Web Novel

Chương 65 - Chuyến Đi Dạo Với Chiếc Vòng Cổ (2)

Chương 65 - Chuyến Đi Dạo Với Chiếc Vòng Cổ (2)

Sợi dây xích trên tay tôi căng lên bần bật.

Từ đầu dây bên kia, tôi cảm nhận được cơ thể Thanh Nguyệt cũng theo đó mà cứng đờ lại như gỗ đá.

“...”

“...”

Tôi cố tình chừa ra một khoảng lặng, một cơ hội mong manh để cô ấy phản kháng.

Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng tuyệt đối.

Không một cái giãy giụa kịch liệt, không một lời oán trách nửa vời.

Chỉ có tiếng thở khẽ khàng, đứt quãng thoát ra, mang đậm vẻ cam chịu và nhẫn nhịn.

Cô ấy đang từng bước, từng bước thích nghi với chuyến đi dạo đầy tủi nhục này.

Hình ảnh đó khiến tôi liên tưởng đến một con thú hoang dã, kiêu hãnh đang dần bị bẻ gãy ý chí, chấp nhận chiếc vòng cổ của chủ nhân.

...Quả nhiên là một M bẩm sinh.

Tôi không thể tìm ra lời giải thích nào hợp lý hơn.

Phải chăng sâu trong thâm tâm đen tối, cô ấy thực sự tìm thấy khoái cảm khi bị tôi ép buộc?

Cái cảm giác đê mê, tê dại khi phải quỳ gối khuất phục trước một kẻ yếu thế hơn mình về mọi mặt... liệu có phải là thứ thuốc phiện mà cô ấy thầm khao khát?

Thú thật, đó là loại thông tin đen tối mà tôi chẳng hề muốn đào sâu chút nào.

...Thôi kệ, đừng nghĩ nhiều làm gì cho đau đầu.

Trước tòa tửu lâu ba tầng đồ sộ, biển người đã tụ tập đông nghẹt như nêm cối.

Vì các Hậu Khởi Chi Tú đã chính thức kết nghĩa dưới cái tên Tiềm Long Hội, nên dân chúng khắp nơi đổ xô đến, chen chúc nhau chỉ để được chiêm ngưỡng dung nhan của những con rồng tương lai.

“Đi thôi.”

Tôi rẽ đám đông, bước về phía trước.

Thanh Nguyệt bị tôi lôi đi xềnh xệch phía sau.

Cảm giác tay tôi đang nắm giữ không phải là một con người, mà là một sinh vật bướng bỉnh nhưng bất lực trước sợi dây cương định mệnh.

Suốt quãng đường, tôi thỉnh thoảng lại nghiêng người, thì thầm vào tai cô những lời dụ dỗ ngọt ngào nhưng đầy tính cưỡng ép, rót mật vào tai để cô không thể quay đầu:

“Một vòng thôi. Chỉ đi đúng một vòng quanh đây thôi. Phải cho các đồng đạo thấy dáng vẻ này chứ, đúng không?”

“...Hà... hưm...”

“Cô cũng đã gia nhập Tiềm Long Hội rồi còn gì?”

Gật.

Cái đầu nhỏ nhắn khẽ gật nhẹ, yếu ớt như chiếc lá trước gió.

“Đấy. Thế thì phải ra mắt anh em huynh đệ chứ. Trốn tránh mãi sao được.”

Cổ nhân có câu "đăng hạ bất minh"[note88816].

Ở cái chốn người đông như kiến cỏ, ồn ào như vỡ chợ này, ai rảnh rỗi mà đi soi mói hai kẻ vô danh tiểu tốt, lén lút như chúng tôi?

Mấy ngày qua tôi đã một mình thử nghiệm lý thuyết này rồi.

Tôi đã từng đứng trước khách điếm nơi các Hậu Khởi Chi Tú tụ tập, hát hò ầm ĩ, la hét om sòm như thằng điên...

...Kết quả là chẳng có ma nào thèm quan tâm. Ai cũng bận rộn say sưa trong niềm vui của riêng mình.

Tất nhiên là vẫn run, tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng tôi đang bước đi dựa vào niềm tin sắt đá đó.

Quan trọng hơn cả, việc Thanh Nguyệt liên tục quằn quại trong sự xấu hổ lại trở thành liều thuốc kích thích tinh thần cực mạnh cho tôi.

Nếu tạm quên đi sự thật trần trụi rằng cô ta là một sát quỷ máu lạnh tương lai, thì đây chính xác là phản ứng của một M hoàn hảo mà tôi hằng khao khát trong những giấc mơ hoang đường nhất.

Chân tay run lẩy bẩy, vai co rút lại, xấu hổ đến mức muốn độn thổ, chỉ biết bấu víu, dựa dẫm vào mỗi mình tôi...

...Nhưng đồng thời lại không từ bỏ, có chút phản kháng yếu ớt, để rồi cuối cùng là phục tùng tuyệt đối mệnh lệnh của chủ nhân.

Không chỉ là M bẩm sinh, mà còn là một thiên tài trong lĩnh vực phục tùng.

Ông trời quả là công bằng, và cũng thật trớ trêu. Người luôn đặt thứ thuốc độc nguy hiểm nhất bên cạnh khoái cảm gây nghiện nhất.

Mỗi khi ý nghĩ đó hiện lên, tôi lại siết chặt tay Thanh Nguyệt hơn.

Làm ơn, đừng bao giờ quên đôi bàn tay mềm mại đang run rẩy trong tay mình lúc này... có thể bóp nát sọ người ta trong nháy mắt.

Trong lúc dòng suy nghĩ miên man, Tiềm Long Hội đã hiện ra ngay trước mắt.

Đây là điểm khởi đầu cho hành trình huyền thoại của nhóm nhân vật chính.

Sau này sẽ có thêm vài thành viên nữa, nhưng những kẻ đang ngồi trên kia chính là nòng cốt, là biệt động đội quan trọng nhất, là hy vọng của Võ Lâm Minh trong tương lai.

Họ đang ngồi trên căn phòng thoáng đãng ở tầng 3, nâng chén rượu chúc tụng nhau như muốn khoe khoang sự tồn tại rực rỡ, chói lòa của mình với thế giới.

Thỉnh thoảng họ lại vẫy tay chào đám đông bên dưới, vỗ vai nhau cười nói rôm rả, tràn đầy khí thế tuổi trẻ ngông cuồng.

Đối với thế giới này, đây là một khoảnh khắc lịch sử.

...Mặc dù chúng tôi đang lén lút bôi bẩn bức tranh hào hùng đó một chút bằng sự hiện diện ô uế, dâm loạn này.

“...”

Bất chợt, tôi lại rơi vào trầm tư.

Không ngờ mình lại được tận mắt chứng kiến cuộc hội ngộ định mệnh này.

Trông thật đẹp đẽ. Những con người ưu tú, chính trực tụ họp lại để thực hiện đại nghĩa cứu đời.

Đó là những vì sao tinh tú, chói lòa trên bầu trời cao mà tôi - một kẻ ngoại đạo dưới bùn lầy - khó lòng với tới.

Có lẽ vì biết trước tương lai bi tráng đẫm máu của họ nên trong mắt tôi, họ càng trở nên lấp lánh hơn, bi thương hơn.

Và cũng chính vì thế, thế giới này thật tàn khốc.

Bởi số người trong Tiềm Long Hội có thể sống sót đến cuối cùng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Liếc.

Tôi nhìn sang Thanh Nguyệt.

Nghĩ đến việc con người đang run rẩy, yếu đuối bên cạnh tôi đây sẽ là lưỡi dao tử thần kết liễu mạng sống của vài người trong số họ... sống lưng tôi lạnh toát.

Cảm giác như đang nắm giữ dây xích của một con quái vật thực thụ, một quả bom nổ chậm đang tích tắc đếm ngược.

Chúng tôi từng bước, từng bước tiến lại gần Thúy Vân Lâu, nơi Tiềm Long Hội đang tụ tập.

Khi khoảng cách được thu hẹp, người đầu tiên lọt vào mắt tôi là Đường Tố Lan.

Lần cuối tôi gặp cô ta là ở trong tầng hầm nhà mình, trong một hoàn cảnh không mấy vui vẻ.

Tôi vẫn luôn tò mò không biết cô ta nghĩ gì về tôi sau sự kiện đó.

Tất nhiên Đường Tố Lan không phải loại tiểu nhân hèn hạ sẽ phái thích khách đi ám toán tôi, nhưng cũng không thể hoàn toàn lơ là cảnh giác với một người nhà Đường Môn được.

...Chắc không sao đâu.

Giữa biển người mênh mông như thế này làm sao cô ta tìm ra tôi được.

Hơn nữa, người đang mải mê uống rượu, đàm đạo chuyện thiên hạ trên cao kia thì tâm trí đâu mà đi soi từng khuôn mặt vô danh tiểu tốt dưới đường phố.

Chỉ cần cúi đầu thấp xuống một chút là ổn thôi.

“...Hà... hà...”

Điều tôi cần tập trung cao độ lúc này là Thanh Nguyệt. Tuyệt đối không được lặp lại sai lầm cũ.

Nếu cứ mải lo Đường Tố Lan mà lơ là cảm xúc của Thanh Nguyệt thì mọi chuyện sẽ lại nát bét như lần trước.

Dù sao thì Thanh Nguyệt cũng có vẻ không thích tôi để tâm đến người phụ nữ khác trong lúc đang "chơi" với cô ấy.

“Nào, Nguyệt Nhi. Chào hỏi đi.”

“...Hả?”

“Giơ tay lên, vẫy chào các đồng đạo của cô đi. Hãy cho họ biết rằng, dù đang đeo xích chó trên cổ, cô vẫn là một người biến thái đầy lễ độ.”

Thanh Nguyệt lảo đảo, ngã người dựa hẳn vào tôi như sắp ngất. Hơi thở run rẩy, sự do dự lan ra đến tận đầu ngón tay lạnh ngắt.

Cô dùng bàn tay còn lại bám chặt lấy bắp tay tôi để trụ vững, như người chết đuối vớ được cọc.

“Ch... chuyện đó...”

“Nhanh lên.”

Tôi biết thừa cô ấy không thân thiết gì với đám Tiềm Long Hội, thậm chí còn có chút xa cách. Việc phải chào hỏi họ trong bộ dạng thảm hại, dâm đãng này sẽ là sự sỉ nhục tột cùng đối với lòng tự trọng cao ngất trời của cô.

“Hửm? Hãy nói với họ rằng lý do cô rời khỏi buổi tiệc sớm... là để đeo xích chó đi dạo mát hóng gió cùng chủ nhân.”

“Hà... hà...!”

Thanh Nguyệt co rúm người lại, mặt cắt không còn giọt máu.

Những lúc thế này nếu mủi lòng thương hại thì bầu không khí sẽ trở nên dở dở ương ương ngay.

Phải dứt khoát! Phải tàn nhẫn!

Tôi chuyển dây xích sang tay trái.

“A á!”

Cô ấy hoảng hốt cố giữ lấy tay phải của tôi, nhưng khi tôi nắm chặt lấy tay cô bằng tay trái, cô liền im lặng, không dám phản kháng.

Tôi đứng ra sau lưng cô, dùng tay phải đang rảnh rỗi nắm lấy cổ tay phải của cô. Rồi từ từ, cưỡng ép nâng nó lên cao, hướng về phía ban công tầng 3.

“Làm gì...! C, Chưởng quầy...!”

“Chẳng phải ta đã ra lệnh cho cô phải sống hòa thuận với các Hậu Khởi Chi Tú sao? Bây giờ cũng thế. Muốn hòa thuận thì phải chào hỏi chứ.”

“Chào hỏi thì... nãy giờ... ta làm nhiều rồi-!”

“-Nhưng cô chưa chào bằng bộ dạng này mà. Bằng con người thật của cô.”

“Đây mà là... con người thật của ta... sao...!”

Cô thì thầm, giọng rít lên đầy uất ức và đau đớn. Nhưng sức lực kháng cự trong cơ thể cô lại yếu ớt vô cùng, như thể cô cũng đang ngầm thừa nhận điều đó.

Ni cô Nga Mi vốn dĩ chuyên tu nội gia chân khí[note88817], không rèn luyện ngoại công gân cốt thô kệch như các môn phái khác.

Thế nên, nếu không vận nội khí hộ thân, cơ thể họ cũng chẳng khác gì những nữ nhi thường tình, liễu yếu đào tơ, mềm mại như nước.

Sự yếu đuối trần trụi ấy lại một lần nữa mê hoặc tôi, kích thích bản năng đen tối nhất trong lòng.

Có một thứ khoái cảm đê mê, tội lỗi đến từ việc cưỡng ép một kẻ mạnh mẽ phải làm điều họ không muốn trong trạng thái vô lực nhất.

Cánh tay Thanh Nguyệt bị tôi cưỡng ép giơ lên cao một cách gượng gạo. Tôi nắm trọn lấy cổ tay mảnh khảnh của cô và điều khiển nó vẫy vẫy về phía các Hậu Khởi Chi Tú đang chè chén trên lầu cao.

“Nào, nói đi. Ta đang ở đây.”

Thanh Nguyệt bị tôi khống chế cả hai tay, hoàn toàn mất khả năng phản kháng. Đầu cô ngoảnh sang một bên để trốn tránh thực tại, đôi chân khép nép vặn vẹo trong sự xấu hổ. Và trong nỗ lực giãy giụa yếu ớt đó, vòng ba mềm mại của cô cứ vô tình chạm nhẹ, cọ xát vào người tôi đầy khiêu khích.

"Chào đi, chào mau."

Bàn tay Thanh Nguyệt vẫy vẫy trong gió như chiếc lá vàng sắp rụng, run rẩy và bất lực.

“Ư ư... ức!”

“Bảo chào nhanh lên cơ mà? Định để ta làm hộ mãi à? Hay muốn ta hô to lên giúp cô?”

“Ư!”

Đúng lúc đó, Thanh Nguyệt gồng người lên, toàn thân căng cứng như thể sắp bùng nổ vì tức giận. Khoảnh khắc đó khiến tôi giật mình, suýt chút nữa lùi lại vì tưởng cô định phản công—

“-Th, Thì cũng phải... cho ta biết... chào thế nào chứ...!”

Thanh Nguyệt vặn vẹo người, ấm ức phản bác, giọng nghẹn ngào.

“...”

“...”

Cả tôi và cô ấy đều im bặt trong giây lát. Không gian như ngưng đọng lại. Không biết là do tôi ngạc nhiên trước phản ứng ngoan ngoãn đến khó tin của cô ấy, hay do lời cô ấy nói quá sốc. Cô ấy không cự tuyệt việc chào hỏi, cô ấy chỉ không biết cách chào hỏi một cách nhục nhã theo ý tôi.

Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chết tiệt. Hình như tôi mới là người sắp tẩu hỏa nhập ma vì hưng phấn quá độ đây. Thứ cảm xúc đen tối, nhớp nhúa ấy lại trỗi dậy, ngọ nguậy trong tâm trí như loài ký sinh trùng đói khát.

Tôi buột miệng ra lệnh trong vô thức, giọng khàn đặc:

“...Hãy nói với các đồng đạo rằng: ‘Xin lỗi, thực ra ta là một kẻ biến thái như thế này đây’.”

“Hức...!”

“Hãy thú nhận với họ đi. Rằng cô không hề thanh cao, thánh thiện như mọi người vẫn tưởng tượng đâu.”

Thanh Nguyệt run lên bần bật như người đang lên cơn sốt rét. Rồi cuối cùng, dưới áp lực của sợi dây xích và mệnh lệnh tuyệt đối, cô thì thầm bằng cái giọng chỉ đủ cho mình tôi nghe thấy, gấp gáp và hoảng loạn:

"Nhanh...! Ta chỉ muốn... kết thúc chuyện này nhanh thôi...!"

Đầu cô quay qua quay lại, ánh mắt đảo điên loạn quét qua đám đông xung quanh, sợ hãi ai đó sẽ nghe thấy. Sau khi thốt ra lời biện minh yếu ớt đó, Thanh Nguyệt lại chần chừ một lúc lâu, rồi lí nhí thú nhận, từng chữ như bị ép ra khỏi cổ họng:

“...X... Xin lỗi. Ư...!”

Vế sau dường như quá khó khăn, quá nặng nề để thốt ra thành lời, cô chỉ mấp máy môi rồi bỏ qua từ ngữ nhạy cảm nhất.

“...Không... cao quý... như mọi người nghĩ đâu.”

Cô kết thúc câu nói bằng một lời thú nhận tủi nhục, đứt quãng.

Bộp!

Ngay sau đó, có lẽ vì quá xấu hổ, cô dùng chút sức lực tàn dư giật mạnh cánh tay đang bị tôi giữ xuống.

“Hà... hà...”

Cô vội vàng giấu tay vào sâu trong lớp khăn voan để che đi khuôn mặt đang nóng bừng như lửa đốt. Tôi không bỏ lỡ thời cơ để tung ra "củ cà rốt" xoa dịu.

“Làm tốt lắm.”

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, vỗ về. Chỉ một cái chạm nhẹ cũng khiến Thanh Nguyệt giật mình thon thót như chim sợ cành cong. Tôi cảm nhận được cơ thể cô đang run rẩy nhè nhẹ dưới lòng bàn tay tôi.

“A...!”

Thanh Nguyệt dường như đã bị rút cạn chút sinh lực cuối cùng sau màn tra tấn tinh thần vừa rồi, cô ngã ngửa ra sau. Tôi phản xạ nhanh, dùng một tay nắm lấy tay cô, tay kia đỡ lấy vai cô để giữ thăng bằng. Lưng Thanh Nguyệt dựa hẳn vào lòng tôi, mềm nhũn. Ngay cả sự tiếp xúc thân mật, mờ ám đó cũng không đủ để cô tỉnh táo lại hay đẩy tôi ra.

“C... Chưởng quầy.”

Cô thì thầm trong tư thế đó, giọng yếu ớt, mong manh như sợi tơ trước gió.

“Ta... t, thực sự... không bước nổi nữa rồi.”

“Nghỉ một chút rồi-”

“-Không... không phải nói suông đâu.”

Thanh Nguyệt khó nhọc ngước mắt lên nhìn tôi qua lớp khăn voan, đôi mắt long lanh ngấn nước đầy vẻ van lơn.

“...Ch, Chân ta... thật sự nhũn ra... không còn chút sức lực nào nữa.”

**********

Đường Tố Lan lẳng lặng quan sát đám Hậu Khởi Chi Tú đang tụ tập, đôi mắt hờ hững như nhìn vào hư không.

Trên môi cô vẫn nở nụ cười xã giao hoàn hảo đến từng chi tiết, nhưng tận sâu trong đáy lòng chỉ tồn tại duy nhất một cảm xúc.

...Nhàm chán.

Tẻ nhạt đến mức muốn ngáp dài.

Các thành viên của Tiềm Long Hội đang hào hứng nâng ly, chúc tụng nhau vì đã kết nghĩa huynh đệ, tiếng cười nói vang rộn rã huyên náo cả một góc lầu... nhưng Đường Tố Lan chẳng cảm thấy chút rung động hay hứng thú nào.

Cô miễn cưỡng đến đây với hy vọng tìm kiếm chút cảm xúc gì đó để lấp đầy khoảng trống, nhưng rốt cuộc vẫn là dã tràng xe cát.

Thế giới trong mắt cô, từ trước đến nay, luôn là một màu xám tro ảm đạm và vô vị.

Không có thứ mình thực sự thích, nên chẳng biết niềm vui là gì.

Không có thứ mình thực sự ghét, nên cũng chẳng buồn tránh né hay phản kháng.

Vạn sự giai không, đời người hư ảo như bọt nước. Tại sao người ta cứ phải cố gắng đạt được điều gì đó bằng mọi giá chứ?

Dù có đạt được vinh hoa phú quý, thì cuối cùng cũng chẳng có hạnh phúc thực sự nào chờ đợi ở đích đến.

Ngoại trừ những khoảnh khắc hiếm hoi giam mình trong phòng kín (với hắn), cô luôn cảm thấy như mình đang vùng vẫy vô vọng giữa biển khơi mênh mông, không bến đỗ, mặc cho dòng đời xô đẩy.

Đường Tố Lan liếc nhìn Mặc Long đang cười nói sảng khoái, khí thế ngất trời.

“...Cũng không được lơ là. Mọi người chỉ tâng bốc chúng ta là kỳ tài, nhưng Trung Nguyên rộng lớn, cao thủ như mây...”

...Hắn ta lấy đâu ra nguồn nhiệt huyết vô tận để sống sôi nổi như thế nhỉ?

Rồi cô chuyển ánh nhìn sang Nam Cung Uyên, người đang trò chuyện với Bạch Đàm của phái Hoa Sơn với vẻ mặt ưu tư.

“...Nhưng tại hạ vẫn luôn thấy mình thiếu sót. Haha, nhưng buồn bã cũng chẳng giải quyết được gì. Sẽ có ngày kiếm đạo của tại hạ chạm tới ngưỡng Đế Vương...”

Nam Cung Uyên, sao hắn phải khổ sở, dằn vặt bản thân đến thế? Hắn cố gắng vùng vẫy trong cái lồng tư tưởng đó để làm gì?

Không hiểu nổi.

Đường Tố Lan không thể hiểu, cũng không muốn hiểu bất cứ ai trong số họ.

Chính vì thế, cô quay ra nhìn xuống đường phố Thành Đô tấp nập, tách biệt mình khỏi đám đông ồn ào.

Sự thờ ơ với những người xung quanh cho phép cô tận hưởng chút khoảng lặng hiếm hoi này.

Liệu uống thuốc độc thay cơm có giúp ta tìm lại cảm giác đang sống?

Hay phải chiến đấu đến mức máu chảy đầu rơi mới xác nhận được mình đang tồn tại?

Bỗng nhiên, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tim... cô thấy ghen tị với Thanh Nguyệt.

Ghen tị với dáng vẻ luôn nỗ lực vì một mục tiêu, một nguyên tắc nào đó.

Kể cả những hành động kỳ quặc khó hiểu của cô ta, tất cả đều chứng tỏ thế giới nội tâm của cô ta rất vững chắc, kiên định như bàn thạch.

Ngay cả trong buổi tụ họp quan trọng này, Thanh Nguyệt cũng chỉ xuất hiện chớp nhoáng rồi cáo bận rời đi không chút lưu luyến.

Nếu không có những tiêu chuẩn và nguyên tắc riêng, cô ta tuyệt đối không thể hành động dứt khoát, bỏ ngoài tai danh lợi như vậy.

Đúng lúc đó...

Đập vào mắt Đương Tố Lan là một bóng người khoác trên mình bộ trường bào màu xám bình thường, không chút đặc sắc...

...Nhưng khoan đã, hoa văn và chất liệu đó... là y phục chỉ dành riêng cho gia nhân của Đường Môn.

Bộ đồ thực dụng, thoải mái mà Đường Môn luôn phát cho người làm để họ mặc cho tiện việc chân tay.

Nhưng tại sao gia nhân Đường Môn lại đến đây giờ này?

Kỳ lạ thật.

Khuôn mặt người đó còn được che kín mít bằng khăn voan, đầy vẻ bí hiểm.

Và điều đáng nói là, bên cạnh người đó là một nam nhân đang nắm tay rất tình tứ. Mười ngón tay đan vào nhau chặt chẽ, trông như một đôi tình nhân lén lút trốn nhà ra ngoài hẹn hò.

Là ai nhỉ?

Trong số gia nhân Đường Môn, có ai to gan lớn mật dám dẫn tình nhân đi dạo phố công khai thế này không?

Đường Tố Lan lơ đãng quan sát người phụ nữ bí ẩn đó, rồi ánh mắt cô trượt sang người đàn ông bên cạnh.

“...Ơ?”

Cô nheo mắt lại, đồng tử co rút.

Người đàn ông bên cạnh, kẻ đang nắm tay âu yếm đó... trông quen mắt đến lạ.

Cái dáng người đó, phong thái đó... đã gặp ở đâu rồi thì phải.

...Không, không phải là quen.

Mà là khắc cốt ghi tâm. Hóa thành tro cô cũng nhận ra.

Là Hàn Thụy Trấn.

“...”

Đường Tố Lan mất một lúc lâu, chết lặng, để bộ não chấp nhận sự thật rằng người đàn ông đó chính là Hàn Thụy Trấn. Bởi cô không tin, cũng không dám tin hắn lại đang ở Thành Đô này.

Nhưng cô chắc chắn.

Khuôn mặt của kẻ đã từng dùng roi trừng phạt cô, kẻ đã khắc sâu nỗi sợ hãi lẫn khoái cảm vào tâm trí cô... làm sao cô có thể quên được?

Hắn đã kết đôi với một gia nhân của Đường Môn sao?

Vô lý. Chắc chắn là không có thời gian để làm việc đó.

“...A.”

Đúng lúc đó, một giả thuyết điên rồ xẹt qua tâm trí cô như tia chớp xé toạc màn đêm. Các mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối lại với nhau một cách đáng sợ.

Một người đã từng cảnh cáo cô, cấm cô không được đến gần Hàn Thụy Trấn nữa với ánh mắt đầy sát khí.

Một người từng tuyên bố sẽ không đến Thành Đô, rồi lại đột ngột thay đổi ý định vào phút chót.

Một người đi trước Đường Môn nhưng lại đến Thành Đô muộn hơn dự kiến.

Một người cũng chỉ tham gia Tiềm Long Hội chớp nhoáng rồi viện cớ rời đi ngay lập tức...

Và người đó, hiện tại không có mặt ở đây.

“...Không thể nào.”

Đường Tố Lan vô thức thì thầm, giọng run rẩy phủ nhận suy đoán kinh hoàng của chính mình.

Không đời nào.

Tuyệt đối không thể là Thanh Nguyệt được.

Đường đường là đệ tử Nga Mi, Thiên Niên Hoa băng thanh ngọc khiết... lại giả làm gia nhân, nắm tay đàn ông đi dạo phố?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
dưới chân đèn là nơi tối nhất
dưới chân đèn là nơi tối nhất
[Lên trên]
nội lực thâm hậu được tạo ra từ việc tu luyện tâm pháp, hơi thở và kinh mạch(Tinh - Khí - Thần), thay vì rèn luyện cơ bắp hay da thịt bên ngoài
nội lực thâm hậu được tạo ra từ việc tu luyện tâm pháp, hơi thở và kinh mạch(Tinh - Khí - Thần), thay vì rèn luyện cơ bắp hay da thịt bên ngoài