Tại sao mình lại làm thế này?
Thanh Nguyệt tự hỏi chính mình.
Miệng bị bịt kín bởi tấm vải. Chỉ có hơi thở dồn dập hắt ra qua kẽ vải là thay thế cho cảm xúc của cô.
Mất đi khả năng nói, cô cảm giác như một phần nhân cách của mình cũng bị tước đoạt.
Thích hay ghét, đồng ý hay phản đối, những cảm xúc cơ bản nhất giờ đây cũng không thể thốt thành lời.
Vậy mà tại sao, cô vẫn đứng đây chịu đựng?
...Là vì tâm ma ư?
Phải rồi, chắc chắn là vì nó.
Nhưng liệu sự bạo lực vô lý này có thể dập tắt những suy nghĩ đen tối trong đầu cô không? Liệu nó có thể xoa dịu nỗi oán hận đối với Chưởng môn và các đồng môn không?
Cô không dám chắc.
Trong căn hầm tối tăm, dưới ánh nến chập chờn, một màn kịch kỳ quái đang diễn ra.
Dù Thanh Nguyệt có ngây thơ đến đâu, cô cũng nhận ra sự căng thẳng đầy ám muội [note87983] đang len lỏi trong không gian này.
Không ai khỏa thân, cũng chẳng có lời đường mật nào được thốt ra... nhưng rõ ràng, một sự cám dỗ đầy ma mị đang lơ lửng trong không trung.
Cách hắn nuốt nước bọt, cách hắn nhìn cô.
Cử chỉ của hắn, giọng điệu của hắn, tất cả đều kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất.
Lần đầu tiên nếm trải loại kích thích lạ lẫm này, Thanh Nguyệt cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cô đâu có sống để làm vui lòng đàn ông.
Cô đã nỗ lực hết mình để trở thành một nữ hiệp độc lập, kiên cường như Chưởng môn .
Vậy mà bây giờ thì sao?
Trong cái xó xỉnh tăm tối này.
Trước mặt gã đàn ông tầm thường này.
Cô đang cúi đầu tuân theo mệnh lệnh của hắn như một kẻ phục tùng.
Không được.
Phải dừng lại ngay.
Cô đưa tay định giật phắt dải vải bịt miệng ra...
‘...Làm tốt lắm.’
Chỉ ba từ ngắn gọn. Nhưng nó khiến cả người cô đông cứng lại.
‘Cũng đâu có khó lắm đâu, đúng không?’
Chính cô cũng không hiểu nổi bản thân mình.
Chỉ vì một lời khen sáo rỗng mà cô lại khựng lại sao? Thật nực cười.
Cô là người đã trơ lì trước những lời chế nhạo của bọn sơn tặc, đã chai sạn trước những lời trách mắng của Chưởng môn.
Cô luôn giữ được sự điềm tĩnh trước mọi sóng gió.
‘Tại sao mình lại thế này?’
Thanh Nguyệt tự vấn, nhưng không tìm được câu trả lời.
Tuy nhiên, có một điều cô biết chắc chắn.
‘Làm tốt lắm.’
Đã bao lâu rồi cô không được nghe câu nói này?
Các đồng môn, các trưởng lão, sư phụ, sư thúc, dân làng, người trong giang hồ, và tất nhiên, cả Chưởng môn nữa.
Chẳng có ai nói với cô lời đó cả.
Đối với mọi người, việc Thanh Nguyệt "làm tốt" là chuyện hiển nhiên như mặt trời mọc đằng đông.
Họ chỉ nói "Quả nhiên là Thanh Nguyệt", hay "Đúng như lời đồn", chứ chẳng ai khen cô "Làm tốt lắm".
Giống như chẳng ai đi khen Phương trượng Thiếu Lâm Tự tụng kinh hay cả. Đó là bổn phận, là đẳng cấp của họ rồi.
Thanh Nguyệt vô tình đã bị đặt lên cái bệ cao chót vót ấy.
Nhưng Hàn Thụy Trấn thì khác.
Hắn dường như quên mất cô là Thiên Niên Hoa lừng lẫy của Nga Mi phái. Hắn khen ngợi cô một cách hào phóng như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.
Chỉ vì cô chịu để hắn bịt miệng.
Và khi hắn nắm lấy cổ tay cô cũng vậy.
Cô đã luôn giấu đôi tay này đi. Cô nhớ lại những lời bàn tán của các sư tỷ muội mà cô từng vô tình nghe được.
‘Tay con gái là phải đẹp, hiểu không? Đàn ông ai chẳng thích tay đẹp.’
‘Gì cơ, đến tay mà cũng soi á? Khắt khe quá vậy?’
‘Này! Thử nghĩ xem, có gã đàn ông nào thích một cô nương có bàn tay thô kệch như thợ rèn không?’
‘Chắc ta phải giảm bớt cường độ luyện tập thôi... tay bắt đầu chai hết cả rồi.’
Lúc đó, Thanh Nguyệt đã cúi xuống nhìn đôi bàn tay của mình.
Do luyện tập không ngừng nghỉ, tay phải của cô đã biến dạng còn hơn cả thợ rèn.
Khớp xương méo mó, chai sần từng lớp. Mu bàn tay đầy rẫy sẹo. Chính cô nhìn vào còn thấy xấu xí.
Một đôi tay gớm ghiếc và kỳ dị... Cô đã nghĩ rằng nếu đàn ông có ghét bỏ nó thì cũng là lẽ thường tình.
Dù sao cô cũng chẳng định lấy chồng, nhưng... từ lúc nào đó, cô bắt đầu thấy xấu hổ về nó.
Có lẽ vì bản năng của một người phụ nữ, cô không muốn phơi bày sự xấu xí của mình ra trước mắt người khác.
Những mặc cảm đó tích tụ dần, ẩn sau cái danh xưng hào nhoáng Thiên Niên Hoa.
Dù thế nào đi nữa, cô vẫn luôn cố gắng giấu nhẹm bàn tay phải đi.
Thế nhưng, Hàn Thụy Trấn – kẻ đã cưỡng ép cô phải chìa tay ra – lại nhìn vào đôi bàn tay ấy và nói:
‘...Cô đã nỗ lực nhiều lắm nhỉ. Nhìn tay là biết. Đẹp lắm.’
Lần đầu tiên trong đời cô được nghe những lời như thế.
Lời khen ấy nghe thật ngượng ngập, xấu hổ, thậm chí là sởn gai ốc.
...Nhưng nó giống như một sự công nhận cho tất cả những nỗ lực thầm lặng của cô. Trái tim cô rung lên một nhịp điệu lạ lùng khó hiểu.
Đến chính cô còn thấy nó xấu xí, vậy mà hắn lại bảo đẹp.
Hắn không nhìn vào hình dáng bàn tay, mà nhìn vào sự nỗ lực chứa đựng trong đó.
Và rồi, khi cô bừng tỉnh, cô nhận ra mình đang đứng đây, miệng bị bịt kín, đôi tay bị khóa chặt, mất đi hoàn toàn tự do.
Tự do thân thể bị tước đoạt từng chút một, nhịp tim cô cũng theo đó mà đập nhanh hơn từng nhịp.
Cô vẫn còn rất hoang mang.
Tại sao mình vẫn tiếp tục trò chơi này?
Nhưng mà—
Chỉ một chút nữa thôi.
Cố chịu đựng thêm một chút nữa, có lẽ cô sẽ tìm ra được điều gì đó quan trọng.
***************************************
“Chúng ta cá cược một ván nhé?”
Giọng Hàn Thụy Trấn vang lên trong bóng tối.
Cô không nhìn rõ biểu cảm của hắn.
Hoặc có lẽ, hơi thở dồn dập của chính cô đã làm mờ đi tầm nhìn.
Thanh Nguyệt cảm thấy nực cười.
Bịt miệng người ta rồi mà còn đặt câu hỏi, thế thì trả lời kiểu gì?
Nhưng có vẻ Hàn Thụy Trấn cũng chẳng quan tâm đến ý kiến của cô, hắn tiếp tục thao thao bất tuyệt về vụ cá cược một cách áp đặt.
Hắn nhặt một miếng gỗ nhỏ nằm đâu đó trong góc hầm.
Chỉ bé bằng lòng bàn tay.
“Cho đến khi cây nến kia cháy hết, cô phải đứng trên miếng gỗ này.”
“...?”
Thanh Nguyệt cau mày khó hiểu.
Hàn Thụy Trấn vẫn giữ thái độ thản nhiên đến phát ghét:
“Trụ đến cuối thì cô thắng. Ngã xuống thì tôi thắng.”
“...”
Thực lòng mà nói, chuyện này dễ như trở bàn tay.
Miếng gỗ tuy nhỏ, chỉ đủ để đặt một mũi chân, nhưng đó là khó khăn đối với người thường, chứ với một cao thủ nhất lưu như cô thì chẳng bõ bèn gì.
...Nếu miệng không bị bịt, chắc chắn cô sẽ hỏi lại hắn xem có phải đang đùa không.
Trong khi cô còn đang suy nghĩ, hắn tiếp tục:
“Xem nào. Nếu cô ngã xuống... ngày mai hãy mời tôi một bát mì ở khách điếm [note87984] . Tiện thể hôn lên má tôi một cái. Trước mặt tất cả mọi người.”
“-Ưm!!!”
Thanh Nguyệt không kìm được mà hét lên trong cổ họng.
Ám muội bao trùm căn phòng giờ đây đã hiện nguyên hình.
"Như cô đã nói đấy, tôi là kẻ bị cô lập trong làng, nên tôi cần mượn chút danh tiếng của cô. Được Thiên Niên Hoa của Nga Mi phái hôn má, chắc chắn mọi người sẽ nhìn tôi bằng con mắt khác."
Thanh Nguyệt ghê tởm toàn bộ nội dung của vụ cá cược này.
Trên đời này không có gì phiền toái bằng những lời đồn thổi thị phi. Đặc biệt là với một đệ tử Nga Mi đang gánh trên vai nhiều kỳ vọng như cô, một hiểu lầm nhỏ cũng có thể trở thành gánh nặng ngàn cân.
Và qua phản ứng kịch liệt của bản thân, cô chua chát nhận ra rằng.
Rằng cô vẫn còn để tâm quá nhiều đến ánh nhìn của người đời.
Hàn Thụy Trấn thì vẫn trơ tráo:
“Cá cược thì phải có phần thưởng xứng đáng chứ. Với cô thì chuyện đứng trên miếng gỗ này có gì khó đâu.”
“Hộc... hộc...”
“Còn nếu cô thắng... Được thôi, tôi sẽ coi như chuyện ngày hôm nay chưa từng xảy ra. Tôi sẽ quên sạch.”
Gương mặt Thanh Nguyệt càng nhăn nhúm hơn.
Cái quái gì thế này?
Cán cân này chênh lệch quá mức rồi.
Cô phải đem danh dự và sự trong sạch của mình ra đặt cược cho một trò chơi cỏn con, trong khi hắn chỉ cần "quên đi"?
“Ưm! Ưm ưm!”
Thanh Nguyệt định phản đối kịch liệt, nhưng—
“Không thích thì cút.”
Hàn Thụy Trấn lại bổn cũ soạn lại ra dọa nạt.
Hắn nắm thóp được con tin "tâm ma" trong lòng cô, và cứ thế giật dây điều khiển cô theo ý muốn.
“...”
Trong cơn giận dữ bùng cháy, Thanh Nguyệt cay đắng nhận ra mình không còn lựa chọn nào khác.
...Thật thảm hại.
Hít sâu vài hơi, cô cố gắng tìm lại sự bình tĩnh.
Đường đường là môn đồ của Cửu Phái Nhất Bang, sự bình tĩnh luôn là đức tính cơ bản mà cô phải rèn luyện.
Được rồi. Dù sao thì chuyện này cũng chẳng khó khăn gì.
Đứng một chân trên khúc gỗ thôi mà.
Giữa tình huống chẳng hiểu đầu cua tai nheo [note87985] gì thế này.
Thì sự thật là, cái không gian ngột ngạt dưới hầm này vẫn dễ thở hơn so với những kỳ vọng lạnh lùng của Chưởng môn.
Dù không hiểu ý nghĩa của hành động này là gì... cô vẫn nhăn mặt, chờ đợi chỉ thị tiếp theo của hắn.
Và nếu sau khi làm tất cả những chuyện này mà tâm ma vẫn không suy giảm...
...Thì lúc đó trừng phạt tên này cũng chưa muộn.
- Cốp!
Hàn Thụy Trấn ném khúc gỗ xuống sàn, nó lăn lóc một cách thảm hại.
“Lên đi.”
Hắn ra lệnh một cách trịch thượng.
Mặt Thanh Nguyệt lại nóng bừng lên.
Cô ghét cái việc phải làm theo mệnh lệnh của hắn.
Cô chưa bao giờ giao phó cơ thể mình cho sự sai khiến của người khác.
Đạo giáo coi sự cưỡng ép là điều cấm kỵ.
Nga Mi tuy là cửa Phật, nhưng cũng chịu ảnh hưởng của Đạo giáo nên rất coi trọng sự tự do ý chí. [note87982]
Vậy mà bây giờ, cô lại giống như một con thú cưng, phải ngoan ngoãn làm theo lời chủ nhân.
Dù nhục nhã ê chề... cơ thể cô vẫn từ từ chuyển động theo lời hắn.
Tai cô ù đi. Sự sỉ nhục dâng lên tận cổ.
Chỉ là một hành động nhỏ, nhưng trong đời cô chưa từng trải qua cảm giác này.
Thanh Nguyệt cẩn thận đặt chân trái lên khúc gỗ, nhón gót lên.
Chân phải không còn chỗ đặt, đành co lên nhẹ nhàng để giữ thăng bằng.
Trong lúc cô đang tập trung, Hàn Thụy Trấn đi về phía đống dụng cụ, lấy ra một sợi dây thừng dài.
“...?”
- Soạt!
Hắn bắt đầu buộc đầu dây thừng vào còng tay của cô.
Vì đang phải giữ thăng bằng trên khúc gỗ chông chênh, Thanh Nguyệt không kịp phản ứng.
Không thể phản đối, không thể kháng cự, vì sợ ngã.
Cô không hiểu tại sao mình lại phải tập trung cao độ vào cái vụ cá cược ngớ ngẩn này đến thế, nhưng khúc gỗ bé tí tẹo dưới chân đã vô tình trở thành song sắt giam cầm cô.
Buộc xong, Hàn Thụy Trấn quăng đầu dây còn lại qua cái ròng rọc treo trên trần nhà.
- Cạch.
Sợi dây vắt qua xà ngang, rủ xuống.
“...”
Hắn cười khẩy một cái, rồi bất ngờ giật mạnh sợi dây.
- Phựt!
“Ưm!!!”
Hai cánh tay Thanh Nguyệt bị kéo thốc lên cao một cách thô bạo.
Cổ tay bị trói chặt, hai cánh tay vươn thẳng lên trời, ép sát vào đầu.
Một tư thế phòng thủ hoàn toàn bị phá vỡ, phơi bày mọi điểm yếu trước mặt Hàn Thụy Trấn.
Cảm giác như toàn bộ cơ thể bị phơi bày trần trụi khiến mặt Thanh Nguyệt đỏ lựng vì xấu hổ. Bộ ngực căng tròn của cô bị tư thế này đẩy nhô cao lên, đập vào mắt đối phương.
Cả đời cô chưa từng rơi vào tình cảnh trớ trêu thế này.
“Hưm! Ưm hưm!”
Cô cố gắng giật tay xuống, nhưng Hàn Thụy Trấn đã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để ghì chặt đầu dây bên kia.
Ngoại công [note87981] của Thanh Nguyệt vốn không quá mạnh, nếu không vận nội công thì cô không thể thắng nổi sức vóc của nam giới.
Ngay lập tức, Thanh Nguyệt định vận nội công nhưng...
“Làm tốt lắm.”
- Khựng lại.
...Lại là câu nói đó... Cơ thể cô lại phản chủ, đông cứng lại.
Đuôi mắt Thanh Nguyệt run rẩy dữ dội.
Hàn Thụy Trấn mỉm cười đắc thắng:
“...Làm tốt lắm, Thanh Nguyệt à.”
4 Bình luận
thế thì ai đã viết cái này ✋😭🤚