Đi ba bước, rồi gập gối.[note89014]
Lại đi ba bước, rồi gập gối thật sâu.
“Ái chà, đường cùng rồi nên tập thể dục à? Bị đánh đến mức uất ức quá hóa rồ rồi sao?”
Ông chú Quách thoải mái ngồi vắt vẻo trên lưng lừa, tay cầm hồ lô rượu, buông lời mỉa mai tôi đầy khoái trá.
“Sao, định rèn luyện chút sức lực để quay lại tẩn ta trả đũa y như vậy hả? Mơ đi cưng.”
Khuôn mặt tôi lúc này đúng nghĩa là một bãi chiến trường hoang tàn.
Lâu lắm rồi mới được nếm trải "chân tình" nồng thắm của ông chú, mặt mũi chỗ nào cũng sưng vù, bầm tím, rách da tứa máu.
“...Không phải chuyện đó.”
Thú thật, già đầu rồi mà còn bị đánh đòn như con nít cũng thấy hơi cay cú, nhưng tôi cũng hiểu tấm lòng của ông chú.
Chắc là ông ấy muốn tự tay "sửa chữa" thằng cháu ngỗ nghịch trước khi nó biến thành Võ Lâm Công Địch[note89015] bị cả thiên hạ truy sát.
Nhưng mà tôi cũng oan ức lắm chứ bộ!
Có ai muốn bị ghim đâu mà ghim. Cả cái thế giới này cứ hùa nhau "úp sọt"[note89013] tôi, ép tôi vào đường cùng thì tôi biết làm sao?
Thôi, tôi nhịn. Dù sao thì ông chú cũng đang lo lắng đến phát điên giống tôi thôi. Ông ấy không có ý xấu, chỉ là cách thể hiện hơi... bạo lực, nên tôi nhịn được.
“Thế tự nhiên không dưng lại tập tành làm gì? Mọi khi lười chảy thây ra mà?”
“Dạo này thấy người ngợm yếu ớt quá nên tập thôi! Ngày xưa chú cứ lải nhải bên tai bắt cháu tu luyện thì cháu không nghe, giờ tự giác tập thì chú lại cằn nhằn. Khó chiều thế!”
“Đó là tại mày bảo không chịu gia nhập Cái Bang nên ta mới buông xuôi đấy chứ! Chứ tao thèm vào mà dạy mày!”
“Ơ hay, bộ chỉ có người trong giang hồ mới được tập thể dục à! Dân thường cũng cần sức khỏe chứ!”
Hai chú cháu tặc lưỡi chán chê rồi lại nhìn về phía trước, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng.
Lý do tôi tập thể dục thực ra chỉ có một.
Tôi đã chấp nhận sự thật phũ phàng rằng mình không thể nào né tránh được cái trò SM quái đản này.
Đã lỡ chơi trò này với Thanh Nguyệt cứ 10 ngày một lần như một nghi thức tôn giáo. Thậm chí còn lỡ dại "thực hành" với cả Đường Tố Lan.
Hình ảnh Đường Tố Lan dù bị quất roi vào lòng bàn chân đau điếng vẫn ngẩng lên nhìn tôi với ánh mắt khiêu khích, đầy dục vọng lại hiện về, ám ảnh tâm trí tôi.
Chắc sẽ không sớm gặp lại cô ta đâu... nhưng lỡ xui xẻo gặp lại thì sao? Liệu cô ta có lại khiêu khích, đòi tôi "chăm sóc" như lần trước không?
Cái con nhỏ "Brat"[note89016]đó... không biết có phải Brat thật không hay chỉ là tiểu thư được chiều hư, nhưng đúng là cái loại con gái đỏng đảnh khó chiều nhất trần đời. Đường đường là tiểu thư Đường Môn mà lại là Brat ư? Thật không thể tin nổi.
...Hơn hết, vấn đề lớn nhất, cấp bách nhất là Thanh Nguyệt.
Chắc chắn tôi sẽ phải tiếp tục trò chơi SM với Thanh Nguyệt dài dài. Cái con điên đó tin sái cổ rằng đây là phương pháp trị liệu tâm ma thần thánh thì tôi còn cách nào khác để từ chối đâu?
Nghĩ đi nghĩ lại, cũng thấy tội nghiệp cô ấy. Phải dựa dẫm vào cái trò biến thái này để thoát khỏi bóng ma tâm lý.
Tất nhiên, Thanh Nguyệt... ngạc nhiên thay lại đúng là một M chính hiệu, tiềm năng vô hạn, nhưng tôi chưa từng nghe nói trong y văn cổ kim, việc đáp ứng sở thích tình dục lệch lạc lại có thể chữa khỏi tâm ma bao giờ.
Thế nên, trước khi Thanh Nguyệt nhận ra sự thật và vỡ mộng, tôi phải cao chạy xa bay là thượng sách.
‘Chưởng quầy. Hình như tâm ma không được giải tỏa triệt để. Chuyện này là sao?
Chưởng quầy bảo là chữa được mà.
Thời gian qua tại sao ngươi lại bắt ta làm những hành động xấu hổ và nhục nhã đó?
Lừa gạt, chơi đùa một tỳ kheo ni phái Nga Mi vui lắm sao?’
“...Hư.”
Chỉ tưởng tượng đến cảnh cô ấy rút kiếm ra hỏi tội thôi đã thấy rùng mình, lạnh toát sống lưng.
Dù sao đi nữa, cho đến lúc trốn thoát thành công, tôi buộc phải dùng trò SM này để câu giờ, giữ mạng.
Nói cách khác, tôi phải tiếp tục diễn vai một S cho tròn vai, không được phép sai sót.
Từ một thằng chỉ biết ru rú trong phòng mân mê da thuộc và tưởng tượng, giờ đùng một cái phải trở thành một S thực thụ, đầy uy quyền để quản lý mấy cô nàng M cao thủ võ lâm... tôi thấy mình thiếu sót quá nhiều.
Đầu tiên và quan trọng nhất là... Thể lực.
Thể lực bị bào mòn quá nhanh.
Có phải vì đối phương là người trong giang hồ, có nội công hộ thể không nhỉ?
Cả Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan đều là nữ nhi liễu yếu đào tơ, nhưng cơ bản tôi luôn cảm thấy cơ thể họ có một sức nặng kỳ lạ, khó kiểm soát.
Có lẽ dưới làn da mềm mại, thơm tho kia là lớp cơ bắp săn chắc được tôi luyện qua ngàn vạn lần vung kiếm. Vốn dĩ con người đâu phải loài động vật nhẹ nhàng gì, nhất là dân võ.
Hoặc cũng có thể do nội khí trong đan điền tạo thêm trọng lượng. Kiểu như mấy cao thủ hay dùng Thiên Cân Trụy hay Vạn Cân Trụy[note89017] để tùy ý tăng trọng lượng cơ thể, đứng tấn như bàn thạch ấy.
Hoặc cũng có thể do tôi phải dùng quá nhiều sức để trấn áp sự kháng cự của họ. Coi như là một dạng đấu vật đi.
Còn nếu không phải mấy lý do cao siêu đó, thì đơn giản là do tôi quá yếu, quá phế... Mà dù là gì thì chỉ cần tôi khỏe lên là giải quyết được hết.
SM là một bộ môn vừa thâm sâu, lại vừa vô cùng trực quan.
S muốn thống trị, và M muốn bị thống trị.
Và để mối quan hệ này được thiết lập bền vững, người đóng vai S phải có thần thái, có uy lực.
Bởi vì nó vận dụng hai loại cảm xúc mãnh liệt nhất: Sợ hãi và Ngưỡng mộ.
Sợ hãi và Ngưỡng mộ tuy là hai thái cực đối lập, nhưng khi đứng trước một sức mạnh áp đảo hay một tồn tại bí ẩn vượt tầm hiểu biết, hai cảm xúc này thường hòa quyện vào nhau làm một.
Cảm giác của con người nhỏ bé khi đứng trước biển cả bao la đang gầm thét.
Cảm giác choáng ngợp khi ngước nhìn bầu trời đêm rộng lớn vô tận.
Cảm giác sùng bái đối với một đấng tối cao như thần linh.
Muốn chạy trốn nhưng không thể rời mắt.
Muốn lại gần nhưng lại thấy sợ hãi, e dè.
Đối với một M, một S phải trở thành một tồn tại như thế.
Phải dùng bạo lực và quyền uy để khơi dậy nỗi sợ hãi và lòng ngưỡng mộ sâu sắc. S phải hiện lên trong mắt M như một kẻ bề trên, một kẻ siêu việt không thể chạm tới.
Một mệnh lệnh đưa ra, không kẻ nào dám mảy may làm trái.
Một lời khen ban xuống, niềm vui sướng vì được công nhận phải nở rộ như hoa gặp mưa rào.
Chà... cũng không hẳn là bắt buộc phải đạt đến cảnh giới đó, nhưng được thế thì càng tốt, càng an toàn cho cái mạng của tôi.
...Ngồi xuống.
Phải tạo ra cái bầu không khí mà khi tôi lạnh lùng thốt ra câu đó, đối phương sẽ tự nguyện quỳ xuống ngay lập tức.
Chứ còn như tôi bây giờ.
...Này, hộc, hộc... ng, ngồi xuống đi em.
...Thế này thì bố ai mà muốn ngồi.
Chẳng thấy sợ, cũng chẳng thấy ngưỡng mộ tí nào. Chỉ thấy: "Thằng cha này bị sao thế? Yếu nhớt mà đòi ra gió? Sao mình lại phải làm thế này với hắn?"
Chẳng ai muốn bị một kẻ kém cỏi hơn mình thống trị cả. Kể cả M cũng vậy, họ cũng có lòng tự trọng của họ.
M không phải là thích bị hành hạ bừa bãi bởi bất kỳ ai. Họ khao khát được thống trị, được thuần phục bởi một kẻ ưu việt hơn mình.
Cho đến giờ thì tôi vẫn gồng gánh được, may mắn chưa bị lộ tẩy.
Không biết chừng, nhờ cái bầu không khí bí hiểm tôi cố tình tạo ra kiểu cao nhân ẩn dật, cộng với sự chênh lệch về thể hình nam nữ (dù sao tôi cũng là đàn ông), sự khác biệt tính cách, và cả sự chênh lệch về kiến thức SM (tôi là chuyên gia lý thuyết) mà tôi mới có thể áp chế được họ.
Nói trắng ra là lừa đảo. Diễn sâu cho mình trông có vẻ nguy hiểm hơn thực tế.
...Chứ thực tế ai chọc nhẹ một cái là tôi lăn ra chết, nội công bằng không.
Tuy nhiên, khi mức độ chơi ngày càng nặng đô, tần suất dày đặc hơn, tôi cảm thấy cần phải củng cố cái bầu không khí này bằng thực lực.
Tôi cảm thấy cần phải có sức mạnh thực sự.
Phải có sức để quăng quật cơ thể đối phương như búp bê chứ, giờ thì bế còn run tay thì chịu chết. Dạo này thấy bất ổn quá.
...Tất nhiên nếu bọn họ vận nội công hộ thể thì tôi có khỏe như Hercules cũng bó tay, nhưng xét trên phương diện không dùng nội công thì tôi cũng phải khỏe lên cái đã.
Hơn nữa, lòng tự trọng của một S cũng bị tổn thương ghê gớm.
Đang hành hạ M mà bản thân lại thở hồng hộc như trâu, hết pin trước cả M rồi xin dừng cuộc chơi để nghỉ giải lao?
Đúng là thảm họa. Nhục để đâu cho hết.
Và khoảnh khắc cái vỏ bọc hào nhoáng đó vỡ tan, khoảnh khắc Thanh Nguyệt "tỉnh ngộ" nhận ra tôi chỉ là thằng phế vật, thì người chết chắc chắn là tôi.
Đã không thể né tránh trò SM này, thì phải đối mặt và nâng cấp bản thân thôi.
“...Hay là ta đọc khẩu quyết cho mà học nhé? Ngon lắm đấy.”
“Cháu nghe có hiểu gì đâu? Với lại nghe xong là bắt buộc phải gia nhập Cái Bang đúng không? Cháu không muốn đi ăn mày đâu!”
“Đánh hơi nhanh đấy. Cái thằng ranh ma như mày sao lại bị Độc Vương ghim được nhỉ, lạ thật.”
“...Biết nhiều thì chết sớm đấy chú ơi[note89018]. Cháu muốn sống thọ.”
“Haizz.”
Ông chú tò mò muốn chết, ngứa ngáy chân tay nhưng tôi kiên quyết không hé răng nửa lời.
Nói ra thì ông chú cũng chỉ thêm lo lắng, mất ăn mất ngủ chứ giải quyết được gì? Tôi đã lỡ đạp phải mìn rồi.
Không thể kéo cả ông chú vào bãi mìn chết chóc được. Dù ông ấy có vào cũng chẳng giúp được gì ngoài việc chết chung.
“...Cơ mà chú này.”
“Hử?”
“Khẩu quyết nội công thì thôi... nhưng chú có cách nào giúp cháu luyện Ngoại Công không? Kiểu cơ bắp cuồn cuộn ấy?”
“Mày học làm gì?”
“...Thì cháu bảo cháu bị ghim rồi mà. Cần sức để... chạy trốn.”
“Nếu mày bị mấy tay giang hồ cỏ ghim thì ta còn dạy cho, đằng này toàn là những nhân vật tai to mặt lớn, dậm chân một cái là rung chuyển giang hồ. Mày có học ngoại công đằng trời, mình đồng da sắt cũng chả làm được gì sất.
Chưa cần nói đến Độc Vương, chỉ riêng Đường Tố Lan tiểu thư hay Thanh Nguyệt tiểu thư thôi, mày có chết đi sống lại cũng không đụng được vào vạt áo người ta đâu, thằng nhóc ạ. Đến ta đánh cho còn không đỡ được đòn nào mà đòi đú đởn.”
“Cháu đang nói chuyện nghiêm túc đấy! Cháu cần khỏe lên thật mà!”
“Tao cũng nghiêm túc mà, thằng ranh! Học ba cái mèo cào đó làm gì cho tốn cơm!”
“Thế lúc nãy chú nhắc đến khẩu quyết làm gì!”
“Thì tao định dụ mày vào Cái Bang chứ sao, hỏi thừa! Vào bang có anh em bảo kê cho!”
Hai chú cháu lại tặc lưỡi nhìn về phía trước, mỗi người một nỗi niềm.
Đúng là ông chú tính nết khó ưa thật. Về nhà là cắt tiền tiêu vặt, thề luôn. Giúp tí thì chết ai à.
...Dù sao thì, cũng phải tìm cách mạnh lên thôi.
Không phải để múa kiếm hay đánh đấm hành hiệp trượng nghĩa gì, mà là để phục vụ cho sự nghiệp SM vĩ đại và bảo toàn cái mạng nhỏ này.
.
.
.
Nhiều ngày trôi qua, cuối cùng tôi cũng lết xác về đến núi Nga Mi.
Lâu ngày mới về quê, đáng lẽ phải thấy thư thái, hít thở không khí trong lành, nhưng tôi lại cứ nuốt nước bọt lo lắng không thôi.
Về nhà mà sao thấy bất an như đi vào hang cọp thế này.
Điên mất thôi, tại cái con điên đó cả.
Chia tay Thanh Nguyệt... được bao lâu rồi nhỉ?
Tầm 15 ngày rồi chăng?
Lố mất 5 ngày so với cái hẹn.
Nói là 5 ngày, chứ đúng ra ít nhất 10 ngày trước tôi đã phải có mặt ở núi Nga Mi rồi. Thời gian bị kéo dài là do mải tìm Vệ Xương, rồi dính líu đến vụ Đường Tố Lan, sau đó lại ngồi bàn mưu tính kế ve sầu thoát xác với Hạo Môn nên mới thành ra trễ nải thế này.
...Cơ mà, tôi việc quái gì phải sống chết tuân thủ cái thời hạn đó? Tôi có phải nô lệ đâu... nhưng mà vẫn thấy rén.
Thực lòng mà nói thì oan ức thật, nhưng biết làm sao được. Kẻ yếu thì phải sống nhìn sắc mặt kẻ mạnh thôi, đó là quy luật sinh tồn.
...Chắc không giận đâu nhỉ?
Sẽ ổn thôi. Tôi cũng có cuộc sống riêng của tôi mà? Tôi đâu phải con cún ngồi đợi chủ về?
Hả?
Một con M mà dám giận S á... Nghe có vô lý không?
“...Thụy Trấn à, mặt mày tái mét thế? Trúng gió à?”
“Không có gì đâu. Đi thôi chú.”
Tôi thở dài thườn thượt, bước vào địa phận quen thuộc của núi Nga Mi.
“Ô? Gì kia, Chưởng quầy tiệm da về rồi kìa!”
“Đi biền biệt lâu quá trời, tưởng chết bờ chết bụi ở đâu rồi chứ! Tất nhiên là đi cùng Phân đà chủ Quách Đầu nên cũng đỡ lo, nhưng mà...”
“Cái gì thế? Mới tậu được một con lừa à? Chà chà... đổi đời rồi nha! Oách xà lách!”
Mọi người xôn xao vây quanh như thấy sinh vật lạ.
Có lẽ vì tôi vắng nhà lâu quá, và quan trọng hơn là sự xuất hiện của con lừa - biểu tượng của sự "thành đạt".
...Quả nhiên có tiền là có quyền. Có con lừa cái là vị thế khác hẳn. Chắc họ không có ý gì đâu, nhưng trong vô thức, tôi đã trở thành một người đáng được nể trọng hơn một chút trong mắt họ.
Cảm giác cũng không tệ.
Tuy nhiên, tim tôi vẫn đang treo ngược cành cây vì căng thẳng.
Vừa muốn lén lút lẻn về tiệm da như bóng ma, vừa...
...Vừa muốn Thanh Nguyệt biết là tôi đã về.
Không phải vì nhớ nhung gì đâu, lạy chúa. Mà là cái cảm giác... kiểu như đi chơi về quá giờ giới nghiêm ấy.
Báo cho phụ huynh biết mình về rồi thì sợ bị mắng té tát, mà im ỉm không báo thì lại sợ to chuyện hơn, bị quy vào tội "qua đêm không về".
Sự căng thẳng khó tả đang bóp nghẹt lấy cổ họng tôi.
.
.
.
“Ủa?”
Thế nhưng, trôi qua bốn canh giờ rồi mà Thanh Nguyệt vẫn chưa tìm đến.
Thường thì cô ấy đánh hơi thấy vị trí của tôi nhanh như quỷ cơ mà. Là Truy Mệnh Quỷ đấy, khứu giác thính hơn cả chó săn. Nếu ám ảnh với việc giải tỏa tâm ma thì đáng lẽ phải biết tôi về rồi chứ?
Hay là tôi đang tự mình hù mình?
Có khi tôi chẳng quan trọng đến thế đâu.
“Hơ...”
Biết thế chẳng thà cứ túc tắc vừa đi vừa tập thể dục từ Thành Đô về cho khỏe, tự nhiên chạy hộc tốc làm gì cho đau chân, hại thận.
Nhưng mà... thế này cũng không tệ. Ngược lại còn tốt là đằng khác.
Hay là trong 15 ngày qua, Thanh Nguyệt đã mất hứng thú với SM rồi? Hoặc cô ấy tự cảm thấy tâm ma đã được giải tỏa thần kỳ?
Biết đâu cứ thế này cô ấy sẽ không tìm đến nữa?
“...Kèo thơm vậy?”
Tôi vô thức lẩm bẩm. Cảm giác như xiềng xích vô hình ở chân bỗng nhiên rơi rụng sạch sẽ.
Tôi ngồi trong căn nhà tồi tàn của mình, tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi đã lâu không gặp-
Cốc cốc cốc.
“Ái mẹ ơi, giật cả mình!”
Tôi giật nảy mình, suýt ngã chổng kềnh khỏi ghế.
Rồi trút một tiếng thở dài ngao ngán.
...Biết ngay mà. Chạy trời không khỏi nắng.
Đến rồi đấy. Tử thần gõ cửa.
Chỉ là đến hơi muộn chút thôi.
...Muộn thế này thì phải biện minh sao đây? Chắc phải dùng thái độ cứng rắn, áp đảo để lấp liếm thôi, không biết có tác dụng không nữa.
Cố gắng trấn an cái cảm xúc đang nhảy múa như tàu lượn siêu tốc trong lòng, tôi lấy hết can đảm.
Từ từ mở cửa.
“Tèn ten!”
“...............?”
Tôi câm nín, chết lặng trước sự hiện diện của người đang đứng trước mặt.
Đường Tố Lan từ từ thu lại bàn tay đang xòe ra làm dáng chào hỏi, ngước đôi mắt to tròn lên nhìn tôi. Biểu cảm của cô ta cũng phức tạp không kém, pha trộn giữa sự tinh nghịch và... oán trách?
“Ngài về muộn thế.”
“...T-Tiểu thư sao lại ở đây?”
“Đúng nhỉ. Tại sao nhỉ?”
...Mình vẫn đang ở Thành Đô à? Hay mình đang mơ?
Nhưng cơn đau nhức cơ bắp ở chân thì chân thực quá đỗi. Đường Tố Lan thực sự đang ở núi Nga Mi, bằng xương bằng thịt.
Tôi nhanh chóng chấp nhận thực tại phũ phàng, rồi dáo dác nhìn quanh Đường Tố Lan như kẻ trộm. Sợ rằng Thanh Nguyệt cũng đang núp lùm ở đâu đó.
“Ngài tìm ai thế?”
Đường Tố Lan thu hút sự chú ý của tôi trở lại.
“À, không...”
“Mà này Công tử. Ngài không có gì muốn xin lỗi tôi sao?”
Xin lỗi?
...Nhiều lắm. Nhưng là do cô muốn mà? Cô tự nguyện mà?
Nhưng thấy Đường Tố Lan đứng im chờ đợi câu trả lời như quan tòa, tôi đành phải mở miệng.
“À... vụ đánh mông thì-”
“-Không phải chuyện đó.”
“...Thế vụ túm tóc-”
“-Không phải chuyện đó!”
“...Vụ gọi là con ả hư hỏng-”
“Không phảiii!”
Đường Tố Lan nhăn mặt, giậm chân. Hơi đáng sợ nha.
Cô ta thở dài một hơi, rồi ghé sát mặt vào tôi, thì thầm với vẻ mặt nghiêm trọng chết người:
“...Nghe nói ngài bảo không muốn dính líu gì đến tôi nữa hả?”
“...Dạ?”
...Sao cô biết được?
Tôi chỉ nói chuyện đó với... ông chú... và Thanh...
...Chết mẹ.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, làm tôi tan chảy như sáp nến gặp lửa.
Tôi lắp bắp hỏi:
“...Ai... Ai nói cho cô biết?”
“Cái đó quan trọng sao?”
Khóe môi Đường Tố Lan bắt đầu nhếch lên thành một nụ cười quỷ quyệt. Mới gặp lại chưa được bao lâu mà cô ta đã bắt đầu trêu chọc tôi rồi.
Bộp!
Cảm giác sợ hãi áp đảo xâm chiếm toàn thân, tôi vội vàng túm lấy cánh tay Đường Tố Lan, lôi tuột cô ta vào trong tiệm da.
“Oái!”
Đường Tố Lan không hề phản kháng, cứ thế để mặc tôi lôi đi một cách yếu ớt, giả vờ ngã vào lòng tôi.
Rầm!
Tôi đóng sầm cửa lại, cài then cẩn thận, rồi quay sang nhìn Đường Tố Lan, nuốt nước bọt cái ực.
“...Phù...”
Đường Tố Lan bị lôi vào, phát ra tiếng rên rỉ kỳ lạ đầy ám muội.
“Ai nói cho cô biết?”
Tôi mặc kệ âm thanh đó, hỏi lại lần nữa, giọng run run.
Đường Tố Lan lại bày ra cái vẻ mặt tinh quái như một đứa trẻ hư vừa làm vỡ bình hoa quý.
“...Hư hư, Công tử.”
Cô ta ghé sát tai tôi thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào gáy:
“...Ngài nghĩ là ai nào?”
Da gà da vịt nổi lên khắp người tôi.
Đột nhiên, việc không thấy Thanh Nguyệt đâu lại càng trở nên đáng sợ gấp bội phần.
Cảm giác giống hệt như trốn học đi chơi nét rồi mò về nhà mà không thấy mẹ đâu. Rồi thằng em trai lân la lại gần bảo: 'Anh ơi, em méc mẹ chuyện anh trốn học hôm nọ rồi nha', cái kiểu chọc ngoáy đó đấy.
Hãy suy luận xem sau đó mẹ và em trai đã nói những gì. Chắc chắn là bản án tử hình.
Tôi chẳng còn biết trời cao đất dày là gì, nắm chặt lấy hai vai Đường Tố Lan lắc mạnh, hỏi trong tuyệt vọng:
“...Cô đã làm cái quái gì thế?”
Cái con Brat khốn kiếp này.
Cô đã làm cái trò gì sau lưng tôi vậy hả?
Đường Tố Lan khẽ nắm lấy tay áo tôi, mỉm cười mãn nguyện:
“...Quả nhiên là thích thật. Cái áp lực này.”
“Hả?”
“Công tử.”
Và rồi, bằng cái giọng điệu đầy tính khiêu khích, lại pha chút đáng ghét, đúng chất giọng của một tiểu thư được nuông chiều, cô ta hỏi tôi:
“...Hôm nay, ngài cũng sẽ phạt... Tố Lan hư hỏng này chứ~?”
Ghi chú
Là kỹ thuật dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể xuống dưới trong tích tắc.
6 Bình luận