thang gỗ lim chạm trổ tinh xảo.
“...Châu huynh, chúng ta đi đâu thế?” Tôi thì thầm, kéo tay áo hắn.
“Thụy Trấn, đừng lo. Vì đây là lần đầu tiên của đệ, nên ta có hơi 'chơi lớn' một chút.”
“Dạ?”
“Lên Nhã Gian đi. Đàn ông đích thực uống rượu với nhau, ít nhất cũng phải có không gian riêng tư chứ.”
Giới thượng lưu Trung Nguyên sống khác thật. Dù vậy, sự xa xỉ này bắt đầu khiến tôi cảm thấy hơi quá sức và áy náy.
“Không, Châu huynh, đệ không mong đợi gì xa hoa thế đâu...”
Châu Húc cười khanh khách, vỗ vai tôi trấn an.
“...Thú thật thì, cái đó là ta khoe mẽ thôi. Người của chỗ này muốn dẫn ta đến chỗ tốt hơn để nịnh nọt. Có vẻ như lô rượu Bạch Tửu thượng hạng ta cung cấp trước đây bán chạy lắm. Đây là cách họ tri ân thượng khách đấy.”
“...Ồ...”
“Sao lại ngạc nhiên thế? Thôi nào, cùng tận hưởng đi. Như ta đã nói, ta ghét uống rượu hay chơi bời một mình—có bạn hiền mới vui chứ. Đưa đệ đến đây lần đầu, lại vớ được cơ hội này. Ta thấy mình cũng oách ra phết trước mặt đàn em.”
“Huynh đúng là nhất. Nếu vậy thì đệ sẽ không khách sáo đâu...”
Tôi cố kéo khóe miệng đang giật giật vì phấn khích xuống để giữ vẻ điềm tĩnh giả tạo.
Nghĩ lại thì, tầng một đúng là có hơi thô tục và ồn ào quá.
Mọi người làm mấy chuyện sờ mó đó ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trước mắt bao người là sao chứ?
Và như Châu Húc nói, phòng riêng dù sao cũng tốt hơn cho việc trò chuyện tâm tình.
Tôi đến đây để uống rượu, ừ thì đúng, nhưng cũng là để trải nghiệm văn hóa mà.
Để kết nối ở mức độ sâu sắc hơn, hiểu không?
Để thân thiết hơn với Châu huynh, và biết đâu nghe được vài câu chuyện thú vị từ các kỹ nữ "giải ngữ hoa"...
Thịch thịch thịch!
Khi chúng tôi leo lên cầu thang, người người hối hả chạy ngược xuôi, vẻ mặt ai nấy đều có chút căng thẳng lạ thường.
Mắt Châu Húc dõi theo họ đầy cảnh giác, rồi lại nhìn đi chỗ khác, lặp đi lặp lại.
Rồi, nhìn thấy ai đó quen mặt, hắn gọi to.
“Triệu Quản sự!”
Người đàn ông được gọi là Quản sự giật mình thon thót khi thấy Châu Húc, nhưng chỉ gật đầu chào qua loa rồi vẫn cắm đầu chạy tiếp công việc khẩn cấp của mình.
“...Cái quái gì thế?”
Châu Húc trông có vẻ bối rối trong giây lát.
“Lối này ạ.”
Cô kỹ nữ dẫn đường vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, mời chúng tôi đi tiếp.
Tầng hai trông sang trọng hơn hẳn.
Không còn sự ồn ào xô bồ và thô tục bình dân của tầng một; nơi này tĩnh lặng và tinh tế hơn nhiều.
Khác với không gian mở toang hoác ở dưới, tầng hai có những vách ngăn bằng gỗ quý che khuất một nửa tầm nhìn.
Mỗi khu vực đều có không gian riêng, với những tấm mành tre buông rủ che chắn khuôn mặt khách quan khỏi những ánh mắt tò mò.
Nhan sắc của các kỹ nữ ở đây cũng nổi bật hơn hẳn một bậc.
Nếu tầng một là vẻ đẹp đại trà, thì ở đây là một đẳng cấp tinh tế hơn.
Không áp đảo kinh người như Thanh Nguyệt hay Đường Tố Lan, nhưng chắc chắn xinh hơn cô Gia Anh bán bánh bao ở làng tôi gấp vạn lần. Dễ thương, đằm thắm, thậm chí là sang trọng.
Nếu phải chấm điểm, với Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan là 10 điểm tuyệt đối, thì mấy cô này cũng phải được 7 hoặc 8?
Tất nhiên, nếu soi kỹ thì một số cô vẫn có tỷ lệ cơ thể hơi lệch chuẩn.
Chân hơi ngắn, lưng hơi dài, đầu hơi to... kiểu thế.
...Nhưng thú thật, tôi có tư cách gì để phê bình người ta chứ?
Đối với họ, chắc tôi trông cũng chẳng khác gì một tên ăn mày nhà quê mới lên tỉnh.
Họ chắc sẽ nghĩ một gã khố rách áo ôm may mắn nào đó vừa đi lạc vào chốn thần tiên này nhờ phúc của đại gia đi cùng.
Tôi thở dài ngưỡng mộ và tiếp tục bước đi, mắt không rời khỏi những bóng hồng lướt qua. Chắc vất vả lắm mới tuyển được dàn mỹ nữ thế này.
“Hả?”
“Lên thêm một tầng nữa, Thụy Trấn.”
“Oa... Thật á?”
Nhưng bước chân của chúng tôi không dừng lại ở tầng hai.
Châu Húc nở một nụ cười hào hoa và tự tin dẫn tôi đi tiếp lên cầu thang dẫn tới tầng ba.
Vai hắn dường như rộng hơn, dáng người cao lớn hơn một chút trong mắt tôi.
Đây là khí chất của kẻ có tiền sao?
Một cảm giác quyền lực tôi chưa bao giờ thấy ở mấy ông chú ăn mày.
Và thế là chúng tôi lên đến tầng ba.
Chắc chắn là đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.
Yên tĩnh hơn, xa hoa hơn gấp bội, với một thứ áp lực... không thể diễn tả bằng lời lơ lửng trong không khí.
Tiếng đàn tỳ bà gảy nhẹ nhàng, du dương như suối chảy. Mùi hương trầm nồng nàn, quyến rũ hơn, không còn nồng nặc mùi phấn rẻ tiền.
Tôi đã thấy choáng ngợp ở tầng một và tầng hai rồi—giờ mà quay đầu bỏ về thì chắc sẽ hối hận cả đời mất.
Ở đây ít thấy kỹ nữ đi lại hơn.
Chắc đều ở trong phòng riêng phục vụ khách quý hết rồi.
Khi chúng tôi đi dọc hành lang trải thảm êm ái, tôi chỉ thấy đúng một cô lướt qua.
Y phục lụa là và kiểu tóc cầu kỳ của cô ấy sang trọng hơn nhiều, toát lên vẻ quý phái.
Xinh đẹp, không một tì vết.
Nhan sắc tuy cũng chỉ tương đương tầng hai, nhưng cô này cao ráo, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo như người mẫu.
Nếu gặp cô ấy ngoài đường, chắc tôi sẽ đứng ngẩn tò te ra mà nhìn đến sái cổ.
Giả sử cô ấy không phải là võ giả, tất nhiên. Võ giả thì mặc định là bị tôi lườm cho cháy mặt rồi.
“Ngay đây.”
Châu Húc dừng lại trước một căn phòng có cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, ánh sáng mờ ảo hắt ra từ bên trong.
Rồi hắn nói, giọng đầy hào hứng.
“Vào đi. Vì là lần đầu tiên của đệ, đệ hãy vinh dự mở cửa và vào trước đi.”
Tôi chậm rãi tiến lại gần, trong lòng đầy kinh ngạc và hồi hộp.
Tim tôi đập thình thịch khó hiểu như trống trận.
“Đừng run nữa mà mở cái cửa chết tiệt đó ra đi, Thụy Trấn. Ta khát khô cả cổ rồi.”
“A-Ai run chứ? Đệ chỉ... chỉnh đốn trang phục thôi.”
“Sẽ có kỹ nữ tuyệt sắc đợi sẵn bên trong đấy. Vào đi.”
Sau khi chứng kiến mọi thứ từ tầng một đến tầng ba, giờ lại đến cái này?
Sẽ là loại kỹ nữ thần tiên nào đây?
Sự mong đợi và căng thẳng hòa quyện, khiến tim tôi đập loạn nhịp trong lồng ngực.
Có lẽ vì tôi chưa có nhiều cơ hội tiếp xúc với phụ nữ đẹp.
“...”
...Đột nhiên, hình ảnh hai người phụ nữ quyền lực lóe lên trong đầu tôi—đặc biệt là ánh mắt sắc lạnh của Thanh Nguyệt—nhưng tôi vội lắc đầu xua đi những ký ức tồi tệ đó.
Phải rồi. Tôi đến đây để quên hết mấy chuyện tào lao, rắc rối đó mà?
Tận hưởng khi còn có thể. Lệnh của ông chú Quách Đầu đấy.
Tôi hít sâu một hơi, từ từ đẩy cửa.
“K-Khách quan! Châu Lão gia!”
Đúng lúc đó, ai đó hớt hải chạy tới từ phía sau và gọi giật Châu Húc lại.
Quay lại, thì ra là gã mà Châu Húc gọi là Triệu Quản sự lúc nãy.
“L-Làm ơn, ra đây một chút ạ. Có chuyện gấp cần ngài định đoạt.”
Châu Húc cau mày thoáng chốc, vẻ không hài lòng, nhưng rồi cũng ra hiệu cho tôi.
“Thụy Trấn, đệ vào trước đi. Vui vẻ làm quen với mấy em kỹ nữ trước ta nhé. Ta quay lại ngay.”
“Hả?”
...Không, Châu huynh, thế thì quá đáng lắm. Huynh định bỏ rơi đệ à?
Ở một mình với người lạ—những người phụ nữ sành sỏi mà tôi đang trả tiền để mua thời gian?
Tôi sẽ hành xử lóng ngóng, chân tay thừa thãi, lộ rõ bản chất gà mờ chưa từng trải sự đời...
Họ sẽ nhận ra tôi là con gà béo ngơ ngác ngay lập tức và dụ dỗ mua rượu đắt tiền—rồi sao nữa?
Thậm chí tôi còn chẳng phải người trả tiền.
Nhưng Châu Húc đã nhanh chóng đi theo tên quản gia, bỏ lại tôi đứng chơ vơ, ngơ ngác ở hành lang.
Chỉ còn cô kỹ nữ dẫn đường ở lại, mỉm cười điềm nhiên đầy khích lệ.
Tôi hắng giọng, lấy hết can đảm của một nam nhi đại trượng phu[note88711], và cuối cùng đẩy cửa bước vào.
Cánh cửa được chế tác tốt đến mức mở ra êm ru không một tiếng động.
“...” ?
Căn phòng riêng hiện ra trước mắt.
Một không gian rộng rãi, thoáng đãng.
Một chiếc bàn gỗ lim cao cấp được đánh bóng loáng, bày biện đủ loại cao lương mỹ vị, rượu ngon, xung quanh là những chậu lan, trúc và hoa tươi theo mùa được cắm tỉa gọn gàng, tinh tế.
Những bức tranh thủy mặc đơn giản treo trên tường, tạo cảm giác tao nhã, thanh cao—không quá phô trương, cũng không quá đơn điệu.
...Nhưng chẳng có ai ở đó cả.
Trống trơn.
Chẳng phải bảo là có kỹ nữ đợi sẵn sao? Với sự chuẩn bị công phu này, chẳng phải nên có ít nhất một cô nương đang ngồi gảy đàn hay rót rượu chờ khách chứ?
Tôi thận trọng quét mắt nhìn quanh phòng, tìm kiếm bóng dáng giai nhân.
Hay là trò đùa kiểu nhảy xổ ra từ chỗ trốn để tạo bất ngờ? Trẻ con quá, và nơi sang trọng này chắc sẽ không chơi trò đó...
“...Không có ai à?”
Tôi quay sang hỏi cô kỹ nữ dẫn đường vẫn đứng bên cạnh. Cô ấy vẫn giữ vẻ bình thản, chuyên nghiệp.
“Mời công tử vào an tọa. Chúng tôi chỉ đang dành thêm chút thời gian để chuẩn bị trang điểm cho những kỹ nữ xinh đẹp nhất để phục vụ ngài thôi ạ. Mong công tử lượng thứ chờ đợi trong giây lát.”
“Ra vậy. Được rồi.”
Thực ra thế này lại tốt hơn cho cái tim yếu ớt của tôi.
Dù sao thì có thời gian để trấn tĩnh lại trước khi đối mặt với "bầy tiên nữ" vẫn hơn. Và chờ Châu Húc quay lại thì càng an tâm.
Tôi bước vào trong với trái tim bình ổn hơn đôi chút.
Cạch.
Cánh cửa đóng lại sau lưng, nhốt tôi vào thế giới xa hoa và tĩnh lặng này.
************
Vừa đi theo Quản sự Triệu Liệt Mẫn, Vệ Xương vừa thầm bực bội, tự hỏi liệu đám kỹ nữ chưa trang điểm xong, hay hết rượu, hay cái quái gì đang xảy ra mà họ phải lôi hắn ra ngoài gấp gáp như vậy.
“Ngươi muốn cái quái gì mà—”
Bộp!
Chưa kịp dứt lời, Triệu Liệt Mẫn đã thô bạo nhét một vật cứng vào ngực áo Vệ Xương.
Là một thỏi vàng.
Sắc mặt Vệ Xương càng trở nên dữ tợn hơn trước hành động xấc xược và bất ngờ này.
“Cái trò gì đây?”
“Ta chưa bao giờ đồng ý làm chuyện nguy hiểm đến tính mạng!”
Triệu Liệt Mẫn rít lên đầy khẩn thiết, cắt ngang sự hung hăng của đối phương.
“...Nguy hiểm?”
Vệ Xương nheo mắt lại đầy nghi hoặc.
Chỉ là sắp xếp rượu và gái, có cái quái gì mà nguy hiểm?
“Nguy hiểm chỗ nào?”
“Đừng có giả ngu. Đáng lẽ ta phải kiểm tra kỹ trước khi nhận ủy thác...!
Đại hiệp à, dù có Hạ Ô Môn chống lưng, chúng tôi cũng không muốn đắc tội với một cao thủ chỉ vì vài đồng tiền lẻ này đâu.”
“Ngươi đang nói lảm nhảm cái gì thế?”
“Nếu ngài muốn tiếp tục, tự đi mà giải quyết vị cao thủ đó. Chúng tôi xin rút lui. Ta đã báo cáo với Lão Bản rồi. Vân Mộng Lâu không can hệ gì nữa.”
“Khoan đã, cái quái—”
Vệ Xương vừa định vươn tay túm cổ áo tên quản sự để hỏi cho ra lẽ, thì nhận ra ánh mắt của Triệu Liệt Mẫn đang trôi tuột qua vai mình, nhìn chằm chằm về phía sau lưng hắn với vẻ kinh hoàng.
Cảm nhận được sự bất thường, Vệ Xương cũng quay đầu nhìn theo.
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng hắn.
Hắn chậm rãi xoay người lại.
Ở cuối hành lang, cách đó không xa.
Một nữ nhân đang đứng sừng sững ở đó.
Khuôn mặt khuất sau lớp khăn voan[note88718] rủ xuống từ chiếc nón lá, thân vận y phục trắng toát. Một dải lụa thô buộc hờ hững ngang eo.
Bất kể cô ta là thần thánh phương nào, Vệ Xương lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác. Bản năng sinh tồn của một kẻ lăn lộn giang hồ gào thét bảo hắn phải làm thế.
Chỉ đến lúc này, hắn mới hiểu tại sao Triệu Liệt Mẫn lại sợ hãi từ bỏ ủy thác như vậy.
Cộp... cộp... cộp...
Trong khi đó, người phụ nữ bắt đầu bước tới.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy áp lực của cô vang vọng, xuyên thủng cả tiếng đàn tỳ bà du dương xung quanh.
7 Bình luận
ngon
ngon