Web Novel

Chương 217 - Mây Mù Giăng Lối (7)

Chương 217 - Mây Mù Giăng Lối (7)

Tầng cao nhất của Vân Mộng Lâu.

Nơi được mệnh danh là đỉnh cao của Thành Đô - chốn bồng lai rực rỡ hội tụ mọi cực hạn của sự xa hoa và hưởng lạc.

Những sơn hào hải vị trứ danh đất Tứ Xuyên bày la liệt trên chiếc bàn dài trước mặt Nam Cung Nhiên, nhưng cô tuyệt nhiên không màng đụng đũa.

Mỗi bận ánh nến nhấp nhô sau bức mành lụa đỏ, hương trầm lại lãng đãng vờn bay.

Hương hoa, mùi lụa là, men rượu, thức ăn, hòa quyện cùng thứ phấn son nữ nhân lẩn khuất trong không trung.

Giữa thanh âm đàn ca sáo nhị nhạt nhòa vọng lên từ tầng dưới, Nam Cung Nhiên đơn độc ngồi đợi kẻ kia xuất hiện.

Dẫu vẫn khoác trên mình bộ dạng xềnh xoàng, nhưng nét mặt cô lúc này chẳng còn là của một tên tiểu nhị thấp hèn, mà tĩnh lặng buông xuống một vẻ trầm mặc, uy nghiêm của Gia Chủ Nam Cung Thế Gia.

Cô lôi từ trong vạt áo ra một mẩu giấy cũ kỹ.

Một mảnh giấy đã úa màu thời gian, hằn in vết tay, là thứ mà vị ân nhân giấu mặt từng gửi gắm.

Hôm nay cũng vậy, ánh mắt cô lại neo đậu vào một dòng chữ duy nhất.

'Công tử nhất định sẽ trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân.'

"..."

Đã từ rất lâu rồi, cô không còn tin vào ánh hào quang của câu nói ấy nữa.

Nếu chỉ cần khao khát là có thể chạm tới, thì Thế Gian này đã nhan nhản Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân rồi.

Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân, toàn cõi Trung Nguyên chỉ có duy nhất một.

Hàng trăm kẻ điên cuồng khao khát, thì chỉ một người được mỉm cười trên đỉnh cao, số còn lại tất thảy đều là kẻ chiến bại.

Nam Cung Nhiên thừa biết, bản thân chính là một trong số những kẻ chiến bại ấy.

Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân cái nỗi gì, bản thân chẳng qua chỉ là một kẻ độn tài. Cô chưa u mê đến độ không biết tự lượng sức mình.

Ngay từ đầu, trong suốt cuộc đời này, chưa từng có khoảnh khắc nào cô thực tâm mơ mộng về ngôi vị ấy.

Chỉ mong làm tròn bổn phận của một con người bình thường, với cô thế là đã quá đủ.

Nam Cung Nhiên lại rũ mắt nhìn mẩu giấy.

"..."

...Nhưng sự rung động này là sao?

Lý do cô không nỡ vứt bỏ mảnh giấy này là gì?

Chắc chắn không chỉ đơn thuần là do sự lưu luyến.

Cô có một niềm tin mãnh liệt rằng, ít nhất người viết ra bức thư này đã tin tưởng cô một cách chân thành, không chút giả dối.

Cũng chẳng phải là một trò đạo đức giả.

Thử hỏi có kẻ nào lại rảnh rỗi dùng báu vật của Tứ Xuyên Đường Gia - Giải Độc Tiên Căn - để làm trò đạo đức giả cơ chứ?

Thử hỏi có tên ngốc nào lại đổ tiền như nước vào một Nam Cung Thế Gia đã lụi bại?

Nam Cung Thế Gia giờ chỉ còn là một cái xác khô, chẳng còn thứ gì để bòn rút. Có muốn lừa gạt thì cũng chẳng có giá trị gì để mà lừa.

Vốn dĩ, vị ân nhân ấy chưa một lần xưng danh. Cũng chẳng mong cầu sự đền đáp.

Một sự tiếp cận bằng thiện ý thuần túy... Thiện ý và niềm tin ấy được đong đầy, vẹn nguyên trong bức thư này.

'Công tử nhất định sẽ trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân.'

Điều mà cả Trung Nguyên này chẳng ai tin, thì người này lại tin.

Điều mà cả phụ thân và mẫu thân đều không tin, thì người này lại bao dung tin tưởng.

Thậm chí một điều mà chính Nam Cung Nhiên cũng không thể tin nổi... thì đối phương lại tin.

Tin đến mức đặt cược cả tâm huyết vào đó.

Chắc chắn người ấy không thể biết được.

Rằng Nam Cung Nhiên đã vô số lần muốn gục ngã, vỡ vụn, nhưng chỉ vì cắn rứt, áy náy với người ấy mà cô lại phải ráng sức gượng dậy.

"Đồ ăn không hợp khẩu vị của ngài sao?"

Ngay khoảnh khắc ấy, Nam Cung Nhiên giật thót mình.

Định thần lại, ở phía bên kia chiếc bàn dài, một nam nhân ăn vận chỉnh tề đã đứng đó từ lúc nào.

Trên mặt y là một chiếc mặt nạ che khuất từ trán xuống tận sống mũi.

Nam Cung Nhiên chầm chậm đứng dậy, chắp tay hành lễ.

"Môn Chủ Hạ Ô Môn. Hân hạnh được tương kiến."

Ngụy Tinh Hiền[note90488] mỉm cười bước tới.

"Mời ngồi, Gia Chủ."

Y vừa phẩy tay, một đám kỹ nữ ùa vào.

Hai ả kỹ nữ trong bộ y phục lả lơi ngồi xuống hai bên Nam Cung Nhiên.

Chúng quấn những thứ gì đó bằng da quanh tay chân, một loại y phục kỳ dị mà Nam Cung Nhiên chưa từng thấy bao giờ.

Cô lạnh nhạt lên tiếng.

"...Ta không cần."

Ngụy Tinh Hiền hỏi lại.

"Không ưng ý y phục sao? Đây là kiểu thịnh hành nhất ở các kỹ viện cao cấp dạo gần đây đấy."

"Mọi thứ đều vừa mắt, nhưng câu chuyện chúng ta sắp bàn hôm nay e là không thích hợp để có kỹ nữ hầu hạ."

"Hừm."

Môn Chủ Hạ Ô Môn khẽ vẫy tay, đám kỹ nữ thoắt cái đã lui sạch.

Ngụy Tinh Hiền tự rót đầy chén rượu của mình.

Bàn ăn rất dài, khoảng cách giữa hai người không đủ để tạc thù[note90408] cho nhau.

Nam Cung Nhiên cũng lẳng lặng tự châm rượu cho mình.

Bất chợt, cô nhớ lại lần uống rượu cùng Hàn Thụy Trấn cách đây không lâu. Những sai lầm lóng ngóng khi đó hóa ra lại là một sự may mắn.

Nếu không có kinh nghiệm ấy, chắc lúc này trước mặt Môn Chủ Hạ Ô Môn, cô đã sặc sụa ho sụ sụ vì vị đắng của rượu rồi.

"Nghe nói ngài tìm ta."

Nam Cung Nhiên mở lời trước.

Ngụy Tinh Hiền gật đầu.

"Mời ngài đến rồi lại để ngài phải chờ đợi, xin hãy lượng thứ. Dạo gần đây động thái của Ma Giáo không được bình thường, ta phải đích thân đến vùng Thanh Hải một chuyến nên mới chậm trễ."

"Ta hiểu."

"Cũng xin cáo lỗi vì không thể đích thân đến Nam Cung Thế Gia. Nghe đồn dạo này quanh vùng An Huy chẳng mấy yên bình."

"...Gần đây khá nguy hiểm. Chuyện này ta cũng có thể hiểu."

Miệng thì nói thông cảm, nhưng Nam Cung Nhiên thừa hiểu.

Ẩn sau thái độ hời hợt này là sự thật rành rành về sự lụi bại của Nam Cung Thế Gia.

Vì không cần thiết phải giữ lễ nghĩa với một Thế Gia đã tàn tạ nên y mới hành xử như vậy.

Nếu kẻ ngồi trước mặt y là Phương trượng Thiếu Lâm, một trong Tam Tôn, hay các vị Chưởng môn khác, liệu y có dám tiếp đãi bằng thái độ này không?

Chắc chắn là không.

Thế nhưng, kẻ yếu thì lấy đâu ra tư cách lên tiếng.

Ngụy Tinh Hiền thong thả cầm đũa gắp thức ăn. Nam Cung Nhiên cũng lẳng lặng cầm đũa theo.

Một bữa ăn tĩnh mịch đến kỳ dị diễn ra trong chốc lát.

"Nam Cung Gia Chủ, dạo này ngài thế nào."

"Vẫn như cũ, chẳng có gì thay đổi."

"Không có sự giác ngộ nào sao?"

"Một kẻ độn tài thì lấy đâu ra giác ngộ."

"Hừm."

Một khoảng lặng ngắn ngủi lướt qua, Nam Cung Nhiên lại lên tiếng.

"Ta muốn biết lý do Môn Chủ gọi ta đến đây. Chắc chắn không phải chỉ để hỏi thăm sức khỏe rồi."

Tận cùng câu nói của cô thấm đẫm một sự căng thẳng bị kìm nén.

Nam Cung Nhiên hoàn toàn không tín nhiệm Hạ Ô Môn.

Bọn chúng là tổ chức tình báo lớn nhất võ lâm, thọc sâu vào những ngóc ngách tăm tối và sâu thẳm hơn cả Cái Bang.

Những thông tin ấy đôi khi bị nhào nặn, bóp méo tùy theo lợi ích của Hạ Ô Môn.

Nói trắng ra, tin tưởng hoàn toàn vào tình báo của Hạ Ô Môn là việc chỉ dành cho lũ ngốc.

Điều đáng sợ nhất là ngay cả những kẻ không biết nửa chữ bẻ đôi về võ công cũng có thể là thành viên của Hạ Ô Môn.

Xa, Thuyền, Điếm, Cước, Nha - năm nghề nghiệp này khả năng cao đều trực thuộc Hạ Ô Môn.[note90409]

Xa là phu xe. Thuyền là người lái đò. Điếm là tiểu nhị. Cước là phu khuân vác. Nha là người môi giới.

Dẫu có nhiều kẻ chăm chỉ làm ăn lương thiện, nhưng trong số đó cũng chẳng thiếu những tên vô lại chuyên bóc lột dân đen.

Đánh xe ngựa ra nơi vắng vẻ để tống tiền, gạt người ngã xuống sông trên những chuyến đò mờ sương, bỏ độc vào thức ăn để hại chết khách, ăn cắp hành lý, hay cướp đoạt hàng hóa...

Đó là một tổ chức khét tiếng tàn bạo nhưng lại nắm giữ vô vàn bí mật.

Bữa tiệc hôm nay rốt cuộc là sự khởi đầu cho một màn tống tiền, hay là màn dạo đầu cho một lời đề nghị béo bở, Nam Cung Nhiên vẫn chưa thể dò đoán.

Ngụy Tinh Hiền nâng chén nốc cạn.

-Cạch!

Chiếc chén được đặt xuống bàn với một âm thanh vang dội đến kỳ lạ.

Y cất giọng.

"Ta đã nghe tin, thưa Gia Chủ."

"Tin gì?"

"Rằng dạo này ngài không trở về Nam Cung Thế Gia mà lại đi phiêu bạt. Chắc hẳn phong cảnh Trung Nguyên hữu tình lắm nhỉ."

"..."

"Lần này lại còn hạ mình làm tiểu nhị ở một khách điếm tại Thành Đô nữa chứ."

"Môn Chủ, ngài gọi ta đến đây chắc chắn không phải để bàn chuyện này đúng không? Việc ta làm tiểu nhị cũng chỉ là để nán lại Thành Đô chờ ngài mà thôi."

"Dù lý do là gì thì đó cũng chẳng phải là một hành tung bình thường. Mặc dù người ta hiếm khi gán ý nghĩa sâu xa cho từng hành động nhỏ của võ lâm nhân, nhưng..."

Y hất cằm về phía Nam Cung Nhiên.

"Cánh tay bị sao vậy."

Nam Cung Nhiên theo phản xạ kéo tay áo, che đi phần băng gạc vừa vô tình lộ ra.

"Không tu luyện, cũng chẳng giao chiến với ai. Rốt cuộc vết thương đó từ đâu mà ra."

Nam Cung Nhiên không ngẩng đầu lên.

Ngay cả bản thân cô còn chẳng hiểu nổi hành vi của mình, thì biết giải thích với người khác thế nào đây.

Chỉ có một điều chắc chắn là, mỗi khi tự hành xác, một góc nào đó trong thâm tâm cô lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Đôi khi, cơn đau truyền đến mang lại một thứ cảm giác thành tựu méo mó, như thể cô đang thực sự làm được một điều gì đó.

Vì sao lại có thứ cảm giác thành tựu vặn vẹo ấy, chính cô cũng không rõ.

Chỉ biết rành rành một điều, dạo gần đây nếu không tự cào rách cánh tay, cô sẽ không tài nào chợp mắt nổi.

"Vì sao ngài lại tò mò về vết thương của ta."

"Chút lòng lo lắng cũng không được sao?"

"...Môn Chủ lo lắng cho ta sao?"

Ngụy Tinh Hiền tự dưng bật cười như tìm thấy điều gì đó thú vị lắm, y giơ tay lên cao, vén tay áo và tự châm rượu.

Mang theo vẻ mặt tận hưởng, y nói tiếp.

"Gia Chủ. Dù ngài không tò mò, nhưng ta vẫn muốn kể cho ngài nghe một câu chuyện thời ta còn trẻ tuổi bồng bột như ngài bây giờ. Thuở ấy, ta cũng ngang tàng, chọc phá khắp nơi. Gọi là nhuệ khí của đấng nam nhi chăng. Gia Chủ chắc cũng hiểu đúng không?"

"..."

"Và rồi, ta đụng nhầm một lão già. Vốn dĩ chỉ định cướp chút rượu ở khách điếm, ai dè lại vuốt râu hùm. Lão già đó thì chẳng có bản lĩnh gì, nhưng gã đàn ông hộ tống lão lại là một cao thủ đáng gờm.

À, giờ nghĩ lại thì lúc đó ta sai thật. Sự bồng bột của tuổi trẻ mà, mong ngài lượng thứ. Tóm lại là, ta bị đánh cho thừa sống thiếu chết. Đã cố bỏ chạy nhưng bị truy sát ròng rã ba ngày ba đêm.

Không được ngủ, không được ăn, đến đi vệ sinh cũng không xong, chỉ biết cắm đầu chịu đòn. Gã đó cũng là một thằng điên, gã cũng nhịn ăn, nhịn ngủ, nhịn bài tiết để đuổi theo ta bằng được. Lần đầu tiên trong đời ta thấy một kẻ còn hoang dại hơn cả mình."

"Không ngờ Môn Chủ Hạ Ô Môn lại có quá khứ huy hoàng đến vậy."

"Haha, một bí mật chẳng thể kể cùng ai, và cũng là một quá khứ nhục nhã của ta."

"...Thế nhưng câu chuyện đó thì có liên quan gì đến ta?"

"Ngài không tò mò tên của vị cao thủ đó sao?"

"Cũng không hẳn-"

"-Nam Cung Thiên."

Sắc mặt Nam Cung Nhiên tức thì đông cứng.

"Chà... Phụ thân của ngài một thời cũng ngang tàng lắm đấy. Ngài có biết không?"

"..."

Nam Cung Nhiên vội vã rót rượu để che giấu sự hoảng loạn.

Sợ rót từ từ sẽ lộ ra đôi tay đang run lẩy bẩy, cô đành rót thật mạnh, kết quả là rượu sóng sánh rớt cả ra ngoài.

Uống cạn một chén, cô mới lạnh lùng hỏi.

"...Ông nhắc lại chuyện này lúc này là có ý đồ gì? Phụ thân ta đã qua đời, ông định trút oán thù lên đầu ta sao?"

"Nghe giống vậy lắm sao?"

Ngụy Tinh Hiền hỏi lại bằng một thái độ vô cùng mờ ám. Nam Cung Nhiên không đáp.

Một luồng áp lực vô hình lại đè nặng lên thế giới vốn dĩ đã ngập tràn bế tắc của cô.

Nam Cung Thế Gia đã sụp đổ. Sức mạnh để bảo vệ gia tộc đã tan biến từ lâu.

Chẳng còn lấy một cao thủ nào trụ lại, đồng minh cũng quay lưng cất bước.

Nếu Ngụy Tinh Hiền ra tay tấn công ngay tại đây, cô cũng chẳng có khả năng phản kháng.

Sắc mặt Môn Chủ Hạ Ô Môn chầm chậm tối sầm lại. Trái tim Nam Cung Nhiên cũng đánh thót theo.

"Gia Chủ."

Y lại hất cằm chỉ vào cánh tay Nam Cung Nhiên.

"Tâm ma đúng không?"

"..."

"Vì tâm ma nên mới tự hành xác, chuẩn chứ?"

Ngụy Tinh Hiền vỗ đùi, bật ra một tràng cười khinh miệt.

"Nam Cung Thiên, cái lão ngu xuẩn đó. Sinh được mống con trai độc nhất mà cũng không biết đường dạy dỗ cho đàng hoàng trước khi chết. Đáng đời lắm."

Nam Cung Nhiên cuộn chặt nắm đấm dưới gầm bàn.

Nhưng ngoài việc đó ra, cô chẳng thể làm gì khác.

Cô gằn giọng sắc lẹm.

"...Gọi ta đến đây làm gì."

"Thằng nhãi Thiên không dạy ngươi chút lễ nghĩa nào sao? Biết điều chút đi, cái thằng ranh con vắt mũi chưa sạch này. Ta là sư thúc của ngươi đấy."

"Sư thúc? Bớt nực cười đi. Phụ thân chưa bao giờ nhắc đến tên ngươi trước mặt ta."

"Đương nhiên là lão ta sẽ không nhắc. Vì không muốn dây dưa phiền phức chứ sao. Cái bản tính cổ hủ đó thì làm sao mà thay đổi được.

Thế nhưng, sự thật ta và cha ngươi từng bái chung một sư phụ thì không bao giờ thay đổi. Cha ngươi, ngoài vị Nam Cung Gia Chủ tiền nhiệm, còn bái một người khác làm sư phụ. Giống như việc ngươi tôn Mặc Long làm sư phụ vậy."

"Nếu phụ thân ta đã không muốn dây dưa với ngươi, thì ta cũng vậy. Ta cáo từ, Môn Chủ Hạ Ô Môn."

Ngụy Tinh Hiền thong thả nhả chữ khi Nam Cung Nhiên vừa đứng lên.

"Ta biết một Tâm Ma Y Sư ."

"..."

"Hãy nhận lấy sự trợ giúp. Với cái bộ dạng thảm hại này, ngươi vĩnh viễn không thể vực dậy gia tộc được đâu."

'Công tử nhất định sẽ trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân.'

Cớ sao câu nói ấy lại vang vọng trong đầu lúc này.

Nam Cung Nhiên nhai nuốt câu nói đó trong tĩnh lặng rồi cất tiếng.

"Làm sao ta có thể tin ngươi? Tin vào cái câu chuyện hoang đường về Tâm Ma Y Sư sao? Tin vào lời của một kẻ còn không dám vác mặt thật ra nhìn người khác sao?"

"Vẫn còn tâm trí để đắn đo lựa chọn cơ đấy, xem ra vẫn chưa đủ khốn khổ rồi. Bằng không thì dẫu có là một sợi dây thừng mục nát, ngươi cũng phải bám víu lấy chứ."

"...Nếu ngươi thực sự nể tình phụ thân ta, thì tại sao bây giờ mới chịu xuất hiện? Lúc gia tộc ta sụp đổ, ngươi ở đâu.

Chẳng lẽ mạng lưới tình báo của các ngươi không biết Ma Giáo sắp kéo đến sao? Còn sau đó thì sao? Khi chúng ta tan hoang, tuyệt vọng giãy giụa, ngươi ở xó nào?"

"Thế nên bây giờ ta mới đang giúp đỡ đây thôi?"

"..."

Nam Cung Nhiên cứng họng. Môn Chủ Hạ Ô Môn vẫn thủng thẳng.

"Để trả lời cho những câu hỏi trước của ngươi... Đầu tiên, ta không ngờ Ma Giáo lại nhắm vào các ngươi. Thứ hai, ta không nghĩ thằng nhãi Thiên dù bệnh tình có trở nặng đi nữa lại có thể bại trận dễ dàng thế.

Và cuối cùng, sau khi mọi chuyện ngã ngũ, ta thấy chẳng có lý do gì để giúp đỡ nữa. Đã sụp đổ hoàn toàn rồi thì còn giúp cái nỗi gì? Ta đâu có năng lực cải tử hoàn sinh cho thằng nhãi Thiên sống lại."

"..."

Môn Chủ Hạ Ô Môn rót thêm một chén rượu, vuốt tóc rồi tiếp tục.

"Dẫu vậy, mọi thứ đều có cái giá của nó. Tâm Ma Y Sư là vô giá. Để thuyết phục y sư này, số tiền bỏ ra không hề nhỏ.

Ta nghe phong phanh dạo này ngươi có một vị ân nhân tài trợ. Và ta cũng biết tỏng ngươi chẳng thèm đụng đến một đồng nào của vị ân nhân đó. Đằng nào cũng không dùng, nôn hết cho bọn ta đi. Đổi lại, ta sẽ giới thiệu Tâm Ma Y Sư cho."

"Chuyện đó-"

"-Nếu không ưng thì cứ để tâm ma cắn nuốt đến chết đi. Nối gót cái thằng ngu Nam Cung Thiên kia là xong. Lôi tuột cả Nam Cung Thế Gia xuống mồ đoàn tụ cùng phụ thân ngươi luôn cũng được."

"..."

Trí óc Nam Cung Nhiên xoắn tít, không thể phán đoán rạch ròi.

Trên đời thực sự tồn tại một Tâm Ma Y Sư sao.

Môn Chủ Hạ Ô Môn coi phụ thân cô như sư huynh đệ, hay là kẻ thù không đội trời chung.

Đề nghị này là thiện ý, hay là ác ý.

Cả đời không thèm xuất hiện, nay thình lình ló mặt rồi buông mấy lời đường mật, làm sao mà tin cho nổi.

Khéo cả cái giai thoại về phụ thân cũng là bịa đặt.

Nếu thực sự bận tâm đến phụ thân cô, cớ sao bây giờ mới chịu xuất hiện. Sao lại trễ tràng đến mức này?

Phải chăng y đã đánh hơi thấy đống vàng thỏi của vị ân nhân kia nên mới lân la tiếp cận. Khối tài sản đó đâu phải là con số nhỏ.

Hơn hết, một lời đề nghị quá đỗi ngọt ngào càng phải đề cao cảnh giác. Tâm Ma Y Sư sao?

Nam Cung Nhiên cũng thừa biết nguyên nhân đằng sau những hành vi tự hành xác của mình chính là do tâm ma.

Nhưng mỗi lần như thế, cõi lòng cô lại cảm thấy bình yên đến lạ lùng cơ mà? Lẽ nào một kẻ đã vỡ nát như cô cũng có thể được chữa lành sao?

Nhưng đây lại là Hạ Ô Môn. Làm sao có thể tin tưởng lũ rắn rết này được.

"..."

Hơn nữa, dẫu có chữa khỏi thì đã sao. Chữa khỏi rồi thì cô cũng chỉ là một kẻ độn tài, chẳng hơn chẳng kém.

Vô vàn những suy nghĩ tiêu cực bủa vây, nhiễu loạn tâm trí Nam Cung Nhiên. Cô hoàn toàn mất khả năng phán đoán.

Thậm chí, cô còn ước gì có một kẻ thống trị đứng ra áp đặt, chỉ bảo mình phải làm gì cho xong.

Quá đỗi hoang mang, Nam Cung Nhiên hạ giọng, giữ đúng lễ nghĩa mà nói.

"...Đợi sư phụ ta trở về, ta sẽ suy nghĩ thêm-"

"-Sư phụ ngươi chết rồi."

Môn Chủ Hạ Ô Môn lạnh lùng tuyên án.

Nam Cung Nhiên vừa định đứng lên, tức thì rụng rời chân tay, ngã quỵ xuống ghế.

"...Hả?"

"Trúng kế của Ma Giáo tại Thanh Hải, từ Nhất Kiếm Đội đến Ngũ Kiếm Đội đều đã bị tàn sát không còn một mống. Số lượng tuyệt đỉnh cao thủ của tà phái quy thuận dưới trướng Ma Giáo đông đảo hơn tưởng tượng rất nhiều.

Vài tên minh viên sống sót chạy về báo tin, nhưng đó chỉ là do bọn chúng cố tình thả về để loan báo nỗi kinh hoàng. Mặc Long không nằm trong số những kẻ sống sót đó. Chết rồi, sư phụ của ngươi."

"..."

"Võ Lâm Minh hiện tại chỉ còn lại Lục Kiếm Đội và Thất Kiếm Đội, những kẻ thậm chí còn chẳng đáng được gọi là chiến lực. Nói cách khác, Võ Lâm Minh sắp sụp đổ rồi.

Trong tình cảnh này, thử hỏi môn phái hay gia tộc nào dám liều mạng để trống sào huyệt, gửi gắm các cao thủ tinh nhuệ đến Võ Lâm Minh nữa? Và kẻ nào dám đặt niềm tin vào vị Minh chủ độn tài đó nữa. Từ giờ trở đi, thân ai nấy lo thôi."

Nam Cung Nhiên trừng mắt nhìn Môn Chủ Hạ Ô Môn, cố tìm ra chút dối trá trên khuôn mặt y, nhưng từ nãy đến giờ, thái độ của y tuyệt nhiên không hề thay đổi.

"Sắp có máu đổ thành sông rồi, Nhiên à."

Môn Chủ Hạ Ô Môn gằn giọng.

"Trận Chính Ma Đại Chiến này không một kẻ nào có thể tránh khỏi. Ngươi không thể trốn chui trốn nhủi mãi được đâu. Gặp Tâm Ma Y Sư đi.

Chí ít... ngươi cũng phải áp chế được tâm ma để có đủ sức dẫn dắt tàn dư của Nam Cung Thế Gia mà tháo chạy chứ."

Môn Chủ Hạ Ô Môn ngồi phía đối diện uống cạn thêm một chén rượu, thản nhiên gắp chút mồi nhắm, lau miệng rồi đứng dậy.

Cho đến tận khi y khuất bóng sau cánh cửa, Nam Cung Nhiên vẫn hóa đá tại chỗ.

Nỗi tuyệt vọng trong đáy mắt cô càng lúc càng sâu thẳm.

Lời của Môn Chủ Hạ Ô Môn, dẫu là sự thật hay là lời dối trá... thì có một điều vô cùng chắc chắn.

...Cô lúc này đây, đã thực sự trắng tay, đơn độc một mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
gắp đồ ăn cho nhau
gắp đồ ăn cho nhau
[Lên trên]
thực ra Hạ Ô Môn khả năng thì báo còn cao hơn Cái Bang nhiều, gần như mọi tầng lớp thấp kém, bình dân đều trong mạng lưới
thực ra Hạ Ô Môn khả năng thì báo còn cao hơn Cái Bang nhiều, gần như mọi tầng lớp thấp kém, bình dân đều trong mạng lưới
[Lên trên]
ko nhớ là có dịch đúng với hồi chương trước k tại lỡ xóa cái note trên docs ko reverse được -.- Sau này nhiều tên có thể k khớp nên có gì dặn trans lại
ko nhớ là có dịch đúng với hồi chương trước k tại lỡ xóa cái note trên docs ko reverse được -.- Sau này nhiều tên có thể k khớp nên có gì dặn trans lại