Web Novel

Chương 178 - Thanh Nguyệt Xuất Chiến (3)

Chương 178 - Thanh Nguyệt Xuất Chiến (3)

Thức dậy sau một giấc ngủ ngắn buổi sáng, tôi ra ngoài tản bộ một lát.

Không khí bình minh ở Tung Sơn đặc biệt trong trẻo và sảng khoái.

Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng củi lửa lách tách từ nhà bếp, tiếng cười nói rộn rã văng vẳng từ khu chợ, xen lẫn cả tiếng rên rỉ của mấy gã bợm nhậu say khướt... tất thảy hòa quyện vào nhau, lấp đầy không gian sơn tự.

Tôi há miệng ngáp một cái thật dài.

"Oápppp - Khục!"

Đúng khoảnh khắc cái miệng đang há to hết cỡ, một dị vật lạ hoắc bất thình lình chui tọt vào.

"Phụt", tôi thô bạo nhổ toẹt ra.

Một con sâu bướm nhỏ xíu màu xanh non ướt nhẹp đang nằm bẹp dí trên mặt đất.

Kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi làm cái trò ruồi bu này ở đây chỉ có một.

Đường Tố Lan đang ngồi chễm chệ trên bức tường đá thấp phía xa, hai chân vắt chéo đung đưa, nhìn tôi chằm chằm.

Mặt mũi cô ta tràn ngập sự bất mãn. Mới sáng bảnh mắt ra mà cái điệu bộ đã hậm hực khó ở rồi.

"..."

Định mở miệng nói gì đó, nhưng tôi lại thở dài bỏ cuộc.

Dẹp luôn cái ý định đi dạo đi cho rảnh nợ. Về ngủ tiếp cho xong. Lời qua tiếng lại kiểu gì cũng rước bực vào người.

"Khoan— Sao ngươi dám lơ ta!"

"Ối dào. Tự dưng thấy mỏi người quá nên..."

-Bụp!

Nhưng đã muộn. Cô ta thoắt cái đã phi đến như chớp, túm chặt lấy cánh tay tôi.

Bộ pháp của dân võ lâm đúng là không đùa được.

"Bây, bây giờ chúng ta nói chuyện một lát đi."

"Nhét cả sâu vào miệng người ta mà còn đòi nói chuyện cái quái gì. Không thích. Cô đi giùm cái."

"T, ta có nhét đâu! Nó từ trên cây rơi xuống, tình cờ rớt trúng miệng ngươi thôi."

Tôi ngước mắt nhìn lên trên.

Tán cây rậm rạp che khuất cả bầu trời, nếu xét về độ trùng hợp ngẫu nhiên thì cũng không hẳn là bất khả thi.

Tất nhiên, khả năng cô ta giở trò vẫn cao hơn rất nhiều.

"Nhé? Một lát thôi. Chúng ta nói chuyện đi. Không thì ta hét lên đấy nhé?"

"Hả?"

"Ta mà la làng lên là đánh thức tất cả mọi người đấy? Hôm qua ta vừa thể hiện xuất sắc xong, giờ ai chả biết ta với công tử thân thiết cỡ nào? Nào, vậy thì. Á—Ưm!"

-Bốp!

Tôi vội vã đưa tay bóp chặt miệng và giữ sát gáy Đường Tố Lan.

Khi tôi bịt miệng cô ta lại, đôi mắt kia liền cong lên thành hình bán nguyệt.

Mái tóc mềm mại cọ vào tay tôi. Một mùi hương ngọt ngào cũng nương theo gió xộc thẳng vào mũi.

Điên mất thôi, thật tình.

Tôi thở hắt ra một hơi, lên tiếng.

"Làm gì có thời gian mà nói chuyện với tôi?

Bọn tôi là phường khán giả thì không nói làm gì, chứ Đường tiểu thư không phải đang chuẩn bị cho Long Phụng Chi Hội sao?"

"Đằng nào ta chả vô địch, chuẩn bị cái gì cơ chứ? Còn khướt mới đến lúc phải tập trung."

Cái sự tự tin ngút trời đó rốt cuộc lôi từ đâu ra vậy...

Lần trước vừa bị Thanh Nguyệt đập cho tơi bời cơ mà. Quên rồi à?

Bất lực, cuối cùng tôi đành mở lời hỏi thẳng.

"Thế tóm lại có chuyện gì."

"Công tử, hôm qua ta thắng ngầu thế cơ mà, ngươi không định khen ta lấy một câu sao?"

"Tôi là cái thá gì mà dám buông lời khen ngợi Đường tiểu thư."

"Ư! B, bạn bè thì cũng khen nhau được chứ sao!"

"Bạn bè thì người ta chúc mừng, chứ ai lại đi khen. Khen ngợi là chuyện bề trên nói với kẻ dưới chứ."

"Ngươi cứ thích bới lông tìm vết bắt bẻ ta đấy à?"

"...Không dám. Cô giỏi lắm. Hôm qua Đường tiểu thư thực sự rất tỏa sáng."

"..."

Thế nhưng nghe tôi nói xong, Đường Tố Lan lại chẳng có vẻ gì là vui sướng.

Trái lại, khuôn mặt cô ta còn xị xuống, rầu rĩ hơn.

"Chúc mừng rồi mà sao lại bày ra cái bộ mặt đưa đám đó?"

Bằng một chất giọng ỉu xìu, cô ta hỏi ngược lại.

"...Có phải ngày nào ngươi cũng nói những lời ngọt ngạt như thế với Gia Anh tiểu thư không?"

"Hả?"

Đường Tố Lan kéo tuột tay tôi lôi ra phía sau khách điếm.

Nơi này nhìn thẳng ra những rặng núi nhấp nhô của Tung Sơn, vô cùng tĩnh lặng và vắng vẻ, chẳng có ai bén mảng tới.

"Công tử. Hãy nói thật cho ta biết đi. Tại sao ngươi lại làm thế?"

"Gì cơ?"

"Ngươi đang lừa gạt tất cả chúng ta đúng không. Ngươi không có ý định thành thân với Gia Anh tiểu thư chứ gì?"

Cú bắt bài sắc lẹm đó khiến tôi chệch nhịp, đánh mất thời cơ phản bác.

Sự chần chừ đó như một lời tự thú, Đường Tố Lan càng được đà lấn tới ép cung.

"Rốt cuộc là vì cái gì? Ngươi có nỗi khổ tâm gì sao. Nếu ta giúp được, ta sẽ giúp ngươi."

"Kh, khổ tâm cái quái gì. Chỉ đơn giản là tình chàng ý thiếp thì cưới nhau thôi."

"Không hề? Ta thừa biết hai người không phải tình nhân.

Ta biết chứ. Bởi vì... bởi vì ta biết cái ánh mắt của công tử mỗi khi nhìn vào thứ mình trân quý trông như thế nào."

Lời bộc bạch đó làm dấy lên trong tôi một cảm giác vô cùng kỳ quặc. Tôi vặn lại.

"...Cái đó thì làm sao Đường tiểu thư biết được?"

"Tại sao ta lại không biết? Bây giờ ngươi cũng đang dùng ánh mắt đó nhìn ta đây này."

Sự tự tin trơ trẽn đó khiến tôi phải bật cười chua chát rồi đánh mắt sang hướng khác.

Tôi liếm môi, nhưng không nặn ra nổi một câu trả lời cho tử tế.

Phải giải thích thế nào để phủ nhận cái sự tự biên tự diễn này đây?

...Hay là bản thân tôi thực sự có cái "ánh mắt đặc biệt" mà chính tôi cũng không hay biết?

Cô ta tự tin đến mức chính tôi cũng suýt bị tẩy não.

"Ánh mắt ngươi nhìn ta trân trọng nhường này, làm sao mà nói hai người đang yêu nhau được?"

"...Tiểu thư ảo tưởng sức mạnh quá rồi. Tôi trân trọng vợ tôi, chứ đời nào lại đi trân trọng Đường tiểu thư..."

"Ư...! Kh, không phải thế! Với lại ngươi cũng từng trút hết dục vọng lên người ta cơ mà.

Có ai lại đi làm... cái trò đó với người mình ghét không?"

"..."

"Và cũng vô lý hết sức. Công tử mà lại đi thích Gia Anh tiểu thư á? Cái con mụ béo ú đó á?"

"Gì cơ—, Đường tiểu thư. Cô mà còn lăng mạ Gia Anh nữa là tôi không nhịn đâu nhé."

Thấy tôi bênh vực, Đường Tố Lan lại càng giãy nảy lên.

"Không nhịn thì ngươi định làm gì ta? Ta nói sự thật chứ có bịa đặt đâu. Đồ béo ú. Đồ xấu xí. Đồ lợn sề."

Vì đám người từ núi Nga Mi như Trương Thiết Du, Gia Anh đều trọ chung một khách điếm, nên tôi lại càng phải thót tim sợ có người nghe lén.

"Đã, đã bảo là ngậm miệng lại cơ mà...! Gia Anh tốt bụng lắm cô có biết không!"

"Nhưng sự thật cô ta béo với xấu thì ngươi có phủ nhận được kh- ưm!"

Lại một lần nữa, tôi tống tay bịt miệng cô ta lại.

Đôi mắt Đường Tố Lan lại cong lên.

Rồi như máu nghịch ngợm nổi lên, cô ta bất ngờ hé miệng.

Chiếc lưỡi ướt át trườn ra, lả lướt liếm vào lòng bàn tay tôi...

"..."

"..."

Bốn mắt nhìn nhau chằm chằm, nhưng Đường Tố Lan tuyệt nhiên không dừng lại.

Ngay cả chiếc lưỡi cũng tràn ngập sự trêu đùa, vừa càn rỡ vừa rón rén cù lét lòng bàn tay tôi.

Quái lạ thay, cái hành động đó làm tôi bừng lên chút dục vọng, nhưng lý trí đã nhanh chóng kéo tôi về thực tại.

-Phập!

"Á!"

Tôi thẳng tay chùi luôn cái lòng bàn tay ướt nhẹp đó lên mặt Đường Tố Lan.

Đường Tố Lan ngồi xổm xuống, lấy tay áo cọ cọ lau mặt y hệt một con mèo.

"Chết tiệt...!"

Lau sạch nước bọt xong, Đường Tố Lan vung nắm đấm nện thẳng vào đùi tôi.

-Bốp!

Một cơn đau điếng người chạy dọc cơ thể như bị sét đánh, nhưng tôi cắn răng nín nhịn, cố tỏ ra không hề hấn gì.

Tôi cũng bực bội gắt lên.

"Đấy, thừa biết cô lại giở trò bạo lực quấy rối này nên tôi mới bảo không thèm nói chuyện đó!"

"Ngươi mà ghét bị ta hành thì cứ ngoan ngoãn dịu dàng với ta là xong chuyện cơ mà?"

"Tôi đi đây."

-Bụp!

Đường Tố Lan thình lình tóm chặt lấy cổ chân tôi.

Lực đạo khỏe đến mức tôi không thể nào rút chân ra nổi.

"Công tử, ta vẫn chưa nói xong lý do thực sự ta tìm đến ngươi đâu."

Đường Tố Lan đứng dậy, trưng ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn tôi.

Nhận ra lần này không phải chuyện đùa, tôi cũng nán lại chờ xem cô ta định nói gì.

"...Hôm qua Nam Cung Gia Chủ đã đến tìm ta."

"Nam Cung Nhiên công tử á?"

"Ừ. Và Gia Chủ... đã nhờ ta kể về công tử. Ngài ấy muốn diện kiến. Và gửi lời xin lỗi vì đợt này đã không thể hiện được gì."

"..."

"...Tính sao đây? Ta có nên khai hết mọi chuyện về ngươi cho Nam Cung Gia Chủ nghe không?"

"Không."

Câu trả lời vọt ra gần như là phản xạ có điều kiện.

Mọi thứ vốn dĩ đã rối tinh rối mù lên rồi, nên tôi lại càng không muốn dây dưa thêm nữa.

Gặp nhau rồi thì tôi có thể làm được cái quái gì.

Hơn nữa, nếu thực sự dây dưa với nhân vật chính, tôi chắc chắn sẽ bị cuốn phăng vào vòng xoáy nghiệt ngã của bộ Huyết Lộ này mất.

Đó là viễn cảnh mà tôi đã vắt kiệt sức để lẩn tránh suốt cả cuộc đời.

Mang tiếng là hậu thuẫn, nhưng thực chất chỉ là trả lại số tiền lẽ ra Nam Cung Thế Gia phải có, coi như đền bù cho cái hiệu ứng cánh bướm do tôi gây ra mà thôi.

Thâm tâm tôi luôn khao khát cái thế giới này cứ ngoan ngoãn vận hành theo đúng kịch bản nguyên tác.

Ngoại lệ duy nhất mà tôi cố tình nhúng tay vào, chính là ngăn chặn sự tha hóa của Thanh Nguyệt.

"Không, làm ơn đừng tiết lộ gì cả."

Nên tôi dứt khoát đóng đinh luôn.

Có lẽ vì cái viễn cảnh sinh mạng của hàng vạn người treo lơ lửng trên đầu mình quá đáng sợ, nên tôi lại càng thu mình lại chăng.

Đường Tố Lan gật đầu.

"Ta hiểu rồi."

*****

Sức nóng của Long Phượng Chi Hội đang hừng hực lan tỏa.

Vòng 64 người.

64 cao thủ sẽ phải đối đầu trực diện để giành vé đi tiếp.

Thanh Nguyệt đang ngồi chờ đến lượt mình xuất chiến.

Cô tuyệt nhiên không hé răng nửa lời với đám sư huynh đệ, hay cả với sư phụ.

Tố Vân Sư Thái thỉnh thoảng liếc nhìn, ngầm ngỏ ý muốn làm hòa, nhưng hiện tại Thanh Nguyệt không còn tâm trí đâu mà tiếp nhận.

Cục tức và sự uất nghẹn dồn nén bấy lâu nay đang sục sôi như chảo lửa.

Do từ hồi Hàn Thụy Trấn có vợ sắp cưới, cô không được chơi "trò chơi" đó nữa chăng?

Hay là do hôm qua không có cơ hội chạm mặt hắn?

Giọng nói ma mị của Độc Cô Chân Mặc cứ lảng vảng ám ảnh trong đầu cô.

Lời cam kết sẽ hiện thực hóa mọi khát vọng.

"..."

Nếu... mình thực sự sa chân vào ma đạo. Dùng sức mạnh đó để đoạt lấy thứ mình muốn...

Thì Hàn Thụy Trấn chắc chắn sẽ không bao giờ nhìn mình bằng ánh mắt ấm áp như hiện tại nữa.

...Nhưng đằng nào thì ánh mắt ấm áp của hắn cũng có hướng về mình đâu, vậy thì, thu hút một ánh nhìn lạnh lẽo cũng đâu có sao.

Việc để mất hắn vào tay Gia Anh ngày càng khiến cô uất ức.

Thua một kẻ yếu đuối như cô ta sao? Ta á? Tại sao ta phải nhường hắn cho cô ta?

Ta hoàn toàn có thể đoạt lấy, vậy thì quy củ, luật lệ có ý nghĩa gì nữa.

Suy cho cùng, cái hàng rào đạo lý ấy cũng chỉ là thứ vũ khí phòng vệ ích kỷ do lũ yếu đuối dựng lên mà thôi.

"...Ư."

Thanh Nguyệt ôm đầu, lắc lắc liên hồi.

Mình đang nghĩ cái quái gì thế này.

Không được. Tuyệt đối không được.

"Tiếp theo! Thanh Nguyệt của Nga Mi Phái!"

Mải miết lạc trong mớ suy nghĩ, đến lượt mình xuất chiến từ lúc nào Thanh Nguyệt cũng không hay.

Vừa nghe xướng tên, cả võ đài lập tức vỡ òa trong tiếng hò reo cuồng nhiệt.

Màn trình diễn áp đảo ngày hôm qua khiến tất thảy đều đang đặt kỳ vọng khổng lồ vào cô.

Từ phía sau, Tố Vân Sư Thái lại lặp lại bài ca cằn nhằn dở dang hôm qua.

"Nguyệt, Nguyệt Nhi...! Đây là tỷ thí thôi. Đừng có quên đấy... Sư phụ luôn ủng hộ con, mong con lần này cũng gặt hái kết quả tốt..."

"..."

Thanh Nguyệt chầm chậm cất bước lên lôi đài.

Tiếng reo hò của đám đông càng lúc càng cuồng nhiệt.

Thật nực cười. Tiếng tung hô vang trời của hàng vạn con người này, đối với cô lại chẳng mang chút ý nghĩa nào.

Người ta thì khao khát được đắm chìm trong sự tung hô, nhưng Thanh Nguyệt thì không.

Nghe rác tai, nhức óc như một mớ tạp âm hỗn độn thì đúng hơn.

Đứng trên võ đài, Thanh Nguyệt khẽ nhắm mắt, mở rộng khí cảm.

Mùi hương của Truy Tung Hương. Xác định được vị trí của Hàn Thụy Trấn, cô lập tức phóng tầm mắt về hướng đó.

"..."

Nhói, trái tim lại quặn lên một cơn đau buốt.

Hàn Thụy Trấn đang đứng cạnh Gia Anh.

Bên cạnh Gia Anh lại là Trương Thiết Du, một thanh niên cùng làng. Và bờ vai của Gia Anh đang chạm sát vào vai của Trương Thiết Du.

"..."

Cảnh tượng đó cớ sao lại chướng mắt đến mức khiến máu cô sôi sục, chính Thanh Nguyệt cũng không hiểu nổi.

Chỉ là một va chạm nhỏ nhặt, nhưng cục tức đã bốc hỏa lên tận đỉnh đầu.

Nếu là mình, mình tuyệt đối sẽ không dễ dãi như thế.

Đúng là thứ đàn bà không biết thế nào là trinh tiết. Lẳng lơ, buông thả thân xác mình như cỏ rác chắc?

Bản thân đang nắm giữ cái đặc quyền vô giá mà người khác có khát khao đến mấy cũng không chạm tới được, vậy mà lại đem vứt xó như thứ rẻ tiền thế kia?

Có đắp ức vạn lượng vàng[note90135] cũng không mua nổi cái vị trí đó, cớ sao cô ta lại rẻ rúng nó đến vậy.

Đứng ngay cạnh Hàn Thụy Trấn mà còn dám cạ vai với người đàn ông khác.

Mắt Hàn Thụy Trấn mù rồi hay sao mà không nhìn thấy cái nhân cách thối nát đó.

"Hoa Sơn Phái, Bạch Đàm!"

Trong lúc Thanh Nguyệt vẫn đang dán mắt vào Hàn Thụy Trấn, tên đối thủ của cô vang lên.

Bạch Đàm.

Tên hậu khởi chi tú của Hoa Sơn Phái, kẻ hôm qua đi cạnh Nam Cung Nhiên.

Hình bóng hắn bỗng dưng chập vào hình bóng Gia Anh.

Bạch Đàm căng thẳng rút mộc kiếm, chắp tay hành lễ.

"Nhị Thế Đệ Tử Hoa Sơn Phái, Bạch Đàm. Ra mắt Thiên Niên Hoa."

Nhưng cái lời chào hỏi khách sáo đó, Thanh Nguyệt nghe như nước đổ lá khoai.

Đại não cô lúc này chỉ còn vương lại màu máu của sự cuồng nộ, lý trí đang bốc hơi sạch sẽ.

À. Ra là vậy.

Cách duy nhất để đập nát cái thực tại thối nát này.

Kẻ thì cắn răng tuân thủ quy tắc, dằn vặt nhẫn nhịn. Kẻ thì lại ngang nhiên làm càn, hưởng thụ đủ mọi đặc quyền?

Vậy thì ta cũng phải nghiền nát tất cả.

Đập nát, băm vằm, xé xác...

Nhuộm đỏ cái thế giới rác rưởi này bằng máu tươi...

Ý nghĩ đó vừa chớm nở, một cỗ sát khí ngút trời đã bùng nổ khỏi cơ thể Thanh Nguyệt.

Tà võ phục của cô tung bay phấp phới trước luồng nội lực cuồn cuộn.

Đám đông kinh hoảng nín bặt, Bạch Đàm cũng tái mặt siết chặt mộc kiếm.

Thanh Nguyệt từ từ quay đầu, chiếu ánh mắt sắc lẹm về phía Bạch Đàm.

"...Nhị Thế Đệ Tử Nga Mi Phái, Thanh Nguyệt."

Miệng thì nhả ra những lời khiêm nhường, nhưng thâm tâm cô lúc này chỉ khao khát một bao cát để trút giận.

Hệt như lũ súc vật mà cô từng đồ sát.

Giống như đám cặn bã tà phái đã bị cô băm thây trong quá khứ.

Tên chủ trì dò xét tình hình, rồi lấy hơi gào lớn.

"Bắt đầu!!"

Và ngay khoảnh khắc đó, sợi dây lý trí của Thanh Nguyệt chính thức đứt phựt.

.

.

.

"Dừng tay! Dừng lại ngay!!"

Thanh Nguyệt mơ hồ bừng tỉnh.

Tố Vân Sư Thái đang ôm chặt lấy eo và cổ tay cô từ phía sau.

"Ư ức..."

Ngay trước mắt, một gã nam nhân trung niên mặc võ phục Hoa Sơn Phái đang gồng mình cản lại đường kiếm của cô.

Phía sau hắn, Bạch Đàm đang ôm rịt lấy cặp đùi đẫm máu gục trên sàn.

Tỷ thí kết thúc rồi sao?

Nhưng để nói là vừa trải qua một trận huyết chiến thì nhịp thở của Thanh Nguyệt lại quá đỗi bình ổn.

"Thanh Nguyệt, dừng tay lại! Ta bảo kết thúc rồi cơ mà!"

"À."

Gã nam nhân trước mặt cũng lên tiếng.

"Bình tĩnh đi. Xong rồi."

Thanh Nguyệt từ từ hạ kiếm xuống, lúc này Tố Vân mới thở phào, buông cô ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
1 ức (億) bằng 10 vạn, tương đương với 100.000 (một trăm nghìn)
1 ức (億) bằng 10 vạn, tương đương với 100.000 (một trăm nghìn)