"...Tất cả chỗ này... đều là của ta sao?"
Phương Phi Nhiên tiền bối chỉ tay vào cỗ xe ngựa chất đầy ắp hàng hóa, cao ngất ngưởng, rồi quay sang nhìn ta.
"Đúng vậy."
Ta ngẩn người, không thể nào hiểu nổi sự thay đổi đột ngột này.
Cái gọi là "một bước lên mây", "phất lên sau một đêm" chính là để chỉ tình cảnh này sao?
Chỉ là may vài bộ đồ da thú vui thôi mà đã được đãi ngộ thế này...
"..."
...Khoan đã, không hẳn.
Ngẫm lại thì, có lẽ đây là động thái Hạ Ô Môn cố tình nâng đỡ ta một cách công khai.
Trước khi rời đi, chắc ta phải gặp Vệ Xương đại ca một lần. Phải xem tình hình rốt cuộc đang trôi về đâu.
Ta tiến lại gần, xem xét kỹ cỗ xe ngựa.
Nào là gấm vóc lụa là thượng hạng, hàng chục rương hòm, từng lớp da thuộc cao cấp xếp chồng lên nhau, thuốc nhuộm đen quý hiếm, một rương đầy ắp bạc trắng, gỗ tốt, dụng cụ chế tác mới... và vô số thứ khác.
Nhiều đến mức ta tự hỏi một mình ta có nuốt trôi hết đống này không.
Nó xa hoa đến độ ta bắt đầu lo lắng liệu ra đường có bị sơn tặc trấn lột hay không.
Cả đời sống kiếp nghèo hèn, nay bỗng dưng núi vàng ập vào người, ta quả thực lúng túng không biết phải ứng xử ra sao.
Nói một cách trần trụi thì, chỉ với cỗ xe này, ta đã chính thức bước vào hàng ngũ phú gia.
"Chắc cậu thấy lạ lẫm lắm hả?"
"...Vâng. Quá sức lạ lẫm. Cái nhà nát của ta còn chẳng có chỗ mà chứa đống này."
"Dần dần rồi cũng phải xây nhà cao cửa rộng thôi. Hoặc chuyển nhà cũng là ý hay. Mà cậu đã định sống ở núi Nga Mi, thì cắm dùi ở đó cũng không tệ.
Nhân tiện, hay là để ta thuê người xây cho cậu một tư dinh mới nhé? Cái chòi hiện tại của cậu rách nát quá thể. Chỉ cần để lại rương bạc này, không bao lâu nữa ta sẽ phái thợ đến."
...Xây nhà sao.
"...Để ta suy nghĩ đã. Chuyện này chắc phải bàn bạc thêm với mấy ông chú cái bang."
Ta cần tham khảo ý kiến của Quách Đẩu thúc.
Tuy là ăn mày, chẳng có duyên với tiền bạc, nhưng ông ấy lại là người sáng suốt vô cùng. Ông ấy sẽ giúp ta không bị đồng tiền làm mờ mắt, hoặc ngăn ta đưa ra những quyết định ngu ngốc.
Ta tự hỏi liệu có cần thiết phải đổi nhà không. Sống thế này cũng đâu có bất tiện gì lớn.
Hơn nữa, việc có thực sự định cư được ở núi Nga Mi hay không vẫn còn là ẩn số.
Chẳng bao lâu nữa, khói lửa chiến tranh sẽ bùng lên khắp nơi.
...Hay là không nhỉ? Vì Thanh Nguyệt đã rời xa cốt truyện chính, biết đâu kế hoạch của bọn tà phái cũng bị trì hoãn?
Thú thật, có lẽ cái cốt khí ăn mày đã ăn sâu vào máu, nên ta vẫn thấy mọi thứ cứ như một giấc mơ hoang đường.
"Dù sao đây cũng là những thứ cậu xứng đáng được nhận, đừng áp lực quá."
"Ta chỉ làm vài bộ đồ da-"
"-Chính nhờ mấy bộ đồ da đó mà cậu lọt vào mắt xanh của Hạ Ô Môn đấy thôi. Dù là vận may, nhưng nếu vận may đó do chính tay cậu tạo ra, thì cậu cũng phải học cách nắm bắt lấy nó. Cứ mãi rụt rè như thế, là bị mấy gã tham lam như ta lột sạch đấy."
Miệng thì nói thế, nhưng Phương Phi Nhiên chưa từng đối xử tệ bạc với ta bao giờ.
Lần này cũng vậy, ta đâu ngờ sẽ được nhận cả cỗ xe ngựa này.
Đều là do ông ấy tự mình lo liệu, vun vén cho ta.
Trước thái độ kiên quyết của Phương thúc, lời cảm ơn chực trào ra nơi cổ họng đành phải nuốt xuống.
Thấy ta im lặng chấp nhận, ánh mắt ông ánh lên vẻ hài lòng.
"Với lại, Hàn thiếu hiệp này. Khi chúng ta nuốt trọn Thường Bình Thương Đoàn, quy mô sẽ phình to ra rất nhiều. Đến lúc đó, ta sẽ giới thiệu vài người hầu cận đắc lực để giúp đỡ cậu."
"Dạ?"
"Chẳng lẽ cậu định làm việc một mình cả đời sao? Biết đâu đấy, với con mắt nhìn người của cậu, thương đoàn chúng ta sẽ còn tiến xa hơn nữa."
"..."
Ý là ta sắp có cả thuộc hạ riêng sao?
Cảm giác như trong lúc ta không hề hay biết, con đường công danh sự nghiệp đang trải thảm đỏ mời gọi ta bước lên vậy.
"Nhưng ta mang đống này đi kiểu gì đây?"
"Ta sẽ cho cậu mượn hai con ngựa khỏe cùng một gã phu xe. Chở đến chân núi Nga Mi rồi quay về là được."
"Đa tạ tiền bối. Đã đến nước này rồi thì ta phải chuẩn bị lên đường thôi. Việc ở Thành Đô coi như cũng xong xuôi cả rồi..."
"Ý cậu là chuyện phá hỏng hôn sự của Đường tiểu thư ấy hả?"
"...Thì, cũng đại loại thế."
"Ha ha ha, Hàn thiếu hiệp quả nhiên là người thẳng thắn, ta thích cái tính đó. Giá mà cậu học võ công, chắc chắn sẽ trở thành một hào kiệt vang danh thiên hạ. Thôi, cậu cứ lo liệu việc của mình đi."
******
"Ngài có hài lòng với món quà của chúng tôi không?"
Vệ Xương nuốt khan, cố nén sự căng thẳng khi đối diện với Hàn Thụy Trấn.
Ngay từ lần đầu gặp gỡ, hắn đã biết người thanh niên này không tầm thường, nhưng đến mức này thì quả là vượt xa sức tưởng tượng.
Từ y thuật chữa trị tâm ma... cho đến việc nhìn thấu thân phận Võ Lâm Công Địch, thậm chí nhận diện được cả tay chân của Bạch Xà Hiền.
Hành động này chẳng khác nào hắn đã ra tay chặt đứt vây cánh của Ngụy Thiên Thương để bảo vệ bệnh nhân của mình là Đường Tố Lan.
Nếu hai người đó thực sự thành thân, không khó để hình dung ra kết cục bi thảm của Đường Tố Lan. Có lẽ bàn tay ma quỷ của Bạch Xà Hiền sẽ vươn tới tận gốc rễ của Tứ Xuyên Đường Môn.
Hàn Thụy Trấn, quả nhiên không phải nhân vật có thể tùy tiện đắc tội.
"Vụ thương đoàn, quả nhiên là do huynh làm sao?"
Hàn Thụy Trấn thở dài, đáp:
"Ta đã nói là ta thấy áp lực mà. Ta không cần báo đáp. Ta ghét nhất là cảm giác bị ràng buộc, nợ nần."
"...Ưm, Quý nhân..."
Vệ Xương cẩn trọng lựa lời.
Dù sao đây cũng là mệnh lệnh từ cấp trên, hắn không thể không làm.
Hơn nữa, nếu xử lý tốt vụ này, chức Phân Đà Chủ trong Hạ Ô Môn nằm trong tầm tay hắn.
Phải thử đánh cược một phen.
"Nhưng mà... chuyện của Ngụy Thiên Thương chẳng phải cũng có lợi cho ngài sao?"
"Ta biết ngay là-"
"-Kh, Không phải ta đòi hỏi gì ở ngài. Cũng không ép buộc gì cả. Chỉ là... khi Hạ Ô Môn chúng tôi phương hướng bất định, liệu có thể thỉnh thoảng xin ngài chút cao kiến được không?"
"..."
Nghe đến đó, thái độ của Hàn Thụy Trấn mới dịu đi đôi chút.
Quả nhiên, phản ứng khi nhờ vả chuyện chữa trị tâm ma và khi hỏi ý kiến về thế cục là hoàn toàn khác nhau.
Có lẽ vì việc chữa trị tâm ma khó khăn và phiền phức hơn nhiều.
"Mà này, rốt cuộc làm sao ngài biết chuyện của Ngụy Thiên Thương? Tại địa điểm ngài chỉ dẫn, thực sự đã có cuộc giao dịch giữa thuộc hạ của Bạch Xà Hiền và đám thương nhân Thường Bình... Sao ngài biết chi tiết đến thế?"
"Cảm giác thôi."
Hàn Thụy Trấn trả lời qua loa cho xong chuyện. Vệ Xương cũng biết ý không dám hỏi thêm.
Thật đáng sợ. Một kẻ nắm giữ thiên cơ nhưng lại giấu mình kỹ lưỡng.
Rốt cuộc trong đầu hắn còn chứa bao nhiêu bí mật nữa?
Liệu hắn có biết hết quy luật vận hành của cái giang hồ này không?
Ai sẽ là thiên hạ đệ nhất nhân tiếp theo, ai là kẻ đáng gờm nhất, liệu hắn có biết hết không?
"Dù sao thì, lý do ta ghé qua đây chỉ có một thôi. Đừng có nâng đỡ ta quá đà. Ta muốn sống sung túc, nhưng không muốn nổi tiếng.
Ta vẫn không hề có ý định dính dáng sâu vào chốn võ lâm. Mặc dù dạo gần đây mọi chuyện cứ đi ngược lại mong muốn đó..."
Vệ Xương gật đầu lia lịa.
Nhưng khi ngẫm lại ý nghĩa câu nói đó, hắn bỗng thấy rợn người.
Tại sao một nhân vật thần bí như hắn lại kiên quyết né tránh võ lâm đến thế?
...Chẳng lẽ, hắn biết sắp có một cơn bão lớn ập đến?
Điều này phải ghi nhớ kỹ và báo cáo lại mới được.
Những vấn đề liên quan đến Hàn Thụy Trấn đã vượt xa tầm kiểm soát của Phân Đà Tứ Xuyên từ lâu rồi.
Nghĩ đến đây...
Soạt.
Vệ Xương lén bóp nát mảnh giấy trong tay áo, giữ vẻ mặt bình thản.
"Ta sẽ khắc cốt ghi tâm. Sẽ không để ngài quá nổi tiếng."
"Được."
"Giờ ngài về luôn sao?"
"Phải về chứ."
Vệ Xương vỗ đùi cái đét như sực nhớ ra điều gì.
"A, phải rồi. Ta cũng muốn chuyển lời này đến ngài."
"Chuyện gì?"
"À không, chuyện phiếm thôi... Nhưng nhân vụ việc của Đường Tố Lan tiểu thư, cộng thêm việc ngài sắp trở nên giàu có, ta bỗng thấy tò mò. Quý nhân không có ý định thành gia lập thất sao?"
"...Hả?"
"Không có ý gì đâu. Chúng tôi chỉ muốn quý nhân được sống hạnh phúc, an nhàn.
Nhưng nam nhân sống một mình thì buồn tẻ lắm. Ngài xem, đến thanh lâu ngài còn chưa từng đặt chân tới..."
Hắn cố tình hạ giọng, dùng giọng điệu trêu chọc của đàn ông với nhau.
Lời thì thầm đầy ẩn ý ấy khiến mắt Hàn Thụy Trấn thoáng sáng lên.
"Đại trượng phu mà giữ cái màng tân nam nhân mãi sao được?"
"...Đại ca, đừng có khẳng định chắc nịch như thế chứ."
"Thế ngài phá thân rồi à?"
"...Khụ. À thì... do bận cơm áo gạo tiền nên tạm hoãn thôi. Ta cũng là đàn ông chứ bộ."
Vệ Xương nhớ lại cảnh tượng ở thanh lâu.
Lúc đó, Hàn Thụy Trấn bị một nữ cao thủ bí ẩn lôi đi xềnh xệch.
Kiến thức thì uyên thâm, nhưng võ công thì chỉ là thường dân.
Có khi nào hắn đang bị áp bức không chừng.
"Việc giải trừ tâm ma cho các cao thủ chắc chắn không dễ dàng gì."
Hàn Thụy Trấn không phủ nhận.
Điều này giúp Vệ Xương lần đầu tiên xác nhận được manh mối mơ hồ rằng hắn thực sự có khả năng chữa trị tâm ma.
"Dù là đấng nam nhi sắt đá đến đâu, sau những giờ làm việc căng thẳng cũng cần có sự ủi an mềm mại của nữ nhân."
Có vẻ công việc thực sự vất vả, khuôn mặt Hàn Thụy Trấn thoáng vẻ mệt mỏi, rồi ngay sau đó đờ ra như đang tưởng tượng về một "nữ nhân mềm mại".
Vệ Xương thận trọng tiếp lời.
"Ngài không có ý trung nhân sao? Chúng tôi có thể giúp..."
Người thanh niên trước mặt lần đầu tiên để lộ vẻ lúng túng rất "người", đôi mắt đảo qua đảo lại.
Trên đời này, hiếm ai qua được ải mỹ nhân.
Trừ khi là cao thủ có quá nhiều thứ để mất, nam sắc gia, hoặc là... thái giám.
Hàn Thụy Trấn không thuộc cả ba loại trên.
...Chắc thế.
Dù sao thì hắn chắc chắn không phải nam sắc gia.
Tóm lại, mỹ nhân kế với hắn chắc chắn sẽ hiệu nghiệm.
Hàn Thụy Trấn hắng giọng:
"Ý trung nhân thì... hiện tại chưa có."
Giọng điệu bỗng trở nên nghiêm túc một cách kỳ lạ.
Vệ Xương thầm cười, tiến lại gần hơn.
"Vậy ngài có định lập gia đình không?"
"...Sao lại không. Ước mơ của ta là sinh mấy đứa con kháu khỉnh, sống hạnh phúc bên người vợ hiền thục mà."
"Giấc mơ đó, để chúng tôi giúp ngài hiện thực hóa thì sao?"
Hàn Thụy Trấn nuốt nước bọt, nhưng rồi lại cau mày đầy nghi hoặc.
"Tin tưởng huynh thì được, nhưng làm sao ta tin được Hạ Ô Môn? Lại định cài cắm nữ nhân kỳ quặc nào làm vợ ta để giám sát chứ gì?
Huynh có biết lúc nghe tin Gia Anh là người của Hạ Ô Môn, ta đã sốc thế nào không?"
"Làm người của Hạ Ô Môn đâu phải cái tội. Đâu chỉ toàn những kẻ âm mưu quỷ kế, cũng có vô số dân thường làm tai mắt cho Hạ Ô Môn để mưu sinh đấy thôi.
Kẻ yếu phải dựa vào nhau mà sống. Ngay cả cô nương Gia Anh mà ngài nhắc tới, chẳng phải cũng vì nuôi gia đình nên mới gia nhập sao?"
"Thì biết là vậy, nhưng ta không thích cái cảm giác vợ mình lại tuồn thông tin của chồng cho tổ chức..."
"Sao lại làm thế được. Lạc đề chút thôi, ý ta là chúng tôi chỉ mong quý nhân hạnh phúc. Chúng tôi có thể tìm cho ngài những cô nương nết na, hoặc tạo cơ hội để ngài tự nhiên đến với người ngài chọn. Đâu phải nữ nhân cả cái trung nguyên này đều là người của Hạ Ô Môn? Ngài đừng đa nghi quá."
Hàn Thụy Trấn trầm ngâm suy nghĩ, rồi chớp mắt vài cái.
Hắn đứng dậy, nói:
"...Để ta suy nghĩ đã."
"Quyết định sáng suốt đấy."
.
.
.
Sau khi Hàn Thụy Trấn rời đi, Vệ Xương mới dám lôi mảnh giấy nhàu nát trong ngực áo ra xem lại.
Chỉ nhìn mảnh giấy nhỏ này thôi mà tim hắn đã đập thình thịch.
Vấn đề nằm ở người gửi mảnh giấy này.
...Đây là mật lệnh trực tiếp từ Môn Chủ Hạ Ô Môn gửi cho Vệ Xương.
'Bằng mọi giá phải giữ chân Hàn Thụy Trấn công tử.
Dùng nữ nhân là tốt nhất.'
Đúng như lời Đường chủ Chân Côn của chi nhánh Tứ Xuyên từng nói.
Quả nhiên, dùng nữ sắc để trói buộc Hàn Thụy Trấn là thượng sách.
Nhìn mà xem.
Không gọi là "tên kia", cũng không gọi trống không là "Hàn Thụy Trấn", mà là "Hàn Thụy Trấn công tử".
Việc Môn Chủ dùng kính ngữ như vậy chứng tỏ hắn quan trọng đến mức nào đối với Hạ Ô Môn.
Bỏ qua chuyện y thuật tâm ma, vụ việc liên quan đến Ngụy Thiên Thương mới là mấu chốt.
Hắn chắc chắn là một kẻ nắm giữ thiên cơ.
"...Phù."
Vệ Xương cố trấn tĩnh nhịp tim đang dồn dập.
...Cứ từ từ, dục tốc bất đạt.
Và rồi, ta sẽ dùng nữ nhân để trói buộc ngài, Hàn Thụy Trấn.
****
Độc Vương đã triệu tập Võ Lâm Minh vì sự vụ của Ngụy Thiên Thương.
Tin tức cho thấy phe cánh của Linh Tuyền đang dần tập hợp.
Tin tức rằng Linh Tuyền và Bạch Xà Hiền đang song hành cùng nhau.
Và nỗi lo ngại về việc tay chân của Bạch Xà Hiền là Ngụy Thiên Thương suýt chút nữa đã xâm nhập thành công vào nội bộ Tứ Xuyên Đường Môn với tư cách gián điệp.
Thời gian trôi qua, Độc Vương dẫn đầu Tứ Xuyên Đường Môn tiến về Thiếu Lâm Tự, nơi Võ Lâm Minh Chủ đang tọa trấn.
Còn ta cũng bắt đầu hành trình quay trở lại núi Nga Mi.
Sự thật rằng Chính Ma đại chiến đang từng bước, từng bước đến gần khiến ta không khỏi căng thẳng.
Chắc sắp có tin tức từ Côn Luân Sơn rồi nhỉ? Rằng bè lũ Linh Tuyền đang làm loạn.
Đó là nơi đầu tiên bị tấn công theo nguyên tác.
...Nhưng hiện tại, có một vấn đề còn nan giải hơn đang bày ra trước mắt ta.
"...Haizz."
Nhìn Thanh Nguyệt đang cùng ta quay về núi Nga Mi, ta chỉ biết thở dài.
Ta lại một lần nữa cảm nhận sâu sắc rằng cô ấy là con M vượt xa mọi tưởng tượng.
Đôi chân bước đi đoan trang, nhẹ nhàng.
Lưng thẳng tắp.
Đôi vai thon thả mở rộng.
Đầu ngẩng cao không chút cúi gằm.
Gương mặt hiền từ, thoát tục.
Nhìn bề ngoài, ai có thể ngờ trên đời lại có người phụ nữ nào tinh khiết, thánh thiện hơn cô ấy...
...Thế nhưng, như một vết mực đen loang lổ trên trang giấy trắng, chiếc vòng cổ bằng da màu đen thẫm lại đang quấn chặt lấy cổ cô ấy.
"Haizz."
Mỗi lần nhìn thấy nó, tim ta lại thắt lại.
Nó như một biểu tượng trần trụi cho mối quan hệ giữa ta và cô ấy.
Dù chưa thực sự xác lập quan hệ, nhưng lại có cảm giác như đã trói buộc nhau.
Cảm giác như ta đang nắm giữ sợi dây xích của một con mãnh thú bất cứ lúc nào.
Tất nhiên, cũng có một sự kích thích tội lỗi nhất định.
Một nữ nhân lại đeo chiếc vòng cổ ta tặng.
Vốn dĩ, vòng cổ loại này là món trang sức thể hiện sự chiếm hữu và độc chiếm mạnh mẽ đối với đối phương.
Cái tên của nó cũng đã nói lên tất cả.
Xuất phát từ ý nghĩa "siết cổ", nên nó có mối liên hệ mật thiết với những trò SM.
Dù sau này nó trở nên phổ biến như một món phụ kiện, nhưng những người nhìn vào chắc chắn vẫn sẽ cảm nhận được sự gợi cảm đầy ẩn ý đó.
Nhưng mà, dù có nghĩ là siết cổ đi nữa, thì phải siết cổ một thiếu nữ yếu đuối hơn mình mới nảy sinh dục vọng chinh phục chứ, đằng này đi siết cổ một con cọp cái thì chỉ thấy sợ hãi thôi chứ sung sướng gì.
Thanh Nguyệt là người đeo vòng, nhưng sao ta lại có cảm giác chính mình mới là người bị trói buộc thế này.
Biết thế chẳng tặng cho rồi...
Ta thực sự muốn bổ đầu Thanh Nguyệt ra xem cô ấy đang nghĩ cái quái gì.
Tại sao đến giờ vẫn còn đeo nó?
"..."
Ta thử suy đoán nguyên nhân.
Khả năng này rất thấp, nhưng liệu có phải Thanh Nguyệt thích ta không?
Cái ả sát nhân đó ư? Vị ni cô đó ư? Người nữ tăng chưa từng biết đến nam nhân đó ư?
...Hay là, cảm giác giải thoát thông qua SM đối với một kẻ khổ dâm như cô ấy là quá lớn?
Cô ấy là một Thiên Kiêu Chi M.
Việc cô ấy chìm đắm vào khoái cảm của sự thống khổ là sự thật không thể chối cãi.
Nhìn mà xem. Ngay lúc này đây, cô ấy đang mân mê chiếc vòng cổ và khẽ thở ra những hơi nóng đầy kìm nén.
Dù cố tỏ ra bình thường, nhưng rõ ràng cô ấy đang hưng phấn.
Vị ni cô điên rồ này... ngay cả trên đường về núi Nga Mi, vẫn đang tận hưởng cảm giác bội đức mơ hồ đó.
Liếc.
Ánh mắt Thanh Nguyệt hướng về phía ta.
Ta vờ như không thấy, quay mặt nhìn thẳng về phía trước.
Chắc là vế sau rồi.
Đơn giản là vì cô ấy là kẻ khổ dâm nên thích mấy trò bạo liệt này thôi.
Chẳng biết tâm ma rốt cuộc là cái gì, nhưng nó khiến khối người phát điên rồi.
Dù sao thì, nếu thông qua SM mà giải tỏa được chút ít, thì việc cô ấy bám víu vào nó cũng là điều dễ hiểu.
Vốn dĩ con người ta nếu tìm được liều thuốc chữa bệnh nan y, thì sẽ không thể sống thiếu nó được.
Một nữ nhân có dung mạo xinh đẹp như tiên giáng trần thế kia mà lại đi thích một gã ăn mày như ta thì quá là hư cấu.
Một ả ma nữ giết người như ngóe mà biết yêu thì cũng kỳ quặc không kém.
Trong nguyên tác, dù giết người không ghê tay nhưng thân thể Thanh Nguyệt vẫn trinh nguyên cao quý đến mức Kỳ Lân cũng phải cúi đầu, làm gì có chuyện chỉ vì dính chút SM mà quay ra thích ta được.
Như đã nói, chắc chỉ coi ta là "bạn" thôi.[note89811]
"...Thật không thể tin nổi."
Đúng lúc đó, một nhân vật khiến ta đau đầu không kém Thanh Nguyệt lên tiếng.
Cô ả đang ngồi chễm chệ trên xe ngựa của ta, soi mói đống tài sản mới của ta rồi phán.
"Phương lão gia cuối cùng cũng sẽ nhận ra và thất vọng thôi. Công tử làm gì xứng đáng được nhận sự đền đáp lớn thế này. Sớm muộn gì cũng lộ cái bản chất rỗng tuếch ra, lúc đó đừng để người ta thất vọng nhé."
"...Rốt cuộc tại sao cô cứ bám theo ta thế?"
"Đột nhiên ta thấy lo lắng."
"Lo cái gì?"
Đường Tố Lan búng móng tay tanh tách, nói:
"Nhìn thấy đống tài sản này, nhỡ đâu các nữ tăng trên núi Nga Mi lóa mắt, phát điên lên rồi rơi vào ma trảo của công tử thì sao?
Họ đâu biết bụng dạ công tử đen tối thế nào. Thế nên ta phải đi theo để bảo vệ họ. Là người đi theo chánh đạo, đó là việc ta đương nhiên phải làm."
"...Ý cô là cô định ngáng đường ta đấy hả?"
Nghe vậy, Đường Tố Lan nhăn mặt:
"Thế công tử cũng làm y hệt với ta đấy thôi!! Phá hỏng hết hôn sự của ta!!"
...Thì cũng đúng là thế thật.
Tiếng hét của Đường Tố Lan khiến gã phu xe, mấy người giúp việc và cả Thanh Nguyệt đều liếc mắt nhìn sang.
Thấy không nên chọc giận Đường Tố Lan thêm nữa, ta quay mặt đi.
Nhưng giọng nói của cô ả vẫn vang lên ra rả phía sau.
"...Hừ. Đã bảo rồi, cứ chờ đấy! Ta sẽ hành hạ ngươi cho đến khi ngươi quỳ xuống van xin tha thứ mới thôi!"
"Xin lỗi được chưa."
"...!! Cái, cái lời xin lỗi không chút chân thành đó ta không thèm!!"
"Thế cô muốn ta phải làm sao."
Ánh mắt Đường Tố Lan liếc xéo sang Thanh Nguyệt.
Rồi cô ả lại nhăn nhó hét lên:
"Không cần! Ta cứ hành hạ cho đến khi nào ta hả giận thì thôi!"
"Haizz..."
Đầu ta bắt đầu đau như búa bổ.
Vệ Xương đại ca.
Huynh không có cách nào giải quyết vụ này giúp đệ sao?
******
"...Thư ư?"
Vô Nguyệt Sư Thái nhận lấy phong thư từ tay Vô Khuyết, một võ giả của Tứ Xuyên Đường Môn.
"Vâng. Đây là thư tiểu thư nhà tôi gửi cho Vô Nguyệt Sư Thái."
"Tố Lan tiểu thư sao?"
Vô Nguyệt Sư Thái đã đến Thiếu Lâm Tự ở Hà Nam theo lời triệu tập của Võ Lâm Minh.
Nhận thư từ tay người hộ vệ thân cận của Đường Tích Thiên, bà cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng vẫn mở ra xem.
Võ Lâm Minh triệu tập là chuyện hiếm có.
Nghĩ rằng sắp có đại sự căng thẳng, bà muốn đọc thư để thư giãn đầu óc một chút.
~
Kính gửi Vô Nguyệt Sư Thái,
Đệ tử biết rõ phận mình, nhưng vẫn mạo muội viết vài dòng này.
Tuy lo lắng của đệ tử có thể là lo bò trắng răng, nhưng mối quan hệ giữa Thanh Nguyệt và gã nam nhân ăn mày lởn vởn bên cạnh muội ấy trông rất bất thường, khiến đệ tử không khỏi bận tâm.
Đệ tử tha thiết mong Sư Thái hãy lưu tâm xem xét kỹ lưỡng, nên cực chẳng đã mới phải viết bức thư này.
Thanh Nguyệt là bằng hữu quý giá của đệ tử.
Mong Người hãy lượng thứ cho nỗi lo âu này của đệ tử, và kính mong Sư Thái hãy ban phát sự dạy dỗ và giám sát nghiêm khắc hơn nữa, để Thanh Nguyệt không lầm đường lạc lối.
Đệ tử xin dừng bút tại đây.
Đệ tử Đường Tố Lan kính bái.
~
Bức thư từ Đường Tố Lan, một hậu khởi chi tú đầy triển vọng, được mệnh danh là Độc Phụng.
Vô Nguyệt Sư Thái không hề có ý định phớt lờ lá thư này.
Đọc những dòng chữ cung kính, chân mày bà khẽ nhíu lại.
Bà lờ mờ hiểu được ẩn ý mà Đường Tố Lan muốn truyền tải.
Không muốn Thanh Nguyệt bị đuổi khỏi Nga Mi Phái ư.
Là do cô bé lo lắng khi thấy một đứa trẻ vốn không giỏi giao tiếp như Thanh Nguyệt lại thân thiết với một nam nhân... hay là do cô bé đã nhìn thấy điều gì đó chướng mắt?
"...Hưm."
Nhưng quả thật, sau khi đọc thư xong, nỗi lo lắng trong lòng bà càng lớn hơn.
"Sư Thái?"
"..."
Trước thềm cuộc họp của Võ Lâm Minh, Vô Nguyệt Sư Thái nhanh chóng suy tính.
Hiện tại chưa có danh chính ngôn thuận để cấm cản hai đứa gặp nhau.
...Tuy nhiên, nếu là một bài kiểm tra thì chắc là được nhỉ?
Có lẽ cần một quy trình để xác định rõ tâm ý của Thanh Nguyệt là gì.
Vô Nguyệt Sư Thái chưa tìm ra câu trả lời ngay.
Có lẽ phải xin ý kiến của Phương trượng xem sao.
Bà gấp lá thư lại, gật đầu với Vô Khuyết.
"Vất vả cho ngươi rồi."
"Vâng."
Sau đó, Vô Nguyệt Sư Thái bước vào khuôn viên Thiếu Lâm Tự.
Võ Lâm Minh đang chờ đợi.
****
An Huy, Thiên Trụ Sơn.[note89821]
Linh Tuyền cùng các đồng bọn đang quan sát Nam Cung Thế Gia, gia tộc đứng đầu trong Ngũ Đại Thế Gia.
Trước cái tên Nam Cung Thế Gia, bất cứ ai cũng phải cúi đầu kiêng nể.
Nơi quy tụ những kẻ mài giũa Đế Vương Chi Kiếm.
...Thế nhưng, tình cảnh gần đây của Nam Cung Thế Gia không mấy khả quan.
Uy danh vẫn lẫy lừng, nhưng Gia chủ Nam Cung Thiên bệnh tình ngày càng nguy kịch... còn Thiếu gia chủ thì lại là một kẻ độn tài, vẫn chưa sẵn sàng gánh vác đại cục.
Dẫu vậy, để làm rung chuyển Nam Cung Thế Gia vẫn không phải chuyện dễ dàng.
Nhưng theo lệnh triệu tập của Võ Lâm Minh, Thiếu gia chủ Nam Cung Nhiên đã dẫn theo các cao thủ tinh nhuệ đến Thiếu Lâm Tự.
Nói cách khác, ngay lúc này, Nam Cung Thế Gia kia chỉ còn là hữu danh vô thực.
Liệu còn cơ hội nào tốt hơn thế này nữa không?
Bạch Xà Hiền lẩm bẩm:
"Đây là món quà cuối cùng của tên khốn Ngụy Thiên Thương."
Cái chết của hắn đã tạo ra khe hở này.
"Đi thôi."
Linh Tuyền thì thầm.
"Bắt đầu từ hôm nay."
6 Bình luận