Cả người Thanh Nguyệt bỗng chốc nóng bừng như bị thiêu đốt chỉ vì một câu đố tàn nhẫn đó.
"A... a..."
Da thịt cô nổi gai ốc rần rần, như thể có những luồng gió lạnh buốt đang luồn lách trong tầng hầm kín mít, liếm láp lên người cô.
Hàn Thụy Trấn đã nói đúng. Hắn hoàn toàn đúng.
'Những điểm bị phơi bày... chính vì cô nghĩ chúng sơ hở, nên chúng trở nên nhạy cảm tột độ.'
Mọi vùng da thịt trần trụi giờ đây đều như đang gào thét, đói khát đòi hỏi sự va chạm.
Chỉ cần một đầu ngón tay lướt qua thôi cũng đủ khiến cơ thể này vỡ vụn trong khoái cảm.
Trong bóng tối dày đặc sau tấm bịt mắt, trí tưởng tượng lại vẽ ra những cái chạm nhớp nháp đang trườn bò về phía cô.
Hắn định chạm vào đâu?
Cánh tay? Hõm nách trắng ngần? Đùi đang run rẩy?
...Hay là nơi nào đó ướt át hơn nữa?
"Hức... ha..."
Ảo tưởng kinh hoàng ấy dần hiện hình, xâm chiếm tâm trí và tấn công cô một cách hung bạo.
Rõ ràng chưa có ai chạm vào, nhưng cô như thể đã cảm nhận được hơi ấm thô ráp, nhớp nháp từ bàn tay hắn đang lướt trên da.
Trước sự kích thích vừa mơ hồ vừa mãnh liệt ấy, Thanh Nguyệt vô thức vặn vẹo cơ thể, hông cô uốn éo như một con rắn bị đóng đinh.
"Cô có vặn vẹo thế nào cũng vô ích thôi."
Hàn Thụy Trấn cất tiếng cười khẩy đầy chế giễu.
Thanh Nguyệt khó nhọc phản bác.
Đó là sự vùng vẫy tuyệt vọng hòng bám víu lấy chút mảnh vụn cuối cùng của lòng tự trọng đã vỡ nát.
"Nếu ngươi... dám đụng vào người ta... Ta sẽ...'
Hàn Thụy Trấn cũng không hề nhượng bộ.
"Ban đầu tôi chỉ định chạm vào tay cô thôi.
Nhưng cô đã mạnh miệng thế, thì giờ tôi buộc phải chạm vào chỗ nhạy cảm hơn rồi."
"Ư...! Ngươi định làm cái quái—"
"—Vẫn còn già mồm được à? Tốt. Vậy thì phải là chỗ 'nguy hiểm' hơn nữa."
"...!"
Chỉ vài lời đe dọa nhẹ nhàng đã đủ để niêm phong đôi môi Thanh Nguyệt.
Cảm giác uất ức và ngột ngạt dâng trào. Cơn giận dữ bùng lên dữ dội.
...Nhưng đồng thời, cơ thể cô lại càng trở nên nhạy cảm gấp bội.
Tim đập mạnh như muốn phá lồng ngực mà nhảy ra ngoài.
Thanh Nguyệt tiếp tục những nỗ lực phản kháng yếu ớt.
"Ư... hức..."
Nhìn thấy cử động của cô, Hàn Thụy Trấn thì thầm.
"...Cô đang chết thèm muốn biết tôi sẽ chạm vào đâu, đúng không?"
"Không có... điên à... ta chỉ ghét cái bàn tay kinh tởm của ngươi..."
"Thôi được, lần này tôi sẽ nhân nhượng."
"...Hả?"
"Bức bối lắm vì không nhìn thấy gì phải không?
Sợ hãi vì không biết bàn tay này sẽ mò mẫm vào đâu phải không?
Tôi sẽ hảo tâm tường thuật trực tiếp cho cô nghe."
Hàn Thụy Trấn hít một hơi sâu rồi bắt đầu thì thầm, giọng nói trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"Tay tôi đang di chuyển đây."
"Hức!"
Nghe vậy, Thanh Nguyệt co rúm người lại.
Sức ép từ những sợi dây thừng trói buộc cô càng siết chặt hơn.
Kít... kít kít...
Tiếng dây thừng vặn xoắn kêu lên ken két, hòa cùng nhịp thở dồn dập.
"Thanh Nguyệt à. Nó đang đến gần hơn rồi. Đoán xem nó sẽ đáp xuống đâu nào?"
"Dừng... dừng lại...!"
"Cô tò mò mà. Tôi đang nói cho cô biết đây, sao lại phàn nàn?
Cô đẹp quá. Tôi đã muốn chạm vào chỗ đó từ nãy rồi."
Rốt cuộc hắn đang nói đến chỗ nào?
Có quá nhiều nơi trên cơ thể cô đã bị hắn buông lời tán tỉnh.
Hắn khen nách cô đẹp, tay cô đẹp, đùi cô đẹp... chỗ nào cũng đẹp.
Ngay cả lời khen ấy cũng giống như một sự báng bổ đầy dâm dục.
Cô không biết nên cảm thấy hài lòng hay ghê tởm trước những lời lẽ đó.
Hắn gọi chúng là đẹp, và rồi hắn sẽ giày vò, sẽ làm nhục những nơi đó bằng đôi tay thô bạo của mình.
Hàn Thụy Trấn tiến thêm một bước.
Giọng hắn hạ thấp xuống, nhưng lại vang lên rõ mồn một bên tai cô.
"Sắp đến nơi rồi. Cẩn thận nhé.
Đừng cử động. Nếu cô giật mình, có khi nó lại chạm trúng tay tôi đấy."
"A... a a...!"
Lời nói của hắn như một loại ma thuật trói buộc, giam cầm cơ thể cô chặt hơn cả dây thừng.
Đồng thời, mọi vùng da thịt lộ ra đều phản ứng dữ dội như bị lửa thiêu đốt.
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể có hàng ngàn bàn tay vô hình đang sờ soạng, nắn bóp khắp cơ thể cô.
"Trông cô khổ sở quá. Mồ hôi vã ra ướt đẫm hết cả rồi kìa.
Thôi được, vì vui mà. Tôi sẽ cho cô biết đáp án."
Hắn dừng lại một nhịp, để sự căng thẳng leo thang đến cực điểm.
"Tôi sẽ chạm vào hõm nách của cô.
Vùng thịt mềm mại, ướt át chưa từng có ai được phép chạm vào, đúng không?"
Kít!! Kít kít!!
Cả hai cánh tay cô gồng cứng lên.
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra qua kẽ răng đang nghiến chặt.
Khoảnh khắc hắn thốt ra từ đó, vùng nách—nơi cô chưa bao giờ để tâm—bỗng trở nên nhạy cảm đến cực độ. Nó ngứa ngáy, nó giật nảy lên chờ đợi.
Cô lắc đầu điên cuồng, van xin, nhưng hắn phớt lờ mọi lời cầu khẩn bằng chất giọng tàn nhẫn.
"Chạm chưa nhỉ...? Sắp rồi đấy.
Cô có lờ mờ cảm nhận được hơi nóng từ tay tôi không?"
"Ha... đừng mà... dừng lại..."
"À, quên chưa nói. Bên trái hay bên phải nhỉ? Bên nào ướt hơn?"
Lời thì thầm ác ý cứ tiếp tục, sự tra tấn tinh thần càng thêm khốc liệt.
Thanh Nguyệt tuyệt vọng hét lên, nghĩ rằng thà không nghe thấy gì còn hơn phải chịu đựng sự dày vò này.
"Câm mồm...! Đừng có nói gì nữa...!"
"Chỉ gì cơ?"
"...Ư...!"
"Chỉ chạm vào thôi à...?"
"Không phải—!"
Không phải thế—chỉ là lời nói của hắn khiến cô tưởng tượng ra nó, khiến mọi thứ trở nên khó khăn gấp ngàn lần.
Ngay cả việc cố gắng lờ hắn đi cũng không theo ý cô muốn.
Như đọc thấu tâm can cô, Hàn Thụy Trấn thì thầm.
"Tôi đã bảo rồi, càng cố không để ý, cô sẽ càng cảm nhận rõ hơn.
Cô đang mong chờ nó, đúng không?"
"...!"
Đứng trước mặt hắn, mọi suy nghĩ thầm kín nhất của cô đều bị phơi bày.
Và Hàn Thụy Trấn luôn đùa giỡn với những tâm tư đó, trêu chọc cô, hạ nhục cô... rồi lại an ủi, ôm ấp, vuốt ve, lặp đi lặp lại cái vòng luẩn quẩn đầy mê hoặc ấy.
"Ba, hai, một, rồi tôi sẽ chạm vào."
Thanh Nguyệt dốc hết sức bình sinh để rụt người lại, ép chặt cánh tay vào sườn nhưng những sợi dây thừng tàn nhẫn đã ngăn cô lại.
"Ba."
Nhưng khoảng cách đó không đủ để trốn thoát.
"...Hai."
Vùng nách chưa bị chạm vào giờ đây đau nhói vì sự chờ đợi kích thích.
Sự nhục nhã khiến cô không thốt nên lời.
Cô chỉ biết nghiến răng chịu đựng.
Nghiến răng mà nuốt trọn nỗi nhục này.
"...Một."
Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt, gồng cứng mọi dây thần kinh, nín thở để đón nhận khoái cảm lạ lẫm sắp ập đến.
...
...
Nhưng dù đợi bao lâu, sự kích thích được báo trước vẫn không xuất hiện.
Trong sự im lặng kéo dài, khi một dấu hỏi mơ hồ vừa nhen nhóm trong đầu Thanh Nguyệt, Hàn Thụy Trấn khẽ thì thầm.
"...Đùa thôi."
Chỉ hai chữ ấy, sợi dây căng thẳng tột độ đang níu giữ Thanh Nguyệt đứt phựt.
Toàn bộ sức lực trong cơ thể cô bị rút cạn trong nháy mắt.
"Hà..."
Thậm chí cơn giận cũng không kịp trỗi dậy. Cô đã ở trong trạng thái căng thẳng cực độ đến mức sự thả lỏng đột ngột này khiến cô lảo đảo—
—Bụp!
Đúng khoảnh khắc cô hoàn toàn không phòng bị đó, hai bàn tay thô ráp, to lớn bất ngờ chộp lấy cả hai bên hõm nách cô.
Và hai ngón cái miết mạnh, xoáy sâu vào vùng thịt mềm nhạy cảm nhất.
Những ngón tay hắn không chỉ chạm, mà còn lướt nhẹ, mơn trớn, kích thích điên cuồng vào vùng cấm địa ướt đẫm mồ hôi.[note88348]
Cùng lúc đó, như có tia sét đánh ngang qua não bộ, thiêu rụi mọi lý trí.
Một tiếng rên rỉ khổng lồ, vượt ngoài tầm kiểm soát xé toạc cổ họng, bật ra khỏi đôi môi Thanh Nguyệt.
"Hư... A áaaaaaaa!!"
Âm thanh ấy đê tiện và đàn bà đến mức chính cô cũng không nhận ra là của mình.
Một âm thanh dâm đãng mà đệ tử Nga Mi tuyệt đối không bao giờ được phép phát ra.
Nhưng cô không thể kìm nén được.
Cơ thể cô phản bội cô ngay lập tức.
Toàn thân cô bắt đầu co giật dữ dội, tâm trí trở nên trắng xóa, lấp lánh những đốm sáng khoái lạc nổ lách tách trước mắt.
Cô thậm chí không thể nắm bắt được bản chất của thứ khoái cảm mãnh liệt, tê dại đang xuyên thủng cơ thể mình từ hai bên nách lan xuống tận đầu ngón chân.
"Á... á... hức...!"
Sức lực dồn xuống bắp chân, khiến cô vô thức kiễng chân lên, ngón chân quắp chặt.
Cơ thể cô giật giật từng cơn không ngớt.
Một dòng nước bọt trong suốt chảy ra từ khóe miệng đang hé mở, cô không còn đủ tỉnh táo để nuốt xuống nữa.
Khi bàn tay Hàn Thụy Trấn vẫn còn lưu lại đó, Thanh Nguyệt bất lực chìm sâu vào cơn đê mê không thể cưỡng lại...
"A.... ư..."
Cuối cùng, sức lực rời bỏ cơ thể, cả người rũ xuống mềm nhũn như một con rối đứt dây
Cô không thể hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra với chính cơ thể mình.
******************
"...Đùa thôi."
Câu nói đó đã cắt đứt sự căng thẳng của cô như cắt một sợi dây đàn, khiến toàn thân cô buông lỏng hoàn toàn.
"Hộc... hộc..."
Đôi môi cô bóng nhẫy, có lẽ là do nước bọt ứa ra quá nhiều.
"A... ư..."
Những lọn tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết vào trán.
Tất cả những điều đó là minh chứng sống động cho thấy cô đã căng thẳng tột độ đến mức nào trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa qua.
Cô không tức giận. Ngạc nhiên thay, biểu cảm trên gương mặt cô lại là sự nhẹ nhõm.
...Và chính cái khoảnh khắc ấy, sợi dây lý trí mỏng manh còn sót lại trong tôi đứt phựt.
Cái dáng vẻ buông thả hoàn toàn ấy... quá mong manh, quá xinh đẹp.
Nó kích thích bản năng thống trị trong tôi đến điên dại.
Sự phòng vệ của cô ấy đã sụp đổ, và điểm yếu ngọt ngào, ướt át ấy đang phơi bày ngay trước mắt, nằm gọn trong tầm tay tôi.
Kế hoạch "kết thúc mọi chuyện như một trò đùa tinh quái" tan thành mây khói.
Con quỷ dục vọng đã nuốt chửng lấy tôi.
Bụp!
Vào khoảnh khắc cô ít đề phòng nhất, hai bàn tay tôi thô bạo chộp lấy cả hai bên hõm nách cô.
Không chút nương tay, ngón cái tôi miết mạnh, xoáy sâu vào da thịt mềm mại ấy.
Hưng phấn đến mức tôi phải cắn chặt môi dưới để không gầm lên.
"Hư... A áaaaaaaa!!"
"U oa!"
Thứ kéo tôi ra khỏi cơn mê loạn chính là tiếng rên rỉ kinh thiên động địa của Thanh Nguyệt.
Nó nữ tính và dâm đãng đến mức ban đầu tôi còn không dám tin đó là giọng của "Thiên Niên Hoa" băng thanh ngọc khiết.
Toàn thân cô run bắn lên dữ dội hồi lâu.
Phát ra những tiếng rên rỉ ướt át "A, ư...", rồi cô lả đi một lần nữa.
Đầu cô gục xuống vai tôi.
Bịch.
"A... a..."
Một giọt nước bọt chảy dài từ miệng cô, thấm ướt vai áo tôi.
Tôi sốc đến mức tay chân cứng đờ, những ngón tay vẫn cắm sâu vào nách cô mà quên cả rút về.Cơ thể tôi cũng căng cứng y như cô vậy.
...Đệch mợ, bỏ mẹ rồi.
Tôi vừa làm cái quái gì thế này?
Chúng tôi đang chơi trò cảnh sát bắt tội phạm, nhưng hình như tôi đã nhập vai thằng cảnh sát biến chất quá sâu rồi.
SM cũng chỉ là diễn thôi mà.
...Chết tiệt, tôi đã làm gì Thanh Nguyệt thế này...?
May mà cô ấy đang bị bịt mắt.
Nếu không, cô ấy đã nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn tột độ của tôi rồi.
Nghĩ đến chuyện tiếp theo còn kinh khủng hơn.
...Cô ấy sắp phát điên trong trận tỷ thí sắp tới rồi phải không?
Tôi rón rén rút tay ra khỏi người cô.
Nhưng Thanh Nguyệt vẫn dựa hẳn vào người tôi.
"A... ư..."
Cô ấy vẫn đang chới với trong dư âm của cơn cao trào vừa rồi, hơi thở nóng rực phả vào cổ tôi.
Đây là cơ hội duy nhất.
Nghĩ đi!
Không được lãng phí thời gian này...!
Phải làm gì bây giờ?
Quỳ xuống xin lỗi? Hay giả vờ ngất?
Trong lúc đó, Thanh Nguyệt dường như đang dần tỉnh lại.
Cô khép đôi môi đang hé mở đờ đẫn... và chút sức lực bắt đầu trở lại đôi chân mềm nhũn.
Nhưng trán cô vẫn tì chặt vào vai tôi.
Cảm giác như cô đang dùng tôi làm điểm tựa duy nhất để không ngã quỵ xuống sàn.
"Hộc... hộc..."
Sau tiếng rên rỉ chấn động đó, cô trông như bị vắt kiệt sức lực, hoàn toàn rệu rã.
Việc giải tỏa sự căng thẳng quá độ một cách đột ngột như vậy càng khiến sự mệt mỏi ập đến nặng nề hơn.
Tôi cắn môi, quyết định hành động trước.
Tiếp tục màn chơi này là điều không thể.
"Ư... ưm..."
...
Toang hẳn rồi.
Kế hoạch ban đầu của tôi là sẽ nịnh nọt, "vuốt ve" tâm lý cô ấy trong lúc chơi đùa.
Mục đích là để dù cô ấy có sụp đổ sau trận tỷ thí, thì trong tiềm thức vẫn còn chút niệm tình mà tha cho cái mạng quèn của tôi...
...Giống như việc mua bánh mì cho thằng bạn mà mình biết thừa nó sắp xách súng vào trường xả đạn, rồi tỏ ra thân thiện với nó vậy.
Để rồi may mắn thì hôm đó sẽ nghe được câu: "Người anh em, ra ngoài đi."
Nhưng tôi đã tự tay bóp nát cơ hội đó rồi.
Thay vì mua bánh mì, tôi vừa tát vào mặt nó một cú trời giáng.
Với cảm giác tuyệt vọng tràn trề, tôi đưa tay lên tấm bịt mắt của cô.
Soạt...
Ngay lúc đó, Thanh Nguyệt quay đầu đi, rúc sâu vào vai tôi hơn.
...?
Như thể đang né tránh bàn tay muốn tháo bịt mắt của tôi.
Nghĩ là trùng hợp, tôi lại đưa tay lên lần nữa...
Soạt...
Lại một lần nữa, Thanh Nguyệt lắc đầu cự tuyệt.
Trong khi tôi đứng chết trân vì bối rối, Thanh Nguyệt hé môi, giọng nói khàn đặc và run rẩy.
"...Không... muốn."
Nghe những lời đó, một ngọn lửa nhỏ nhoi, le lói bỗng bùng lên trong lồng ngực tôi.
Giọng nói đẫm mùi dục vọng, sự quy phục và... sự thèm khát.
"...Đừng... đừng kết thúc... như thế này chứ, Chưởng... Chưởng quầy."[note88354]
11 Bình luận
bantumlumt nungws quas ae 💀