Web Novel

Chương 195 - Ẩn Cư (1)

Chương 195 - Ẩn Cư (1)

"Chuyện gì vậy?"

Một gia nhân của Đường Môn vác rìu tiến lại gần bắt chuyện. Nhìn bộ dạng mồ hôi nhễ nhại của hắn, tự dưng tôi thấy hơi mủi lòng.

"Chúng ta cần củi để qua đêm nay. Công tử có thể giúp ta một tay được không?"

Mọi người xung quanh đều đang bận rộn với công việc riêng, chỉ có tôi và mấy ông chú là đang nằm ườn ra như mấy kẻ vô công rỗi nghề. Thế nên, tôi lập tức phủi mông đứng dậy.

"Đương nhiên rồi. Đi thôi."

Trong những chuyến hành trình thế này, giúp đỡ lẫn nhau thì đường đi mới suôn sẻ. Chẻ củi tuy hơi phiền phức nhưng cũng có cái thú riêng, thế là tôi vừa ngáp vừa bước vội theo.

"Thụy Trấn à, nhớ lựa mấy khúc củi khô nhé." Chú Cẩu Vinh nằm ườn trên mặt đất, lầm bầm dặn dò.

"Cháu chẻ củi mấy năm trời rồi mà chú vẫn còn càm ràm. Thích thì chú tự đi mà làm."

"...Thôi thì cứ tùy ý mày."

Tôi mỉm cười nhìn chú một cái, rồi rảo bước theo sau tên gia nhân Đường Môn.

"Huynh đài tên là gì nhỉ... Lần trước nghe rồi nhưng ta lại quên khuấy mất."

Tôi chủ động bắt chuyện để phá vỡ bầu không khí gượng gạo. Gã gia nhân vừa nhờ vả tôi trông khá quen mặt, đã từng chạm trán vài lần trên đường. Việc để lộ thân phận với gia nhân Đường Môn thế này quả thực hơi cấn cá, nhưng lỡ rồi thì giấu giếm cũng thành ra kỳ cục.

Gã đáp:

"Ta tên là Diên Xương."

"À, ra vậy. Lần này ta sẽ nhớ kỹ."

Chúng tôi tách khỏi đoàn, hướng thẳng về phía cánh rừng thưa thớt cây cối. Thoạt đầu, tôi chẳng nhìn rõ đường đi lối lại, nhưng dần dà đôi mắt cũng quen với bóng tối. Đêm nay trăng sáng vằng vặc, soi rọi từng bước chân khiến việc đi lại cũng dễ thở hơn phần nào.

"Chúng ta chặt củi ở đây rồi mang về nhé?" Đi mãi, đi mãi cho đến khi cách xa đoàn người một khoảng khá xa, tôi mới cất tiếng đề nghị.

Chỉ còn lại hai chúng tôi trơ trọi giữa chốn rừng sâu nước độc. Ánh lửa trại lấp lóe từ phía đoàn người giờ chỉ còn là một đốm sáng mờ ảo le lói phía xa xăm.

"..."

Diên Xương hai tay xách hai cây rìu, tuyệt nhiên không có phản ứng gì.

"Diên đại ca, chúng ta bắt đầu được chưa?"

"Thụy Trấn công tử, ngài có ước nguyện gì không?"

Ngay khoảnh khắc ấy, chất giọng đột ngột biến đổi của Diên Xương khiến tôi giật thót, cả người cứng đờ. Là do tôi nghe nhầm, hay đó mới chính là giọng thật của hắn? Giữa lúc đầu óc tôi còn đang quay cuồng phán đoán, Diên Xương đã buông thõng hai tay, vứt toẹt hai cây rìu xuống đất.

Hắn quay đầu nhìn tôi.

"Ta đang hỏi, ngài có ước nguyện gì không."

Tôi đảo mắt liên tục. Cái gã này tự dưng lên cơn gì thế? Để câu giờ dò xét ý đồ của hắn, tôi ngoan ngoãn mở lời.

"Ước mơ của ta là sống thật lâu, cho đến khi đầu bạc răng long. Vì vốn là cô nhi, tứ cố vô thân, nên ta cũng muốn lập một gia đình nhỏ, sống êm ấm qua ngày. Thâm tâm ta còn muốn bế cả chắt cơ."

"Ý ngài là mong muốn được trường sinh bất lão sao?"

"...Huynh đang nói linh tinh gì thế. Làm gì có chuyện trường sinh bất lão cơ chứ. Ta cũng chẳng màng tới cái đó. Thôi, bớt nói nhảm đi và đưa rìu cho ta nào."

Miệng thì giục đưa rìu, nhưng trong thâm tâm, tôi thừa biết tình hình đang chệch hướng đầy quỷ dị.

Phải đến tận lúc này, cái không gian rừng rú chỉ có hai người mới bắt đầu toát lên một vẻ xa lạ, rùng rợn đến gai người. Đánh nhau thì chắc tôi nắm phần thắng đấy... nhưng tự dưng hắn bị cái quái gì vậy.

"Chỉ cần ngài đi theo ta, bất cứ ước nguyện nào của ngài, ta cũng sẽ biến nó thành hiện thực." Lời nói ấy như đinh đóng cột, khiến tôi hóa đá tại chỗ.

...Cái sắc thái này nghe sặc mùi kỳ quái.

Bằng trực giác nhạy bén, tôi cảm nhận được cục diện đã đột ngột chuyển sang giai đoạn sinh tử.

Đi theo hắn sao? Biến ước mơ thành hiện thực sao?

Chẳng phải đây là mấy câu cửa miệng mà bọn Ma Giáo thường dùng để thu nạp tay sai hay sao? Nhưng cớ gì Diên Xương lại thốt ra những lời này? Hắn là tép riu của Ma Giáo à?

Hay hắn đã bị bọn chúng tẩy não rồi?

Không đúng... Một tên lính lác làm gì có quyền hạn đưa ra lời mời gọi thế này? Phải là những kẻ cốt cán, được Ma Giáo vô cùng trọng dụng mới được phép nói ra điều đó chứ.

Nếu lấy ví dụ trong quá khứ... thì bét ra cũng phải cỡ Ngụy Thiên Thương, tâm phúc của Bạch Xà Huyền, kẻ từng có hôn ước với Đường Tố Lan, mới đủ tư cách buông những lời dụ dỗ kiểu này. Vậy thì tại sao Diên Xương lại nói ra điều đó?

"Ha... haha. Nếu huynh cứ thích nói đùa, thì ta xin phép quay về-"

-Xoẹt. Đúng lúc đó, Diên Xương thò tay vào cổ áo, và chỉ trong một cái chớp mắt, hắn đã lột phăng thứ gì đó ra. Tiếp theo đó, khuôn mặt thật của một gã đàn ông trạc ngoài ba mươi lộ diện. Đôi mắt xếch dài. Chiếc mũi nhỏ xíu, mỏng dẹt. Cái miệng rộng ngoác.

Khuôn mặt của Diên Xương ban nãy... hóa ra chỉ là một tấm nhân bì diện cụ đang nằm vắt vẻo trên tay hắn. Hắn lắc nhẹ đầu một cái rồi chắp tay hành lễ với tôi.

"Hân hạnh được gặp mặt. Ta là Độc Cô Chân Mặc của Minh Giáo. Ta đến đây là để thu nạp ngài. Đừng hòng giấu giếm nữa.

Tuy ta chưa rõ năng lực thực sự của ngài là gì, nhưng ta biết thừa ngài có sức ảnh hưởng cực lớn đến Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan, chính ngài đã dẫn dắt họ vượt qua bức tường Tuyệt Đỉnh."

Huyết Dạ Ma (血夜魔) - Độc Cô Chân Mặc - Bậc Thầy Dịch Dung Thuật - Đệ Nhất Thích Khách của Minh Giáo. Vô số nhân vật phụ đã phải bỏ mạng một cách lãng xẹt dưới tay hắn.

Dù hiện tại số lượng nạn nhân chưa nhiều, nhưng trong tương lai, con số đó sẽ tăng lên theo cấp số nhân.

Không chỉ giới hạn ở các nhân vật có tên tuổi, mà vô vàn bá tánh vô tội cũng sẽ bỏ mạng dưới lưỡi đao của hắn.

Bởi lẽ Độc Cô Chân Mặc chẳng từ bất cứ thủ đoạn nào, kể cả nhận ám sát thuê để bành trướng thế lực.

Số người chết dưới tay lũ tay sai của hắn nhiều không đếm xuể. Hắn chính là "bầu trời" cứu rỗi cho những kẻ tuyệt vọng, những kẻ đang bị ngọn lửa hận thù thiêu đốt muốn tìm người ám sát kẻ thù.

Trong vụ thảm sát Nam Cung Thế Gia, một vài vị trưởng lão được phát hiện đã tắt thở ngay trên giường ngủ mà không kịp kháng cự, khả năng cao kẻ đứng đằng sau giật dây chính là Độc Cô Chân Mặc.

"Ta rất hứng thú với năng lực của ngài. Hãy gia nhập cùng chúng ta. Ta đảm bảo ngài sẽ được hưởng một cuộc sống vinh hoa phú quý."

Chưa kịp vuốt ve trái tim đang đập thình thịch, tôi đã lập tức nhận ra mình đang lọt vào cái bẫy chết người đến nhường nào. Cảm giác như máu trong huyết quản bị rút cạn trong nháy mắt. Nghe qua giọng điệu của hắn, có vẻ như hắn đã bám đuôi theo dõi tôi từ rất lâu rồi.

Khốn kiếp. Cái đệch mợ...!! Ta đã bảo là không muốn dính dáng gì đến bọn chúng rồi cơ mà!!

Dạo gần đây, tôi luôn nơm nớp lo sợ việc mối quan hệ giữa mình với Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan bị phơi bày ra ngoài quá nhiều.

Thế nhưng, vì chẳng có biến cố gì xảy ra, nên tôi còn tự thấy bản thân mình lo bò trắng răng, đúng là đồ ngốc. Chính vì thế, tôi mới thụ động trong việc ngăn cản sự tiếp cận của hai cô nương đó...

Nhìn đi!! Trợn mắt lên mà nhìn đi... hậu quả nhãn tiền rồi này...!

Ta đoán có sai đâu! Độc Cô Chân Mặc của Ma Giáo?? Nếu bây giờ ta làm mếch lòng hắn, thì từ nay về sau đừng hòng có lấy một giấc ngủ ngon nữa đúng không?

Mỗi đêm ngả lưng xuống là nơm nớp lo sợ sáng mai không thấy mặt trời đúng không?

Nghĩa là giờ đây, nếu chỉ có một thân một mình, ta sẽ phải đối mặt với muôn vàn hiểm nguy đúng không? Nghĩa là ta bắt buộc phải tìm người bảo kê đúng không?

Khác hẳn với lúc chạm trán một Thanh Nguyệt chưa sa chân vào Ma Giáo, lần này... mới thực sự là bờ vực sinh tử. Độc Cô Chân Mặc đã là người của Ma Giáo rồi. Một tên ma đầu hàng thật giá thật.

"Ha, haha. T, tại hạ có mắt như mù không nhận ra quý nhân. Hân hạnh được gặp. Tại hạ... hiện tại rất mãn nguyện với cuộc sống này.

Cũng chẳng mưu cầu gì thêm. Nhưng nếu Độc Cô đại nhân có việc gì sai bảo, tại hạ nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ."

"Điều ta muốn là ngài đi theo ta."

...Còn khướt nhé, đồ điên! Ta thừa biết đi theo ngươi thì sẽ có kết cục thảm hại thế nào! Rồ mới tự đâm đầu vào miệng cọp!

Độc Cô Chân Mặc cười khẩy trước sự im lặng của tôi.

"Có vẻ ngài không muốn nhỉ."

"Không hẳn là không muốn... chỉ là việc này quá đỗi đường đột... haha. Tại hạ cần thêm thời gian để suy nghĩ."

"Tốt thôi. Vậy ta hỏi ngài thêm một câu nữa. Liệu liệu mà trả lời cho thành thật. Có phải ngài là người đã áp chế tâm ma của Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan, rồi dẫn dắt bọn họ đột phá giới hạn Tuyệt Đỉnh không? Lý do Thanh Nguyệt không gia nhập với chúng ta là vì ngài, đúng chứ?"

"..."

Đến nước này thì tôi cạn lời thật sự. Có lẽ... đúng là nhờ tôi một phần. Tôi không định phủ nhận việc tâm ma của bọn họ hiện tại đã ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ.

Trong nguyên tác, chẳng biết Đường Tố Lan đã làm cách nào để giải quyết tâm ma, nhưng nhìn cái cách cô ấy chễm chệ ở vị trí Tuyệt Đỉnh cao thủ như bây giờ, thì chắc chắn tâm ma hiện tại đã bị đè bẹp.

Có khi trong nguyên tác, cô ấy đã mang theo cái tâm ma chưa được thanh tẩy ấy bước vào cuộc đại chiến cũng nên.

Dù sao đi chăng nữa, biết đâu lại là công lao của tôi thật.

...Nhưng vấn đề là, nói thế quái nào được cơ chứ? Chẳng lẽ vỗ ngực bảo nhờ chơi trò SM nên mới khỏi bệnh à?

Mà nếu tôi tự miệng thừa nhận mình là Tâm Ma Y Sư, thì chẳng phải tôi sẽ trở thành mục tiêu săn lùng số một của bọn chúng hay sao?

Nội cái tin đồn thất thiệt tôi là thần y chữa tâm ma loan ra ngoài, bọn Ma Giáo đã chẳng để tôi yên đâu?

"Ngài hiểu lầm rồi."

Thế nên, tôi dứt khoát tung ra một lời nói dối. Độc Cô Chân Mặc trừng mắt ghim chặt lấy tôi một hồi lâu. Tôi cũng không hề nao núng né tránh ánh nhìn đó.

Dù sợ xanh mặt, nhưng tôi biết mình phải làm thế. Độc Cô Chân Mặc chậm rãi gật đầu, rồi xoay người như chuẩn bị rời đi. Chẳng biết hắn đã trà trộn vào đội ngũ của chúng tôi giở trò gián điệp gì, nhưng có lẽ giờ hắn tính rút lui. Việc dùng vũ lực bắt cóc tôi e rằng cũng lắm rủi ro và phiền toái. Biết đâu hắn định buông tha cho tôi thật. Tôi thầm nuôi hy vọng le lói.

"...Hiểu lầm sao." Độc Cô Chân Mặc thì thầm. "Chuyện đó để sau này xác minh cũng chưa muộn."

-Vút! Chưa kịp hoàn hồn lại, Độc Cô Chân Mặc đã đứng sừng sững ngay phía sau lưng tôi.

-Bộp! Hắn điểm một nhát vào á huyệt[note90249] trên cổ tôi. Toàn thân tôi lập tức đông cứng như hóa đá.

...Khốn nạn. ...Hóa ra đây mới là điểm huyệt thuật chân chính.

*****

Biến mất rồi.

Thanh Nguyệt cố gắng càn quét khí tức của Truy Tung Hương trên người Hàn Thụy Trấn, nhưng chẳng thu lại được mảy may dấu vết nào.

"Hà... hà..."

Đầu ngón tay cô run lên bần bật, hơi thở dồn dập, loạn nhịp đến mức không tài nào kiểm soát nổi.

Không thấy. Không cảm nhận được gì. Biến mất rồi.

Chốn bình yên duy nhất của cô. Niềm hạnh phúc duy nhất của cô.

Giữa cơn sóng thần kinh hoàng đang cuộn trào, Thanh Nguyệt chật vật níu giữ lấy ý chí cuối cùng. Dẫu muốn sụp đổ, nhưng lúc này cô bắt buộc phải đứng vững.

Cô và Đường Tố Lan dồn toàn bộ nội lực vào đôi chân, vận khinh công lao như điên về phía đoàn người. Thanh Nguyệt cố đè nén nỗi bất an đang bóp nghẹt trái tim, tự nhủ thầm với chính mình.

Sẽ ổn thôi. Hàn Thụy Trấn chắc chắn đang ở đó.

Vẫn mang cái dáng vẻ lười biếng, thong dong quen thuộc, nằm ườn trên đất cười đùa rôm rả với mấy ông chú Cái Bang.

"Chưởng quầy!"

Vừa đạp chân xuống giữa doanh trại nhốn nháo người, Thanh Nguyệt đã gào lên xé toạc không gian. Những người đang chuẩn bị ngả lưng ngủ đều giật bắn mình quay sang nhìn.

Đường Tố Lan cũng dáo dác đảo mắt điên cuồng, rồi sốt sắng túm lấy mấy vị trưởng bối của Cái Bang tra hỏi.

"Th, Thụy Trấn công tử đi đâu rồi?"

Chú Cẩu Vinh lồm cồm bò dậy với vẻ mặt hoang mang tột độ, hỏi ngược lại.

"Thằng, thằng bé đi vào rừng kiếm củi nãy giờ chưa thấy về. Lẽ nào xảy ra chuyện gì..."

Thanh Nguyệt cảm nhận được máu huyết toàn thân lạnh toát.

Không được.

Nỗi tuyệt vọng như muốn bẻ gãy đầu gối cô, ép cô phải quỵ ngã. Đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng này, cô lại dần thoái hóa, trở về hình hài của một Thái Hà yếu đuối mất đi song thân năm xưa, chứ không còn là một Thanh Nguyệt lạnh lùng nữa.

Nhưng cô tuyệt đối không được phép để mất lý trí. Vẫn còn phải hành động. Khác với Thái Hà của ngày xưa, Thanh Nguyệt bây giờ thừa sức để xoay chuyển cục diện. Thanh Nguyệt phóng thẳng đến trước mặt chú Cẩu Vinh, dồn dập hỏi:

"Hắn ta đi hướng nào?"

"Về phía... phía khu rừng bên kia..."

Lời chưa dứt, Thanh Nguyệt đã lao đi như một mũi tên xé gió. Việc kêu gọi sư phụ cầu viện hay thông báo tình hình cho các vị tiền bối Cái Bang hoàn toàn bị gạt phắt đi.

Thời gian không còn nhiều. Cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà giữ bình tĩnh. Đường Tố Lan dường như cũng chung một suy nghĩ, cô nàng với đôi mắt mở to run rẩy lao thẳng vào màn đêm của khu rừng.

Hai bóng hồng vận khinh công xé toạc bóng tối như tia chớp, nhưng cõi lòng Thanh Nguyệt thì cứ chìm dần, chìm dần vào đáy vực sâu.

Nếu Hàn Thụy Trấn bốc hơi khỏi thế gian này thì sao? Nếu mọi thứ kết thúc tại đây thì sao?

Chỉ mới tưởng tượng thôi, hàng trăm nhát dao đã như đang băm vằm trái tim cô.

Nguyên nhân khiến hắn lâm vào cảnh ngộ này, chắc chắn trăm phần trăm là do cô.

Độc Cô Chân Mặc lúc nãy chẳng phải đã đánh tiếng suy đoán rồi sao. 'Ra vậy. Thứ kìm hãm ngươi... đang ở ngay bên cạnh ngươi phải không.'

"Ư!" Hàn Thụy Trấn từng nói hắn rất ghét dân võ lâm. Hắn từng nói hắn rất ghét bị dính líu đến những rắc rối ân oán giang hồ.

Thanh Nguyệt điên cuồng lắc đầu, cố hất văng những viễn cảnh tăm tối ra khỏi tâm trí.

Không đâu. Tiến vào rừng sâu, chắc chắn cô sẽ thấy Hàn Thụy Trấn đang tròn xoe mắt ngạc nhiên, tay cầm rìu chẻ củi, và cô sẽ nhào tới ôm chầm lấy hắn.

"Hà... hà..." Thế nhưng, tiến đến lưng chừng rừng, bước chân của Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan đồng loạt khựng lại.

Vứt lăn lóc trên nền đất là hai chiếc rìu. Và một tấm nhân bì diện cụ. Đường Tố Lan đưa bàn tay run rẩy nhặt tấm mặt nạ da người lên, rồi ngước mắt nhìn về phía trước.

Thoạt nhìn thì Đường Tố Lan có vẻ điềm tĩnh, nhưng nội tâm cô nàng đang gào thét, cuộn trào dữ dội đến mức lý trí sắp đứt phựt.

-Phập! Đường Tố Lan là người phóng lên trước tiên. Bóng lưng của cô nàng lúc này toát lên sự khao khát, tuyệt vọng chưa từng thấy.

"A... aa."

Thanh Nguyệt cúi gầm mặt nhìn chiếc rìu, nỗi tuyệt vọng nuốt chửng lấy cô. Đây chính xác là viễn cảnh mà Hàn Thụy Trấn luôn khiếp sợ.

Chính sự bám riết dai dẳng, cố chấp của cô đã đẩy hắn vào chỗ chết. Cảm giác tội lỗi và sự tuyệt vọng hòa quyện vào nhau, cấu xé tâm can khiến cô tưởng chừng như sắp phát điên.

Nhưng song hành cùng sự tuyệt vọng, một ngọn lửa chấp niệm điên cuồng cũng bùng lên cháy rực. Cô tuyệt đối không bao giờ có ý định buông tay Hàn Thụy Trấn. Thanh Nguyệt điều chỉnh lại nhịp thở mỏng manh, ngưng tụ nội khí bao bọc lấy toàn thân.

Nếu có một điều duy nhất cô tự tin tuyệt đối về bản thân, thì đó chính là Truy Tung Thuật. Dấu chân của dã thú, tàn tích của võ nhân tà phái bỏ trốn, hay bước chân hỗn loạn của lũ Lục Lâm Thảo Khấu cố gắng vùng vẫy tìm đường sống... tất thảy đều bị phơi bày trần trụi trước nhãn quan của cô.

Lần này cũng không ngoại lệ. Thanh Nguyệt cẩn thận rà soát từng dấu vết lưu lại trên nền đất. Nhưng, chẳng có một dấu vết nào sót lại. Hay nói đúng hơn là hoàn toàn bằng không.

Vết chân không hướng về phía trước, không rẽ ngang, cũng chẳng lùi lại đằng sau. Chẳng thể đoán định được mục tiêu đã di chuyển về hướng nào.

"..."

Nhưng Thanh Nguyệt tuyệt đối không phải kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Độc Cô Chân Mặc có thể xóa sạch dấu vết của bản thân, nhưng Hàn Thụy Trấn thì làm sao có khả năng đó.

Bằng cách nào hắn có thể xóa nốt cả dấu vết của Hàn Thụy Trấn? Chuyện này hoàn toàn phi lý.

Nói cách khác... Thanh Nguyệt nghiến chặt răng, đưa ra quyết định chớp nhoáng. Cô đưa hai ngón tay lên miệng, một tiếng huýt sáo chói tai, sắc lẹm xé toạc màn đêm. Đó là ám hiệu tập hợp.

Tiếp đó, thanh trường kiếm rời vỏ.

-Xoẹt! -Uỳnh!

Khoảnh khắc kiếm quang lóe sáng, nền đất nứt toác ra, một bàn tay bất thình lình trồi lên từ lòng đất. Nhận ra Ẩn Thân Thuật đã bị nhìn thấu, Độc Cô Chân Mặc lập tức đội đất chui lên.

"Thanh Nguyệt à, Thanh Nguyệt... Nhãn lực của ngươi tinh tường quá đà rồi đấy. Đây vốn là tuyệt kỹ phòng thân cả đời của ta, cớ sao ngươi lại sở hữu cái thiên phú quái đản nhường này chứ."

Hắn vừa hiện hình vừa phủi đám đất cát dính trên người. Không để tuột mất một giây, Thanh Nguyệt lao vút tới.

"Gã nam nhân đó đâu rồi."

"Muốn hỏi chuyện thì phải hạ kiếm xuống trước chứ, đúng không nào."

Những chiêu thức của Thanh Nguyệt tuôn ra liên miên bất tuyệt như thác đổ. Nhưng dẫu kiếm vung lên sắc bén, tâm trí cô lại không thể tập trung toàn vẹn.

Hàn Thụy Trấn đang ở đâu? Hắn ta có an toàn không? Chắc chắn hắn ta đang nằm ngay dưới khoảng đất mà Độc Cô Chân Mặc vừa đào hố chui lên kia.

Hắn ta còn thở không? Còn sống chứ? Tên kia định bắt sống, hay chỉ đơn thuần muốn lấy mạng hắn ta?

Cái hố mà Độc Cô Chân Mặc trồi lên đã lởm chởm, đất đá sụp xuống lấp kín miệng. Nếu Hàn Thụy Trấn đang bất tỉnh nhân sự, thì đồng nghĩa với việc hắn ta đang bị chôn sống.

Nhịp tim đập dồn dập, cuộn trào cùng nỗi sợ hãi tột độ, khiến kiếm lộ của cô càng lúc càng tàn nhẫn, cuồng bạo hơn.

Độc Cô Chân Mặc chật vật, trầy trật chống đỡ những đòn tấn công như vũ bão, miệng thở dốc từng cơn.

"Định lấy mạng ta thật sao? Thế mà vẫn mặt dày tự xưng là tỳ kheo ni à?"

Thanh Nguyệt mặc xác những lời xỉa xói đó. Mũi kiếm vẫn lao vun vút, nhắm thẳng yếu huyệt mà đâm.

Thấy vậy, Độc Cô Chân Mặc rút phắt thanh đoản kiếm giấu trong tà áo ra nghênh chiến.

-Keng keng keng! Nội khí va chạm nảy lửa, dư chấn rung chuyển cả một vùng không gian.

"Hự!" Sức ép ngàn cân giáng xuống khiến cánh tay Độc Cô Chân Mặc run lên bần bật.

Hắn không giấu nổi sự kinh ngạc, chẳng hiểu nổi tại sao một kẻ mới chập chững bước chân vào cảnh giới Tuyệt Đỉnh lại có thể tung ra những đòn tấn công hủy diệt đến mức này.

Nhưng rất nhanh, hắn đưa ra một quyết định tàn độc, khẽ hé môi.

"...A."

Trong khoảnh khắc ấy, Thanh Nguyệt tinh mắt nhìn thấy một luồng sáng lóe lên từ cây độc châm giấu dưới lưỡi hắn. Ám khí hèn hạ, ti tiện đặc trưng của bọn Tà phái. Bị đánh úp bất ngờ, ngay cả cô cũng không kịp xoay xở để né tránh.

-Phập! Nhưng ngay trước khi cây độc châm kịp phóng ra, một lưỡi phi đao sắc bén xé gió bay tới, xuyên thủng gò má Độc Cô Chân Mặc, găm thẳng vào lưỡi hắn.

"Hự hực!" Khuôn mặt và cái lưỡi bị ghim cứng lại với nhau, hắn rống lên những tiếng gầm gừ quái đản rồi ngã nhào ra sau.

Từ đằng xa, Đường Tố Lan đang lao tới với đôi mắt hắt ra thứ luồng sáng xanh lục rợn người. Như thể cô ấy đã nhìn thấu toàn bộ trò vặt ám khí của Độc Cô Chân Mặc từ trước. Tốc độ kinh hoàng, khủng khiếp đến khó tin.

Độc Cô Chân Mặc không chần chừ thêm nửa giây. Hắn thò tay vào ngực áo rút ra một quả lựu đạn khói, đập mạnh xuống đất.

Khói độc mịt mù lan nhanh trong màn đêm đen đặc, nuốt chửng toàn bộ tầm nhìn chỉ trong chớp mắt. Khi Tố Vân Sư Thái, Vô Khuyết cùng các vị tiền bối Cái Bang hớt hải chạy tới nơi, thì hiện trường chỉ còn lại một làn khói mờ ảo, bóng dáng Độc Cô Chân Mặc đã bốc hơi không lưu lại một dấu vết.

-Phạch phạch! Thế nhưng, Thanh Nguyệt vẫn không dừng lại. Cô lao như điên về phía nền đất cày xới mà Độc Cô Chân Mặc vừa chui lên, hai tay cào cấu, bới tung đống đất đá như một kẻ mất trí.

"Ch, chưởng quầy! Ráng chịu đựng thêm chút nữa!!"

Lòng bàn tay phút chốc đã rách tươm, móng tay lật ngược tứa máu, nhưng cô chẳng màng đến đau đớn. Trong đầu cô giờ đây chỉ còn duy nhất một mệnh lệnh: phải cứu được Hàn Thụy Trấn.

Dưới nền đất lạnh lẽo này, sinh mạng của cô đang bị chôn vùi. Nơi này không chỉ là nấm mồ của Hàn Thụy Trấn, mà có lẽ, cũng sẽ là nấm mồ của Thái Hà.

Đường Tố Lan cũng chẳng khá khẩm hơn. Vứt bỏ hình tượng đại tiểu thư, mặc kệ bộ lụa là gấm vóc lấm lem bùn lầy, cô nàng lao vào dùng tay không đào đất đến mức đầu ngón tay tứa máu.

Sự vùng vẫy vô vọng của bọn họ chỉ thực sự đạt được tiến độ khi đám gia nhân Đường Môn vác xẻng chạy tới tiếp ứng. Chú Cẩu Vinh và chú Mã Thất Đắc vừa nhận ra cơ sự cũng chửi thề ầm ĩ, vung xẻng cuốc đất điên cuồng.

"Ê Thụy Trấn!! Nghe tao gọi không!! Mày mà dám chết thì tao băm vằm mày ra, thằng ranh này!!"

Chẳng bao lâu sau, từ dưới lớp bùn đất, một bàn tay nhợt nhạt, lạnh lẽo đã ló dạng. Nước mắt Thanh Nguyệt vỡ òa.

"Chưởng quầy!!"

Bằng đôi bàn tay run rẩy, cô điên cuồng gạt lớp đất cát xung quanh, và cuối cùng, khuôn mặt của Hàn Thụy Trấn cũng hiện ra.

Nước mắt lưng tròng, Đường Tố Lan lập tức áp sát tai vào lồng ngực gã thanh niên. Dẫu trong khoảnh khắc đó Thanh Nguyệt rất muốn hất văng cô nàng ra, nhưng việc xác nhận xem Hàn Thụy Trấn còn thở hay không quan trọng hơn ngàn vạn lần.

"C, còn sống..." Khuôn mặt đang căng cứng như dây đàn của Đường Tố Lan vỡ vụn, bờ vai run rẩy, tiếng nấc nghẹn ngào tuôn trào.

Tố Vân Sư Thái nhanh chóng chẩn đoán ra khí huyết đình trệ trong cơ thể Hàn Thụy Trấn, liền vung tay giải huyệt đạo cho hắn.

"Hà a a..." Hàn Thụy Trấn bật ra một tiếng thở hắt dài ngoẵng. Hai mắt hắn cũng từ từ mở ra.

"Ư... hức!" Không thể kìm nén thêm những giọt nước mắt chực trào, Thanh Nguyệt nhào tới ôm chầm lấy Hàn Thụy Trấn. Cô chẳng màng đến vô số ánh mắt đang đổ dồn vào mình nữa.

Có chết Hàn Thụy Trấn cũng không thể hiểu được, hơi thở mong manh của hắn vừa mang lại cho Thanh Nguyệt một sự bình yên vĩ đại đến nhường nào.

Ôm hắn một hồi lâu, Thanh Nguyệt mới buông ra, nắm chặt lấy tay hắn và nức nở hỏi.

"Ch, chưởng quầy. Ngươi không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"

Cô nhìn hắn bằng ánh mắt cháy bỏng, cuộn trào sự áy náy xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng.

Hàn Thụy Trấn nở một nụ cười nửa vời, như thể đã giác ngộ được một chân lý đắng chát, trầm giọng thì thầm.

"...Có vẻ như toang thật rồi."

Và sự thật đó, Thanh Nguyệt cũng không cách nào phủ nhận được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
huyệt gây câm
huyệt gây câm