Web Novel

Chương 90 - Cún Con (5)

Chương 90 - Cún Con (5)

Thực sự không thể tuôn ra.

Dù cơn buồn tiểu đã dâng lên, cuộn trào đến tận cổ họng, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời Thanh Nguyệt cảm thấy bất lực đến nhường này trước cơ thể của chính mình.

Tuyệt vọng đến cùng cực, nhưng hạ bộ cô vẫn đóng chặt, cơ thể cứng đờ như một khối gỗ mục vô tri.

Cộp.

Bước chân thứ bảy.

Thanh Nguyệt hoảng loạn tột độ.

Đã quyết tâm rồi mà vẫn không được sao?

Cô lắp bắp:

“K, Không phải nói dối đâu... Ch, Chưởng quầy... Ta cũng muốn làm mà... Nhưng thật sự không ra. Phải làm sao đây?”

Giọng cô vỡ òa, gần như bật khóc vì tuyệt vọng.

“Vẫn còn bị cái danh tỳ kheo ni hão huyền đó trói buộc nên mới thế đấy. Đã bảo hãy tin tưởng và trở thành cún con của ta cơ mà? Việc tè vào nơi chủ nhân chỉ định khó khăn đến thế sao?”

“Ta cũng đang cố gắng hết sức mà!”

Phập!

“Ưk!”

Hàn Thụy Trấn giật mạnh dây xích.

“Cẩn thận cái miệng, Nguyệt Nhi.”

“Ư ư...!”

Thanh Nguyệt cảm thấy bản thân mình thật ngu ngốc.

Việc mà ngay cả một đứa trẻ sơ sinh cũng làm được, tại sao cô lại không thể?

Cảm giác như cơ thể này đã hỏng mất rồi.

Rõ ràng bàng quang căng tức như quả bóng nước sắp nổ tung, nhưng van khóa lại kẹt cứng, không cách nào giải tỏa.

Đau đớn về thể xác. Hỗn loạn về tinh thần. Và sự bức bối, ngột ngạt đến phát điên.

Có phải tại bức tượng Phật kia không?

Dù sao đi nữa, việc làm chuyện uế tạp này trước mặt Đức Phật vẫn gây ra sự kháng cự quá lớn trong tâm thức.

Dù biết đó chỉ là bức tượng giả, không phải Phật thật.

Thanh Nguyệt van nài:

“D, Dời Đức Phật đi được không? Chỉ ngài ấy thôi...”

“Không được. Phải trả thù chứ, không phải sao?”

“Chưởng quầy...! Thật sự... Ngươi sẽ xuống địa ngục đấy...!”

“Nếu chỉ vì dính chút nước tiểu mà đày người ta xuống địa ngục, thì đâu còn được gọi là Đức Phật từ bi nữa?”

Không tìm được lời nào để phản bác, Thanh Nguyệt lại cúi đầu nhìn xuống.

Ra đi mà.

Cô gào thét trong lòng.

Lúc nãy thì khoảng cách xa đến mức có 'xả' cũng chẳng nghe thấy.

Giờ thì đã gần đến mức ngửi thấy cả mùi.

...Và có lẽ, qua bờ vai run rẩy của cô, hắn có thể nhìn thấy tất cả.

...Làm ơn, ra đi mà.

Trễ hơn nữa thì...

Cộp.

Bước chân thứ tám.

Cái bóng của Hàn Thụy Trấn trùm lên người cô.

Đôi chân cô run lên bần bật vì căng thẳng tột độ.

Ngồi xổm quá lâu khiến bắp chân đau nhức.

Hắn càng lại gần, cô càng không thể tiểu được, nhưng hắn càng lại gần, cô càng phải làm ngay lập tức.

Đã quá muộn rồi. Không thể trì hoãn thêm nữa.

Phải làm thôi.

Nếu để hắn đến gần hơn nữa, hắn sẽ chứng kiến bộ dạng thảm hại và xấu xí nhất của cô.

Nếu không làm ngay bây giờ, Hàn Thụy Trấn sẽ mang con dao đó về.

Trong đôi mắt Thanh Nguyệt bùng lên ngọn lửa của sự ám ảnh.

Cô trừng mắt nhìn hai vật phẩm dưới đất.

Món quà Đường Tố Lan đã dày công chọn lựa.

Bức tượng Phật biểu tượng của phái Nga Mi.

...Phải rồi.

Hai thứ đáng ghét nhất đang nằm ngay bên dưới.

Hai chủ thể đã hành hạ cô suốt thời gian qua.

Vứt bỏ cảm giác tội lỗi đi.

Đức Phật không ở đó, Đường Tố Lan cũng không ở đó.

Đó chỉ là bức tượng gỗ, và con dao da cũng chỉ là vật vô tri.

Trừng phạt chúng. Trả thù chúng.

Con quái vật trong lòng cô thực ra đã thì thầm điều đó từ nãy giờ.

Rằng nếu tiểu lên hai thứ đó, chắc chắn sẽ sảng khoái vô cùng.

Chắc chắn sẽ cảm nhận được sự giải phóng tuyệt vời.

“Hư hư...!”

Thanh Nguyệt cúi gằm mặt.

Và thực sự cố gắng để "tè" ra.

“...Không làm được.”

Nhưng cuối cùng, Thanh Nguyệt nức nở thì thầm.

Không ra.

Không ra thì biết làm thế nào?

Mọi nỗ lực đều vô vọng.

Thực sự muốn làm, nhưng cơ thể như bị hỏng, hoàn toàn không nghe theo ý chí.

Sau khi đã dốc hết sức lực, hai chữ "từ bỏ" lại hiện lên trong đầu.

Trái tim cô chùng xuống, đen kịt.

Phải rồi, kết cục vẫn là thế này thôi.

Có lẽ Hàn Thụy Trấn cũng muốn cắt đứt quan hệ với cô nên mới đưa ra một mệnh lệnh bất khả thi như vậy.

Hắn làm tất cả những trò này là vì mục đích đó.

Dù đau đớn, nhưng Thanh Nguyệt quyết định quay lại với suy nghĩ lúc ngồi ở đình nghỉ mát.

Từ bỏ thôi.

Từ bỏ thì sẽ thoải mái hơn.

Cả Hàn Thụy Trấn... cả những trò điên rồ này...

Nghĩ đến việc không phải tiểu lên tượng Phật nữa, lòng cô cũng nhẹ đi đôi chút.

Hàn Thụy Trấn đã đến quá gần, cô cũng chẳng còn tâm trạng nào để làm nữa.

Thanh Nguyệt từ từ ngẩng đầu lên.

Hàn Thụy Trấn vẫn còn cách hai bước chân.

“...Ta từ b-”

Bộp!!

Ngay khoảnh khắc hai chữ "từ bỏ" chực thốt ra nơi đầu môi, một bóng đen to lớn đã lao đến, phủ chụp lấy cô từ phía sau.

Cơ thể hắn rắn chắc, nóng hổi và áp đảo, bao trùm hoàn toàn lấy thân hình đang run rẩy của cô.

Hơi thở đậm đặc nam tính của hắn phả thẳng vào vành tai cô, ướt át và nóng rẫy.

“Việc cô từ bỏ hay không.”

Tâm trí Thanh Nguyệt như bị rút cạn, để lại một khoảng trắng xóa vô hồn.

Cô đang không mặc nội y, ngồi xổm... và bị hắn tóm gọn.

Trong khi đó, bàn tay thô ráp của Hàn Thụy Trấn, trườn qua eo cô như một con mãng xà, rồi tham lam úp trọn lên vùng bụng dưới đang căng tức, phập phồng của cô.

“...Là do ta quyết định.”

Phập!

Tiếp đó là một sự kích thích mềm mại nhưng mang tính hủy diệt truyền đến tai.

Hắn khẽ cắn vào dái tai cô.

Một luồng điện tê dại chạy rần rần từ vành tai lan ra khắp tứ chi, đánh sập mọi bức tường phòng vệ cuối cùng.

“Híc...!!”

Toàn bộ ý thức dồn lên vành tai khiến nửa thân dưới mất hết khả năng kiểm soát.

Không bỏ lỡ khoảnh khắc phòng bị lơi lỏng đó, bàn tay to lớn của Hàn Thụy Trấn ấn mạnh, đầy dứt khoát vào bụng dưới.

“A... a a...!!”

Van khóa lý trí vỡ vụn.

Trong khoảnh khắc sơ hở đó, Thanh Nguyệt cảm nhận được một thứ áp lực nóng hổi không thể kìm nén đang trào ra.

Một khi đê đã vỡ, nước lũ sẽ cuốn trôi tất cả.

“Hư a ư... Hư a...!”

Dòng thủy triều ấm nóng, mang theo cả nỗi nhục nhã bị dồn nén bấy lâu, bắt đầu tuôn trào. Xối xả mãnh liệt, và không thể vãn hồi.

Rào rào... róc rách...

Thanh âm xấu hổ ấy khiến cô không biết giấu mặt vào đâu.

Mặt Thanh Nguyệt đỏ bừng như sắp nổ tung, trái tim đập loạn xạ như muốn phá lồng ngực nhảy ra ngoài. Mười đầu ngón chân cô co quắp lại, cào sâu xuống đất vì nhục nhã.

Hàn Thụy Trấn đang nghe thấy.

Hàn Thụy Trấn đang nhìn thấy.

Cô đang phóng uế... và người đàn ông này đang ôm chặt lấy cô, chứng kiến tất cả, thậm chí là điều khiển nó.

"Hư ư ư..."

Nhưng đối với cô lúc này, song hành cùng nỗi nhục nhã ê chề là một cảm giác bội đức ngọt ngào đến rùng mình.

Cảm giác rùng mình đê mê chế ngự cô.

Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt vì xấu hổ, nhưng không hoàn toàn quay mặt đi.

Con dao da quý giá của Đường Tố Lan đang hứng chịu "cơn mưa" nhục nhã này.

Chất lỏng ấm nóng, khai nồng đang tưới đẫm lên lớp da thuộc tinh xảo, xâm phạm sự kiêu hãnh của lưỡi thép lạnh lẽo.

Hơi nóng và hơi nước bốc lên nghi ngút từ bức tượng Phật .

Đó là một hiện trường nhớp nhúa, nơi sự thanh tịnh của Phật môn bị vấy bẩn bởi dục vọng trần tục và sự trả thù cay độc.

“Hư a... hư...”

Rào rào rào...

Tiếng rên rỉ ướt át trượt ra khỏi miệng cô, hòa lẫn với tiếng nước chảy tạo thành một bản hòa ca dâm mị.

Thanh Nguyệt xấu hổ chụm hai tay che miệng, cố nén lại âm thanh dâm đãng của chính mình, nhưng tiếng rào rào bên dưới vẫn cứ tố cáo sự hoan lạc của cơ thể cô.[note89065]

Khoái lạc điên cuồng của sự giải phóng đang nung chảy cô.

Đôi mắt cô lờ đờ, đảo ngược ra sau trong cơn mê man.

Là một nữ tăng, chưa bao giờ cô phải chịu đựng – hay đúng hơn là tận hưởng – một sự kích thích khủng khiếp đến thế này.

Cảm giác bàng quang căng cứng được xả rỗng mang lại khoái cảm thể xác mãnh liệt, hòa quyện với cái lưỡi nóng bỏng, ướt át của Hàn Thụy Trấn đang liên tục khuấy đảo bên vành tai cô.

Trên là lửa dục, dưới là nước lũ.

Hai luồng khoái cảm công kích từ hai phía, khiến cô kẹt ở giữa, chỉ biết oằn mình chịu đựng.

Từ tai, từng đợt sóng khoái cảm cứ ùng ùng vang vọng, lan tỏa sức nóng hừng hực đi khắp tứ chi.

Chết mất thôi.

Cô thầm nghĩ.

Mỗi khi hơi thở của hắn luồn vào trong tai, cả người cô lại giật nảy lên, dòng nước bên dưới lại càng chảy mạnh hơn.

Những cảm xúc không thể lý giải cứ dồn dập ập đến.

Một cảm xúc có thể gọi là hạnh phúc, nhưng lại quyện chặt với sự xấu hổ, một thứ cảm xúc hỗn độn không thể gọi tên.

Cảm giác toàn thân bị Hàn Thụy Trấn chi phối tuyệt đối.

Tiểu tiện theo mệnh lệnh.

Cô đã vứt bỏ một thứ gì đó thuộc về phẩm giá con người.

Tim đập thình thịch, mạnh mẽ từng nhịp.

Rốt cuộc mình đã trở thành cái gì thế này?

Mình đã vặn vẹo đến mức nào rồi?

Được vạn người ngưỡng mộ, vậy mà giờ đây lại đang đi vệ sinh theo lệnh của một gã đàn ông.

“...Hư... ư hự...”

Róc rách...

Thanh Nguyệt chỉ muốn tan biến vào hư không vì nhục nhã, nhưng đồng thời... bàn tay to lớn đang đặt dưới bụng cô lại mang đến cảm giác ấm áp và vững chãi đến lạ thường.

Mới lúc nãy thôi cô còn kinh hãi muốn hất tay hắn ra, giờ đây chính bàn tay đó lại là điểm tựa duy nhất để cô không ngã quỵ vào vũng nước của chính mình.

Hắn như một nhạc trưởng tàn nhẫn.

Mỗi khi bàn tay ấy ấn mạnh vào bụng, khoái cảm tê dại lại nổ ra.

Hắn ấn mạnh thì dòng nước chảy xiết, hắn nới lỏng thì dòng chảy dịu lại.

Tiếng rên rỉ của Thanh Nguyệt cũng bị vắt ra theo nhịp điệu ngón tay của hắn. Ha ức, ha a... Những âm thanh ướt át hòa cùng tiếng nước chảy tạo nên bản giao hưởng của sự đồi trụy.[note89067]

Cả cơ thể thực sự bị hắn thao túng. Thân xác ngọc ngà mà cô hằng giữ gìn, giờ đây đang rung lên bần bật, phục tùng tuyệt đối sự điều khiển của hắn.

Và Thanh Nguyệt... đau đớn thừa nhận rằng sự cai trị thô bạo đó mang lại cảm giác an toàn đến đáng sợ.

Hơn tất cả, trong vũng lầy của sự nhục nhã, Thanh Nguyệt tìm thấy một niềm chiến thắng âm u.

Con dao da của Đường Tố Lan đang ướt sũng, món quà tâm huyết của cô ta đang bị nước tiểu vấy bẩn.

Nhìn xuống cảnh tượng đó, cô mới thấy con dao da của mình dường như còn tốt đẹp hơn thứ này.

Ta thắng rồi... Ta đã thắng rồi, Đường tiền bối.

Và cả Đức Phật cũng đang bị vấy bẩn.

Bức tượng nhân từ ấy đang ướt đẫm, bốc hơi nghi ngút dưới dòng nước bài tiết nóng hổi của cô.

Đến cả Phật tổ toàn năng cũng im lặng chấp nhận sự báng bổ này.

“...Có vẻ Đức Phật cũng vui lắm đấy?”

Chắc là thấy ấm áp đấy.

Hàn Thụy Trấn nhả vành tai Thanh Nguyệt ra, buông lời mỉa mai.

“Hư ức...!”

Thanh Nguyệt phản xạ đỏ bừng mặt.

Cảm giác tội lỗi chực trào dâng, nhưng kỳ lạ thay, chính sự tội lỗi đó lại như dầu đổ vào lửa, thổi bùng ngọn lửa khoái lạc lên dữ dội hơn.

Nếu Nga Mi Phái, nếu giáo lý nhà Phật là xiềng xích trói buộc cô đến ngạt thở, thì sự vấy bẩn này chính là một sự giải phóng.

Lời biện minh đã quá đủ đầy.

Con xin lỗi.

Thanh Nguyệt nghĩ trong đôi mắt lờ đờ.

...Nhưng là do Hàn Thụy Trấn bắt ép... Con không còn cách nào khác.

Tí tách... tí tách...

Dòng nước vẫn chưa dứt hẳn.

“Siiii... Đúng rồi. Giỏi lắm. Cún con của ta tè giỏi lắm.”

“Đừng nhìn mà...”

Thanh Nguyệt biết thừa Hàn Thụy Trấn đang nhìn chằm chằm vào dòng nước của mình.

Cuối cùng, cô quay đầu lại, vùi mặt vào hõm cổ của Hàn Thụy Trấn.

Cô nghĩ rằng nếu tự che mắt mình lại, thì thế gian cũng sẽ không nhìn thấy sự xấu hổ của cô nữa.

Nhưng chính Thanh Nguyệt cũng không rõ lòng mình.

Liệu cô có thực sự ghét việc Hàn Thụy Trấn nhìn thấy chỗ kín đáo nhất của mình không?

...Khi mà sự xấu hổ và khoái lạc đã hòa làm một, quện chặt lấy nhau như hai con rắn giao phối.

Việc hình ảnh xấu xí nhất của cô lọt vào mắt Hàn Thụy Trấn, kỳ lạ thay lại khiến cô thấy thích thú.

“Sướng không?”

Hàn Thụy Trấn ấn trán cô vào người hắn và thì thầm.

Thanh Nguyệt suýt chút nữa đã gật đầu theo bản năng.

May mà cô kịp kìm lại vào phút chót.

“Ghét... Ta ghét lắm...”

Cô thốt ra lời nói dối vụng về để vớt vát chút lòng tự trọng cuối cùng.

Hàn Thụy Trấn chỉ cười khẩy trước lời nói đó.

Cô chỉ biết nhắm chặt mắt, chờ đợi thời gian trôi qua.

Dù run rẩy vì xấu hổ, nhưng đồng thời cô cũng cảm thấy như đang chia sẻ một điều gì đó với Hàn Thụy Trấn.

Một bí mật bẩn thỉu và ngọt ngào chỉ có hai người biết, không muốn để bất cứ ai phát hiện.

Ngay cả khi dòng nước đã dứt, Thanh Nguyệt vẫn kiệt sức không thể cử động, cứ thế dựa vào người hắn một lúc lâu.

Hàn Thụy Trấn cũng như muốn cho cô thời gian hồi phục, ân cần lau đi những giọt mồ hôi trên trán cô.

"Nguyệt Nhi của ta đúng là tốn công chăm sóc thật. Có mỗi việc đi tè thôi mà cũng vất vả thế này, chậc."

Thanh Nguyệt xấu hổ rúc sâu vào người hắn, nhưng rồi khẽ mở mắt ra.

Đột nhiên, những lời cô từng nhắn gửi đến hắn hiện về trong tâm trí.

'...Bảo với chưởng quầy là đi chết đi, Hồng Hoa nhé.'

'Thả ra. Không phải lúc làm chuyện này với ngươi.'

'Mặc kệ ta đi, đến chỗ Đường Tố Lan đi. Đi mà yêu thương ả ta ấy.'

Rõ ràng cô đã nói những lời đó.

...Nhưng người phớt lờ tất cả những lời đó chính là Hàn Thụy Trấn.

Hắn đã giữ chặt lấy cô đến cùng, và cuối cùng đã nhìn thấy cảnh cô đi vệ sinh.

...Ta.

Đôi mắt hé mở của cô lấp lánh trong bóng tối.

...Rõ ràng ta đã cho ngươi cơ hội chạy trốn.

Cô nhắm mắt lại, tận hưởng bàn tay của Hàn Thụy Trấn.

...Rõ ràng là đã cho rồi đấy, Chưởng quầy. Giờ thì ngươi không còn đường lui nữa đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
thang nao viet ra cai nay...
thang nao viet ra cai nay...
[Lên trên]
nguy hiem qua
nguy hiem qua