Web Novel

Chương 31 - Trói Nghệ Thuật (8)

Chương 31 - Trói Nghệ Thuật (8)

"...Đừng... đừng kết thúc... như thế này chứ, Chưởng... Chưởng quầy."

Đừng kết thúc?

“...”

Thoạt nghe thì có vẻ như một lời mời gọi êm tai... nhưng có lẽ vì cơn mê loạn ban nãy đã qua đi, để lại một khoảng lặng tỉnh táo lạnh lẽo.

Bản năng mách bảo tôi có gì đó không ổn.Rất không ổn.

Như một miếng mồi ngon mà tôi tuyệt đối không được nuốt.

Tôi quan sát Thanh Nguyệt.

Cơ thể cô rũ xuống, mềm nhũn không còn chút sức lực.

Tiếng thì thầm tuyệt vọng.

Sự run rẩy không phải vì khoái cảm, mà vì sợ hãi trong giọng nói.

Bầu không khí bao trùm lấy cô lúc này có gì đó khác thường.

Ngay từ đầu, cô ấy đã không còn ở trong trạng thái có thể tiếp tục màn kịch này nữa rồi.

Thể lực và tinh thần của cô ấy đã chạm đáy.

Kéo dài thêm nữa không phải là chơi đùa, mà là tra tấn.

Ngay cả bây giờ, đôi chân cô ấy vẫn đang run bần bật từ đầu gối trở xuống.

“...Cô vẫn muốn tiếp tục sao?”

Thanh Nguyệt do dự một chút, rồi gật đầu yếu ớt.

Tình thế của chúng tôi bỗng chốc đảo ngược hoàn toàn.

Ban đầu, cô ấy là người cự tuyệt còn tôi là kẻ thèm khát.

Giờ đây, cô ấy lại là người cầu xin sự dày vò, còn tôi mới là kẻ đang chùn bước.

“Lúc nãy cô đã nói là không muốn mà.”

Tôi thận trọng hỏi.

Thanh Nguyệt lại khựng lại, rồi thì thầm.

“...Ta vẫn... không thích nó.”

Tôi thực sự không hiểu nổi.

“Vậy tại sao lại đòi tiếp tục?”

“...”

“...Cô không còn đủ sức nữa đâu.”

“...Nhưng lồng ngực ta... vẫn thấy ngột ngạt lắm.”

“...Sao cơ?”

Cô thì thầm, giọng mỏng manh như sương khói sắp tan biến vào hư không.

“...Nếu cứ thế này mà kết thúc... ta sẽ phải tỉnh lại. Ta sẽ phải quay trở về làm một đệ tử Nga Mi.”“...”

“...”

Sự cam chịu nhuốm màu lên giọng nói của cô.

Có lẽ cô ấy cuối cùng đã quyết định buông bỏ cái tôi và bộc lộ con người thật của mình.

Hoặc có thể do thể lực đã cạn kiệt, khiến cô không còn sức để diễn vai nữ hiệp cao ngạo nữa.

Dù là lý do gì, một lời than vãn đã buột ra khỏi miệng cô—điều mà Thanh Nguyệt ngày xưa sẽ không bao giờ thốt lên.

“Ta sẽ lại phải đeo lên cái mặt nạ giả tạo đó... phải mỉm cười trước mặt đám sư tỷ muội mà ta căm ghét...”

Thanh Nguyệt, vẫn đang dựa vào vai tôi, dồn thêm trọng lượng cơ thể lên người tôi.

“Phải gồng mình đáp ứng kỳ vọng của Chưởng môn và Sư phụ... Phải trở thành Thiên Niên Hoa không tì vết... và phải tham gia vào trận tỷ thí chết tiệt đó...”

Cuối cùng, vùi đôi môi vào ngực áo tôi, Thanh Nguyệt thì thầm, hơi thở thấm qua lớp vải.

“...Và cả Chưởng quầy nữa... Nếu ta dừng lại bây giờ, ngươi sẽ thấy ta yếu đuối... Ngươi sẽ coi thường ta.”

Những lời nói nghiêm túc của cô làm tôi chấn động hơn bao giờ hết.

Với tư cách là một con người, chúng khuấy động một thứ gì đó sâu thẳm, nhức nhối trong tôi.

“...Nên ta không muốn kết thúc. Làm ơn... hãy làm gì đó đi...”

Nghe vậy, tôi đưa tay nắm lấy dải bịt mắt của cô một cách dứt khoát hơn.

Thanh Nguyệt thoáng chống cự, nhưng sự phản kháng của một người đang bị trói chẳng thấm vào đâu.

“Không... đừng tháo ra. Ư!”

Cuối cùng, cô nhấc trán ra khỏi vai tôi.

Soạt.

Tấm bịt mắt rơi xuống.

Và ẩn sau đó là gương mặt trần trụi của Thanh Nguyệt.

Không phải là một cao thủ võ lâm. Không phải là một con đàn bà dâm đãng.

Chỉ là một cô gái với đôi mắt ầng ậc nước, đỏ hoe, sưng húp và vỡ vụn.

“...Đừng nhìn.”

Thanh Nguyệt quay mặt đi, cố gắng che giấu sự thảm hại của mình.

Cô đã phơi bày những khía cạnh đáng xấu hổ nhất của cơ thể, nhưng việc để lộ dù chỉ một giọt nước mắt yếu đuối dường như còn là nỗi nhục nhã lớn hơn tất cả.

Siết...

Bàn tay tôi vô thức nắm chặt lại.

Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng đó... mọi dục vọng trong tôi tắt ngấm.

"Truy Mệnh Quỷ" Thanh Nguyệt tàn độc không còn ở đây.

Chỉ còn lại một linh hồn đang đứng chới với bên bờ vực thẳm.

...Một người phụ nữ mà tôi, dù biết là sai lầm, vẫn muốn dang tay ra an ủi.

Một sự tồn tại luôn phải gồng mình đáp ứng kỳ vọng của thế gian, sống vì người khác đến mức quên mất bản thân mình là ai.

Trong khoảnh khắc này, tôi chợt hiểu ra.

Có lẽ chính sự tuyệt vọng cùng cực này là thứ sẽ biến cô thành Truy Mệnh Quỷ tàn sát giang hồ trong tương lai.

Tôi nuốt xuống những cảm xúc phức tạp đang dâng trào, rồi bắt tay vào cởi trói cho cô.

Vòng ra sau lưng cô, tôi gỡ từng nút thắt một. Chậm rãi và nhẹ nhàng.

“Hà... hức...”

Khi dây thừng lỏng ra, nhịp thở của cô dần trở lại, nhưng tiếng nấc nghẹn vẫn còn đó.

Tư thế bị cưỡng ép đáng xấu hổ kia hoàn toàn tan biến.

Đến khi trút bỏ hết mọi trói buộc, cô ngã quỵ xuống sàn nhà, rũ rượi như một con búp bê bị rút hết bông.

Cô ngước lên nhìn tôi, đôi mắt vẫn đẫm lệ, thì thầm oán trách.

“Ta đã bảo không muốn mà...? Ta vẫn còn—”

Tôi ngập ngừng, lầm bầm trong miệng, rồi buột miệng nói thẳng.

“—Đừng tham gia tỷ thí nữa.”

“...Hả?”

“Cô bảo cô muốn thêm nữa, đúng không? Đây là mệnh lệnh tiếp theo. Đừng tham gia tỷ thí.”

Một trận đấu chẳng mang lại kết cục tốt đẹp nào.

Cô ấy sẽ phát điên, sẽ giết người, và sẽ bị hủy hoại.

Trên thế gian này, không ai mong mỏi trận đấu đó bị hủy bỏ hơn tôi—kẻ biết trước kịch bản bi thảm đó....Nhưng tôi đã luôn hèn nhát, cố giữ khoảng cách với chốn giang hồ để bảo toàn mạng sống.

Việc ngăn cản trận đấu có thể dẫn đến rắc rối lớn hơn nhiều so với việc chỉ dây dưa với một mình Thanh Nguyệt.

Nó có thể thay đổi cốt truyện. Nó có thể khiến tôi bị cuốn vào vòng xoáy ân oán.

...Tôi không biết nữa.

...Nhưng nhìn cô ấy vật vã đau đớn thế này, tôi không thể làm ngơ được nữa.

Tôi vốn dĩ luôn ngốc nghếch như vậy. Thế nên giờ mới kẹt trong cái mớ hỗn độn này.

Dù sao thì, nhìn thấy một đóa hoa sắp lụi tàn ngay trước mắt mình... thật khó để kìm nén sự bao đồng ngu ngốc của một thằng đàn ông.

***************

Cơ thể cô, vừa được giải thoát khỏi dây trói, giật giật từng cơn như thể vừa được chắp vá lại.

Cảm giác đau nhức ê ẩm, nhưng lại mang theo một sự nhẹ nhõm và ấm áp kỳ lạ lan tỏa khắp tứ chi.Máu huyết đã bị tắc nghẽn quá lâu giờ ồ ạt chảy trở lại, râm ran như kiến bò.

Giống như hơ đôi bàn tay lạnh cóng bên đống lửa—vừa châm chích, đau rát, nhưng lại ấm áp một cách lạ lùng.

Và trong một cảm giác tương tự, giọng nói của Hàn Thụy Trấn vang lên.

“Cô bảo cô muốn thêm nữa, đúng không? Đây là mệnh lệnh tiếp theo. Đừng tham gia tỷ thí.”

Cảm xúc vỡ vụn của Thanh Nguyệt trào dâng dữ dội trước những lời đó.

Chiếc mặt nạ cô gượng ép đeo lên bấy lâu nay bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra những vết thương đang rỉ máu bên trong.

Những giọt nước mắt cô cố nuốt ngược vào tim giờ đây đã tìm được kẽ hở mà tuôn trào ra.

...Đó chính là điều cô luôn khao khát được nghe.

Cô đã tuyệt vọng mong chờ ai đó, bất cứ ai, nói ra điều ấy.

Nhưng cô chưa từng tin rằng có bất kỳ ai ở cái chốn Trung Nguyên trọng danh dự này lại thực sự dám thốt ra.

Cô thậm chí không dám kỳ vọng.

Bởi tỷ thí võ công là hình thức đối đầu thuần khiết và cao quý nhất trong giới võ lâm.

Là lẽ sống, là danh dự, là thước đo giá trị của một con người.

Từ chối tỷ thí đồng nghĩa với việc tự tay bóp nát tư cách võ giả của mình.

Kém cỏi, hèn nhát, vô dụng.

Kẻ trốn chạy sẽ bị cả giang hồ dè bỉu, khinh khi, vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.

Thanh Nguyệt hiểu quá rõ sức nặng của những ánh mắt đó.

Đó là gông cùm mà cô không thể tự mình phá bỏ.

Vậy mà Hàn Thụy Trấn lại tuyên bố điều đó rõ ràng, rành mạch.

Đừng tham gia tỷ thí.

“Điều đó... nghe có lọt tai không?”

“...Tại sao?”

“Làm sao ta có thể không...? Mọi người đều đang kỳ vọng vào nó...!”

Giọng cô run rẩy như một đứa trẻ đang bấu víu lấy cọng rơm cứu mạng trong tuyệt vọng.

Đó là lời biện minh cho quyết định của cô, nhưng thực chất lại là tiếng kêu gào thảm thiết mong hắn hãy phản bác lại.

Hàn Thụy Trấn quỳ một chân xuống trước mặt Thanh Nguyệt đang ngồi bệt dưới sàn, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Tôi chẳng kỳ vọng gì cả. Cô chắc chắn sẽ thua.”

Thật đáng giận. Giọng nói nghẹn ngào của cô lại to lên.

“Làm sao ngươi biết được...!”

“Đối thủ của cô là Độc Phụng. Một cao thủ đã giành được danh hiệu ‘Phượng’ tại Long Phượng Chi Hội. Cô nghĩ mình lấy gì để đánh bại một cao thủ ở thời kỳ đỉnh phong, trong khi bản thân mới vừa qua tuổi đôi mươi?”

Những lời hiển nhiên đến đau lòng ấy—cuối cùng cũng có người dám tát thẳng vào mặt cô sự thật trần trụi.

Thanh Nguyệt không nói ra, nhưng tận sâu trong thâm tâm, cô lặng lẽ gật đầu.

Phải. Làm sao ta thắng nổi...?

Hàn Thụy Trấn bồi thêm.

“Hơn nữa... để một kẻ thảm hại, tâm ma quấn thân như cô bây giờ mà đánh bại Độc Phụng thì mới là vấn đề lớn đấy. Cô định giết người trên lôi đài sao?”

“...”

“Cô nghĩ mình vĩ đại đến thế sao mà phải gánh vác cả thế giới?”

Lời lẽ lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng cô lại cảm kích sự thẳng thắn đó.

Phải. Ngươi nghĩ ta vĩ đại đến mức nào chứ?

Tuy nhiên, cô vẫn không lùi bước.

Cô nghiến răng tìm kiếm một lý do khác.

Lặp lại nguyên văn những gì Vô Nguyệt Sư Thái đã nói.

Tò mò xem Hàn Thụy Trấn sẽ phản bác ra sao.

“Dân làng... họ cũng muốn xem...”

“Cô không phải là kỹ nữ, nhưng cô lại sẵn sàng đóng vai thằng hề làm trò vui cho thiên hạ sao?”

“Không phải thế...! Chúng ta sống nhờ sự trợ giúp của dân làng...! Đó là sự đền đáp...!”

“Nếu họ cắt viện trợ chỉ vì một trận đấu bị hủy, thì bảo họ cút đi cho rảnh nợ. Sống cạnh những kẻ đạo đức giả như thế chỉ tổ ngứa mắt.”

Từng từ, từng chữ của hắn như búa tạ đập tan những xiềng xích đạo đức trói buộc cô.

Dẫu vậy, Thanh Nguyệt vẫn cố cãi lại đến cùng.

“Nhưng... nếu viện trợ bị cắt, các sư tỷ muội sẽ khổ...”

“—Thế đám sư tỷ muội của cô cụt tay cụt chân hết rồi à?

Bảo họ tự xách mông lên mà kiếm cơm đi. Không có cô thì họ chết đói cả lũ à? Họ là tầm gửi[note88376] hay là người?”

“...”

“Mà đằng nào thì cô chẳng cơm không lành canh không ngọt với họ? Vừa nãy cô còn bảo ghét phải quay về gặp họ cơ mà.”

Bị dồn vào đường cùng, Thanh Nguyệt lảng sang chuyện khác.

“...Người của Đường Môn Tứ Xuyên đều đang chờ đợi—”

“—Sao cứ phải lo lắng cho người khác thế hả?”

Cuối cùng, Hàn Thụy Trấn hỏi với sự khó chịu ra mặt.

“...Hả?”

“Lo cho tôi đây này. Cô là người đã đòi kéo dài trò chơi cơ mà.”

“...Nhưng—”

“—Định cãi đến bao giờ nữa?”

“...”

“Từ nãy đến giờ cô đều tuân theo mệnh lệnh của tôi vì chúng hợp lý, đúng không?”

“...”

“Đừng làm nữa.”

Một câu nói ngắn gọn, tước bỏ mọi lý do chính đáng hay nghĩa vụ nặng nề.

Nhẹ bẫng vì không cần lý do, nhưng lại nặng tựa ngàn cân vì sức nặng của sự quan tâm.

Trong hàng trăm lý do để không đấu, đây là lý do vô lý nhất—và cũng là lý do an ủi nhất.

“Đừng làm nữa, Thanh Nguyệt. Tôi ra lệnh cho cô.”

Bởi vì đó là mệnh lệnh, nên cô không cần phải chịu trách nhiệm.

Cô chỉ là kẻ tuân phục.

Không cần suy nghĩ. Chỉ cần nghe lời.

Thanh Nguyệt bật ra một tiếng cười cay đắng và trống rỗng.

Cùng lúc đó, cơ thể cô run lên bần bật, và giọt nước mắt bám trụ nơi khóe mi cuối cùng cũng rơi xuống.

Bắt đầu từ đó, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ.

Những cảm xúc dồn nén tận sâu trong lồng ngực sụp đổ, tràn ra không thể kìm hãm.

Đã bao lâu rồi kể từ khi trưởng thành cô mới khóc nức nở như một đứa trẻ thế này?

...Và trớ trêu thay, đây đã là lần thứ hai cô khóc trong tầng hầm của Hàn Thụy Trấn.

“...Hức...”

Cô cố gắng không khóc, nhưng không thể ngăn lại được.

Hắn, Hàn Thụy Trấn... như thể đã nhìn thấu tim gan cô, nhặt ra chính xác mảnh gai nhọn đang đâm vào tim cô và rút nó ra.

Lời nói mà không một ai trong hàng trăm người thân thiết từng nói... chỉ duy nhất người đàn ông xa lạ này thốt ra.

“...Hức... hu...”

Thanh Nguyệt cố kìm tiếng nấc, ngước nhìn hắn với đôi mắt run rẩy đẫm lệ.

Một gã chưởng quầy tầm thường xuất thân từ cái bang, thô lỗ và biến thái.

...Ai mà ngờ được việc nhìn ngắm một con người lại có thể mang lại cảm giác choáng ngợp và an toàn đến thế?

Một cú sốc thầm lặng chạy dọc cơ thể cô.

Lần cuối cùng cô cảm thấy thế này là khi Chưởng môn cứu cô năm lên mười khỏi đám cướp.

Không, có lẽ cú sốc lần này còn lớn hơn.

Là do máu nóng đang dồn lên, thiêu đốt toàn thân cô?

Hay do sự kiệt sức và nước mắt làm rối loạn nhịp thở?

Đầu óc cô trở nên mơ hồ, tầm nhìn chao đảo từng cơn.

Mọi thứ nhòe đi sau màn nước mắt.

Có lẽ vì thế.

Trong khoảnh khắc đó, Thanh Nguyệt đã nuôi dưỡng một ước muốn kỳ lạ đến khủng khiếp.

Cô ước gì hắn sẽ ôm lấy cô ngay lúc này.

Ôm trọn lấy cơ thể run rẩy và những giọt nước mắt nhục nhã này.

Thanh Nguyệt đã luôn muốn trở thành một nữ hiệp độc hành.

Giống như Chưởng môn, kiêu hãnh và tự chủ, bay lượn trên bầu trời mà không cần dựa dẫm vào ai.

Không yếu đuối, luôn chủ động, không bao giờ bị ai khinh thường.

Vậy mà giờ đây, cô lại nghĩ.

...Ước gì Hàn Thụy Trấn ôm lấy ta khi ta khóc.

Cô đơn quá. Lạnh lẽo quá.

Cô muốn hắn làm chỗ dựa cho mình, dù chỉ một lát thôi.

Kéo đầu cô vào vai hắn, vuốt ve mái tóc rối bời của cô.

An ủi cô, nói với cô rằng "Không sao đâu" cho đến khi cô nín khóc.

Giống như cách hắn luôn khen ngợi cô mỗi khi cô phơi bày những khía cạnh đáng xấu hổ của mình.

Giờ đây khi đã để lộ nước mắt—thứ còn trần trụi hơn cả da thịt—cô khao khát được dỗ dành.

Để che giấu nỗi khao khát đó, giữa những tiếng nấc nghẹn, cô hỏi.

“Tại sao ngươi... hức... lại muốn ta không đấu nữa...?”

Hắn đã giải thích lý do tại sao cô không nên đấu.

Nhưng tại sao hắn lại muốn điều đó?

Tại sao ngươi lại mong muốn điều tốt đẹp đó cho ta?

Tại sao lại ngăn cản ta trước bất kỳ ai khác, khi mà ai cũng muốn đẩy ta lên lôi đài?

“...”

Hàn Thụy Trấn trầm ngâm như đang lựa lời, nhắm chặt mắt một cái, rồi thì thầm như đang thú nhận một sự thật.

“...Bởi vì cô đang đau khổ.”

Thanh Nguyệt lại cúi gằm mặt xuống thật sâu.

Cô không thể chịu đựng nổi ánh nhìn của hắn nữa.

Tách...

Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống sàn không ngớt đã tố cáo việc cô đang xúc động đến nhường nào.

Nghĩ lại thì, Hàn Thụy Trấn luôn thử thách cô.

Dọa dẫm cô, làm nhục cô, sỉ nhục cô, dồn ép cô... nhưng chưa bao giờ hắn vượt quá giới hạn khi cô thực sự sắp vỡ vụn.

Thay vào đó, bằng những lời khen ngợi và sự thuyết phục méo mó, hắn đã dẫn dắt cô đi tiếp.

Hắn cảm nhận được giới hạn của cô—những giới hạn mà ngay cả cô cũng không biết—nhạy bén như một bóng ma.

Ngay cả lúc này, hắn cũng không tiếp tục trò chơi.

Thể lực của cô đã đến giới hạn là lý do.

Lần này cũng vậy sao?

Có phải hắn thấy tâm hồn cô đã chạm đến ngưỡng chịu đựng rồi không?

Đó có phải là lý do thực sự hắn cố ngăn cản trận đấu?

Suy nghĩ ấy khiến nước mắt không sao ngừng chảy.

Cô cứ ngỡ chẳng có ai dõi theo mình... nhưng hóa ra vẫn có một người.

Một người đàn ông sống ở rìa ngôi làng này, kẻ mà cô vẫn gọi là biến thái, lại là người duy nhất nhìn thấy nỗi đau của cô.

Giống như người đắm tàu nhận ra mình không hề cô độc trên hoang đảo—cảm giác nhẹ nhõm đến vỡ òa.

“...Lau nước mắt đi. Tôi lên trên trước đây. Cô cũng thay đồ đi.”

Hàn Thụy Trấn đặt một mảnh vải vụn trước mặt cô rồi đứng dậy bước đi.

Hắn không ôm cô. Hắn không vuốt tóc cô như cô hằng mong ước.

Hắn bỏ đi, để lại trong cô một nỗi hụt hẫng mênh mang.

Nhưng Thanh Nguyệt biết không còn cách nào khác.

Nhưng Thanh Nguyệt biết không còn cách nào khác.

Đó chỉ là một trò chơi; và khi bước ra khỏi trò chơi, họ đâu có thân thiết đến mức để ôm ấp nhau.

Hắn tôn trọng khoảng cách của cô.

Dù vậy, cũng không sao.

Cô có thể nhận ra sự lạnh lùng này cũng là một dạng ân cần vụng về của hắn.

Sau khi bóng lưng Hàn Thụy Trấn khuất sau cầu thang, Thanh Nguyệt run rẩy nhặt lấy mảnh vải hắn đưa.

Thịch... thịch... thịch...

Thay vì lau nước mắt, cô áp mảnh vải thô ráp, vô giá trị ấy lên lồng ngực trái đang đập liên hồi dữ dội. Như muốn khắc ghi hơi ấm còn vương lại của hắn vào tận sâu trong tim.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
thực vật bán ký sinh, sống bám trên thân các cây gỗ khác để hút nước và chất dinh dưỡng
thực vật bán ký sinh, sống bám trên thân các cây gỗ khác để hút nước và chất dinh dưỡng