Web Novel

Chương 96 - Giải Khuây (1)

Chương 96 - Giải Khuây (1)

Trước khi chính thức xách mông lên đường, có những việc bắt buộc phải làm để bảo toàn cái mạng quèn này.

Đầu tiên là dọn dẹp tầng hầm.

Cũng chẳng có gì to tát, chỉ là tống khứ hết đống "đồ chơi" người lớn đang treo lủng lẳng trên tường vào trong rương hòm rồi khóa kỹ lại.

Chỉ cần không bày bừa ra đó như triển lãm dụng cụ tra tấn thời trung cổ thôi là không khí dưới tầng hầm đã trở nên trong lành, thánh thiện hơn nhiều rồi.

Sau đó, tôi cẩn thận trải một tấm vải bố lên nắp cửa hầm để ngụy trang, rồi chất đống da thú lên trên. Kín kẽ đến mức con kiến cũng không chui lọt.

Tôi bịa ra vài lý do sướt mướt đại khái để chào tạm biệt mấy ông chú hàng xóm nhiều chuyện.

Nhắn nhủ với Gia Anh hãy tiếp tục "đốt đít" Hạ Ô Môn giúp sức truy tìm.

Và rồi...

“...Sao?”

...Tôi nuốt nước bọt cái ực, cảm giác như vừa nuốt phải hòn than nóng.

Đã lâu lắm rồi Thanh Nguyệt mới đứng sừng sững trước mặt tôi như thế này, tỏa ra hàn khí bức người.

Tôi chỉ mới đánh tiếng với Hồng Hoa là có món đồ chơi mới muốn tặng cho Thanh Nguyệt để lấy lòng, thế mà chưa được bao lâu, cô ả đã "đánh hơi" thấy mùi và tìm đến tận nơi.

Nhưng nhìn thấy con lừa đang thồ đầy hành lý lỉnh kỉnh như chuẩn bị đi tị nạn, cộng với cái dáng vẻ lảng tránh ánh mắt, co ro cúm rúm của tôi, Thanh Nguyệt dường như đã đoán ra điều gì đó chẳng lành.

Biểu cảm trên gương mặt xinh đẹp của cô ấy - thứ mà lúc nãy còn có thể gọi là hân hoan chờ quà - giờ đây đã đông cứng lại, lạnh tanh như tảng băng trôi ngàn năm.

“Sao, gọi ta đến có việc gì, chưởng quầy?”

“Thì là... chuyện là thế này, thưa tiểu thư...”

“Tên ta không phải là tiểu thư. Đừng có gọi cái kiểu xa cách đó.”

“Th... Thanh Nguyệt tiểu thư... chuyện là...”

Cái đệt, hôm nọ Mặc Long gọi tên cô thì cô nổi đóa lên, sút người ta dính tường cơ mà! Giờ tôi lịch sự không gọi tên thì cô cũng giận là sao?

Biết đường nào mà lần với cái tính khí thất thường của cô đây? Đúng là đàn bà, khó hiểu hơn cả Thiên Văn Thư[note89201].

“Chuyện là... ờm...”

Mà khoan, sao tôi lại phải khúm núm như con rể ra mắt bố vợ thế này nhỉ?

Tôi đi đâu, làm gì thì liên quan quái gì đến cô.

Hả? Cái con M khốn nạn này... à không.

Phải cẩn thận, nghĩ bậy bạ là lộ hết lên mặt ngay.

Dù sao đi nữa, về lý thuyết thì chẳng có lý do hay sự cần thiết nào để tôi phải báo cáo cả, nhưng trực giác sinh tồn mách bảo tôi rằng:

...Phải xin phép rồi mới được đi. Nếu không muốn bị truy sát đến tận chân trời góc bể.[note89202]

“Chuyện là, tôi có việc phải đến Trùng Khánh một chuyến. Tôi đang tính thử vận may buôn bán ở đó xem sao... Ha ha.”

Tôi cười trừ, nụ cười méo xệch.

Tôi không thể nói lý do thực sự được.

Rằng tôi đã nhận cái của nợ của Độc Vương với lời hứa sẽ "chăm sóc" Đường Tố Lan, và giờ phải xách mông lên đường để đoạt lại món đồ đó. Và tệ hơn nữa, có lẽ Đường Tố Lan cũng sẽ bám đuôi đi cùng.

...Nếu nói toạc ra như thế, con M với tính chiếm hữu cao ngất ngưởng này chắc chắn sẽ nổi điên, biến cái tiệm da này thành lò sát sinh mất.

Tôi cúi gằm mặt xuống, ăn nói khép nép như đứa trẻ hư đang ngồi trên ghế kiểm điểm.

Thanh Nguyệt bước lại gần tôi, mùi hương thanh khiết nhưng lạnh lẽo tỏa ra từ người cô ấy:

“Buôn bán? Buôn ở đây đi. Thiếu gì khách.”

“Tiểu thư cũng biết mà. Ở cái xó núi Nga Mi này thì kiếm ăn được bao nhiêu đâu... Khách toàn là mấy bà cô mua da về vá áo.”

“...Lại là vấn đề tiền bạc à?”

“Thì tiền là vấn đề cốt lõi chứ còn gì nữa. Chứ còn cái gì quan trọng hơn? Hít khí trời mà sống được à?”

“Cứ mãi trói buộc mình vào vật chất phù du như thế thì bao giờ mới tìm thấy hạnh phúc chân chính được?”

Thanh Nguyệt đột nhiên phun ra mấy câu đạo lý sặc mùi sách vở như sư thầy đắc đạo.

Nhưng mà xin lỗi nhé, cô không có tư cách để nói câu đó đâu. Một kẻ nghiện khoái cảm bạo lực như cô mà đòi dạy đời tôi về hạnh phúc ư?

“Ờm... Tại tôi đâu phải người xuất gia, không ăn chay niệm Phật được... Ngược lại, nghèo đói mới khiến tôi bất hạnh đấy. Không có tiền thì cạp đất mà ăn à.”

“...”

Dù đang cúi đầu, nhưng tôi vẫn lờ mờ thấy được phản ứng của Thanh Nguyệt qua khóe mắt.

Bàn tay nhỏ bé, trắng trẻo của cô ấy đang nắm chặt lại thành quyền, gân xanh nổi lên.

...Sợ vãi linh hồn. Rõ ràng là đang điên tiết rồi.

“Thế đi bao lâu?”

“Í... Ít nhất cũng phải mất một tháng-”

“-MỘT THÁNG?!”

Thanh Nguyệt thốt lên, giọng cao vút, xé toạc màng nhĩ tôi vì kinh ngạc.

Ngay sau đó, cô ấy vội đưa tay che miệng như thể không tin nổi mình vừa hét to đến thế. Đúng là âm lượng đó không phù hợp với hình tượng một nữ tăng đoan trang, thoát tục của phái Nga Mi chút nào.

“Không được.”

Thanh Nguyệt phán một câu xanh rờn, đầy kiên quyết, như thánh chỉ.

...Cái đệt, không được là không được thế nào! Bố mày đi đâu kệ bố mày chứ, mắc mớ gì cô cấm cản! Cô là mẹ tôi chắc?

Nhưng mà, trong lòng nghĩ thế thôi chứ ngoài mặt tôi cũng đếch dám ho he gì.

“T... Tôi đã chuẩn bị xong xuôi hết cả rồi. Không đi không được.”

Thanh Nguyệt nhìn con lừa tội nghiệp, rồi lầm lũi bước về phía nó với sát khí đằng đằng.

...Đừng bảo là cô định chém bay đầu con lừa để tôi khỏi đi đấy nhé?

Trong nguyên tác, con ả này cứ thấy cái gì ngứa mắt là chém tuốt không tha... Con lừa ơi, mày sắp lên đường rồi.

Thanh Nguyệt lúi húi định dỡ hành lý trên lưng con lừa xuống.

“Không được. Dỡ đồ xuống ngay.”

“Sao... sao tiểu thư lại làm thế! Đừng mà!”

Tôi lao đến, dùng hết sức bình sinh giữ chặt lấy người Thanh Nguyệt từ phía sau để ngăn cô ấy lại.

Thật bất ngờ, Thanh Nguyệt lại ngoan ngoãn để tôi đẩy lùi, dễ dàng hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

“Có buông ra không? Ta bảo là không được đi!”

Cô ấy cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi vòng tay tôi, nhưng ngạc nhiên thay, cô ấy không dùng nội công.

Chỉ cần vận nội khí lên là hất văng tôi bay dính vào tường cái một, nhưng cô ấy lại không làm thế.

...Đừng bảo cái này cũng nằm trong sở thích khổ dâm biến thái của cô nhé? Kiểu như bị một thằng yếu nhớt, vô dụng như tôi khống chế khiến cô hưng phấn hả...?

“Đi tận một tháng, thế tâm ma của ta thì tính sao! Ai chịu trách nhiệm!”

Nhưng nhìn biểu cảm lo lắng thật sự của Thanh Nguyệt thì có vẻ không phải vậy.

...Giống như là cô ấy không thể vận nội khí được thì đúng hơn.

Hừm... Chắc là trong thời gian cấm túc thì bị sư phụ phong ấn nội công chăng? Tôi cũng chả rõ nữa.

Dù sao thì, cơ hội ngàn vàng. Tôi nắm lấy hai cổ tay mảnh khảnh của Thanh Nguyệt và giữ chặt lại một chỗ, ép cô ấy dựa vào tường.

“Ư...!”

Thanh Nguyệt khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, mặt đỏ bừng.

Nhìn tình hình này, có lẽ thay vì khúm núm van xin như mọi khi, tôi nên tỏ ra cứng rắn, đàn ông hơn một chút.

Dù sao thì trước giờ cách "hư hỏng" đó vẫn hiệu quả với cô ả này hơn là lời nói ngọt ngào.

“Chẳng lẽ tôi phải sống nghèo khổ, chui rúc cả đời ở cái xó này chỉ để giải tỏa tâm ma của tiểu thư sao?”

“...”

Thanh Nguyệt giật mình, lảng tránh ánh mắt sắc lẹm của tôi. Tôi hạ giọng, ghé sát tai cô ấy thì thầm, dồn ép thêm:

“Tiểu thư, hãy nghĩ thoáng ra xem nào.

Nếu tôi đi chuyến này và giàu lên, tôi sẽ mua được nhiều đồ chơi mới lạ, thú vị hơn để giúp tiểu thư giải tỏa tâm ma đấy. Sẽ kích thích hơn bây giờ nhiều.”

Con M này dường như dao động mạnh trước lời dụ dỗ đầy "ngọt ngào" đó.

Cô ấy im lặng một lúc, đôi mắt long lanh... nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu quầy quậy như đứa trẻ cố chấp.

“...Không chịu. Vẫn không được. Chỉ cần... như bây giờ là đủ rồi... D-Dù sao thì cũng không được đi.”

“Tiểu thư định cản trở tương lai tươi sáng của tôi sao?”

Giọng tôi lúc này trầm thấp, đầy tính đe dọa.

Thanh Nguyệt cắn môi, ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt ầng ậng nước.

Giờ mới để ý, mặt chúng tôi đang ở rất gần nhau. Hơi thở nóng hổi phả vào nhau.

Con quái vật với đôi mắt đẹp mê hồn cũng thì thầm đáp lại, giọng run rẩy:

“...Thế thì ta cũng đi cùng.”

Vãi lìn, tuyệt đối không được. Đi cùng để cô với Đường Tố Lan xé xác nhau à?

“Chẳng phải tiểu thư đang bị cấm túc sao? Bước ra khỏi cửa chùa là bị sư phụ gõ đầu đấy.”

“V-Vậy ngươi định đi một mình thế nào? Nhỡ gặp bọn Lục Lâm Thảo Khấu thì sao? Ai bảo vệ ngươi?”

Cảm ơn vì đã lo lắng, nhưng xin thưa, cô còn đáng sợ hơn cả bọn cướp đấy. Đi với cô thì mạng tôi treo trên sợi tóc mỗi ngày.

“Tôi sẽ tự lo liệu được. Mạng tôi lớn lắm.”

“Chưởng quầy-”

“-Khi nào về.”

Tôi thẳng người dậy, cắt ngang lời cô ấy bằng giọng điệu kiên quyết, không cho phép phản kháng.

“Khi nào về, tôi sẽ mua quà cho tiểu thư. Một món quà đặc biệt.”

“...Quà?”

“Đúng vậy. Quà. Thế nào, thỏa thuận chứ?”

Liệu thế này có ổn không nhỉ? Dù sao thì tôi cũng chỉ có thể đưa ra đề nghị "bánh vẽ" như vậy thôi.

“Không thích thì thôi. Dù sao tôi cũng sẽ đi. Nhưng nếu tiểu thư cứ cố tình cản trở tôi đến cùng, thì đừng hòng có quà cáp hay 'trò chơi' gì sất. Tôi sẽ coi như tiểu thư đang phá đám đường làm ăn của tôi, và tôi sẽ giận đấy.”

“Lại... chơi xấu. Ngươi lại bắt nạt ta rồi, chưởng quầy...”

“...”

“...Tại sao bạn bè lại cứ phải xa nhau như thế chứ! Ta ghét chia ly!”

...Bạn bè xa nhau một chút để đi kiếm cơm thì có chết ai đâu?

Hay là tiêu chuẩn của tôi có vấn đề nhỉ? Bọn người trong giang hồ sống chết vì nghĩa khí nên chắc suy nghĩ lãng mạn, sến súa khác người thường.

...Mà khoan, từ bao giờ tôi với cô là bạn thế...

Là quan hệ "chủ - tớ" thì đúng hơn chứ nhỉ?

“Chưởng quầy không thấy tiếc nuối chút nào sao? Ngươi là đồ vô tâm!”

Tôi cười gượng gạo, cố gắng chiều lòng cô nàng nhõng nhẽo này.

“A ha ha... T-Tiếc chứ. Tiếc đứt ruột ấy. Nhưng tôi cũng phải kiếm sống mà, biết làm sao được? Không có tiền thì lấy gì mua roi... à nhầm, mua quà cho tiểu thư?”

“Trông cái mặt ngươi chả có vẻ gì là tiếc cả. Giả tạo.”

...Thế cô muốn tôi phải biểu hiện thế nào? Khóc lóc ỉ ôi, ôm chân cô không buông à?

Tôi đứng ngây ra như phỗng một lúc, rồi mới nhận ra ý tứ thầm kín của cô nàng và hành động muộn màng.

Tôi buông cổ tay cô ấy ra, rồi dang tay ôm cô ấy một cái đầy gượng gạo.

Rất nhẹ thôi. Sao cho ngực không chạm vào nhau để tránh rắc rối.

Chỉ là một cái ôm đơn giản, kiểu bạn bè xã giao (hoặc kiểu ôm bà cô khó tính).

Ngược lại, cái người vừa mới làm mình làm mẩy là Thanh Nguyệt thì lại đứng im thin thít như tượng gỗ. Tôi cũng chẳng mong đợi gì, nhưng cô ấy cũng chẳng thèm ôm lại tôi lấy một cái.

Thế thì lúc nãy giãy nảy lên đòi hỏi làm cái quái gì không biết.

Tuy nhiên, tôi cảm nhận được cơ thể đang căng cứng của cô ấy dần thả lỏng trong vòng tay tôi.

Cô ấy rúc đầu vào vai tôi, thì thầm bằng giọng nói có thể làm đông cứng cả địa ngục:

“...Không về sớm thì chết với ta. Ta sẽ bẻ gãy chân ngươi để ngươi không đi đâu được nữa.”

Một lời đe dọa lạnh gáy.

Thi thoảng tôi lại quên mất, nhưng đây có thực sự là lời mà một tỳ kheo ni từ bi hỉ xả nên nói không thế?

Nếu một nhà sư Thiếu Lâm Tự mà cứ mở mồm ra là dọa bẻ chân, giết người như cơm bữa thì nghe nó sai sai thế nào ấy.

‘Thí chủ, không về nhanh là bần tăng cho thí chủ đi chầu ông bà đấy.’

Nghe có khác gì đại ca xã hội đen đòi nợ thuê không?

...Điều đó chứng tỏ tâm ma đáng sợ đến mức nào, chậc. Hoặc bản chất cô ta vốn dĩ đã méo mó thế rồi.

Mà tôi dính líu sâu với Thanh Nguyệt từ bao giờ thế nhỉ? ...Tất nhiên là đến mức bắt cô ấy đi vệ sinh theo lệnh thì cũng không còn gì để bào chữa cho mối quan hệ bệnh hoạn này rồi...

Tôi lại nuốt nước bọt cái ực và vội vàng buông cô ấy ra trước khi cô ấy đổi ý.

Dù sao thì cũng đạt được mục đích rồi.

“Tôi sẽ về sớm. Hứa danh dự.”

.

.

.

Về sớm cái khỉ mốc.

Vừa thoát khỏi nanh vuốt của Thanh Nguyệt, tôi cứ ngỡ đời mình sẽ nở hoa.

“Hàaaa...”

Hít một hơi căng lồng ngực, cái mùi của tự do nó thơm tho làm sao. Nỗi sợ hãi bị kìm kẹp tan biến như sương khói.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi sướng đến mức quên cả mục đích chuyến đi này là tìm lại cái Giải Độc Tiên Căn chết tiệt.

Nhưng cảm giác "lên tiên" đó chỉ tồn tại được đúng một nốt nhạc.

“Đau chân quá đi mất~”

Có một "cục nợ" tuy không tỏa ra sát khí bức người như Thanh Nguyệt, nhưng độ nhây nhớt và phiền phức thì ăn đứt, đang bám dính lấy tôi như đỉa đói.

“Chân! Chân ta sắp rụng ra rồi! Đau quá cơ, công tử ơiii~. Ngài là gỗ đá hay sao mà không biết thương hoa tiếc ngọc thế? Ít nhất cũng phải thổi phù phù cho ta chứ!”

Ngày thứ hai trên đường đến Trùng Khánh.

Đường Tố Lan đã nhập hội giữa đường, và suốt quãng đường đi bộ, cô ả coi việc trêu chọc tôi là lẽ sống.

Mối quan hệ này là bí mật quốc gia, tuyệt đối không được để Thanh Nguyệt đánh hơi thấy, nếu không tôi sẽ bị băm làm chả.

Tôi liếc nhìn Đường Tố Lan, trên mặt cô ả là nụ cười tươi rói như hoa nở mùa xuân.

Đau chân cái nỗi gì.

Vốn dĩ là cao thủ võ lâm, khinh công trác tuyệt, đi bộ vài dặm đường bằng mà kêu mệt thì có mà chó nó tin... Đến tôi – một thằng dân thường – còn chưa thấy xi nhê gì nữa là.

“...Thế cô muốn tôi làm gì. Cõng nhé?”

“Cõng ta đi.”

“Mơ đi.”

“Thế ta không đi nữa đâu đấy? Ta ngồi bệt xuống đây ăn vạ đấy?”

“Thế còn Giải Độc Tiên Căn thì sao! Cô không định tìm à?”

“Kệ xác nó. Mất thì thôi, Đường Môn thiếu gì tiền. Công tử tự lo đi.”

Biết thừa là nói điêu, giọng điệu sặc mùi dỗi hờn, nhưng phiền phức thì vẫn là phiền phức.

Con ngựa chứng này mà ăn vạ thật thì tôi cũng bó tay.

“...Haizz.”

Cuối cùng, tôi đành thở dài thườn thượt, bước lại gần Đường Tố Lan, đưa hai tay nắm lấy eo thon của cô ấy.

“Híc! L-Làm cái gì thế-”

Tôi nín thở, dùng sức nhấc bổng cô nàng lên không trung.

Đường Tố Lan theo phản xạ bám chặt lấy vai tôi, mùi hương cơ thể thiếu nữ phả vào mũi. Việc nhấc một cô gái lên không khó khăn như tôi tưởng, nhẹ hều.

Tôi đặt cô nàng ngồi vắt vẻo lên đống hành lý trên lưng con lừa rồi mới buông tay ra.

Con lừa quay đầu lại nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ như muốn nói: “Mày dại gái vừa thôi con ạ.”

Tiếc là nó không biết nói, chứ không tôi cũng đấm nó mấy cái rồi.

“Được chưa? Hài lòng chưa?”

“...”

Đường Tố Lan ngồi trên lưng lừa, tay vân vê vạt áo, im bặt.

Chắc là xấu hổ hay sao mà tai đỏ lựng lên rồi, trông hiền lành hẳn.

Thà thế còn hơn, ít nhất cái mồm cũng chịu nghỉ ngơi một lúc cho tôi nhờ.

...Lúc nãy hùng hổ xông ra bế thì chưa thấy gì.

Giờ ngẫm lại, dư vị của cái eo nhỏ nhắn vẫn còn vương trên tay...

Chết tiệt, tôi sắp phải ở bên cạnh "yêu nữ" này gần một tháng trời sao?

“...Haizz.”

Đúng là chẳng còn cách nào khác... nhưng sao tôi cứ thấy ức chế, cứ như mình bị dắt mũi thế nào ấy nhỉ.

“Công tử, ta đói.”

“...Aiss chết tiệt. Mới ăn lúc nãy xong!”

“Vừa rồi là công tử cáu đấy à? Không phải chứ? Mà công tử cáu kỉnh nhìn cũng đáng yêu phết, như con mèo xù lông ấy. Công tử, nhưng mà ta thực sự đó-”

Cộp!

Đột nhiên, Đường Tố Lan nhảy phắt xuống khỏi lưng lừa, tiếp đất nhẹ nhàng như một chiếc lá.

Cô nàng chỉnh lại y phục, thay đổi thái độ nhanh như chớp, đi đứng yểu điệu thục nữ, đoan trang hiền thục đến lạ thường.

Tôi ngạc nhiên trước sự biến hóa khôn lường của con tắc kè hoa này, liền hỏi:

“Sao... sao thế? Trúng gió à?”

“Suỵt. Im mồm.”

Không lâu sau, từ phía bên kia đường, một ông lão chống gậy đi tới.

...Vì ông lão kia mà cô thay đổi thái độ đấy à?

Woa, đúng là lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.

Bảo sao trước đây tôi không biết bộ mặt thật của cô ta. Diễn xuất tầm cỡ này thì đến Ảnh Đế[note89203] cũng phải gọi bằng cụ.

Ông lão nheo mắt nhìn, rồi run run cất tiếng:

“Y phục này... Tứ Xuyên... Đường Môn? Chẳng, chẳng lẽ là Độc Phụng Đường Tố Lan tiểu thư?”

Bộ y phục xanh ngọc bích đặc trưng của Đường gia, là nữ nhân, lại thêm nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành kia chính là tấm thẻ bài danh tính không thể nhầm lẫn.

“Xin chào lão tiền bối. Tiểu nữ hữu lễ.”

Đường Tố Lan cúi người chào, giọng điệu thanh tao, nhã nhặn như nước suối đầu nguồn.

Tôi ngớ người ra, mồm há hốc, chỉ biết đứng trân trân nhìn màn kịch giả tạo đó.

Ông lão và Đường Tố Lan trò chuyện xã giao vài câu.

Ông lão liên tục nói vinh dự và cảm kích khi được gặp người nổi tiếng, còn Đường Tố Lan thì đáp lại bằng những nụ cười hiền dịu chuẩn mực con nhà gia giáo.

“Lão vui quá nên nói hơi nhiều rồi...! Giờ, giờ lão xin phép đi trước, không dám làm phiền tiểu thư hành đạo!”

Ngay sau đó, ông lão quay sang nhìn tôi, ánh mắt thay đổi 180 độ, quát lớn:

“Này cái tên kia! Ngươi là nô bộc thì phải hầu hạ Tố Lan tiểu thư cho chu đáo! Đừng để tiểu thư phật ý!

Mà không, sao ngươi không vác hết hành lý lên vai, để Tố Lan tiểu thư cưỡi lừa có phải tốt hơn không? Đầu óc ngươi để đâu thế?”

“...Dạ?”

“Là nô bộc thì phải ra dáng nô bộc chứ! Sao lại để chủ nhân đi bộ thế kia! Thật là vô phép tắc!”

“Phụt!”

Ông lão quay sang nhìn Đường Tố Lan khi nghe thấy tiếng cười khúc khích bị nén lại, nhưng cô nàng đã kịp quay về vẻ mặt điềm nhiên, thánh thiện như chưa từng cười.

Tôi nghiến răng ken két, gân cổ nổi lên, cố nặn ra một nụ cười méo xệch:

“...Thưa cụ, con tự biết lo liệu, cụ đi thong thả cho con nhờ.”

“Hứ, cái thằng này. Nhìn mặt là biết không lanh lợi rồi.”

Cốp!

Lão già gõ nhẹ cây gậy lên đầu tôi một cái để "dạy bảo", rồi vẫy tay chào Đường Tố Lan và đi khuất.

...Mẹ kiếp, phải bẻ gãy cái gậy của lão già lẩm cẩm đó mới được. Oan ức thấu trời xanh!

Ngay khi bóng lưng lão vừa khuất sau rặng cây, Đường Tố Lan phá lên cười như điên dại, cô ôm bụng cười ngặt nghẽo, rũ bỏ hoàn toàn hình tượng thục nữ ban nãy.

“Phụttt... Phụt! Á ha ha ha ha ha! Nô... nô bộc kìa! 'Là nô bộc thì phải ra dáng nô bộc chứ!'... Ôi cười chết ta mất!”

“Đừng cười nữa. Vui lắm hả?”

“Á ha ha ha ha ha! Mặt công tử lúc nãy... ôi trời ơi!”

Tôi hít sâu một hơi, lại phải nuốt cục tức to đùng vào trong bụng.

Thực ra, tôi đang cố chịu đựng sự sỉ nhục này vì một ý nghĩ duy nhất đang nhen nhóm trong đầu.

Đường Tố Lan muốn chơi SM với tôi.

Chẳng hiểu sao nó lại thành phần thưởng trong mắt cô ta, chắc là do cô ta tin rằng nỗi đau thể xác giúp giải tỏa tâm ma.

Dù sao thì, nếu mọi chuyện suôn sẻ, tôi sẽ được cầm roi "hành hạ" Đường Tố Lan...

“Á ha ha ha ha! Ngẫm lại thì trông công tử cũng giống nô bộc của ta thật đấy! Hợp vai lắm!”

...Cứ cười đi. Cười cho sướng mồm vào.

Đợi đấy con ranh con.

Lúc vào phòng kín, để xem ai là nô bộc, ai là chủ nhân.

Lúc đó dù cô có khóc lóc van xin, gọi "Cha ơi" thì ông đây cũng đếch tha đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
sách về Thiên Văn
sách về Thiên Văn
[Lên trên]
biết rút kinh nghiệm rồi ...
biết rút kinh nghiệm rồi ...
[Lên trên]
Nam diễn viên chính xuất sắc / Best Acto
Nam diễn viên chính xuất sắc / Best Acto