Một xúc cảm[note89774] gây nghiện đến điên người.
Mỗi cú đánh giáng xuống là một lần cảm nhận được sự đàn hồi, sức nặng và độ mềm mại tuyệt mỹ của da thịt ấy.
Càng đánh, càng siết chặt lấy nó, tôi càng cảm thấy biết ơn tạo hóa vì trên đời này lại tồn tại một thứ xúc cảm tuyệt vời đến thế.
Tôi sắp mất trí rồi.
Phải chăng vì đây là mông của Thanh Nguyệt nên mới kích thích đến vậy?
Là vì nó thuộc về Thanh Nguyệt nên mới tuyệt vời hơn, hay tồi tệ hơn? Tôi cũng chẳng rõ nữa.
Một mặt, đây là bờ mông thuần khiết, cao quý của một mỹ nhân mà chưa nam nhân nào trong võ lâm dám mơ tưởng chạm vào.
Nhưng mặt khác, đây cũng là bờ mông của một ả sát nhân máu lạnh đã tắm máu vô số người.
Không phải thì tương lai, mà là quá khứ và hiện tại.
Việc được tùy ý đánh đập, nắn bóp, rung lắc và vuốt ve mông của một tồn tại đáng sợ như thế cho đến khi nó đỏ ửng lên khiến tôi ngây ngất như phê thuốc.
Cảm giác như đang chìm đắm hoàn toàn vào vai diễn.
Giống như việc dù biết mình không phải cảnh sát, nhưng khi khoác lên mình bộ cảnh phục quá lâu, người ta sẽ ảo tưởng mình thực sự nắm quyền lực trong tay.
Dù biết rõ mình không thể hoàn toàn khuất phục được Thanh Nguyệt bằng sức mạnh, nhưng tôi đang chìm trong ảo giác ngọt ngào rằng mình đã làm được điều đó.
“Con khốn dâm đãng này. Vẫn còn muốn bị đánh nữa hay sao mà cứ lắc mông thế hả?”
Thanh Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy, tóc xõa tung.
Nhưng cô cũng không hề mở miệng phản bác.
Có vẻ món quà vừa rồi rất được lòng cô, nên thái độ đã trở nên ngoan ngoãn hơn hẳn.
Nhờ thế mà tôi cũng chẳng ngần ngại vung tay thêm vài cú nữa.
...Vốn dĩ, Thanh Nguyệt cũng muốn nhân cơ hội này để phô trương trước mặt Đường Tố Lan.
Nên đương nhiên là cô ta sẽ nghe lời hơn.
Con M điên khùng này. Dám lấy việc bị đánh ra để khoe khoang chiến tích.
Thật sự là một tư duy mà tôi không thể nào tưởng tượng nổi.
Không hổ danh là Thiên Kiêu Chi M. Tư duy đúng là khác người thường.
Tôi định nắm lấy dây xích, nhưng sực nhớ ra vừa nãy đã tháo nó ra để đeo vòng cổ cho cô ấy.
Thế nên, tôi luồn một ngón tay vào chiếc vòng cổ mảnh mai ấy và kéo căng nó ra.
“Híc!”
Thanh Nguyệt giật mình, thẳng lưng dậy ngay lập tức, mắt mở to kinh hãi.
Phản ứng dữ dội đến mức chính tôi cũng phải ngạc nhiên.
Cô ấy vội vàng nắm lấy tay tôi đang giữ vòng cổ, lắc đầu lia lịa, van xin.
“Đ, Đứt mất...!! Đ, Đừng mà...!”
“Hả?”
Tôi chỉ định hỏi xem sao phản ứng mạnh thế, nhưng Thanh Nguyệt dường như hiểu sai ý, cô cụp mắt xuống, giọng nói trở nên dè dặt, run rẩy hơn hẳn:
“S, Sẽ đứt mất... Ta, ta vừa mới được nhận mà... Đừng làm hỏng nó...”
Nhìn vẻ mặt thực sự lo sợ của cô, tôi cũng nhẹ nhàng rút tay ra.
Cái thứ này có gì đâu mà quý hóa thế.
Thực ra cái vòng cổ này cũng chỉ là thứ tôi làm vội từ mảnh da gấu thừa, vì chẳng nghĩ ra được món quà gì khác đặc sắc.
Tuy là da gấu thượng hạng nhận được từ Phương Phi Nhiên nên chất lượng rất tốt, nhưng nó chẳng phải đồ đắt tiền, cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức chế tác.
Hơn nữa, cái này đâu có đeo ra đường được, phải giấu đi mà dùng chứ.
Hoặc coi như đồ dùng một lần để tạo không khí rồi vứt đi cũng được mà.
Sao cô ấy lại thích đến thế nhỉ? Coi như báu vật vậy?
Dù là ni cô đi chăng nữa, chẳng lẽ cô ấy không tự thấy cái này không thể đeo công khai sao?
Bản thân vật này toát lên một sự dâm dục, lệ thuộc khó tả.
“Đứt thì đã sao? Ta làm cái khác.”
“...! Đừng nói gở thế.”
Thanh Nguyệt nhíu mày phản đối gay gắt, như thể tôi vừa xúc phạm tín ngưỡng của cô.
Làm tôi cũng phải giật mình theo.
CHÁT!!!!
“Hư ư ư...!!”
Để lấy lại thế chủ động, tôi quất mạnh vào mông cô một cái thật đau.
Cặp mông rung lên theo lực đánh, thu hút mọi ánh nhìn thèm khát.
“Ánh mắt đó là sao hả? Muốn gì, Nguyệt Nhi? Dám lườm ta à?”
“Hư a... Hư ư... Không dám...”
Lại một lần nữa vượt qua cửa ải.
Tôi nói với Thanh Nguyệt, giọng nghiêm túc:
“Dù sao thì, giữ gìn món quà cho kỹ vào. Đừng có đeo lung tung trước mặt người khác. Đây là bí mật riêng của chúng ta.”
Nghe thấy cụm từ "bí mật riêng của chúng ta", Thanh Nguyệt mở to mắt, rồi lại liếc nhìn Đường Tố Lan một cái đầy ẩn ý và đắc thắng.
“...”
Ơ kìa.
Đường Tố Lan đã cúi gằm mặt xuống đất từ lúc nào, đôi vai run nhẹ.
Có vẻ khoảnh khắc này chẳng thú vị gì với cô ấy cả.
‘Công tử, ta nể mặt ngài một chút mà ngài đã lên mặt rồi. Đủ rồi đấy.
Từ nay đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.’
...Cảm giác như cô ấy sắp nói ra những lời tuyệt tình như vậy.
Nhưng mà, hừm.
...Nói thật thì thế cũng tốt mà?
Miễn là không xảy ra rắc rối gì lớn, thì tôi cũng chẳng muốn dây dưa vào mấy chuyện tình cảm phức tạp này.
Cũng chỉ vì chuyện hôn sự của Đường Tố Lan mà tôi đã dấn sâu vào giang hồ quá mức cho phép.
Nào là Hạ Ô Môn, rồi Ngụy Thiên Thương, Gia Cát Long, Độc Vương... quá nhiều rắc rối.
Chưa gì tôi đã thấy lo lắng về hậu quả rồi.
Tất cả là tại Đường Tố Lan...
...À không, sao lại đổ tại cô ấy được.
Là do tôi tự gây ra hàng loạt hiệu ứng cánh bướm thôi.
Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng...
“Đ, Đau quá...!”
“Á.”
Trong lúc mải suy nghĩ vẫn vơ, tôi vô thức bóp mông Thanh Nguyệt như bóp túi giảm stress.
Nhận ra điều đó, tôi hoảng hồn rụt tay lại.
...Nguy hiểm thật.
Thích quá nên cứ mất kiểm soát thế này.
Đừng quên mày đang nắm mông hổ dữ đấy. Một sai lầm là mất mạng.
Dù sao thì, có vẻ Đường Tố Lan cũng sắp không chịu nổi sự phớt lờ này nữa rồi.
Tôi nuốt nước bọt, quyết định kết thúc màn kịch hôm nay.
Tôi dùng mu bàn tay vuốt nhẹ dọc theo khe mông Thanh Nguyệt, xoa dịu.
“Hư a a...”
Lòng bàn tay tôi cũng đau rát vì đánh mông Thanh Nguyệt nãy giờ.
Tôi dùng phần mu bàn tay chưa sưng ấn nhẹ vào bờ mông mềm mại ấy, cảm nhận rõ rệt sức nóng hầm hập tỏa ra từ da thịt cô.
Đánh cũng nhiều thật. Mông Thanh Nguyệt đã đỏ ửng lên một cách đẹp mắt, quyến rũ.
Nếu đánh thêm nữa có thể sẽ chuyển sang bầm tím, mà tôi vốn không thích bầm dập đến mức đó.
Tôi chỉ thích những vết ửng hồng như ráng chiều thôi.
A... nhưng mà.
Thật sự không nỡ buông cái mông này ra chút nào...
Phải làm sao đây.
Biết bao giờ mới được sờ lại lần nữa?
Cái này có khác gì ma túy đâu? Biết là hại thân mà không cai được...
Tuy nhiên, tôi nén tiếng thở dài tiếc nuối, ghé sát vào tai Thanh Nguyệt:
“Hôm nay đến đây thôi.”
Cơ thể Thanh Nguyệt giật nhẹ, hụt hẫng.
Rồi cô lắc đầu, nói gấp gáp:
“Ta, ta sẽ không kêu đau nữa đâu. Thế nên... thêm chút nữa...”
...Muốn làm thêm à? Con điên khổ dâm này.
Sao lại đòi hỏi thêm chứ...
À. Lại thấy rồi.
Ánh mắt Thanh Nguyệt vẫn đang hướng về phía Đường Tố Lan.
Thật sự là cô nàng đang cố ép bản thân chịu đựng chỉ để khoe mẽ với Đường Tố Lan.
Hèn gì tôi thấy thái độ ngoan ngoãn của cô ấy hôm nay lạ lắm.
Việc điều tiết là trách nhiệm của tôi.
Tôi lắc đầu kiên quyết:
“Không. Ta thích mông cô lúc này nhất, nó là đẹp nhất.”
“Ư!”
“Ta không muốn phá hỏng nó thêm nữa. Hãy giữ lấy những dấu vết ta để lại và về đi.”
Thanh Nguyệt cẩn thận ngồi dậy, chỉnh lại y phục xộc xệch.
Cô quỳ gối ngay ngắn bên cạnh tôi, ngước mắt nhìn lên đầy mong đợi.
“...”
“...”
Sau một hồi nhìn nhau say đắm, tôi mới nhận ra cô ấy muốn gì.
Tôi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cô ấy, vỗ về tấm lưng mảnh khảnh, thì thầm:
“Hôm nay cô làm tốt lắm. Ngoan lắm.”
Thanh Nguyệt cúi đầu, tựa trán vào ngực tôi, tận hưởng hơi ấm.
Khóe miệng cô ấy nhếch lên, gật đầu mãn nguyện.
Đúng là phải có màn an ủi mới chịu được.
...Vậy nghĩa là giờ tôi cũng phải an ủi Đường Tố Lan sao...
Cô ấy vẫn cứng đờ trong tư thế cũ nơi góc phòng.
Quỳ gối, bị trói, cúi gằm mặt xuống đất, bất động như tượng đá.
“...”
...Trông hơi đáng sợ đấy? Sao cứ im lìm từ nãy đến giờ thế?
Thực lòng mà nói, hình phạt này có gì đâu?
Trò chơi "bỏ mặc" này được coi là cực kỳ nhẹ nhàng trong giới SM mà...?
Tôi đâu có bắt cô ấy đứng tấn, hay bắt úp mặt vào tường.
Cũng chẳng nhét trứng rung vào người cô ấy, chỉ đơn giản là để cô ấy ngồi yên xem thôi mà...?
Mải mê với cái mông của Thanh Nguyệt quá nên tôi chẳng để ý Đường Tố Lan đã "hóa đá" như thế từ bao giờ.
Tôi nhìn sang Thanh Nguyệt.
Tôi cẩn thận chỉnh lại võ phục cho cô ấy, rồi đưa tay định tháo chiếc vòng cổ ra.
Soạt!
Ngay lập tức, Thanh Nguyệt rụt cổ lại, cảnh giác hỏi, tay che lấy cổ:
“...Sao cứ định đụng vào quà của ta thế?”
“Hả?”
“Đã cho rồi là của ta, chưởng quầy. Đừng hòng đụng vào đồ của ta. Ta không trả đâu.”
“...”
Cái thái độ gì đây, nhưng giờ không phải lúc để chấp nhặt.
“Trò chơi hôm nay kết thúc rồi, cởi ra rồi về đi. Đeo cái đó ra đường người ta tưởng cô bị điên đấy.”
“Cởi hay không là việc của ta. Với lại... cùng về đi.”
“Ta còn phải cởi trói cho Đường Tố Lan đã. Không thể để cô ấy thế này mãi được.”
“Cứ thế mà về-”
“-Nguyệt Nhi.”
Tôi gằn giọng lạnh lùng, nghiêm khắc.
“Hôm nay cô định bướng bỉnh đến mức nào nữa? Đừng để ta cáu.”
Ta đã chiều cô đủ rồi mà.
Không thấy Đường Tố Lan đang ngồi im thin thít, sát khí đằng đằng kia à?
Cô không thấy sợ sao!
Dù sao thì võ công hai người vẫn ngang ngửa nhau mà... cô chạy được chứ tôi thì không.
Thanh Nguyệt tỏ vẻ không hài lòng, nhưng dường như đang ngẫm lại những chuyện vừa xảy ra nên cô khựng lại một chút.
Rồi cô nhìn Đường Tố Lan, sờ sờ chiếc vòng cổ một cách trân trọng, lại nhìn Đường Tố Lan với vẻ thương hại, rồi gật đầu.
Cô đứng dậy một cách khó nhọc, tay xoa xoa mông.
“A... sưng hết rồi. Đi lại khó khăn quá.”
Nhận ra ánh nhìn của tôi, cô đỏ mặt nói:
“...Về trước thì hơi kỳ, ta đợi bên ngoài nhé. Ta canh chừng cho.”
“Hả? Không, cứ về tr-”
“-Thế nhé.”
Thanh Nguyệt nói dứt lời liền nhảy phắt qua cửa sổ, biến mất vào màn đêm.
Tôi bước đến bên cửa sổ nhìn xuống, thấy Thanh Nguyệt đang ngồi bệt dưới đất trong sân, vừa xoa mông vừa xuýt xoa.
Tay kia thì mân mê chiếc vòng cổ, tạm thời ngồi yên đó như hộ pháp.
“...Haa.”
Thôi thì cô ấy chịu ngồi yên là tốt rồi, tạm thời không quan tâm nữa.
Giờ tôi mới quay sang nhìn Đường Tố Lan.
Và chậm rãi bước về phía cô ấy.
Cảm nhận được tôi đang đến gần, cô ấy giật mình run rẩy mạnh.
Rồi cô ấy thì thầm, giọng khàn đặc:
“...Cởi ra.”
Hộc.
Giọng nói lạnh lẽo, vô cảm hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Phản ứng của Thanh Nguyệt tôi nắm rõ vì tôi dính sát vào cô ấy.
Phản ứng khi tôi bóp mông cô ấy.
Biểu cảm, hơi thở, nhịp run rẩy lúc đó... tôi đều cảm nhận được nên mới có thể ứng biến.
Nhưng Đường Tố Lan thì khác. Tôi đã bỏ mặc cô ấy quá lâu.
Giờ tôi mới nhận ra cô ấy đang ở trong trạng thái nguy hiểm này.
Cố nén sự lo lắng đang dâng lên, tôi nói giọng hòa giải:
“Tố Lan à. Hôm nay ta-”
“-MUỘN RỒI!”
Cô ấy bất ngờ hét lên, tiếng hét xé toạc cổ họng.
Tim tôi đập thịch một cái rõ to.
“...Hả?”
“Muộn rồi! Quá muộn rồi, quá muộn rồi!! Cởi ra, cởi ra, cởi ngay cho ta!! Đồ khốn !!”
Đường Tố Lan bắt đầu gào thét, giãy giụa như trút hết những gì đã kìm nén, uất ức bấy lâu.
Những cảm xúc thảm hại, tổn thương, ghen tuông mà cô cố giấu trước mặt Thanh Nguyệt giờ đây tuôn trào không kiểm soát như đê vỡ.
Tôi bình tĩnh tiến lại gần, bắt đầu cởi trói cho cô ấy từng chút một.
Và cố gắng biện minh.
Với thái độ ra dáng nhất có thể.
“Hôm nay ta phạt cô như vậy là vì trò đùa của cô khiến ta rất khó xử. Cô phải hiểu-”
“Ta không muốn nghe! Không nghe!
Chỉ vì thế mà ngài đối xử với ta như vậy sao? Ngài là cái thá gì chứ! Sao ngài dám phớt lờ ta!”
Trong lúc nơm nớp lo sợ cởi trói, đầu tôi vẫn nhảy số liên tục.
Dù tình huống có bất ngờ đến đâu thì vẫn phải tuân thủ quy trình.
Tức là... đã bắt nạt rồi... thì tiếp theo là củ cà rốt .
An ủi, đúng rồi. Phải an ủi ngay lập tức.
Khi sợi dây thừng vừa tuột hết, Đường Tố Lan chống tay xuống sàn một cách yếu ớt, người đổ gục xuống.
Tôi nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy vào lòng và nói:
“Nhưng mà cô chịu đựng giỏi lắm.
Cô nghĩ ta thực sự không nhìn thấy một Tố Lan xinh đẹp thế này sao? Trò chơi hôm nay là 'bỏ mặc'. Ta không ngờ cô lại ghét nó đến thế, lần sau thì-”
“-Lần sau?”
Khí thế của Đường Tố Lan bỗng trở nên hung dữ, sát khí bùng lên.
Phập!!
“Hự!”
Ngay sau đó, cô ấy vòng tay ôm chặt lấy eo tôi.
Eo tôi như muốn gãy đôi, lục phủ ngũ tạng đảo lộn.
Ủa?
Cái eo cường tráng của tôi sao lại yếu nhớt như đậu phụ trước một con M liễu yếu đào tơ thế này...
...A, cô ấy vận nội công rồi.
“T, Tố Lan, từ từ đã...!”
Tôi không thở nổi. Mặt tím tái.
Cô ấy siết tôi như con trăn khổng lồ siết con mồi.
Tôi hoảng hốt cố gỡ tay Đường Tố Lan ra.
Nhưng cô ấy không hề nhúc nhích, cứng như thép nguội.
“Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét!!! Đồ tồi!!”
Đường Tố Lan vùi mặt vào ngực tôi, siết chặt eo tôi và gào lên trong nước mắt.
Tôi cảm nhận được sự ướt át lạ thường nơi lồng ngực thấm qua lớp áo.
“Chơi đùa với ta như thế vui lắm sao? Tỏ ra thích ta rồi lại đối xử thế này vui lắm à!! Tại sao lại bỏ mặc ta!!”
“T, Ta có bao giờ...”
“Im đi! Trên đời này chưa từng có ai đáng ghét như công tử cả!!”
Lời nói đó khiến tôi sợ hãi tột độ.
Cánh tay đang siết chặt eo tôi vẫn không buông, nhưng thứ đáng sợ hơn cả là giọng nói run rẩy, vỡ vụn của cô ấy.
Tiếng khóc và cơn thịnh nộ của cô ấy cùng lúc khoan vào tai tôi khi tôi đang nín thở.
Có khi nào cô ấy định bẻ gãy eo tôi thật không? Giết tôi rồi tự sát?
C, Có nên gọi Thanh Nguyệt vào cứu không nhỉ?
Cái nỗi sợ hãi về tính mạng mà tôi từng cảm nhận từ Thanh Nguyệt, giờ đây lờ mờ xuất hiện ở Đường Tố Lan.
Đứa trẻ to xác hay cười đùa phụt phụt biến mất, thay vào đó là Độc Phụng đầy thù hận, tổn thương đang trỗi dậy.
Lúc đó, Đường Tố Lan ngẩng đầu lên khỏi ngực tôi.
“...!”
Khóe mắt đỏ hoe, sưng húp, nước mắt đọng lại chảy dài trên má.
Nước mũi hơi chảy ra dính dính trông thật thảm hại nhưng cũng thật đáng thương.
...Khóc rồi sao?
Hức, cô ấy hít một hơi nhỏ, nuốt nước mắt vào trong rồi trừng mắt nhìn thẳng vào tôi với đôi mắt rực lửa.
Và rồi, với vẻ mặt nghiêm túc không còn chút cợt nhả nào, cô ấy thì thầm từng chữ:
“Tứ Xuyên Đường Môn không bao giờ quên.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
...Sao lại nói câu đó với tôi?
Đó là câu Độc Vương nói với Thanh Nguyệt sau khi Đường Tố Lan bị giết mà.
Và sau đó, cả cô trai Đường Chí Vân cũng tiếp nối, trở thành lời thề báo thù khắc cốt ghi tâm của cả gia tộc Đường Môn.
“Tố Lan à, bình tĩnh một chút-”
“-Từ giờ trở đi, ta sẽ ghét công tử đến chết.
Chuyện hôm nay ta tuyệt đối sẽ không quên. Mối thù này ta sẽ trả gấp 10 lần, đó chính là phong cách của chúng ta!”
Không, đã bảo là màn chơi nhẹ nhàng thôi mà!! Sao lại cay cú đến thế!!
Trước đây chơi mấy trò nặng đô hơn, đánh đòn đau hơn cô vẫn nhận hết cơ mà, sao cái này lại...!!
Hay là cô thích tôi thật?
...Mẹ kiếp, làm gì có chuyện đó? Tôi đã hỏi rồi và cô bảo không phải, còn chê tôi xấu còn gì.
Lá ngọc cành vàng như cô thì tiếc gì một thằng như tôi mà phải thích?
Ngụy Thiên Thương, Gia Cát Long, Nam Cung Nhiên, toàn cực phẩm nhân gian mà cô còn đá bay cơ mà.
Dù tâm địa có hơi vặn vẹo, nhưng bề ngoài bọn họ đều là nhân trung long phượng.
Còn Đường Tố Lan là người mở mồm ra là chê bai tôi, hạ thấp tôi...
Đại tiểu thư Tứ Xuyên Đường Môn lại đi thích một thằng ăn mày?
Bệnh ảo tưởng nặng quá rồi đấy. Tỉnh lại đi.
Chắc là do không được chơi cùng, bị quê mặt nên cáu thôi, nghe có lý hơn.
Đường Tố Lan vẫn không buông eo tôi ra, lại hét lên lần nữa vào mặt tôi:
“Ta sẽ hành hạ ngươi, thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều!! Cho ngươi sống không bằng chết!”
Giọng nói nghẹn ngào vì khóc lóc đó ngược lại càng khiến tôi rùng mình.
Hành hạ tôi ư.
Cảm giác như tôi đang chứng kiến cảnh một con Brat vì một chuyện không vừa ý mà thức tỉnh theo hướng tồi tệ nhất.
“Ta sẽ bám theo ngươi cả đời! Cho đến khi ngươi phải quỳ xuống cầu xin ta tha thứ! Thế nên là...”
Tôi thậm chí không dám nuốt nước bọt.
Đôi mắt cô ấy lóe sáng một tia chiếm hữu điên cuồng.
“Thế nên là, cứ chờ đấy. Ta sẽ không buông tha cho ngươi đâu.”
7 Bình luận
mồi câu giận dữ