Web Novel

Chương 144 - Liệu Pháp Gây Sốc (1)

Chương 144 - Liệu Pháp Gây Sốc (1)

Đường Tố Lan đã được nghe kể lại toàn bộ sự tình chấn động.

Ngụy Thiên Thương, vị đại thương nhân trẻ tuổi, hào phóng bậc nhất, hóa ra lại là kẻ đứng sau hỗ trợ tài chính vô tận cho Bạch Xà Huyền - Võ Lâm Công Địch, kẻ thù không đội trời chung của chính đạo.

Mối quan hệ giữa chúng sâu sắc đến mức không thể xem thường như quan hệ đối tác thông thường.

Sau khi điều tra kỹ lưỡng, kết quả cho thấy toàn bộ Thường Bình Thương Đoàn khổng lồ thực chất được lập ra chỉ để làm "kho lương", làm bình phong nuôi dưỡng thế lực hắc ám cho Bạch Xà Huyền.

“Làm sao cha chắc chắn được điều đó?”

“Chính Hạ Ô Môn Chủ đã tìm đến ta để cung cấp tin tức. Và ta cũng đã đích thân đi xác minh. Không sai một ly.”

“...”

Lúc này Đường Tố Lan mới rùng mình, lạnh gáy khi nhận ra tình huống nguy hiểm hơn cô tưởng rất nhiều.

Đến cả Môn chủ Hạ Ô Môn - ông trùm thế giới ngầm cũng phải ra mặt thì chuyện không hề nhỏ.

Vậy thì việc Ngụy Thiên Thương muốn cưới cô làm vợ, tất cả cũng chỉ là một phần trong kế hoạch thâu tóm Đường Môn, biến gia tộc cô thành công cụ cho Ma Giáo.

Sau đó, rất nhiều chuyện đã xảy ra dồn dập như cơn bão.

Độc Vương nổi trận lôi đình.

Toàn bộ người trong Đường gia, từ trên xuống dưới, đều cảm nhận được cơn thịnh nộ đó thấm vào da thịt, lạnh thấu xương.

Dù có cố giấu đi chăng nữa, sát khí tỏa ra từ người Độc Vương vẫn khiến mọi người nghẹt thở, không dám ho he.

Đây chẳng khác nào một lời tuyên chiến nhắm thẳng vào Tứ Xuyên Đường Môn, vào lòng tự tôn của gia tộc, và Độc Vương đời nào chịu để yên.

Nhất là khi vấn đề này suýt chút nữa đã hủy hoại cả cuộc đời con gái rượu của ông.

Ngụy Thiên Thương ngay lập tức bị xử lý gọn ghẽ dưới hầm ngục tăm tối của Đường Môn và vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian, không để lại dấu vết.

Nhân cơ hội này, Độc Vương tuyên bố sẽ đích thân đến gặp Phương Trượng Thiếu Lâm Tự để bàn đại sự.

Vốn dĩ việc Bạch Xà Huyền bắt tay với Linh Tuyền - kẻ phản đồ bị trục xuất khỏi Võ Đang - và một vài tên cao thủ hắc đạo khác đã là chuyện được ngầm xác nhận trong giang hồ.

Việc chúng vươn vòi bạch tuộc đến Đường Môn chắc chắn có âm mưu to lớn, đe dọa cả võ lâm.

Đã đến lúc phải bàn bạc đối sách cho cuộc đại chiến sắp tới.

Đường Tố Lan quyết định để những vấn đề vĩ mô, phức tạp đó cho cha lo liệu.

Việc ưu tiên của cô lúc này là trấn an trái tim đang đập loạn nhịp, và ngay sau đó, tâm trí cô lại tràn ngập hình bóng Hàn Thụy Trấn.

Chuyện này... thực sự là do Hàn Thụy Trấn làm sao?

Hôm đó, sau khi xích mích với Ngụy Thiên Thương, chính hắn đã tuyên bố dõng dạc sẽ trực tiếp "đạp nát" cái hôn ước này.

Và rồi như có phép màu, cái hôn sự tưởng chừng như tường đồng vách sắt bỗng chốc rạn nứt, sụp đổ.

Lần này, một mảnh lớn - Ngụy Thiên Thương - đã vỡ vụn.

Tất cả những chuyện này không giống sự trùng hợp ngẫu nhiên chút nào. Hắn đã làm được.

Mà kể cả không phải do Hàn Thụy Trấn làm thì cũng chẳng sao.

Hắn, từ lúc nào không hay, đã trở thành lá bùa hộ mệnh may mắn của cô.

Cứ dính dáng đến hắn là mọi chuyện rắc rối đều được giải quyết êm đẹp.

Đường Tố Lan nhớ lại dáng vẻ của Hàn Thụy Trấn hồi sáng nay.

...Rốt cuộc ngươi còn định ngầu đến mức nào nữa mới chịu thôi đây?

Có lẽ Hàn Thụy Trấn là người đàn ông đầu tiên khiến cô phải thốt lên từ "ngầu" trong tâm trí một cách ngưỡng mộ.

Trước mặt một đại thương nhân quyền lực như Ngụy Thiên Thương, liệu có tên ăn mày, thợ da nào dám đứng thẳng lưng, đối đáp không chút sợ hãi như hắn?

Và cả cái cách hắn nổi giận nữa... chẳng phải là do ghen tuông vì cô sao?

Thấy cô đi bên cạnh Ngụy Thiên Thương nên hắn mới "nóng mắt", khó chịu chăng?

Ghen tuông ư. Đáng yêu thật đấy.

“...Phụt.”

Nghĩ đến đó, Đường Tố Lan không nhịn được mà bật cười khúc khích, che miệng duyên dáng.

Trái tim vừa bị Ngụy Thiên Thương làm cho hoảng sợ, giờ lại được Hàn Thụy Trấn nhẹ nhàng xoa dịu, sưởi ấm.

“...Haa.”

Hàn Thụy Trấn lại mang đến cho cô hy vọng.

Trong những lúc bế tắc nhất, tưởng chừng như bị ép vào đường cùng phải kết hôn không tình yêu, hắn lại xuất hiện như một vị cứu tinh.

Khi cô bị tâm ma nuốt chửng, hắn đã ở đó.

Khi cô đau khổ vì hôn sự, hắn cũng ở đó, chắn trước mặt cô.

Chỉ cần hắn xuất hiện, mọi phiền muộn đều tan biến như mây khói.

Ở bên cạnh hắn, cô cảm thấy hạnh phúc, bình yên.

...Nếu đã vậy, để có thể tận hưởng niềm hạnh phúc này trọn đời.

Chi bằng kết hôn với Hàn Thụ-

“...Mình điên rồi sao?”

Đường Tố Lan giật mình, tự tát nhẹ vào má rồi lẩm bẩm, mặt đỏ bừng.

Làm sao có thể chứ.

Một tên chưởng quầy tiệm da kiêm cả ăn mày nửa mùa và Độc Phụng cao quý, làm sao có thể thành đôi.

Thật là chuyện hoang đường.

Gia tộc đời nào chấp nhận. Cha sẽ giết hắn mất.

Mối quan hệ này cũng cấm kỵ, sai trái chẳng khác nào cái trò chơi quái đản giữa hai người.

Cả võ lâm trung nguyên sẽ chỉ trỏ cười chê.

Đại tiểu thư của Tứ Xuyên Đường Môn kết hôn với một chủ tiệm da vô danh tiểu tốt?

Họ sẽ mỉa mai rằng cô rước một gã "trai bao" về để nuôi báo cô.

Nghĩ đi nghĩ lại, vốn dĩ tình cảm của Đường Tố Lan cũng chưa sâu đậm đến mức đó. Chỉ là thích thích thôi.

Vậy mà lại nghĩ đến chuyện hôn nhân. Điên thật rồi.

“...”

...Nhưng mà.

Kể cả khi bản thân cô chưa tính đến chuyện đó.

Nếu... nếu như Hàn Thụy Trấn thành thật thổ lộ tình cảm thì sao? Nếu hắn quỳ xuống cầu hôn?

“...Ưm.”

Hoặc là, giống như mọi khi, hắn dùng cái giọng điệu bề trên đầy áp đảo đó để ra lệnh.

Nếu hắn ra lệnh: “Hãy kết hôn với ta. Ngay bây giờ.”

...Thì, chắc là cũng đành chịu thôi nhỉ? Cô chợt nghĩ thế, tim đập nhanh hơn.

Dù sao thì như cha nói, cô không thể sống cô độc cả đời.

Đằng nào cũng phải tìm một tấm chồng.

Thay vì tìm mấy gã thành đạt, mưu mô rồi sa vào mấy cái bẫy chính trị nguy hiểm, thì cưới một kẻ chẳng có gì trong tay, cứu vớt cuộc đời hắn để hắn phải mang ơn và cung phụng mình cả đời... nghe cũng không tệ chút nào.

Hàn Thụy Trấn cung phụng, chiều chuộng cô cả đời ư.

“...Phu hự.”

Nghĩ đến cảnh đó, nụ cười lại nở trên môi cô không kiểm soát được.

E hèm. Đường Tố Lan hắng giọng, cố gắng lấy lại sự nghiêm túc của đại tiểu thư.

Trước mắt, Hàn Thụy Trấn đã phải một mình nỗ lực và chịu khổ rất nhiều rồi.

Vụ Ngụy Thiên Thương chưa chắc là do hắn hoàn toàn, nhưng ít nhất vụ Gia Cát Long là do hắn mở đường máu bằng mạng sống.

Đường Tố Lan cảm thấy nếu mình cứ ngồi im hưởng thụ thì thật có lỗi, thật vô dụng.

“Thiếu Chủ.”[note89732]

Vì thế, cô quyết định tìm gặp Nam Cung Nhiên.

“Tiểu thư. Ngọn gió nào đưa cô đến đây vậy?”

“Liệu chúng ta có thể... nói chuyện riêng một chút được không?”

.

.

.

“Đành chịu vậy thôi. Duyên phận ý trời.”

Nam Cung Nhiên gật đầu với vẻ mặt điềm đạm, thanh tao, không chút oán trách.

“Chuyện đó là thật sao? Ngài đồng ý rút lui?”

Đường Tố Lan khó mà giấu được niềm vui sướng trên khuôn mặt.

“Ha ha, tiểu thư. Dù sao thì tôi cũng là người bị từ chối, cô vui ra mặt thế này thì... hơi sát muối vào lòng tôi đấy.”

“A, a...! Xin, xin lỗi ngài. Tôi sơ ý quá.”

Nam Cung Nhiên tao nhã nâng chén trà lên nhấp một ngụm, rồi nói:

“Không sao đâu. Dù đây là chuyện liên quan đến lợi ích gia tộc, nhưng tôi cũng không muốn chà đạp lên hạnh phúc của người trong cuộc.

Ý chí của tiểu thư đã kiên quyết như vậy, tôi xin phép được rút lui trong danh dự.”

“Thật sự... thật sự xin lỗi ngài. Đã mời Thiếu Chủ đến tận đây rồi lại...”

Đây không phải là hành động phải phép khi đối đãi với Thiếu Chủ của Nam Cung Thế Gia.

Nếu là nhận lời mời rồi từ chối thì còn đỡ.

Đằng này là chủ động mời người ta đến để xem mắt, rồi lại chủ động từ chối phũ phàng.

Dù là hành động lén lút sau lưng cha, nhưng Đường Tố Lan tin rằng mình ít nhất phải trực tiếp nói lời xin lỗi chân thành.

May mắn thay, Nam Cung Nhiên là người rất thấu tình đạt lý.

Dù người đời hay chê cười ngài ấy là kẻ bất tài, nhu nhược, nhưng tiếp xúc mới thấy ngài ấy sở hữu nhân phẩm và sự bao dung khiến ai cũng phải nể phục.

“Thật tiếc quá. Không ngờ tôi lại không lọt vào mắt xanh của một tuyệt sắc giai nhân như tiểu thư. Chắc do tôi kém duyên.”

“Không... không phải do Thiếu Chủ thiếu sót đâu ạ. Thật đấy. Chỉ là do tôi chưa chuẩn bị tâm lý... và tôi...”

“Vâng. Tôi hiểu mà. Trong lòng tiểu thư đã có ý trung nhân khác.”

Nam Cung Nhiên chấp nhận lời đề nghị của Đường Tố Lan một cách quá dễ dàng. Dễ dàng đến mức khiến người ta phải nghi ngờ.

“Tôi sẽ nói khéo với gia tộc bên tôi. Tiểu thư đừng lo lắng quá. Ừm, và còn nữa. Chúng ta cũng nên thống nhất câu chuyện một chút nhỉ.”

“Câu chuyện? Ý ngài là lý do?”

Nam Cung Nhiên mỉm cười:

“Cũng chẳng cần phải đi rêu rao khắp nơi, nhưng nếu có ai hỏi, xin tiểu thư hãy nói rằng do tôi quá nhút nhát và không hợp ý tiểu thư. Rằng tôi là kẻ bị từ chối.”

“Sao, sao có thể nói thế được...! Thế thì thiệt thòi cho ngài quá!”

“Việc nữ nhân từ chối nam nhân lúc nào cũng dễ nghe hơn là nam nhân từ chối nữ nhân. Với tôi thì chút tiếng xấu đó chẳng hề hấn gì, tôi quen rồi.

Nhưng nếu đồn ra ngoài là tiểu thư bị tôi từ chối, thì sẽ ảnh hưởng đến danh dự của tiểu thư.”

“Tôi chịu được mà. Dù sao cũng là tôi nhờ-”

“-Không được. Với tôi chuyện này nhỏ như con kiến, tiểu thư đừng bận tâm. Coi như là để chúng ta cùng đưa ra quyết định khôn ngoan nhất thôi.

Hơn nữa, xét về thực tế thì đúng là tôi bị tiểu thư từ chối còn gì? Đâu có sai.”

Dù sự thật không hẳn là thế, nhưng Đường Tố Lan vì quá áy náy nên không dám ngẩng mặt lên.

Nam Cung Nhiên hít một hơi thật sâu, giọng nhẹ nhõm.

“Hơn nữa, thực ra mục đích tôi đến Thành Đô lần này cũng đã hoàn thành rồi...”

“Mục đích ư?”

“Giải Độc Tiên Căn. Việc xác nhận món bảo vật đó thực sự đã được trao cho tôi là điều quan trọng nhất. Tôi chỉ muốn biết ai là người đứng đằng sau.”

“...”

Vừa nói, hắn vừa đưa tay sờ vào ngực áo, nơi cất giấu món quà, và mỉm cười dịu dàng.

...Chẳng hiểu sao, nụ cười ấy lại toát lên vài phần nữ tính, e ấp kỳ lạ.

Nam Cung Nhiên đứng dậy, như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc viên mãn.

“Tiểu thư, nhưng tôi mong cô nhớ cho một điều.”

“Vâng. Ngài cứ nói.”

Hắn nói, giọng nửa đùa nửa thật, ánh mắt lấp lánh:

“Cô nợ tôi một ân tình đấy nhé.”

Đường Tố Lan không có ý định phủ nhận.

Bỏ qua việc thỏa thuận với Nam Cung Nhiên, chỉ riêng việc hắn bỏ qua khoảng thời gian lãng phí lặn lội đến đây, và cả sự từ chối đường đột này một cách êm đẹp, đã là sự bao dung rất lớn rồi.

Vì thế, Đường Tố Lan gật đầu chắc nịch.

“Vâng. Tôi nợ ngài một lần. Sau này Nam Cung Gia có việc cần, Đường Môn nhất định sẽ giúp.”

“Vậy cô có thể trả món nợ đó ngay bây giờ được không?”

“...Thứ lỗi?”

“Cô có thể cho tôi biết... ai là người đã thực sự đưa Giải Độc Tiên Căn này cho tôi không? Ai là ân nhân giấu mặt đó?”

“...”

Đường Tố Lan mấp máy môi, định nói tên hắn.

Nhưng cuối cùng, cô nhớ lại lời dặn dò, cô lắc đầu.

“...Người đó không muốn tiết lộ. Xin lỗi ngài.”

Nam Cung Nhiên gật đầu nhẹ, thoáng chút thất vọng nhưng cũng nhanh chóng qua đi.

“Ra là vậy. Tôi hiểu rồi. Người làm việc thiện không cầu báo đáp. Vậy xin cáo từ, tiểu thư.”

“A, vâng...! Hẹn gặp lại ngài sau.”

“Chúc tiểu thư sớm tìm được ý trung nhân như ý. Và nhớ trân trọng người đó nhé.”

******

Tôi ngồi nghe mấy ông chú Cái Bang kể lại sự tình và sắp xếp lại thông tin trong đầu.

Tóm lại là Ngụy Thiên Thương đã bị xử tử. Xong một tên.

Nam Cung Nhiên thì... ừ, đời nào mà thành được. Vốn dĩ đến đây đâu phải để kết hôn thật đâu. Có vẻ hắn đã tự biết đường rút lui êm đẹp rồi. Xong tên thứ hai.

Gia Cát Long thì đã bị biến thành kẻ hèn nhát trong mắt mọi người, danh dự nát bét. Vậy là giải quyết xong hết rồi nhỉ?

“Vậy là xong rồi hả? Êm đẹp rồi chứ?”

Nghe tôi hỏi, chú Quách Đầu tặc lưỡi, lắc đầu.

“Mày muốn phá đám hôn sự của Đường tiểu thư đến thế cơ à? Nhiệt tình thế?”

“...Đã bảo là có lý do mà. Đấy, chú thấy chưa, thằng Ngụy Thiên Thương là một tên khốn nạn. Cháu đã bảo trực giác của cháu không sai mà.”

Mã Thất Đắc nghiêng đầu thán phục:

“Kể cũng thần kỳ thật. Sao cái giác quan thứ sáu của thằng này nhạy thế không biết.

Nói đâu trúng đó, chưa trượt phát nào. Hay mày đi làm thầy bói đi?”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, trút được gánh nặng ngàn cân trong lòng.

Cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Trước khi làm thì sống chết cũng không muốn dính vào, sợ rắc rối, nhưng làm xong rồi lại thấy thành tựu phết. Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.

Thế là xong. Nhiệm vụ hoàn thành.

Giờ thì có thể kê cao gối ngủ ngon rồi. Về nhà thôi.

“Nhưng mà tính sao giờ, Trấn ơi.”

Đúng lúc đó, chú Quách Đầu cười khẩy, tạt cho tôi gáo nước lạnh buốt óc.

“Dạ? Sao cơ ạ? Còn chuyện gì nữa?”

“Nghe đồn thằng Gia Cát Long, sau vụ bẽ mặt hôm nọ, vẫn chưa chịu bỏ cuộc đâu đấy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thiếu Hiệp + Tiểu Gia Chủ thì chắc là ra Thiếu Chủ
Thiếu Hiệp + Tiểu Gia Chủ thì chắc là ra Thiếu Chủ