Web Novel

Chương 133 - Ứng Cử Viên (1)

Chương 133 - Ứng Cử Viên (1)

Ngụy Thiên Thương.

.

.

.

Rầm!

Cánh cửa gỗ trạm trổ tinh xảo bị một lực mạnh đá văng, vỡ toang.

Bạch Đàm[note89660], một thành viên ưu tú của Tiềm Long Hội và là đệ tử đắc ý của Hoa Sơn Phái, lảo đảo bước vào.

Toàn bộ khuôn mặt hắn quấn đầy băng vải, nhưng lớp băng trắng toát ấy đã ướt đẫm, chuyển sang màu đỏ thẫm của máu tươi.

Cánh tay trái đã bị chém cụt đến tận vai, máu vẫn còn rỉ ra qua lớp y phục.

Bộ đạo bào Hoa Sơn từng là niềm kiêu hãnh, nay rách bươm như xơ mướp, nhuốm màu tro bụi và máu tanh.

Và con mắt độc nhất còn lại... đang bừng bừng ngọn lửa hận thù, nhìn chằm chằm vào người đang ngồi trong phòng.

Ngụy Thiên Thương, người đang thong dong thưởng trà, giật mình thốt lên:

“Bạch Đàm! Sao đệ lại ra nông nỗi... Hửm.”

Vẻ mặt ngạc nhiên, lo lắng giả tạo của Ngụy Thiên Thương vừa mới hiện lên đã từ từ lắng xuống, rồi đông cứng lại thành một tảng băng lạnh lẽo.

Bạch Đàm không nói lời nào. Hắn thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn.

Nhưng con mắt còn lại của hắn, xoáy sâu vào tâm can đối phương, đã nói lên tất cả sự thật trần trụi.

Rắc.

Ngụy Thiên Thương bóp nát chén rượu trên bàn, mảnh sành găm vào tay nhưng hắn vẫn mỉm cười.

Đó không phải là nụ cười dành cho một đồng đội, một người huynh đệ vừa bị chặt đứt tứ chi trở về từ cõi chết.

“Bị lộ rồi sao?”

Ngụy Thiên Thương thì thầm, giọng nhẹ bẫng như gió thoảng.

Nghe câu đó, thanh kiếm trong vỏ của Bạch Đàm trượt ra, phát tiếng keng lạnh lẽo.

Cùng lúc đó, những gia nhân của Thường Bình Thương Đoàn, những kẻ từng cùng hắn nâng chén rượu thề nguyền đồng cam cộng khổ, giờ đây cũng đồng loạt rút kiếm. Ánh mắt chúng lạnh lẽo, vô hồn như những cỗ máy giết người.

Tổ chức này... ngay từ đầu đã thối nát đến tận cùng xương tủy. Vậy mà giờ hắn mới nhận ra, thật tuyệt vọng và ngu ngốc làm sao.

“Thiên Thương huynh. Đệ đã tin tưởng huynh.”

“...”

“Hơn bất kỳ ai khác, huynh biết rõ đệ kính trọng huynh đến nhường nào mà...! Đệ đi đâu cũng ca ngợi công lao cái thế của huynh!! Đệ đã tôn sùng huynh như một người hùng, một trụ cột vững chãi chống đỡ Võ Lâm Minh trước sóng gió...”

“...Ha ha. Chuyện đó à. Ta cũng diễn đạt quá nhỉ.”

“...Vậy mà giờ nhìn lại, hóa ra huynh chỉ là con chó săn của Bạch Xà Huyền.”

Mọi thứ giờ đã sáng tỏ.

Ngay cả khi Thất Thiên Ma Giáo - Bạch Xà Huyền bị dồn vào đường cùng, hắn vẫn liên tục hồi phục nội lực và thể chất một cách kỳ lạ.

Dù phe chính phái có cắt đứt mọi đường tiếp tế lương thảo để vây chết hắn, Bạch Xà Huyền vẫn quay lại, mạnh mẽ hơn, tàn độc hơn.

Trong các trận chiến, từ trong người Bạch Xà Huyền liên tục tuôn ra linh đơn diệu dược quý giá, thứ mà ngay cả các đại môn phái cũng khan hiếm.

Và đến trận chiến sinh tử vừa qua, khi tưởng chừng như cái bẫy đã sập xuống đầu tên ma đầu đó, thì phe chính phái lại bất ngờ rơi vào bẫy ngược.

Trong quá trình đó, tất cả sư huynh đệ đồng môn của Bạch Đàm đều đã bỏ mạng thê thảm.

Kẻ sống sót duy nhất, kéo lê tấm thân tàn tạ này về đây, chỉ còn lại mình hắn.

“Nếu chủ nhân của ta ra tay dứt khoát hơn, giết luôn cả ngươi, thì lần này ta cũng đã bình an vô sự, tiếp tục làm Ngụy đại hiệp rồi.”

Ngụy Thiên Thương thản nhiên nói, giọng điệu đầy tiếc nuối cho một kế hoạch không hoàn hảo, chứ chẳng mảy may xót thương cho mạng người.

“Mà thôi, ta không hối hận.”

“...Cái trò điên rồ này... tại sao huynh lại làm thế... Đệ không thể hiểu nổi. Huynh có tất cả mọi thứ kia mà...”

“Con người ta tuân theo ý trời thì cần gì lý do chứ.”

Chỉ vì cái lý do nhảm nhí, mê tín đó mà các sư huynh đệ của hắn phải chết không toàn thây sao?

“Thằng khốn!!”

Bạch Đàm rốt cuộc cũng trào huyết lệ, vung cánh tay còn lại, dồn hết sinh lực cuối cùng lao vào trong tuyệt vọng.

Ngụy Thiên Thương thậm chí chẳng thèm đứng dậy chống đỡ. Hắn ngồi đó, nhìn người huynh đệ cũ lao đến cái chết.

Kẻ từng được Bạch Đàm coi như huynh đệ ruột thịt, giờ đây thì thầm với đôi mắt trống rỗng, cuồng loạn.

Đó là khuôn mặt của một tín đồ cuồng tín đã được giấu kín bấy lâu nay dưới lớp mặt nạ thương nhân nho nhã.

『 Vạn Ma Quy Tông (萬魔歸宗), Thất Thiên Giáng Lâm (七天降臨)』

Phập!!

*****

Gia Cát Long.

.

.

.

“...Long nhi.”

Gia chủ Gia Cát Thế Gia, Gia Cát Quy[note89661], cất tiếng gọi thứ nam[note89662] của mình, giọng nói pha lẫn sự trấn an và cầu khẩn.

Phía sau Gia Cát Quy là Kiếm Tôn, toàn thân đẫm máu, hơi thở đã rối loạn. Xa hơn nữa là Chưởng môn nhân phái Võ Đang cùng các môn đồ đang đứng nín thở, tạo thành bức tường người cuối cùng.

Các thành viên Tiềm Long Hội tập kết tại núi Võ Đang, Hồ Bắc để bảo vệ môn phái này vẫn đang giao chiến ác liệt, tiếng đao kiếm vang vọng khắp núi rừng.

Nhưng riêng tại khoảng sân này, dưới tấm biển hiệu uy nghi khắc ba chữ ‘Võ Đang Phái’, một sự im lặng chết chóc bao trùm, nặng nề như thể thời gian đã ngưng đọng.

Trong tay Gia Cát Long đang nắm chặt Huyết Hồn Thạch (血魂石).

Thứ tà vật từng nằm trong tay Ma Giáo, nhưng đã được Mặc Long dùng mưu trí và máu xương đoạt lại. Nhưng để giành lại nó, Linh Tuyền đã dẫn đầu ma chúng tập kích núi Võ Đang, tạo nên thảm cảnh này.

Linh Tuyền đứng đối diện với Kiếm Tôn. Cả hai trao đổi những ánh nhìn dài, sắc bén như hàng chục lưỡi kiếm vô hình đang giao nhau giữa hư không.

“...Gia Cát Long.”

Linh Tuyền vừa thì thầm gọi tên, Gia Cát Long đã giật bắn người một cách thái quá, như kẻ trộm nghe tiếng quan nha.

Tay hắn run lẩy bẩy, Huyết Hồn Thạch trong tay cũng rung lên theo nhịp sợ hãi.

Trong khi mọi người đang vắt kiệt chút dũng khí cuối cùng để tiếp tục chiến đấu bảo vệ chính đạo.

Thì gã quân sư luôn miệng hô hào ‘Chính Nghĩa’, kẻ luôn dùng những lời lẽ đanh thép để gây áp lực, giáo điều cho đồng đội, giờ đây lại đứng chết trân trước nỗi sợ hãi mang mùi máu tanh.

“Đưa Huyết Hồn Thạch đây. Nếu đưa... ta sẽ tha cái mạng chó của ngươi.”

“Ư...!”

“Trừ khi ngươi tự mình bò ra ngoài, còn không ta sẽ không đụng đến Gia Cát Thế Gia nữa. Ta sẽ đại từ đại bi để lại cho các ngươi cơ hội sống chui lủi như lũ chuột ở một xó xỉnh nào đó của Trung Nguyên.”

Ánh mắt Gia Cát Long dao động dữ dội, hắn liếc về phía phái Võ Đang, rồi dừng lại ở cha mình.

“Ch, Cha thì...”

“Gia Cát Gia chủ phải chết ở đây. Ngươi cứ quay về mà làm Gia chủ mới là được. Chẳng phải đại ca ngươi cũng đã chết dưới tay ta rồi sao? Giờ ngươi là người duy nhất nối dõi.”

Cứ tưởng trước lời đe dọa trắng trợn và chia rẽ đó, hắn sẽ bùng nổ giận dữ... nhưng Gia Cát Long vẫn cứng đờ người.

Người đàn ông luôn ra rả về dũng khí, nghĩa khí, hành hiệp trượng nghĩa... giờ đây đang đặt mạng sống của cha ruột lên bàn cân tính toán trước cái chết của bản thân.

“Long nhi. Không được nghe hắn.”

Gia Cát Quy kiên quyết nói, ánh mắt rực lửa.

Nam Cung Nhiên đang đứng cạnh đó cũng cố gắng thuyết phục Gia Cát Long, giọng lạc đi vì lo lắng.

“Gia Cát Long, sao tự nhiên huynh lại thế? Mau qua đây đi!”

“...”

“...Tin ta đi. Trận này chúng ta thắng được mà. Đừng sợ!”

“...”

“Hả? Tất cả chúng ta đều có thể sống sót trở về. Đừng đưa Huyết Hồn Thạch! Huynh cũng biết sư phụ ta đã vất vả thế nào mới cướp được nó mà? Huynh cũng biết để tạo ra hòn đá đó, hàng ngàn dân thường vô tội đã phải bỏ mạng mà?”

“...”

“...Đạo nghĩa mà huynh luôn mồm nhắc đến đâu rồi? Hãy quán triệt nó ở đây đi! Chúng ta cũng đã học được bao nhiêu điều từ lời nói của huynh-”

Bộp...

Đúng khoảnh khắc đó, Gia Cát Long ném Huyết Hồn Thạch về phía Linh Tuyền.

Nam Cung Nhiên cảm thấy máu trong người lạnh toát, đông cứng lại.

Gã hèn nhát cúi gầm mặt, mắt chớp liên tục, không dám nhìn thẳng vào Nam Cung Nhiên, vào cha mình, vào Kiếm Tôn hay vô số môn đồ Võ Đang mà hắn vừa tự tay phản bội, hắn thì thào lời biện minh thảm hại:

“Đ, Đây là lựa chọn đúng đắn... thưa cha.”

Gia Cát Quy chết lặng, không thốt nên lời.

“M, Ma Giáo là không thể chiến thắng. D, dù có xử lý được Linh Tuyền... thì Nguyệt, Nguyệt Tôn cũng đã đến rồi. Thanh Nguyệt đang ở chiến trường này đấy.

N, nếu tất cả phải chết ở đây... thì thà chọn phương án hợp lý, ít nhất con, à, à không... ít nhất Gia Cát Thế Gia phải sống sót. Đ, đại ca cũng chết rồi, gia tộc ta không thể tuyệt tự được... cho nên...”

Soạt.

Linh Tuyền giơ tay đón lấy, vừa hấp thụ khí huyết cuồn cuộn từ Huyết Hồn Thạch, vừa thì thầm đầy khinh bỉ:

“Câm mồm và cút đi, ta không còn việc gì với ngươi nữa.”

“...”

Nghe vậy, Gia Cát Long như được ân xá, bắt đầu cắm đầu cắm cổ bỏ chạy, không dám ngoái đầu lại nhìn cha mình lấy một lần.

Gia chủ Gia Cát Thế Gia cười chua chát, nụ cười méo mó trong đau đớn:

“Kiếm Tôn, xin ngài hãy rời đi, để chỗ này cho tại hạ. Là lỗi của tại hạ đã không biết dạy con, sinh ra nghiệt súc.”

Kiếm Tôn lắc đầu, đáp:

“Ta cũng mang tội giống ngài thôi. Ngài quên Linh Tuyền từng là đệ tử của ta sao? Nghiệp chướng này, để chúng ta cùng gánh.”

Chưởng môn nhân phái Võ Đang cũng bước lên, bình thản nói:

“Bần đạo cũng sẽ ở lại cùng các vị, thưa các tiền bối. Võ Đang không có kẻ tham sống sợ chết.”

Trong đầu Nam Cung Nhiên vang lên tiếng truyền âm nhập mật của Kiếm Tôn, gấp gáp và nghiêm nghị.

‘Ta không nói lần hai đâu. Chạy đi.’

Khi Huyết Hồn Thạch đã rơi vào tay địch, hy vọng ở đây đã tắt ngấm. Có ăn vạ, liều chết cũng chẳng thay đổi được cục diện.

‘Nếu không có con, cuộc chiến này sẽ không thể thắng. Tương lai võ lâm nằm trong tay con. Cho nên hãy rời đi. Sống sót và báo thù.’

Nam Cung Nhiên cắn chặt môi đến bật máu, gật đầu, nén nước mắt vào trong.

Linh Tuyền, lúc này khí thế đã tăng vọt, lên tiếng đầy ngạo nghễ:

“Sư phụ. Giờ người có muốn trò chuyện, ôn lại tình xưa với đệ tử một chú-”

“-Tản ra!!

Theo tiếng hét ra lệnh của Kiếm Tôn, các môn đồ Võ Đang bắt đầu tản ra các hướng để phá vây.

Nam Cung Nhiên cũng bắt đầu bỏ chạy theo tín hiệu, mang theo nỗi uất hận thấu trời xanh.

Linh Tuyền nhìn các huynh đệ Võ Đang đang bỏ chạy tứ tán, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn độc, hét lớn ra lệnh cho giáo đồ Ma Giáo:

Giẫm nát lũ Võ Đang cho ta!! Giết sạch lũ sâu bọ đó, không chừa một mống!!

*******

Đến Thành Đô phồn hoa, Thanh Nguyệt một mình tìm đến Đường Môn.

Các gia nhân của Đường Môn khi thấy cô đi qua đều thi nhau bàn tán xôn xao về vẻ đẹp thoát tục nhưng lại đầy mị hoặc của Thanh Nguyệt.

‘Trời ơi, sao cô ấy lại càng ngày càng đẹp ra thế nhỉ... Không giống nữ tăng chút nào.’

‘Nói thế này hơi kỳ... nhưng có vẻ cô ấy nữ tính, đằm thắm hơn trước nhiều. Ánh mắt long lanh như nước hồ thu vậy.’

‘Hả? Ta cũng nghĩ thế. Trông như người đang yêu ấy.’

‘Nữ tính hơn’.

Nếu là trước đây, Thanh Nguyệt sẽ coi đó là sự yếu đuối, là sỉ nhục đối với người tu hành và chán ghét lời nhận xét này đến tận xương tủy.

Nhưng giờ đây, lạ thay, những lời đó lại nghe thật ngọt ngào, êm tai.

Thực ra, cô cũng có lén lút học chút ít về cách trang điểm nhẹ nhàng từ sư muội Minh Hy. Chắc là kết quả của việc đó chăng? Hay là do... sự thay đổi từ bên trong?

...Mặc dù tên ngốc Hàn Thụy Trấn có vẻ hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi này.

Hình ảnh Hàn Thụy Trấn trêu đùa, sờ soạng cơ thể cô lại hiện lên trong tâm trí, khiến gò má cô nóng ran.

“...”

...Có lẽ trở nên nữ tính hơn, gợi cảm hơn cũng không tệ chút nào.

Thanh Nguyệt dạo bước trong khuôn viên rộng lớn của Đường Gia, đôi mắt sắc sảo tìm kiếm mục tiêu của mình.

“Thanh Nguyệt...?”

Đường Tố Lan đang ngồi uống trà trong đình nhỏ giữa hồ sen, thấy Thanh Nguyệt xuất hiện thì mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc.

“M, Muội đến đây có việc gì? Sao không ai báo trước?”

“...”

Nếu là bình thường, nhìn thấy con ăn cắp trơ trẽn này là máu nóng đã dồn lên não Thanh Nguyệt. Cứ mỗi lần nhớ lại khí tức của ả vẫn còn lưu lại trong đan điền của Hàn Thụy Trấn, hay nghĩ đến cây trâm bị mất, là cô lại sôi máu.

“...Phù.”

Nhưng không sao cả. Bình tĩnh nào.

Giờ ả sắp là vợ người ta, là người dưng nước lã rồi còn gì? Cứ coi như đây là vố chơi khăm cuối cùng của Đường Tố Lan đi. Cô rộng lượng tha thứ.

Cô chấn chỉnh lại tinh thần, nở một nụ cười xã giao hoàn hảo rồi nói:

“Chúc mừng hôn nhân đại hỷ của tỷ nhé. Nghe đồn khắp nơi rồi.”

“...”

“Thật may mắn khi đối tượng đều là những trang nam tử kiệt xuất, danh gia vọng tộc. Tỷ đúng là có phúc.”

Đường Tố Lan lảng tránh ánh mắt sắc bén của Thanh Nguyệt, nở một nụ cười gượng gạo, méo mó. Ngoài lời cảm ơn xã giao ra thì chẳng biết nói gì cho phải.

“...Cảm ơn. Muội khách sáo quá.”

“Tỷ đã quyết định chọn ai chưa? Chuyện này đang là tâm điểm bàn tán khắp trong và ngoài thành, nên muội cũng tò mò lắm. Ai sẽ là người may mắn đây?”

“Ta còn chưa gặp mặt họ nữa, Thanh Nguyệt. Chắc mai họ mới đến... ngày kia mới gặp được chăng? Ta cũng... chưa biết nữa.”

“Vậy là tỷ sẽ chọn một trong số họ. Chắc chắn rồi.”

“...”

“Vậy thì từ giờ, tiền bối cũng nên hạn chế mấy hành vi đáng xấu hổ lại đi nhé. Phải đoan trang, giữ gìn phẩm hạnh của một phu nhân quyền quý vào.”

“...Hành vi đáng xấu hổ? Ý muội là sao?”

Thanh Nguyệt nở một nụ cười đầy ẩn ý, rồi chậm rãi chụm hai cổ tay lại với nhau trước ngực.

Tư thế như thể đang bị ai đó trói tay ra sau lưng.

Hành động đơn giản, ám muội đó khiến tim Đường Tố Lan như rơi cái bụp xuống đất, vỡ tan tành.

Cô cảm giác như nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của một người đàn ông đang đứng phía sau, trói tay Thanh Nguyệt.

Đường Tố Lan vẫn luôn tò mò, day dứt không biết sau khi Hàn Thụy Trấn đến núi Nga Mi, quan hệ giữa hắn và Thanh Nguyệt đã tiến triển đến mức nào.

Và giờ cô dường như đã nhận được câu trả lời lờ mờ nhưng đầy sức nặng.

Câu trả lời ấy, khó chịu hơn cô tưởng rất nhiều, và kích động lòng người hơn cô nghĩ rất nhiều. Họ đã làm những chuyện đó sao?

Cô cố gắng hít sâu, tỏ ra bình thản để đáp lại. Để không bị phát hiện ra sự ghen tị hèn mọn, xấu xí vừa nhen nhóm bùng lên trong lòng.

“...Hành vi đáng xấu hổ thì tất cả chúng ta đều nên kiềm chế chứ?

Nhất là cô đấy Thanh Nguyệt, cô là nữ tăng xuất gia mà. Đừng để ô uế cửa Phật.”

“Để chế ngự tâm ma thì có gì mà không làm được chứ. Miễn là hiệu quả.”

“...Vậy thì ta cũng sẽ vì tâm ma mà tiếp tục-”

“-Tiền bối cứ yêu cầu phu quân tương lai của mình làm cho là được mà, đúng không? Cần gì phải tìm người ngoài.”

Đầu ngón tay Đường Tố Lan run rẩy. Bàn tay cô từ từ, lặng lẽ siết chặt thành nắm đấm dưới tay áo rộng.

“...Thụy Trấn công tử cũng đến à?”

Cuối cùng, sự thật bị che giấu cũng rò rỉ ra ngoài. Như thừa nhận thất bại, Đường Tố Lan là người không kìm được mà nhắc đến cái tên đó trước.

“Chưởng quầy thì sao?”

Nhưng Thanh Nguyệt không chấp nhận lời khiêu chiến đó, cô không muốn chia sẻ hắn dù chỉ trong lời nói.

“À, phải rồi.”

Thay vào đó, cô xòe tay ra trước mặt Đường Tố Lan.

“Trả trâm đây. Chưởng quầy bảo cái đó là của muội. Đừng có giữ của người khác.”

Đường Tố Lan thừa biết cô ta đang nói đến cái gì.

Cây trâm gỗ mà Hàn Thụy Trấn đã đích thân chọn lựa để tặng cho Thanh Nguyệt. Món đồ duy nhất hắn muốn cài lên tóc Thanh Nguyệt. Vật tượng trưng cho mối nhân duyên bền chặt giữa nam và nữ.

Có lẽ vì Đường Tố Lan cũng đang tìm kiếm hôn phu, đang đứng trước ngã rẽ cuộc đời, nên cô càng cảm thấy không thể trao trả cây trâm này.

Cảm giác như đang bám víu vào sợi dây cứu mạng cuối cùng, vào chút tình cảm còn sót lại.

“...Trâm gì cơ? Ta không hiểu.”

Thế nên Đường Tố Lan giả vờ không biết, ánh mắt lảng đi.

“Tiền bối. Trâm mới, ngọc ngà châu báu thì sắp tới các phu quân giàu có sẽ mua cho tỷ hàng tá, đeo không hết. Ngụy Thiên... Trương? Dù sao thì, vị đại thương nhân đó sẽ đáp ứng mọi mong muốn vật chất của tỷ mà. Cần gì giữ cái trâm gỗ rẻ tiền đó.”

“-Ta bảo là, trâm gì? Ta không cầm.”

“...”

Đường Tố Lan luồn tay vào tay áo, nắm chặt lấy cây trâm độc nhất vô nhị được giấu kín, ủ ấm trong đó.

Tay cô run bần bật.

Cái này tuyệt đối không thể đưa. Chết cũng không đưa.

Trâm vàng trâm bạc của Thương Hoa Thương Đoàn thì có thể mua mới hàng chục cái, rải đầy nhà.

...Nhưng cây trâm mà Hàn Thụy Trấn mua bằng tấm lòng, chỉ có một cái này thôi.

Cô không ngờ trên đời lại tồn tại một món đồ tầm thường khiến cô tham lam, ích kỷ đến thế này.

Thanh Nguyệt nhún vai như thể không quan trọng lắm, nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.

“Dù sao thì tiền bối. Chúc mừng tỷ lần nữa nhé. Thật lòng đấy. Sống hạnh phúc nhé.”

Nói xong, cô quay người bỏ đi dứt khoát.

Một cuộc đối thoại ngắn ngủi chỉ để lại sự khó chịu, dằn vặt cho cả hai.

Thanh Nguyệt đến đây, nghĩa là Hàn Thụy Trấn cũng đến Thành Đô sao? Hắn đang ở gần đây sao?

Người bạn đã cùng cô ngủ chung, chia sẻ hơi ấm suốt 50 ngày qua.

Người đàn ông đầu tiên cô nhìn thấy bộ phận nhạy cảm.

Lần đầu tiên tắm rửa ở hồ cũng là nhờ hắn giúp.

Ngủ trên sàn nhà lạnh lẽo cùng nhau. Ăn thức ăn có lẫn sâu bọ cùng nhau. Nói những câu đùa vô nghĩa suốt cả ngày. Cùng nhau chịu đựng cái lạnh thấu xương của mùa đông. Nghe tiếng ngáy đều đều của hắn. Nằm sát rạt vào nhau để tìm hơi ấm.

...Tất cả những cái "lần đầu tiên" ấy đều là với Hàn Thụy Trấn.

Những suy nghĩ, ký ức bị kìm nén bấy lâu nay bỗng vỡ òa như đê vỡ khi nhìn thấy Thanh Nguyệt.

Hàn Thụy Trấn rốt cuộc đang ở đâu? Hắn thực sự đã đến Thành Đô sao?

Công tử. Ngài nghĩ sao về hôn ước này? Ngài có đau lòng không?

Ngài không cảm thấy khó chịu, ghen tuông sao?

Ta thì... cảm thấy cực kỳ khó chịu... muốn phát điên lên được...

Bây giờ cô mới nhận ra, chỉ cần hắn nói một câu "không thích"... thì Đường Tố Lan sẵn sàng làm nũng, ăn vạ với cha một lần cuối cùng.

Cô cảm thấy mình có thể bất chấp tất cả để nói với cha rằng hãy hủy bỏ toàn bộ hôn sự này. Dù lý do không rõ ràng, dù bị mắng chửi cũng được.

Cô sẵn sàng ký sinh vào tiêu chuẩn của hắn, vào một lời nói của hắn. Không tin vào phán đoán lý trí của bản thân nữa, mà sẵn sàng đặt cược cả tấm thân và cuộc đời này vào phán đoán của Hàn Thụy Trấn.

“Thanh Nguyệt! Khoan đã! Thụy Trấn công tử-”

Thanh Nguyệt đang rời đi bỗng nhớ ra điều gì đó, quay người lại, cắt ngang lời cô.

“-A, đúng rồi.”

“...?”

Với nụ cười rạng rỡ, tàn nhẫn lần đầu tiên Đường Tố Lan được thấy, cô ấy nói từng chữ rõ ràng:

‘Chưởng quầy cũng bảo là, chuyện đáng chúc mừng đấy.’

...Câu nói đó, như búa tạ giáng xuống, đập tan nát một thứ gì đó mong manh bên trong trái tim Đường Tố Lan.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
백담 - Baek Dam
백담 - Baek Dam
[Lên trên]
제갈규 - Jegal Gyu
제갈규 - Jegal Gyu
[Lên trên]
Thứ nam (庶男) : con trai do vợ lẽ / thiếp sinh ra, không phải con của chính thất.
Thứ nam (庶男) : con trai do vợ lẽ / thiếp sinh ra, không phải con của chính thất.