Web Novel

Chương 100 - Giải Khuây (5)

Chương 100 - Giải Khuây (5)

Ban đầu tôi còn lo lắng cô ả sẽ khóc lóc đòi về, nhưng không ngờ Đường Tố Lan thích nghi với cuộc sống "bụi đời" nhanh đến mức đáng sợ.

“Hôm nay cháo hơi nhạt thếch đấy nhé? Phải ninh lâu thêm chút nữa cho hạt gạo nở bung ra. Hay là... bỏ cái nấm sặc sỡ vừa nhặt được này vào cho ngọt nước đi?”

Đường Tố Lan với mái tóc rối bù xù như tổ quạ, mặt mũi lấm lem, vừa gãi đầu vừa đưa ra một đề nghị chết người với vẻ mặt ngây thơ vô số tội.

“Nấm độc đấy, ăn vào là chầu Diêm Vương.”

“Thì thế ta mới bảo? Ta muốn nhìn thấy cảnh công tử sùi bọt mép, mắt trợn ngược, lăn lộn dưới đất xem nó thú vị thế nào. Chắc là kích thích lắm.”

Cảm giác như sắp thành 'bạn thân' đến nơi rồi.

Khuôn mặt xinh đẹp giờ lấm lem vết than đen nhẻm, quần áo lụa là thì nhem nhuốc bùn đất.

Nếu lột bỏ chất liệu vải thượng hạng đi thì trông cô ả chẳng khác gì đệ tử tịnh y[note89200] của Cái Bang, chỉ thiếu mỗi cái gậy và cái bị[note89207].

“Công tử nhóm lửa đi, hôm nay để bổn tiểu thư trổ tài nấu cháo cho. Đảm bảo ăn một lần nhớ cả đời.”

Mặt trời vừa lặn, cô ả nhảy phắt xuống khỏi lưng lừa, nằm ườn ra đất cỏ một cách thoải mái, chẳng còn chút e dè, giữ gìn ý tứ nào.

Nhìn cái dáng vẻ thái bình, vô tư lự đó, tôi chỉ biết cười trừ đầy bất lực.

Đường Tố Lan thấy tôi cười cũng toét miệng cười theo, để lộ hàm răng trắng bóc trên khuôn mặt nhem nhuốc.

Tuy nhiên, càng ở bên nhau lâu, tôi càng hiểu rõ hơn về con người thật sự của Đường Tố Lan.

Và điều khiến tôi sốc nhất... chính là sự tương phản rợn người của cô ấy vào lúc rạng sáng.

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc vì sương đêm lạnh buốt thấu xương.

Tôi trằn trọc trở mình, định kéo áo đắp thêm thì bất chợt mở mắt vì cảm nhận được hơi thở lặng lẽ của Đường Tố Lan ngay gần đó.

Và tôi đã giật mình thon thót, tim hẫng đi một nhịp.

Sự hoạt bát, đanh đá và sức sống mãnh liệt thường ngày biến đâu mất sạch.

Trước mắt tôi chỉ còn lại một sinh vật với đôi mắt lạnh lẽo, vô hồn.

Trông cô ấy như một con búp bê sứ tinh xảo bị vỡ nát, bị chủ nhân vứt bỏ trong góc phòng tối tăm.

Vẫn biết đêm khuya thanh vắng thì con người ta hay trầm lắng, suy tư, nhưng cái này... nó khác lắm. Nó mang màu sắc của sự chết chóc.

Cô ấy không hề cử động dù chỉ một ngón tay. Không nhìn vào đống lửa tàn, cũng chẳng ngắm sao trời lấp lánh.

Chỉ đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định, đen ngòm với ánh mắt trống rỗng đến thê lương.

Sự trống rỗng ấy dường như có trọng lượng, đè nặng lên không gian, lan sang cả tôi, khiến tôi nghẹt thở.

Tôi tưởng chỉ một hôm thôi, ai ngờ hôm sau, rồi hôm sau nữa vẫn y hệt như một thước phim lặp lại.

Cô ấy cứ thức trắng một lúc lâu với dáng vẻ mong manh, dễ vỡ như thể chỉ cần chạm nhẹ là tan biến, hoặc chỉ cần khều nhẹ là nước mắt sẽ tuôn trào như đê vỡ... rồi sau đó lại lặng lẽ, cam chịu chìm vào giấc ngủ.

Chẳng phải cô ấy từng nói mình thường xuyên tự nhốt mình trong phòng kín và khóc lóc một mình sao?

Cảm giác như tôi vừa nhìn thấy trộm hình ảnh cô độc, trần trụi nhất của cô ấy trong căn phòng giam cầm đó vậy.

“...”

Và sự thật rằng chỉ có mình tôi – một kẻ xa lạ – nhìn thấy dáng vẻ này khiến lòng tôi nặng trĩu.

Độc Vương hay người nhà Đường Môn có lẽ cũng chưa từng thấy, hoặc không bao giờ để ý.

Đây là bộ mặt thật, là vết thương lở loét mà Đường Tố Lan luôn cố che giấu sau lớp mặt nạ vui vẻ, kiêu ngạo ban ngày.

Là do hành trình gian khổ này bóc trần cô ấy, hay là do trách nhiệm vì đã lôi cô ấy ra khỏi vỏ ốc an toàn?

Cũng từ lúc đó, cái nhìn của tôi về cô ả thay đổi. Tôi bắt đầu thấy cô ấy... thật đáng thương.

Đêm trước khi đến Trùng Khánh, vì quá bận lòng, tôi đã không kìm được mà phá vỡ sự im lặng ngột ngạt đó.

Bầu không khí tĩnh mịch của rạng sáng, những ngày đồng hành "nếm mật nằm gai" vừa qua, tương lai bi thảm đang chờ đợi cô ấy, và tâm ma mà cô ấy đang phải gánh chịu... tất cả hòa quyện lại, thúc đẩy tôi hành động một cách bốc đồng.

“Sao thế?”

Nếu là bình thường, tôi sẽ lờ đi ngay, giả vờ ngủ tiếp để tránh rắc rối. Nhưng lần này, miệng tôi tự động lên tiếng.

Đường Tố Lan giật mình, vai run nhẹ như con chim nhỏ bị kinh động, rồi từ từ, chậm chạp quay sang nhìn tôi.

“...Công tử chưa ngủ à.”

Không có nụ cười cợt nhả, không có giọng điệu trêu chọc.

Chắc là trong lòng đang rối bời, đang gào thét lắm nên cô ấy mới để lộ vẻ nghiêm túc, yếu ớt hiếm thấy như vậy.

“...Không có gì đâu, công tử.”

Đường Tố Lan thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng nhưng nghe sao mà thê lương, như tiếng lá khô rơi xuống mặt hồ phẳng lặng.

“Chẳng có chuyện gì cả đâu. Ngủ đi.”

********

Ngày thứ 15.

Cuối cùng, chúng tôi đã đặt chân đến Trùng Khánh.

Mùi ẩm ướt đặc trưng của sương mù và sông nước xộc vào mũi.

Đường Tố Lan hít một hơi thật sâu, vươn vai thư giãn sau hành trình dài dằng dặc, rồi quay sang nói với Hàn Thụy Trấn:

“Cuối cùng cũng tới nơi rồi. Sống lại rồi.”

“...Chỉ mong là Giải Độc Tiên Căn vẫn còn nguyên vẹn. Đừng có bị đem đi ngâm rượu là được.”

Hàn Thụy Trấn thì thầm, trán nhăn lại đầy lo lắng, không hề để tâm đến cảnh đẹp xung quanh.

Gần đây, Đường Tố Lan không hiểu tại sao mình lại mắc cái tật khó rời mắt khỏi Hàn Thụy Trấn đến thế.

Cứ lơ đễnh một chút, tâm trí đi hoang một chút là ánh mắt lại tự động dán vào sườn mặt, vào tấm lưng, vào cử chỉ của hắn như có nam châm hút.

Tất nhiên, hành trình này quá nhàm chán, việc trêu chọc hay ngắm nhìn Hàn Thụy Trấn là thú vui duy nhất để giết thời gian, nhưng Đường Tố Lan tự nhận thấy mình quan sát hắn nhiều đến mức thái quá.

Ngay cả những lúc mất ngủ vào rạng sáng, thay vì khóc lóc hay dằn vặt bản thân như trước, từ lúc nào không hay, cô chỉ nằm đó chờ đợi hắn trở mình, chờ đợi hắn thức dậy.

Mình thích hắn rồi sao?

Nghĩ kỹ thì... Tuyệt đối không. Không thể nào.

Cô không phải kiểu người dễ dãi, dễ mở lòng như thế. Trái tim cô đã đóng băng từ lâu rồi.

Cứ nhìn số lượng người đã cố gắng tiếp cận, chữa trị tâm ma cho cô mà xem.

Cha, các em, các trưởng lão y thuật cao minh, gia nhân trung thành... tất cả đều thất bại.

Vì cô không mở lòng, vì cô không tin tưởng, nên bệnh tình mới chẳng thuyên giảm chút nào.

Với Hàn Thụy Trấn, có lẽ cô đã hé mở cánh cửa lòng một chút xíu. Một khe hở nhỏ thôi.

Nhưng đó không phải là tình cảm nam nữ tầm thường. Chắc chắn là khác.

Đó chỉ là sự tò mò của một kẻ đứng trên cao khi nhìn thấy một sinh vật lạ lẫm, thú vị hoàn toàn khác biệt với thế giới của mình.

Là sự quan tâm đặc biệt dành cho người đàn ông mà "kình địch" Thanh Nguyệt để ý.

Nói đúng hơn, đó là lòng tham, là sự hiếu thắng muốn chiếm đoạt thứ mình muốn có, thứ người khác trân trọng.

Đường Tố Lan xua đi suy nghĩ vẩn vơ, quyết định đổi chủ đề, hỏi về thông tin quan trọng mà cô chưa kịp hỏi suốt dọc đường đi.

“Công tử. Rốt cuộc ngài định gửi cái Giải Độc Tiên Căn quý hơn vàng đó cho ai thế?

Đó là bảo vật vô giá đấy, bán đi là sống sung túc cả đời, ăn chơi không hết.”

“...”

Thấy Hàn Thụy Trấn im lặng, lảng tránh ánh mắt, Đường Tố Lan càng gặng hỏi ráo riết hơn, máu tò mò nổi lên.

“Nói đi mà. A, nói đi chứ! Ta đã vất vả, chịu khổ chịu sở giúp đỡ thế này thì ít nhất cũng có quyền được biết chân tướng chứ!

Một người sống ở xó xỉnh núi Nga Mi, quanh năm tiếp xúc với da thú như ngài thì quen biết ai ở xa tít tắp thế này mà phải gửi đồ?”

Hàn Thụy Trấn ngập ngừng, ấp úng đáp:

“Thì... cho 'bạn' thôi. Bạn qua thư từ.”

“Công tử làm gì có bạn. Đừng có điêu. Nhìn mặt ngài là biết nói dối rồi.”

Hàn Thụy Trấn định cãi lại nhưng nhận ra mình không có lý lẽ gì để biện minh cho cái mạng lưới quan hệ nghèo nàn của mình, đành thở dài thú nhận:

“Gửi cho... Nam Cung Uyên công tử của Nam Cung Thế Gia.”

“Gửi cho Nam Cung Uyên á?”

Đường Tố Lan kinh ngạc, mắt mở to trước cái tên không ngờ tới này.

“Sao công tử lại quen biết Nam Cung Uyên?

Hắn ở tận An Huy cơ mà? Hai người... làm sao mà quen nhau được?”

“Thì... có chút duyên nợ. Duyên nợ giang hồ.”

“Duyên nợ gì cơ? Đừng có giấu nữa, kể ta nghe đi! Ta đang nai lưng ra giúp ngài đây này! Hai người đã gặp nhau bao giờ chưa?”

Hàn Thụy Trấn gãi đầu như thể đây là chuyện xấu hổ muốn giấu kín nhất trần đời.

Nhưng càng thế, Đường Tố Lan càng tò mò tợn. Trí tưởng tượng phong phú của cô bắt đầu bay xa.

Rốt cuộc tên Hàn Thụy Trấn này là ai?

Thanh Nguyệt, rồi đến cô... giờ lại cả Nam Cung Uyên?

“Để giải tỏa tâm ma... kiểu đấy á? Đừng bảo là Nam Cung Uyên công tử cũng giống Thanh Nguyệt nhé...”

...Làm chuyện đó với đàn ông ư?

Đường Tố Lan nhăn mặt, rùng mình.

Chẳng hiểu sao, cô cảm thấy quá trình "trị liệu" đó nên là đặc quyền giữa nam và nữ, chứ nam với nam làm mấy trò đó thì... Tét mông... rồi khen xinh đẹp... Ọe.

Hình ảnh đó thật kinh khủng.

“Không phải! Cô nghĩ cái quái gì thế!”

Hàn Thụy Trấn lúc này mới gào lên, mặt đỏ tía tai.

Có vẻ như không muốn bị hiểu lầm là có sở thích "đoạn tụ"[note89208], hắn vội vàng giải thích:

“Chỉ là... chỉ là tôi ngưỡng mộ ngài ấy với tư cách cá nhân thôi.”

“Ngưỡng mộ á?”

...Tên Nam Cung Uyên đó nổi tiếng là phế vật mà? Ngưỡng mộ cái gì?

Đường Tố Lan nuốt câu chê bai đó vào trong bụng.

“Vâng. Nên tôi chỉ muốn gửi chút quà giúp đỡ thôi. Mong ngài ấy thành công trên con đường võ học.”

“...Gì cơ, ngưỡng mộ đến mức tặng cả Giải Độc Tiên Căn á... Ngài điên thật rồi.”

Đường Tố Lan chỉ thấy chuyện này quá phi lý, nực cười.

So với Nam Cung Uyên, thì cô... hay thậm chí là Thanh Nguyệt còn xứng đáng được nhận hơn gấp vạn lần. Tại sao lại là hắn?

“Định học đòi làm quý nhân giấu mặt, âm thầm tương trợ nhân tài ấy hả?

Bản thân thì nghèo rớt mồng tơi mà bày đặt đi chu cấp cho công tử nhà giàu. Ngài bị ấm đầu à?”

“Người Trung Nguyên ai chẳng có một thần tượng để ủng hộ? Tôi ủng hộ Nam Cung Uyên công tử thì đã sao?”

“Thế mà lúc nào cũng mở mồm ra là ghét dính dáng đến người trong giang hồ.”

“Tôi ghét rắc rối, chứ không phải ghét tất cả người trong giang hồ. Tôi thích đứng từ xa quan sát thôi. Thế nên tôi mới định gửi nặc danh đấy chứ.”

“Hừm. Hay để lần sau ta sắp xếp cho hai người gặp nhau nhé?

Nam Cung Uyên cũng ở trong Tiềm Long Hội giống ta mà. Ta gọi một tiếng là hắn đến ngay.”

“Vừa bảo là không muốn dính dáng xong, tiểu thư bị lãng tai à? Tuyệt đối không được!”

“Ta cũng là người trong giang hồ đấy thôi? Sao ngài lại dính dáng với ta?”

Hàn Thụy Trấn nhún vai, vẻ mặt bất cần:

“Thì... tình thế bắt buộc thôi.”

Tự nhiên thấy bực mình ghê gớm.

Ý là gì? Ý là hắn cũng chẳng muốn dính dáng gì đến mình, chỉ là miễn cưỡng thôi chứ gì?

Thân thiết, lo lắng cho Thanh Nguyệt thế cơ mà, còn với người đang giúp đỡ mình tận tình, đồng cam cộng khổ như cô thì hắn lại tỏ thái độ lồi lõm, xa cách thế đấy.

Hàn Thụy Trấn không nhận ra sát khí đang dâng lên, vẫn vô tư nói tiếp:

“Mà, dù sao thì. Tố Lan tiểu thư cũng nên thân thiết với Nam Cung Uyên công tử đi. Chắc chắn sẽ có lợi cho tiểu thư đấy. Hắn là người tốt.”

...Gì nữa đây?

Câu này nghe càng ngứa tai hơn gấp bội.

Tự dưng lại bảo cô – người phụ nữ đang ở bên cạnh hắn – đi thân thiết với thằng đàn ông khác?

Hắn đang đẩy cô ra xa sao? Nghe mà khó chịu vô cùng.

“...”

Trong mắt Đường Tố Lan lại tóe lửa giận.

Ở bên nhau 15 ngày rồi mà hắn vẫn đánh giá mối quan hệ này hời hợt như thế sao.

Có vẻ dạo này cô hiền quá, dễ dãi quá nên hắn leo lên đầu lên cổ ngồi rồi.

Mục tiêu ban đầu của Đường Tố Lan là cướp lấy Hàn Thụy Trấn... và tận hưởng khuôn mặt uất ức đến phát điên của Thanh Nguyệt.

Giờ đây, mục tiêu đó càng trở nên rõ ràng và cấp thiết hơn bao giờ hết.

Thứ khoái cảm áp đảo, muốn chiếm hữu, muốn bẻ gãy sự thờ ơ của hắn lại bắt đầu râm ran, lan tỏa trong người cô.

Cô xốc lại tinh thần, ánh mắt trở nên sắc lẹm.

Đã đến lúc phải hành động nghiêm túc một chút rồi. Không thể để hắn coi thường mình mãi được.

.

.

.

“Nhóm lửa làm gì?”

Giọng Đường Tố Lan vang lên, sắc lạnh như lưỡi dao cắt ngang bầu không khí chạng vạng.

“Hả?”

Hàn Thụy Trấn ngơ ngác, tay vẫn cầm bộ đánh lửa, mặt nghệch ra như ngỗng ỉa.

“Thì để nấu cơm, rồi còn sưởi ấm khi ngủ nữ-”

Đường Tố Lan nghiêm mặt, ngắt lời bằng một tông giọng đầy đe dọa:

“-Công tử có biết chúng ta đang ở đâu không?

Đây là địa phận hoạt động mạnh nhất của Lục Lâm đấy. Công tử định đốt lửa lên để mời bọn sơn tặc đến ăn tiệc à? Bình yên hưởng thái bình quá nhỉ?”

Cô ả khoanh tay, ánh mắt sắc lẹm:

“Ngài coi ta là quái vật ba đầu sáu tay, bất bại thiên hạ chắc?

Bị cả đống sơn tặc vây công thì ta cũng gặp nguy hiểm đấy, chứ đừng nói là phải bảo vệ thêm cục nợ như ngài. Lúc đó ta chuồn trước, mặc kệ ngài đấy.”

“...Thế là không được đốt lửa à? Tối thui thế này thì làm ăn gì?”

“Đương nhiên là không! Muốn sống thì tắt ngay.”

Trước lý lẽ hùng hồn của Đường Tố Lan, Hàn Thụy Trấn đành ngậm ngùi đặt bộ đánh lửa xuống, thở dài thườn thượt.

Trong bóng tối nhập nhoạng, Đường Tố Lan thầm cười đắc ý, khóe môi cong lên một nét tinh quái.

Quả nhiên, trêu chọc và dắt mũi Hàn Thụy Trấn là thú vui tao nhã, gây nghiện nhất trần đời.

“Muốn nhóm lửa thì để ban ngày. Giờ thì cấm tiệt. Ngoan ngoãn nghe lời đi.”

“...Thế thì chẳng có gì để làm nữa. Bụng đói meo.”

“Thì đi ngủ đi. Ngủ sớm cho quên đói. Mai còn bận rộn lắm đấy.”

Theo mệnh lệnh của "bà cô" Đường Tố Lan, Hàn Thụy Trấn miễn cưỡng dọn dẹp chỗ ngủ.

Tim Đường Tố Lan bắt đầu đập thình thịch trong lồng ngực.

Lần đầu tiên thử một trò đùa táo bạo, mang tính sát thương cao thế này, không biết có làm được không? Có bị lộ tẩy không?

...Thôi kệ, đã phóng lao thì phải theo lao.

Không làm mạnh tay thì tên đầu gỗ Hàn Thụy Trấn này có thèm để mắt đến mình đâu, cứ coi mình như không khí.

Hai người chọn một gốc cây khuất gió, bắt đầu cắm trại không lửa.

Bóng đêm nuốt chửng mọi thứ.

Lúc đầu còn chịu được, nhưng càng về khuya, cái lạnh của sương núi càng thấu xương, len lỏi qua lớp áo mỏng manh.

Đường Tố Lan lén lút liếc nhìn Hàn Thụy Trấn qua ánh trăng mờ ảo.

Hắn đang nằm co ro như con tôm luộc, răng va vào nhau lập cập.

Quả nhiên sức ảnh hưởng của đống lửa là rất lớn. Và sự thiếu vắng nó chính là cơ hội vàng.

Tốt lắm. Kế hoạch hoàn hảo.

Đường Tố Lan thầm reo lên trong bụng rồi cất giọng run rẩy:

“...Công tử.”

Hàn Thụy Trấn mở mắt, đôi mắt lờ đờ vì lạnh và buồn ngủ.

“Ngài... ngài không thấy lạnh à?”

Cô bày ra vẻ mặt đáng thương, yếu đuối nhất có thể, tay ôm lấy vai run bần bật.

“Ta... lạnh quá không ngủ được. Cứ thế này chắc chết cóng mất.”

Hàn Thụy Trấn không trả lời ngay. Hắn im lặng, ánh mắt trĩu nặng.

Cô biết thừa hắn vẫn đang mang cảm giác tội lỗi nặng nề vì nghĩ rằng mình làm mất túi tiền của cô.

Nếu có tiền, hắn đã thuê khách điếm ấm áp, hoặc ít nhất cũng mua được cái chăn bông tử tế cho cô đắp.

Nhìn vẻ mặt áy náy, khổ sở của Hàn Thụy Trấn, Đường Tố Lan thấy hài lòng một cách tàn nhẫn.

“...Để tôi đi tìm cái gì đó đắp cho tiểu thư xem sao. Lá cây chẳng hạn.”

Hàn Thụy Trấn định lồm cồm bò dậy đi về phía con lừa-

Bộp!

Đường Tố Lan nhanh tay tóm chặt lấy cổ chân hắn, ngăn lại.

“...Ưm, không cần đâu. Ta... ta biết một cách làm ấm nhanh lắm. Hiệu quả tức thì.”

Trước sự quyến rũ trắng trợn và đầy ẩn ý đó, Hàn Thụy Trấn cũng thoáng bối rối, khựng lại.

“...Tôi cũng biết cách đó, nhưng hai chúng ta... nam nữ thụ thụ bất thân... ôm nhau thì...”

“Gì đấy? Đầu óc ngài đen tối vừa thôi. Ta mới đối xử tốt một tí mà ngài đã tưởng bở à?

Ta chẳng có tí cảm xúc nam nữ nào với ngài đâu nhé. Chỉ có công tử là đang 'chào cờ' trong đầu thôi chứ gì. Đồ biến thái.”

Lại một lời khích bác cay độc đánh vào lòng tự trọng. Khuôn mặt Hàn Thụy Trấn méo xệch đi trông thấy.

Đường Tố Lan cười thầm.

Chỉ cần một chút nữa thôi.

“Lại đây. Nhanh lên, ta lạnh lắm rồi.”

“Ơ...? Dễ thế á... Cô không ngại à?”

“Làm gì đấy? Còn không mau lại đây. Hay định để ân nhân chết rét?”

Có lẽ Hàn Thụy Trấn cũng lạnh thật, hoặc là hắn nghĩ đây là cách duy nhất để chuộc lỗi... hay đơn giản là bản năng đàn ông trỗi dậy muốn che chở, dù sao thì hắn cũng đã ngoan ngoãn sập bẫy ngọt ngào của Đường Tố Lan.

Chẳng mấy chốc, hai cơ thể đã áp sát vào nhau.

Đường Tố Lan nằm gọn trong vòng tay hắn, quay lưng lại, tư thế như hai chiếc thìa úp vào nhau.

“...”

“...”

Không gian tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập và hơi thở của nhau.

Tuy là kế hoạch của cô, nhưng khi da thịt thực sự kề cận, hơi ấm đàn ông bao trùm lấy mình, cô mới thấy xấu hổ muốn chết. Mặt nóng bừng lên.

Thái độ bình thản, cứng nhắc như khúc gỗ của Hàn Thụy Trấn lại càng kích thích cô một cách kỳ lạ.

Thế này mà vẫn dửng dưng sao? Tên này bị liệt dương hay sao?

...Trong đầu chỉ có mỗi Thanh Nguyệt thôi à? Đáng ghét.

Nhưng công nhận là ấm thật.

Khi hơi ấm lan tỏa, xua tan cái lạnh, Đường Tố Lan gom hết dũng khí và sự trơ trẽn của một "yêu nữ", thì thầm vào tai hắn:

“...Nghe bảo nếu cởi hết quần áo ra, da chạm da trần trụi thì còn ấm nữa đấy. Công tử có muốn thử không?”

Nói xong mà tim cô đập như muốn văng ra ngoài lồng ngực.

Lần đầu tiên trong đời cô dám đùa cợt kiểu người lớn, lả lơi thế này. Cảm giác hư hỏng thật kích thích.

“...”

Hàn Thụy Trấn lờ tịt lời cô nói, người cứng đơ như tượng đá.

Thấy vậy, cô phì cười và quyết định tiếp tục trò đùa, đẩy nó đi xa hơn.

Sột soạt.

Đường Tố Lan đánh liều, khẽ lắc cái mông tròn trịa của mình một cái, cọ sát vào vùng nhạy cảm của hắn.

Hàn Thụy Trấn chắc chắn cảm nhận được sự mềm mại đó, người hắn giật nhẹ một cái, nhưng có vẻ hắn nghĩ mình nhầm hoặc cô vô tình nên vẫn cố nằm im chịu trận.

Sột soạt.

Đường Tố Lan lại áp sát vùng chậu vào người hắn chặt hơn, lắc nhẹ đầy khiêu khích rồi thì thầm với giọng ngây thơ vô số tội:

“A, công tử. Hình như cán dao cắt da của ngài đang chọc vào mông ta này. Cứng quá. Ngài mang dao đi ngủ à?”[note89209]

Lần này thì hắn không nhịn được nữa, bật dậy như lò xo.

“C, Cô điên à? Dao nào!”

“Phụt! Ha ha ha!”

Đương nhiên trong người Hàn Thụy Trấn làm quái gì có con dao nào. Đó là con dao "thịt" đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Hàn Thụy Trấn đỏ mặt tía tai, quay lưng về phía cô ngay lập tức, co ro một góc.

Đường Tố Lan bám riết lấy hắn không buông, lại sán đến gần.

“Có thế thôi mà cũng quay lưng đi. Đúng là đồ nhát gan. Đàn ông gì mà...”

“...”

“Đồ yếu sinh lý. Có tí đùa cũng không chịu được. Chán phèo.”

Đường Tố Lan liên tục thì thầm những lời trêu chọc vào tai hắn.

Nhưng đồng thời, một cảm giác tội lỗi đầy kích thích cũng đang nhen nhóm trong lòng cô.

Bởi vì cô biết rõ mình đang chơi với lửa.

Nếu mọi chuyện suôn sẻ, cô sẽ bị Hàn Thụy Trấn chi phối.

Lúc đó, mọi sự dồn nén, ức chế của hắn sẽ bùng nổ một thể. Hắn sẽ xé xác cô ra mất.

Khi ấy, khuôn mặt hắn sẽ méo mó vì dục vọng như thế nào nhỉ?

Biết là đang chơi một canh bạc nguy hiểm, đặt cược cả trinh tiết, nhưng Đường Tố Lan không thể ngừng khiêu khích. Cảm giác điều khiển cảm xúc của người khác thật đê mê.

“Trai tân đúng không? A, nhưng đừng có mơ mà đụng vào người ta nhé?

Cha ta mà biết là nổi trận lôi đình, giết cả họ nhà ngài đấy... Với lại ta cũng đời nào chịu trao lần đầu quý giá cho một gã nghèo kiết xác như công tử.”

Đường Tố Lan cứ thế buông lời trêu ghẹo, mơn trớn thâu đêm suốt sáng.

Điều đó quay trở lại thành sự hưng phấn, rạo rực cho chính cô.

Và càng như thế, trong bóng đêm lạnh lẽo, hình bóng chịu đựng, khổ sở của Hàn Thụy Trấn lại càng khắc sâu vào tim Đường Tố Lan, lớn dần lên, chiếm lấy tâm trí cô.

*******

“Nhờ bộ dạng đó mà làm được việc đấy.”

Tôi nói với Đường Tố Lan như để trả đũa cho đêm qua.

Mất tiền thì tiếc thật, nhưng kết quả lại không tệ chút nào.

Nhờ đó mà tôi tìm ra một kế hoạch tuyệt vời để dụ đám Lục Lâm xuất hiện.

Đường Tố Lan với bộ dạng nhếch nhác.

Trông y hệt một tiểu thư con nhà giàu bị lạc đường, mệt mỏi sau chuyến đi dài, chứ tuyệt đối không ai nhìn ra được đây là Độc Phụng của Tứ Xuyên Đường Môn.

Đầu tóc bù xù như tổ quạ, mặt mũi lem luốc.

Đường Tố Lan lấy ngón tay xoắn lọn tóc bết bát của mình, nói:

“...Hừm, kế hoạch cũng được đấy.”

Chúng tôi bắt đầu hành trình quanh khu vực Phá Nạn Sơn (破難山).

Vừa đi vừa hát vang trời, dắt theo con lừa, nghênh ngang đi xuyên qua núi.

“Tụ tập nhanh phết nhỉ?”

Chẳng bao lâu sau, Đường Tố Lan dường như cảm nhận được hơi người của bọn sơn tặc đang vây quanh, cô nàng mỉm cười với tôi.

Tôi gật đầu nói:

“Nhờ cả vào tiểu thư đấy.”

Đường Tố Lan thò tay vào trong tay áo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
môn đồ cấp cao mặc áo sạch, tượng trưng cho địa vị và vai trò đại diện trong bang, trái ngược với đệ tử ăn mày áo rách thông thường
môn đồ cấp cao mặc áo sạch, tượng trưng cho địa vị và vai trò đại diện trong bang, trái ngược với đệ tử ăn mày áo rách thông thường
[Lên trên]
túi vải đeo vai / bao bố nhỏ
túi vải đeo vai / bao bố nhỏ
[Lên trên]
“Đoạn tụ” (斷袖) là một điển tích Hán cổ dùng để ám chỉ tình cảm đồng tính nam (nam – nam).


“Đoạn tụ” (斷袖) là một điển tích Hán cổ dùng để ám chỉ tình cảm đồng tính nam (nam – nam).