"...Cô định đi theo bè lũ Linh Tuyền sao?"
Trước câu hỏi của Hàn Thụy Trấn, Thanh Nguyệt chậm rãi gật đầu.
"Nơi này đối với ta... quá đỗi ngột ngạt."
Khác với dự đoán rằng hắn sẽ kinh hoảng, Hàn Thụy Trấn lại tiếp nhận sự thật ấy một cách bình thản đến bất ngờ. Cứ như thể hắn đã lường trước được viễn cảnh này từ lâu.
Chính thái độ dửng dưng đó lại như một nhát dao đâm thẳng vào tim Thanh Nguyệt. Nỗi đau xót xa ấy ép cô phải tàn nhẫn chặt đứt chút lưu luyến cuối cùng.
"...Hẹn ngày tái ngộ, chưởng quầy. Chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau. Ta sẽ tự mình đi tìm ngươi."
Bỏ lại lời từ biệt, Thanh Nguyệt xoay người bước đi.
Thế nhưng, Hàn Thụy Trấn lại một lần nữa gông chặt lấy cổ tay cô.
-Bộp!
"...Làm sao nữa?"
"..."
Khuôn mặt Hàn Thụy Trấn lúc này ngập tràn sự hỗn loạn. Biểu cảm của một kẻ dường như chính hắn cũng chẳng rõ bản thân đang làm gì.
"...Thanh Nguyệt à, tôi có một chuyện phải xin lỗi cô. Thật ra, tôi không hề lấy vợ. Tất cả... chỉ là lời nói dối thôi."
Đôi mắt Thanh Nguyệt chầm chậm mở to.
Cô nán lại chờ xem liệu hắn có đang giở trò cợt nhả nào không, nhưng Hàn Thụy Trấn tuyệt nhiên không rút lại lời vừa nói.
"...Ngươi bày ra lời nói dối đó để làm gì?"
"Để đẩy cô ra xa khỏi tôi."
Thanh Nguyệt bật ra một tiếng cười khẩy chua chát.
Hôm nay quả thực là một ngày tồi tệ đến cùng cực. Nước mắt lại chực chờ vỡ òa... nhưng giờ phút này, khóc lóc thì còn ích gì nữa.
"Tại sao? Tại sao ngươi lại muốn đẩy ta đi? Chúng ta là bạn bè cơ mà."
"Cô thực sự tin vào hai chữ đó sao? Một kẻ phàm phu thấp hèn như tôi, lấy tư cách gì mà đòi làm bạn với một người cao ngạo như cô chứ."
"Cái lý lẽ khốn kiếp gì vậy!! Ta phải làm thế nào nữa thì ngươi mới chịu tin tưởng ta đây!!"
Cảm xúc dồn nén đến đỉnh điểm, Thanh Nguyệt vỡ òa, lớn tiếng gào lên.
"Chưởng quầy...! Cái lúc bè lũ Linh Tuyền bủa vây dụ dỗ, ngươi có biết ta đã bám víu vào ai để mà cắn răng chịu đựng không?
Là ngươi đấy... Chỉ vì sự tồn tại của chưởng quầy, ta mới có thể ngoan cố trụ vững đến tận bây giờ!
Rốt cuộc đến khi nào ngươi mới chịu phơi bày chân tâm với ta đây!!"
"Thế cô đã bao giờ phơi bày chân tâm với tôi chưa? Chúng ta che giấu nhau quá nhiều thứ mà, đúng không."
"...!!"
Thanh Nguyệt cứng họng.
Lén lút bôi Truy Tung Hương lên người hắn. Bám theo hắn như hình với bóng mỗi ngày. Giết số người nhiều gấp vạn lần so với những gì hắn tưởng tượng. Thỉnh thoảng lại ấp ủ những dục vọng đen tối, dâm ô và bạo lực tột cùng...
Những góc khuất tăm tối mà cô luôn dốc sức che đậy ấy, có lẽ từ lâu Hàn Thụy Trấn cũng đã lờ mờ cảm nhận được.
"Giữa hai ta luôn tồn tại một bức màn ngăn cách mờ ám. Đừng cố tình nhắm mắt làm ngơ nữa. Rõ ràng là cả hai ta đều chưa từng đối đãi thật lòng với nhau. Cô nói trước đi. Cô có thực sự coi tôi là bạn không?"
...Bản thân cô, có coi hắn là bạn không? Hay là đang ôm ấp những dã tâm còn thâm sâu, vặn vẹo hơn thế nữa?
Thứ tình cảm u tối ấy quá đỗi khó cất thành lời, Thanh Nguyệt đành cắn môi, một lần nữa chọn cách im lặng.
"..."
"...Phải. Nhưng những gì cô nói cũng đúng. Tôi chưa từng trao cho cô nửa phần chân tâm. Cô muốn nghe sự thật từ tôi chứ gì?"
Khoảnh khắc ấy, Hàn Thụy Trấn gằn từng chữ.
"Tôi sẽ nói cho cô nghe. Tôi... chưa từng tin tưởng cô, Thanh Nguyệt à."
Câu nói ấy tựa như búa tạ giáng xuống, đập nát trái tim Thanh Nguyệt.
"Tôi sợ hãi cô. Lúc nào cũng vậy. Kể từ cái đêm cô máu lạnh đồ sát đám sơn tặc ngay trước mắt tôi... tôi luôn sợ hãi. Bởi tôi biết, một ngày nào đó, lưỡi kiếm ấy hoàn toàn có thể kề vào cổ tôi. Vì trong nhận thức của tôi... cô là một tồn tại khát máu như thế."
"Hư ư... hức..."
-Tí tách...
Lệ tuôn rơi không ngừng. Càng trân trọng hắn bao nhiêu, cõi lòng cô lúc này càng bị cào xé đau đớn bấy nhiêu.
Thực chất, những gì Hàn Thụy Trấn nói chẳng hề sai. Đó vốn dĩ là một sự thật trần trụi mà Thanh Nguyệt luôn tự dối lòng, cố sống cố chết ngoảnh mặt làm ngơ.
Đến những võ nhân tu luyện hàng chục năm ròng rã còn rụng lả tả như lá thu trước mũi kiếm của cô, thì một kẻ dân đen chưa từng cầm nổi thanh gươm như Hàn Thụy Trấn... nằm gọn trong tay cô mong manh chẳng khác nào một con sâu cái kiến.
Cả hai đều nhìn thấu tâm can đối phương, nhưng lại hèn nhát khoác lên lớp mặt nạ giả ngây giả dại.
"Nhìn cô lúc này đi. Đang nhăm nhe ngả vào vòng tay bè lũ Linh Tuyền cơ mà. Thậm chí cô còn sẵn sàng quay lưng, phản bội lại cả sư môn của mình...! Một kẻ điên rồ như thế, cô bảo tôi lấy cái gan gì ra để mà tin tưởng?"
-Xoảng!!
Nỗi đau đớn cùng cực hóa thành sát khí, Thanh Nguyệt rốt cuộc cũng rút kiếm ra khỏi vỏ. Cô lạnh lẽo lùi lại, vạch ra một khoảng cách với Hàn Thụy Trấn.
"Ta hiểu rồi. Ta đã... hức... thấu hiểu hết rồi..."
Chia ly trong cảnh đôi bên cùng xé nát nhau thế này... âu cũng là một sự giải thoát.
"...Chưởng quầy. Chính ngươi đang ép ta đấy. Ngươi là hy vọng duy nhất của ta..."
"...Thế nên, dừng lại đi. Ta đã thấu tận tâm can sự ghê tởm của ngươi rồi, làm ơn đừng cắm thêm dao vào tim ta nữa. Đừng làm ta đau thêm nữa. Ta chỉ muốn rời đi thôi, ngươi ngậm miệng lại đi."
"Tôi không thích."
Hàn Thụy Trấn ngang ngược từ chối.
Giống hệt như khi hai người chơi cái "trò chơi" quái đản đó, mặc cho cô chống cự, hắn vẫn độc đoán lấn tới làm theo ý mình.
"...Hà..."
Hắn buông một tiếng thở dài trĩu nặng. Lần đầu tiên, Thanh Nguyệt nhìn thấy đôi bàn tay to lớn kia đang run rẩy nhè nhẹ. Sự thật rằng hắn thực sự, thực sự kinh hãi trước cái chết và bản ngã của cô, giờ phút này mới hiện rõ mồn một.
Hàn Thụy Trấn chậm rãi tiến từng bước về phía mũi kiếm sắc lẹm của Thanh Nguyệt. Phản xạ trước sự áp sát của hắn, Thanh Nguyệt vung kiếm lên cao hơn, tỏa ra sát khí đe dọa.
"Đừng bước tới nữa. Ta thề sẽ chém chết ngươi đấy. Ta... không muốn phải chịu đựng thêm nữa."
"Tôi chưa từng tin tưởng cô. Bởi vì đặt niềm tin vào một cỗ máy giết người là một hành động vô cùng ngu xuẩn. Nhưng hôm nay, tôi sẽ thử làm một kẻ ngu xem sao."
"...Ngươi nói cái gì?"
"Tôi sẽ cược một ván với cô."
"...?"
"Nếu tôi dốc toàn bộ sinh mạng này ra để đứng về phía cô... tôi sẽ cược rằng cô sẽ không sa chân vào con đường sai trái. Để tôi thử đánh cược bằng cái mạng quèn này xem sao."
Bất chấp lưỡi kiếm vô tình, Hàn Thụy Trấn vẫn lầm lũi tiến tới. Thanh Nguyệt lập tức hạ thấp trọng tâm, thiết lập thế khởi thủ[note90137] của Diệt Tuyệt Kiếm, mũi kiếm khóa chặt vào yết hầu đối phương.
-Xoạt...
Hàn Thụy Trấn dang rộng hai cánh tay, tựa như một kẻ sẵn sàng đón nhận cái chết, tiếp tục thu hẹp khoảng cách.
-Phập!
Mũi kiếm sắc lạnh đâm toạc lớp da trên cổ Hàn Thụy Trấn, rỉ ra những giọt máu đỏ thẫm.
-Phụt...
"Đã bảo là đừng bước tới nữa cơ mà!!"
Dòng máu tươi bắt đầu trào ra, lăn dài từ cổ hắn. Mặc cho hai bàn tay đang run lên bần bật vì sợ hãi, Hàn Thụy Trấn tuyệt nhiên không dừng lại.
"Muốn giết thì cứ ra tay đi. Cái kiếp sống nơm nớp lo sợ này, tôi cũng chán ngấy lắm rồi. Tôi đã nói là tôi sẽ lấy cái mạng này ra làm tiền cược cơ mà?"
Thế nhưng, thanh kiếm trong tay Thanh Nguyệt lại phản chủ. So với việc đâm xuyên qua lớp phòng ngự của Đàm Huệ, việc chống cự lại bước chân hăm hở tìm cái chết này của Hàn Thụy Trấn còn gian nan hơn gấp vạn lần.
Chỉ cần dấn thêm một bước nữa thôi, Hàn Thụy Trấn sẽ mất mạng.
...Thanh Nguyệt không có dũng khí để đối diện với một tương lai thiếu vắng hắn.
-Keng... Cạch.
Cuối cùng, những ngón tay mềm nhũn ra, đánh rơi thanh kiếm sắc lạnh xuống nền đất.
Giọng Hàn Thụy Trấn lại vang lên.
"Dù cô chẳng thể hòa nhập với Nga Mi Phái, dù cô là một con dã thú khát máu...! Thậm chí còn bị bè lũ Linh Tuyền nhắm tới, nhưng mặc kệ tất cả, tôi vẫn đặt cược vào cô."
"...Rốt cuộc ngươi muốn ta phải làm sao đây!!"
"Đừng rời đi. Từ nay về sau, tôi sẽ dốc cạn ruột gan, phơi bày chân tâm với cô."
Vừa run rẩy, Hàn Thụy Trấn vừa gò ép bản thân thốt ra từng lời vững chãi.
Dẫu hắn đã nói đến mức này, cái bóng ma giáo điều của Nga Mi vẫn gông cùm lấy tâm trí cô. Lựa chọn làm một nữ tăng tu hành, đồng nghĩa với việc... vĩnh viễn phải vạch ra một ranh giới với Hàn Thụy Trấn. Cái nhà giam ngột ngạt ấy đang siết cổ cô đến nghẹt thở.
Thanh Nguyệt đau đớn lắc đầu.
"...Không! Ta đâu phải là con chó để chưởng quầy bảo sao nghe vậy! Ta căm thù cái chốn Nga Mi đó!! Bây giờ ta tởm lợm nó... Ta không muốn trở thành một cái xác khô, mục rỗng thê thảm như tên trọc Đàm Huệ kia[note90138]. Ta tuyệt đối không muốn sống một cuộc đời thảm hại như thế."
"Người tôi đang đối thoại lúc này là CÔ. Chứ không phải cái danh xưng hào nhoáng Nhị Thế Đệ Tử Thanh Nguyệt của Nga Mi Phái."
"...Ngươi nói cái gì?"
"Tôi vẫn luôn kinh hãi cái tên Thanh Nguyệt. Tôi ghét cay ghét đắng võ lâm nhân sĩ, và bản tính đó cả đời này sẽ chẳng bao giờ thay đổi.
Đây chính là chân tâm trần trụi nhất của tôi. Nếu cô vẫn cố chấp ôm lấy cái mác Thanh Nguyệt của Nga Mi, thì tôi sẽ mãi mãi nhìn cô bằng ánh mắt của một con mồi nhìn thú dữ."
"..."
Đến tận khoảnh khắc này, cô mới thẩm thấu được toàn bộ. Rằng Hàn Thụy Trấn đang tự tay lột sạch mọi lớp áo giáp, lột trần mọi sự yếu hèn của hắn trước mặt cô. Sự thật lòng ấy tuy sắc nhọn như dao, nhưng lại mang đến một cảm giác tin cậy tuyệt đối, vững chãi hơn bất kỳ lời đường mật nào.
Hắn đang ngầm phát đi một thông điệp. Rằng cô cũng hãy tự đập vỡ lớp vỏ bọc hoàn hảo của chính mình đi. Giống hệt như cách họ vờn nhau trong cái "trò chơi" quái đản ấy. Hắn đang gạ gẫm cô cùng nhau phơi bày phần con người tăm tối, thảm hại và nhơ nhuốc nhất.
"Giang hồ hiểm ác, tôi rất sợ. Một cỗ máy giết người tên Thanh Nguyệt lại càng đáng sợ. Thế nhưng..."
Hàn Thụy Trấn bật ra một tiếng cười khàn đặc.
"...Phải rồi, nếu là một con cún con thì chắc tôi sẽ không sợ đâu."
Câu chốt hạ lạc quẻ ấy làm tâm trí Thanh Nguyệt đóng băng trong tích tắc. Nhưng rồi cô ngay lập tức nhận ra, ẩn sau lớp ngôn từ ngu ngơ ấy là sự vùng vẫy, bấu víu tuyệt vọng của Hàn Thụy Trấn nhằm kéo cô lại.
Hắn đang tự chà đạp lên lòng tự tôn của một gã đàn ông, ép cô phải tuân phục. Đây là một loại mật mã mà trên thế gian này, chỉ duy nhất Thanh Nguyệt mới có thể giải mã được. Một mệnh lệnh độc đoán được đắp nặn từ chính "trò chơi" hoang dại của riêng hai người bọn họ.
Xiềng xích vô hình mang tên Hàn Thụy Trấn, thực chất đã gông chặt vào cổ cô từ kiếp nào rồi.
"Ư hức... ức..."
Nước mắt Thanh Nguyệt tuôn trào ướt đẫm gò má.
Trước sự trần trụi và tàn nhẫn của hắn, mọi sự phản kháng trong cô bị rút cạn sạch sẽ. Cô bản năng nhận ra rằng, thay vì kiêu ngạo quay gót rời đi, việc thả lỏng cơ thể, gục ngã vào vòng tay hắn sẽ mang lại sự an yên đến nhường nào.
So với việc phải đối diện với sự chán ghét, khinh miệt của hắn vào một ngày nào đó trong tương lai, thì sức nóng bỏng rẫy của khoảnh khắc ép buộc này còn ngọt ngào hơn gấp ngàn vạn lần. Chỉ cần nhắm mắt nuốt trôi chút nhục nhã này thôi.
Hệt như cách hắn đã ném bỏ thể diện để thừa nhận sự hèn nhát của bản thân. Chỉ cần ngoan ngoãn ngửa cổ quy hàng trước một gã đàn ông đang nổi điên, dung nạp lấy sự nhục nhã đê mê ấy là đủ.
"Tôi đã lật ngửa ván bài rồi. Giờ ván cược nằm trong tay cô."
"Hức... ức..."
"Nếu cô chọn cách cất bước rời đi, tôi tuyệt đối sẽ không hé răng giữ lại nửa lời. Nếu cô thẳng tay chém chết tôi rồi biến mất, thì coi như ván cược này tôi thua cháy túi. Vậy nên, chọn đi. Cô vẫn khăng khăng muốn đến chỗ bè lũ Linh Tuyền sao?"
Khớp gối rã rời, sinh lực như bị rút cạn sạch sẽ khỏi đôi chân khiến Thanh Nguyệt không thể đứng vững.
"Ư hức... hức...!"
Làm quái gì có chuyện cô muốn đầu quân cho bọn Ma Giáo cơ chứ. Chỉ là cô quá tởm lợm, quá ghê tởm cái chốn Nga Mi giả nhân giả nghĩa ấy thôi. Nó bóp nghẹt tự do, nó tra tấn tinh thần, nó khiến cô uất ức đến phát điên.
Thế nhưng giờ đây, một lối thoát thứ ba lại đột ngột rẽ ra ngay trước mắt. Nếu vậy thì, cớ sao lại không...
"Hức!"
Y hệt như một con cún con bị thuần hóa, Thanh Nguyệt khuỵu gối phủ phục xuống nền đất, vươn hai tay ôm rịt lấy vòng eo của Hàn Thụy Trấn. Khoảnh khắc hắn đập vỡ vỏ bọc để va chạm chân tâm với cô, thì trên thế gian này, cô chẳng còn con đường nào khác để lui về nữa rồi.
-Siết chặt!
Cô vùi khuôn mặt đẫm lệ vào bụng hắn, nức nở khóc như một đứa trẻ. Lần này, cô lại triệt để quỳ gối đầu hàng trước hắn.
"Ư hức...! Oa ức!"
Đáp lại sự quy hàng ấy, Hàn Thụy Trấn dang tay, gông chặt cơ thể cô vào lồng ngực mình.
Dẫu nhịp đập từ bàn tay hắn vẫn còn vương vấn sự run rẩy hoảng loạn, Thanh Nguyệt thừa hiểu đây chỉ là sự khởi đầu.
Hàn Thụy Trấn đã tuyên bố hắn kinh tởm cái danh Thanh Nguyệt. Khốn thay, chính bản thân cô cũng tởm lợm cái mác Thanh Nguyệt đó đến buồn nôn.
Cái bản ngã do Nga Mi Phái nhào nặn ra thật quá đỗi dị hợm và sặc mùi đạo đức giả. Pháp danh cao quý vốn được dùng làm tấm khiên phòng ngự, tự lúc nào đã biến chất thành một nhà ngục giam cầm cô đến ngạt thở.
Bất chợt, ký ức về cái ngày định mệnh dấn bước vào cửa Phật lại hiện về mồn một. Ngày đẫm máu mà cha mẹ bỏ mạng, cũng là ngày mà Vô Nguyệt Sư Thái xuất hiện.
Đứng trước lời mời gia nhập Nga Mi Phái của Vô Nguyệt Sư Thái, cô bé nhỏ thó ngày ấy đã cắn răng gật đầu.
‘Tên của con là gì.’
‘Là ■■ ạ.’
‘ ■■ đã lụi tàn, từ nay một vầng Thanh Nguyệt sẽ mọc lên. Kể từ khoảnh khắc này, pháp danh của con là Thanh Nguyệt.’
Thế nhưng, khi nép mình trong lồng ngực của Hàn Thụy Trấn, cô vĩnh viễn không muốn làm Thanh Nguyệt nữa. Bởi vì người đàn ông này chán ghét thứ đó.
Chính vì lẽ đó, cô mới cào bới lại lớp tro tàn của quá khứ, lôi ra cái tên cúng cơm mà bản thân đã cố tình chôn vùi từ lâu. Một cái tên mang ý nghĩa ráng chiều rực rỡ tuyệt đẹp.
『... Thái Hà (彩霞) 』
"Gì cơ?"
Một câu trả lời nặng tựa ngàn cân để đền đáp lại ván cược sinh tử của Hàn Thụy Trấn. Một bí mật tày trời mà trên cõi đời này, tuyệt nhiên không một ai khác hay biết. Cái tên ấy đã bị thời gian bào mòn, dần phai nhạt ngay trong chính tâm trí của Vô Nguyệt Sư Thái và bản thân cô.
Một cái tên quá đỗi yếu ớt, mỏng manh mà cô đã tàn nhẫn chôn vùi để khoác lên mình chiếc áo nữ hiệp oai phong của Nga Mi Phái. Giờ phút này, cô đang trân trọng moi thứ bảo vật vô giá ấy ra, ngoan ngoãn dâng tận tay cho Hàn Thụy Trấn.
Đó là một lời thề son sắt. Rằng khi ở trước mặt hắn, cô không phải là đệ tử Nga Mi, mà sẽ cởi trói để trở về với bản ngã nguyên thủy, tự nhiên nhất khi vừa lọt lòng.
"Chưởng quầy... tên thật của ta, là Thái Hà. Ở trước mặt ngươi... ta không phải là Thanh Nguyệt mà ngươi luôn ghê sợ."
Vòng tay đang run rẩy của Hàn Thụy Trấn rốt cuộc cũng ngừng bấn loạn.
Thanh Nguyệt sở hữu võ công cái thế, đồ sát sinh linh như ngóe. Nhưng Thái Hà... lại là một cô bé yếu đuối đến mức một con sâu cái kiến cũng chẳng dám giẫm lên.
Thanh Nguyệt là con quái vật mà Nga Mi Phái vô tình tạo ra. Nhưng Thái Hà thì tuyệt đối không phải.
Nếu Thanh Nguyệt là một nữ hiệp chiến đấu để đổi lấy sự cường hãn... Thì Thái Hà... mãi mãi chỉ là một cô gái vẫn đang run rẩy trước vết thương xé lòng vì mất đi cha mẹ.
Khóe môi Hàn Thụy Trấn thoáng cười, hắn thủ thỉ gọi, tựa như đang dỗ dành một con cún con đi lạc.
"Thái Hà... ừm, một cái tên thật đẹp."
Khoảnh khắc âm tiết ấy trượt ra khỏi vành môi hắn, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng cô. Thứ cảm xúc trào dâng lúc này, sẽ chẳng một ai trên thế gian có thể thấu hiểu nổi.
Thanh Nguyệt cảm thấy vũ trụ này thu bé lại, chỉ còn sót lại duy nhất sự tồn tại của hắn và cô. Ở trước mặt Hàn Thụy Trấn, cô đã triệt để đập nát được xiềng xích của Nga Mi Phái. Sự giải thoát tột độ ấy vỡ òa mãnh liệt đến mức không một từ ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn.
"...Hà...Hà"
Rốt cuộc thì... cũng thở được rồi.
17 Bình luận
😭