Đến giờ hẹn, tôi hiên ngang bước về phía chính môn[note89735] của Tứ Xuyên Đường Môn.
Nói là hiên ngang cho oai, lấy lại chút sĩ diện, chứ thực lòng mà nói thì tim tôi đang đập thình thịch vì rén.
Chắc là không sao đâu nhỉ? Họ là danh môn chính phái mà.
Tứ Xuyên Đường Gia (四川唐家).
Tôi ngước nhìn tấm biển hiệu mạ vàng sáng loáng, uy nghi như rồng cuộn hổ ngồi treo trên cổng lớn.
Đứng trước sự bề thế, tráng lệ đó, bộ dạng rách rưới, phong trần của tôi càng trở nên thảm hại và lạc lõng như con kiến giữa cung điện.
“Có chuyện gì? Đây là Đường Gia trọng địa.”
Võ sĩ trấn giữ cổng chính, thân thủ bất phàm, lạnh lùng nhìn tôi và hỏi.
Tôi rút từ trong ngực áo ra tấm thiệp mời đỏ thẫm.
Đôi mắt hắn lóe lên tia ngạc nhiên, rồi thái độ thay đổi ngoay ngoắt 180 độ ngay lập tức.
“Thất lễ. Mời ngài đi lối này.”
Sự tiếp đón lịch thiệp, chuyên nghiệp của hắn khiến tôi thầm thán phục.
Dù có là thư tay của Gia Chủ đi nữa, nhưng để một võ sĩ cao ngạo cung kính dùng kính ngữ với tên ăn mày như tôi quả thực không dễ dàng gì. Gia quy của Đường Môn thật nghiêm ngặt.
Võ sĩ dẫn tôi đi qua những hành lang dài hun hút đến gặp một bà lão.
Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra gia tộc này có quy trình làm việc chặt chẽ hơn tôi tưởng rất nhiều.
Cứ nghĩ là sẽ được gặp Độc Vương ngay, ai ngờ còn phải qua các bước kiểm duyệt tầng tầng lớp lớp thế này.
Và quy trình càng phức tạp, tôi càng cảm nhận rõ vị thế cao vời vợi, như vua một cõi của Độc Vương.
“Lão thân là Hứa Ngọc Liên của Tứ Xuyên Đường Gia. Hân hạnh đón tiếp.”
“Ái chà.”
Nghe bà lão giới thiệu, tôi vội vàng cúi người chắp tay hành lễ thật sâu.
Hứa Ngọc Liên. Bà ấy là vú nuôi quyền lực đã nuôi nấng Đường Tố Lan, các em cô ấy, và thậm chí là cả Độc Vương từ thuở lọt lòng.
Tuy không cùng huyết thống, nhưng bà ấy là nhân vật gắn liền với Đường Môn như máu thịt, là một phần linh hồn của gia tộc này.
Cái tên này được nhắc đến nhiều lần trong nguyên tác nên tôi nhớ rất rõ sự lợi hại của bà.
Hứa Ngọc Liên tuy không biểu lộ ra mặt, nhưng có vẻ bà khá hài lòng trước thái độ lễ phép, biết điều của tôi.
“Trước khi diện kiến Gia Chủ, ngài cần phải chỉnh trang lại dung nhan đã. Gia Chủ không thích sự luộm thuộm.”
“Dạ?”
“Người ngợm đầy bụi đất, y phục thì rách rưới, đầu tóc bù xù... đến râu ria cũng lởm chởm như người rừng. Để bộ dạng này mà đứng trước mặt Gia Chủ thì thất lễ quá. Đi theo ta.”
...Phiền phức thật.
Nhưng tôi đâu dám ho he nửa lời trước "lão phật gia" này.
Tôi chỉ biết gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Đang được đám gia nhân vây quanh dẫn đi, tôi tình cờ chạm mặt Thanh Nguyệt đang trên đường đi tu luyện về.
Mồ hôi ướt đẫm làm cổ cô ấy bóng lên dưới ánh nắng chiều tà.
Mái tóc đen nhánh dính bết vào khuôn mặt mệt mỏi nhưng thanh tú.
...Chỉ đơn giản là quá đẹp. Một vẻ đẹp thoát tục ngay cả khi lấm lem.
Có lẽ vì đang ở giữa vòng vây của người nhà Đường Môn, cảm thấy an toàn nên tôi mới dám an tâm ngắm nhìn cô ấy chăng?
Lại một lần nữa tôi phải cảm thán trước vẻ đẹp đó.
“Ơ?”
Thanh Nguyệt cũng giật mình khi nhìn thấy tôi trong bộ dạng được cung phụng.
Rồi dường như xấu hổ vì bộ dạng ướt đẫm mồ hôi, kém chỉnh tề của mình, cô ấy vội dùng tay áo che miệng và mũi, tránh ánh nhìn.
Nhưng đôi mắt long lanh thì vẫn dán chặt vào tôi không rời, chứa đựng muôn vàn cảm xúc.
Tôi nhìn cô ấy một lúc lâu, rồi lại quay mặt bước tiếp theo sự hối thúc của gia nhân.
Sau đó là khoảng thời gian "tân trang nhan sắc" cực hình.
Cắt tóc, cạo râu, tỉa tót rồi soi gương.
“Vâng. Thế này là tốt nhất rồi. Có muốn đẹp hơn nữa cũng khó vì cái cốt nó thế.”
Hứa Ngọc Liên phán một câu xanh rờn, vừa khen vừa chê.
...Hừm, cái giọng điệu kiểu "cái mặt này chỉ cứu vớt được đến đây thôi, liệu mà hài lòng đi" là sao nhỉ?
Mà thôi kệ. Tôi nhìn vào gương thấy mặt mình cũng ổn, mày râu nhẵn nhụi, nhìn gọn gàng sạch sẽ hẳn ra nên cũng ưng ý. Đẹp trai phết đấy chứ.
Tiếp theo là tẩy trần[note89737].
Tôi ngâm mình trong bồn nước ấm rải đầy cánh hoa để gột rửa bụi bẩn trần gian.
Mấy gia nhân định vào kỳ cọ cho tôi nhưng tôi từ chối kịch liệt.
Mấy cái đó tôi vẫn chưa quen, ngại chết đi được.
Cuối cùng là y phục.
Vô số bộ đồ được may bằng lụa thượng hạng, gấm vóc đắt tiền được bày ra trước mắt.
Chỉ cần cầm lên sờ thử thôi cũng đủ khiến tôi phải xuýt xoa vì độ mềm mại, mát lạnh của nó.
Màu sắc thì đa dạng và trang nhã, cảm giác mặc cái gì lên cũng thành công tử bột cả.
“Tôi mặc cái màu xanh này đ-”
Bốp!
“Á!”
Tôi vừa định chọn một bộ, Hứa Ngọc Liên đã đánh vào mu bàn tay tôi cái chát.
Càng lúc bà cụ này càng lộ rõ bản chất thật.
Bà ấy đối xử với tôi ngày càng suồng sã và thô bạo hơn, như con cháu trong nhà.
Nhưng lạ thay, tôi lại không thấy khó chịu chút nào.
Chậc chậc, bà cụ tặc lưỡi, lắc đầu ngao ngán:
“Bộ đó với công tử chẳng hợp chút nào. Da ngăm đen phong trần thế kia mà khoác cái màu xanh da trời bóng loáng, yếu ớt đó lên thì trông quê mùa một cục, như con vẹt.
Ngài định đến đây để diễn trò ăn mày sang chảnh à? Thà mặc màu đen huyền bí để tôn lên cái vóc dáng nam tính, rắn rỏi kia, rồi thắt thêm cái đai lưng màu đỏ hoặc vàng kim thì trông sẽ uy nghiêm, quyền lực hơn nhiều.”
Chắc là do bà ấy có ý tốt muốn tôi đẹp lên nên tôi mới không giận.
Đúng chuẩn một bà già ngoài lạnh trong nóng.
Và cách đối phó với kiểu người này thì tôi rành lắm.
“Ồ, đúng thật. Mắt thẩm mỹ của bà đúng là tuyệt vời, gừng càng già càng cay.”
Tôi mặc bộ đồ đen mới vào rồi nịnh nọt vài câu, đám gia nhân xung quanh ai nấy đều hốt hoảng vì sự táo bạo của tôi.
Nhưng Hứa Ngọc Liên thì nheo mắt cười, nụ cười sắc sảo nhưng hài lòng ra mặt.
“Ta đã nuôi nấng bao nhiêu đời nam nhân Đường Gia rồi, chút chuyện cỏn con này sao làm khó được ta.”
Hứa Ngọc Liên vỗ vỗ vào lưng và vai tôi, gật gù đánh giá:
“Người ngợm đô con, vai rộng nên mặc đồ vào là lên dáng ngay. Được đấy.”
“Người đẹp vì lụa mà bà. Cảm ơn bà nhé.”
Hứa Ngọc Liên lại mỉm cười, nhưng lời cảm ơn của tôi là thật lòng.
Quanh năm suốt tháng chỉ quấn mấy miếng giẻ rách, giờ được khoác lên người bộ đồ đen cao cấp, đường may tinh xảo, cảm giác như thằng thất nghiệp được mặc bộ Suit[note89738] xịn đi phỏng vấn vậy.
Và nhắc đến Suit, tôi cũng có chút chấp niệm với nó.
Trong thế giới SM, trang phục chưa bao giờ chỉ là vật trang trí đơn thuần.
Nó là công cụ đắc lực để hoàn thiện bầu không khí, khắc sâu thêm quyền lực của S và sự phục tùng của M.
M thường mặc những bộ đồ gợi cảm giác xấu hổ, phơi bày.
Nội y . Đồ lót ren. Đồ xuyên thấu . Đồ lưới bó sát.
Tại sao ư? Vì tuy có mặc đồ, nhưng về mặt thị giác thì chẳng che đậy được gì cả, phơi bày sự yếu đuối.
Nếu không có sự cho phép của S, M không có quyền tự do che giấu cơ thể mình.
Đôi khi là dây đai da[note89739]. Vì đó không phải là mặc quần áo, mà là "mặc" sự trói buộc lên người.
Đôi khi là đồ hóa trang. Đồng phục học sinh, đồ hầu gái[note89740], đồ thỏ[note89741]... Nó cụ thể hóa vai trò của kẻ phải tuân lệnh trong các màn nhập vai. Hình tượng hóa sự ngoan ngoãn và phục tùng tuyệt đối.
Ngược lại, S sẽ mặc những bộ đồ toát lên vẻ uy áp, thống trị.
Phổ biến nhất là đồ da.
Đặc biệt, hình ảnh nữ nhân mặc đồ da bó sát toàn thân[note89742], cầm roi da và mắng nhiếc đàn ông là hình ảnh tiêu biểu khi người ta nghĩ đến SM.
Nhưng không phải ai cũng thế. Đồ da trở nên phổ biến vì nó đặc biệt và kỳ quái, dễ gây ấn tượng mạnh về thị giác.
Phụ nữ mặc đồ da vì nó phù hợp để tôn lên hình tượng Nữ Hoàng, quyến rũ và nguy hiểm.
Nhưng đàn ông mà mặc đồ da toàn thân bó sát?
...Trông bệnh hoạn vãi chưởng.[note89743]
Tôi cũng ghét cay ghét đắng.
Biết là phải nỗ lực vì M, nhưng tôi cũng không muốn tròng vào người bộ đồ da bó chịt, nóng nực như thế. Nó cũng không phổ biến với S nam.
Với đàn ông, có một loại trang phục thể hiện quyền uy một cách rõ ràng, lịch lãm và đáng sợ nhất.
Đó chính là Suit.
Vì thế, nếu S nữ khoác lên mình đồ da để thể hiện khí chất của kẻ tuyệt đối, thì S nam mặc Suit để hoàn thiện phẩm cách và sự uy nghiêm lạnh lùng.
Hoặc là, không mặc gì cả (nhưng cái đó tính sau).
Ngồi phân tích thế này thì hơi buồn cười, nhưng mà nó ngầu thật.
Mặc bộ Suit đen tuyền được cắt may tỉ mỉ, một tay đút túi quần, phong thái ung dung.
Bắt M trần truồng quỳ dưới chân, hai tay bị trói quặt ra sau, cổ đeo vòng xích, ngước mắt lên nhìn...
...Cảm giác đó, nó mang lại một sự tê dại kích thích tâm can khó tả. Sự thống trị tuyệt đối.
Tôi ngắm nghía lại bộ đồ đen đang mặc trên người qua gương đồng.
Tuy là võ phục cổ trang, chẳng giống Suit tẹo nào, nhưng nó gọn gàng, chỉnh tề, toát lên vẻ nam tính.
Đai lưng đỏ thắt ngang hông tạo điểm nhấn nổi bật, quyền lực.
Tự nhiên thấy mình toát lên một vẻ uy nghiêm lạ thường, khác hẳn tên ăn mày ban nãy.
Thế nên tôi cứ có cảm giác như đang mặc Suit vậy.
Điều đó khiến tôi khá hài lòng và tự tin hơn hẳn.
“Bộ này giá bao nhiêu vậy bà?”
Tôi hỏi Hứa Ngọc Liên.
“Hỏi làm gì? Định trả tiền à?”
“Tôi tò mò xem nếu mua thì hết bao nhiêu...”
“Ta tặng đấy. Cứ lấy đi. Coi như quà gặp mặt.”
“Dạ? Thật ạ?”
“Gia Chủ đã dặn ngài là khách quý. Phải đối đãi ở mức này chứ. Đường Gia không thiếu tiền.”
“...Ồ.”
Nghe vậy, tôi vừa vui vì được bộ đồ xịn miễn phí, vừa thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ: “Chắc Độc Vương không định giết mình đâu nhỉ. Ai lại cho người chết mặc đẹp thế này.”
“Cuối cùng là cái này.”
Hứa Ngọc Liên đưa cho tôi một dải vải dài màu đen.
“...Cái gì đây?”
Dạo gần đây tôi chỉ dùng mấy miếng vải kiểu này để bịt miệng người khác trong các trò chơi nên nhìn thấy nó cứ thấy sai sai, nhạy cảm.
“Khăn vấn đầu mà cũng không biết sao? Buộc lên trán đi cho gọn tóc.”
“À. Ra là khăn vấn.”
Nhìn lúc chưa buộc lên thì hơi lạ nên tôi không nhận ra.
Trong lúc tôi ngồi xuống để buộc khăn, Hứa Ngọc Liên giúp tôi chải và buộc tóc gọn gàng, tỉ mỉ từng chút một.
Xong xuôi, đám gia nhân xung quanh ồ lên tán thưởng.
‘Giờ trông ra dáng lắm rồi đấy. Như một người khác vậy.’
‘Lúc nãy nhìn rách rưới thế mà giờ trông như lột xác thành công tử văn võ song toàn.’
‘Đúng là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân.’
Chẳng biết họ khen thật hay khen xã giao, nịnh nọt.
Nhưng tâm trạng tôi thì lên mây rồi. Sướng rơn.
Tất cả đều miễn phí. Chỉ đến gặp mặt một cái mà được phục vụ tận răng thế này.
Hứa Ngọc Liên buông lời nhận xét cuối cùng, ánh mắt hài lòng:
“Trông như một quý công tử thực thụ vậy. Được rồi.”
Hoàn tất mọi thủ tục, tôi mới được dẫn đến phòng Gia Chủ.
Hứa Ngọc Liên đứng trước cửa bẩm báo, giọng trang trọng:
“Gia Chủ. Hàn Thụy Trấn công tử đã tới.”
‘Cho vào.’
Cạch!
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra sang hai bên.
Bên trong là Đường Tịch Thiên đang ngồi uy nghi.
Tôi lập tức chắp tay hành lễ.
“Nghe nói ngài cho gọi tôi. Tại hạ thất lễ đến muộn.”
“Ừm. Ăn mặc gọn gàng vào nhìn cũng ra dáng con người đấy. Vào đi.”
Tôi bước vào, cánh cửa đóng lại sau lưng. Rầm. Không gian trở nên tĩnh mịch.
Đường Tịch Thiên chỉ tay vào chiếc ghế đối diện, tôi ngoan ngoãn ngồi xuống không dám ho he.
Ông ấy đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt sắc bén.
“Chắc cậu cũng đoán được rồi. Cậu nói đúng. Ngụy Thiên Thương... tên đó quả thực đang theo phe Bạch Xà Huyền.”
“...Vâng.”
“Làm sao cậu biết? Một kẻ ngoại đạo như cậu?”
Tôi hít một hơi thật sâu. Câu hỏi nằm trong dự tính. Cứ theo kế hoạch "diễn sâu" mà làm thôi.
“Không hẳn là biết tường tận, chỉ là tôi có linh cảm hắn rất đáng ngờ thôi ạ. Trực giác mách bảo.”
“Linh cảm à.”
Đường Tịch Thiên cười nhạt, lặp lại câu nói hôm nọ với vẻ châm biếm.
“Thực sự là một lời biện minh hoàn hảo và tiện lợi đấy, nhỉ.”
“...”
“Được rồi. Ngụy Thiên Thương là gián điệp Ma Giáo, Gia Cát Long là kẻ hèn nhát, tham sống sợ chết. Vậy còn Nam Cung Nhiên? Tại sao cậu lại phản đối Nam Cung Nhiên? Hắn đâu có tệ?”
“...Không phản đối gay gắt như hai người kia, nhưng tôi cảm thấy Đường tiểu thư và Nam Cung công tử không hợp nhau lắm về tính cách.”
“Nam Cung Nhiên không có vấn đề gì lớn sao?”
“Vâng. Tôi nghĩ Nam Cung Thiếu chủ là một người tốt, quân tử.”
Không dại gì mà bịa chuyện khiến Độc Vương gây thù chuốc oán với Nam Cung Nhiên. Hắn là người tốt thật.
Độc Vương gật đầu, nói giọng trầm:
“Tuy không phải nhờ công đức của cậu, nhưng ta cũng gửi lời cảm ơn. Việc cậu đã nỗ lực vì Tố Lan nhà ta là sự thật không thể chối cãi.”
“Không có gì ạ. Tôi chỉ làm việc nên làm vì bạn bè thôi.”
“Cậu thực sự không có hứng thú với Tố Lan nhà ta đúng không? Con bé xinh đẹp thế kia mà?”
“Tiểu thư rất quyến rũ, sắc nước hương trời... nhưng phận tôi sao dám trèo cao.”
“Gan thì to bằng trời, nhưng lại thực tế quá mức nhỉ. Biết người biết ta đấy.”
Độc Vương giữ vẻ mặt điềm tĩnh, rồi bất ngờ tiết lộ:
“Thực ra, ta nợ cậu một lời xin lỗi.”
“Xin lỗi tôi ư? Ngài đùa sao?”
“Phải. Ta đã nhờ Hạ Ô Môn điều tra lai lịch của cậu đến tận gốc rễ.”
Rắc, tim tôi như nứt ra một nhịp, lạnh toát. Nhưng tôi cũng đâu phải kẻ không có "ô dù".
“Như đã nói, ta không tin vào linh cảm. Lý do cậu nghi ngờ Ngụy Thiên Thương cứ làm ta lấn cấn mãi. Việc Tố Lan đối xử với cậu như bạn bè thân thiết cũng khiến ta lo ngại. Biết đâu đấy, cậu cũng là một tên gián điệp của tà phái nào đó cài vào để tiếp cận con gái ta.”
“...”
“Nhưng kết quả thật đáng ngạc nhiên, cậu bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Một thanh niên tử tế hiếm hoi, mở tiệm da ở vùng ven núi Nga Mi, lai lịch trong sạch, gần đây mới bắt đầu chạy vạy khắp nơi để buôn bán kiếm sống.”
Tôi mỉm cười vì nhẹ nhõm. May quá.
Độc Vương xin lỗi chân thành:
“Xin lỗi nhé. Ta đã nghi ngờ người tốt.”
“...Không sao ạ. Ngài cẩn thận là đúng.”
Tôi thở phào.
Đây đúng là điều may mắn nhất khi kết thân với Hạ Ô Môn. Đến cả Hạ Ô Môn cũng bao che, làm giả hồ sơ cho tôi.
Nếu không thân với họ, có khi chuyện tôi chơi SM với Thanh Nguyệt hay Đường Tố Lan đã bị phanh phui hết rồi. Lúc đó thì có mười cái mạng cũng không đủ đền.
“Mặc dù vậy, ta vẫn muốn hỏi cậu một câu thật lòng. Hãy trả lời ta.”
“Ngài cứ hỏi.”
“Có phải cậu là người đã chữa trị tâm ma cho Tố Lan không?”
“...”
Câu này cũng nằm trong dự tính. Đường Tố Lan đã "bán đứng" tôi rồi.
Ở đây tôi chỉ có một câu trả lời duy nhất để bảo toàn tính mạng và danh dự (của cả hai).
“Không phải ạ. Là do Tố Lan tiểu thư tự mình vượt qua thôi. Tôi đâu phải người trong giang hồ, làm sao biết cách giải trừ tâm ma? Đến chữ tâm ma viết thế nào tôi còn chả biết. Tôi chỉ... lắng nghe cô ấy tâm sự thôi.”
“Có thể cậu đã giúp con bé bằng cái gọi là ‘linh cảm’ đó thì sao? Hoặc một phương pháp đặc biệt nào đó?”
“Chẳng phải ngài bảo không tin vào linh cảm sao.”
“Với tư cách là Gia Chủ thì không tin, nhưng với tư cách là một người cha đang tuyệt vọng tìm cách cứu con thì cái gì ta cũng muốn tin.”
...Ông chú này điên thật rồi. Tình phụ tử thiêng liêng ghê.
Suýt nữa thì tôi cảm động.
Nhưng tôi bắt buộc phải phủ nhận.
Cứ cho là Đường Tố Lan là M nên trò chơi SM giúp cô ấy giải tỏa tâm ma đi.
Nếu giờ tôi thừa nhận, rồi đi khắp nơi khoe khoang mình là "Tâm Ma Y Sư", lỡ gặp người bình thường thì sao?
Hoặc lỡ gặp khách hàng nam thì sao?
Bắt tôi chơi SM với người bình thường hay đàn ông á?
Có điên mới làm, tôi thà chết còn hơn.
Chắc chắn là chết thật đấy.
Thử định "điều giáo" một võ sĩ nam xem, nó chẳng chém tôi ra làm trăm mảnh ấy chứ.
Cuộc trò chuyện sau đó chủ yếu xoay quanh xuất thân của tôi. Cha mẹ còn sống không, mối nhân duyên với người của Cái Bang, tình hình buôn bán, kế hoạch tương lai... như một buổi phỏng vấn con rể .
Nói chuyện chán chê, Độc Vương mới lấy từ trong túi ra một vật.
Thoạt nhìn đã biết là vật bất phàm, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
“Đây là Danh Bài của ta.”
Một tấm thẻ bài làm bằng ngọc bích, chạm khắc tinh xảo, toát lên khí thế nặng nề, uy nghiêm của người đứng đầu Đường Môn.
Tôi vô thức há hốc mồm.
“Ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng cậu, nhưng hiện tại ta thực sự cảm kích. Cậu đã đích thân chạy đôn chạy đáo vì Tố Lan, và bất kể sự thật là gì, nhờ có cậu mà con bé đã chiến thắng được tâm ma... Chừng này là xứng đáng.”
“G, Gia Chủ. Vật này quý quá...”
“Khi nào cần thiết hãy dùng đến. Đừng lo bị cướp. Hiện tại ở Trung Nguyên chỉ có ba người sở hữu danh bài của ta. Bất kẻ kẻ nào khác nắm giữ nó mà không có sự cho phép, cái giá phải trả sẽ vô cùng khốc liệt. Cả giang hồ sẽ truy sát hắn.”
Lệnh bài của Độc Vương. Quyền lực tối thượng.
“...”
...Nhưng mà cái này dùng vào việc gì với tôi?
Tôi đâu phải người trong giang hồ, một tên thợ da cầm lệnh bài Độc Vương đi khè thiên hạ thì ai mà tin. Họ lại tưởng tôi ăn cắp thì bỏ mẹ.
Gạt bỏ suy nghĩ bất kính đó sang một bên, tôi cất danh bài vào ngực áo cẩn thận.
Độc Vương đứng dậy tiễn tôi ra cửa.
“Muộn rồi. Cảm ơn cậu hôm nay đã đến. Sau này chúng ta sẽ còn gặp lại nhiều, lúc đó hãy trò chuyện tiếp.”
“...Thú thật lòng là tôi mong không phải gặp ngài nhiều đâu ạ.”
“Tại sao? Người ta mong gặp ta không được.”
“Dính dáng đến người trong giang hồ chẳng có gì tốt đẹp cả. Nhất là Độc Vương, dễ mất mạng lắm.”
Độc Vương cười khà khà sảng khoái rồi vỗ lưng tôi cái bộp.
Tôi chắp tay chào rồi rời khỏi phòng ông.
Kết thúc cuộc trò chuyện dài, bầu trời bên ngoài đã chạng vạng tối.
Hứa Ngọc Liên đang lặng lẽ đợi tôi trước cửa như một bức tượng.
“Nào. Chúng ta đi chứ? Xe ngựa đã chuẩn bị xong.”
Đi được bao lâu nhỉ?
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện chặn đường như một bóng ma lướt qua.
“Vú nuôi.”
“...Tố Lan tiểu thư.”
Là Đường Tố Lan.
Cô ấy chỉ liếc nhìn tôi một cái thật nhanh, ánh mắt dao động dữ dội, rồi quay sang nói với Hứa Ngọc Liên, giọng cố tỏ ra bình thản:
“Ta có chuyện muốn nói riêng với Thụy Trấn công tử một lát, ta đưa ngài ấy đi nhé? Bà cứ về nghỉ trước đi.”
*****
Ban đầu, Đường Tố Lan còn không nhận ra hắn.
Và khoảnh khắc nhận ra, trái tim cô đập mạnh đến mức không dám nhìn thẳng, hơi thở như ngưng trệ.
Vị Ngọc Kỳ Lân này rốt cuộc là ai đây?
Giờ thì cô đã hiểu tâm trạng của những cô nương lẽo đẽo theo sau Gia Cát Long rồi. Sức hút của nam nhân khi lên đồ thật đáng sợ.
Không dám nhìn trực diện vì quá chói lóa.
Lồng ngực ngứa ngáy lạ lùng, hơi thở trở nên dồn dập, má nóng ran.
Cảm giác lần đầu tiên trong đời nếm trải, đến cái tên của cảm xúc này cô cũng không biết gọi là gì. Là rung động sao?
Và một sự tồn tại hoàn hảo, tuấn tú nhường ấy lại thân thiết với cô đến thế. Là người đã nhìn thấy hết mọi vẻ xấu xí, trần trụi của cô, là người nắm giữ bí mật đen tối của cô.
Hiện thực ấy khó tin đến mức choáng váng, như một giấc mơ đẹp.
Trước tiên phải giấu đi đã. Không cho ai thấy vẻ đẹp này.
Cảm giác chiếm hữu mách bảo cô phải làm thế.
Vì vậy, cô cúi gằm mặt, chỉ nhìn vào Hứa Ngọc Liên mà nói gấp gáp:
“Ta có chuyện muốn nói riêng với Thụy Trấn công tử một lát, ta đưa ngài ấy đi nhé?”
...Cô chỉ muốn nhanh chóng đưa hắn về phòng mình, khóa cửa lại.
Và khi nghĩ đến những chuyện sẽ xảy ra ở đó, trong không gian riêng tư, sự mong chờ và hồi hộp hòa quyện vào nhau khiến cả người cô nóng bừng lên đầy khao khát.
...Từ một nơi xa, trong bóng tối, Thanh Nguyệt đang lặng lẽ dõi theo bóng lưng của Đường Tố Lan với ánh mắt sắc lạnh như dao.
3 Bình luận