Web Novel

Chương 1 - Thiên Niên Hoa (1)

Chương 1 - Thiên Niên Hoa (1)

Giữa sườn núi tối tăm, nơi ánh trăng chẳng thể nào chạm tới.

Gió quất mạnh vào cành cây như móng vuốt thú dữ đang cào xé, mang theo mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Tôi nuốt ngược hơi thở đang run rẩy vào trong, tay bịt chặt miệng. Trái tim đập điên cuồng, tiếng thình thịch vang vọng làm ù cả tai.

...Thế nhưng, ngoại trừ tiếng tim đập ấy ra.

Im lặng.

Không, phải nói là mọi thứ đã chìm vào tĩnh lặng mới đúng.

Tôi nép mình trên cây, chậm rãi đảo mắt quan sát xung quanh.

Những tiếng ục ục như chọc tiết heo cùng tiếng kim loại va chạm chát chúa mới nãy còn vang rền, giờ đã hoàn toàn tắt lịm.

Trận huyết chiến của đám võ lâm nhân sĩ bắt đầu từ chập tối đã kết thúc.

Giờ đây, chỉ còn tiếng cú kêu thỉnh thoảng vang lên lấp đầy khoảng không tĩnh mịch.

“...”

「 Bây giờ là cơ hội để chuồn êm chăng? 」

“...”

...Yên ắng quá.

Tôi dỏng tai nghe ngóng thêm một lúc lâu nữa, nhưng tuyệt nhiên không thấy hơi người, cũng chẳng nghe tiếng bước chân nào.

Được, chính là lúc này.

「 Té lẹ thôi. 」

Tôi nhìn trước ngó sau rồi cẩn thận di chuyển.

Bởi vì ngồi trên cành cây quá lâu nên chân cẳng tôi đã tê rần...

Soạt~, cùng với tiếng động nhỏ, tôi trượt người xuống thân cây.

-Bộp!

“Ưm!”

Cảm giác ươn ướt, nhũn nhão dưới chân khiến tiếng hét suýt trào ra khỏi họng, tôi phải cố sống cố chết nuốt ngược vào trong.

Cúi đầu xuống nhìn.

...Là xác chết.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, khuôn mặt nát bấy của tử thi lộ ra.

Chẳng biết đây là mặt người hay là đống thịt vụn nữa.

Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng giết chóc bệnh hoạn đó, nỗi sợ hãi nuốt chửng lấy tôi. Tôi toan quay người bỏ chạy thì-

“...Ngài có bị thương ở đâu không?”

Giọng nói vang lên ngay sau lưng làm tôi đóng băng tại chỗ.

Mắt không dám liếc, chân không dám nhấc.

“Ta cứ thắc mắc bao giờ ngài mới định xuống.”

Như thể xuất hiện từ hư không, tiếng bước chân nhẹ nhàng như mèo, khẽ khàng đạp lên lá khô, có ai đó đang tiến lại gần.

Nhưng với tôi, tiếng bước chân nhẹ tênh ấy chẳng khác nào tiếng chân cọp.

-Sột soạt... sột soạt... cộp.

Cô ta dừng lại ngay sau lưng tôi.

Thấy tôi cứng đờ như tượng đá, cô ta khẽ nói.

"Chúng ta, hay là nhìn thẳng vào mắt nhau mà nói chuyện nhỉ?"

“...”

Nuốt khan một ngụm nước bọt, tôi gượng gạo xoay cái cơ thể cứng ngắc lại.

Khoảnh khắc quay đầu, ánh trăng tình cờ chiếu rọi khuôn mặt cô ta.

Tôi cảm thấy như nghẹt thở.

 Sợ thì sợ thật đấy nhưng...

...Quả nhiên, nhân vật chính của thế giới này ai cũng đẹp đến vô lý.

Dù đã nhìn thấy vài lần từ xa, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đối mặt ở cự ly gần thế này.

Nhưng mà tại sao lại là cái tình huống chó má này chứ!

Tôi chỉ mò lên đây kiếm nấm về làm canh ăn tối thôi mà...!

Sao lại phải chứng kiến cái cảnh này...!

Mái tóc đen nhánh óng ả dài xuống tận ngực, được búi nhẹ ra sau bằng một cây trâm.

Đôi mắt sắc sảo, dung mạo vừa lộng lẫy vừa khí phái.

Cứ như một bức tranh thủy mặc  [note87950] sống động vậy.

...Nếu có bức tranh thủy mặc nào được vẽ bằng máu thì chính là nó đấy.

Khắp người dính đầy máu tươi nhớp nháp, cô ta thì thầm.

“...Tưởng ai, hóa ra là Chưởng quầy [note87926] tiệm da trong thôn.”

Cái dáng vẻ uy hiếp này, thật không thể nào tưởng tượng nổi từ vẻ cao sang thường ngày của cô ta.

“Từ bộ giáp da cứng cáp đến mấy món dụng cụ kỳ lạ, Nga Mi phái chúng tôi cũng chịu ơn Chưởng quầy nhiều.”

Nghe đến đoạn "dụng cụ kỳ lạ" tôi hơi giật thót, nhưng miễn là cô ta chưa nhìn thấy cái tầng hầm của tôi là được.

Quan trọng hơn, trong đầu tôi chỉ hiện lên đúng một suy nghĩ.

....Khốn khiếp.

Cô ta biết mặt mình à?

Cô ta nói.

“Chưởng quầy, chắc cũng biết ta chứ?”

Tôi run lẩy bẩy đáp.

“...Thanh, Thanh Nguyệt tiểu thư [note87927].”

Tên, à không, pháp danh là Thanh Nguyệt [note87928].

Nhị Thế Đệ Tử [note87929] của Nga Mi phái. Tuổi đời vừa qua đôi mươi. [note87930]

Ngôi sao mới của Chính phái, được giang hồ xưng tụng là “Thiên Niên Hoa”[note87931] của Nga Mi Phái.

Một con quái vật đã sớm trở thành nhất lưu cao thủ.

Việc tôi nắm bắt được danh tính của thế giới mà mình xuyên không vào cũng là nhờ có cô ta.

Nhớ lại hồi đó, khi mới xuyên vào thân xác thằng ăn mày mồ côi được 3 ngày.

Việc xuyên không thì tôi cũng chấp nhận rồi, nhưng hoàn toàn mù tịt không biết mình đang ở cái xó xỉnh nào.

Là game võ lâm? Tiểu thuyết? Hay phim điện ảnh?

‘Nguyệt Nhi, chào hỏi đi con.’

Câu hỏi mơ hồ đó đã kết thúc ngay khoảnh khắc Chưởng môn nhân Nga Mi phái xuống núi.

Cô gái nhỏ trạc tuổi tôi khi ấy, đã tự giới thiệu bản thân trước đám đông dân làng đang xúm lại.

‘...Tiểu nữ là Thanh Nguyệt. Sẽ còn gặp lại mọi người khi hạ sơn làm nhiệm vụ cho sư môn. Mong được mọi người giúp đỡ.’

Thanh Nguyệt của Nga Mi phái.

Nghe cái tên là tôi ngộ ra ngay.

‘A, đệt.’

...Đây là 『 Huyết Lộ 』.

Theo nguyên tác, một khi Ma Giáo trỗi dậy, hàng tá nhân vật phụ sẽ bị tàn sát không thương tiếc. Bọn họ ngã xuống như ngả rạ, bị cuốn phăng đi như lá rụng mùa thu với kết cục bi thảm tột cùng.

Và Thanh Nguyệt đứng ngay giữa bi kịch đó.

Tôi biết quá rõ kịch bản này.

Hiện tại, cô ta là 'hậu khởi chi tú' [note87932] gánh trên vai kỳ vọng của cả Chính phái, nhưng rồi tâm ma sẽ sớm nuốt chửng lý trí, biến cô ta thành kẻ phản bội sư môn.

Thời gian trôi qua, đóa hoa ấy sẽ hóa thành một trong Thất Thiên của Ma Giáo — một trong bảy tuyệt thế cao thủ đứng trên đỉnh cao của sự tàn độc.

Cô ta sẽ bước lên đỉnh cao quyền lực, nơi mà một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi cả đời không dám mơ tới.

Dưới tay cô ta, dân đen vô tội bị gót chân cô ta chà đạp. Cô ta chính là tai ương sẽ giày xéo thế giới này.

Ngay khoảnh khắc đó tôi đã quyết tâm.

Võ lâm? Giang hồ? Bố mày dí b*ồi vào quan tâm.

Vốn dĩ dù có biết trước tương lai thì tôi cũng chẳng có ý định làm anh hùng, cũng chẳng đủ tự tin đi cướp cơ duyên hay bí kíp của nhân vật chính để trở thành kẻ mạnh.

Thứ quen tay với tôi chỉ có bàn phím, smartphone với nghịch “ớt” [note87933] thôi, bảo tôi cầm kiếm kiểu gì?

Đào đâu ra cái dũng khí đó?

Thế nên tôi chọn cách sống của một con rùa rụt cổ. Núp kỹ chờ thời, đằng nào cuối truyện chả Happy Ending.

Thoắt cái đã 10 năm.

Suốt thời gian đó, tôi triệt để không dây dưa gì với Thanh Nguyệt.

Nước sông không phạm nước giếng. Cứ ngỡ hai ta sẽ mãi là hai đường thẳng song song.

…...Thế mà định mệnh lại khéo trêu ngươi.

Tôi liếc mắt nhìn đống xác chết la liệt.

...Con điên này, hình như rơi vào tâm ma rồi.

Tôi tưởng chuyện đó phải xảy ra muộn hơn chứ.

Thấy tôi theo bản năng cụp mắt xuống, cô ta nói.

“Ngài không cần phải sợ hãi thế đâu. Ta có định làm gì đâu nào.”

Mười năm, hai ngã rẽ. Cái sự khác biệt một trời một vực ấy, giờ đây thấm thía hơn bao giờ hết.

“...Nếu vận số không tốt thì ngài đã đụng độ bọn sơn tặc rồi... Tính ra là ta đã giúp ngài đấy chứ...”

“Th, thì...”

...Nói cũng chẳng sai.

Tôi vội vàng chắp tay hành lễ.

“Đ..- Đa tạ tiểu thư. Nhờ ơn tiểu thư ra tay mà cái mạng quèn của tiểu nhân mới được giữ lại.”

“...Chỉ là làm theo lời dạy của Nga Mi mà thôi.”

Đôi mắt cô ta cong lên như vầng trăng khuyết.

Mùi máu tanh tưởi xộc thẳng vào mũi làm tôi suýt nôn ọe.

Hai chữ Nga Mi (峨嵋) thêu dọc trên ngực trái bộ võ phục của cô ta cũng đã nhuộm đẫm máu.

Nói đến Nga Mi thì là môn phái thế nào?

Có nhiều điểm khác biệt, nhưng tôi hay ví von là Thiếu Lâm Tự phiên bản nữ.

Một trong Cửu Phái Nhất Bang.

Là danh môn thuộc Chính Phái mang đậm màu sắc Phật Giáo, chịu ảnh hưởng cả Đạo Giáo nên cực kỳ coi trọng đạo đức, giới luật và lối sống cấm dục.

Nơi quy tụ những nữ võ nhân sống cả đời thanh tịnh.

Và.... Vốn dĩ là môn phái tránh sát sinh đến mức tối đa.

Đôi mắt híp lại đáng yêu kia, giờ khẽ mở ra.

Cô ta hỏi.

“...Chắc ngài thấy hết rồi nhỉ.”

Dù đã đoán trước, nhưng cô bé e thẹn nấp sau chân Chưởng môn năm nào giờ không còn nữa.

“...Khó xử thật đấy. Ta cũng đâu định làm đến mức này...”

“L, Lũ đáng chết thì phải chết thôi mà!”

Tôi buột miệng hét lên theo bản năng.

Tôi còn hùa theo cô ta, đá bẹp bẹp mấy cái vào đống thịt vụn vương vãi dưới đất, cố gắng đá nhẹ hều nhất có thể.

Đá mạnh quá thì tởm lắm.

“S, Sơn tặc thì chết là đáng lắm...! Đúng rồi! Nhìn tiểu thư hào sảng trừng trị bọn sơn tặc, tôi thấy hả dạ vô cùng!”

Cô ta chậm rãi đưa ngón tay dính máu lên cằm.

“...Đúng là lũ người đáng chết thật.”

Nói rồi, cô ta như đang tự hợp lý hóa cho bản thân.

"Lũ Tà phái cũng tàn độc muốn lấy mạng chúng tôi... Chẳng lẽ chúng tôi phải khoanh tay chịu chết sao?”.

Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt lại, rồi nói với tôi với vẻ mặt thoáng chút hỗn loạn.

"...Nói như vậy... ngài có thấy ta kỳ lạ không?"

Đúng là lũ đáng chết thật.

...Nhưng câu đó thốt ra từ miệng một môn đồ cửa Phật thì nghe cấn vãi.

Giống như việc một nhà sư Thiếu Lâm tàn bạo đồ sát sơn tặc, dù có nói thế nào thì trông vẫn sai sai.

“...”

Thấy tôi im lặng, Thanh Nguyệt cười khẩy.

“...Quả nhiên, là ta bị vặn vẹo đúng không?”

Tôi muộn màng nhận ra sai lầm của mình, vội cúi rạp đầu xuống.

“K, Không phải đâu ạ! Rõ ràng tiểu nhân đã bảo là đám đáng chết mà...”

Cô ta bước một bước về phía tôi.

-Sột soạt.

Theo phản xạ, tôi cũng lùi lại một bước.

-Cộp.

Thấy vậy, cô ta lại tiếp tục tiến đến, lì lợm không buông.

-Sột soạt.

“...Nếu ta không kỳ lạ, tại sao ngài lại tránh?”

“V, Vì đây là lần đầu tiên có một nữ nhân xinh đẹp như tiểu thư tiến lại gần nên...”

Nghe câu trả lời của tôi, Thanh Nguyệt cười giả lả, nhưng rồi nụ cười ấy cũng từ từ cứng lại.

Tim tôi cũng thế, cứng ngắc luôn.

Một khoảng lặng dài bao trùm giữa hai chúng tôi.

“...”

“...”

...Hả?

Tâm ma sâu quá rồi à?

Thanh Nguyệt phá vỡ sự im lặng, thì thầm.

“...Hàn Chưởng quầy. Nếu Chưởng Môn Nhân biết được dáng vẻ này của ta thì người sẽ thất vọng lắm... Ta rất khó xử về chuyện đó...”

Bảo bố mày phải làm sao hả con điên này?

Thế ai mướn cô chém người ta banh xác như thế?

Tuy nhiên tôi không thể nói toẹt ra như vậy được.

“Tiểu, tiểu nhân không nhìn thấy gì cả! Tiểu thư! Mắt tiểu nhân chỉ để trang trí thôi! Tiểu thư nhìn xem! Trông có khác gì mắt cá chết không?”

Cuối cùng không chịu nổi áp lực, tôi gào lên.

Máu từ từ chảy dưới chân thấm ướt đôi giày rơm rẻ tiền của tôi.

Thanh Nguyệt nở nụ cười mờ ảo, bước thêm một bước, lại một bước nữa.

“...Vậy sao?”

Cô ta hỏi lại nhẹ nhàng.

“Vừa nãy ngài còn bảo nhìn thấy ta chiến đấu hào sảng, thấy rất hả dạ mà...”

“K, Không phải ạ. Tiểu thư! Tiểu nhân vốn dĩ nhát gan, đến mặt người còn chẳng dám nhìn!”

“Chẳng phải ngài nhận ra mặt ta ngay sao.”

“Hả? C, Cái đó... Là, là do sắc đẹp của tiểu thư vang danh khắp Trung Nguyên... c, có lẽ là tiểu nhân nhìn bằng tai. Đúng rồi, tiểu nhân nhìn bằng tai đấy ạ!”

“Ngài nhìn bằng tai ư?”

“Giọng nói trong trẻo như ngọc va vào nhau thế kia, chủ nhân của âm thanh mỹ miều này chắc chắn chỉ có thể là Thanh Nguyệt tiểu thư...! N, Nếu tiểu nhân nhận nhầm thì xin tạ tội...!”

Màn nịnh nọt đánh cược cả mạng sống.

Lúc này thì liêm sỉ không có chỗ chen vào đâu.

Tôi cảm nhận rõ ràng vẫn còn cơ hội.

Phải rồi.

Nếu cô ta đã lún sâu vào tâm ma thì tôi chết từ đời nào rồi.

Chắc trong một góc trái tim vẫn còn sót lại chút lương tri chứ?

Nếu là Tà phái thì không nói, nhưng chắc chưa đến mức sa đọa tới độ giết cả người thường vô tội đâu nhỉ?

Tôi nhanh chóng quay lại chế độ nịnh thần.

“Tiểu, tiểu nhân không những không nhìn thấy gì, mà tr, trí nhớ cũng tệ hại vô cùng!”

Thanh Nguyệt dường như hài lòng với sự nhanh trí của tôi, ánh mắt khẽ sáng lên.

“...Ngài làm được như thế chứ?”

“Vâng. Tiểu nhân quên sạch rồi. Mà tiểu thư là ai thế nhỉ?”

Cô ta bật cười như thể cạn lời, rồi thu kiếm vào vỏ.

-Cạch!

“...Tin ngài được không nhỉ? Vốn dĩ tính ta không dễ tin người khác.”

Giọng cô ta mềm mỏng, nhưng trong ngữ điệu toát lên sự đa nghi tột độ đối với người đời.

“Như đã nói, nếu chuyện này lọt đến tai Chưởng môn... ta sẽ rất khó xử.”

Liệu cô ta có biết không?

Rằng cái này không phải là tin tưởng nên mới tha cho tôi, mà giống kiểu không thể giết người vô tội nên đành thả ra hơn.

Nếu tôi là người trong võ lâm chứ không phải dân thường thì chết chắc rồi. Nếu là Tà phái thì càng chết lẹ.

Lý do là gì cũng kệ mẹ. Tôi gật đầu lia lịa.

“...Quý danh ngài là?”

“....Hàn Thụy Trấn.”[note87934]

Thanh Nguyệt thở dài.

Tôi cũng thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

...Sống rồi chăng?

Nhưng không được lơ là.

Tôi vắt kiệt giọt nịnh nọt cuối cùng còn sót lại.

“C, Có cần tiểu nhân dọn xác giúp không ạ?”

Thanh Nguyệt lắc đầu trước lời đề nghị của tôi.

“...Đằng nào thì mai cũng thành thức ăn cho kền kền thôi.”

Với vẻ ngoài thanh cao ấy mà cô ta thốt ra những lời kinh khủng một cách bình thản.

“...”

“...”

Kết thúc câu nói đó, sự im lặng gượng gạo lại bao trùm.

Chúng tôi không nói gì, cứ thế nhìn nhau.

...Thế là xong chuyện rồi chứ gì?

Sao cứ đứng mãi đấy thế. Về đi chứ má.

Tôi thận trọng mở lời.

“Tiểu, tiểu nhân xin phép cáo lu-”

“-Chưởng quầy.”

Thanh Nguyệt cắt ngang lời tôi, nở một nụ cười nhạt.

“Dạ?”

Tim tôi lại nảy lên thon thót.

“...Ta có một thỉnh cầu. Đêm đã khuya, quay về Nga Mi bây giờ khá bất tiện, nên ta muốn xin tá túc một đêm.”

“...Dạ?”

Cô ta giơ bộ võ phục đẫm máu lên.

“Y phục cũng cần giặt giũ... thời gian để hong khô cũng... Chắc chắn, trong tiệm da của Chưởng quầy có một tầng hầm-”

“-K, Không được!”

Tôi buột miệng ngắt lời cô ta mà không hề suy nghĩ.

Ngắt lời xong mà chuông cảnh báo reo inh ỏi trong đầu.

Nhưng cái gì không được là không được.

Không chỉ đơn giản là vì sợ Thanh Nguyệt.

Mồ hôi tôi tuôn ra như tắm.

“...Sao cơ?”

Thanh Nguyệt nhướng mày.

“...”

Nhưng tôi không hề rút lại lời nói.

...Tầng hầm ấy.

Tầng hầm thì sống chết cũng không được.

Lộ cái tầng hầm ra là bị hiểu lầm thành Tà phái ngay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Jangju (장주) : chủ tiệm, quán xá thời hiện đại
Jangju (장주) : chủ tiệm, quán xá thời hiện đại
[Lên trên]
Sojeo (소저) : Danh xưng tôn trọng dành cho cô nương trẻ tuổi, chưa chồng
Sojeo (소저) : Danh xưng tôn trọng dành cho cô nương trẻ tuổi, chưa chồng
[Lên trên]
청월 (靑月) : - Thanh (靑): Màu xanh (trời xanh). - Nguyệt (月): Mặt trăng.
청월 (靑月) : - Thanh (靑): Màu xanh (trời xanh). - Nguyệt (月): Mặt trăng.
[Lên trên]
đệ tử đời thứ hai
đệ tử đời thứ hai
[Lên trên]
nhược quán = 20 tuổi
nhược quán = 20 tuổi
[Lên trên]
(千): 1 ngàn (年): Năm (花): Hoa -> Đóa hoa ngàn năm, ám chỉ người mà có vẻ đẹp ngàn năm có một
(千): 1 ngàn (年): Năm (花): Hoa -> Đóa hoa ngàn năm, ám chỉ người mà có vẻ đẹp ngàn năm có một
[Lên trên]
kiểu thế hệ trẻ tài năng
kiểu thế hệ trẻ tài năng
[Lên trên]
고추- Goju: Trái Ớt , aka pennis
고추- Goju: Trái Ớt , aka pennis
[Lên trên]
(한): Han (서): Seo (진):Jin , mình gg sama vào để ra tên việt , và có thể đúng hoặc sai
(한): Han (서): Seo (진):Jin , mình gg sama vào để ra tên việt , và có thể đúng hoặc sai
[Lên trên]
tranh mực tàu kiểu Trung Hoa ->gợi hình ảnh đẹp như tranh, khí chất thoát tục
tranh mực tàu kiểu Trung Hoa ->gợi hình ảnh đẹp như tranh, khí chất thoát tục