Web Novel

Chương 19 - Bằng Hữu (1)

Chương 19 - Bằng Hữu (1)

“...Có ai đó trong Nga Mi phái đang bị tâm ma hành hạ ư?”

“—Khụ!!”

Lời phỏng đoán của chú Quách Đầu khiến rượu tắc nghẹn trong cổ họng tôi.

Ông chú to con [note88151] dùng cả bàn tay to như cái vung nồi đập thùm thụp vào lưng tôi.

“Thằng ranh, uống từ từ thôi.”

Giữa những tràng ho sặc sụa, tôi khó nhọc lấy lại hơi thở, tay run rẩy đặt chén rượu xuống.

Tôi ngước lên nhìn chú Quách Đầu.

“T-Tâm ma á?”

“Ừ, tâm ma. Loại tâm ma mà một khi đã bước qua ranh giới thì không thể quay đầu lại được nữa ấy.”

“N-Nói thế mà nghe được à? Chú bảo ni cô Nga Mi tàn sát người ta như thế á?”

Mấy chú ơi, đừng có đoán trúng phóc như thế chứ!!

Các chú có biết cháu đã khổ sở thế nào với Thanh Nguyệt từ khi phát hiện ra chuyện đó không?!

May thay, chú Cẩu Vinh đứng về phía tôi.

“Ấy, đại ca. Bọn em có mù đâu. Nếu là kiếm pháp khác thì còn có thể, chứ Thiếu Dương Kiếm Pháp? Nhìn xác chết là bọn em nhận ra ngay mà.”

“Nga Mi đâu chỉ có mỗi Thiếu Dương Kiếm Pháp.”

Ông chú to con gãi đầu xen vào:

“Không chỉ Thiếu Dương, mà cái loại kiếm pháp tàn độc, vô tình đó không thể thuộc về Nga Mi được. Nga Mi làm gì có cái kiếm pháp nào như thế?”

“Có một cái đấy. Diệt Tuyệt Kiếm.”

“Khụ!! Khụ!!! Khụuuu!!”

Lần này không chỉ là ho sặc nữa, mà tôi suýt thì co giật luôn.

Khả năng suy đoán của ông chú này rốt cuộc kinh khủng đến mức nào vậy?

Diệt Tuyệt Kiếm chính là tuyệt kỹ đại diện cho Thanh Nguyệt khi cô ta trở thành một trong Thất Thiên Ma Giáo.

Bá đạo, không chút khoan nhượng trong từng đường kiếm.

Đó là kiếm pháp mà cô ta đã tự mình hoàn thiện.

“Diệt Tuyệt Kiếm là cái gì?”

Chú Cẩu Vinh hỏi.

Chú Quách Đầu chớp mắt, như đang lục lọi ký ức.

“Đó là loại kiếm pháp đã bị cấm ở Nga Mi từ lâu rồi. Nhưng một khi kiếm pháp đã được sáng tạo ra thì nó không bao giờ biến mất cả.”

“Khụ!! Hự!! Khụ!!”

“...Chắc chỉ những người sẽ kế thừa chức Chưởng môn mới được học thôi.

Nghĩa là... chắc chỉ có Tiểu Vân cô nương, Thanh Nguyệt cô nương và Vô Nguyệt Sư Thái là biết thôi. Giả sử nó được truyền thừa đàng hoàng. Và—”

“—Khụ!!! Khụ!!!”

“—Này, thằng ranh kia. Trật tự xem nào.”

Chú mới là người phải trật tự đấy, chú ơi!!

Cháu đang cứu mạng chú đấy!!

Không thấy cháu đang cố tình ho để lấp liếm à?!

Lỡ Thanh Nguyệt ở dưới nghe thấy mấy lời nhảm nhí này thì sao?!

Chú Cẩu Vinh tiếp tục:

“Sao đại ca biết vụ đó?”

“Tao tuy là ăn mày, nhưng nói về khoản này—”

Ông chỉ tay vào thái dương mình.

“—Tao không thua thằng nào đâu. Vẫn chưa biết à?”

Không ổn rồi. Phải dùng biện pháp mạnh thôi.

Tôi lau miệng, xua tay lia lịa.

“Ây, ây, ây, không đời nào!”

“Lại cái gì nữa đây?”

“Không, đang sống dưới sự bảo hộ của Nga Mi mà các chú dám nghi ngờ họ à? Có não mà không có lương tâm à!”

“Này nhóc. Dù ai cho tao ăn, thì là đệ tử Cái Bang, thấy gì lạ là tao phải nói.”

“Tất cả những gì chúng ta biết chắc chắn là có xác chết ở núi sau. Nghi ngờ Nga Mi chỉ là suy diễn từ cái đầu của chú thôi.”

Chú Quách Đầu cuối cùng cũng chép miệng.

“Thì... cũng đúng, nhưng mà...”

“Chẳng phải mấy tháng trước chính chú còn ca ngợi hết lời khi Vô Nguyệt Sư Thái mang đồ ăn đến sao? Mới đó mà đã quên rồi à?”

Chú Cẩu Vinh và ông chú to con gật đầu tán thành.

“Đúng đấy, lần này đại ca để cái mồm đi hơi xa rồi. Dù đại ca thích suy diễn...”

“Đại ca chỉ thích thú khi anh ấy đoán đúng một mình thôi.”

“Hừm.”

Mặt chú Quách Đầu bắt đầu đỏ lên.

Ông cố gắng vớt vát.

“...Dù sao thì, dạo này mấy vụ tâm ma cứ nổ ra khắp nơi... tao chỉ nghĩ Nga Mi cũng có khả năng thôi. Dạo gần đây mấy cao thủ trẻ tuổi gục ngã cũng đâu phải chuyện hiếm...”

Tôi không thể cãi lại điều đó.

Đó là cách cốt truyện dẫn dắt đến sự xuất hiện của Ma Giáo.

Chú Cẩu Vinh cũng gật đầu.

“Nỗi lo chung của các môn phái mà. Tâm ma... Chà, giá mà có đại phu chữa được cái đó thì tốt biết mấy.”

Ông chú to con cười nhạt.

“Đến thần y còn bó tay với tâm ma, cao thủ còn gục ngã nữa là. Đại phu gì? Nếu có người như thế thật thì các môn phái tranh giành nhau vỡ đầu mất, là thảm họa đấy.”

“...Sao tự nhiên căng thẳng thế, đùa tí thôi mà.”

“Mày cứ nói linh tinh.”

Tôi thở dài, cuối cùng đưa ra quyết định.

Nhìn mấy ông chú cứ day dứt mãi chuyện này thật nguy hiểm.

Dù biết Thanh Nguyệt đang ở dưới hầm, tôi vẫn muốn nói điều này.

“...Mấy chú.”

Tôi ngừng ho giả, ghé người sát lại gần.

Mấy ông chú cũng chụm đầu vào để nghe giọng nói hạ thấp của tôi.

“...Sao tự nhiên thì thầm thế này.”

Tôi nói với vẻ nghiêm trọng:

“Chú Quách Đầu thích đoán già đoán non đúng không? Cháu cũng có linh cảm đây...

Bỏ vụ núi sau đi. Nghe đến là cháu đã thấy có điềm rồi.”

Khi tôi nói thế này, mấy ông chú thường sẽ nghe theo.

Dùng "linh cảm" làm cái cớ, tôi đã giúp họ đưa ra nhiều lựa chọn đúng đắn nhờ biết trước tương lai.

Chú Quách Đầu nghiêng đầu nhưng vẫn đáp:

“Chà... nếu linh cảm của mày đã bảo thế.”

“Linh cảm của Thụy Trấn thì đáng tin rồi.”

Sau đó, tôi rót đầy chén rượu.

“Này, sao mang lắm rượu thế!”

Và nốc cạn một hơi.

Thời gian trôi qua, tôi càng lo lắng cho Thanh Nguyệt đang im lặng chờ đợi bên dưới.

**************

Cơ thể Thanh Nguyệt run lên vì lạnh.

Cô không tìm thấy bộ võ phục đâu, và bóng tối bao trùm lấy cô.

Hơi lạnh của căn hầm chạm vào da thịt trần trụi không chút nương tình.

Cô cảm thấy oan ức, nhục nhã.

Lúc đầu là vậy.

Nhưng... một giọng nói quen thuộc cù vào tai cô, xuyên qua bóng tối.

‘Này, sao hôm nay mày uống hăng thế?’

‘Tại ngon quá chứ sao! Rót nữa đi!’

Giọng nói mang theo sự khẩn trương.

Bên ngoài thì cằn nhằn, nhưng ý định của hắn thì Thanh Nguyệt hiểu rõ.

Hắn đang cố tống khứ đám ăn mày đi.

Suy cho cùng, là vì chính hắn.

Hắn không muốn họ phát hiện ra trò chơi bí mật của hai người.

Thanh Nguyệt ban đầu bật cười chua chát.

Một gã chưởng quầy tiệm da, một người thường... lại đang bảo vệ một cao thủ võ lâm như cô.

Cô thì lại đang trốn sau lưng một kẻ yếu hơn mình rất nhiều.

“...”

Nhưng thời gian trôi qua, Thanh Nguyệt không còn thấy phiền lòng vì nỗ lực của Hàn Thụy Trấn nữa.

Dù tình huống này có bất thường đến đâu, dù bộ dạng thảm hại của cô có kéo cô về thực tại phũ phàng thế nào.

...Đã quá lâu rồi cô mới cảm thấy được che chở.

Hắn đang giải quyết mọi chuyện mà không cần cô phải ra mặt.

Đã bao lâu rồi mới có người cố gắng vì cô đến thế?

Không chỉ là đuổi đám ăn mày... mà cả trong trò chơi kia nữa.

Ngẫm nghĩ kỹ lại trong bóng tối, cô nhận ra.

Hắn luôn mồm bảo ghét, nhưng trong lúc chơi SM, hắn luôn chiều theo ý cô.

Mức độ cũng vừa phải.

Có lẽ hắn thực sự nghiêm túc muốn chữa tâm ma cho cô.

Hắn cho cô sự xấu hổ, nhưng cũng cho lời khen tương xứng.

Cho sự nhục nhã, nhưng cũng cho sự giải thoát tương đương.

Không có yêu cầu nào quá đáng.

Nghĩ lại thì, hắn hoàn toàn có thể từ chối tắt nến hoặc không cho cô mặc lại đồ.

Thậm chí có thể đưa tay chạm vào cơ thể trần trụi của cô.

Thanh Nguyệt chưa bao giờ có ý định cho phép điều đó, nhưng Hàn Thụy Trấn đã tôn trọng ranh giới đó một cách rõ ràng.

Cái ranh giới tinh tế ấy, khoảng cách ấy.

Sự ân cần như vậy... hay có thể gọi là niềm tin đã được xây dựng.

Thanh Nguyệt có thể tự mình cởi bỏ võ phục Nga Mi.

Trút bỏ mọi gánh nặng.

Không còn là Thanh Nguyệt của Nga Mi, chỉ là một người phụ nữ run rẩy trong bộ đồ lót mỏng manh.

Tim cô đập thình thịch mỗi khi nghe tiếng đám ăn mày.

Sợ rằng họ sẽ xông xuống hầm bất cứ lúc nào.

Thế là hết.

Giả sử đám ăn mày không bị xử lý, cả giang hồ sẽ biết tình trạng của cô.

“...”

Một tương lai mà cô ghê tởm đến phát điên.

...Nhưng một suy nghĩ khác lại nảy ra.

Nếu bị lộ, chẳng phải gánh nặng sẽ biến mất ngay lập tức sao?

Bài tập về nhà vô tận này, sẽ kết thúc trong nháy mắt?

Và cuộc sống sẽ thay đổi thế nào?

...Có lẽ, không nhiều lắm.

Người đời sẽ chỉ trỏ, nhưng cô có thể ẩn dật trong núi Nga Mi.

Tự luyện tập một mình như mọi khi, ăn một mình, sống một mình, nghỉ ngơi một mình.

Lời ra tiếng vào của các sư tỷ muội? Bây giờ cô cũng đang phải chịu đựng rồi còn gì.

Khi ngột ngạt, thì leo lên đỉnh Nga Mi, ngắm thác nước, ngửi hương hoa...

...Thi thoảng tán gẫu với Hàn Thụy Trấn.

Hắn có thể là một người bạn, chấp nhận tất cả con người cô.

...Nghĩ đến đó, tương lai đáng sợ kia dường như không còn kinh khủng đến thế.

Cuộc đời sẽ không sụp đổ chỉ vì không đáp ứng được kỳ vọng... cô đang dần nhận ra điều đó từng chút một.

Với sự giác ngộ đó, một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực cô.

“...Hà...”

Lại nữa.

Tâm ma đang hành hạ cô... đã lùi lại một bước.

Trong hoàn cảnh bình thường, liệu cô có dám nghĩ đến chuyện sụp đổ?

Có dám nghĩ đến tương lai thất bại trước kỳ vọng?

Trong tình huống mới mẻ này, cô đã dám nghĩ đến điều không thể tưởng tượng, và tâm trí cô nhẹ nhõm hẳn.

Suy nghĩ này dẫn đến suy nghĩ khác.

A.

Thanh Nguyệt cảm nhận được nó.

Một sự giác ngộ nào đó đang đến.

Cô do dự, nghĩ đến tình trạng của mình...

...Nhưng nhận ra hình hài trần trụi này, không có võ phục Nga Mi, mới chính là con người thật nhất của cô.

Cô từ từ quỳ xuống, hai tay đặt lên đầu gối.

Tư thế thẳng thớm. Hơi thở đều đặn.

Vận Khí Điều Tức mà cô không thể làm được khi ở gần các sư tỷ muội, cô bắt đầu thực hiện ngay tại đây, dưới tầng hầm này.

Cô đã cho Hàn Thụy Trấn thấy hình dáng đê tiện của mình bằng một niềm tin liều lĩnh.

Hắn đã thưởng cho cô bằng những lời khen ngợi.

Bây giờ cũng vậy.

Vận khí ở đây có thể còn rủi ro hơn là ở gần các sư tỷ muội.

Nhưng một cách liều lĩnh, cô sẽ tin tưởng Hàn Thụy Trấn.

Chưa phải là bạn bè, nhưng đây là lần đầu tiên cô không cảm thấy cô đơn.

Nghe giọng nói gấp gáp của hắn đuổi đám ăn mày ở bên trên, ai mà chẳng tin cho được.

**************

“Vâng! Các chú về nhé! Lần sau lại ghé ạ!!”

Quách Đầu vẫy tay chào khi Hàn Thụy Trấn tiễn ông ra về.

Cạch.

Cửa đóng lại, ông nhìn những người ăn mày khác, tặc lưỡi.

Bốn mắt nhìn nhau, rồi họ phá lên cười.

Giả ngu ở nhà nó nãy giờ cũng mệt phết.

“Hê hê. Thằng bé lớn thật rồi.”

Chú Cẩu Vinh nói.

Ông chú to con gật gù tán thành.

“Lần sau đến chắc phải báo trước thôi. Đúng không đại ca?”

Quách Đầu nén cười.

“Ừ. Cứ tưởng nó vẫn là trẻ con, ai ngờ giấu gái trong nhà mà anh em không biết.” [note88152]

Chú Cẩu Vinh vỗ vai Quách Đầu.

“Đại ca nghĩ là ai? Em đoán mãi không ra.”

Ông chú to con nói:

“Con bé bán màn thầu à? Thụy Trấn chỉ nói chuyện với mỗi con bé đó thôi.”

“Con bé đó mũm mĩm [note88153] quá. Thụy Trấn không thích đâu...”

“Đầy đặn mà lại tốt tính. Tính cách cũng ngọt ngào nữa.”

Quách Đầu đùa giỡn đẩy mặt ông chú to con ra.

“Dù sao thì, thằng ranh táo bạo thật.”

“Ừ. Nó lúc nào chả có cái tính liều lĩnh đấy. Làm đệ tử Cái Bang thì hợp phải biết.”

Quách Đầu lầm bầm, nhớ lại chuyện cũ.

“Chà... nó còn nghĩ đến chuyện mặc võ phục Nga Mi cho con bé đó nữa chứ...”

*****************

“Vâng! Các chú về nhé! Lần sau lại ghé ạ!!”

Tôi tiễn mấy ông chú ăn mày ra về.

Họ lảo đảo bước đi, hát hò vui vẻ.

Chỉ có mấy ông chú đó mới vô tư được như thế.

“...Hức.”

Tôi cũng uống khá nhiều, say ngất ngây, nhưng chưa dám lơ là cảnh giác.

Đợi họ đi khuất, tôi vội vàng khóa cửa tiệm và lôi bộ võ phục từ trong hòm ra.

Tay run run thắp nến, rồi mở cửa hầm.

Bao nhiêu thời gian đã trôi qua? Hai tiếng?

Điên mất thôi.

Vô tình thực hiện màn "bỏ rơi" [note88154], nhưng không có sự đồng thuận thì đó chỉ là bạo lực.

Chẳng phải chơi bời gì sất. Chỉ là tôi làm hỏng bét mọi chuyện.

Đánh giá lại. Từ 90 điểm xuống còn 10 điểm.

Thất bại toàn tập.

Bước xuống cầu thang hầm, tôi cứ mở miệng rồi lại ngậm lại.

Nên gọi cô ta thế nào?

Thanh Nguyệt tiểu thư? Thanh Nguyệt à?

Cô ta coi đây là trò chơi, hay đang điên tiết lên rồi?

Giọng điệu của tôi phụ thuộc vào thái độ của cô ta.

Cộp... cộp... cộp...

Tôi bước xuống cầu thang gỗ.

Căn hầm sáng lên nhờ ánh nến... và cô ta đang ở đó, chứng minh đây không phải là mơ.

Thanh Nguyệt.

Đang ngồi xổm co ro trong bộ đồ lót, hình ảnh mà tôi chưa từng thấy trước đây.

“A...!”

Khi ánh sáng lan tỏa, cô vội vàng di chuyển.

Trốn ra sau cái khung phơi da tôi đã chuyển xuống.

Dù chỉ nhìn thoáng qua, cũng dễ dàng thấy dáng người gợi cảm đến nghẹt thở.

“...”

Tôi vẫn không biết phải nói gì.

Nên tôi nuốt nước bọt và tiến lại gần cô ta.

Cảm xúc lẫn lộn.

Sợ hãi tột độ, nhưng lại biết ơn một cách kỳ lạ.

Nếu cô ta suy nghĩ hung hăng hơn chút nữa, có khi tất cả chúng tôi đã chết rồi?

Việc cô ta kìm nén cảm xúc, lặng lẽ tuân theo... khiến cô ta trông khác hẳn lúc trước.

Nhất là sau khi biết cô ta là M.

Tôi chậm rãi tiến lại gần Thanh Nguyệt.

Thanh Nguyệt không nói gì, không nhúc nhích.

Chỉ trốn sau tấm da như tôi đã bảo.

“...”

Tôi đứng bên cạnh cô.

Bộ đồ lót thật độc đáo.

Mảnh vải mỏng che phía trước từ ngực xuống rốn... nhưng phía sau?

Chỉ có dây buộc ở cổ và giữa lưng.

Giống như một mảnh vải hình thoi che chắn phía trước.

Trốn sau tấm da, chỉ để lộ tấm lưng trần, tôi nhìn thấy rõ mồn một.

Đường cong xương bả vai mượt mà chảy xuống, cơ lưng thẳng tắp.

Không thể rời mắt khỏi phần ngực lấp ló [note88155] nhìn từ phía sau.

Làn da mịn màng in sâu vào tâm trí chỉ với một cái liếc nhìn.

Vòng eo thon thả rõ rệt ngay cả khi nhìn từ phía sau.

“Đ-Đừng... nhìn. Nếu không muốn chết.”

Nghe Thanh Nguyệt nói thế, tôi vội vàng khoác bộ võ phục lên vai cô.

A, mẹ kiếp. Vẫn đáng sợ quá.

Biết ơn vì cô ta đã đợi ư? Biết ơn cái khỉ gì...

Lại cảm thấy rõ ràng hơn: phải tránh xa cô ta ra.

Có khi phải nhờ mấy ông chú Cái Bang giúp trốn đi thật.

“Hà....”

Mặc lại áo, Thanh Nguyệt thở dài một hơi, báo hiệu cuộc chơi kết thúc.

Tôi đặt cây nến sang một bên.

Biết là mình phải nói gì đó.

Lỗi tôi cũng lớn đấy.....

Không, mẹ kiếp, lỗi tại mấy ông chú chứ.

Nhưng M không bao giờ sai.

Lỗi tại tôi không tính đến mấy ông chú...

Không, thế thì Thanh Nguyệt cũng không nên 'đột kích' hầm nhà tôi trước chứ...

...Dù sao thì. Xin lỗi đi. Nghiêm túc vào.

Thanh Nguyệt tiểu thư, tôi sai rồi—

“—Ta.”

Thanh Nguyệt đang ngồi xổm túm chặt lấy bộ võ phục như cái chăn.

Đông cứng một lúc, cô thì thầm.

“Ta... đã rất cố gắng chịu đựng.”

Tôi không thể phản ứng.

Không trách móc, không giận dữ.

Im lặng trước sự bất ngờ, Thanh Nguyệt nhìn tôi, lặp lại.

“...Chưởng quầy... Ta... đã cố gắng... chịu đựng.”

**********

Ngay cả khi đã vận khí xong, bị giam cầm trong bóng tối đặc quánh, Thanh Nguyệt – nực cười thay – lại bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Trò chơi này bao giờ mới kết thúc?

Còn phải đợi bao lâu nữa?

Mọi thứ chẳng khác gì lúc bắt đầu: bóng tối ngột ngạt, cái lạnh thấu xương và tiếng huyên náo của đám ăn mày vọng xuống từ bên trên.

Giờ đây, cô chỉ khao khát một sự kết thúc. Thứ duy nhất giúp cô trụ vững lúc này là lời hứa của Hàn Thụy Trấn.

Cái lời hứa về một sự "tán thưởng" cuồng nhiệt ở cuối màn chơi cứ lởn vởn trong tâm trí cô.

Thật thảm hại khi phải bám víu vào một điều như thế, nhưng cô chẳng còn gì khác.

Nếu không vì nó, thì việc cô chịu đựng sự sỉ nhục này còn có ý nghĩa gì? Thà lao lên đó giết sạch tất cả cho xong...

“...”

Thanh Nguyệt rùng mình trước những ý nghĩ bạo lực vừa thoáng qua.

Cố gắng đè nén tâm ma, cô tiếp tục cắn răng chịu đựng.

Và rồi, Hàn Thụy Trấn cuối cùng cũng xuống.

Khoảnh khắc chiếc áo được khoác lên vai cô lần nữa. Sự nhẹ nhõm vỡ òa cùng những cảm xúc dồn nén bấy lâu chực trào ra.

“...Hà...”

Cảm giác này giống như sự thỏa mãn khi hoàn thành trọn vẹn một bài kiếm pháp khó nhằn.

Sảng khoái, hân hoan.

Sự "sa ngã" đầy nhục dục này rốt cuộc cũng kết thúc an toàn. Nhưng... cô vẫn cảm thấy thiếu một cái gì đó.

“...Chưởng quầy... Ta... đã cố gắng... chịu đựng.”

Trái tim bất an của cô đang cầu xin một phản hồi.

Hãy giữ lời hứa đi, hoặc ít nhất hãy nói lại câu "cô đẹp lắm".

...Nói gì đi chứ. Sự im lặng này khiến cô lo sợ.

“...Hức.”

Hàn Thụy Trấn nấc cụt một cái rõ to—hắn đã uống bao nhiêu vậy trời?

Thanh Nguyệt tự hỏi mình đang mong chờ điều gì ở một kẻ say khướt thế này.

“...”

Khi hắn có vẻ như định đứng dậy...

Soạt.

Bàn tay hắn chạm nhẹ lên đỉnh đầu cô.

Một luồng hơi ấm choáng ngợp bao trùm lấy cô, xuyên thấu qua lớp áo dày.

Như dòng nước ấm lan tỏa, khiến da gà cô nổi lên từng đợt.

Rồi hắn nhẹ nhàng đưa đầu cô về phía mình bằng một tay, chậm rãi vuốt ve.

Từng sợi tóc mềm mại luồn qua kẽ tay thô ráp của hắn.

“...Khó có lúc nào cô đẹp hơn lúc này.”

Là do say sao? Hành động của hắn táo bạo hơn hẳn mọi khi.

Bàn tay thô ráp ấy cứ thế vuốt ve mái tóc cô.

Kỳ lạ thay, mọi cảm xúc tiêu cực, tủi hờn đều tan chảy dần trong cái chạm vụng về đó.

Lẽ ra cô phải hất tay hắn ra như khi người ta vuốt ve một con vật cưng, nhưng cô không làm thế.

Trong không gian chật hẹp chỉ có hơi thở của hai người, hắn thì thầm.

“...Cô đã làm rất tốt.

Giỏi lắm.

“...”

Thanh Nguyệt tự hỏi liệu có đáng phải chịu đựng sự dày vò lâu đến thế chỉ để đổi lấy cái xoa đầu vụng về này không.

...Nhưng rồi, sức lực cứ thế rời bỏ cơ thể cô.

Sự căng thẳng tan biến.

Chỉ còn lại cơn kiệt sức rã rời.

Những từ ngữ thô tục. Một sự chờ đợi đằng đẵng.

“...Ta...”

Sự nhẹ nhõm khiến cô chếnh choáng như say, và câu hỏi mà bình thường cạy miệng cô cũng không dám hỏi lại buột ra khỏi môi.

Định nói ‘...Ta... có đẹp không?’, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Hắn trả lời như thể thấu thị được tâm can cô.

“...Đẹp lắm, Thanh Nguyệt à.”

Phịch...

Đang ngồi xổm, cô thả lỏng cơ thể gục xuống sàn, đầu tựa hẳn vào đùi hắn.

Trong mơ cô cũng chưa bao giờ tưởng tượng sẽ có ngày mình dựa đầu vào đùi một người đàn ông một cách ngoan ngoãn thế này.

Nhưng giờ đây, hành động ấy lại mang đến cảm giác đúng đắn đến lạ.

Nguyệt Nhi của chúng ta... ngoan quá.” [note88157]

“...”

Rần...

Lại là cảm giác đó. Cái cảm giác chỉ có thể tìm thấy ở nơi này.

Từ bỏ quyền kiểm soát, hoàn toàn dựa dẫm vào một ai đó.

Phơi bày cái bản ngã yếu đuối không thể cho ai thấy.

Cô... không hề ghét sự thoải mái này chút nào.

. . . . .

Thanh Nguyệt và Hàn Thụy Trấn chậm rãi rời khỏi tầng hầm.

Cái không khí gượng gạo sau mỗi lần "màn chơi" luôn là thứ khó nuốt.

Khi cơn hưng phấn qua đi, những hành động đáng xấu hổ bắt đầu tua lại trong đầu như cuốn phim quay chậm.

Những lời nói dâm đãng, những hành vi lệch lạc cứ lởn vởn trong tâm trí.

Nhưng không ai mở lời về nó. Điều đó quá phi lý trí.

...Nhưng tại sao chứ. Thanh Nguyệt không thể kìm nén một sự tò mò đang cào cấu trong lòng.

“...Chưởng quầy.”

Ngón tay cô vô thức mân mê lọn tóc mà hắn vừa vuốt ve.

“...Gì thế?”

Giọng điệu của hắn đã quay trở lại vẻ cung kính, xa cách như thường lệ. Chính sự thay đổi đột ngột ấy lại càng khiến cô cảm thấy sượng sùng hơn. Cái cảm giác thân mật, ấm áp vừa nãy như bị dội một gáo nước lạnh.

Không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, cô chỉ dám lảng tránh, vờ như buột miệng hỏi một câu bâng quơ.

“...Với người khác... ngươi cũng làm thế à?”

“...Dạ?”

“...Ý ta là... Ngươi cũng gọi họ thân mật là... Nhi, là Bé... hay đại loại thế? Cũng khen họ... xinh đẹp giống như vậy sao?”

Thanh Nguyệt cúi gằm mặt, không dám đối diện với Hàn Thụy Trấn.

Trong lòng cô tự rủa thầm, tại sao mình lại đi hỏi một câu ngớ ngẩn và mè nheo đến thế.

Nhưng lời đã trót thốt ra khỏi miệng mất rồi.

Hàn Thụy Trấn ngập ngừng một lúc, dường như đang lục lọi trí nhớ trong cơn say, rồi mới chậm rãi trả lời.

“...À... cho đến giờ, chỉ có mỗi Thanh Nguyệt tiểu thư là từng bước chân xuống tầng hầm của tôi thôi. Hức.”

“...Thế thì...”

“...Thế nên đương nhiên... những việc này tôi chỉ làm với duy nhất Thanh Nguyệt tiểu thư mà thôi...”

“...Chỉ với mình ta?”

“...Vâng.”

Thanh Nguyệt gật đầu, động tác cứng nhắc như một con rối.

Rồi ngay lập tức, cô quay người bước vội ra ngoài mà không dám nói thêm nửa lời.

Trái tim trong lồng ngực đập rộn ràng, loạn nhịp, một cảm giác mà chính cô cũng chẳng thể lý giải nổi. [note88158]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Mã Thất Đắc
Mã Thất Đắc
[Lên trên]
they knoww =)))
they knoww =)))
[Lên trên]
chubby
chubby
[Lên trên]
abandonment play
abandonment play
[Lên trên]
giống cái sideboob
giống cái sideboob
[Lên trên]
lúc này say rồi, nói như cha-con
lúc này say rồi, nói như cha-con
[Lên trên]
dính òi
dính òi