Web Novel

Chương 2 - Thiên Niên Hoa (2)

Chương 2 - Thiên Niên Hoa (2)

Tầng hầm thì tuyệt đối không được.

“Tiểu... Tiểu thư. Dù nói thế nào đi nữa, thân là nữ nhi mà lại đơn phương độc mã vào nơi ở của nam nhân lạ mặt thì e là không tiện lắm đâu ạ? Nhất là với môn đồ Nga Mi vốn giữ mình, xa lánh nam nhân...”

Thanh Nguyệt có vẻ thắc mắc trước phản ứng kịch liệt của tôi. Tuy nhiên, ý chí của cô ta vẫn không hề lung lay.

“...Đừng lo. Thân ta ta tự biết giữ.”

Cái giọng điệu cứ như muốn nói: "Cỡ ngươi thì làm gì được ta ".

...Mà cũng đúng thật. Nhưng tôi cũng không thể bỏ cuộc được.

“Ý tiểu nhân là sợ làm ô uế thanh danh của tiểu thư thôi ạ. Thiên Niên Hoa cao quý của Nga Mi phái mà lại dính dáng đến thứ cặn bã chợ búa như tiểu nhân thì người đời nhìn vào sẽ đàm tiếu thế nào?”

Nghe đến đó, ánh mắt Thanh Nguyệt thoáng chốc trở nên lạnh lẽo.

“...Ta không thích cái danh xưng Thiên Niên Hoa đó lắm đâu.”

Cảm giác như đang đứng giữa bãi mìn vậy. Chỉ cần sảy chân một cái là thành đống thịt vụn đang nguội dần ngoài kia ngay.

Thanh Nguyệt lại mở miệng.

“Vốn dĩ đêm hôm khuya khoắt thế này cũng chẳng có mấy ai thức, ta mượn tầng hầm cũng là để tránh tai mắt người đời, vậy thì ai mà nhìn thấy được chứ?”

“...”

Nói đúng vãi. Chả cãi được câu nào. ...Ơ kìa, nhưng mà bộ tôi nợ nần gì cô à?

Sao mà cô đường hoàng thế hả...! Cô vừa gãi bụng vừa đòi phòng thì tôi phải “Dạ, vâng” à?

“...”

...Thì phải “Dạ, vâng” chứ sao. Không nó xiên cho thì bỏ mẹ. Thế nhưng, để lộ tầng hầm thì kết cục cũng bi đát y chang.

Tôi cuống cuồng bịa ra một cái cớ khác.

“...Th, Thật ra là thế này, thưa tiểu thư.”

“Ngài cứ nói.”

“Dưới tầng hầm... đã có một nữ nhân mà tiểu nhân đang lén lút qua lại rồi ạ.”

Đôi mắt Thanh Nguyệt mở to vì bất ngờ. Không để lỡ nhịp, tôi bồi thêm ngay.

“Vì muốn tránh ánh mắt soi mói của dân làng nên chúng tôi mới lén lút gặp gỡ... Th, thực ra đêm nay chúng tôi cũng đã hẹn ước sẽ qua đêm cùng nhau...”

“...”

“Thế nên, d-dù tiểu thư có xuống tầng hầm thì cũng không trốn được đâu ạ.”

Thanh Nguyệt nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, hỏi:

“Ta có thể biết quý danh của vị cô nương đó không?”

Nhìn cái mặt là biết không tin rồi.

“...Như đã thưa, đây là mối quan hệ bí mật ạ.”

“Ta đã cho Chưởng quầy biết một bí mật của ta rồi. Chưởng quầy cũng nên đưa ra một bí mật để công bằng chứ?”

Ơ hay, tôi có muốn biết bí mật của cô đâu?

Muốn khóc thật sự.

Nhưng tôi không thể thốt ra những lời đó. So với lý lẽ của tôi lúc này, thì thanh kiếm lạnh lẽo bên hông cô ta có sức thuyết phục mạnh mẽ hơn nhiều.

Cuối cùng, không chịu nổi áp lực từ Thanh Nguyệt, tôi buột miệng nói đại một cái tên.

“L, Là Ngọc Chi [note87944] ạ.”

“Ngọc Chi...? Cái tên này lạ quá. Là con cái nhà ai thế?”

À quên, con nhỏ này cũng rành chuyện trong làng.

“Ng, Ngọc Đan [note87945] ạ. Do, do căng thẳng quá nên tiểu nhân nói nhịu [note88005] .”

“Nếu là Ngọc Đan... À, là ái nữ thứ hai nhà trưởng thôn sao?”

Tuy tôi chưa từng nói chuyện với Ngọc Đan câu nào, nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, đành phải bán đứng tên cô ấy thôi.

Xin lỗi nhé, Ngọc Đan.

“Đ, Đúng là cô ấy ạ.”

“Nhưng ta nhớ vị tiểu thư đó đang qua lại với con trai ông chủ tiệm rèn mà?”

...Thế á?

Ơ, sao cái con ni cô tụng kinh gõ mõ trên núi mà lại rành rẽ chuyện trong làng hơn cả tôi thế này? 

Dù tôi có sống tách biệt với mọi người đi chăng nữa, thì thế này cũng hơi quá đáng rồi đấy?

“...Sao Thanh Nguyệt tiểu thư lại biết rõ chuyện đó thế ạ?”

Nghe tôi hỏi, lần đầu tiên Thanh Nguyệt khẽ lảng tránh ánh mắt.

“...Các sư tỷ và sư muội khá quan tâm đến chuyện tình cảm nam nữ thế tục, nên thi thoảng ta cũng vô tình nghe được vài tin tức.”

...Cái trường nữ sinh hay gì? Ai quen ai là tin đồn lan ra cả trường à? ...Thế sao lại không biết tên tôi hả?

Tôi đành trả lời qua loa.

“Thì... Chuyện giữa Ngọc Đan và tiểu nhân, cứ cho là một mối quan hệ ph, phức tạp đi ạ.”

Thanh Nguyệt vẫn cái mặt không tin. Môi cô ta mấp máy một hồi rồi chốt hạ.

“...Như đã nói, các sư tỷ sư muội rất hứng thú với chuyện nam nữ, nên ta cũng có nghe chút ít về Chưởng quầy. Nghe đồn Chưởng quầy... chẳng có ma nào thèm ngó ngàng tới cả.”

“...Dạ?”

“...Nghe bảo ngài là kẻ cô độc.”

Con khốn này.

“Thật sự là Ngọc Đan tiểu thư đang ở dưới tầng hầm sao?”

Tôi cứng họng. Cú lừa ngoạn mục của tôi thế là tan tành mây khói.

“...” “...”

Thanh Nguyệt dịu giọng xuống.

“...Chưởng quầy, ta biết ngài khó xử. Nhưng ta cũng... không thể nào để Chưởng môn nhìn thấy bộ dạng này được.”

Bộ dạng bê bết máu me.

“Nếu ngài có chút nào cảm kích việc ta đã xử lý bọn sơn tặc mà ngài có thể đã đụng phải... thì lần này hãy giúp ta một chút đi.”

“...”

Hết đường chối cãi. Nghĩ kỹ thì, cô ta chắc cũng chẳng ưa gì thái độ của tôi.

Cô ta chưa thực sự trở thành ác nhân, lại vừa mới dẹp loạn sơn tặc giúp tôi, mà tôi lại chẳng mảy may tỏ lòng biết ơn, cô ta khó chịu cũng phải.

...Nghĩ xa hơn thì, lỡ đâu sau này chuyện hôm nay lại thành cái gai trong mắt cô ta?

Khi đã trở thành một trong Thất Thiên Ma Giáo giết người như ngóe, biết đâu cô ta lại nhớ đến món nợ hôm nay? Kiểu như tương lai sẽ nói: ‘Chưởng quầy, ngày đó ngài đã nhẫn tâm bỏ mặc ta’.

...Hưm. Cái giả thuyết đó, dù chết tôi cũng không muốn xảy ra, nhưng khí thế phản kháng của tôi cũng xẹp xuống rồi.

...Thôi được rồi, miễn là không cho cô ta thấy cái tầng hầm là được chứ gì.

“...Giúp một lần này thôi, rồi chúng ta đường ai nấy đi.”

Tôi nói.

“Tiểu nhân sẽ quên sạch chuyện hôm nay, và mong tiểu thư hãy tin rằng tiểu nhân sẽ giữ kín miệng. Sau này xin đừng... làm hại đến tiểu nhân.”

“Ta sao có thể làm hại Chưởng quầy-”

“-Xin hãy thề đi ạ.”

Tôi nói chắc nịch.

Cả hai đều hiểu tình huống này kỳ quặc thế nào.

Cô ta là người vừa tàn sát cả đống người, tôi sợ là phải. Đã lỡ dính vào rồi thì cái gì cần chốt là phải chốt.

“Được, ta thề.”

Thanh Nguyệt đáp. Cảm giác lập lời thề với một ác nhân tương lai thật kỳ lạ, nhưng cuối cùng tôi cũng đành lùi một bước.

“Tiểu thư cứ dùng căn phòng bên trong cửa tiệm. Tiểu nhân sẽ xuống tầng hầm và không trồi lên cho đến khi trời sáng... Tiểu thư muốn ngủ hay muốn rời đi lúc rạng sáng thì tùy ý.”

Thanh Nguyệt vuốt tóc, gật đầu.

“...Đa tạ.”

*******************************************************************************************

Kể từ khi quyết định không dính líu đến chốn võ lâm, có một thứ khiến tôi khổ sở nhất.

Đói khát? Thực ra đó không phải vấn đề lớn. Cứ bám đuôi mấy ông chú ăn mày Cái Bang thì muốn chết đói cũng khó.

Cái lạnh? Cũng nhờ Cái Bang mà qua được. Cái Bang có đầy mấy ông chú nghĩa hiệp, tôi đã cùng họ chống chọi qua mùa đông. Tuy hơi bốc mùi tí, nhưng hơi ấm từ những tấm chăn họ đắp cho cũng đủ xua tan giá lạnh.

Lớn lên một chút, tôi cũng từng cân nhắc có nên tiếp tục làm ăn mày không, nhưng Cái Bang thực sự là nơi dành cho những người không màng vật chất và có tinh thần nghĩa hiệp cao cả.

Thằng trần tục đầy ham muốn như tôi không làm nổi. Vả lại tôi đã quyết không dính dáng đến giang hồ rồi.

Thế là sau 10 năm dùi mài kinh sử, học nghề, tôi tách khỏi các chú Cái Bang, dựng lên cái tiệm da của riêng mình trên mảnh đất này.

Gọi là tiệm da cho sang mồm chứ thực ra là tiệm tạp hóa. Bện dây thừng bán, đan giày rơm... cứ cái gì làm ra tiền để bỏ mồm là tôi làm tất.

Cô đơn? Thực ra cũng chẳng phải vấn đề. Vốn dĩ tính tôi cũng không hay buồn phiền vì cô đơn.

Hơn nữa, khác với xã hội hiện đại, ở cái thế giới võ hiệp này, dù muốn sống một mình thì vẫn phải “dựa vào nhau mà sống”, nên việc giao tiếp với hàng xóm láng giềng diễn ra thường xuyên, chẳng mấy khi thấy cô đơn.

Nỗi nhớ nhà? Thỉnh thoảng cũng nhớ quê hương thật, nhưng chỉ là thoảng qua thôi. Không đến mức làm tôi dao động.

Vậy cái gì là khổ nhất? Chính là sự nhàm chán.

Trong tiểu thuyết võ hiệp, khi tránh xa chốn giang hồ thì cuộc sống đời thường nó xám xịt vô cùng. Thật sự là đéo có cái gì để làm cả.

Một cuộc sống “cai nghiện cưỡng bức” dành cho thằng đã bị smartphone và game phá hủy hệ thống Dopamine như tôi.

Chán đến phát điên. Không có gì hết. Game, YouTube, mạng xã hội, phim ảnh, thậm chí là phim heo... mất đi rồi mới biết chúng quý giá đến nhường nào.

Đến sách cũng không, tin tức cũng chẳng có. Ngoài việc ngồi ngắm mây trôi ra thì đúng là chẳng có vẹo gì.

Chắc đi tu kiểu “Temple Stay” chuẩn sách giáo khoa thì cũng đến mức này là cùng. Có bao giờ bạn thử nghĩ nếu rơi vào thời Joseon [note87943] thì sẽ làm gì chưa?

Tôi biết câu trả lời rồi đấy. Làm gì có cái mẹ gì mà làm. Ngồi đếm kiến cho qua ngày thôi. Đói thì nhặt kiến ăn tạm.

Thế mới thấy bọn ăn mày Cái Bang sống nhờ bán tin tức không phải chuyện đùa.

Ngạc nhiên là ở thế giới này, làm ăn mày sống cũng khá ổn. Không bàn đến việc là thành viên của Cửu Phái Nhất Bang, thì coi như làm phóng viên thường trú tại chốn võ lâm đi?

Vì cái thế giới này chán bỏ mẹ, nên thông tin của Cái Bang lúc nào cũng đắt khách. Mấy tay ăn mày lượm lặt được mấy câu chuyện thú vị từ “tổ chức”, đem kể cho mấy chủ quán trọ nghe để đổi lấy bữa ăn.

Chủ quán trọ lại đem chuyện đó bán lại cho mấy vị khách sộp trả tiền rượu cao. Rồi mấy vị khách đó lại đem tin tức đó đi chém gió oang oang để đổi lấy vài chén rượu từ những kẻ đang chán đời khác.

Đó là cách giải trí của con người thời đại này. Thế nên những kẻ như Thanh Nguyệt mới trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi.

Tại sao tôi lại kể lể chuyện này ư? Vì với một thằng biết trước tương lai như tôi, tin tức của Cái Bang chẳng có gì thú vị, và cuối cùng, để giải tỏa cơn buồn chán, thứ tôi chọn là...

...Tuy hơi bất ngờ, nhưng đó là SM. [note87947]

Vốn dĩ tôi cũng có chút máu me vụ đó, cộng thêm việc học được nghề thủ công da thuộc... thế là hai thứ đó quện vào nhau.

Một không gian nhỏ hẹp chừng 2 Pyeong [note87946] nằm sau quầy bán hàng. Thanh Nguyệt đã rửa ráy ở con suối gần đó và thay bộ đồ tôi đưa.

Vừa nãy đã diễn ra một cảnh tượng kiểu Tiên nữ và Chàng tiều phu. Nhưng là phiên bản kinh dị. Dù cô nàng đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng tôi thề là không có chút ý định nhìn trộm nào.

Nhìn trộm mà bị bắt được là nó móc mắt ra thật đấy.

“...Tiểu thư ngủ ở đây đi ạ.” Tôi nói với Thanh Nguyệt khi tóc cô ta còn chưa khô hẳn.

“Đa tạ.”

“...Tiểu nhân xin phép xuống dưới.”

Sau khi hướng dẫn Thanh Nguyệt chỗ ngủ, tôi mở cánh cửa hầm nằm trên sàn nhà cách đó ba bước chân.

Thanh Nguyệt biết tôi đang giấu giếm gì đó, và tôi cũng biết mình đang lúng túng.

Sau một hồi đấu mắt căng thẳng, tôi nuốt nước bọt, bước xuống hầm. Cố gắng hết sức để không lộ bên trong qua khe cửa mở.

-Cạch. Đóng cửa hầm lại, bước xuống các bậc thang...

“...Hà.”

Căn phòng hiện ra dưới ánh nến bập bùng.

Ngoài mấy dụng cụ làm đồ da, còn có... Còng tay da [note87937]. Vòng cổ [note87938]. Khung trói [note87939]. Roi da [note87940] . Rọ miệng [note87941] . Bờm tai mèo. Một con búp bê gỗ bị trói theo kiểu nghệ thuật  treo lủng lẳng trên trần nhà [note87942].

Ai nhìn vào cũng tưởng đây là phòng tra tấn. Tối tăm nên trông càng âm binh hơn.

“...Điên mất thôi.”

Tôi ngồi phịch xuống đất, thở dài thườn thượt.

Lúc làm vì chán quá hóa rồ thì không thấy sao, giờ nhìn lại thấy nhục nhã ê chề. Mà bỏ qua sự nhục nhã, nếu ai đó phát hiện ra cái chốn này thì tôi chắc chắn bị coi là Tà phái và đầu rơi xuống đất ngay.

Thử tưởng tượng Thanh Nguyệt phát hiện ra xem. ‘...Tại sao con búp bê gỗ này lại bị trói?’

‘A, đó là con heo ạ.’

‘...Nhìn giống hình người mà?’

‘Nhưng chúng tôi gọi đó là heo.’

...Chết. Chết chắc.

Thanh Nguyệt dù sau này có gia nhập Ma Giáo thì vẫn giữ nguyên nét kiêu sa, thanh cao và nữ tính đến tận cùng.

Khí chất đoan trang của Nga Mi phái đã ngấm vào tận xương tủy cô ta. Cô ta đời nào hiểu được cái này.

Mà có ai hiểu được không? Ngay cả người hiện đại nghe đến SM còn rùng mình, nghĩ ngay đến bạo lực và biến thái. Hà cớ gì một người trong võ lâm lại hiểu được?

Thực ra nếu vượt qua được rào cản ban đầu, sẽ thấy SM không đến mức quái đản như người ta nghĩ.

Không phải ai cũng đeo bịt mắt có cánh, mồm kêu ‘Ô hô hô’ rồi quất roi đen đét đâu.

Con người đa dạng thế nào thì SM cũng đa dạng thế ấy. Và những dâm tính kiểu SM nhẹ nhàng thực ra phổ biến hơn ta tưởng.

Những người muốn được bóp cổ hoặc muốn bóp cổ đối phương khi quan hệ.

Những người thích bị nắm tóc hoặc muốn nắm tóc. 

Muốn cắn để lại dấu vết trên người đối phương, hay nhìn dấu răng trên người mình mà tim đập thình thịch.

Thích đánh vào mông, hay thích bị đánh. Muốn chiếm đoạt đối phương bằng câu ‘Em là của anh’, hay rung động và phục tùng khi đáp lại ‘Em là của anh’.

Cái dục vọng thấp hèn muốn đối phương chỉ dựa dẫm vào mình, hay khao khát được dựa dẫm vào ai đó.

Muốn được gọi là chủ nhân, hay muốn gọi ai đó là chủ nhân.

Thậm chí là cảm giác muốn trút bỏ mọi áp lực và kỳ vọng đè nặng lên vai, chỉ cần nghe theo lời chủ nhân để cảm thấy được giải phóng.

Tất cả, ở một phần nào đó, đều mang hơi hướng BDSM [note87948]. Là sự khao khát một mối quan hệ dính dấp và mãnh liệt hơn.

Tôi cũng chỉ ở mức độ đó thôi. Tôi có máu S, nhưng không phải kiểu thích nhìn người ta máu me be bét quằn quại.

 Chỉ là muốn nhìn một cô gái rơm rớm nước mắt khi bị tát nhẹ vào má? Hay dù có xấu hổ, nhưng vì tin tưởng tuyệt đối mà sẵn sàng làm theo mọi lời tôi nói?

Nếu không phải vì cái thế giới chán ngắt này thì tôi cũng chẳng làm đến mức này đâu.

Chắc chỉ dừng lại ở mức hoang tưởng trong đầu thôi. Nhưng ở đây, đừng nói đến kích thích nghe nhìn, đến một cái tưởng tượng ‘mát mẻ’ cũng khó khăn.

Cuối cùng, tôi buộc phải chế tạo từng món đồ chơi thật để tiếp sức cho trí tưởng tượng.

Tự sướng bằng trí tưởng tượng cũng chỉ được một hai lần. Làm nhiều nó lờn thuốc ngay. Hồi đi nghĩa vụ quân sự tôi đã thấm thía điều này rồi.

Tôi chỉ làm từng món một để giải khuây thôi mà...! Đâu phải kiểu cười nham hiểm bệnh hoạn gì, chỉ giống như ngồi vẽ vời mấy hình hent*i thôi mà...

“...Haizz.”

Tôi vò đầu bứt tai rồi cố trấn tĩnh lại. ...Thôi, đừng sợ quá. Vẫn ổn mà. Chỉ cần qua được đêm nay thôi. ...Phải tìm chỗ giấu đống này tạm mới đư-

-Cốc cốc cốc.

Ai đó gõ vào cửa hầm trên đầu tôi.

‘Chưởng quầy.’

Là Thanh Nguyệt.

“Dạ... Dạ!”

Tôi hốt hoảng lao đến cửa hầm, chộp lấy tay nắm cửa. Bên kia cánh cửa, cô ta nói vọng xuống.

‘Chúng ta nói chuyện một chút được không?’

“M, Một ngày dài mệt mỏi quá nên tiểu nhân muốn nghỉ ngơi ạ! M, Mong tiểu thư lượng thứ!”

‘...’

Lại im lặng. Tiếng bước chân, tiếng thở của cô ta dường như biến mất. Tôi gục đầu vào tay, thở hắt ra.

“...Hà...”

...Điên mất thôi. Liệu tôi có thể sống sót qua đêm nay kh—

-Rầm!!

Đột nhiên, cửa hầm bật tung. Tay nắm cửa trượt khỏi tay tôi.

“Ơ... ơ...”

Tôi cứng đờ người trước tình huống bất ngờ. Thanh Nguyệt đang đứng đó, nhìn xuống tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo. Hàn khí ập xuống.

Tim tôi thắt lại. Cảm giác co rúm người lại.

“Tiểu, tiểu thư... S, Sao tự dưng lại...”

Tại sao. Sao tự nhiên lại thế này. Tại sao lại làm thế. Trong mắt cô ta hiện lên sự nghi ngờ, và nhìn thấy bộ dạng tôi ngồi chặn ở cầu thang như muốn ngăn cản, sự nghi ngờ đó càng sâu thêm.

“....Tự nhiên ta thấy lấn cấn.”

Sau một hồi im lặng, cô ta thì thầm. Và lúc đó, tôi mới nhớ ra biệt hiệu tương lai của cô ta.

Truy Mệnh Quỷ (追命鬼) Thanh Nguyệt. Con quỷ đuổi cùng giết tận. Hóa thân của sự ám ảnh, đã cắn là không bao giờ nhả.

...Nghĩ lại thì, đời nào cô ta chịu để yên khi thấy lấn cấn trong lòng.

“...Ngài đang giấu giếm cái gì kỹ thế? Và tại sao Chưởng quầy lại sợ ta đến vậy? Rõ ràng là ta đã giúp ngài mà.”

Môi tôi khô khốc. Khó khăn lắm mới mở miệng.

“V, Vì... lần đầu tiên tiểu nhân thấy người chết trước mắt như vậy...!”

Nhưng con điên này có vẻ không hiểu nổi cái logic hết sức thường tình đó.

“...Không. Không phải cảm giác đó. Có gì đó rất lạ. Cái sự méo mó vi tế [note87979] đó... cứ như thể ngài đang đối mặt với một cao thủ Tà phái vậy... Ta rất để tâm.”

Sao trực giác con này nhạy thế hả giời...!

“...Cái tầng hầm này cũng khả nghi. Ngài có liên hệ với Hạ Ô Môn không?”

“Dạ?”

Sự nghi ngờ của cô ta giờ đây chĩa thẳng vào tôi không chút do dự.

“Hay là ngài có nội thông gì với đám sơn tặc ban nãy...? Không được, ta phải tự mình kiểm tra. Có thế... ta mới tin tưởng người đang nắm giữ bí mật của ta được.”

“S, Sao người lại làm thế...!”

Thanh Nguyệt không đợi thêm nữa, định lách qua người tôi. Tôi ôm chặt lấy chân cô ta.

“Khoan...! Đợi đã...!”

Nhưng tôi làm sao cản nổi một người trong võ lâm, lại còn là Thanh Nguyệt.

Tôi cứ thế túm chặt vạt áo cô ta, bị kéo lê xềnh xệch xuống hầm, người va đập bịch bịch vào từng bậc thang.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
수갑 → sugap → còng tay
수갑 → sugap → còng tay
[Lên trên]
목줄 → mokjjul → vòng cổ/dây cổ → “choker/collar”.
목줄 → mokjjul → vòng cổ/dây cổ → “choker/collar”.
[Lên trên]
구속용 틀 → gusog-yong teul → khung trói/giá cố định → bondage frame.
구속용 틀 → gusog-yong teul → khung trói/giá cố định → bondage frame.
[Lên trên]
채찍 → chaejjik → roi
채찍 → chaejjik → roi
[Lên trên]
개그 → gaegeu → dụng cụ bịt miệng, mượn từ tiếng anh ( cái gag )
개그 → gaegeu → dụng cụ bịt miệng, mượn từ tiếng anh ( cái gag )
[Lên trên]
목제 인형 → mokje inhyeong → búp bê gỗ , bị trói kiểu nghệ thuật (Shibari/kikkou)
목제 인형 → mokje inhyeong → búp bê gỗ , bị trói kiểu nghệ thuật (Shibari/kikkou)
[Lên trên]
bán đảo triều tiên thời phong kiến)
bán đảo triều tiên thời phong kiến)
[Lên trên]
옥지 (Ok-ji)
옥지 (Ok-ji)
[Lên trên]
옥단 (Ok-dan)
옥단 (Ok-dan)
[Lên trên]
Bình , (khoảng 6-7m2)
Bình , (khoảng 6-7m2)
[Lên trên]
SM (Sadism & Masochism) : Thuật ngữ chỉ xu hướng khoái cảm đến từ việc đóng vai “ra lệnh/kiểm soát” (S) hoặc nhận sự kiểm soát/đau nhẹ (M) trong bối cảnh tình dục hoặc tâm lý.
SM (Sadism & Masochism) : Thuật ngữ chỉ xu hướng khoái cảm đến từ việc đóng vai “ra lệnh/kiểm soát” (S) hoặc nhận sự kiểm soát/đau nhẹ (M) trong bối cảnh tình dục hoặc tâm lý.
[Lên trên]
BDSM (Bondage, Discipline, Dominance, Submission, Sadism, Masochism) : trói buộc (Bondage), kỷ luật (Discipline), thống trị–phục tùng (D/S), bạo dâm–khổ dâm (S/M)
BDSM (Bondage, Discipline, Dominance, Submission, Sadism, Masochism) : trói buộc (Bondage), kỷ luật (Discipline), thống trị–phục tùng (D/S), bạo dâm–khổ dâm (S/M)
[Lên trên]
vi tế (微细) : Chỉ sự quan sát thấu đáo, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất
vi tế (微细) : Chỉ sự quan sát thấu đáo, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất
[Lên trên]
slip of the tongue - kiểu câu tiếng nọ lẫn tiếng kia, mồm nhanh hơn não nên chữ nghĩa cứ dính vào nhau
slip of the tongue - kiểu câu tiếng nọ lẫn tiếng kia, mồm nhanh hơn não nên chữ nghĩa cứ dính vào nhau