Tố Vân Sư thái lên tiếng, giọng điệu tuy cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng không giấu nổi ngọn lửa phẫn nộ đang âm ỉ trào dâng bên trong.
“Những đứa trẻ của chúng ta đang ở đâu?”
“Xin hãy giữ chút thể diện đi, Tố Vân tiểu thư. Bối phận của chúng ta ngang hàng cơ mà?”
Linh Tuyền, với tư cách là đệ tử của Kiếm Tôn, xét về vai vế trong giang hồ hoàn toàn ngồi cùng chiếu với Tố Vân. Cách hắn gọi một sư thái là "tiểu thư" chứa đựng đầy sự cợt nhả và mỉa mai.
Tố Vân Sư thái nghiến chặt răng, gằn giọng:
“...Ngươi quả thực đã sa ngã quá sâu rồi. Ta hiện tại không có tâm trạng đùa cợt, tốt nhất ngươi nên mau chóng mở miệng-”
“Tỳ kheo ni[note88966] phái Nga Mi mà cũng biết buông lời đe dọa sao? Chà... Con người vốn dĩ là thế. Bề ngoài tỏ vẻ cao khiết thanh tao, nhưng chỉ cần gặp chút bất lợi là bản chất thật sẽ lộ ra hết.”
“Tên khốn! Ngươi dám-”
“-Một lần nữa thôi.”
Linh Tuyền đột ngột cắt ngang, giọng lạnh băng.
“Chỉ cần chọc giận ta thêm một lần nữa, ta sẽ lập tức chấm dứt cuộc nói chuyện này. Các vị tự đi mà tìm xác đồ đệ của mình.
Tất nhiên, hiện tại cả hai đứa nó đều đang bất động... nhưng trong vòng ba ngày nữa, e là sẽ thành mồi cho thú hoang thôi.”
Hắn nhếch mép, nụ cười toát lên vẻ tàn nhẫn.
“...Đe dọa... là phải làm như thế này mới đúng.”
Trong mắt Tố Vân rực lên ngọn lửa giận dữ, nhưng trước lời cảnh cáo trắng trợn của Linh Tuyền, bà hoàn toàn không dám manh động.
Ánh mắt Linh Tuyền không hề dao động. Bản năng mách bảo mọi người rằng lời nói của hắn tuyệt đối không phải là thùng rỗng kêu to.
Chỉ riêng Thanh Nguyệt là phải cắn răng kìm nén cơn thịnh nộ đang sục sôi trong lồng ngực. Thái độ ngạo mạn, hống hách của hắn đối với sư phụ khiến cô gai mắt vô cùng.
Linh Tuyền thản nhiên tiếp lời:
“Các vị nghĩ ta cất công bày ra trò này là để nghe Tố Vân tiểu thư giáo huấn sao?
Ta có mục đích riêng nên mới làm vậy, thế mà các vị chẳng thèm lắng nghe, chỉ biết ra lệnh... Thật làm ta thất vọng quá.”
Ôn Bân đứng bên cạnh bước lên một bước, trầm giọng gặng hỏi:
“...Rốt cuộc ngươi muốn gì?”
Lúc này, ánh mắt Linh Tuyền mới chậm rãi chuyển hướng, lướt qua đám đông và dừng lại ở điểm cuối cùng: Thanh Nguyệt.
“...Ta muốn đàm đạo cùng Thiên Niên Hoa.”
Thanh Nguyệt khẽ nhíu mày.
Đàm đạo?
Lời đề nghị của hắn khiến tâm trạng cô càng thêm tồi tệ. Cô lạnh lùng lên tiếng:
“Ngươi bày ra cơ sự này chỉ để nói chuyện với ta thôi sao?”
Linh Tuyền bật cười chế giễu:
“Dùng kính ngữ đi, hậu bối. Ta ngang hàng với sư phụ ngươi đấy.”
Thanh Nguyệt hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.
Xoẹt.
Cùng lúc đó, cô lặng lẽ rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi gươm sáng loáng phản chiếu ánh mắt sắc lạnh.
“Nguyệt Nhi...!”
Tố Vân hoảng hốt kêu lên, nhưng Thanh Nguyệt hoàn toàn bỏ ngoài tai.
Những lúc phải đối mặt với sóng gió giang hồ thế này, bản tính sắc lạnh ngày xưa mà cô cố công chôn giấu lại ngóc đầu dậy. Dạo gần đây, cô cực kỳ căm ghét việc phải nhẫn nhịn.
Chỉ vì một cái lý do nực cười là "nói chuyện", mà mấy ngày qua cô phải vắt kiệt sức lực, chịu đựng muôn vàn khổ sở thế này sao?
Chỉ vì lý do chết tiệt đó mà cô không thể nán lại Thành Đô, phải tức tốc chạy trối chết đến tận đây sao?
Thực chất, ngay từ đầu, lời đe dọa của Linh Tuyền đã không hề có chút sức nặng nào đối với Thanh Nguyệt.
...Đám sư tỷ muội đó, nói thẳng ra, sống chết ra sao cô cũng mặc kệ.
Cùng lắm chỉ để lại chút cắn rứt lương tâm thoáng qua. Nhưng chỉ đến thế là cùng. Thậm chí, nếu lũ phiền phức đó biến mất vĩnh viễn khỏi sư môn, biết đâu lại mang đến cho cô một sự giải thoát, một sự bình yên đáng mong chờ.
“Nhẫn nhịn đi...!!”
Nhưng đúng lúc đó, Tố Vân Sư thái đã nắm chặt lấy tay cô, kéo lý trí cô trở lại thực tại.
“Nếu con động thủ bây giờ, tính mạng của sư tỷ muội con sẽ không được bảo toàn. Chúng ta không có lý do gì để phải đổ máu vô ích cả!”
Linh Tuyền cũng nhún vai, vẻ mặt bất cần:
“Ta hiện tại cũng không có hứng thú đổ máu đâu, hậu bối. Đúng như lời ta nói, chỉ cần một cuộc nói chuyện, ta sẽ lập tức rút lui và chỉ điểm cho cô vị trí của con tin.”
Thanh Nguyệt liếc nhìn sang bên cạnh.
Sư phụ và các vị Nhất Thế Đệ Tử đang dồn ánh mắt cầu khẩn về phía cô. Dù sao đi nữa, áp lực từ những bậc trưởng bối cao hơn một bậc cũng quá đỗi nặng nề, khó lòng chống cự.
Cô mấp máy môi rồi lạnh nhạt nói:
“...Rốt cuộc thì, kẻ phải đứng ra gánh vác vẫn là tôi đúng không?”
“...”
Lại nữa, gánh nặng oan trái này lại một lần nữa đè trĩu lên vai cô. Nhất Thế Đệ Tử đông đảo là thế, vậy mà bất kỳ tình huống phi lý, khó khăn nào cũng đều đổ ập lên đầu cô.
Chẳng lẽ cứ thế mà xông lên chặt đứt đầu tên Linh Tuyền kia không được sao?
Đối phương đã ngang nhiên xé rào tuyên chiến rồi, cớ sao cứ phải khúm núm nhẫn nhịn? Bọn họ có mù mới không biết trận chiến sinh tử đã bắt đầu rồi sao?
Giả vờ nhượng bộ nói chuyện, rồi lúc tách ra xa, hắn rắp tâm sát hại cô thì sao? Nếu tất cả vở kịch cồng kềnh này chỉ là một cái bẫy chết người giăng ra để nhắm vào một mình cô thì sao?
Tại sao cô lại phải tự nộp mạng, ngoan ngoãn bước vào cái hố sâu do kẻ địch dày công đào sẵn?
...Ghét thật. Cô căm ghét đám Nhất Thế Đệ Tử nhu nhược này. Căm ghét cả sư phụ.
Lại một lần nữa, họ chỉ biết biến cô thành kẻ ích kỷ, lạnh lùng trong mắt người đời. Chỉ biết dồn ép cô trở thành một ả tồi tệ-
‘-Quả là một đứa trẻ hư hỏng.’
Giật mình!
Thanh Nguyệt giật bắn người, cả cơ thể run rẩy trước giọng nói quen thuộc của Hàn Thụy Trấn đột ngột vang vọng trong tâm trí.
“...Nguyệt Nhi?”
Thấy Thanh Nguyệt rùng mình một cách kỳ lạ, Tố Vân khẽ nhíu mày lo lắng.
Thanh Nguyệt cứng đờ người một lúc lâu, rồi lặng lẽ thu thanh kiếm sắc lẹm vào vỏ.
“Chỉ nói chuyện thôi phải không?”
Thanh Nguyệt nhìn thẳng vào Linh Tuyền, gằn từng chữ.
“Đúng vậy, chỉ nói chuyện thôi.”
Linh Tuyền giơ hai tay lên không trung, mỉm cười biểu thị sự vô hại.
.
.
.
Thanh Nguyệt cất bước theo Linh Tuyền đến một khoảng đất trống, không quá xa nhưng cũng đủ tách biệt khỏi tầm mắt của sư phụ và các đồng môn.
Cô luôn giữ một khoảng cách cảnh giác nhất định trong từng bước di chuyển. Đó là cự ly an toàn tối thiểu để đề phòng những đòn tập kích bất ngờ.
Dù sao đi nữa, với nội công của cả hai, đứng từ xa nói chuyện cũng thừa sức nghe thấy nhau rõ mồn một.
“Thanh Nguyệt à, cô thực chất cũng giống hệt như ta-”
Vút!
Linh Tuyền khẽ nheo mắt. Một hòn đá nhỏ sắc cạnh xé gió bay sượt qua tai hắn, để lại một vết cắt mảnh. Dòng máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra từ vành tai, chảy xuống cổ.
“Đừng có tùy tiện gọi tên ta bằng cái giọng điệu dơ bẩn đó.”
Linh Tuyền dửng dưng nhún vai, không hề tỏ ra tức giận:
“Hậu bối của chúng ta nóng nảy thật đấy. Nhưng ta hiểu rồi.”
“Rốt cuộc ngươi muốn giở trò gì?”
“...Hậu bối, cô vẫn chịu đựng được cuộc sống đó chứ?”
“...?”
“Ta đang nói đến cái lồng giam mang tên môn phái ấy. Cô vẫn cố cắn răng chịu đựng được sự thối nát đó sao?”
Lời nói sắc như dao găm xuyên thủng lớp phòng ngự tâm lý, làm Thanh Nguyệt dao động dữ dội.
Chịu đựng được sao?
...Hoàn toàn không. Ngay lúc này đây, cô cũng đang phải trói mình trong cái cảnh ngộ trớ trêu này vì cái danh dự hão huyền của sư môn.
Chưởng môn và sư phụ thì luôn đặt lên vai cô những kỳ vọng nặng nề đến nghẹt thở. Các sư tỷ muội thì ganh ghét, đố kỵ ra mặt, hở ra là soi mói.
...Chẳng có lấy một khoảnh khắc nào là dễ thở cả.
Linh Tuyền khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ thương hại giả tạo:
“Ta thì không thể nào chịu đựng nổi sự dối trá đó. Tất cả chúng ta đều từng là những Hậu Khởi Chi Tú gồng gánh tương lai của môn phái, hoàn cảnh chắc hẳn cũng tương đồng như nhau thôi.”
“...”
“Nói ngắn gọn thôi. Ta đang chiêu mộ những cường giả sẽ làm rung chuyển cả cái Trung Nguyên thối nát này. Dưới trướng ta hiện đã tập hợp được không ít tinh anh rồi.”
“Ngươi nói cái gì?”
“Hãy gia nhập vương quốc của chúng ta. Ta đang chiêu mộ những người đồng chí hướng để cùng nhau rửa hận.
Nếu cô giúp ta trả mối thù của ta trước, ta cũng sẽ dốc toàn lực giúp cô thanh trừng cừu hận của cô.”
“Ngươi... đang nói nhảm nhí gì vậy?”
Đáy mắt Linh Tuyền chợt vằn lên những tia máu đỏ rực, điên loạn.
Thanh Nguyệt vô thức siết chặt chuôi kiếm, cảm nhận luồng sát khí ngùn ngụt tỏa ra từ hắn.
Linh Tuyền nở một nụ cười sặc mùi máu tanh, gằn giọng:
“...Nghĩa là huyết tẩy toàn bộ đấy, hậu bối.
Những kẻ mang danh tôn sư đã nhân danh chính nghĩa để tròng lên cổ ta gông cùm trách nhiệm vô lý.
Lũ huynh đệ đồng môn đê tiện thì khẩu phật tâm xà, ngoài mặt đạo mạo nhưng sau lưng lại kề dao đâm lén, hành hạ ta đến cùng cực.
Và cả đám đệ tử ngu muội, hèn nhát chỉ biết nhắm mắt làm ngơ trước mọi bất công.
Ta sẽ đích thân nghiền nát đầu của từng kẻ một, dẫm đạp tất cả dưới gót chân này.”
“...”
“Tại sao những kẻ sinh ra để đứng trên đỉnh cao như chúng ta... lại phải khom lưng uốn gối, phục tùng lũ phế vật yếu kém?
Hãy phá vỡ cái lồng chật hẹp này. Đảo lộn càn khôn, buộc cả thế gian này phải run rẩy quy phục dưới chân mình.
Cảm giác nắm giữ quyền sinh sát trong tay... chẳng phải là thứ men say tuyệt diệu nhất trần đời sao?”
Thanh Nguyệt cắn răng trấn tĩnh lại, lạnh lùng buông lời nhục mạ:
“...Ngươi điên thật rồi. Đã nghe giang hồ đồn đại ngươi bị tẩu hỏa nhập ma, nhưng-”
“-Cô thì khác chắc?”
Lời phản pháo sắc lẹm của Linh Tuyền khiến Thanh Nguyệt cứng họng.
“Kẻ đã máu lạnh tàn sát toàn bộ sơn tặc ở núi Nga Mi, chẳng phải chính là cô sao?”
“...”
“Nga Mi Phái... chốn bồng lai tiên cảnh thanh tịnh mà người đời ca tụng, trong mắt cô thực sự hoàn hảo đến thế sao?
Cô tin rằng mình có thể diễn mãi vở kịch 'tỷ muội tình thâm', sống êm ấm với những kẻ khẩu phật tâm xà đó đến cuối đời ư?”
“...”
“Tuyệt đối không thể nào. Bản chất con người vốn là loài sinh vật xấu xí, đố kỵ từ trong trứng nước, hậu bối à.
Ta đã nhìn thấu ả Đại sư tỷ của cô.
Tài năng thì hạn hẹp, dung mạo thì tầm thường, nhưng miệng lưỡi lại tẩm độc như loài rắn rết.
Một kẻ thất bại thảm hại, sống lay lắt dưới cái bóng rực rỡ của cô... cô nghĩ ả ta không ngày đêm nguyền rủa, căm ghét cô sao?”
Từng lời nói như mũi dùi khoan thẳng vào vết thương lòng đang rỉ máu.
Những ký ức về sự chèn ép vô lý, những ánh mắt ghen ghét ti tiện của Huệ Luật ùa về như thác lũ, nhấn chìm lý trí.
Thanh Nguyệt bất giác rùng mình. Tâm Ma, thứ mà cô khổ sở kìm nén bấy lâu, nay ngửi thấy mùi máu tanh liền điên cuồng cào xé tâm can, gào thét đòi phá kén thoát ra.
Linh Tuyền chậm rãi vươn bàn tay ra, giọng nói trầm thấp, đầy ma lực dụ dỗ:
“Đi cùng ta, hậu bối.
Hãy thẳng tay xé nát cái mặt nạ đạo đức giả tạo đó đi. Thoát khỏi cái địa ngục trần gian ấy.
Sư môn đã tàn nhẫn vắt kiệt và phản bội chúng ta... thì việc chúng ta đáp trả lại bằng máu và lửa chẳng phải là công đạo sao?”
“Ngươi... thì hiểu cái quái gì về ta...”
Giọng Thanh Nguyệt run rẩy, sự phản kháng đã yếu ớt đến cùng cực.
“Những kẻ mang thiên mệnh xuất chúng như chúng ta đều bị dồn vào cùng một ngõ cụt bi thảm. Ta hiểu rõ hơn ai hết.”
“...”
“Chỉ cần một cái gật đầu thôi. Ngay tại đây, cô sẽ được rửa hận đàng hoàng.
Máu của đám sư tỷ muội rác rưởi kia sẽ nhuộm đỏ đỉnh Thanh Thành này... coi như là Huyết Tế Kỳ[note88969] long trọng nhất cho sự tái sinh vĩ đại của chúng ta.”
Cái chết của Huệ Luật và Bạch Hy.
...Nếu nói rằng cô chưa từng mường tượng ra cảnh tượng đó thì đúng là dối trá.
Trong những giấc mơ sâu thẳm, trong những dòng suy nghĩ vẩn vơ mỗi khi tâm ma trở nên dữ dội, cô đã không đếm xuể bao nhiêu lần hoang tưởng về việc tự tay kết liễu mạng sống của hai kẻ đó. Bản tính bạo lực đẫm máu ẩn sâu bên trong lớp vỏ bọc thánh thiện cứ liên tục xui khiến cô nghĩ đến điều tàn nhẫn đó.
Phải chăng, chỉ cần cô gật đầu đưa ra lựa chọn tại đây là xong?
Những hoang tưởng điên rồ đó sẽ thực sự trở thành hiện thực sao?
Có thể vĩnh viễn thoát khỏi cái phái Nga Mi giả tạo, đáng ghét này sao?
Sẽ không còn những kỳ vọng nặng tựa thái sơn của chưởng môn và sư phụ đè nén lên vai nữa?
Sẽ không bao giờ phải chịu đựng cảnh sống chung với đám sư tỷ muội đê tiện đó nữa sao?
Tâm ma bắt đầu cựa quậy mạnh mẽ. Cô hoàn toàn có thể cảm nhận được cái cảm giác ngứa ngáy, râm ran khi nó đang cào xé tâm can cô.
Thật dễ dàng để buông xuôi và khuất phục trước nó... nhưng lại vạn phần gian nan để kéo bản thân trở lại quỹ đạo.
Cô thừa hiểu khoảnh khắc đối mặt này mang ý nghĩa sống còn. Nếu cô buông tay bỏ cuộc ngay tại đây... có lẽ vô vàn gánh nặng sẽ được trút bỏ, mọi thứ sẽ trở nên dễ thở hơn rất nhiều.
‘...Nguyệt Nhi của chúng ta, hóa ra lại là một đứa trẻ tồi tệ đến thế này sao?’
Giật mình!
Thanh Nguyệt giật bắn người, kinh hãi tột độ.
Giọng nói mỉa mai nhưng cũng đầy cưng chiều đó vang lên quá đỗi rõ ràng, sắc nét trong tâm trí cô, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
Thanh Nguyệt nhắm chặt hai mắt.
Chính giọng nói nam tính đó, hình bóng người đàn ông đó, đã suýt soát níu giữ cô đứng lại ngay bên bờ vực thẳm.
Thanh Nguyệt dứt khoát lắc đầu, ánh mắt trở lại vẻ kiên định.
Linh Tuyền lộ rõ vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên trước sự cự tuyệt này. Nhưng như không muốn tỏ ra vội vã, vồ vập, hắn thong thả nói:
“Được thôi. Cứ khắc cốt ghi tâm lấy, lời đề nghị này của ta lúc nào cũng có hiệu lực với cô. Ta sẽ dùng máu tươi của chúng sinh để trải thảm đỏ khắp Trung Nguyên này.
Chỉ cần cô muốn tìm, ắt sẽ thấy đường đi. Bất cứ khi nào chán ghét thứ ánh sáng giả tạo kia, hãy lần theo vết máu đó đến tìm ta.”
Nói đoạn, hắn quay người chuẩn bị rời đi.
“...Vị trí của sư tỷ muội ta.”
Thanh Nguyệt lạnh lùng cất tiếng gọi hắn lại.
“À, phải rồi. Trí nhớ ta dạo này tệ hại thật. Cứ đi thẳng hướng Nam, tìm đến con suối nhỏ dưới khe núi.
Ta đã phong bế huyệt đạo rồi ném chúng xuống đó 'tắm mát' một chút.
Mau đến mà vớt lên kẻo muộn. Chắc giờ này bọn chúng đang quẫy đạp trong tuyệt vọng, uống no nước như lũ cá mắc cạn rồi đấy?”
Dẫu có căm ghét đám sư tỷ muội đến nhường nào, thì việc hành hạ con người bằng cái cách thô bỉ như vậy cũng là một sự sỉ nhục, chà đạp lên danh dự của phái Nga Mi.
Thanh Nguyệt gằn giọng thề độc:
“Lần tới giáp mặt... ta nhất định sẽ đích thân chém lấy đầu ngươi.”
Linh Tuyền bật ra một tràng cười trống rỗng, man rợ.
“...Bộ dạng hiện tại của cô thì có còn giống một tỳ kheo ni từ bi hỉ xả chút nào đâu. Có vẻ như chúng ta sẽ sớm ngày tương phùng thôi, hậu bối.”
Nói rồi, bóng dáng hắn lướt đi như một bóng ma, mờ dần rồi khuất hẳn vào hư không tịch mịch..
.
.
“Khụ! Khụ!!”
Thanh Nguyệt khoanh tay đứng lặng lẽ từ xa, ánh mắt lãnh đạm nhìn đám sư tỷ muội đang nôn thốc nôn tháo bên dòng suối, nước mắt nước mũi giàn giụa vì sặc nước.
Các vị Nhất Thế Đệ Tử khác đang cuống cuồng vây quanh, vỗ về và sơ cứu cho Huệ Luật cùng Bạch Hy.
Nhìn thấy họ vẫn còn giữ được mạng sống, một tia an tâm mỏng manh, yếu ớt khẽ len lỏi vào tâm trí Thanh Nguyệt. Nhưng ngay lập tức, tảng đá vô hình lại tiếp tục đè nặng lên vai cô.
Thâm tâm cô gào thét rằng, giá như lũ cặn bã đó chết quách đi thì cuộc đời này đã dễ thở biết bao nhiêu.
“...”
Thanh Nguyệt nhắm nghiền hai mắt, cố gắng trấn áp dã tâm đang trỗi dậy mạnh mẽ. Chỉ riêng việc nảy sinh những suy nghĩ độc địa này thôi cũng đủ để cô nhận thức rõ tâm hồn mình đang dần trở nên vặn vẹo, mục nát đến mức nào.
Cảm giác tâm ma đen tối cần được thanh tẩy vẫn còn bám rễ quá sâu.
Trong lòng thầm buông lời xin lỗi, nhưng có lẽ trên chặng đường dài sắp tới, cô vẫn phải bấu víu, dựa dẫm vào Hàn Thụy Trấn rất nhiều để giữ lại chút nhân tính cuối cùng.
“...Con đã trao đổi những gì với hắn?”
“...Cũng chẳng có chuyện gì quan trọng đâu ạ.”
Tố Vân Sư thái đứng bên cạnh cất tiếng dò hỏi, Thanh Nguyệt cũng chỉ thì thầm đáp lại một cách mệt mỏi, yếu ớt.
Những ngày qua thật sự là một cuộc hành xác, vắt kiệt sinh lực cả về thể xác lẫn tinh thần. Bây giờ, khát khao duy nhất của cô là được nhanh chóng quay trở về sơn môn và chìm vào một giấc ngủ thật dài, không mộng mị.
Giữa mớ bòng bong tồi tệ này, nếu có điểm sáng le lói nào đáng để cô bám víu tự an ủi bản thân...
...Đó chính là khi cô đặt chân về đến phái Nga Mi, chắc hẳn thời gian cũng đã trôi qua hơn mười ngày kể từ cái ngày cô ngậm ngùi chia tay Hàn Thụy Trấn.
Cái hẹn mười ngày đã hết. Đã đến lúc cô có thể danh chính ngôn thuận tìm đến hắn, bám lấy hắn một lần nữa mà không cần e ngại bất kỳ điều gì.
“...”
Nghĩ đến viễn cảnh đó, khóe môi Thanh Nguyệt bất giác cong lên thành một nụ cười mỉm đầy ẩn ý.
Nếu đem toàn bộ câu chuyện kinh hoàng ngày hôm nay kể lại chi tiết cho hắn nghe, hắn sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
Liệu hắn có xoa đầu và khen ngợi cô vì đã kiên cường không đầu hàng trước cám dỗ của ác ý không?
Không.
Cô thầm sợ hãi việc phải phơi bày sự thật trần trụi với Hàn Thụy Trấn rằng bản thân cô đã từng hèn nhát dao động, từng chùn bước trước ranh giới của cái ác.
Chuyện cô đụng độ ma đầu Linh Tuyền chắc chắn sẽ đồn đại ầm ĩ khắp giang hồ, nhưng nội dung cuộc trò chuyện tăm tối đó, cô quyết định sẽ chôn chặt trong lòng.
“Hà.”
Chỉ cần thả hồn nghĩ đến hình bóng của Hàn Thụy Trấn thôi cũng đủ khiến những đám mây mù u ám trong đầu óc cô tan biến, trở nên quang đãng và nhẹ nhõm hơn hẳn.
“Sư phụ.”
“Hửm?”
“...Chúng ta về nhà thôi.”
“...Được rồi. Về thôi.”
Chỉ cần được nhìn thấy khuôn mặt của hắn thôi cũng đủ làm cõi lòng cô bình yên đến lạ. Chẳng cần thiết phải tiến đến bước "trị liệu" hay "trò chơi", chỉ cần được dăm ba câu trò chuyện cùng hắn cũng thấy cuộc đời có thêm chút thú vui rồi.
Tuy nghe có vẻ hoang đường và vô lý, nhưng liệu cô có thể lén lút trùm khăn voan che kín mặt rồi đi dạo quanh ngôi làng dưới chân núi Nga Mi cùng hắn không nhỉ?
...Nếu thời cơ đến, có thể đan mười ngón tay vào tay hắn như lần trước thì cứ thế mà bám chặt lấy thôi.
...Thậm chí, nếu tình huống bắt buộc phải tròng lại cái vòng cổ thì cũng...[note88970]
“...Phù.”
Dù sao đi chăng nữa, trước mắt cứ phải lết được thân xác rã rời này về đến nơi cái đã.
“Nguyệt Nhi, xem chừng sắc mặt con có vẻ tươi tắn, hồng hào hơn lúc trước rồi đấy.”
“Dạ? À... Nhìn thấy các sư tỷ muội bình an vô sự nên trong lòng con thấy mừng rỡ thôi ạ.”
Thanh Nguyệt cố gắng cắn môi nhịn cười, buông lời nói dối ngọt ngào đáp lại sư phụ. Rồi cô hiên ngang đứng dậy, chỉnh trang lại y phục, sẵn sàng cho hành trình trở về.
.
.
.
“...Các ngươi nói cái gì cơ?”
Thanh Nguyệt chết sững, hoàn toàn không thể tin vào những gì lỗ tai mình vừa nghe thấy.
Trình diện trước mặt cô lúc này, hai gã ăn mày vẫn đang nằm ườn ra đất với vẻ mặt đầy thanh thản, vô lo.
“Thụy Trấn vẫn chưa về mà... Hự!”
“Hức!”
Hai gã ăn mày vừa lỡ lời, vô tình chạm phải ánh mắt của Thanh Nguyệt liền hoảng hồn, vội vàng cụp đuôi, cúi gằm mặt xuống đất không dám ho he nửa lời.
Nhưng chính bản thân Thanh Nguyệt lúc này cũng không ý thức được dung mạo mình đang vặn vẹo, méo mó đến mức nào, tạo ra thứ biểu cảm kinh hoàng gì khiến người đối diện phải khiếp đảm.
Cô nhếch môi, gắng gượng nặn ra một nụ cười lạnh lẽo thấu xương, rồi rít qua kẽ răng từng chữ một đầy oán hận:
“...Chưởng quầy, ngươi xem ta là trò đùa chăng?”[note88971]
6 Bình luận