Web Novel

Chương 23 - Bằng Hữu (5)

Chương 23 - Bằng Hữu (5)

Tại Tứ Xuyên, Túy Vân Lâu[note88259] được xưng tụng là chốn phồn hoa đô hội bậc nhất Thành Đô, nơi nhân sĩ võ lâm và thương nhân tụ họp không ngớt.

Nhưng sâu bên dưới vẻ hào nhoáng ấy, trong một mật thất tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài...

Dưới ánh đèn leo lét ảm đạm, Phân đà chủ Hạ Ô Môn tại Tứ Xuyên – Chân Côn[note88230] – đang thận trọng mở một bọc vải ra."

“Núi Nga Mi, Nam Lăng Cốc.[note88231] Phát hiện hai mươi cái xác.”

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Chân Côn.

“Thi thể bị phanh thây, hủy hoại đến mức không còn nguyên vẹn.

Rõ ràng là một cuộc tàn sát có chủ đích.”

Ngồi đối diện, Phó đà chủ Vệ Xương[note88253] nhíu chặt đôi mày.

“...Ngay trên núi Nga Mi sao?”

“...Ở núi Nga Mi sao?”

“Bình thường thì ai thèm quan tâm đến việc mấy tên sơn tặc bị giết chứ? Nhưng mà... có gì đó không ổn, phải không?”

Chẳng ai bảo ai, nhưng trong đầu tất cả đều nảy ra cùng một khả năng đầu tiên.

“...Có lẽ là Tâm Ma của kẻ nào đó.”

Hạ Ô Môn xưa nay vốn là nơi tụ tập của những kẻ luôn nhảy bổ vào những kết luận giật gân nhất.

Chân Côn mỉm cười trước lời nhận định của Vệ Xương.

“Được thế thì tốt quá. Tin tức đó sẽ bán được giá lắm đây.”

"Dù khả năng nhầm lẫn là rất cao, nhưng việc xác minh là không thể bỏ qua."

Chân Côn dùng đầu ngón tay đẩy bọc vải trên bàn về phía trước, tiếp lời:

“Vệ Xương.”

Vệ Xương chậm rãi đứng dậy, chắp tay hành lễ.

“Thuộc hạ chờ lệnh.”

“Ngươi hãy đích thân đến nằm vùng tại ngôi làng gần Báo Quốc Tự[note88254] dưới chân núi Nga Mi để điều tra. Đặc biệt là—”

“—Đại đệ tử Tố Vân, và Nhị đệ tử Thanh Nguyệt.”

“...Phải. Hãy để mắt kỹ đến hai người đó.”

**********************

“...Nguyệt Nhi sao.”

Gương mặt Tố Vân thất thần, không giấu nổi sự rối bời trước lời của Vô Nguyệt Sư Thái.

Những gì Sư Thái vừa kể về Tâm ma đang giằng xé Thanh Nguyệt, về dấu vết của Diệt Tuyệt Kiếm hôm đó, và cả những thi thể sơn tặc không còn nguyên vẹn.

Dù đã nghe hết sự thật, nhưng Tố Vân vẫn bàng hoàng như chưa thể tin nổi.

Sau một hồi im lặng ngột ngạt, Tố Vân thận trọng hỏi:

“...V-Vậy, chúng ta... nên làm gì đây ạ...”

Vô Nguyệt Sư Thái cũng lắc đầu bất lực.

“...Ta cũng không biết nữa. Nếu Tâm Ma mà dễ dàng rũ bỏ như vậy thì đã chẳng gọi là Tâm Ma.”

“...”

Tố Vân cúi đầu.

Rồi, cô hướng ánh mắt về phía Thanh Nguyệt đang luyện tập đằng xa.

Vẫn chăm chỉ như mọi khi, từng đường kiếm không hề dao động.

Luồng khí tức tỏa ra từ nó vẫn thuần khiết và kiên định.

Cái ý nghĩ rằng đứa trẻ này... đã tàn sát hàng chục tên sơn tặc và bị Tâm Ma nuốt chửng... quả thực quá khó tin.

Đó là đứa trẻ mà Tố Vân đã dõi theo từ khi nó mới lên mười, lúc mới nhập môn vẫn còn bé xíu.

Những ngày tháng cùng nhau luyện tập, cùng nhau cười đùa, chia sẻ thời gian... tất cả ùa về trong tâm trí cô.

Nhìn theo quỹ đạo kiếm pháp của Thanh Nguyệt, Tố Vân khó khăn mở lời:

“Nhưng thưa Chưởng môn... Nói là Tâm Ma thì không khớp lắm với biểu hiện gần đây của Nguyệt Nhi—”

“—Ta biết. Gần đây nó tiến bộ nhanh đến kinh ngạc. Cứ như thể nó vừa ngộ ra được chân lý nào đó vậy.”

Vô Nguyệt Sư Thái khẽ hít một hơi rồi nhắm mắt lại trong giây lát.

Ít nhất thì dạo này, tâm tính của Thanh Nguyệt có vẻ đã ổn định.

Biết rõ sự bình yên này mong manh đến nhường nào, bà không kìm được tiếng thở phào nhẹ nhõm, dù chỉ là tạm thời.

Sau khi trấn tĩnh lại, bà thận trọng hỏi thêm lần nữa.

“Tố Vân. Gần đây con có thấy điều gì lạ ở Nguyệt Nhi không? Kiểu như nó thay đổi chẳng hạn...”

“...”

Tố Vân gãi đầu.

“...Dạo này, muội ấy hay ngẩn ngơ như người mất hồn. Muội ấy không tập trung được...”

Nói đến đó, Tố Vân chợt nhớ ra điều gì.

“...À, muội ấy có nhắc đến chuyện bạn bè.”

“...Bạn bè ư?”

“Muội ấy hỏi bạn bè là gì. Rằng nếu là bạn bè thì ở bên nhau có được không?”

Điều này chỉ càng khiến suy nghĩ của Vô Nguyệt Sư Thái thêm rối rắm.

Bạn bè.

Liệu thứ đó có đang xoa dịu bóng tối trong lòng nó không?

Chắc chắn không phải là các đồng môn sư tỷ muội rồi.

...Độc Phụng ư? Nhưng bọn chúng đâu có gặp nhau thường xuyên đến thế.

...Có vẻ như Thanh Nguyệt đã kết giao với một người bạn mới mà ngay cả Vô Nguyệt Sư Thái cũng không hay biết.

“...”

...Nhưng nhỡ đâu người bạn đó đang kéo Thanh Nguyệt chìm sâu hơn vào bóng tối thì sao?

Mọi thứ về nó lúc này đều chông chênh, hệt như một đứa trẻ đứng bên mép vực thẳm.

Nhất là sau khi biết nó đang mang trong mình Tâm Ma.

Bà cố xua đi những dự cảm chẳng lành, dẫu chẳng dễ dàng chút nào.

“...Tố Vân.”

Không rời mắt khỏi Thanh Nguyệt, Vô Nguyệt Sư Thái trầm giọng:

“Hãy để mắt đến Nguyệt Nhi.”

Lời nói của bà mang hàm ý sâu xa hơn việc quan sát đơn thuần—đó là sự cảnh giác.

Tố Vân hiểu rõ.

Và cô lặng lẽ gật đầu.

Rồi, đột nhiên, Vô Nguyệt Sư Thái sực nhớ ra một chuyện.

“À, nhân tiện.”

Tố Vân quay lại nhìn Chưởng môn.

“Chuẩn bị đón khách đi.”

“Khách ạ?”

Vô Nguyệt Sư Thái gật đầu.

“Người của Tứ Xuyên Đường Gia sắp tới.”

********************

Thanh Nguyệt vẫn chưa nguôi ngoai nỗi bực dọc kể từ ngày hôm đó.

Càng nhớ lại chuyện xảy ra với Hàn Thụy Trấn ở chợ, mặt cô càng nóng ran như lửa đốt.

Cô cố quên đi, nhưng ký ức cứ ập về như những con sóng dữ, nhấn chìm cô trong sự xấu hổ.

‘Ta không ăn thịt!!’

Phịch! Phịch!

Thanh Nguyệt dậm chân xuống đất hai cái vì quá hối hận cho cái miệng nhanh nhảu đoảng[note88256]của mình.

Tại sao lúc đó mình lại phản ứng thái quá như thế chứ?

Tại sao mình lại cứ gai góc với mọi chuyện như vậy?

Tại sao mình lại cáu kỉnh đến thế?

...Và tại sao, dù đã xảy ra chuyện như vậy, mình vẫn cứ nghĩ về hắn?

Đã hai ngày trôi qua kể từ khi xuống chợ.

Bốn ngày nữa thôi... là cô có thể quay lại căn hầm đó.

Nhưng vì sự cố hôm nọ, cô cảm thấy có gì đó vẫn còn lấn cấn.

Một cuộc gặp gỡ kết thúc bằng cãi vã.

Quay lưng bỏ đi như thế, rồi lại vác mặt quay lại tầng hầm—cảm giác cứ sai sai thế nào ấy.

“...”

...Nhưng mà, cô vẫn sẽ đi.

Kiếm pháp của cô dạo này trôi chảy thấy rõ.

Sư phụ và Chưởng môn liên tục khen ngợi cô.

Cảm giác giải thoát mà cô nếm trải trong căn hầm đó, sự trốn chạy ngắn ngủi khỏi mọi áp bức—rõ ràng nó đang là động lực đẩy cô tiến lên.

Khác hẳn với một năm qua khi cô cảm thấy mình húc đầu vào ngõ cụt.

Kiếm kỹ, cơ thể, tâm trí—mọi thứ đều đang tốt lên từng chút một. Chính Thanh Nguyệt cũng cảm nhận được điều đó.

...Giá mà cái đầu cô chịu hợp tác thì tốt biết mấy.

Cô bực mình với bản thân vì cứ liên tục nghĩ đến Hàn Thụy Trấn.

Trong muôn vàn người tại sao cứ phải là hắn?

Tại sao cứ phải là tên đó.

Hàn Thụy Trấn giờ này chắc đang sống thảnh thơi lắm.

Trong khi cô ôm đầu bứt tóc vì bực bội và xấu hổ, chắc hắn chẳng thèm nhớ đến cô lấy một lần.

...Ý nghĩ đó khiến cô ngứa ngáy khó chịu vô cùng.

“...Hà.”

Thở dài sườn sượt, ngay khi cô định vung kiếm lần nữa.

“Tỷ tỷ!”

Một giọng nói trẻ con vang lên, và một cô bé chạy lon ton tới.

“...Hồng Hoa.”[note88257]

Hồng Hoa là đệ tử của sư tỷ Huệ Luật.

Và gần đây, mối quan hệ giữa Thanh Nguyệt và đại sư tỷ Huệ Luật khá căng thẳng.

Họ từng rất hòa thuận... nhưng kể từ ngày cô tát Bạch Hy, không khí giữa hai người trở nên nặng nề và gượng gạo.

Nhưng cô không thể để lộ điều đó trước mặt đứa trẻ chẳng biết gì về chuyện 'người lớn' này.

“Tỷ tỷ, uống miếng nước đi! Hôm nay tỷ lại luyện tập nữa ạ?”

Thanh Nguyệt cười nhẹ, xoa đầu Hồng Hoa.

Cô đón lấy bát nước cô bé đưa và uống một ngụm.

“Cảm ơn muội, Hồng Hoa.

Ừ. Luyện tập thì không được bỏ bê mà.”

“Muội muốn sau này trở thành người giống như tỷ tỷ!”

“...”

...Giống ta ư?

Cô nuốt nụ cười cay đắng vào trong.

...Muội sẽ không muốn thế đâu.

Sự thật là, ngay cả ta cũng đang chật vật lắm đây.

Nén những lời đó lại, Thanh Nguyệt nhẹ nhàng vỗ vai Hồng Hoa.

“Dạo này không có chuyện gì phiền lòng chứ?”

“Dạ không!”

“Tốt. Vậy ta tiếp tục—”

“À, phải rồi, Tỷ tỷ! Sao lúc nào tỷ cũng nổi tiếng thế?”

“...”

Năng lượng dồi dào của đứa trẻ lại làm chệch hướng câu chuyện.

Dù buổi tập bị gián đoạn, Thanh Nguyệt vẫn mỉm cười kiên nhẫn.

“Nổi tiếng ư?”

“Muội thấy mà! Hôm kia ở chợ ấy! Mọi người trong làng cứ thấy tỷ đi qua là muốn xỉu lên xỉu xuống luôn!”

Hự, Hồng Hoa diễn lại cảnh ai đó ngất xỉu.

“...Ta rất biết ơn vì họ quý mến ta. Nếu Hồng Hoa cũng chăm chỉ, chắc chắn muội sẽ—”

“A! Phải rồi! Nhưng mà tỷ nhớ cẩn thận cái gã đó nhé!”

Thanh Nguyệt đang tính kết thúc câu chuyện thì khựng lại trả lời.

“...Ai cơ?”

“Ông chú ở Tiệm Da ấy!”

Nghe đến đó, tai Thanh Nguyệt dựng đứng lên.

Sự phiền toái vì bị làm phiền biến mất trong tích tắc.

“...Ông chú Tiệm Da?”

“Vâng! Ông ấy kỳ quặc lắm, tỷ nhớ cẩn thận!”

Thanh Nguyệt hơi nhíu mày.

Ghê tởm ư?

“...Hắn có làm trò gì kỳ quặc với các muội không?”

“...Với bọn muội ạ...?”

“Không, ý ta là với tất cả mọi người.”

“Không ạ? Chú ấy tốt với bọn muội lắm.”

“...? Vậy thì hắn ghê ở chỗ nào...”

Hì hì, Hồng Hoa khúc khích cười rồi thì thầm như đang chia sẻ một bí mật động trời.

“Ông chú đó ấy! Ổng bị ám ảnh với tỷ Thanh Nguyệt một cách đáng sợ luôn!”

“...Hả?”

Thanh Nguyệt suýt chút nữa thì ngã ngửa.

Cô từ từ nắm lấy vai Hồng Hoa và hỏi gặng.

“...Ý muội là sao?”

“Mỗi khi bọn muội đến Tiệm Da có việc, lúc nào chú ấy cũng hỏi thăm về tỷ tỷ!”

“...Về ta ư?”

“Vâng!

‘Thanh Nguyệt tiểu thư có đi cùng không?’ hay ‘Lát nữa Thanh Nguyệt tiểu thư có xuống không?’.

Chú ấy chẳng bao giờ hỏi thăm ai khác cả!”

Thanh Nguyệt chớp mắt liên hồi trước thông tin vừa nhận được.

Xét đến việc hắn cứ liên tục xua đuổi cô, thái độ của hắn ở chợ, và việc hắn không muốn dính dáng đến giang hồ—hắn trông hoàn toàn thờ ơ cơ mà.

“Nhìn mặt là biết ngay! Chú ấy chết mê chết mệt tỷ Thanh Nguyệt rồi! Tỷ nhớ xuống chỉnh đốn ổng nhé!”

...Vậy là sau lưng mình, hắn vẫn luôn âm thầm quan tâm đến mình sao?

Một giọng nói đột ngột vang lên trong tâm trí cô.

‘Cô đẹp lắm, Thanh Nguyệt à.’

“...A.”

Thanh Nguyệt vội vàng lấy tay che miệng trước mặt Hồng Hoa.

Khóe môi cô cứ tự giác muốn cong lên không kiểm soát được.

“...Ta hiểu rồi. Ừ. Ta sẽ... xuống bảo hắn tỉnh mộng lại.”

“...Đừng mắng căng quá nhé, tội nghiệp ông chú ấy! Vừa vừa thôi ạ!”

“Ta biết chừng mực mà.”

Thanh Nguyệt tiễn Hồng Hoa đi ngay sau đó, thu lại tâm trí và nhặt thanh kiếm lên.

“...Hà.”

Tiếng cười khúc khích cứ chực trào ra.

Chẳng hiểu sao, ngay cả mũi kiếm trên tay cũng nhẹ bẫng hơn hẳn lúc trước.

**********************

“...Mẹ kiếp, con khốn này.”

Nhờ ơn cái sự "quan tâm" chết tiệt mà Thanh Nguyệt dành cho tôi ở chợ hôm nọ, cuộc sống bình yên của tôi coi như đi tong.

Bất cứ bà thím hay ông chú nào ghé qua cửa tiệm cũng đều hỏi một câu y hệt.

...Cậu có quen Thanh Nguyệt tiểu thư không?

Ngay cả lão Quách Đầu cũng dò hỏi bâng quơ.

...Chú mày biết Thanh Nguyệt tiểu thư hả?

Chẳng mấy chốc, cả cái làng này sẽ biết hết cho xem.

Cộp.

Tôi vứt sợi dây thừng bện rơm xuống bàn, thở dài thườn thượt.

Aaaarrghh.

Khó khăn lắm tôi mới giả bộ ngầu lòi lạnh lùng, thế mà cô ta cứ phải làm lố lên giữa chợ mới chịu được!

Mọi chuyện cứ rối tinh rối mù cả lên.

Dính dáng đến Thanh Nguyệt chẳng có gì tốt đẹp cả.

Nếu bắt buộc phải dính líu, thì tốt nhất là dân chúng Trung Nguyên đừng có biết.

...Tại sao tôi lại có cảm giác mình đang dần bị cuốn vào cái vòng xoáy giang hồ này thế nhỉ?

...Biết rõ điều đó mà vẫn bất lực không ngăn cản được—thật là ức chế muốn điên.

...Làm gì được bây giờ?

Báo thù thôi, con khốn ạ.

Nếu tao không làm gì khác được, thì tao sẽ ngồi xem mày khóc thét.

Có thế tao mới hả giận được đôi chút.

Là cô muốn thế mà, đúng không?

...Cơ mà liệu cô ta có đến không nhỉ?

Sau khi chia tay kiểu đó, vác mặt quay lại thì đúng là không bình thường chút nào.

“...”

...Nhưng giờ đây, chính tôi cũng đang chờ đợi cô ta.

Tôi chưa bao giờ tưởng tượng mình lại có suy nghĩ này.

Thành thật mà nói, so với cái cuộc sống nhàm chán lặp đi lặp lại của tôi... thì việc được nếm thử chút hương vị SM mà tôi hằng mơ ước, dù chỉ là chút ít, cũng kích thích phết.

Cơn khát khao báo thù của tôi cũng đang dâng lên hừng hực hơn bao giờ hết.

...Ngay cả mấy màn "play" mà tôi chưa định làm, giờ tôi cũng muốn lôi ra dùng tất.

“Phù.”

Tôi thở hắt ra một hơi dài, rồi lại đưa sợi dây thừng lên trên ngọn lửa nến.

Xèo, xèo—tiếng những sợi rơm thừa bị đốt cháy vang lên lách tách bên tai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Jin Gon (진곤)
Jin Gon (진곤)
[Lên trên]
thung lũng hoặc khe núi
thung lũng hoặc khe núi
[Lên trên]
Wei Chang (위창)
Wei Chang (위창)
[Lên trên]
địa danh có thực ngoài đời, cũng ở núi Nga Mi , tỉnh Tứ Xuyên
địa danh có thực ngoài đời, cũng ở núi Nga Mi , tỉnh Tứ Xuyên
[Lên trên]
nhanh, nhưng hấp tấp, vội vàng nên thường hay làm hỏng việc.
nhanh, nhưng hấp tấp, vội vàng nên thường hay làm hỏng việc.
[Lên trên]
Honghwa (홍화)
Honghwa (홍화)
[Lên trên]
Túy: say, Vân: Mây, Lâu: lầu cao. Tức là chỗ để ăn uống nhậu nhẹt có lầu sang trọng, nhà hàng cao cấp.
Túy: say, Vân: Mây, Lâu: lầu cao. Tức là chỗ để ăn uống nhậu nhẹt có lầu sang trọng, nhà hàng cao cấp.