“Mời công tử.”
Chẳng bao lâu sau, một bàn tiệc mâm cao cỗ đầy đã được bày ra ngay trước mắt.
...Phong thái này, chẳng khác nào ngự thiện của Hoàng Đế[note88889].
Đối với một kẻ quanh năm suốt tháng chỉ biết vét niêu liếm chảo để xoa dịu cái dạ dày lép kẹp như tôi, thì đây là lần đầu tiên được chiêm ngưỡng lượng thức ăn nhiều đến mức cái bụng này có căng ra cũng chẳng thể nào chứa hết.
“...Chà.”
Hương thơm nức mũi của các loại gia vị cay nồng xộc lên, khiến tâm trí tôi lâng lâng, nửa tỉnh nửa mê.
Với kẻ mà đỉnh cao hưởng thụ chỉ gói gọn trong vài xiên thịt nướng, cảnh tượng trước mắt quả thực chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh.
“Thấy công tử vui vẻ thế này, lòng ta cũng thấy ấm áp. Nào, kẻo thức ăn nguội mất ngon.”
Đường Tố Lan đích thân gắp thức ăn bỏ vào bát rồi đưa tận tay tôi. Cử chỉ ân cần, dung dị ấy, bất ngờ thay lại khiến mặt hồ phẳng lặng trong lòng tôi gợn sóng.
“Đ-Để ta tự làm.”
“Không được, hôm nay ta là chủ, công tử là khách mà.”
Đường Tố Lan đứng dậy, ân cần chẳng khác nào một tỳ nữ thân cận, tỉ mỉ chăm chút từng món ăn, rồi tự tay rót dòng rượu sóng sánh vào chiếc chén ngọc tinh xảo.
“Là Nữ Nhi Hồng (女兒紅) đấy. Đây là vò rượu được ủ từ cái ngày ta cất tiếng khóc chào đời.”
“Sao cơ? Vật báu thế này mà...”
“Thì đó. Rượu ủ từ khi sinh ra, cốt là để dành cho ngày đại hỷ.”
Khựng.
Bàn tay tôi cứng đờ giữa không trung.
Tim tôi như hẫng đi một nhịp.
...Sao lại mang thứ quý giá ngàn vàng như thế ra mời tôi vào lúc này?
Ban nãy nghe không rõ nên sinh ra lú lẫn, hóa ra đây chính là Nữ Nhi Hồng – hay còn gọi là Nữ Nhi Tửu trong truyền thuyết sao?
Thứ rượu được chôn sâu dưới lòng đất từ khi bé gái lọt lòng, đợi đến ngày xuất giá tòng phu mới được đào lên đãi khách.
Nữ Nhi Hồng của Đường Tố Lan – cành vàng lá ngọc của Đường Môn... mà tôi lại đang uống ư?
Một gã chủ tiệm da mồ côi ở cái xó xỉnh núi Nga Mi này?
Không phải nên niêm phong cẩn thận sao? Cớ gì lại mang ra đây!
Nhận thấy tâm can tôi đang dao động dữ dội, Đường Tố Lan khẽ cười trấn an:
“Nói nghe to tát thế thôi, chứ thực ra hầm rượu nhà ta ủ đến hàng trăm vò lận. Mất một vò cũng chẳng ai hay biết đâu. Bản thân ta cũng từng uống trộm uống vài lần rồi.”
“À.”
“Đến ngày ta thành thân, khách khứa nườm nượp, nếu chỉ có độc một vò thì thấm vào đâu. Nên công tử cứ yên tâm.”
Nghe vậy, tảng đá đè nặng trong lòng tôi mới vơi đi vài phần.
“Nhưng dù sao thì cũng là rượu hồi môn...”
“Ôi dào, công tử. Ta có định lấy chồng đâu?”
“Dạ?”
“Ta chẳng mặn mà gì với chuyện hôn nhân đại sự cả.”
...Tất nhiên, trong nguyên tác, Đường Tố Lan cũng chăn đơn gối chiếc, chẳng thành đôi với ai.
Trước khi chuyện đó kịp xảy ra thì Thanh Nguyệt đã...
“Hơn nữa, nếu có thành thân thì cũng là người ta ở rể, chứ ta không gả đi đâu cả.
Chúng ta là Đường Môn mà. Bí mật về độc dược và ám khí tuyệt đối không được để lọt ra ngoài.”
...Ra là vậy, nếu thành thân thì Đường Tố Lan sẽ "nuốt chửng" đối phương vào gia tộc. Cảm nhận rõ uy thế ngút trời của Đường Môn, tôi lại tìm cách chối từ thêm lần nữa.
“...Chuyện tương lai ai mà biết trước được-”
“-Thôi nào, đừng làm mất hứng chứ. Bát nước đã đổ đi làm sao hốt lại được, rượu đã rót ra rồi làm sao đổ ngược vào vò.
Nào, công tử nếm thử một ngụm xem? Nữ Nhi Hồng của ta... mùi vị thế nào?”
...Câu hỏi nghe có vẻ đầy ẩn ý mờ ám, nhưng thôi mặc kệ.
Đường Tố Lan nói đúng, ván đã đóng thuyền.
Lễ nghĩa thế là đủ rồi. Từ chối thêm nữa e là thành ra thất lễ.
Thử tưởng tượng xem, tin đồn tôi cự tuyệt Nữ Nhi Hồng của Đường Tố Lan mà lan ra giang hồ.
Chắc chắn tôi sẽ bị miệng lưỡi thiên hạ dìm cho chết đuối với cái tội: Ngươi tưởng ngươi là ai?
Tôi nâng chén rượu lên, ngửa cổ uống cạn.
“...Chà.”
Cảm giác dòng nước êm ái trôi tuột xuống cổ họng thật khó tả. Ngọt, đắng, chua, và cả chút cay nồng vương vấn nơi đầu lưỡi. Tôi quên bẵng đi việc đây là thứ mỹ tửu quá tầm với bản thân, chỉ muốn ngay lập tức rót thêm chén nữa.
“Có ổn không? Dù sao cũng là rượu ủ bằng số tuổi của ta đấy.”
Đường Tố Lan năm nay 24 tuổi.
Rượu được chưng cất trong 24 năm tuổi. Nghĩ kỹ thì làm sao mà không ngon cho được.
“...Quả là tuyệt phẩm nhân gian.”
Nghe tôi khen, khuôn mặt Đường Tố Lan rạng rỡ hẳn lên như hoa nở.
“Cảm ơn công tử.”
Sự thiện ý đó làm bức tường thành cảnh giác trong tôi sụp đổ hoàn toàn.
...Cô ấy đúng là người tốt.
Cũng phải thôi, là nhân vật chính diện mà. Mình cứ lo bò trắng răng.
“...Chuyện hôm đó, cho ta tạ lỗi.”
Chính vì thế, tôi buột miệng nói ra lời xin lỗi trước.
“Thứ lỗi?”
Dám trừng phạt một người không phải là M như thế.
Dù lúc đó là tình thế bắt buộc để thoát thân... nhưng đáng lẽ tôi nên tiết chế lại.
...Cơ mà nghĩ lại thì, làm sao mà nhẹ tay hơn được nữa...
...Dù sao thì cũng là lỗi của tôi. SM mà không có sự đồng thuận thì chính là bạo hành. Không có gì để bào chữa cả.
“Chuyện là... ta đã mạo phạm ngửi giày của tiểu thư, lại còn đánh vào lòng bàn chân... ta thực sự hổ thẹn.”
Nghe đến chuyện ngửi giày, Đường Tố Lan thoáng đỏ mặt, lảng tránh ánh mắt tôi.
“Không... không sao đâu. Như ta đã nói, ta mới là người có lỗi khi giận quá mất khôn mà bỏ đi. Hơn nữa, ý định của công tử đâu có xấu? Công tử chỉ đang cố gắng giúp ta giải tỏa tâm ma thôi mà.”
...Không phải giải tỏa tâm ma đâu, nên tôi càng thấy cắn rứt lương tâm hơn.
Đường Tố Lan nắm chặt hai tay, nói tiếp:
“Hôm nay chúng ta hãy rũ bỏ hết mọi chuyện cũ tại đây đi.
Ăn một bữa thật ngon, để sau này không ai còn phải cảm thấy canh cánh trong lòng nữa. Cứ thế mà kết thúc nhé.”
Tôi gật đầu.
Đường Tố Lan lại ân cần rót đầy chén rượu cho tôi.
Cảm giác thật kỳ lạ. Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn rót rượu của cô ấy, chẳng hiểu sao tôi lại thấy thích thú.
...Thằng điên này.
Đúng là trong lòng có con quỷ dữ. Cứ thấy ai khúm núm phục tùng là lại khoái chí. Trong khi thân phận đối phương cao quý thế nào thì không được phép quên.
Mà cũng phải thôi, nếu tâm không tà thì tôi đã chẳng chế tạo đồ chơi SM ở cái chốn Trung Nguyên này làm gì.
Đang định quay về chỗ ngồi, Đường Tố Lan bỗng khựng lại. Cô ấy nhìn tôi, nhoẻn miệng cười.
“Ta ngồi cạnh công tử được không? Ngồi đằng kia xa cách quá... vả lại ta cũng muốn rót rượu công tử chu đáo hơn.”
“À, vâng.”
Tôi chẳng có lý do gì để từ chối cả, nên gật đầu đồng ý. Cái bàn rộng hơn tôi tưởng, nếu ngồi đối diện thì đúng là xa mặt cách lòng.
Thế là chúng tôi ngồi cạnh nhau, trò chuyện suốt một lúc lâu.
Cuộc trò chuyện diễn ra trôi chảy và tự nhiên đến bất ngờ. Có lẽ là nhờ sự thoải mái đặc trưng mà Đường Tố Lan mang lại.
Hơn nữa, được nâng chén cùng một Tuyệt Sắc Giai Nhân thế này, bảo sao không cao hứng cho được. Dù chỉ là một bữa ăn, nhưng dư vị ngày hôm nay chắc sẽ đọng lại rất lâu.
Khi men rượu bắt đầu ngấm, Đường Tố Lan rụt rè ướm hỏi:
“Mà này... sao công tử lại da bọc xương thế kia? Có phải công tử đã gặp nhiều trắc trở lắm không? Cả về chuyện cơm áo gạo tiền nữa?”
“Đúng vậy.”
Tuy nguyên nhân sâu xa là do Đường Môn, nhưng do tôi tự mình đa nghi mà trốn chui trốn lủi... chứ Đường Tố Lan chắc không có tâm địa xấu đâu.
“Ra là vậy.”
Cô ấy nhìn tôi chằm chằm, rồi tung ra một câu hỏi chí mạng:
“...Thanh Nguyệt không đoái hoài gì đến công tử sao?”
“Khụ khụ!!”
Vị cay nồng của gia vị Tứ Xuyên xộc thẳng lên tận óc khiến tôi sặc sụa.
Đường Tố Lan hoảng hốt, vội vàng dâng chén nước cho tôi.
“Nước, uống nước đi.”
Tôi chẳng suy nghĩ gì, vơ lấy uống cạn.
“A, nhầm, là rượu. Xin lỗi.”
Cảm giác nóng rực lan tỏa trong khoang miệng muộn màng ập đến. Cơn say bốc lên dữ dội hơn.
Rượu hay nước lúc này đâu còn quan trọng.
Tôi hỏi dồn:
“Sao tự nhiên lại nhắc đến Thanh Nguyệt tiểu thư?”
Đường Tố Lan lảng tránh ánh mắt tôi, e dè thú nhận:
“...Thực ra ta biết hết rồi. Ta đã nhìn thấy ở Túy Vân Lâu. Công tử tay trong tay với Thanh Nguyệt đi dạo phố.”
Làm sao mà biết được...?
Không, dù có nhìn thấy thì Thanh Nguyệt cũng trùm kín mặt mũi cơ mà-
“-Bộ đồ Thanh Nguyệt mặc, là y phục của Đường Môn. Là trang phục thường ngày của gia nhân.”
Tôi chỉ muốn đập tay vào trán.
Thanh Nguyệt, cái đồ ngốc này. Sao lại mặc bộ đó mà đi chứ!
...Nhưng ngẫm lại thì, cô ấy làm gì còn bộ nào khác để mặc đâu.
Tim tôi đập thình thịch.
Không ngờ kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.
“Chỉ có mình ta biết thôi, công tử đừng lo.”
Đường Tố Lan trấn an tôi.
“Ta cũng không định hé răng với ai đâu. Chỉ là ta thắc mắc thôi.
Tình cảm thắm thiết đến mức đó... mà Thanh Nguyệt lại không lo lắng cho công tử sao? Sao lại để công tử tiều tụy thế này.”
Có vẻ cô ấy chưa biết đến vụ "dắt chó đi dạo".
Tôi vội vàng lấp liếm. Tuyệt đối không được để cô ấy hiểu lầm chúng tôi là tình nhân.
“Thanh Nguyệt tiểu thư việc gì phải lo cho ta. Chúng ta không phải quan hệ đó đâu. Buổi đi dạo hôm ấy cũng vậy... không phải như tiểu thư nghĩ đâu... chỉ đơn giản là-”
“-Giải tỏa tâm ma?”
“Đúng rồi. Là giải tỏa tâm ma.”
Đường Tố Lan càng dồn ép hơn:
“Thế thì càng phải chăm lo cho nhau chứ? Nếu công tử đang giúp Thanh Nguyệt, thì công tử xứng đáng được đền đáp mà.
Trong mắt người ngoài, đó chẳng khác nào cuộc hẹn hò bí mật cả. Nếu bị lộ, cả giang hồ sẽ dậy sóng, cuộc sống của công tử cũng tan nát.
Công tử gánh chịu rủi ro lớn như vậy, thế mà lại phải chịu đói sao. Thanh Nguyệt không chu cấp cho công tử chút gì à?”
Được tha mạng là may lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa?
Nhưng tôi không thể nói toạc móng heo ra như thế được, đành cười trừ:
“Trông ta thảm hại đến thế sao?”
“Đau lòng lắm ấy. Mà lạ thật.
Rõ ràng ta đã đưa cho Thanh Nguyệt một nén bạc rồi mà. Sao lại có thể vô tâm vô tính với công tử như thế chứ.”
Đưa bạc á?
Nghe Đường Tố Lan nói, lòng tôi cũng hơi xao động.
Nghĩ lại thì đúng là tôi chẳng nhận được đồng xu cắc bạc nào từ Thanh Nguyệt cả.
“...Không sao đâu. Ta cũng chẳng mong đợi gì mấy cái đó.”
Là thật lòng đấy. Tôi đâu làm vì muốn nhận quà.
...Làm vì muốn giữ cái mạng nhỏ này thôi.
Đường Tố Lan im lặng một lúc, rồi thỏ thẻ:
“Nếu là ta... ta sẽ không để chuyện này xảy ra đâu.”
“Dạ?”
“Nếu công tử chịu giúp ta... thì cả đời này ta sẽ không để công tử phải nếm mùi cơ cực nữa.”
Đường Tố Lan nhìn sâu vào mắt tôi.
“...”
“...”
Sự im lặng đột ngột bao trùm, nặng nề như chì.
Bầu không khí trở nên đặc quánh, dính dấp một cách quỷ dị.
Cảm giác như hàng ngàn sợi tơ nhện vô hình đang giăng kín, trói buộc lấy tôi.
Tôi ngượng ngùng lảng tránh ánh nhìn thiêu đốt ấy.
Thấy vậy, cô ấy lại cất lời, giọng nói mềm mại như nhung lụa:
“Công tử này. Giải đáp thắc mắc giúp ta với. Cái... việc giải tỏa tâm ma ấy. Nếu gạt bỏ lớp vỏ bạo lực bên ngoài... thì có vẻ... ừm, là một sự giao hòa mật thiết đến tột cùng nhỉ. Ta cảm nhận thế có đúng không?”
“...Cũng không hẳn là sai.”
Dù sao thì SM thường là trò chơi của những tình nhân.
Đường Tố Lan đã nhận ra bản chất vấn đề rồi sao.
Cũng phải thôi, nào là khen xinh, nào là vuốt ve... việc cưng chiều M vốn dĩ là cốt lõi của SM mà.
...Chắc Thanh Nguyệt cũng lờ mờ cảm nhận được chứ nhỉ? Đã nắm tay thân mật đến thế rồi còn gì.
“...Quả nhiên.”
Tôi vội vàng thanh minh thêm:
“Đó là hành vi dựa trên nền tảng của sự tin tưởng tuyệt đối.
Giao quyền trừng phạt cơ thể mình cho đối phương... nếu không có sự cho phép thì chỉ là hành hạ thể xác thôi.
Nhưng không có nghĩa là giữa ta và Thanh Nguyệt tiểu thư có tình ý nam nữ gì đâu. Cô ấy là người xuất gia, làm sao có chuyện đó được...”
“Tóm lại là... công tử và Thanh Nguyệt có một mối quan hệ ràng buộc bởi sợi dây tin tưởng, đúng không?”
“...Đúng là thế.”
“...Hộc...”
Tiếng thở gấp gáp, đứt quãng khẽ thoát ra từ đôi môi hoa đào của Đường Tố Lan.
“...Chà, thật đáng nể. Một nam nhân chiếm trọn được lòng tin của Thanh Nguyệt. Không ngờ trên đời lại tồn tại một người như vậy. Công tử có biết chuyện này chấn động đến mức nào không?”
“...Ha ha ha...”
...Là do tôi ảo giác, hay là sự thật đây.
Do men rượu làm tôi say, hay do người con gái trước mặt quá đỗi lạ lùng.
Sao tôi cứ có cảm giác Đường Tố Lan đang... hưng phấn tột độ thế nhỉ.
Soạt.
Đúng lúc đó, bàn tay Đường Tố Lan khẽ trườn lên đùi tôi.
Cái chạm đầy toan tính và khiêu khích khiến tôi nín thở.
“...Công tử.”
Giọng Đường Tố Lan trầm xuống, khàn đặc.
Men rượu làm đầu óc tôi quay cuồng.
Ánh mắt cô ấy giờ đây đã tan chảy, trở nên ướt át, sóng sánh nước xuân, ném về phía tôi những tia nhìn chứa đựng thứ dục vọng mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Nói trắng ra là... ánh mắt đó, cực kỳ gợi tình.
“...Dù sao thì, công tử cứ đòi hỏi Thanh Nguyệt cái gì đó đi.”
Đường Tố Lan xoay xoay chén rượu trên tay, chậm rãi nhả từng chữ.
“Nhận sự giúp đỡ một mình rồi bỏ mặc ân nhân như thế là không được. Nhớ lại thì cái tiệm da ở núi Nga Mi cũng tồi tàn, rách nát lắm... Thanh Nguyệt vô tâm thật đấy.”
Bàn tay ngọc ngà của cô ấy đặt nhẹ lên đùi và vai tôi, như gọng kìm mềm mại.
Cô ấy ghé sát vào tai tôi - kẻ đang cứng đờ người như tượng gỗ - và thì thầm lời của quỷ:
“Nếu công tử giúp ta giải tỏa tâm ma, và ở lại Thành Đô này... thì ít nhất sẽ được cơm bưng nước rót, chẳng bao giờ phải lo cái ăn cái mặc đâu.”
“...Dạ?”
Tôi và Đường Tố Lan... chơi SM á?
Cô ấy lờ đi sự thắc mắc của tôi, tiếp tục dụ dỗ:
“...Nếu làm với ta, chắc chắn viễn cảnh đó sẽ thành sự thật.”
“...”
Có lẽ do mấy ngày nay bị cái nghèo ám ảnh quá chăng.
Viễn cảnh nhung lụa mà Đường Tố Lan vẽ ra cứ lởn vởn, nhảy múa trước mắt tôi.
...Nếu tôi chơi SM với Đường Tố Lan.
...Thì cuộc đời sẽ một bước lên mây sao?
Ngày nào cũng được thưởng thức sơn hào hải vị thế này ư?
Nếu tôi cầm roi lên lần nữa...
...Và dùng cây roi đó quất vào thân thể ngọc ngà của Đường Tố Lan...
“...Hộc!”
Tôi giật mình tỉnh mộng.
SM cái gì mà SM với Đường Tố Lan chứ!
Lần trước người nổi giận lôi đình bỏ đi chính là cô ta cơ mà.
Dây dưa với người trong giang hồ để rồi chết không toàn thây à!
Đường Tố Lan cũng chỉ nói miệng thế thôi.
Chẳng qua chỉ là lời đường mật, nghe cho vui tai, đừng có tin.
Đừng có ảo tưởng về lòng tốt đó. Mật ngọt thì chết ruồi.
Suýt chút nữa thì thành gã đàn ông dễ dãi, thấy gái xinh buông lời lả lơi là tớn lên rồi.
Tin vào mấy lời chót lưỡi đầu môi này thì chỉ có nước ghi danh vào sử sách những cái chết ngu ngốc nhất thiên hạ thôi.
Ký ức dưới tầng hầm chắc chắn vẫn là cơn ác mộng đối với Đường Tố Lan.
Cành vàng lá ngọc của Đường Môn mà bị một tên thợ da thấp hèn đánh đòn, nghĩ thôi đã thấy nhục nhã ê chề rồi.
Hơn nữa, giọng nói của Thanh Nguyệt bỗng vang lên trong đầu tôi như chuông cảnh tỉnh.
‘Trò chơi này, chỉ được chơi với một mình ta thôi. Dù người khác có đòi chơi cùng cũng không được. Biết chưa?’
Lời thỉnh cầu đó, giờ nghe như một lời răn đe đanh thép.
Thanh Nguyệt đã nói với vẻ mặt nghiêm túc và yếu đuối nhất trần đời.
Cảm giác nếu tôi phớt lờ lời cảnh cáo đó thì hậu quả sẽ khôn lường.
Bản năng sinh tồn mách bảo tôi như vậy.
Phựt!
Tôi gạt phăng tay Đường Tố Lan ra khỏi đùi và vai mình.
Tôi đến đây là để cắt đứt dây chuông, đoạn tuyệt quan hệ với Đường Tố Lan cơ mà.
Dù cô ấy chắc cũng chẳng có ý định dụ dỗ tôi chơi SM thật đâu, nhưng cứ phải rõ ràng dứt khoát.
“Hà, hà hà. Cảm ơn ý tốt của tiểu thư. Nhưng cách đó đâu có hợp với thân phận cao quý của tiểu thư? Ta không thể sai một ly đi một dặm thêm lần nữa được.”
“...”
Đường Tố Lan nhìn bàn tay bị gạt ra chỏng chơ giữa không trung, rồi cười nhạt.
Một nụ cười vô cảm đến rợn người.
Cô ấy không trả lời.
Chỉ lặng lẽ đứng dậy.
Bầu không khí xung quanh cô ấy thay đổi đột ngột. Có vẻ như cô ấy đang giận?
Hay là do tôi hoang tưởng?
“...Phải rồi. Công tử. Ta có thứ này muốn cho công tử thưởng lãm.”
“Gì vậy?”
“Là chút thú vui tao nhã của ta, đã có duyên gặp gỡ thì ta muốn chia sẻ cùng tri kỷ. Ta vốn yêu thích ngâm vịnh thi phú[note88890]. Công tử xem qua thi tập[note88891] của ta nhé?”
Tình yêu đối với thi tập của Đường Tố Lan là chi tiết thường thấy trong nguyên tác.
Mỗi khi gặp khó khăn, cô ấy lại mượn văn chương để gửi gắm nỗi lòng.
Câu chuyện chuyển sang hướng khác khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi gật đầu.
“Đó là vinh hạnh của kẻ hèn này.”
Đường Tố Lan đứng dậy, vươn tay về phía chiếc tủ gỗ mun cao ngất đặt sát tường phía sau chúng tôi.
...Ủa?
“...Chẳng phải tiểu thư bảo đi lấy thi tập sao?”
“Vâng. Nó ở trong này mà.”
...Tại sao thi tập quý giá của Đường Tố Lan lại cất ở trong phòng dành cho khách?
Để những tác phẩm tâm đắc như thế ở phòng khách thì có hơi... bất cẩn quá không?
Bỗng nhiên linh tính mách bảo tôi có gì đó sai sai.
Tôi quay đầu, chậm rãi quan sát xung quanh.
...Dù là Đường Môn hào phóng đi chăng nữa thì căn phòng khách này có vẻ được bài trí quá mức tỉ mỉ rồi đấy.
Cảm giác bất an càng lúc càng lớn dần, như thể màng nhện độc đang siết chặt lấy cổ tôi.
“Bí mật nhé-”
Đường Tố Lan cười nhẹ, giọng nói đầy ẩn ý.
“-Trong ngăn tủ này chứa đựng những bảo vật trân quý nhất đối với ta.”
...Thế thì tại sao lại để tơ hơ ở phòng khách chứ?
Sự nghi ngờ dâng lên tột độ.
Nhưng trước khi tôi kịp thắc mắc sâu hơn-
Cạch!
Một vật gì đó từ trong ngăn tủ rơi ra.
“A...!”
Cô ấy thốt lên, vờ như vô tình.
Tôi vô thức nhìn xuống vật vừa rơi xuống sàn gỗ lạnh lẽo.
“...Ơ?”
...Là một cây roi.
Một cây roi mây dẻo dai, giống hệt cây roi tôi đã dùng để trừng phạt cô ấy dưới tầng hầm tăm tối kia.
5 Bình luận