Web Novel

Chương 71 - Chỉ Cần Một Chốc Thôi (3)

Chương 71 - Chỉ Cần Một Chốc Thôi (3)

 

 Trong tâm trạng bán tín bán nghi, cỗ xe ngựa chậm rãi tiến vào địa phận Đường Môn uy nghi.

 

Vừa bước qua cánh cổng lớn, tiếng ồn ào như ong vỡ tổ của đám cái bang đã vọng tới.

 

Có vẻ họ đang húp sùm sụp những bát cháo nóng hổi do Đường Môn phát chẩn, tiếng húp cháo át cả tiếng nói cười rôm rả.

 

Tôi đảo mắt nhìn quanh, dò xét tình hình như con thú hoang lạc vào bẫy rập.

 

Đường Tố Lan chỉ khẽ lắc đầu, cười nói, giọng ngọt ngào như rót mật vào tai:

 

“Sao có thể mời ân nhân của ta chỉ một bát cháo loãng được. Làm thế chẳng khác nào bôi tro trát trấu vào mặt mũi Đường Môn.

 

Ta sẽ sai người chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn hơn nhiều, công tử chịu khó đợi một chút nhé, dục tốc bất đạt mà.”

 

“...Vâng.”

 

Ánh mắt Đường Tố Lan sau đó chuyển sang Chú Quách, sắc sảo như dao cau.

 

“Nhân tiện, hai người có quan hệ thế nào vậy?”

 

Tôi nuốt nước bọt cái ực, cổ họng khô khốc.

 

Nên nói là thân thiết, hay nói là mới quen biết chưa lâu?

 

Liệu cô ta có biết chuyện tôi và Chú Quách đã đồng hành cùng nhau từ núi Nga Mi không? Sợ rằng tai vách mạch rừng, tin tức đã lọt đến tai cô ta rồi chăng?

 

Dù đã bớt cảnh giác phần nào, nhưng những khả năng xấu vẫn cứ lởn vởn trong đầu ngăn tôi lại.

 

Nhỡ đâu Đường Tố Lan lừa tôi về đây để "xử đẹp", tung một mẻ lưới tóm gọn thì sao...?

 

Thế thì không nên nhận là thân thiết với Chú Quách, để tránh cảnh trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết lây đến chú.

 

“Rất thân thiết là đằng khác.”

 

Nhưng Chú Quách đã nhanh nhảu cướp lời trước khi tôi kịp mở miệng, đúng là cái miệng hại cái thân.

 

“Chính ta là người đã nuôi nấng đứa trẻ mồ côi này nên người đấy. Coi như con đẻ vậy.”

 

“A!”

 

Đường Tố Lan vỗ tay cái bốp, vẻ mặt đầy thán phục như vừa nghe được chuyện cổ tích.

 

Rồi cô ta dùng cả hai tay nắm lấy bàn tay chai sần, thô ráp của Chú Quách.

 

“Hóa ra ngài là dưỡng phụ[note88876] của công tử. Tiểu nữ thất lễ quá, xin ngài thứ lỗi cho sự chậm trễ này, đúng là kính lão đắc thọ.”

 

Chú Quách có vẻ bối rối trước sự nhiệt tình thái quá của cô tiểu thư đài các.

 

Chú cười ngượng ngùng, cố gắng rút tay mình ra khỏi đôi bàn tay ngọc ngà ấy.

 

“T-Tiểu thư. Tay lão ăn mày này bẩn lắm. Xin đừng làm thế, bẩn tay tiểu thư-”

 

“-Đôi bàn tay đã nuôi sống một con người thì sao gọi là bẩn được chứ. Tay bẩn là tay nhuốm đầy máu tanh và tội lỗi, chứ không phải đôi tay lao động chân chính này.”

 

Nghe câu đó, tôi thấy khóe miệng Chú Quách giật giật, không giấu nổi nụ cười đắc ý.

 

...Đường Tố Lan đúng là cao thủ, chỉ một câu nói đã thu phục nhân tâm.

 

Khuôn mặt Chú Quách, vốn đang căng thẳng vì cảnh giác, giờ đã chuyển sang biểu cảm kiểu ‘Quả nhiên con nhà quyền quý có khác, biết nhìn người ghê’. Chú đã hoàn toàn bị hạ gục bởi viên đạn bọc đường này.

 

Nói đi cũng phải nói lại, lời nịnh nọt của Đường Tố Lan không hề làm tôi khó chịu.

 

Thấy cô ta khen ngợi Chú Quách, tôi cũng thấy mát lòng mát dạ.

 

Nhưng ở một khía cạnh khác... cảm giác như phe mình vừa mất đi một đồng minh vậy.

 

Ngay cả Chú Quách cũng bị cô ta mua chuộc rồi thì tôi biết dựa vào ai? Chẳng phải là cô lập vô viện rồi sao?[note88877]

 

Nghĩ theo hướng tiêu cực thì cảm giác như thòng lọng đang siết chặt dần quanh cổ.

 

Chú Quách có thể vô tư như thế là vì chú không biết tôi đã làm gì với Đường Tố Lan.

 

Cháu đã đánh đòn và phạt cô ta đấy chú ạ...

 

Rõ ràng lúc bỏ đi cô ta giận dữ lắm, thế mà giờ quay lại cảm ơn rối rít, còn mời cơm mời nước... bảo sao không hoang mang cho được? Liệu đây có phải là sự bình yên trước cơn bão?

 

Tuy không phải tội chết, nhưng đúng là tôi có lỗi với cô ta thật.

 

Biết đâu thời gian trôi qua, cơn giận của cô ta đã nguôi ngoai? Người ta bảo giận quá mất khôn, nhưng hết giận rồi thì sao?

 

Hoặc có thể khi thấy Thanh Nguyệt vẫn bình an vô sự (theo cách hiểu của cô ta), cô ta nhận ra tôi không có ác ý gì?

 

Dù cách thức tôi làm có hơi "lệch lạc" so với tiêu chuẩn của cô ta.

 

Cỗ xe ngựa lăn bánh một hồi lâu bên trong khuôn viên rộng lớn như mê cung của Đường Môn.

 

“Đi sâu vào trong nhỉ?”

 

Đường Tố Lan cười tao nhã.

 

“...Đường Môn đâu phải là nơi nhỏ bé đâu công tử. Nhà cao cửa rộng mà.”

 

Tôi lén hít một hơi thật sâu.

 

Đừng căng thẳng. Sẽ ổn thôi.

 

Nếu muốn làm gì thì cô ta đã làm từ lâu rồi.

 

Cần gì phải bày vẽ chiều chuộng, lấy lòng thế này cho mất công.

 

Đường Tố Lan trong truyện vốn là người thẳng thắn và đàng hoàng, là nữ trung hào kiệt mà. Hãy tin vào điều đó.

 

Kíttt...

 

Cuối cùng cỗ xe cũng dừng lại.

 

“Mời xuống xe.”

 

Nghe lời Đường Tố Lan, chúng tôi lồm cồm bò xuống.

 

“...Hửm?”

 

...Vắng tanh.

 

Đây là xó xỉnh nào vậy?

 

Mặt đất đầy bụi bặm. Xung quanh là những tòa biệt viện nằm tách biệt, bao bọc lấy khoảng sân vắng lặng, cỏ mọc um tùm.

 

“Nào, mời công tử đi lối này.”

 

Soạt.

 

Đường Tố Lan tự nhiên khoác tay tôi.

 

Bắp tay trong của tôi chạm vào bắp tay mềm mại của cô ta.

 

“Hự!”

 

Tôi giật mình rụt tay lại như phải bỏng. Nam nữ thụ thụ bất thân cơ mà!

 

Ngay lập tức, tôi liếc nhìn tên võ nhân đi theo bảo vệ Đường Tố Lan.

 

...Quả nhiên không sai. Mặt hắn đang nhăn lại như khỉ ăn ớt, ánh mắt tóe lửa.

 

“Tiểu, tiểu thư. Sao lại làm thế. Xin hãy giữ gìn ngọc thể. Đừng để chạm vào kẻ hèn mọn như ta. Phải giữ gìn danh tiết...”

 

“...Sao công tử lại phản ứng mạnh thế.”

 

Đường Tố Lan ghé sát vào tai tôi, hạ giọng thì thầm đầy ma mị, hơi thở nóng hổi phả vào tai:

 

“...Rõ ràng chỗ tư mật hơn còn chạm vào rồi cơ mà. Giả vờ ngây thơ làm gì?”

 

“...”

 

Thấy tôi đứng hình, ngây ra như phỗng, Đường Tố Lan lại càng tỏ vẻ thích thú.

 

Rõ ràng là cô ta đang trêu ngươi tôi, chơi trò mèo vờn chuột.

 

Nhưng thật khó để phân biệt hành động đó xuất phát từ thiện ý hay ác ý, đúng là mật ngọt chết ruồi.

 

Chỉ có một điều chắc chắn, việc bị cô ta xoay như chong chóng khiến tôi cảm thấy mình thật thảm hại.

 

Và một điều nữa, tôi thực sự muốn cốc đầu cô ta một cái cho bõ ghét.

 

“Thôi nào, đi thôi. Chắc công tử đói lắm rồi. Có thực mới vực được đạo.”

 

Đường Tố Lan đi trước dẫn đường, dáng đi uyển chuyển.

 

Tôi cũng vuốt ngực trấn an trái tim đang đập loạn xạ rồi bước theo sau.

 

“Mời đại hiệp đi lối này.”

 

Nhưng đúng lúc đó, tên võ nhân chặn Chú Quách lại.

 

Cả tôi và Chú Quách lại đứng hình tập hai.?

 

Tôi quay sang hỏi Đường Tố Lan:

 

“Chúng ta... không ăn cùng nhau sao?”

 

“A, đừng lo. Cả hai đều sẽ được tiếp đãi long trọng mà? Khách đến nhà không gà thì vịt.”

 

“Nhưng tại sao lại phải tách ra ăn riêng?”

 

“Công tử muốn ăn cùng nhau sao?”

 

“Vâng. Nếu không có lý do gì đặc biệt thì... ăn chung vui hơn.”

 

“Hưm... Được thôi, vậy thì tùy công tử.”

 

Đường Tố Lan chấp thuận một cách dễ dàng.

 

Tôi lại càng thêm khó hiểu.

 

Nếu thế thì ngay từ đầu tách ra làm gì... Vẽ rắn thêm chân à?[note88878]

 

“Nhưng mà, công tử này.”

 

Cô ta lại lên tiếng, ánh mắt lấp lánh đầy ẩn ý.

 

“Chuyện giữa hai chúng ta... để người ngoài nghe thấy có tiện không? Chẳng khác nào vạch áo cho người xem lưng ấy?”

 

Câu nói đó khiến tôi khựng lại, cứng họng.

 

“...Chuyện gì cơ?”

 

“Thì những chuyện cần phải giải quyết dứt điểm ấy mà.

 

Đúng không? Công tử không nghĩ rằng nói chuyện riêng sẽ thoải mái hơn sao? Đóng cửa bảo nhau vẫn hơn chứ.”

 

...À, ra là muốn nói về chuyện dưới tầng hầm hôm đó.

 

“Riêng ta thì không sao đâu nhé.” Cô ta bồi thêm một câu chốt hạ.

 

Tôi chẳng còn lựa chọn nào khác, lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.

 

Tôi quay sang Chú Quách, nói với giọng ái ngại:

 

“Chú ơi... chắc cháu phải nói chuyện riêng với cô ấy một lát.”

 

“Thụy Trấn à... Mày liệu hồn đấy.”

 

“Sẽ ổn thôi mà. Chú cứ ăn uống cho no nê đi nhé. Trời đánh tránh bữa ăn.”

 

Đường Tố Lan nở một nụ cười dịu dàng.

 

Một nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương đón nắng, không chút tà khí.

 

Nhưng tại sao tôi lại bắt đầu cảm thấy nụ cười ấy đáng sợ thế nhỉ? Như nụ cười của tử thần vậy.

 

Dù sao thì Đường Tố Lan nói cũng đúng.

 

Thà là nói rõ ràng một lần cho xong chuyện.

 

Cần xin lỗi thì xin lỗi, cần im miệng thì im miệng, nếu cô ta đòi chặt ngón tay tạ tội... thì lúc đó hẵng mặc cả sau, tùy cơ ứng biến.

 

Chú Quách đi theo tên võ nhân, còn tôi đi theo Đường Tố Lan.

 

Tách!

 

Chúng tôi rẽ sang hai hướng khác nhau, như hai con thuyền lạc dòng trôi về hai bến lạ.

 

Đang đi, Đường Tố Lan khẽ búng tay vào hư không.

 

Ngay lập tức, đám gia nhân từ trong bóng tối xuất hiện như những bóng ma, cúi đầu cung kính trước cô chủ nhỏ.

 

Tôi thì giật mình thon thót, tim muốn bắn ra ngoài, còn cô ta thì dường như đã quá quen với việc được phục tùng như thế này.

 

“Chuẩn bị Ma Bà Đậu Phụ[note88882], Mã Nghĩ Thượng Thụ[note88883], Cung Bảo Kê Đinh[note88884], Ngư Hương Nhục Ti[note88886], Hồi Oa Nhục [note88887]làm hơi cay một chút, và...”

 

Sau đó, Đường Tố Lan tuôn ra một tràng tên món ăn lạ hoắc, sang trọng mà kẻ nghèo hèn như tôi chưa từng nghe bao giờ, ra lệnh một cách trôi chảy, dứt khoát.

 

Phong thái tự nhiên, uy quyền đó cho thấy địa vị dưới một người trên vạn người của cô ta trong gia tộc này.

 

“Rượu thì... Nữ Nhi Hồng là hợp nhất.”

 

“Tiểu, tiểu thư, Nữ Nhi Hồng có chút... ý nghĩa dễ gây hiểu lầm...”

 

Tên gia nhân ấp úng, liếc nhìn tôi ái ngại. Nữ Nhi Hồng thường là rượu dùng trong tiệc cưới hoặc dịp trọng đại liên quan đến con gái mà?

 

“Đâu phải ý đó. Dù sao thì trong hầm rượu cũng còn nhiều mà, cứ mang lên đi. Nhiều lời.”

 

“...Vâng.”

 

“Nhớ dặn đầu bếp chú ý hương vị đấy. Hiểu chưa?”

 

“Vâng, tiểu nhân rõ rồi ạ.”

 

Tôi không chịu nổi áp lực của sự hiểu lầm này nữa, bèn lên tiếng:

 

“Tiểu, tiểu thư.”

 

“Dạ?”

 

“...Tiểu thư không cần phải làm đến mức này đâu. Thừa giấy vẽ voi quá.”

 

Cô ta nhìn tôi với vẻ mặt ngây thơ vô số tội, chớp chớp mắt:

 

“...Thế này đã là gì đâu cơ chứ?”

 

“...Sao cơ?”

 

“Hơn nữa, công tử đã giúp ta giải tỏa tâm ma, ta làm thế này là lẽ đương nhiên mà? Có qua có lại mới toại lòng nhau.”

 

Nghe đến từ "tâm ma" đầy ám muội, đám gia nhân giật mình, run rẩy như cầy sấy.

 

Tôi cũng giật mình không kém, mặt nóng bừng.

 

Đừng có tung tin đồn nhảm nữa! Người ta lại tưởng tôi làm cái trò gì đồi bại với cô thì chết!

 

À, giờ thì tôi hiểu rồi.

 

Con nhỏ này đang định chơi đòn tâm lý, ép tôi chết dần chết mòn trong sự xấu hổ đây mà! Giết người không dao.

 

Giờ tôi mới ngộ ra.

 

Phải rồi, hôm đó ở tầng hầm cô ta giận dữ bỏ đi như thế... Đáng lẽ tôi phải nghi ngờ ngay từ lúc cô ta tiếp cận theo kiểu này chứ.

 

“Giải tỏa tâm ma cái gì chứ!”

 

Tôi cố tình nói lớn để thanh minh với đám gia nhân đang cúi gằm mặt.

 

“Nếu, nếu tiểu thư cứ định trêu đùa ta thế này, thì ta xin phép về đây. Không tiễn.”

 

Và tôi quay người bỏ đi thật.

 

Bộp!

 

Đường Tố Lan nắm lấy cánh tay tôi.

 

...Tôi không thể nhúc nhích dù chỉ một milimet.

 

Không phải do sợ hãi hay gì cả... mà đơn giản là sức tôi không lại.

 

Cánh tay mảnh khảnh của cô ta cứng như gọng kìm sắt, khóa chặt tay tôi.

 

Đây chính là uy lực chênh lệch của người luyện võ có nội công hộ thể so với người thường.

 

...Sợ vãi linh hồn.

 

“...”

 

Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh, nhìn xuống cánh tay đang bị nắm chặt rồi trừng mắt nhìn Đường Tố Lan.

 

Ánh mắt tôi như muốn nói: Người trong giang hồ mà lại dùng vũ lực với dân thường thế à? Ỷ mạnh hiếp yếu?

 

“...A.”

 

Đường Tố Lan lúc này mới buông tay ra. Tôi thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa chỗ bị nắm đỏ ửng.

 

Cô ta bước lại gần, thì thầm với giọng hối lỗi, đôi mắt cụp xuống:

 

“Thất lễ quá. Tại ta vội vàng quá nên... Thất kính, thất kính.”

 

“...Ta vẫn chưa hiểu ý định thực sự của tiểu thư là gì.”

 

“Công tử. Ta thực sự... thực sự chỉ muốn cảm ơn công tử thôi mà.”

 

“...”

 

“Có lẽ đùa hơi quá trớn nên không để ý đến cảm nhận của công tử. Ta sẽ không thế nữa đâu.”

 

Nhìn bộ dạng co rúm ró, tội nghiệp của Đường Tố Lan, tôi lại cảm thấy như vừa nhìn thấy chút chân tình của cô ta.

 

Thấy cô ta ỉu xìu như bánh đa nhúng nước vậy, tôi cũng chẳng vui vẻ gì.

 

Nếu thực sự cô ta chỉ muốn cảm ơn mà tôi lại làm căng quá thì tôi cũng áy náy.

 

“Nhưng mà chúng ta... vẫn nên nói chuyện rõ ràng một lần cho xong chứ nhỉ? Chuyện hôm đó đặc biệt quá mà... nếu không nói ra thì khúc mắc trong lòng khó mà gỡ bỏ được.

 

Công tử không biết ta đã day dứt thế nào khi ân nhân giúp mình lại phải bỏ chạy trong giận dữ đâu.”

 

...Hóa ra là thế à? Cô ta cũng có lương tâm đấy chứ.

 

“Có lẽ vì thế mà ta đã thể hiện hơi thái quá. Mong công tử lượng thứ. Chín bỏ làm mười.”

 

Thấy vẻ chân thành của cô ta, lớp nghi ngờ dày đặc trong lòng tôi cũng bong ra từng mảng. Lạt mềm buộc chặt.

 

“Ta hứa sẽ không đùa nữa đâu, công tử. Vào ăn bữa cơm rồi đi nhé.”

 

“...Thực sự chỉ là ăn cơm thôi đúng không?”

 

“Thực sự, chỉ ăn cơm thôi. Và chúng ta sẽ kết thúc chuyện hôm đó tại đây. Sau này ta sẽ không làm phiền công tử nữa. Đường ai nấy đi.”

 

...Với tôi thì đây là một điều kiện không thể chối từ.

 

Kết thúc chuyện hôm đó?

 

Không làm phiền nữa?

 

Nghĩa là chỉ cần ăn xong bữa cơm này, tôi có thể cắt đứt hoàn toàn mọi dây dưa rắc rối với Đường Tố Lan.

 

Lại còn được ăn sơn hào hải vị miễn phí nữa chứ. Một mũi tên trúng hai đích.

 

“...Được rồi.”

 

Đường Tố Lan chỉ tay về phía một tòa biệt viện lộng lẫy và nói:

 

“Công tử vào đó đợi ta một lát được không? Ta muốn dặn dò gia nhân vài câu cho chu đáo.”

 

Tôi gật đầu.

 

Cũng tốt, tranh thủ thời gian hít thở chút không khí, trấn tĩnh lại tinh thần trước khi đối mặt lần cuối.

 

Tôi để Đường Tố Lan lại đó và đi về hướng cô ta chỉ.

 

Trước cửa biệt viện có treo tấm biển gỗ khắc chữ Khách (客).

 

Tòa nhà hai tầng bề thế, chạm trổ tinh xảo.

 

Đường Môn dùng cả nơi sang trọng thế này để tiếp khách cơ à. Đúng là gia tộc giàu nứt đố đổ vách.

 

Tôi đẩy cửa bước vào.

 

Mùi hương gỗ trầm thơm thoang thoảng bay ra, dễ chịu vô cùng.

 

Bên trong có một chiếc bàn tròn vừa đủ cho hai người ngồi đối diện nhau.

 

Có cả cầu thang dẫn lên tầng hai.

 

Tôi không muốn mạo hiểm leo trèo lung tung nên chọn ngồi ngay tại chiếc bàn ở tầng một. An phận thủ thường.

 

Được rồi, ăn cơm xong rồi lượn. Giải quyết dứt điểm với Đường Tố Lan.

 

Xoa... xoa...

 

Tôi xoa xoa bắp tay, nơi vừa bị Đường Tố Lan nắm chặt.

 

...Nói thật là, hơi nhục.

 

Bị người mà mình từng chơi trò SM áp đảo hoàn toàn về sức mạnh thế này.

 

S mà lại sợ M thì còn ra thể thống gì nữa...?

 

...Chắc phải tập thể dục thôi.

 

Hồi trước vác Thanh Nguyệt trong tầng hầm cũng mệt bở hơi tai rồi. Sức khỏe là vàng mà cái thân này yếu nhớt.

 

Mà thôi kệ. Sau hôm nay là đường ai nấy đi rồi.

 

Rột rột...

 

Chả biết nữa.

 

Trước mắt là đói quá.

 

Ăn cái đã rồi tính.

 

.

 

.

 

.

 

Đường Tố Lan đã dặn dò đám gia nhân phải giữ mồm giữ miệng tuyệt đối.

 

“Nếu tin này đến tai phụ thân ta, ta sẽ không vui đâu đấy. Kín miệng thì sống.”

 

“Tiểu nhân đã hiểu. Xin tiểu thư cứ yên tâm.”

 

“Ừ. Cảm ơn các ngươi đã hiểu cho ta. Và đừng lo, không phải chuyện kỳ quái gì đâu.”

 

“Vâng. Tiểu nhân biết mà. Tiểu thư đời nào lại để mắt đến gã đàn ông rách rưới đó. Chắc là ân nhân thật.”

 

“...Được rồi. Khi mang thức ăn lên, cứ lờ đi tấm biển treo trước cửa nhé. Coi như không thấy.”

 

“Vâng, tiểu nhân rõ rồi ạ.”

 

Đường Tố Lan thở dài, rồi bước về phía căn phòng mà Hàn Thụy Trấn vừa vào.

 

Cô ta nhìn tấm biển treo trước cửa.

 

Khách (客).

 

Cô ta giật phăng tấm biển dối trá đó xuống, ném sang một bên như ném rác.

 

Bộp.

 

Lát nữa đám gia nhân sẽ dọn đi thôi.

 

...Tiếp đó, cô ta lấy từ trong tay áo rộng thùng thình ra tấm biển thực sự vốn dĩ phải treo ở đây.

 

Đường Tố Lan (唐素蘭).

 

Trên nền xanh ngọc bích, ba chữ tên cô ta được khắc vàng lấp lánh, kiêu sa.

 

Cô ta treo nó lên cửa, rồi lật mặt sau lại.

 

Lần này là trên nền đỏ rực như máu, tên cô ta hiện lên đầy quyền uy, cấm kỵ.

 

Đó là dấu hiệu: Cấm làm phiền.

 

Cô ta khẽ vỗ vỗ vào má mình, nở một nụ cười rạng rỡ, đầy chiếm hữu.

 

...Tim đập nhanh một cách kỳ lạ.

 

Con mồi đã tự chui vào lồng.

 

Két!

 

“Công tử, để công tử phải đợi lâu rồi?”

 

Đường Tố Lan, với phong thái tự tin và đường hoàng của một nữ chủ nhân, bước vào căn phòng của chính mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
để là Nghĩa Phụ cũng được, kiểu cha nuôi
để là Nghĩa Phụ cũng được, kiểu cha nuôi
[Lên trên]
ý là người nói cảm thấy mình bị bỏ rơi, không còn ai để trông cậy.
ý là người nói cảm thấy mình bị bỏ rơi, không còn ai để trông cậy.
[Lên trên]
ý là tại sao lại làm thêm chuyện không cần thiết, chỉ khiến mọi thứ rối hơn
ý là tại sao lại làm thêm chuyện không cần thiết, chỉ khiến mọi thứ rối hơn
[Lên trên]
cái đậu hũ , tiêu hay mala gì đó bên tứ xuyên, nấu cùng với nhau, mềm – nóng – tê – đậm vị
cái đậu hũ , tiêu hay mala gì đó bên tứ xuyên, nấu cùng với nhau, mềm – nóng – tê – đậm vị
[Lên trên]
Miến xào thịt băm; thịt vụn bám vào sợi miến nhìn như “kiến”. Cũng ở Tứ Xuyên
Miến xào thịt băm; thịt vụn bám vào sợi miến nhìn như “kiến”. Cũng ở Tứ Xuyên
[Lên trên]
Gà xào cay chua ngọt Tứ Xuyên
Gà xào cay chua ngọt Tứ Xuyên
[Lên trên]
Thịt heo thái sợi xào với mộc nhĩ, măng, cà rốt…
“Ngư hương” là kiểu gia vị - mùi vị để nấu cá, mà không có cá: tỏi, gừng, ớt, giấm, đường, xì dầu.
Thịt heo thái sợi xào với mộc nhĩ, măng, cà rốt…
“Ngư hương” là kiểu gia vị - mùi vị để nấu cá, mà không có cá: tỏi, gừng, ớt, giấm, đường, xì dầu.
[Lên trên]
Thịt ba chỉ nấu hai lần: luộc sơ → thái lát → xào lại.
Xào với tương đậu Tứ Xuyên, ớt, tỏi tây/lá tỏi.
Thịt ba chỉ nấu hai lần: luộc sơ → thái lát → xào lại.
Xào với tương đậu Tứ Xuyên, ớt, tỏi tây/lá tỏi.