Web Novel
Chương 66 - Chuyến Đi Dạo Với Chiếc Vòng Cổ (3)
4 Bình luận - Độ dài: 3,399 từ - Cập nhật:
Không thể nào.
Tuyệt đối không thể là Thanh Nguyệt được.
Làm sao có thể? Hai người họ đang nắm tay nhau tình tứ, đan chặt mười ngón tay vào nhau đến thế kia mà.
Cô ta còn dựa dẫm vào hắn, nép mình vào tấm lưng đó một cách tự nhiên như thể đó là nơi chốn duy nhất cô ta thuộc về.
Một ni cô Nga Mi. Một Thiên Niên Hoa băng thanh ngọc khiết, cao quý lại bỏ mặc đại cục của Tiềm Long Hội chỉ để đi theo người đàn ông đó như một con mèo nhỏ sao?
Một kẻ luôn mạnh miệng tuyên bố sẽ trở thành nữ hiệp đầu đội trời chân đạp đất như Vô Nguyệt Sư Thái, giờ lại đang làm cái vẻ mặt nũng nịu, yếu đuối bên cạnh đàn ông như thế ư?
Thịch.
Trái tim cô lỡ một nhịp mạnh mẽ.
Và kéo theo đó, lòng bàn chân – nơi chịu những roi vọt tàn nhẫn đêm qua – bỗng nhiên đau nhói lên một cách đầy ám ảnh, như đang hưởng ứng nhịp đập loạn xạ ấy.
Thế giới xám xịt, vô vị và tẻ nhạt của cô bỗng chốc được tô điểm, bùng nổ màu sắc xung quanh hai con người đó.
Một người phụ nữ trùm kín trong bộ trường bào Đường Môn, và Hàn Thụy Trấn... họ là tâm điểm duy nhất khiến đồng tử cô giãn ra vì phấn khích.
Nếu đó là Thanh Nguyệt.
Nếu thực sự là Thanh Nguyệt.
...Rốt cuộc Hàn Thụy Trấn là sự tồn tại đặc biệt đến mức nào mà khiến một kẻ kiêu hãnh như Thanh Nguyệt phải hạ mình đến mức này?
Trong tầng hầm hôm đó cô đã lờ mờ cảm nhận được, nhưng giờ đây cô mới vỡ lẽ rằng mối quan hệ của họ sâu sắc và "đen tối" hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Nếu bị phát hiện, Thanh Nguyệt coi như thân bại danh liệt.
Việc một ni cô Nga Mi lén lút hẹn hò với đàn ông bị phơi bày, cả võ lâm Trung Nguyên sẽ dậy sóng, chửi rủa.
...Thanh Nguyệt không thể không biết điều đó.
Cô ta thừa hiểu trên vai mình đang gánh vác danh dự ngàn năm của cả Nga Mi phái.
Vậy mà vẫn làm chuyện này. Vẫn lao vào như con thiêu thân.
Một Thanh Nguyệt với thế giới quan vững chắc như bàn thạch, lại có một chấp niệm điên rồ với hắn đến mức này sao?
Ực.
Đường Tố Lan nuốt khan, cổ họng khô khốc.
“...”
Đúng lúc đó, Hàn Thụy Trấn luồn tay qua khoeo chân người phụ nữ đeo khăn voan.
Rồi hắn nhấc bổng cô ta lên theo kiểu bế công chúa, nhẹ nhàng như bế một đứa trẻ.
“...!”
Người phụ nữ sau lớp khăn voan không hề phản kháng, ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay hắn, rúc đầu vào ngực hắn tìm sự che chở.
Hàn Thụy Trấn liên tục xin lỗi người đi đường để mở lối, và rồi họ dần khuất bóng vào nơi vắng vẻ của con phố.
Trí tưởng tượng của Đường Tố Lan bắt đầu chạy đua không điểm dừng.
Hai người họ là quan hệ gì? Chắc chắn không phải tình nhân bình thường. Cái không khí bao quanh họ... nó đặc quánh mùi phục tùng và chiếm hữu.
Trông không giống tình yêu đôi lứa chút nào.
Nhưng liệu có phải là một sự tồn tại tương đương như thế?
Hay hành động đó cũng nằm trong cái gọi là "giải tỏa tâm ma" mà hắn từng nói?
Người lúc nãy... thực sự là Thanh Nguyệt sao?
Dám chạm vào cơ thể ngọc ngà của ni cô Nga Mi một cách thản nhiên, bá đạo như vậy. Rốt cuộc Hàn Thụy Trấn lấy đâu ra cái gan to bằng trời đó?
Giống như Thanh Nguyệt, nếu mối quan hệ cấm kỵ này bại lộ, hắn cũng khó mà bảo toàn tính mạng, sẽ bị cả võ lâm truy sát.
Lòng bàn chân vẫn đau âm ỉ, nhưng lại mang đến một khoái cảm kỳ lạ.
Hình ảnh người đàn ông cầm roi trừng phạt cô, ánh mắt lạnh lùng đầy uy quyền đó lại hiện lên sống động trước mắt.
Tim Đường Tố Lan đập thình thịch, mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.
Vốn dĩ đang chán chường đến chết, muốn buông xuôi tất cả... nhưng những hành vi phi lý, điên rồ trước mắt khiến đầu óc cô choáng váng, không thể tỉnh táo nổi.
Hàn Thụy Trấn. Hàn Thụy Trấn.
Cô cứ lẩm bẩm cái tên đó mãi trong đầu như một câu thần chú.
Người đàn ông mà Thanh Nguyệt trân trọng, gìn giữ, thậm chí đánh đổi cả danh dự để ở bên.
Bất chợt, một giọng nói nhỏ, đầy ma lực thì thầm vào tai cô.
Nếu cướp hắn đi thì sẽ có cảm giác gì nhỉ?
Nếu ta chiếm đoạt hắn... biến hắn thành của riêng ta... sẽ ra sao?
...Lúc đó, khuôn mặt hoàn hảo, cao ngạo kia của Thanh Nguyệt sẽ méo mó thế nào?
“—Tiểu thư Tố Lan!”
“Dạ?”
Đường Tố Lan giật mình quay lại.
Nam Cung Uyên đang đặt tay lên vai cô, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Mũi cô!”
“A.”
Đường Tố Lan đưa tay lên mũi.
Một cảm giác ươn ướt, ấm nóng nơi đầu ngón tay.
Cô nhìn xuống. Một giọt máu đỏ tươi đọng lại trên da thịt trắng ngần.
Nhìn xuống bàn, vài giọt máu cam đã rơi xuống đó, nở ra như những bông hoa đỏ thẫm từ lúc nào không hay.
“Cô có sao không? Chảy máu cam rồi kìa, mặt cô cũng đỏ bừng nữa.”
“Trông cô như đang sốt cao vậy.”
“Không sao đâu ạ. Chỉ là... mải suy nghĩ một chút thôi.”
Đường Tố Lan vội vàng lau đi vệt máu, che giấu sự hưng phấn quá độ đang trào dâng trong huyết quản.
Cô cảm thấy ánh mắt lo lắng của các Hậu Khởi Chi Tú dồn vào mình thật nặng nề và phiền phức.
Cô nhẹ nhàng đứng dậy, nở một nụ cười xã giao nhưng ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn.
“Tôi ra ngoài hóng gió một chút đây.”
Và cứ thế, cô rời khỏi bàn rượu, bỏ lại sự nhàm chán phía sau để đuổi theo thứ màu sắc thú vị vừa tìm thấy.
*********
Thanh Nguyệt nằm gọn trong vòng tay Hàn Thụy Trấn, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể.
Cô giấu đôi tay đang run rẩy vào sâu trong lớp khăn voan, che đi khuôn mặt nóng bừng.
Nhưng chỉ khăn voan thôi là chưa đủ để che đậy sự ngượng ngùng đang thiêu đốt cô.
Bộ dạng này... một nữ hiệp được bế bồng như công chúa giữa chốn đông người... thật sự quá đỗi xấu hổ.
“Chà chà! Tình cảm quá nhỉ!”
“Được phu quân bế thế kia chắc êm ái lắm hả tiểu nương tử!”
Tiếng reo hò, trêu chọc của đám đông vang lên tứ phía.
Sự chú ý dồn dập khiến tim cô đập mạnh như muốn vỡ tung lồng ngực.
Khi đôi chân bủn rủn đến mức không thể bước tiếp, cô đã thú nhận mình không đi nổi nữa, và rồi Hàn Thụy Trấn, không nói không rằng, đã bế thốc cô lên.
“Không sao đâu. Cô đã làm rất tốt rồi. Xinh đẹp lắm, Nguyệt Nhi.”
“Ư... ư...”
“Cô đã nỗ lực chịu đựng đến mức này cơ mà? Ta muốn hôn cô quá.”
“Đ... Đừng có quá trớn...!”
Thanh Nguyệt gom chút sức tàn để phản bác lại lời trêu ghẹo sỗ sàng của hắn.
Nhưng kỳ lạ thay, cô cảm thấy trong lời nói cợt nhả đó dường như thiếu đi sự giả tạo thường ngày.
Hàn Thụy Trấn lúc này... khác xa so với lúc bình thường.
Khi là chưởng quầy tiệm da, hắn rụt rè và yếu đuối, luôn né tránh rắc rối. Nhưng khi dẫn dắt cô trong trò chơi này, hắn lại thô bạo, quyết đoán và đầy nam tính.
Giờ cô cũng chẳng biết đâu mới là con người thật của hắn nữa.
Nhưng dù là ai, cô cũng không ghét.
Thanh Nguyệt từ từ tựa đầu vào vai hắn, hít hà mùi hương nam tính thoang thoảng.
Cơ thể cô thả lỏng, cảm thấy vô cùng thoải mái.
Có lẽ vì đã vắt kiệt sức lực trong cơn căng thẳng tột độ nên cảm giác được nâng niu này càng trở nên rõ rệt và quý giá hơn.
Đó là sự thật không thể chối cãi.
Vòng tay của Hàn Thụy Trấn thật sự rất bình yên.
Việc người đàn ông mà cô tưởng là yếu ớt lại có thể nhấc bổng cô lên dễ dàng, bước đi vững chãi khiến trái tim cô rung động một cách kỳ lạ.
“Cô đã tuân theo mệnh lệnh của ta đến cùng. Cố gắng đến mức kiệt sức. Sao hôm nay cô lại xinh đẹp và ngoan ngoãn thế nhỉ. Phải thưởng cho cô mới được.”
“...Ưm.”
Và những lời khen ngợi ngọt ngào đáp lại sự khổ sở của cô nghe sao mà êm tai đến thế.
Thanh Nguyệt đỏ mặt, rúc sâu hơn vào lòng hắn để giấu đi nụ cười mỉm.
Giờ cô mới nhận ra một sự thật... cô thích nhìn thấy Hàn Thụy Trấn vui vẻ vì mình.
Dù đôi lúc hắn cao ngạo và đáng sợ như một bạo chúa, nhưng khi thấy hắn hài lòng và vui sướng trước sự phục tùng của cô, Thanh Nguyệt cũng cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc lây.
Đến mức cô nảy sinh một suy nghĩ dựa dẫm không hề giống một nữ hiệp độc hành chút nào, rằng cô muốn làm hắn vui vẻ nhiều hơn nữa.
Cảm giác giống như được một vị sư phụ nghiêm khắc công nhận sau bao ngày khổ luyện vậy.
Hàn Thụy Trấn cứ thế bước đi, rồi dừng lại trước một sạp hàng ven đường.
Hắn nhẹ nhàng thả chân cô xuống đất.
Để sợi dây xích không bị lộ, Thanh Nguyệt vẫn giữ nguyên tư thế giấu tay trong ống tay áo, rúc sâu vào lớp khăn voan, người cứng đờ như tượng.
Cô mím môi, cắn chặt vạt tay áo để nó không tuột xuống, để lộ bí mật tội lỗi.
Cô ngước nhìn cửa tiệm.
Đó là một sạp bán Đường Hồ Lô[note88818] đỏ rực, óng ánh đường.
“Cảm ơn ông chủ.”
Hàn Thụy Trấn nhanh chóng mua một xiên Đường Hồ Lô rồi đưa cho Thanh Nguyệt.
Cô dùng bàn tay không bị xích đón lấy xiên kẹo, đứng ngẩn người ra vì thắc mắc.
Thứ quà vặt cho trẻ con này, tại sao...
“Nào.”
“Á!”
Hàn Thụy Trấn lại một lần nữa bế bổng cô lên như em bé.
Và lần này, hắn rảo bước về phía khu vực vắng vẻ, ít người qua lại hơn.
“Hôm nay cô đã rất ngoan, đây là phần thưởng ta dành cho cô.”
“Hả?”
“Ăn ngon miệng nhé, Nguyệt Nhi.”
“...”
Thanh Nguyệt nằm trong lòng hắn, nhìn chằm chằm vào xiên kẹo đỏ au trên tay.
Đây là món ăn vặt xa xỉ mà tuổi thơ cô chưa từng được nếm thử bao giờ.
Một nữ hiệp, một cao thủ võ lâm mà ăn Đường Hồ Lô giữa phố thì có kỳ cục quá không?
"...Mấy thứ quà vặt trẻ con nà-"
“-Ăn nhanh lên. Ta muốn nhìn thấy cô ăn ngon miệng.”
Trước sự ép buộc của Hàn Thụy Trấn, Thanh Nguyệt đành phải cử động một cách thận trọng.
Vì đang được hắn bế trong lòng nên khả năng bị người khác nhìn thấy mặt cũng thấp hơn hẳn.
Hơn nữa, Hàn Thụy Trấn đang đi vào chỗ tối, nên sự cảnh giác của cô cũng dần được buông lỏng.
Cô đưa xiên Đường Hồ Lô vào trong khăn voan.
Viên kẹo khẽ chạm vào lớp vải mỏng, nhưng không sao cả.
...Rộp.
Cô cắn vỡ lớp đường giòn tan bọc bên ngoài quả táo gai chua ngọt.
“...!”
Vị ngọt ngào lan tỏa nơi đầu lưỡi.
“Ngon không?”
“...”
Thanh Nguyệt khẽ gật đầu.
Từ bánh bao thịt lần trước cho đến Đường Hồ Lô lần này.
Đồ ăn Hàn Thụy Trấn đưa cho, cái nào cũng ngon tuyệt, ngon hơn bất cứ sơn hào hải vị nào cô từng ăn.
Trên đời này, ai lại coi cô như một đứa trẻ và tặng Đường Hồ Lô cơ chứ?
Mọi người chỉ tặng cô kiếm phổ[note88819], đan dược, hay những lời tâng bốc sáo rỗng.
Một ni cô, một nữ hiệp mạnh mẽ như cô... lại được tặng kẹo.
Chỉ có mỗi Hàn Thụy Trấn.
...Đã thế hắn còn nghèo rớt mồng tơi nữa chứ.
Cô biết thừa hắn kiết xác đến mức nào.
...Rộp.
Thanh Nguyệt cắn thêm một miếng nữa.
Lạ thật, sống mũi cô cay cay.
Có lẽ vì cô biết đây là thứ hắn đã phải dốc cạn túi tiền ít ỏi, chắt chiu từng đồng để mua cho cô.
Cảm giác như tuổi thơ đã mất của cô đang được bù đắp.
Như thể hắn đang an ủi cô bé Thanh Nguyệt năm nào, người đã phải cầm kiếm tu luyện không ngừng nghỉ từ năm lên mười, chưa từng biết đến vị ngọt của kẹo đường.
“Hôm nay cô làm tốt lắm.”
Hàn Thụy Trấn vừa đi, vừa tiếp tục rót vào tai cô những lời khen ngợi còn ngọt ngào hơn cả viên kẹo đường đang tan trong miệng.
“...”
Cảm xúc dâng trào mãnh liệt trước những lời nói đó, khiến cô khó khăn lắm mới nuốt trôi được miếng kẹo xuống cổ họng đang nghẹn ngào.
“Ư... ư...”
Thay vào đó, một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra từ cổ họng cô.
Cô không biết nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực này là gì.
Nhưng có một điều chắc chắn.
Cô đã quyết định đúng khi đến Thành Đô.
Từ trận chiến sống còn trong tầng hầm, đến khoảng thời gian khổ sở tìm kiếm hắn khắp nơi.
Cho đến cái cảm giác tâm ma đang được giải tỏa lúc này... tất cả đều xứng đáng.
Thanh Nguyệt cắn thêm một miếng nữa.
Rồi rụt rè đưa xiên kẹo quý giá đang cầm trên tay về phía miệng Hàn Thụy Trấn, mời hắn.
“...”
“...”
...Hàn Thụy Trấn không suy nghĩ nhiều, cúi xuống cắn một miếng to ngay trên tay cô.
"Cảm ơn, Nguyệt Nhi. Nguyệt Nhi của ta còn tốt bụng nữa cơ đấy."
Nhìn Hàn Thụy Trấn ăn món ăn vặt đã chạm qua môi mình, Thanh Nguyệt lại cảm thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ chạy dọc sống lưng.
Đó là một nụ hôn gián tiếp.
Cảm giác ngứa ngáy, chiếm hữu trong lòng quá đỗi xa lạ, khiến cô vô thức nói giọng hờn dỗi, nũng nịu:
“N, Này Chưởng quầy.”
“Hửm?”
“...Một điều thôi... ta xin ngươi một điều.”
“Nói đi.”
Thanh Nguyệt cảm thấy việc nhắc lại chuyện cũ thật thảm hại và trẻ con, nhưng nếu không nói ra ngay bây giờ, cô sẽ không chịu đựng nổi sự bất an đang gặm nhấm này.
“...Trò chơi này, chỉ được chơi với một mình ta thôi.”
“Hả?”
Nghĩ đến việc nụ cười và lời khen ngợi của hắn có thể hướng về một người phụ nữ khác, lồng ngực cô thắt lại khó chịu.
Những sự sỉ nhục hắn ban cho, và cả sự ân cần, chiều chuộng của hắn... cô muốn tất cả chỉ thuộc về riêng mình cô.
“...Dù người khác có đòi chơi cùng... cũng không được. Biết chưa...?”
“...”
“Đ, Đặc biệt là... những kẻ như Đường Tố Lan.”
Hàn Thụy Trấn cười khẩy, siết nhẹ vòng tay ôm cô.
“Không làm đâu.”
Hắn hứa chắc nịch.
“Ta đã bảo rồi, ta ghét người trong giang hồ mà. Phiền phức lắm.”
***********
Thịch... thịch... thịch...
Dù đã tách khỏi đám đông ồn ào, nhưng trái tim Đường Tố Lan vẫn đập mạnh như tiếng trống trận dồn dập.
Cảnh tượng vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một thước phim quay chậm không thể tắt.
Đó có thể là cuộc hẹn hò bí mật, tội lỗi của Thanh Nguyệt.
Chỉ cần quay về Đường Môn kiểm tra là mọi thứ sẽ phơi bày ra ánh sáng.
Chỉ cần hỏi xem Thanh Nguyệt có mượn bộ trường bào gia nhân nào không là chân tướng sẽ rõ.
Và, hình ảnh Hàn Thụy Trấn cũng trở nên sống động, sắc nét hơn bao giờ hết.
Có lẽ vì vừa nhìn thấy hắn bằng xương bằng thịt, nên cái dáng vẻ cao ngạo, áp đảo của hắn – thứ mà cô đang cố gắng dìm xuống đáy lòng – lại trỗi dậy mạnh mẽ như ngọn lửa gặp gió.
Tâm ma đang ngọ nguậy. Nó đang thức giấc.
Hàn Thụy Trấn.
Cái tên cứ liên tục khuấy đảo cuộc sống tẻ nhạt, vô vị của cô một cách thô bạo và cưỡng chế.
Cô khao khát cái tên đó.
Không được. Đừng làm thế.
Thanh Nguyệt chắc hẳn cũng có nỗi khổ riêng, có lý do riêng.
Đừng ham muốn người đàn ông mà cô ấy đã chọn.
Vốn dĩ cô cũng đâu có ham hố đàn ông đến thế. Đừng làm vậy.
...Nhưng thứ cô khao khát không phải là ‘đàn ông’.
Cô khao khát Hàn Thụy Trấn.
Nỗi đau ngọt ngào mà hắn ban tặng vẫn còn in sâu trong ký ức, khắc vào xương tủy.
Không phải vì ghen tị với Thanh Nguyệt.
Mà là chính bản thân Đường Tố Lan, con người thật trần trụi của cô, đang khao khát điều đó.
Cô cũng vậy, thế giới xám xịt, vô cảm này đối với cô quá đỗi nặng nề. Cô cần một liều thuốc mạnh.
...Không, không được.
Đó là bộ dạng không thể để phụ thân nhìn thấy.
Làm sao cô dám nhìn mặt các em mình, nhìn mặt các đồng môn nữa?
Các trưởng lão luôn yêu thương cô sẽ ra sao nếu biết chuyện đồi bại này? Dù có gọi là giải tỏa tâm ma đi nữa, thì cách thức này quá quái đản, quá sai trái.
Đừng làm.
Làm đi.
Đừng làm.
Làm đi.
Đừng.
Làm.
Đừng!
Làm!
Bị giằng xé giữa những luồng tư tưởng đối lập, cô đau đớn ôm đầu, ngồi sụp xuống đất.
Những âm thanh hỗn loạn lấp đầy tâm trí cô. Tiếng lương tâm gào thét, tiếng dục vọng mời gọi. Ồn ào đến mức không thể chịu đựng nổi.
“Ư... Ồn ào quá...!”
Người mà Thanh Nguyệt trân trọng.
Người duy nhất mà vị ni cô vô dục vô cầu – kẻ đã đánh bại Độc Phụng cô – khao khát chiếm hữu.
Nhưng cũng là đồng bạn đang cùng chịu đựng nỗi đau của tâm ma.
Thế nhưng, nỗi đau tâm ma của cô cũng đâu kém gì.
Trong thế giới vô vị như tro tàn này, sự trừng phạt của Hàn Thụy Trấn đã mang đến cho cô một cảm giác mãnh liệt chưa từng có.
Làm sao đây? Phải lựa chọn thế nào đây?
Hàng trăm giọng nói thì thầm vào tai cô những lời khuyên trái ngược, xâu xé tâm trí cô.
Rên rỉ trong đau đớn, cuối cùng, cô đưa ra lựa chọn.
Cạch.
Một âm thanh vang lên trong tiềm thức. Gọn gàng, dứt khoát như thể đóng sập một cuốn sách dày.
"...Hà... hà..."
Và cùng lúc đó, những âm thanh tra tấn cô hoàn toàn biến mất.
Sự bình yên tìm đến. Một sự tĩnh lặng đến rợn người.
“...Phù.”
Đường Tố Lan thở hắt ra một hơi thật dài.
Quả nhiên, đưa ra quyết định rồi thì lòng nhẹ nhõm hẳn.
Cô từ từ nhắm mắt lại.
Đúng vậy.
Rồi cô khẽ thì thầm với chính mình...
...Cướp lấy hắn thôi.
Cái lựa chọn cướp đoạt của người khác mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ làm.
Nhưng giờ đây, lòng tham đã dâng trào đến mức không thể kìm nén được nữa rồi.
4 Bình luận
vũ trangvõ công xem ai là top 1 server :))