“Gia chủ.”[note88959]
Sáng sớm tinh mơ, Đường Tịch Thiên sững sờ trước khung cảnh khó tin đang hiện ra trước mắt.
Người tìm đến ông chính là Đường Tố Lan.
Đứa con gái ấy không báo trước một lời, chủ động tìm đến và đang khẽ cúi đầu trước mặt ông.
Khi nhìn thấy ánh mắt trong trẻo, tinh anh của cô, ông nghẹn lời. Ông chỉ biết ngẩn ngơ ngắm nhìn đứa con gái dường như vừa lột xác hoàn toàn chỉ sau một đêm.
“Thời gian qua... con đã khiến người phải bận lòng nhiều. Nữ nhi xin tạ lỗi.”
“Tố... Tố Lan à.”
“Tiểu nữ từ hôm nay sẽ cố gắng làm lại từ đầu.”
Đường Tịch Thiên bất giác thấy sống mũi cay cay, hốc mắt rưng rưng.
Suốt một năm qua, ông đã khao khát khoảnh khắc này biết nhường nào. Ông đã cầu nguyện bao nhiêu lần để con gái vượt qua được tâm ma. Tuy chưa thể nói là đã hoàn toàn chiến thắng, nhưng ông chắc chắn rằng cô đã đặt được bước chân đầu tiên.
“Đ... Được. Được chứ...!”
Đường Tịch Thiên lắp bắp, vươn đôi bàn tay run rẩy về phía con.
“Tố Lan à, con muốn gì cứ nói với ta. Bất cứ thứ gì.”
“Con nghĩ mình đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ Tiềm Long Hội. Sau khi cùng các Hậu Khởi Chi Tú đàm đạo... con mới nhận ra những trăn trở của mình nhỏ bé và tầm thường đến mức nào. Tất cả là nhờ ân đức của Gia chủ.”
“Không phải! Ta thì làm được gì cơ chứ! Tất cả... tất cả là do con giỏi giang thôi.”
Đường Tố Lan nở một nụ cười rạng rỡ.
Đó là nụ cười hồn nhiên của thuở ấu thơ, khi cô mới bập bẹ tập nói, nắn nót những nét chữ đầu đời. Nhìn nụ cười ấy, cõi lòng Đường Tịch Thiên như muốn tan chảy.
Kế đó, Đường Tố Lan lên tiếng:
“Gia chủ. Tiểu nữ muốn đến núi Nga Mi một chuyến.”
“...Núi Nga Mi ư?”
“Vâng. Việc Thanh Nguyệt phải vội vã quay về núi Nga Mi khiến con cứ bận lòng mãi...”
“...Cứ đi đi!”
Bất kể là đi đâu, cũng tốt hơn vạn lần việc ru rú trong phòng mà khóc lóc.
Đường Tịch Thiên gật đầu lia lịa.
“Đi bao lâu cũng được, Tố Lan à.”
“Cảm ơn người.”
Đường Tố Lan lại mỉm cười.
“...Cha.”[note88960]
“Hự!”
Đường Tịch Thiên ôm lấy lồng ngực, lảo đảo chực ngã.
Tiếng gọi "Cha" thân thương ấy, đã ngót nghét mười năm rồi ông mới lại được nghe.
**************
Đường Tố Lan quay trở lại căn phòng trống trải, nơi vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của đêm qua.
Cô ngả lưng xuống giường, để mặc cơ thể chìm vào sự êm ái của chăn nệm, đôi mắt khẽ khép hờ, hồi tưởng lại buổi sáng kỳ lạ này.
.
.
.
Đôi mắt khẽ mở.
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa, dịu dàng đánh thức cô dậy. Cảm giác bình yên đến lạ lùng lúc tỉnh giấc này... đã bao lâu rồi cô mới được nếm trải?
Những ngày tháng trước kia, mỗi sáng thức dậy là một tảng đá u sầu vô cớ đè nặng lên tâm can, khiến việc thở thôi cũng trở nên nhọc nhằn.
Nhưng hôm nay thì khác. Lồng ngực nhẹ bẫng, tâm trí tĩnh lặng như mặt hồ thu.
Hôm qua mình đã chìm vào giấc ngủ thế nào nhỉ?
Tại sao mình lại nằm ngay ngắn trên chiếc giường này...
—Phập!
Ký ức ùa về như thác lũ. Đường Tố Lan sực nhớ ra đêm qua mình đã khóc nức nở trong vòng tay người đàn ông ấy cho đến khi lịm đi vì kiệt sức.
Cô giật mình, vội vàng bật người dậy.
“Á!”
Ngay lập tức, một cơn đau nhức nhối, bỏng rát truyền đến từ bờ mông, chạy dọc theo sống lưng lên tận đỉnh đầu.
Cảm giác đau đớn chân thực đó khiến những ký ức của đêm hôm qua hiện về sống động hơn bao giờ hết.
Màn trừng phạt, tiếng roi da xé gió, sự sỉ nhục, và cả sự vỗ về ấm áp đến nao lòng... tất cả đều là thật.
Cô dáo dác nhìn quanh căn phòng rộng lớn.
Gã đàn ông từng tỏa ra sự hiện diện mãnh liệt, áp đảo ấy rốt cuộc đã đi đâu rồi?
“Công... tử?”
Không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ.
“Công tử?”
Cô cất cao giọng gọi lần nữa, hy vọng hắn đang ở tầng dưới hoặc ngoài ban công, nhưng bốn bề vẫn lặng ngắt như tờ.
“...Hà.”
Cơ thể cô mềm nhũn, mất sạch sức lực. Cô lại buông mình nằm vật ra giường, dang tay chân theo hình chữ Đại (大) đầy chán chường.
Đi rồi.
Hắn đã rời đi trong lúc cô ngủ say, không một lời từ biệt.
“...”
Một cảm giác trống rỗng mênh mang ùa đến, xâm chiếm lấy tâm hồn cô.
Nó giống hệt như cảm giác của một đứa trẻ giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya thanh vắng mà không thấy cha mẹ kề bên, chỉ thấy bóng tối bao trùm.
Tất nhiên, Đường Tố Lan giờ đã là thiếu nữ trưởng thành, là Độc Phụng kiêu hãnh của Đường Môn, dư sức gánh vác những cảm xúc cỏn con này.
...Thế nhưng, sâu thẳm bên trong, có lẽ cô vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa kịp lớn. Sự hụt hẫng, tiếc nuối trào dâng trong lòng là điều không sao ngăn cản được.
“...Ha.”
Cô bật cười chua chát.
Bị đánh cho tơi bời hoa lá, bị sỉ nhục không thương tiếc, vậy mà giờ đây lại ngẩn ngơ đi tìm bóng dáng kẻ đã hành hạ mình. Chỉ vì vài câu khen ngợi, vài cái xoa đầu dỗ dành mà khóc lóc ỉ ôi, luyến tiếc không rời.
“...”
Nhưng mặt khác, cô biết rõ những cảm xúc ấy hoàn toàn không phải là giả tạo.
Cảm giác như muốn khóc nhưng không thể khóc, cảm xúc bị dồn nén đến mức chai sạn, và rồi có ai đó đã xuất hiện, thay cô tát một cái thật đau vào thực tại để nước mắt được tuôn rơi, để những u uất được vỡ òa.
Có lẽ, tự sâu thẳm đáy lòng, cô đã chờ đợi từ rất lâu một tồn tại như thế. Một người có thể lôi con quỷ dữ đang kìm nén trong cô ra ngoài ánh sáng.
Một người đủ bản lĩnh để thẳng tay trừng phạt khi cô làm sai, và dịu dàng công nhận khi cô làm tốt.
Chính vì kẻ đó là người đàn ông được Thanh Nguyệt – đối thủ và cũng là nỗi ám ảnh của cô – công nhận, nên hình bóng hắn càng khắc sâu vào tâm trí cô hơn chăng?
Thế nhưng, trong phòng chẳng còn sót lại bất kỳ dấu vết nào của hắn. Hắn biến mất tăm như một ảo ảnh, như thể chưa từng tồn tại.
Phải chăng chuyện đêm qua chỉ là một giấc mộng Nam Kha hoang đường?
Tuy nhiên, cơn đau ê ẩm, nóng rát truyền đến từ mông đã nhắc nhở cô rằng đó là sự thật rành rành. Một sự thật khắc cốt ghi tâm.
“...”
Đường Tố Lan cẩn thận quỳ gối trên giường, khẽ vén lớp y phục mỏng manh lên. Cô ngoái đầu lại, cố gắng nhìn vào tấm gương đồng đặt ở góc phòng.
Và rồi, bờ mông trắng ngần lộ ra trước mắt.
“...Oa.”
Cô khẽ thốt lên.
Trên nền da trắng muốt tựa tuyết đầu mùa, những vệt hằn đỏ chói lọi in hằn rõ nét, đan chéo vào nhau đầy bạo liệt.
Đó là những dấu vết mà Hàn Thụy Trấn đã lưu lại trên cơ thể cô. Là minh chứng cho sự thống trị của hắn.
Thình thịch... thình thịch... thình thịch...
Nhìn thấy nó, trái tim cô lại đập loạn nhịp, dồn dập như trống trận.
Dấu vết của một gã chưởng quầy tiệm da hèn mọn, rách rưới lại ngang nhiên hiện diện trên cơ thể ngọc ngà, quý giá của thiên kim tiểu thư Đường Môn.
Trên đời này liệu có thứ dấu vết nào ngang trái, mâu thuẫn và cấm kỵ hơn thế không?
Thế nhưng kỳ lạ thay, Đường Tố Lan lại không hề thấy nó gớm ghiếc hay nhục nhã.
Trái lại... nó đẹp một cách quỷ dị.
Dù là vết thương trên chính cơ thể mình, nhưng cô lại thấy nó mê hoặc đến lạ lùng. Cái suy nghĩ điên rồ rằng những lằn roi này giống như những nét cọ đỏ rực vẽ lên bức tranh tuyệt tác cứ bám rễ trong đầu cô.
Trong thế giới xám xịt, tẻ nhạt và đầy rẫy những quy tắc giả tạo của cô, chỉ có những dấu vết do Hàn Thụy Trấn để lại là đang rực cháy một màu đỏ đầy cuồng nhiệt, đầy sức sống.
“Phù...”
Đường Tố Lan thở hắt ra, chỉnh trang lại y phục rồi nằm xuống, áp má vào chiếc gối vẫn còn vương mùi hương lạ lẫm.
...Từ cái lúc điên rồ tự cầm roi quất vào lòng bàn chân mình để tìm cảm giác, cô đã tự hỏi, phải chăng bản thân mình đã bị vặn vẹo, méo mó đến mức không thể cứu vãn rồi sao?
Mình là kẻ biến thái sao? Nhìn vết roi hành hạ trên mông mà lại thấy đẹp, thấy hưng phấn.
...Cơ mà Hàn Thụy Trấn đi đâu mất rồi nhỉ?
Lại quay về núi Nga Mi rồi sao?
“...Ở lại đến sáng cùng ta cũng được mà.”
Cô lầm bầm vào trong gối, giọng nói nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.
Và rồi, chính cô cũng phải giật mình vì lời nói buột miệng của bản thân.
Đã bao giờ cô mong mỏi một điều gì đó rõ ràng, cụ thể và tuân theo đúng ý nguyện trần trụi của riêng mình như thế này chưa?
Không phải vì đó là đồ của người khác nên mới sinh lòng tham muốn chiếm đoạt, mà là khát khao sở hữu xuất phát từ tận đáy lòng đang rung động.
Tuy nhiên, nhớ lại thái độ cao ngạo, ánh mắt lạnh lùng và khí chất bạo lực áp đảo của hắn đêm qua, dường như ngay từ đầu hắn đã không phải là một con thú hoang có thể dễ dàng bị trói buộc hay giam cầm trong lồng son.
Đường Tố Lan vốn dĩ luôn quen thói áp đặt ý muốn của mình lên người khác, bắt cả thế giới phải xoay quanh mình. Nhưng với Hàn Thụy Trấn, cô lại cảm thấy ngần ngại, e dè một cách kỳ lạ. Cô sợ làm hắn phật ý, sợ hắn biến mất mãi mãi.
Thanh Nguyệt đang đối mặt với một người đàn ông như thế này sao?
Thanh Nguyệt đã giấu nhẹm một người đàn ông tuyệt vời như thế này cho riêng mình ư?
Đường Tố Lan nằm ườn trên giường một lúc lâu, suy nghĩ miên man, rồi cô dứt khoát ngồi dậy, sửa lại tư thế.
Có ru rú trong cái phòng này mãi cũng chẳng thể gặp được Hàn Thụy Trấn. Hắn sẽ không tự nhiên gõ cửa bước vào lần nữa.
Hôm nay cô không hề thấy u uất, ngược lại còn thấy sinh lực tràn trề chảy trong huyết quản.
Hôm nay, cô đã trò chuyện cùng cha, gỡ bỏ được nút thắt trong lòng sau một khoảng thời gian đằng đẵng.
...Và, cô phải khởi hành đến núi Nga Mi thôi.
Phải đi tìm hắn.
Chắc chắn sẽ chẳng có gì khó khăn. Bởi từ trước đến nay, hễ Đường Tố Lan muốn điều gì, điều đó đều phải trở thành hiện thực.
“A!”
Đôi mắt cô sáng lên, sực nhớ ra một chuyện quan trọng.
Khi đi, phải nhờ người chuẩn bị một món quà ra mắt thật ấn tượng. Một con dao gọt da thật tốt để mang theo mới được.
Hắn là thợ da mà, hắn sẽ thích nó.
Chỉ cần cậy nhờ các vị trưởng lão, sử dụng công xưởng bí truyền của Đường Môn, thì việc chế tác ra một con dao gọt da thượng hạng, sắc bén nhất thế gian chỉ là chuyện nhỏ bằng móng tay.
***********
“...Thật sao?”
Lời đề nghị khó tin ấy khiến tôi nghẹt thở.
Nơi đây là mật thất dưới tầng hầm của Túy Vân Lâu, đại bản doanh chi nhánh Tứ Xuyên của Hạ Ô Môn.
Ngay bên cạnh, gã đàn ông mấy hôm trước từng hống hách đuổi cổ tôi đi vì không có Đường Bài, giờ đang bị phạt úp mặt vào tường đầy thảm hại.
‘Này, cái thằng khốn này.
Cắm cái đầu xuống cho đàng hoàng coi!’
‘Xin lỗi đại ca!’
Nhìn gã đàn ông vốn lành lặn giờ đang phải bò lê bò lết dưới đất như một con chó cũng khiến tôi hả dạ đôi chút, nhưng quang cảnh bày ra trước mắt tôi lúc này còn mang sức nặng vượt xa cả sự trả thù vặt vãnh đó.
“Đương nhiên rồi ạ.”
Ngay trước mặt, Vệ Xương đang ngồi với tư thế cung kính, tiếp tục giải thích cho tôi nghe.
Trên bàn là một tấm bản đồ Trung Nguyên khổng lồ được trải rộng. Trên đó chi chít những dòng chú thích dày đặc: tên các địa danh, thế lực môn phái trấn giữ, từ Chính phái đến Tà phái.
Thậm chí còn có cả nơi quy ẩn của các tuyệt thế cao thủ, địa điểm xuất hiện linh vật, và cả vị trí cất giấu Thần Binh.
Đúng là tinh hoa hội tụ mạng lưới tình báo khủng khiếp của Hạ Ô Môn. Chỉ riêng việc được chiêm ngưỡng thứ này thôi, cũng đủ hiểu hiện tại tôi đang được hưởng đặc quyền lớn đến mức nào.
Vệ Xương nói chắc nịch:
“Chỉ cần ngài chấm một tọa độ, chúng tôi sẽ hộ tống ngài đến tận nơi, bất luận là chân trời hay góc bể.”
...Vụ này mình vớ bở rồi sao?
Tim tôi đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực.
Quả nhiên, nhìn trực quan trên bản đồ vẫn hơn hẳn việc mò mẫm trong bóng tối. Theo ký ức của tôi, nơi nào sẽ bị san phẳng, nơi nào có thể tránh được kiếp nạn binh đao... tôi vắt kiệt não bộ, cố gắng lục lọi lại những thông tin quý giá đó.
Nghĩa là, chỉ cần tôi chỉ tay vào bản đồ này, tôi có thể đi thẳng đến đó ngay tắp lự.
Khỏi lo Thanh Nguyệt hay Đường Tố Lan truy đuổi, cứ thế mà cao chạy xa bay, sống một cuộc đời an nhàn.
“...Nhưng mà, thế thì chuyện nhà cửa của ta tính sao?”
Vệ Xương nuốt nước bọt cái ực trong chớp mắt. Tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng của hắn qua tiếng nuốt khan đó.
“...Việc thu xếp nhà ở ngay lập tức e là hơi khó khăn. Có lẽ... ngài sẽ phải tạm trú tại chi nhánh Hạ Ô Môn ở khu vực ngài chọn...”
“...Hạ Ô Môn ư?”
“C-Cũng hết cách thưa ngài. Tự nhiên rước người lạ vào làng, bá tánh địa phương ắt sẽ sinh lòng cảnh giác... Mà cất nhà mới rồi xây dựng lại lòng tin với bá tánh thì tốn quá nhiều thời gian...”
“Nên phải ở trong địa bàn Hạ Ô Môn?”
“Thực sự chúng tôi không có mưu đồ gì đâu ạ. Hoàn toàn là chân tâm thật ý muốn giúp ngài.”
...Tin thế quái nào được, ông nội.
Dù chính tôi cũng như kẻ mộng du tự mò đến đây, nhưng sự cảnh giác thì chưa bao giờ buông lơi.
Vốn dĩ, nếu cái lũ Hạ Ô Môn này mà biết cái "bài tẩy" của tôi nó nát bét, phế vật đến mức nào, thái độ của chúng quay xe 180 độ thì đúng là thảm họa.
Bọn này cứ đinh ninh tôi là thần y cái thế chữa được tâm ma nên mới cung phụng, hầu hạ như ông hoàng thế này.
...Nhưng nếu chúng phát hiện ra tôi chẳng biết cái cóc khô gì về trị liệu tâm ma thì sao?
Hạ Ô Môn bây giờ trông có vẻ cung kính, lễ độ, nhưng khoảnh khắc nhận ra mình vừa làm trò hề cho một gã bịp bợm... thì lúc đó, còn đáng sợ hơn cả Thanh Nguyệt, những kẻ truy sát tôi sẽ mọc lên như nấm sau mưa.
Dù sao đi nữa, chẳng phải Thanh Nguyệt, mà bị bất cứ kẻ nào kề dao vào cổ thì cái mạng này cũng đứt bóng.
Mà lũ đó lại là Hạ Ô Môn - lũ người không rõ tung tích, ẩn mình trong bóng tối, đông như kiến cỏ - thì càng đau đầu nhức óc hơn.
Tôi đang bị giằng xé dữ dội giữa hai dòng suy nghĩ.
“...Thật sự các người không mong cầu gì từ ta sao?”
“Một cái cũng không. Không-một-cái-nào. Tuyệt. Đối. Không.”
...Lừa con nít chắc.
Trải qua kiếp sống ăn mày bao năm nay, tôi khắc cốt ghi tâm một điều: Trên đời này chẳng có bữa trưa nào là miễn phí.
Người ta ném cho miếng ăn thì mình cũng phải nhảy nhót làm trò như khỉ để mua vui, không làm thế thì ăn mày cũng chết đói rã họng. Hoặc là phải đi bán mạng, bán tin tức như Chú Quách thì mới mong có cái nhét vào mồm.
Thế nhưng, chính miệng Vệ Xương đã thốt ra câu đó. Hắn tự bảo không đòi hỏi gì, vậy tôi cứ thuận nước đẩy thuyền, lợi dụng triệt để điều đó thì sao?
Biết là sợi dây thừng mục nát nhưng vẫn phải nhắm mắt bám vào, cái tâm thế của tôi lúc này thảm hại vô cùng.
Tuy nhiên, không bám không được. Ánh mắt lạnh lẽo thấu xương của Độc Vương đêm qua vẫn còn in hằn sâu hoắm trong trí óc tôi như một cơn ác mộng.
“Haizz...”
“Ngài còn chần chừ điều chi nữa? Chẳng phải ngài đang khốn đốn trong nanh vuốt của các cao thủ sao? Trông ngài là người trân quý sự bình yên, vậy thì phải chuồn thôi!”
Điên mất thôi, thật sự. Giờ nhìn kỹ mới thấy, cái đám này đang khao khát ép tôi phải mắc nợ chúng đến phát cuồng rồi.
Phải làm sao đây?
Mượn tay Hạ Ô Môn thì sợ bọn chúng giở quẻ, rắp tâm hãm hại sau lưng. Cứ thế lặn mất tăm thì lại sợ Thanh Nguyệt sẽ đuổi cùng giết tận... thật là một áp lực kinh hoàng.
Nếu cứ thế này mà rời đi, tôi sẽ không bao giờ được gặp lại Mã Thất Đắc và Cẩu Vinh nữa.
Á, chết tiệt. Trong tầng hầm vẫn còn mấy cuốn sách bí kíp nữa. Phải tìm cách mang chúng đi bằng mọi giá.
Nhưng nếu không mượn sức Hạ Ô Môn, tôi cũng đào đâu ra lựa chọn nào khả dĩ hơn vào lúc này. Ngày sau bọn chúng sẽ đòi hỏi yêu sách gì thì có trời mới biết.
Do dự không trốn, cái tình cảnh ngày càng lún sâu vào vũng lầy võ lâm này quả thực quá đáng sợ. Bây giờ lại còn chạm mặt cả Độc Vương nữa chứ...
Lấn cấn thật sự. Hạ Ô Môn cũng đâu phải phường trọng tình trọng nghĩa, hào sảng như Cái Bang. Một tập đoàn dơ bẩn, chỉ biết hùa nhau vì lợi ích cá nhân này mà lại một lòng một dạ vì tôi ư?
“Vệ Xương huynh đệ. Khai thật đi.”
“Ngài cứ chỉ giáo, thưa quý nhân.”
“Cái vụ này... có phải các người định bế ta đến chỗ khác, rồi đem tin tức vị trí của ta bán với giá cắt cổ cho những kẻ đang tìm ta không?”
Ví dụ như... Thanh Nguyệt chẳng hạn. Thanh Nguyệt chẳng hạn. Hoặc là Độc Vương. Hay lại là Thanh Nguyệt chẳng hạn.
“Làm gì có chuyện đó! Ôi thiên địa ơi! Tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó đâu ạ!”
Vệ Xương xua tay quầy quậy, chối bay chối biến như đỉa phải vôi.
Tôi thấy đầu mình sắp nổ tung rồi.
Hơn tất cả mọi thứ, nếu Thanh Nguyệt thực sự tìm ra tôi, và cô ấy phát hiện ra tôi có dây dưa dính líu đến Hạ Ô Môn... thì Hạ Ô Môn cũng tới số.
...Liệu bọn chúng có gánh nổi sự ngang ngược vô lý hay cơn thịnh nộ lôi đình của Thanh Nguyệt không? Chỉ bằng chút sức mọn của Hạ Ô Môn á? Đối đầu với Thất Thiên Ma Giáo, Truy Mệnh Quỷ Thanh Nguyệt?
Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
“Haizz.”
Tôi trút một tiếng thở dài thườn thượt. Thôi kệ đi. Giờ có vắt óc lo xa cũng chẳng thay đổi được gì.
“...Nhưng mà, nếu bây giờ ta biến mất cái rụp, e là hậu quả sẽ khôn lường đấy?”
“Điều đó... hẳn là vậy. Đang trong quá trình điều trị tâm ma mà thần y lại bỏ trốn không lý do, tất nhiên các vị cao thủ sẽ nổi trận lôi đình rồi. Nhưng chúng tôi không bận tâm đến đám cao thủ đó, chúng tôi chỉ toàn tâm toàn ý lo cho quý nhân-”
“-Được rồi. Ta cần chút thời gian để vạch định kế hoạch. Chứ khơi khơi bốc hơi thế này thì...”
“...Ưm.”
Vệ Xương trầm ngâm một lát, rồi ánh mắt hắn sáng lên:
“Vậy, ngài thấy sao nếu tự mình thành lập một thương đoàn? Hoặc trở thành một thương nhân rong ruổi?”
“...Thương đoàn? Thương nhân á?”
“Ngài đang điều hành một tiệm da, ắt hẳn có sẵn nguồn hàng. Nếu lập thương đoàn, việc nay đây mai đó khắp Trung Nguyên để buôn bán chẳng phải là rất tự nhiên sao?
Lại có cái cớ chính đáng để rời khỏi núi Nga Mi, rồi sau đó ngụy tạo một vụ trượt chân ngã núi hay mất tích bí ẩn thì chẳng phải là thập toàn thập mỹ, ve sầu thoát xác sao?”
“...Ồ?”
Tôi chớp mắt liên hồi.
“Nghe lọt tai đấy chứ??”
Chợt nghĩ ra một khúc mắc, tôi hỏi:
“Nhưng mà xe ngựa thì kiếm đâu ra...”
Vệ Xương tự tin vỗ bình bịch vào lồng ngực mình, cười đắc ý.
Chà.
Quả nhiên phải thốt lên một lời cảm thán.
3 Bình luận