“Nếu con nói sớm hơn thì còn được... Hoặc ít nhất là trước khi ta mời tất cả bọn họ đến đây.”
“Gia... Gia chủ.”
“Nhưng bây giờ, mọi người đều đã tề tựu tại Đường Môn, ai nấy đều mang theo thành ý của riêng mình.
Giờ đây, vào cái thời khắc muộn màng này mà con đòi hủy bỏ tất cả... thì đó không phải là lễ nghĩa đối với khách, càng không phải là đạo lý mà Đường Môn nên làm.”
“Nhưng mà-”
“-Riêng lần này, ta không thể chiều theo ý con được.”
Đường Tịch Thiên nói bằng giọng điệu vừa kiên quyết, vừa nghiêm khắc.
“Tố Lan à, nếu chỉ là chuyện giữa cha và con, ta sẽ tìm cách xoay sở bằng mọi giá. Nhưng chuyện này không đơn giản như thế.
Con bảo ta phải ăn nói sao với Thường Bình Thương Đoàn? Với Gia Cát Thế Gia? Với Nam Cung Thế Gia?
Thường Bình Thương Đoàn là thương nhân thì thôi không nói, nhưng Gia Cát và Nam Cung đều đã phái những đứa con ưu tú nhất của họ đến đây... Ta không thể biến tất cả thành trò đùa, bôi tro trát trấu vào mặt họ được.
Thử nghĩ mà xem, nếu ta gả con đi rồi con bị trả về ngay lập tức, chẳng phải chính ta cũng coi đó là nỗi sỉ nhục sao?”
“...”
Thấy con gái im lặng, ông bước lại gần, vẻ mặt đượm buồn, nhẹ nhàng an ủi:
“Mới hôm qua con còn bảo sẽ cố gắng, sao tự nhiên lại thay lòng đổi dạ thế này? Ta cũng thấy rối bời lắm. Sao thế? Cả ba người bọn họ đều không lọt được vào mắt xanh của con ư?”
“Cái đó... là do con vẫn chưa... chưa sẵn sàng...”
“Dù con có chuẩn bị bao lâu đi nữa, thì cũng chẳng bao giờ có cái gọi là ‘thời điểm hoàn hảo’ đâu.
Chi bằng cứ chọn lấy một người trong số họ, rồi từ từ vun đắp tình cảm, như thế lại tốt hơn. Ta đâu bắt con phải yêu họ ngay lập tức. Chỉ là bảo con hãy chọn ra kẻ khá khẩm nhất mà thôi.”
“...”
“Lần này thì không được. Ta đành phải làm trái ý con một lần. Trở về đi. Tĩnh tâm lại và suy nghĩ cho thấu đáo.”
Đường Tố Lan thừa biết yêu cầu của mình là vô lý.
Đã bao lâu rồi cô không làm nũng, đòi hỏi cha mình một cách trẻ con như thế?
Nhưng mà...
‘Đừng thành thân, Tố Lan à.’
Chính vì giọng nói ấy, Đường Tố Lan đã quyết định vứt bỏ cả liêm sỉ.
Dù biết sẽ làm cha thất vọng, cô vẫn muốn đặt mệnh lệnh của người ấy lên trên hết.
cô mấp máy môi, rồi cuối cùng, dùng đến cả chiêu làm nũng hiếm hoi:
“Cha à... con vẫn muốn... ở bên cạnh cha thêm một thời gian nữa...”
“Không được.”
Đường Tịch Thiên càng trở nên cứng rắn hơn.
“Ta đã nói là không được.”
“Ư...”
“Họ đều là những trang nam tử không tì vết. Không thể chỉ vì con đổi ý mà đuổi họ về được. Về đi, hôm nay ta và con không còn gì để nói nữa đâu.”
“...”
Cuối cùng, Đường Tố Lan đành phải rời khỏi phòng Gia chủ mà không thu được kết quả gì.
Vừa ra khỏi cửa, cô ngồi thụp xuống đất, lòng đầy lo âu.
...Phải làm sao bây giờ?
Công tử sẽ thất vọng lắm đây.
cô nhận ra mình đang rơi vào tình thế nguy nan hơn cô tưởng.
*****
“Điên rồ thật.”
Thương đoàn của Ngụy Thiên Thương đã cắm chốt tại Thành Đô, bắt đầu bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo.
Lụa là, gấm vóc, tơ tằm thượng hạng.
Ngọc bích, chén ngọc, nhẫn ngọc, trang sức quý giá.
Thư họa, đồ cổ.
Nhân sâm, sơn sâm, nhung hươu, linh thảo.
Trà, hương liệu, hoa quả sấy khô.
Và cả rượu. Vô số loại danh tửu được bày la liệt khắp nơi.
Không thiếu một thứ gì.
Tôi từng thấy Thương Hoa Thương Đoàn của chú Phương Phi Nhiên, nhưng Thường Bình Thương Đoàn của Ngụy Thiên Thương quả thực ở một đẳng cấp khác.
Hơn nữa, đây còn chưa phải là toàn bộ lực lượng của hắn.
Chỉ là những đoàn xe hắn tiện tay kéo theo khi đến Thành Đô mà đã hoành tráng thế này rồi.
“Ghê gớm, quá ghê gớm.”
“Ghê gớm thì được cái tích sự gì? Ui da, vai tôi đau quá.”
“Khát nước quá, Thụy Trấn à. Rõ ràng hôm qua mày bảo nếu giúp mày thì sẽ có thưởng mà...”
Tôi liếc nhìn ba ông chú đang bám dính lấy mình.
Miệng thì trầm trồ trước sự giàu có của Thường Bình Thương Đoàn, nhưng mắt thì cứ liếc trộm tôi đầy ẩn ý.
“Chà, nhưng mà bảo đừng thành thân với một người đàn ông sở hữu cả gia tài đồ sộ thế này... Rốt cuộc là mày nghĩ cái gì trong đầu thế?”
“Ấy, đừng có làm thằng bé nhụt chí. Thụy Trấn nhà mình mà bỏ đi cái sự tự tin và mặt dày thì còn lại cái gì đâu, đúng không!”
“Mặt dày thật chứ đùa. Cổ họng tôi khô khốc thế này mà nó vẫn cứ giả vờ như không biết.”
“Sao lại không khát cho được? Hôm qua vất vả thế cơ mà. Cái thân già này phải cõng một thằng to xác như Thụy Trấn trên vai...”
“Hà, thật tình.”
Tôi rốt cuộc cũng phải móc túi ra.
“Mấy chú này, bộ mấy chú nghĩ tôi là kẻ bạc tình bạc nghĩa thế sao?”
Vừa nói, tôi vừa cố tình làm ra vẻ nghênh ngang một chút.
Số bạc kiếm được từ việc bán áo da cho chú Phương Phi Nhiên.
Đã đến lúc tỏa sáng rồi.
“Này.”
-Bộp.
Tôi ném thỏi bạc về phía chú Quách Đầu.
“Ơ...? Ơ ơ??”
Mắt chú Quách Đầu mở to hết cỡ.
Chú Cẩu Vinh và Mã Thất Đắc cũng không ngoại lệ.
“Đ, Đại ca. Mắt đệ không bị lòa đấy chứ?”
“Th, Thất Đắc à. Cái này là cái gì thế?”
“C, Có loại tiền sắt nào trông như thế này không nhỉ? Sao tao nhìn giống bạc thế...”
“C, Cắn thử xem.”
Tôi vội ngăn mấy ổng lại.
“Ơ hay, cắn cái gì mà cắn. Bạc thật đấy.”
Chú Cẩu Vinh bắt đầu thở hắt ra như sắp ngất, còn chú Mã Thất Đắc thì giật lấy thỏi bạc, soi đi soi lại dưới ánh mặt trời.
Chú Quách Đầu thì đứng chôn chân tại chỗ, miệng cứ mấp máy không thành lời.
Nhìn phản ứng "ngon lành" thế này, tôi cũng không kìm được nụ cười ngạo nghễ.
“Đúng là cái bang, nhìn thấy thỏi bạc là hồn xiêu phách lạc ngay.”
Dù tôi cũng mới được cầm bạc gần đây thôi, nhưng trên đời này còn gì sướng bằng việc ra vẻ ta đây chứ.
Chú Quách Đầu vẫn chưa thể tin vào mắt mình.
“V, Vậy... thỏi bạc này... là sao? Đ... đổi ra được bao nhiêu tiền?”
“Gớm, mấy chú là ăn mày chứ tôi có phải ăn mày đâu? Thấy tôi làm ăn với Phương đại nhân rồi mà vẫn còn hỏi thế à? Chẳng phải tôi đã bảo là tôi không muốn gia nhập Cái Bang vì không muốn giống mấy chú sao.”
“...Thế thì...”
“Tiêu hết đi. Chỗ đó đấy. Cứ xả láng mà tiêu. Mua rượu uống, gọi một bàn tiệc thịnh soạn, hay là ghé lầu xanh cũng được. Tôi không nói gì đâu, cứ tiêu cho sướng tay vào.”
Chú Cẩu Vinh hét lên một tiếng câm lặng vì quá sướng, nắm lấy vai chú Quách Đầu lắc lấy lắc để.
“Đại ca ơi, huynh nuôi thằng con mát lòng mát dạ quá! Kh, Không ngờ có ngày này! H, Huynh ơi, hôm nay anh em mình làm bữa rượu xịn xò đi? Nghe nói gần đây có loại rượu gạo ngon lắm...”
“Trời ạ... Đã bảo đừng uống mấy loại rượu rẻ tiền, uống loại đắt tiền vào... Cho tiền mà cũng không biết đường tiêu...”
Tôi phải cố nín cười đến đau cả ruột.
Chú Mã Thất Đắc thì cảnh giác nhìn quanh, như sợ ai đó sẽ lao vào cướp mất số tiền lớn này.
“Th, Thụy Trấn à. Là thật đấy nhé. Không có chuyện đòi lại đâu đấy?”
“Đàn ông một lời nói ra, tứ mã nan truy. Chú cứ lo xa.”
Lúc này, chú Mã Thất Đắc mới quay sang nhìn chú Quách Đầu.
Chú Quách Đầu đứng thẫn thờ một hồi lâu, nhắm nghiền mắt rồi lại mở ra.
-Bộp!
Chú giật lấy thỏi bạc từ tay Mã Thất Đắc, rồi dúi ngược lại vào tay tôi.
“...? Sao thế ạ?”
“Cầm lấy. Đừng có tiêu pha kiểu này.”
“...Dạ?”
“Cái thằng bảo sau này muốn ra ở riêng mà tiêu tiền như rác thế à? Giữ lại mà phòng thân!”
Sự thất vọng bắt đầu hiện rõ trên mặt chú Cẩu Vinh và Mã Thất Đắc.
Nhưng họ cũng chỉ biết gãi đầu, không dám cãi lại chú Quách Đầu.
Tôi chặc lưỡi.
“Đúng là không ai phá hỏng không khí giỏi bằng chú Quách Đầu.”
“Mày nói cái gì?”
“Cứ tiêu đi mà. Tiền này con biếu thật lòng đấy.”
“...”
“Tiết kiệm thì được cái tích sự gì? Đã lỡ cùng nhau đến Thành Đô chơi rồi, thì phải ăn chơi nhảy múa cho đã chứ. Sống chui rúc ở cái xó núi Nga Mi thì lấy đâu ra cơ hội thế này.”
Tôi lại nhét tiền vào ngực áo chú Quách Đầu.
Chú ấy cố gắng đẩy ra, không chịu nhận.
Thấy thế, tôi giật lại thỏi bạc từ tay chú... rồi ném thẳng cho chú Cẩu Vinh.
“Không thích thì thôi. Mấy chú, trừ chú Quách Đầu ra, cứ cầm đi mà chơi. Sao lại bắt người khác chịu khổ theo cái tính gàn dở của mình chứ.”
“Này, này! Sao, sao lại nói thế!”
“Đúng không? Thế nên mấy chú cứ đi chơi đi.”
Thấy tôi cười, chú Quách Đầu nhìn thỏi bạc một lần nữa, rồi quay sang nhìn tôi.
Lúc này, trên gương mặt khắc khổ ấy mới nở một nụ cười nhẹ nhõm.
“...Thằng ranh con, lớn lúc nào không hay.”
“Tập làm quen dần đi. Sau này con còn giàu nứt đố đổ vách nữa cơ.”
“Được! Thế thì đi chơi thôi!”
.
.
.
Tôi lang thang khắp Thành Đô, giết thời gian cho hết ngày.
Thanh Nguyệt vì đã hứa với Chưởng môn là không bỏ bê việc tu luyện nên vẫn ở lại Đường Môn.
Tôi chỉ chờ đợi một tin tức duy nhất từ Đường Môn bay ra.
Tin rằng hôn ước đã bị hủy bỏ.
Chỉ chờ mỗi tin đó thôi.
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu... đáng lẽ giờ này phải có tin rồi chứ?
“...”
Tôi vểnh tai nghe ngóng khắp nơi như một tên cái bang thực thụ, nhưng chẳng có tin tức gì lọt vào tai.
‘Cái tên Ngụy Thiên Thương đó chịu chơi thật!
Hôm qua hắn bao trọn tiền rượu cho cả tửu lầu đấy!’
‘Nghe gì chưa? Hóa ra Gia Cát Long đã thầm thương trộm nhớ Đường tiểu thư từ lâu rồi?
Chà, nhìn cái mặt đẹp mã thế tưởng là tay chơi, ai ngờ cũng si tình phết.’
‘Không có tin gì về Nam Cung Nhiên à?’
“...Hừm.”
...Cái quái gì thế này?
-Bộp!
“Gì thế?”
Đột nhiên, có ai đó tóm lấy tôi.
Một bộ y phục quen thuộc, một tấm mạng che mặt quen thuộc.
“...Nguyệt Nhi?”
Tu luyện xong rồi sao?
“...Nguyệt Nhi á?”
“...A.”
Nhưng giọng nói vang lên không phải là của Thanh Nguyệt.
Nhìn kỹ lại thì dáng người cũng nhỏ hơn Thanh Nguyệt một chút.
Cô gái khẽ vén tấm mạng lên.
Với vẻ mặt hơi giận dỗi, cô nói:
“Ngài nhầm ta với Thanh Nguyệt sao?”
“Chuyện đó...”
“Mà đó không phải là vấn đề, công tử à.”
“Sao cơ?”
“Chuyện là... cha ta bảo không được...”
.
.
.
Chúng tôi ghé vào một quán trà nhỏ, ngồi đối diện nhau.
Cái quán vắng tanh vắng ngắt này rất thích hợp để nói chuyện kín đáo.
“Làm sao bây giờ?”
“...”
“...Chúng ta phải làm sao bây giờ, công tử?”
Sao lại là "chúng ta" chứ.
Nhưng mà đúng là phải làm sao đây.
Đầu tôi đau như búa bổ.
Không ngờ Đường Tịch Thiên lại gạt phăng ý muốn của Đường Tố Lan trong chuyện hôn nhân đại sự này.
Cái ông bố cuồng con gái đó mà lại làm thế ư?
À không. Chính vì cuồng con gái nên mới thế.
Ông ta tin rằng ba ứng cử viên kia sẽ trở thành bức tường vững chắc bảo vệ cho Đường Tố Lan.
“Phải suy tính kỹ đã.”
Làm sao để phá hỏng chuyện này đây.
Tôi đâu thể làm gì được cái thương đoàn khổng lồ của Ngụy Thiên Thương.
Cái tên nhát gan Gia Cát Long thì tôi dọa kiểu gì được.
Nam Cung Nhiên thì... ừm, mày ta thì kệ, tự lo liệu được.
Trước mắt phải làm sao tách Ngụy Thiên Thương và Gia Cát Long ra khỏi đây?
Đặc biệt là nghe nói Gia Cát Long đã mê mệt Đường Tố Lan rồi?
“Mà chuyện đó có thật không?”
“...Chuyện gì ạ?”
“Chuyện Gia Cát Long công tử đã phải lòng tiểu thư ấy.”
“...”
Đường Tố Lan không đáp. Hóa ra là thật.
“Nhưng, nhưng mà ta không có chút tình cảm nào với Gia Cát Long đâu, công tử. Thật đấy.”
Tôi đùa một câu để làm dịu bầu không khí.
“Người ta đẹp trai ngời ngời thế kia, lại chủ động tấn công, tiểu thư không rung động chút nào sao?”
“Hả? C, Cái người trông bóng bẩy, nhớt nhát đó á?”
Đường Tố Lan thực sự kinh hãi.
“Ta, ta không muốn nói xấu người khác... nhưng hắn trông cứ như mấy gã trai lơ[note89715], chả có chút nam tính nào...”
“Thế á? Tôi thấy hắn đẹp trai mà.”
“Th, Thà là công tử còn... theo mắt nhìn của ta thì còn đẹp trai h-”
“Tôi á?”
“...”
Đường Tố Lan khó khăn lắm mới gật đầu xác nhận.
...Định trêu ngươi nhau đấy phỏng?
Thôi kệ. Dù sao tôi cũng là người trêu trước.
Thấy cô quay lại thái độ hay đùa giỡn thường ngày cũng tốt.
“Công tử.”
“Hửm?”
“...Ta, sau khi nghe công tử nói, ta mới nhận ra rõ ràng.”
“Nhận ra cái gì?”
“Rằng ta thực sự không hề mong muốn hôn sự này đến mức nào.”
“...”
“...Cho nên cảm ơn ngài. Hôn ước này... ta sẽ cố gắng tìm mọi cách để hủy bỏ nó.”
“Bằng cách nào?”
“...Cái đó thì ta cũng chưa biết...”
Tôi gãi đầu.
Sao bọn họ không tự giác mà cuốn xéo đi cho rồi.
Cứ bảo là không hợp rồi đường ai nấy đi có phải nhanh không.
Đó là cách giải quyết êm đẹp nhất.
Tôi thực sự không muốn làm to chuyện...
Cứ nghĩ đến cái hiệu ứng cánh bướm chết tiệt là tôi lại chùn bước.
“Tiểu thư Tố Lan. Trước mắt cứ thử nài nỉ Đường Gia chủ thêm lần nữa xem sao...”
Đúng lúc đó, tiếng ồn ào bên ngoài quán trà vang lên ngày một lớn.
Lớn đến mức Đường Tố Lan cũng phải quay đầu lại nhìn.
“...Gì thế nhỉ?”
Tôi bước ra ngoài để xem xét tình hình.
Từ đằng xa, tiếng tranh cãi gay gắt vọng lại.
“Hả? Cái gì thế kia.”
Là mấy ông chú.
Mấy ông chú đang to tiếng với đám thương nhân của Thường Bình Thương Đoàn.
Tôi chẳng kịp nghĩ đến Đường Tố Lan, lao ngay về phía họ.
“Gì thế? Sao lại cãi nhau!”
“Cái thằng chó này! Mày xuống đây... A, Thụy Trấn. Hầy, đúng là...”
Chú Mã Thất Đắc đang nhảy cẫng lên chửi bới, thấy tôi đến thì cố nén giận.
Tôi nắm lấy vai chú Quách Đầu hỏi gấp:
“Chú, rốt cuộc là có chuyện gì?”
“...Không có gì. Bỏ đi.”
Chú Quách Đầu nhìn tôi, dường như định nuốt cục tức vào trong, nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất rồi định bỏ đi.
“Bỏ là bỏ thế nào! Lũ khốn này dám khinh thường anh em mình!”
Chú Cẩu Vinh hét lên đầy uất ức.
“Này cái lũ chó kia, bọn ông đây tuy là ăn mày nhưng không bao giờ làm chuyện thẹn với lòng! Khách hàng mang tiền đến mua mà chúng mày dám ăn nói cái kiểu mất dạy đấy hả!”
Tên thương nhân kia cũng gân cổ lên cãi:
“Ăn mày mà vác bạc nén đến đòi mua rượu quý, thì đương nhiên người ta phải nghĩ là tiền ăn cắp rồi! Ai mà tin được lời lũ chúng mày chứ!”
Tim tôi hẫng một nhịp.
Và ngay lập tức, cơn giận bùng lên lấp đầy khoảng trống đó.
“Mày nói cái gì cơ?”
Tôi vừa định lao lên thì lần này đến lượt chú Mã Thất Đắc và Quách Đầu giữ chặt tôi lại.
“Lại thêm một thằng ăn mày nữa. Bảo sao người ta ghét cái giống chúng mày! Tụ tập đông người thì tưởng mình là ông trời chắc? Hừ, giỏi thì đi mà đánh giặc, chỉ giỏi tụ tập đi bắt nạt mấy thương nhân lương thiện như bọn tao thôi.”
Cuộc tranh cãi kéo dài lê thê.
Tôi cũng to tiếng, và bọn họ cũng chẳng vừa.
Chẳng mấy chốc, thương nhân của Thường Bình Thương Đoàn kéo đến đông nghịt, và đám cái bang cũng tụ tập lại.
Vụ ồn ào cuối cùng cũng lôi kéo hắn ta đến.
“Có chuyện gì vậy?”
Đám đông tự động tách ra mở đường.
Tôi nhìn kẻ vừa xuất hiện mà lòng lạnh đi.
Ngụy Thiên Thương.
Cái duyên nợ này... rốt cuộc phải dây dưa đến mức nào đây?
Hắn chen vào giữa đám thương nhân và chúng tôi, ra vẻ người hòa giải.
“Có chuyện gì thế?”
Hắn hỏi tên thương nhân trước.
“Mấy tên ăn mày này không biết kiếm đâu ra bạc nén, đòi mua rượu quý. Thuộc hạ sợ dính líu đến tiền ăn cắp sẽ gây phiền phức cho thương đoàn, nên mới bảo là không bán cho họ, thế mà họ làm loạn lên.”
“Đã bảo mày là ai mà dám khẳng định tiền này là tiền ăn cắp hả! Tiền này là thằng cháu tao cho đàng hoàng!”
“Nhìn cái thằng trông cũng rách rưới y hệt ăn mày kia mà bảo ta tin là nó cho bạc à? Nực cười!”
Tôi ngăn mấy ông chú lại, lẳng lặng nhìn Ngụy Thiên Thương chằm chằm.
Có lẽ vì vốn đã có ấn tượng xấu về hắn.
Nên khi sự việc đi đến nước này, cơn giận trong tôi đã dâng lên đến tận đỉnh đầu.
Tôi không muốn dây dưa vào cuộc cãi vã vô nghĩa này nữa. Hắn ta là chủ, để hắn giải quyết là xong, đúng không?
“Ngụy Thượng đoàn chủ.”
Tôi cố nén cơn giận xuống.
Dù sao thì Ngụy Thiên Thương hiện tại chưa làm gì tôi, cũng chưa hại gì đến người thân của tôi.
Chuyện hắn phản bội ai trong tương lai thì mặc xác hắn.
Tôi đã quyết định làm kẻ bàng quan rồi mà.
Nhưng hiện tại... cái gì cần đòi thì phải đòi.
“...Tại hạ muốn nhận được một lời xin lỗi.”
Hắn nhìn tôi, rồi nhìn lướt qua đám cái bang, lạnh nhạt hỏi:
“...Bạc đó ở đâu ra?”
“Cái thằng này...!!”
Chú Cẩu Vinh định lao lên chửi nhưng tôi đã cản lại.
“...Được rồi. Đi thôi.”
Nói rồi, tôi kéo mấy ông chú quay lưng bỏ đi.
Thấy tôi kiên quyết như vậy, mấy ông chú dù ấm ức cũng đành nghe theo.
Đường Tố Lan đứng đợi từ xa, thấy tôi quay lại liền lo lắng hỏi:
“C, Công tử. Ngài có sao... Quả nhiên, ngay từ đầu ta đã thấy không ưa... Ơ, sao ngài lại cười?”
“...Tốt. Thế này lại hóa hay.”
Một tiếng cười khẩy bật ra khỏi cổ họng tôi.
Phải, thế này lại hay. Tốt quá đi chứ.
Mấy ông chú nhìn tôi như thể nhìn người ngoài hành tinh.
“Này, Thụy Trấn, mày có ổn không đấy?”
“...Anh Quách Đầu. Thằng Thụy Trấn nó bị làm sao ấy...”
Chỉ có chú Quách Đầu là nhắm nghiền mắt, ôm trán thở dài.
“Thôi xong. Chuyện lớn rồi.”
Tôi nhìn Đường Tố Lan, gằn từng chữ:
“Tiểu thư. Từ giờ trở đi, tiểu thư không cần phải cố gắng nữa. Cũng không cần phải tìm cách phá hỏng hôn ước làm gì.”
“Dạ?”
“Tôi sẽ trực tiếp đập nát nó.”
“...”
Đường Tố Lan ngơ ngác không hiểu gì.
Nhưng trong đầu tôi lúc này chỉ còn lại một quyết tâm duy nhất.
Thực ra thì.
Nói trắng ra đây cũng chẳng phải chuyện to tát gì, coi như đạp phải cứt rồi đi qua cũng được.
Nhưng tại sao phải nhịn?
Cái thằng chó điệp viên bẩn thỉu này dám coi mấy ông chú của tôi là phường trộm cắp?
Tên thương nhân kia ngu dốt thì có thể bỏ qua, nhưng đường đường là một Thượng đoàn chủ mà cư xử thế à?
Mọi thứ, thật tình cờ và may mắn thay, đã xếp thành một hàng thẳng tắp.
Vậy thì tôi cũng chẳng cần phải nhẫn nhịn làm gì nữa.
Đằng nào thằng Ngụy Thiên Thương kia sớm muộn gì cũng chết, tôi đã định cố gắng không để tay mình nhúng chàm...
...Nhưng mà thôi, tao sẽ đích thân chôn sống mày.
Hiệu ứng cánh bướm... Mẹ kiếp, giờ thì quan tâm chó gì nữa.
Để bố mày đạp cho mày một trận ra bã.
.
.
.
Tôi tìm đến Thúy Vân Lâu
Vừa bước vào, tên tiểu nhị nhìn thấy vẻ mặt của tôi liền giật mình kinh hãi.
Trong giới Hạ Ô Môn, tôi đã là một nhân vật "có số má" rồi.
“Châu huynh... à không, Vệ Xương đại ca đâu?”
“Đ, Để tiểu nhân đi gọi ngay.”
Tôi gật đầu lạnh lùng.
“Gọi nhanh lên.”
4 Bình luận