Tôi được một gia nhân dẫn đường bước vào một căn phòng nhỏ. Nơi đó, vị lão phu nhân mà tôi từng có duyên gặp mặt đang lặng lẽ chờ đợi.
Hứa Ngọc Liên.
Bà là người đã từng đích thân chăm lo y phục cho tôi khi tôi được Đường Gia Chủ mời đến dự tiệc, đồng thời cũng là một nhân vật rất được nể trọng trong nội viện Tứ Xuyên Đường Gia.
Cũng phải thôi. Bà chính là nhũ mẫu đã tự tay nuôi nấng từ Đường Tịch Thiên cho đến Đường Tố Lan và các đệ đệ, muội muội của cô ấy. Nói bà là một trụ cột của gia tộc cũng chẳng hề ngoa.
Tôi và bà mặt đối mặt trong căn phòng vắng. Vừa thấy tôi, bà lập tức cúi đầu chào một cách trang trọng. Tôi cũng đáp lễ bằng một cái cúi gập người đầy cung kính.
"Lại gặp nhau rồi, công tử."
"Đã lâu không gặp phu nhân."
"Lần trước lão nương đã cất công giúp công tử tân trang lại diện mạo, vậy mà hôm nay công tử lại xuất hiện với cái bộ dạng tồi tàn này. Việc duy trì cốt cách khó khăn đến vậy sao? Xem ra những thói quen đã ăn sâu vào máu thịt thì khó lòng mà gột rửa được."
Một lời chê trách sắc lẹm, nhưng kỳ lạ thay, tôi lại không hề thấy phật ý. Chỉ cần hiểu đơn giản rằng chúng tôi thuộc hai thế giới hoàn toàn khác nhau là xong.
Chắc hẳn từ thời còn trẻ, Hứa Ngọc Liên lão phu nhân đã luôn nghiêm khắc và mực thước như thế này. Cho đến tận bây giờ, mái tóc bạc phơ của bà vẫn được búi cao, búi chặt không một sợi tóc rối. Từ tư thế ngồi thẳng tắp, giọng điệu rõ ràng, cho đến ánh mắt đầy kiềm chế... tất thảy đều toát lên cốt cách của một con người quy củ.
Một người như bà đương nhiên không bao giờ có thể hiểu được lối sống của tôi. Thành thực mà nói, bà chỉ trách mắng bấy nhiêu thôi đã là may mắn lắm rồi.
Tôi khẽ cười trừ, đáp:
"Vâng. Chỉ là mỗi lần phải chải chuốt rườm rà thì phiền phức quá."
"Lão nương hiểu. Nhưng theo như ta được biết, công tử sẽ tạm lánh nạn dưới sự chở che của Đường Gia chúng ta. Nơi này là Tứ Xuyên Đường Gia. Một khi đã trở thành gia nhân của Đường Gia, tuyệt đối không được phép làm trái gia quy. Cái bộ dạng..."
Hứa Ngọc Liên đưa mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân, rồi chép miệng:
"...Lôi thôi lếch thếch như thế này sẽ làm ô uế danh tiếng của Tứ Xuyên Đường Gia. Khí chất của một con người bị phá vỡ từ những tiểu tiết, và cũng được bồi đắp từ chính những tiểu tiết ấy. Từ nay trở đi, cái mái tóc bù xù lẫn bộ râu ria lởm chởm kia, xin công tử hãy cắt tỉa cho gọn gàng. Kẻ đã khoác lên mình cái danh của Đường Gia thì phải hành xử cho ra dáng người của Đường Gia."
"Tôi nhớ rồi."
"Rõ ràng chỉ cần ăn mặc tử tế một chút là vóc dáng, mặt mũi cũng sáng sủa, tuấn tú ra phết, cớ sao cứ thích tự biến mình thành Cái Bang thế không biết..."
Hứa Ngọc Liên tặc lưỡi, giọng điệu đầy vẻ xót xa.
Tôi định bụng sẽ chống chế rằng mình chưa quen với lối sống quyền quý. Vào những năm tháng nghèo đói cùng cực, dù tôi có đắp gấm vóc lụa là lên người thì cũng chẳng ma nào thèm liếc mắt đoái hoài. Sự vô nghĩa ấy cứ tích tụ dần thành sự lười biếng, rồi sự lười biếng lại thâm căn cố đế biến thành thói quen.
Nhưng tôi cũng không ngu đến mức đi tự rước rắc rối vào thân, làm ảnh hưởng đến những người đã dang tay cưu mang mình. Tôi luôn ý thức rất rõ điều đó.
Hứa Ngọc Liên quan sát nét mặt tôi, rồi dịu giọng nói tiếp:
"Nhưng ngẫm lại thì, có khi thế này lại hóa hay. Vì trước nay công tử luôn xuất hiện với bộ dạng lôi thôi, nên giờ chỉ cần sửa soạn cho tươm tất thì lại chẳng có ai nhận ra. Làm gì có ai tưởng tượng được cái tên ăn mày đó lại có ngày ăn vận gọn gàng thế này cơ chứ?"
Thật sự tôi không biết đây là lời khen hay tiếng chửi nữa.
"Công tử, trong Đường Gia hiện cũng có kha khá người từng biết mặt ngài. Nhưng số người không biết ngài còn nhiều hơn thế. Vì nhận lệnh phải giấu kín tung tích của công tử, nên lão nương đã nghiêm ngặt cấm cản những kẻ biết chuyện không được hé răng nửa lời. Đổi lại, những kẻ không biết thân phận thật của công tử, chắc chắn sẽ đối xử với ngài vô cùng tệ bạc. Chuyện này... mong công tử hãy tự mình nhẫn nhịn."
Tôi gật đầu.
"Chuyện bị coi khinh thì tôi quen rồi, không sao cả."
"Và thêm một chuyện nữa." Giọng Hứa Ngọc Liên trầm hẳn xuống. "Hôm nay sẽ là ngày cuối cùng lão nương dùng kính ngữ với công tử. Bước ra khỏi cánh cửa này, lão nương sẽ xưng hô bình thường như với hạ nhân. Nếu lão nương cứ một điều dạ, hai điều vâng với công tử thì sẽ chỉ tổ rước thêm sự nghi ngờ mà thôi."
"Cứ làm vậy đi. Lẽ ra phu nhân nên làm thế ngay từ đầu. Bị người lớn tuổi hơn kính cẩn thưa gửi tôi cũng thấy ngượng lắm."
Hứa Ngọc Liên khẽ mỉm cười.
"Được, vậy từ nay ta sẽ xưng hô như thế nhé."
...Bắt nhịp nhanh ghê. Không chỉ cách ăn nói, mà thái độ của bà ấy dường như cũng trở nên thoải mái hơn hẳn. Cơ mà nhờ vậy tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Cảm giác như đã rất lâu rồi tôi mới lại bị gò ép vào khuôn khổ của một ai đó.
"À mà, tôi không cần phải diện kiến Đường Gia Chủ sao? Đã đến ở nhờ thì cũng phải qua chào hỏi một tiếng chứ."
"Gia Chủ hiện không có ở Thành Đô. Ngài ấy đã đích thân đi dàn xếp một vụ tranh chấp giữa hai thế lực ở phía Bắc Tứ Xuyên rồi. Chắc ngày mai hoặc ngày mốt sẽ về."
...Hả?
Thế hóa ra tôi đang ở chui trong này mà chưa có sự đồng ý của ông ta à?
Đọc được vẻ hoang mang của tôi, Hứa Ngọc Liên tiếp lời:
"Mọi quyền hành trong gia tộc hiện đã được giao lại cho Chí Vân Thiếu Chủ. Chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu, ngươi cứ yên tâm."
...Biết là thế, nhưng lòng tôi vẫn chẳng thể nào an tâm nổi, song cũng hết cách. Cảm giác như một cuộc sống mới toanh, đầy rẫy những điều bất ngờ đang mở ra trước mắt.
Có đôi chút bất tiện... nhưng mà, chắc tôi cũng chẳng ở đây lâu đâu. Cùng lắm là trốn vài tháng rồi lại cuốn gói chuồn êm.
Tên Độc Cô Chân Mặc kia sau khi chôn sống tôi thì cũng đã bỏ chạy mất dép, chắc chắn hắn ta không biết tôi sống chết ra sao đâu. Nếu tôi cứ kiên nhẫn nấp ở đây, có khi hắn lại đinh ninh là tôi đã bỏ mạng rồi cũng nên. Thôi kệ đi. Việc đó cứ để sau tính. Giờ là lúc tôi phải hóa thân thành một cái bóng.
"Tôi hiểu rồi."
"Ừ. Giờ thì lo cắt tóc cạo râu đi, rồi thay y phục của Đường Gia vào. Sẽ có người khác đến giao việc cho ngươi. Cứ thoải mái như ở nhà nhé."
Nghe Hứa Ngọc Liên dặn dò, tôi khẽ gật đầu.
*****
"Ngươi là lính mới hả?"
Sau khi xử lý gọn gàng mớ râu ria, tóc tai và khoác lên người bộ y phục hơi thô cứng, bất tiện của Đường Gia, tôi chạm mặt một cô nương tại Hạ Nhân Túc[note90259]. Trông cô nàng có vẻ nhỏ hơn tôi chừng hai tuổi, và đây là lần đầu tiên tôi thấy mặt. Chắc cô ấy cũng vậy.
"Ta là Như Tự[note90260]. Tiền bối trực tiếp quản lý ngươi. Từ nay hãy gọi ta là tiền bối."
Cái cô tự xưng là Như Tự này đang mang một vẻ mặt hưng phấn, rạo rực đến lạ. Chắc là do phải chịu kiếp làm chân sai vặt đã lâu, nay tự dưng lại xuất hiện một tên lính mới tò te như tôi nên cô nàng mới hí hửng ra mặt thế này.
"Ta là Hàn Thụy Trấn."
"Chà, tướng tá được đấy. Nhìn là biết có sức vóc rồi. Ta sẽ chỉ bảo tận tình cho, từ nay hai chị em ta hợp tác vui vẻ nhé."
"Được thôi."
"Rồi, đi theo ta. Hôm nay công việc ngập đầu đây. Mấy tay tiền bối khác vứt cho ta nguyên một núi việc..."
"..."
Như Tự lải nhải không ngừng, rồi dẫn tôi rời khỏi Hạ Nhân Túc.
"Việc đầu tiên hôm nay là ra chuồng ngựa chăm sóc cho lũ ngựa. Cho chúng ăn cỏ, chải lông... Bọn chúng vừa phải cuốc bộ từ Tung Sơn về nên chắc rã rời hết cả rồi. Nghe đồn ngươi cũng vừa từ trên đó về à?"
"Vâng, đúng vậy."
"Thế là ngươi cũng được xem Long Phụng Chi Hội rồi?"
"Cũng có xem chút đỉnh."
Hai mắt Như Tự sáng rực lên.
"Vậy chắc chắn ngươi đã được chiêm ngưỡng thần uy của đại tiểu thư nhà ta rồi đúng không. Người đâu mà xuất chúng quá đi mất... Thật tự hào khi được hầu hạ một vị chủ tử như vậy."
Lồng ngực cô nàng phập phồng vì hãnh diện. Tôi chỉ biết ậm ừ gật đầu cho qua chuyện. Ngay lúc Như Tự định tọc mạch thêm về Long Phụng Chi Hội, thì một gã đàn ông mặt mày nhăn nhó từ đằng xa tiến lại, lớn tiếng quát:
"Con ranh Như Tự kia! Mày đã làm xong việc tao giao chưa mà còn đứng đó tán dóc!"
Như Tự giật nảy mình, cuống quýt cúi gập người.
"Dạ, dạ, em đang định ra chuồng ngựa đây ạ!"
"Đã xách đủ nước chưa?"
"...A."
Thấy vẻ mặt ngớ ngẩn của Như Tự, gã đàn ông càng điên tiết gầm lên:
"Cái con ngu này! Tao phải nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần mày mới chịu nhét vào đầu hả! Giờ này thì cả công bang[note90261] lẫn nhà bếp đều đang khát khô cổ rồi đấy! Ngày nào cũng làm ngần ấy việc mà sao mãi không khôn ra được tí nào thế hả!"
"Dạ, dạ, em đi làm ngay đây ạ!"
Gã đàn ông hùng hổ bỏ đi. Tôi quay sang nhìn Như Tự. Cô nàng vẫn ngoan ngoãn cúi gập người cho đến khi gã kia khuất bóng, rồi mới lấm lét ngẩng đầu lên.
"...Thái độ gớm thật."
Mới giây trước còn khúm núm như con giun, thế mà gã kia vừa quay lưng đi là cô nàng đã đổi giọng vênh váo.
"Này, tên lính mới. Vừa rồi l, là ta nhường nhịn hắn thôi. Không nhịn thì hắn lại cằn nhằn nhức hết cả đầu... Ngươi hiểu ý ta chứ?"
"...Vâng."
"Nh, nhưng mà thôi, cứ đi xách nước trước đã. Khỏi mắc công để bị bắt bẻ."
Chúng tôi lập tức quay ngoắt đi đổi hướng. Mới đi được một quãng ngắn, lại bắt gặp chính gã đàn ông vừa làm ầm ĩ với chúng tôi lúc nãy, nhưng lần này, gã ta đang rúm ró chịu trận trước một người phụ nữ khác.
"Ta biết là dạo này bận rộn nhiều việc, nhưng những cái cơ bản nhất thì tuyệt đối không được phép lơ là. Tại sao ta lại phải bận tâm đến mấy cái tiểu tiết vụn vặt này cơ chứ."
"Thuộc hạ đáng chết! Tất cả là lỗi của thuộc hạ!"
Chứng kiến cảnh tượng ấy, mặt Như Tự càng tái nhợt đi. Dù không hiểu ngọn ngành, nhưng có vẻ như gã kia đang bị vạ lây vì sự tắc trách của Như Tự. Càng nhìn càng thấy tò mò, cuối cùng tôi đành mở miệng hỏi:
"Tiền bối có thể giới thiệu sơ qua mặt mũi những nhân vật quan trọng ở đây được không, để tôi còn biết đường mà né?"
Dù vẫn đang run lẩy bẩy, Như Tự vẫn cố gắng giải thích cho tôi:
"Ng, người vừa quát ta lúc nãy là Chử Sứ. Cứ gọi hắn là Diệp Chính Chử Sứ là được. Tổng cộng có mười vị Chử Sứ, mỗi Chử Sứ lại cai quản mười thủ hạ. Chúng ta chỉ việc ngoan ngoãn làm theo lệnh của Chử Sứ (主使) là xong. Còn cái người đang sạc cho Diệp Chính Chử Sứ một trận kia là Đường Sứ (堂使). Vị đó là người chịu trách nhiệm quán xuyến toàn bộ khu nhà bếp. Chắc là nổi trận lôi đình vì nãy giờ chưa có nước dùng đấy..."
"...Vậy thì chúng ta mau nhanh cái chân lên."
Như Tự gật đầu lia lịa, vắt chân lên cổ mà chạy. Đúng lúc ấy, Diệp Chính Chử Sứ vô tình đưa mắt nhìn sang.
Gã vẫn đang cúi gập người chịu tội, nhưng lại phóng một ánh mắt sắc như dao cạo về phía này. Ánh mắt hình viên đạn ấy vô tình găm trúng cả tôi. Gã nhìn tôi như thể tôi là kẻ thù không đội trời chung của gã vậy.
"...Hức!"
Như Tự thấy thế nhưng vẫn tảng lờ như không thấy, cắm đầu cắm cổ bước cho nhanh. Chúng tôi lao đến giếng nước trong khuôn viên Đường Gia, hì hục múc nước. Sau đó móc những thùng nước nặng trịch vào đòn gánh để vận chuyển. Như Tự chỉ gánh nổi hai thùng, còn tôi thì quẩy một lúc sáu thùng.
Chẳng biết do não cá vàng hay gì mà Như Tự đã quên sạch nỗi sợ hãi lúc nãy, cô nàng gật gù ra chiều mãn nguyện:
"Quả không hổ danh. To xác có khác! Nhờ ngươi mà tiến độ được đẩy nhanh rồi đây. Theo sát ta. Ta sẽ dẫn ngươi đi tham quan một vòng Tứ Xuyên Đường Gia."
Chúng tôi nối gót nhau gánh nước đi phân phát cho từng Đường (堂) trong Tứ Xuyên Đường Gia.
Đến Xuy Sự Đường (炊事堂)[note90264] thì bị chửi cho vuốt mặt không kịp vì mang nước đến trễ.
Ở Y Đường (醫堂) thì có khá nhiều người quen mặt tôi, nên cường độ ăn chửi cũng được giảm bớt chút đỉnh. Còn khi ngang qua Phòng Hộ Đường (防護堂)[note90265], đám đàn ông ở đó cứ nhìn tôi chằm chằm bằng những ánh mắt đầy soi mói, dò xét. Cảm giác chẳng lành chút nào.
Chắc là cái trò "ma cũ bắt nạt ma mới" đặc trưng của đám đàn ông đây mà. Kiểu gì cũng đang âm mưu tìm cách hành hạ tên lính mới như tôi cho bõ ghét. Đây chắc chắn là một vấn đề nan giải mà tôi phải đối mặt trong thời gian tới.
Nhưng nơi thu hút sự chú ý của tôi nhất, không đâu khác chính là Công Phường (工房)[note90266] của Tứ Xuyên Đường Gia.
Tứ Xuyên Đường Gia không chỉ nổi danh với độc dược, mà còn là bậc thầy trong nghệ thuật rèn đúc vũ khí bằng thép tinh luyện như ám khí, kim châm, phi đao. Từ xa đã ngửi thấy mùi lưu huỳnh sực nức, kèm theo đó là tiếng búa nện chan chát đinh tai nhức óc. Lại gần thì hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt. Bên trong là những gã đàn ông lực lưỡng, da đen nhẻm, mồ hôi nhễ nhại đang vung búa quai sắt liên hồi.
Một lão trung niên mồ hôi đầm đìa vừa thấy bóng Như Tự liền cất tiếng gọi:
"Này con ranh Như Tự. Nhanh cái chân lên. Bọn tao mòn mỏi chờ mày cả ngày rồi đấy. Khát cháy cả họng rồi đây này."
"Dạ, dạ, em xin lỗi! Lính mới! Mau mang nước lại cho ngài ấy!"
Tôi hạ đòn gánh xuống, vớ lấy một cái bát sành gần đó, múc một bát nước đầy đưa cho ông ta. Tranh thủ lúc lão đang uống ừng ực và lau mồ hôi, tôi đảo mắt quan sát một vòng xưởng rèn.
"..."
Nói thật, tôi có hơi phấn khích một chút.
Bởi mấy cái "đồ chơi" SM đôi khi cũng cần đến vật liệu bằng sắt thép... Chỉ dùng mỗi da thú thì cũng có giới hạn của nó. Ví dụ như cái ring gag bằng sắt thì chuẩn bài hơn, rồi cả mấy cái còng tay, xích sắt không thể phá vỡ nữa...
"Có hứng thú hả?" Lão nam nhân sau khi tu cạn bát nước thì cất tiếng hỏi tôi.
"Dạ?"
"Nhìn vóc dáng vạm vỡ, sức lực cũng không phải dạng vừa. Nếu có hứng thú thì chuyển qua xưởng rèn của ta mà làm. Nhìn đôi bàn tay chai sạn kia, chắc hẳn trước kia ngươi cũng từng làm công việc chân tay rồi đúng không."
Nghe lão nói vậy, Như Tự cuống cuồng hết cả lên. Cô nàng cứ ấp a ấp úng "Dạ?", "Hả?", "Ơ?", bộ dạng như sắp khóc đến nơi vì lo sợ sẽ bị tống trở lại làm chân chạy vặt. Nhưng có vẻ đó chỉ là lời trêu đùa của lão, lão quay sang nhìn Như Tự, phẩy tay:
"Như Tự à. Thả lỏng đi. Ta đùa thôi. Ai lại đi rước một tên lính chân ướt chân ráo vào cái nơi lưu giữ bí truyền của Đường Gia cơ chứ."
"A, a haha... Em có căng thẳng gì đâu ạ."
Nghe cái giọng điệu gượng gạo của Như Tự là đủ hiểu cô nàng đang run như cầy sấy. Lão nam nhân trước mặt lại quay sang nhìn tôi.
"Tên ngươi là gì?"
"Tôi là Hàn Thụy Trấn."
"Được, vậy sau này chiếu cố nhau nhé. Ta là Đường Pha, quản đốc của xưởng rèn này. Hiện tại thì chưa được, nhưng sau này nếu ngươi chứng minh được sự trung thành và năng lực của mình, biết đâu lại có cơ hội chuyển qua đây. Cố gắng lên nhé."
Mang họ Đường, vậy chắc chắn lão cũng mang trong mình dòng máu của Tứ Xuyên Đường Gia rồi. Tôi gật đầu chào lão. Đường Pha đưa bát lên uống thêm ngụm nước nữa, nhưng đột nhiên lão sặc sụa, phun phì phì ra ngoài. Lão bật dậy như lò xo, cả xưởng rèn cũng đồng loạt dừng tay, răm rắp hướng mắt về một phía.
Tôi cũng tò mò ngoái đầu lại. Thì ra là Hứa Ngọc Liên lão phu nhân đang tiến lại gần.
Đường Pha khom người, cung kính hỏi:
"Tổ Mẫu (祖母)[note90267] giá lâm nơi đây có việc gì sai bảo ạ..."
Vì còn lạ lẫm với những phép tắc ở đây nên tôi vẫn cứ đứng trơ trơ ra đó nhìn. Đường Pha thấy vậy liền giơ bàn tay thô ráp của lão ra ấn đầu tôi chúi xuống.
"Cái thằng ôn này, tinh mắt lên chút đi...!" Lão rít qua kẽ răng.
Bị ép cúi gập người, tôi lén lút liếc nhìn xung quanh. Hóa ra từ lúc nào, toàn bộ nhân công trong xưởng đã răm rắp quỳ rạp xuống đất. Sống lưng tôi chợt ớn lạnh.
"Đứng lên cả đi." Hứa Ngọc Liên từ tốn cất lời. Bấy giờ mọi người mới dám ngẩng đầu lên.
"Ta chỉ tình cờ đi ngang qua nên tạt vào xem thử thôi. Xem cái tên lính mới của chúng ta có thích nghi được với công việc không."
Ánh mắt bà ấy lướt qua tôi trong tích tắc rồi lại rời đi. Sau đó, bà ấy quay sang nói với Như Tự:
"Đừng có ép nó làm việc quá sức, từ từ mà chỉ bảo nhé."
"Dạ... dạ vâng!"
Như Tự đáp lời với cái giọng cứng đơ, run lẩy bẩy hơn bao giờ hết. Có vẻ như cô nàng đang bị dọa cho khiếp vía rồi.
Đúng lúc tôi đang lân la làm quen với không khí của Đường Gia, thì tất cả mọi người lại một lần nữa gập người sát rạp xuống đất. Kinh ngạc thay, lần này ngay cả Hứa Ngọc Liên lão phu nhân cũng không phải là ngoại lệ.
Lực tay của Đường Pha ấn lên đầu tôi lại càng mạnh bạo hơn, ép tôi phải cúi đầu xuống trong khi tôi còn chưa hiểu chuyện quái gì đang xảy ra. Sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian.
Lộc cộc... lộc cộc... lộc cộc...
Những tiếng bước chân khe khẽ vang lên. Tiếng bước chân này nghe quen quen, tôi lén ngẩng đầu lên nhìn trộm. Và rồi, tôi bắt gặp bóng dáng Đường Tố Lan đang ung dung bước tới, theo sau là cả một đám người hầu kẻ hạ đông đảo.
Bằng những bước chân thong dong, tao nhã, cô ấy tự do tự tại dạo bước trong chính lãnh địa của mình. Nhìn cảnh tượng này, tôi mới chợt nhận ra khoảng cách giữa tôi và Đường Tố Lan xa vời vợi đến nhường nào.
Tôi đứng dưới quyền Như Tự, Như Tự dưới quyền Chử Sứ, Chử Sứ dưới quyền Đường Sứ, Đường Sứ dưới quyền Hứa Ngọc Liên, và Hứa Ngọc Liên lại ở dưới quyền Đường Tố Lan...
Hơn nữa, có lẽ do đã bứt phá cảnh giới Tuyệt Đỉnh, nên khí chất uy nghi, bệ vệ của cô ấy càng tỏa ra mãnh liệt hơn. Khoảng cách địa lý của 20 ngày qua càng làm cho sự xa cách ấy trở nên rõ rệt. Cảm giác xa lạ hệt như cái lần đầu tiên tôi chạm mặt cô ấy vậy.
Đang thong thả bước đi, Đường Tố Lan chợt quay đầu lại, và trong một tíc tắc, ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau. Trong cái chớp mắt ngắn ngủi ấy, cô ấy lướt nhìn từ khuôn mặt cho đến bộ y phục của tôi, thân hình khẽ sững lại, rồi cô ấy chớp mắt, dứt khoát quay đi.
Cô ấy cứ thế sải bước, mang theo vẻ dửng dưng không chút mảy may bận tâm đến tôi.
Nhìn theo bóng lưng khuất dần của Đường Tố Lan, ánh mắt Hứa Ngọc Liên ánh lên niềm tự hào tột độ. Không chỉ riêng bà, mà tất cả mọi người ở đây đều dành cho cô ấy một sự sùng bái, kính sợ tuyệt đối.
Tôi khẽ gãi đầu. Lại một lần nữa tôi thấm thía được sự thật phũ phàng này.
Trong cái thế giới đã hoàn toàn đảo lộn của tôi lúc này, kẻ đang chễm chệ trên ngai vàng quyền lực, thao túng mọi thứ... chính là Đường Tố Lan.
Ghi chú
房 = phòng, gian, xưởng nhỏ
→ 工房 nghĩa gốc: xưởng chế tác / phòng chế tạo / workshop
6 Bình luận