Thanh Nguyệt đứng chôn chân trước cửa nhà Hàn Thụy Trấn, tâm can rối bời như tơ vò, mãi không sao bình ổn lại được nhịp thở.
Tại sao mọi chuyện lại diễn biến trớ trêu đến mức này chứ? Chỉ riêng việc bất hòa, chiến tranh lạnh với Hàn Thụy Trấn đã đủ khiến cô khổ sở, mất ăn mất ngủ lắm rồi.
Đã vậy, hắn lại còn bỗng dưng phất lên như diều gặp gió, trở thành tâm điểm chú ý, khao khát của cả cái làng này.
Giá như cô không lỡ miệng chọc giận hắn, thì giờ này cô đã có thể đường hoàng đứng ra với tư cách bạn bè, cảnh báo hắn phải cẩn thận với dã tâm của lũ đàn bà kia.
Nhưng giờ thì hay rồi, cô chẳng thể mở miệng nói được lời nào cho ra hồn, đành ngậm ngùi nuốt cục tức quay về Nga Mi phái.
Và ngay khi vừa đặt chân trở về, cô đã phải đối mặt với buổi nói chuyện riêng cùng Chưởng môn nhân theo lịch hẹn đầy áp lực.
Cố gắng che giấu sự hỗn loạn, sợ hãi trong tâm trí, Thanh Nguyệt quỳ ngồi xuống đối diện với Vô Nguyệt Sư Thái, cúi đầu cung kính.
‘Nguyệt Nhi à. Ta đã nghe Hồng Hoa kể rồi.’
‘...Dạ?’
‘Con bé bảo rằng chưởng quầy tiệm da dưới làng đang dùng lời ngon ngọt tiếp cận con. Và con... hình như cũng đang đáp lại tình cảm nam nữ đó.’
Chối thì không được, vì Hồng Hoa đã nói thế thì chắc chắn có cơ sở, mà nhận thì cũng không xong vì đó là điều cấm kỵ.
Thanh Nguyệt ấp úng mãi mới thốt nên lời:
‘Kh-không phải chuyện đó đâu ạ, chúng con... thực sự chỉ là bạn bè thôi.’
‘Bạn bè ư?’
Vô Nguyệt Sư Thái gật gù, ánh mắt thâm trầm, rồi đáp lại:
‘...Ta phải gặp người bạn đó của con một lần mới được để xác minh.’
Thanh Nguyệt vội vàng thanh minh,ua tay múa chân như để trấn an:
‘Con... con biết Người đang lo lắng điều gì, sợ con sa ngã, nhưng tuyệt đối không có chuyện tình cảm nam nữ đó đâu ạ. Thực sự chỉ là bạn bè đơn thuần thôi.’
Trong cơn bối rối không tên, cô còn giơ cả cánh tay trắng ngần có chấm Thủ Cung Sa đỏ thắm lên để chứng minh sự trong trắng. Thậm chí, trong lúc hoảng loạn, cô còn buột miệng thốt ra những lời miệt thị mà bản thân không hề muốn:
‘Người nghĩ xem, đường đường là đệ tử Nga Mi, làm sao con có thể để mắt tới một gã nam nhân tầm thường, kém cỏi như hắn được chứ?’
Ánh mắt Vô Nguyệt Sư Thái dừng lại ở Cung Sa trên tay cô một lúc lâu, như đang suy tư điều gì. Nhưng rồi bà nhẹ nhàng khuyên bảo, giọng điệu từ bi:
‘Tầm thường sao. Con không nên tùy tiện dùng mắt thường mà đánh giá nhân phẩm người khác như vậy.’
‘D-dù sao đi nữa...’
‘Ta không nghi ngờ con. Nhưng liệu tấm lòng của hắn đối với con... có thực sự chỉ đơn thuần là bạn bè không? Hay hắn có ý đồ khác?’
...Hả?
...Chưởng quầy thích mình sao?
Một khả năng động trời mà cô chưa từng mảy may nghĩ tới bất ngờ ập đến như sét đánh ngang tai, khiến trái tim Thanh Nguyệt thắt lại.
...Thích mình ư? Cái giả thuyết hoang đường chưa từng tồn tại trong đầu cô giờ đây đang làm lung lay mọi suy nghĩ, mọi định kiến.
Nhìn bộ dạng ngơ ngác như mất hồn của đệ tử, Vô Nguyệt Sư Thái điềm đạm nói tiếp:
‘Xem ra con chưa từng nghĩ đến chuyện đó nhỉ. Con quên mất mình xinh đẹp, cuốn hút đến nhường nào rồi sao?’
‘...’
‘Dù thế nào đi nữa, con vẫn là Đệ Tử Chân Truyền, là bộ mặt của Nga Mi. Vì tương lai của môn phái... ta có nghĩa vụ phải quan tâm sát sao đến con. Nhất là khi chuyện này lại liên quan đến nam nhân, nguồn gốc của mọi phiền toái.’
‘Không phải... không phải như Người nghĩ đâu ạ...’
Vô Nguyệt Sư Thái lặng lẽ nhìn sâu vào mắt Thanh Nguyệt một lúc, rồi đứng dậy thì thầm:
‘Khác với các sư tỷ sư muội hay mơ mộng, con vốn lạnh lùng, không màng đến chuyện nam nữ thường tình nên ta cũng bớt lo... Nhưng hãy nhớ kỹ điều này, Nguyệt Nhi à. Không có gì đau khổ, bi kịch hơn việc một người xuất gia lại vướng vào lưới tình đâu.’
‘...Dạ?’
‘Trước mắt cứ đi gặp hắn đã.’
Và thế là, Thanh Nguyệt rơi vào tình cảnh trớ trêu, tiến thoái lưỡng nan này.
Cô đứng nép sau lưng Vô Nguyệt Sư Thái, chân tay lóng ngóng thừa thãi không biết làm gì. Cánh cửa mở toang, ánh mắt cô cứ liên tục chạm phải Hàn Thụy Trấn đang ngồi bên trong. Nhưng lần nào cũng vậy, cô đều vội vàng lảng tránh như kẻ có tội.
Vốn dĩ mối quan hệ giữa hai người lúc này đã đủ căng thẳng, khó xử rồi. Hắn vẫn còn đang giận cô kia mà.
Cảm xúc còn chưa kịp giải tỏa, lại bị ép vào tình thế đối mặt gượng gạo dưới sự giám sát của sư phụ thế này, thật khiến cô ngạt thở.
Đồng thời, cô cũng nhận thức rõ một điều nguy hiểm chết người. Chưởng môn nhân chắc chắn sẽ nhận ra luồng khí tức lạ đang ngự trị trong đan điền của Hàn Thụy Trấn.
Luồng âm khí trong trẻo, tinh thuần do chính tay Thanh Nguyệt cấy vào. Nó là khí tức đặc thù của Nga Mi phái, được điều chỉnh tinh vi, tỉ mỉ để dung hòa với luồng dương khí mạnh mẽ của Đường gia mà Đường Tố Lan để lại.
Là một cao thủ thượng thừa như chưởng môn nhân, bà chắc chắn sẽ hiểu công phu đó đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và tâm huyết đến mức nào.
Bởi lẽ, chính Thanh Nguyệt là người đã chủ động, cố ý khiến hai luồng khí vốn chẳng cần thiết phải song hành ấy cùng tồn tại hòa hợp trong một cơ thể.
Đó chắc chắn không phải là việc người ta làm cho một người bạn xã giao bình thường. ...Phải là bạn bè cực kỳ thân thiết, tâm giao, hay thậm chí hơn thế nữa?
Thực ra, nếu thành thật khai báo thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều. Rằng Hàn Thụy Trấn là ân nhân giúp cô điều trị tâm ma quái ác.
Nhưng ngặt nỗi, quá trình điều trị ấy lại bao gồm những màn "hành hạ và phục tùng" đầy nhục nhã, biến thái, làm sao cô dám mở miệng nói ra với sư phụ tôn kính?
Hơn nữa, nếu cái danh xưng "Tâm Ma Y Sư" lộ ra, Hàn Thụy Trấn - kẻ vốn đã khổ sở vì bị chú ý - sẽ còn gặp rắc rối lớn hơn nữa, bị cả giang hồ dòm ngó. Thanh Nguyệt không thể làm thế với hắn.
“Hàn Thụy Trấn thí chủ. Liệu thí chủ có thể dành chút thời gian quý báu đàm đạo cùng lão ni bên chén trà được không?”
Trước vị khách không mời mà đến đầy uy quyền này, Hàn Thụy Trấn lộ rõ vẻ bối rối, lo lắng. Hắn liếc nhìn Thanh Nguyệt một cái cầu cứu rồi dè dặt đáp:
“Nh-nhà con nghèo, không có trà đâu ạ...”
“Là lão ni đường đột, gây phiền hà cho thí chủ rồi. Trà nước không quan trọng, chỉ cần được trò chuyện là đủ.”
“...”
“Lão ni có thể vào trong chứ?”
Trước câu hỏi mang tính áp đặt của Vô Nguyệt Sư Thái, Hàn Thụy Trấn chỉ biết gật đầu tuân theo.
“A, vâng. Mời Người vào ạ.”
Vô Nguyệt Sư Thái bước qua ngưỡng cửa, tiến vào trong nhà với phong thái ung dung. Thanh Nguyệt vẫn quyết định đứng chôn chân bên ngoài, không dám bước vào "pháp trường".
“Nào, mời mọi người ngồi... hừm.”
VịcChưởng môn nhân đảo mắt nhìn quanh căn nhà tuềnh toàng, rách nát của Hàn Thụy Trấn rồi im bặt.
Gia cảnh nghèo nàn, trong phòng chỉ có độc hai chiếc ghế gỗ cũ. Một cái của Hàn Thụy Trấn, cái còn lại là chỗ ngồi quen thuộc mà Thanh Nguyệt đã tự nhiên chiếm dụng mấy ngày nay.
Thấy vậy, Phương Phi Nhiên nhanh ý, khôn khéo lên tiếng trước:
“Có vẻ chưởng môn nhân không đến tìm tại hạ... Vậy tại hạ xin phép cáo lui trước để gia chủ tiếp khách quý.”
“Dạ?”
“Cảm ơn thí chủ đã cảm thông.”
Không đợi Hàn Thụy Trấn kịp phản ứng, Phương Phi Nhiên đã nhanh chóng rời khỏi phòng như một cơn gió.
Chưởng môn nhân dường như cũng có nhiều điều muốn nói riêng với Hàn Thụy Trấn, nên bà gật đầu cảm ơn sự tinh tế của Phương Phi Nhiên rồi ngồi xuống ghế.
Trái tim Thanh Nguyệt như bị ai bóp nghẹt, hồi hộp lo âu đến mức toát mồ hôi lạnh. Chẳng biết tại sao, nhưng linh tính mách bảo cô sắp có chuyện chẳng lành xảy ra.
Hàn Thụy Trấn đang ngồi cứng đờ người như tượng gỗ, lại quay sang nhìn Thanh Nguyệt. Lần này cũng vậy, cô vẫn không đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt hắn, sợ hắn nhìn thấu sự sợ hãi của mình.
“...Phù.”
Hàn Thụy Trấn thở dài một hơi, như để trấn tĩnh bản thân rồi cũng ngồi xuống ghế đối diện.
“Chưởng môn nhân. Người tìm con có việc gì ạ...?”
Vô Nguyệt Sư Thái ngồi lặng lẽ đối diện với hắn, nhưng ánh mắt sắc sảo vẫn không rời khỏi Thanh Nguyệt đang đứng ngoài cửa, bà nói vọng ra, giọng uy nghiêm:
“Nguyệt Nhi, đóng cửa lại.”
“...”
Thanh Nguyệt không dám hé răng nửa lời, lẳng lặng khép cánh cửa gỗ lại.
Két... Rầm.
“...”
...Lòng cô, cứ thấy bất an, bồn chồn thế nào ấy.
Ngồi đối diện với Vô Nguyệt Sư Thái, tôi lại có cảm giác như đang ngồi trên đống lửa, thiêu đốt tâm can.
...Chắc bà ấy biết rồi nhỉ? Về luồng khí tức lạ đang ngự trong đan điền của tôi.
Nhưng không sao, tôi đã chuẩn bị sẵn "văn mẫu" để giải trình rồi, bình tĩnh nào.
“Xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm thí chủ thế này.”
“Không có gì đâu ạ. Con chỉ tò mò không biết Người tìm con có việc gì...”
Vô Nguyệt Sư Thái chớp mắt, rồi chậm rãi nói, từng chữ như gõ vào tâm trí tôi:
“...Một luồng khí tức thật kỳ lạ và mạnh mẽ.”
“...”
“Lão ni không ngờ một thanh niên bình thường như Thụy Trấn thí chủ lại có duyên phận sâu sắc với Nga Mi sơn đến vậy. Khí tức bá đạo của Đường tiểu thư... và cả khí tức thanh thuần của Nguyệt Nhi nhà ta nữa.”
...Quả nhiên là cao thủ, nhìn phát biết ngay chân tướng. Biết luôn cả đó là khí tức của Đường Tố Lan.
Ngay khi tôi định mở miệng thanh minh thì-
“Chuyện là thế này-”
“-Thí chủ không cần phải giải thích đâu. Đó có thể là chuyện riêng tư, ân oán cá nhân, lão ni không muốn tọc mạch vào chuyện của người trẻ.”
Vô Nguyệt Sư Thái xua tay ngăn lại.
“Được hai đứa trẻ ưu tú, kiêu hãnh ấy tin tưởng trao tặng những luồng khí tinh thuần đến vậy, điều đó chẳng phải đã đủ chứng minh thí chủ là một người tốt, đáng tin cậy rồi sao?”
“...Ha ha.”
Tôi cười trừ, nhưng trong lòng thì thấy cắn rứt lương tâm ghê gớm.
...Thực ra là con hành hạ, sỉ nhục tụi nó mới có được đấy ạ. Chính con cũng chẳng hiểu tại sao tụi nó lại dâng hiến cho con nữa là.
“...”
“...”
Nếu có chén trà ở đây thì chắc tôi đã nâng lên nhấp một ngụm để lấp liếm cái khoảng lặng chết người này rồi. Nhưng ngặt nỗi nhà nghèo rớt mồng tơi, lấy đâu ra trà ngon, đành phải trân mình chịu trận dưới ánh mắt soi xét của bà ấy.
Lần đầu tiên phải đối mặt với tình huống khó xử thế này, tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chắc chắn bà ấy đến đây vì chuyện của Thanh Nguyệt rồi. ...Nhưng chắc là chưa biết vụ "trò chơi chủ tớ" đâu nhỉ. Nếu biết rồi thì dù là cao tăng đắc đạo, tu hành thâm sâu như Vô Nguyệt Sư Thái cũng chẳng thể nào giữ được bình tĩnh thế này đâu.
"Thiên Niên Hoa" của Nga Mi, đệ tử chân truyền, niềm hy vọng lớn nhất của môn phái lại bị tôi biến thành cún con để chơi đùa, dạy dỗ?
...Lộ ra là chết chắc, không có đường sống luôn. Mà tôi làm thế cũng chỉ để sinh tồn thôi mà. Oan ức quá đi mất.
“Cảm ơn thí chủ đã làm bạn với Nguyệt Nhi nhà ta.”
Vô Nguyệt Sư Thái phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
“Gần đây con bé có biểu hiện đi chệch hướng, tâm tính bất ổn... nhưng có lẽ nhờ thí chủ bầu bạn, tâm tính nó đã quay về nẻo chính.”
“...Giúp được cô ấy là tốt rồi ạ.”
Không phải chỉ là chệch hướng đâu, mà là mầm mống của Ma giáo đấy ạ. Làm ơn quản lý đệ tử chặt chẽ giùm con cái trước khi nó hóa quỷ.
“...Tuy nhiên, Thụy Trấn thí chủ.”
Giờ mới vào vấn đề chính đây, giọng điệu của bà ấy trở nên nghiêm trọng, sắc lạnh hơn hẳn.
“Lão ni mong rằng thí chủ đừng nên quá thân thiết với môn đồ của bổn phái.”
“...Dạ?”
Nói cái gì thế này?
“Nga Mi phái là nơi tu hành thanh tịnh của những người xuất gia. Việc giao du tình cảm riêng tư với nam giới là điều cấm kỵ tuyệt đối.
Tất nhiên, lão ni cũng hiểu lòng người đâu đơn giản như vậy. Chữ Tình, dù không muốn, nó vẫn cứ tự nhiên nảy nở như cỏ dại.”
Bà dừng lại một chút để lựa lời, rồi cẩn trọng nói tiếp:
“Nhưng một khi nữ tăng và nam nhân vướng vào lưới tình oan trái... thì kết cục chỉ là đau khổ, bi kịch cho cả hai mà thôi. Lão ni không muốn thí chủ phải chịu đựng nỗi đau đó.”
Cạch.
Cánh cửa bị gió thổi đập mạnh vào khung, tạo ra tiếng động khô khốc như tiếng lòng ai đó vỡ vụn.
“...Con vẫn chưa hiểu ý Người lắm ạ.”
Bà chỉ tay thẳng vào vùng bụng dưới của tôi.
“Lão ni đang nói về luồng khí tức trong đan điền của thí chủ. Đó là luồng khí vô cùng tinh khiết và được chắt lọc kỹ lưỡng, chứa đựng cả tâm huyết của người truyền.
Theo lão ni được biết, đây là lần đầu tiên Nguyệt nhi dành tâm huyết lớn đến thế cho một người, bất kể nam nữ.”
Cô ta đã truyền cho mình luồng khí tốt đến thế sao? Ngạc nhiên thật, nhưng ngẫm lại thì cũng có lý do. Chắc là để trả ơn vì nhờ mấy trò SM mà tâm ma của cô ta dịu đi chăng? Nhưng nếu không nói toẹt móng heo ra, thì đúng là trong mắt Vô Nguyệt Sư Thái, chuyện này mờ ám thật.
“Bản thân việc con bé trao tặng khí tức cho bạn bè là điều đáng mừng, thể hiện nghĩa khí. Chỉ hiềm một nỗi, thí chủ lại là nam nhân nên lão ni mới lo ngại.
Mối quan hệ này e rằng không hề hời hợt... Nam nữ dù có là bạn bè, nhưng ranh giới mong manh ấy rất dễ bị phá vỡ, phải không?”
...Bà đang nói cái gì vậy? Tôi với Thanh Nguyệt á? Điên à?
“...Sẽ không có chuyện đó đâu ạ.”
Cạch.
Gió lại làm cánh cửa rung lên bần bật.
“Lão ni lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Có thể đối với thí chủ chỉ là vui chơi qua đường, là sự tò mò nhất thời, nhưng đối với Nga Mi phái chúng tôi, việc dây dưa tình cảm với nam giới chẳng khác nào kịch độc.”
“Không, ý con là...”
“Nếu chẳng may Nguyệt nhi đi quá giới hạn, phá giới giao hợp với nam nhân... thì lão ni buộc phải phế bỏ võ công và trục xuất nó khỏi sư môn vĩnh viễn. Trừ khi nó tự mình bỏ trốn biệt tích.”
“...”
...Gì thế này?
Ngẫm nghĩ kỹ từng lời của Vô Nguyệt Sư Thái, tôi bắt đầu thấy lợn cợn, khó chịu trong lòng. Ban đầu thì nghe như lời cảnh báo thiện chí đừng quá thân thiết để bảo vệ thanh danh nhà chùa.
...Nhưng càng nghĩ, tôi càng cảm thấy ẩn sau đó là những định kiến và phán xét sai lệch, khinh thường về tôi. Cứ như thể bà ấy đang ám chỉ tôi là kẻ sở khanh đang lôi kéo, dụ dỗ đệ tử ngây thơ của bà vào con đường tà dâm, sa đọa vậy.
...Bà già này, mồm miệng thì cung kính lễ phép, niệm Phật từ bi, mà lời lẽ phun ra sao khó nghe, cay nghiệt thế nhỉ?
1 Bình luận