Phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Cũng giống như Thanh Nguyệt, nỗi kinh hoàng đang xâm chiếm tâm trí tôi khi ý thức được bản thân đang đứng giữa Phục Hổ Tự - trái tim thiêng liêng của phái Nga Mi.
Chạy. Phải chạy ngay.
Chân tay tôi bủn rủn, trái tim trong lồng ngực đập dồn dập như muốn phá toang lồng ngực để thoát ra ngoài.
Tôi không dám lãng quên dù chỉ một khắc về vị trí hiện tại của mình.
Nơi đây, chắc chắn là "Cấm địa số một" của cả chốn Trung Nguyên đối với những trò chơi xác thịt trần tục. Nếu bị bắt quả tang, cái chết có lẽ sẽ là sự giải thoát nhẹ nhàng nhất.
Bề ngoài, tôi cố gắng duy trì vẻ điềm nhiên, cao ngạo, nhưng sâu thẳm bên trong, tiếng gào thét đòi tẩu thoát đang vang lên inh ỏi.
Thế nhưng, đúng lúc đó, ánh mắt tôi khựng lại.
“...”
Bộp!
Tôi nhanh tay chộp lấy vật đó, lặng lẽ và gọn gàng giấu vào tay áo.
Thanh Nguyệt, lúc này đang chìm đắm trong nỗi xấu hổ tột cùng với sợi xích trên cổ, dường như không hề hay biết đến hành động lén lút của tôi.
Tôi quyết định đánh cược tất cả vào phản ứng của cô ấy, rồi cất bước.
Tại đây, cô ấy hoàn toàn có thể bất ngờ giật đứt dây, một kiếm chém bay đầu tôi, hoặc nổi cơn tam bành la hét náo động... Chẳng ai biết trước được biến số nào sẽ xảy ra.
Nhưng đây là lựa chọn tốt nhất, và cũng là duy nhất mà tôi có thể đưa ra.
Giờ phút này, nếu tôi quỳ xuống van xin hay để lộ sự yếu đuối, cơn giận của cô ấy sẽ không nguôi ngoai, mà ngược lại, sự khinh bỉ sẽ giết chết tôi.
Ngược lại, càng lạnh lùng, càng áp đảo, càng nhập tâm vào vai diễn của một kẻ thống trị tàn nhẫn, thì tia hy vọng sống sót mới lóe lên.
Tôi nhanh chóng đảo mắt quan sát. Chiến dịch xâm nhập đã trót lọt, giờ là lúc phải thực thi kế hoạch tẩu thoát êm đẹp.
May mắn thay, không gian vắng lặng như tờ, không một bóng dáng nữ tăng nào xuất hiện.
Tôi thẳng lưng, ưỡn ngực, đường hoàng nắm chặt dây xích, dắt Thanh Nguyệt bước đi như dắt một con thú cưng ngoan ngoãn.
Từng bước, từng bước xuống khỏi bậc thang cao ngất của ngôi đình.
“Ư ư...! Hự!”
Thanh Nguyệt lẽo đẽo theo sau, hai tay bám chặt vào vòng cổ, miệng rên rỉ những âm thanh đầy vẻ nhục nhã và cam chịu.
Không ngờ có lúc tôi lại nảy sinh suy nghĩ này, nhưng thú thật, một cảm giác tội lỗi len lỏi trong tôi. Phải chăng tôi đang lợi dụng điểm yếu tâm ma để ép buộc cô ấy thực hiện những hành vi đồi bại?
...Không, khoan đã. Nếu tâm ma thực sự được giải tỏa, thì đó là trị liệu, không phải điểm yếu.
Dẫu vậy, nhìn cô ấy phải miễn cưỡng tuân phục dù trong lòng không muốn, tôi vẫn thấy tội nghiệp.
Nhất là khi cô ấy không còn giữ bộ dạng của một sát nhân máu lạnh, mà đang rên rỉ yếu ớt "ư ư" thế kia, cảm giác thương hại hòa quyện cùng sự hưng phấn lệch lạc càng tăng lên gấp bội.
Nhìn từ góc độ khách quan, tôi chính là kẻ điên rồ đang tròng vòng cổ vào một nữ tăng ngay tại thánh địa Nga Mi, rồi rủ rê đi dạo dưới ánh trăng. Và nữ tăng đó thì đang rên rỉ như sắp bật khóc.
Sự tương phản gay gắt giữa hình ảnh một nữ tăng thanh cao vừa thoát tục ngồi thiền, với bộ dạng hiện tại, thật sự chấn động.
Nhưng tôi buộc phải ích kỷ, biết làm sao được? Không làm thế này thì cái mạng nhỏ của tôi khó giữ.
Kế hoạch đã thành công một nửa. Việc Thanh Nguyệt không rút kiếm chém tôi ngay khi chạm mặt đã là một kỳ tích.
Rốt cuộc, muốn giải quyết mâu thuẫn thì phải đối mặt, phải "va chạm". Giờ đây, cơn giận lôi đình tạm thời đã bị kìm hãm bởi sự bối rối và nhục nhã.
Vấn đề cốt lõi nằm ở màn kịch tiếp theo: Liệu nó có đủ sức thỏa mãn cô ấy hay không?
Khó quá. Thật sự nan giải.
Duy trì mức độ nhẹ nhàng đã khó, nhưng cứ dậm chân tại chỗ mãi cũng không xong. Giờ mà vẩy tí nước lên người Thanh Nguyệt thì đời nào cô ấy thấy xấu hổ nữa. Ngưỡng chịu đựng của cô ấy đã tăng lên rồi.
Kích thích cũng giống như liều thuốc, dùng nhiều sẽ lờn. Muốn đạt được khoái cảm, phải tăng dần cấp độ. Chính là nguyên tắc "Quá tải lũy tiến"[note89031] trong rèn luyện thể chất.
Và lúc này chính là bước ngoặt để tôi nâng mức tạ lên một tầm cao mới.
Liệu cô ấy có thể thực hiện được điều tôi đang toan tính không?
“...”
Tôi trút một tiếng thở dài vô hình trong tâm tưởng. Tại sao cuộc đời tôi lại là chuỗi ngày đánh cược mạng sống không hồi kết thế này?
Chúng tôi rời khỏi đình, bắt đầu băng qua quảng trường rộng lớn của Phục Hổ Tự. Con đường dẫn đến chỗ bức tường bị sập sao mà xa vời vợi, tựa hồ như đường lên trời.
Chỉ muốn vứt bỏ hết sĩ diện mà cắm đầu chạy thục mạng, nhưng lý trí gào thét ngăn lại. Mất đi phong thái của kẻ bề trên đồng nghĩa với cái chết.
Tôi chỉ biết vừa niệm chú "Nam mô A di đà phật" trong đầu, vừa ép đôi chân bước từng bước thật khoan thai, đĩnh đạc.
“Ch... Chưởng quầy... làm ơn...”
Tiếng thì thầm run rẩy của Thanh Nguyệt vang lên từ phía sau, mong manh như sắp đứt đoạn.
Tôi liếc nhìn lại qua vai. Cô ấy đang bước đi một cách khó nhọc, hai đùi xoắn xuýt vào nhau, đôi tay bám chặt lấy sợi dây xích như người chết đuối vớ được cọc.
Tôi vội quay mặt đi, cố gắng không để biểu cảm tội nghiệp đó làm mình mềm lòng. Nếu tôi chùn bước lúc này, cả hai sẽ chết.
“Sao thế? Nhà của cô mà. Cứ đi thoải mái đi, Nguyệt Nhi. Khách đến chơi nhà mà chủ nhân không tiếp đón cho tử tế sao?”
“Ư ư...! Ch, Chưởng quầy mà bị bắt là to chuyện đấy! Ngươi không biết đây là khu cấm nam giới nghiêm ngặt sao? Bị phát hiện là chết cả hai đấy! Làm ơn đi...”
“Nơi chỉ toàn nữ tăng à? Nghe lãng mạn đấy chứ. Khung cảnh hữu tình thế này, ta lại muốn nán lại thêm chút nữa để ngắm trăng?”
Kít... kít...
Lực kéo trên dây xích bỗng nặng trịch.
Có vẻ cô ấy không nuốt trôi được câu nói đùa cợt mạng sống vừa rồi của tôi.
“Nhưng mà biết sao được. Muốn dắt Nguyệt Nhi của ta đi dạo thì đành chịu rủi ro thôi. Đi nào.”
“...”
Thanh Nguyệt chống cự một lúc, rồi bất ngờ rảo bước, thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi.
Bộp bộp!
Hơi ấm từ cơ thể cô ấy ập đến sát sau lưng tôi. Cô ấy dính chặt lấy tôi như hình với bóng.
Sao?
Sao lại thế?
“...Làm cái trò gì đấy? Định đánh lén à?”
“...Muốn... giấu... cái dây...”
...Hú hồn. Tưởng định ám sát tôi chứ.
Hóa ra là muốn dùng tấm lưng của tôi để che đi sợi dây xích xấu hổ này, không muốn nó lộ ra dưới ánh trăng.
Nhưng thế thì không được.
Nếu che đi, thì còn gì ý nghĩa của việc "dắt đi dạo" nữa?
Dây xích phải được kéo căng ra, khoảng cách phải được thiết lập thì trò chơi thống trị này mới hoàn hảo.
Sợi dây xích dài nối liền lộ liễu chính là nguồn gốc của sự xấu hổ, là tâm điểm của màn kịch này.
Tôi đanh giọng, lạnh lùng hỏi:
“Ai cho phép?”
“Ư ư...”
“Đứng yên đó.”
“Chưởng quầy...!”
“Cấm nhúc nhích.”
Tôi ra lệnh, rồi lạnh lùng bước ra xa cô ấy vài bước, mặc kệ ánh mắt van lơn của cô ấy.
Thanh Nguyệt giật nảy mình, mũi chân nhấp nhổm không yên... nhưng uy quyền của mệnh lệnh khiến cô ấy không dám bước thêm nửa bước.
Tôi càng đi xa, sợi dây xích kết nối chúng tôi càng kéo dài ra, căng da giữa không trung.
Thanh Nguyệt càng cảm thấy xấu hổ tột cùng. Sợi dây đó giờ đây bị phơi bày rõ mồn một dưới ánh trăng bàng bạc, cứ như thể đó là món nội y thầm kín nhất của cô ấy đang bị phơi bày trước thiên nhiên.
Tôi nhìn sợi dây xích trong tay mình.
Vì sợ hãi và căng thẳng nên nãy giờ tôi không nhận ra... nhưng đây chẳng phải là khoảnh khắc tôi hằng mong đợi sao?
Khoảnh khắc tròng dây xích vào cổ một M xinh đẹp, cao quý và sở hữu cô ấy trọn vẹn.
Ánh mắt tôi trượt dọc theo sợi dây dài nối liền từ tay tôi.
Sợi dây thừng được tết thủ công kéo dài ra.
Và ở đầu kia của sợi dây, là "vật sở hữu" của tôi đang bị trói buộc, quy phục.
Một vật sở hữu không thể rời xa, cũng không thể lại gần tôi nếu không có lệnh.
Thất Thiên Ma Giáo, Truy Mệnh Quỷ Thanh Nguyệt.
Nữ hiệp nổi danh giang hồ, niềm kiêu hãnh của Nga Mi, giờ đây đang quỳ dưới chân tôi.
Phía sau là ngôi cổ tự uy nghiêm, trên cao là ánh trăng bàng bạc chứng giám cho hành vi bội đức này.Khung cảnh đẹp như mơ, đầy chất cấm kỵ khiến tôi rùng mình sởn gai ốc vì hưng phấn.
Và Thanh Nguyệt dường như cũng chia sẻ cảm giác kích thích đó với tôi. Cơ thể cô ấy bỗng run lên bần bật, hơi thở trở nên đứt quãng.
“...Cơ thể...”
Thanh Nguyệt thì thầm, giọng khàn đặc, đầy hoang mang.
"...Ngươi đã làm gì cơ thể ta vậy, Chưởng quầy? Tại sao... tại sao nó lại nóng lên thế này?"
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Mạch máu trên cổ tôi nổi lên vì kích thích.
“G, Giờ đi được chưa?” – Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.
“...A.”
Ngay lập tức tôi chấn chỉnh lại tinh thần đang lung lay.
Đây không phải lúc để ưu tiên cảm xúc của bản thân.
Phải làm dịu cơn giận của Thanh Nguyệt, và đây là khoảnh khắc để tạ lỗi theo cách của một S thực thụ.
Nghĩ lại thì, cứ tiếp tục ép uổng thế này có ổn không nhỉ?
Lỡ sơ sẩy một cái là tôi đi chầu ông vải, liệu có an toàn không đây?
Tôi lấy hết can đảm, nhìn thẳng vào khuôn mặt Thanh Nguyệt, người mà nãy giờ tôi không dám nhìn trực diện vì sợ hãi.
...Và, tôi đã hiểu ra tất cả.
“Hộc... hộc...”
Hơi thở của cô ấy dồn dập, đôi má ửng hồng như say rượu, ánh mắt long lanh ngấn nước... nhưng tuyệt nhiên không hề có sát khí.
Đó là ánh mắt của sự quy phục và... khao khát.
Tôi bật cười khẽ, trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.
“Nguyệt Nhi.”
“Ư... Sao... sao thế?”
Cảm giác tội lỗi dành cho cô ấy bỗng vơi đi ít nhiều, thay vào đó là sự thích thú tột độ.
“...Miệng thì nói ghét, nói không chịu, nói sợ hãi.”
“A...! Ư!”
Thanh Nguyệt vội vàng đưa mu bàn tay lên che mặt, cố giấu đi biểu cảm của mình nhưng đã quá muộn.
Thật sự.
...Cái con M điên khùng đáng yêu này.
Tôi bước lại gần, thì thầm vào tai cô ấy sự thật trần trụi:
“Làm cái vẻ mặt hưng phấn đến dâm đãng thế kia... thì ai mà tin lời cô nói cho được?”
************
Bị Hàn Thụy Trấn lôi đi xềnh xệch, Thanh Nguyệt bước ra khỏi khuôn viên thanh tịnh của Phục Hổ Tự.
Mỗi bước chân trần đặt xuống nền đất lạnh lẽo đều là một sự sỉ nhục.
Phải lầm lũi đi theo hắn mà chẳng biết đích đến là đâu.
Phải trao trọn sinh mạng và niềm tin cho người đàn ông này, từ bỏ hoàn toàn cái gọi là "tự do".
Chẳng khác gì một con thú cưng được chủ nhân dắt đi dạo, ý chí của cô hoàn toàn không có chỗ chen vào.
Muốn hét lên là không thích rồi bỏ chạy cũng không được vì cổ đang bị xích chặt, nghẹt thở.
Muốn rẽ sang hướng khác cũng chẳng xong.
Chỉ còn lại khoảnh khắc phải tuân theo Hàn Thụy Trấn như một nô tì hèn mọn nhất.
Đây không phải việc nên làm khi đang khoác trên mình bộ võ phục cao quý, tượng trưng cho bộ mặt của phái Nga Mi.
Vừa mới tịnh tâm thiền định trước tượng Phật xong, đùng một cái chuyển sang làm chuyện đồi bại này, sự cách biệt quá lớn giữa "Thánh" và "Phàm" khiến đầu óc cô choáng váng.
Không được.
Thanh Nguyệt tự nhủ với lòng mình, cố gắng níu kéo chút lý trí đang vỡ vụn.
Dừng lại đi. Đang làm cái trò điên rồ gì vậy?
Đang bị cấm túc mà. Sao lại dám rời khỏi Phục Hổ Tự?
‘...Tại cái dây xích. Hàn Thụy Trấn đang kéo đi thì biết làm sao?’ – Một giọng nói yếu ớt, đầy ngụy biện vang lên.
Cắt đứt nó là được mà. Dùng nội công giật một cái là xong.
Cái sợi dây thừng cỏn con này thì là gì chứ?
‘Vận nội khí không được. Cơ thể không có sức. Đan điền như bị phong ấn bởi nỗi sợ hãi rồi.’
Đệ tử Chưởng môn Nga Mi Phái mà đeo vòng cổ đi dạo, chuyện này có chấp nhận được không? Ngươi là bộ mặt, là tương lai rực rỡ của Nga Mi đấy!
‘Đệ tử Chưởng môn gì chứ? Ta bây giờ chỉ là... vật sở hữu của Hàn Thụy Trấn...’
Tỉnh táo lại đi.
...Tỉnh lại đi. Ngươi muốn trở thành nữ hiệp vĩ đại như Chưởng môn cơ mà.
‘...Ta giờ cũng chẳng biết mục tiêu của mình là gì nữa.’
Thanh Nguyệt à. Đây là hành động ghê tởm, dơ bẩn.
‘...Nói là ghê tởm thì...’
...Tại sao lại hưng phấn đến run rẩy thế này?
‘...!!’
Kít.
Thanh Nguyệt bất ngờ dừng bước, chôn chân tại chỗ như rễ cây bám chặt vào đất.
“Ư!”
Cổ cô giật mạnh một cái do lực kéo đột ngột dừng lại.
Lưng chừng núi Nga Mi cây cối rậm rạp, um tùm che khuất ánh trăng.
Những tán cây cổ thụ bao quanh tạo thành một không gian kín đáo, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, như một căn phòng bí mật giữa thiên nhiên.
Giờ thì không còn nhìn thấy ánh đèn thanh tịnh của Phục Hổ Tự nữa.
Hàn Thụy Trấn quay lại nhìn Thanh Nguyệt, ánh mắt sắc lạnh xuyên thấu tâm can.
“Làm gì đấy? Lại đây nhanh.”
“...”
Thanh Nguyệt vặn vẹo ngón tay, cúi gằm mặt để che giấu đôi má đang nóng bừng.
Càng cảm thấy bội đức, tội lỗi.
Càng hưng phấn với hành vi sai trái này, cô càng sợ hãi cái khoái cảm méo mó đó mà chần chừ không dám bước tiếp.
Lý trí gào thét rằng đây là hành vi bản năng thú tính không được phép lấn sâu hơn nữa.
Và mỗi lần sực tỉnh như thế này, cô lại kinh ngạc trước bộ dạng tha hóa của chính mình.
Mới mấy chục ngày trước thôi, có nằm mơ cô cũng không ngờ mình sẽ biến đổi thảm hại thế này?
Lòng tự tôn của một nữ hiệp hào sảng đâu mất rồi?
Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đeo cái vòng cổ chỉ dành cho súc vật.
Càng không nghĩ mình sẽ khuất phục hoàn toàn trước một gã đàn ông.
Lại còn là gã chưởng quầy tiệm da ở ven làng mà cô luôn coi thường, khinh rẻ là kẻ phàm phu tục tử.
Hơn tất cả... cô vẫn chưa thể chấp nhận được việc mình thực sự hưng phấn với hành vi nhục nhã này.
Nó quá thô tục và đầy rẫy sự nhục dục.
Việc bản thân giả vờ không thích nhưng bên trong lại vui sướng tận hưởng sự thống trị khiến cô thấy mình thật kinh tởm, giả tạo.
Hàn Thụy Trấn nói đây mới là bản chất thật của cô... nhưng Thanh Nguyệt thấy thật khó để thừa nhận con người biến thái này của mình.
Đây không phải là ta.
Ta là nữ tăng Nga Mi Phái.
Là đệ tử Chưởng môn. Là nhân tài kiệt xuất được cả trung nguyên kỳ vọng.
...Nhưng cái bộ dạng này, rốt cuộc là gì?
“Nguyệt Nhi. Ta bảo lại đây nhanh lên? Điếc à?”
Giật giật.
Hàn Thụy Trấn rung sợi dây xích, truyền lực đến cổ cô, kéo cô về thực tại.
Thanh Nguyệt cau mày.
Và rồi, cô khó khăn mở miệng... đưa ra một quyết định lớn lao.
“...Thả ra.”
Cô thì thầm, giọng khàn đặc.
“Gì cơ?”
“Thả ra. Ta, ta... nghĩ lại rồi. Ta đang bị cấm túc. Không phải lúc làm chuyện này với ngươi.”
“...”
“Ch, Chưởng môn nhân mà biết ta rời khỏi vị trí, người sẽ càng giận dữ hơn. Ta phải về.”
Hàn Thụy Trấn lặng lẽ nhìn cô, không nói một lời.
Trong sự im lặng chết chóc đó, Thanh Nguyệt thấy lo lắng không yên một cách vô cớ.
Sợ hắn lại nổi giận, nỗi sợ hãi kỳ lạ len lỏi vào tim, bóp nghẹt hơi thở.
Hàn Thụy Trấn từ từ thu dây, tiến lại gần, từng bước một.
Thanh Nguyệt vô thức cúi mặt xuống và lùi lại theo bản năng phòng vệ.
Khựng.
“Ư!”
Sợi dây xích căng ra hết cỡ, ngăn không cho cô lùi thêm bước nào nữa.
Cô buộc phải cảm nhận rõ ràng mình đang bị hắn trói buộc đến mức nào trong từng khoảnh khắc.
Không thể thoát ra, cũng không thể chạy trốn.
...Tại sao điều đó lại khiến cô thích thú, an tâm đến thế?
“Nhìn sắc mặt Chưởng môn làm gì. Cô bây giờ là vật sở hữu của ta mà. Chủ nhân cô đang đứng đây này.”
Thình thịch... thình thịch... thình thịch...
Thanh Nguyệt cảm thấy hai má nóng bừng như lửa đốt.
Muốn phủ nhận, muốn cãi lại, nhưng phản ứng sinh lý của cơ thể thì không thể nào ngăn cản được.
Thật không thể hiểu nổi.
Nếu lôi tên tuổi của Chưởng môn Nga Mi Phái, Vô Nguyệt Sư thái ra... thì cả cái trung nguyên này ai cũng phải kiêng nể, sợ hãi.
Nhưng ngược lại, Hàn Thụy Trấn cũng tỏ thái độ "thật không thể hiểu nổi".
Kiểu như: Dù là Vô Nguyệt Sư thái thì cũng không được phép lấy đi đồ vật của ta chứ?
Thanh Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy.
Cô lại đẩy hắn ra xa lần nữa, cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng.
“N, Nếu muốn đi dạo...! Thì đi với Đường Tố Lan ấy...! Ta không được đâu! Ta bận rồi!”
Những lời trái lòng tuôn ra trong cơn ghen tuông không thể kìm nén.
Nhưng đây là cách duy nhất để cô trút bỏ nỗi oan ức, cảm giác bị phản bội và cơn giận dữ đang thiêu đốt.
Cô vẫn chưa tha thứ cho Hàn Thụy Trấn.
Cô vẫn không thể quên được vết hằn đỏ chót, đầy tính sở hữu trên mông Đường Tố Lan.
“Thả ra. Ta sẽ quay về.”
“...”
“Chưởng quầy... cứ ở bên cạnh Đường Tố Lan mà ngươi yêu quý ấy?
Nói thật đi. Chưởng quầy cũng thích Đường Tố Lan hơn đúng không? Cô ta giàu có, xinh đẹp hơn ta mà!”
...Làm ơn hãy nói không phải đi.
Ngươi là người bạn duy nhất của ta mà.
“Ta thì chẳng tặng được quà gì, chỉ biết đòi hỏi vô lý. Còn Đường Tố Lan thì nhiều tiền, lại còn cho ngươi ăn ngon, tặng dao quý nên tốt hơn chứ gì. Ta chỉ là một con nhỏ nghèo nàn, vô dụng...”
Người nói là cô, nhưng người tổn thương sâu sắc nhất cũng chính là cô.
“Ta biết hết rồi, nên cứ mặc kệ ta đi, đến chỗ Đường Tố Lan đi. Đi mà yêu thương, chiều chuộng Đường Tố Lan ấy.”
...Nhưng đây mới là điều đúng đắn.
Như đã nói, cô là đệ tử Chưởng môn Nga Mi Phái. Không thể bị cuốn vào những hành vi đồi bại này thêm nữa.
Hàn Thụy Trấn ở bên cạnh Đường Tố Lan có tất cả mọi thứ sẽ tốt hơn cho hắn.
Nghĩa là không cần phải chăm sóc một kẻ phiền phức như cô nữa.
Và hơn bất cứ điều gì, Thanh Nguyệt không muốn nhận sự thương hại từ Hàn Thụy Trấn.
Cô không muốn hắn chơi cùng cô chỉ vì thấy cô đáng thương, tội nghiệp.
Thanh Nguyệt biết.
Đường Tố Lan chắc chắn sẽ xinh đẹp hơn, quyến rũ hơn, sang trọng hơn.
Cô cũng hiểu điều đó.
Nếu là cô, cô cũng sẽ chọn Đường Tố Lan.
...Nhưng cái cảm giác ngột ngạt, đau đớn như bị xé nát trong lồng ngực này là gì đây.
Quả nhiên là ghét thật. Ta ghét cái Nga Mi Phái nghèo kiết xác này.
Có một khoảng cách về đẳng cấp không thể san lấp giữa cô và Đường Tố Lan.
Bộp.
Hàn Thụy Trấn buông thõng sợi dây xích.
Đầu dây rơi xuống đất.
“...A.”
Trái tim Thanh Nguyệt cũng như rơi bịch xuống đất, vỡ vụn.
Khác hẳn với vẻ cứng rắn đòi về vừa rồi, khi hắn thực sự buông dây xích ra, cảm giác bị vứt bỏ ập đến khiến nước mắt cô chực trào.
Cô muốn nhào tới nhặt sợi dây lên, nhét lại vào tay hắn, cầu xin hắn đừng đi.
Đúng lúc đó, Hàn Thụy Trấn lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền.
“Ta ấy, ta thấy những đứa trẻ biết nghe lời ta mới xinh đẹp.”
Câu nói đó, đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong lòng Thanh Nguyệt.
Đó là lời nói xóa bỏ khoảng cách giàu nghèo giữa cô và Đường Tố Lan.
"...Gì cơ?"
Ngay từ đầu đã như vậy rồi.
Gã đàn ông thô lỗ và độc đoán này, chỉ khi cô nghe theo mệnh lệnh, hắn mới ban phát lời khen ngợi hào phóng và tỏ ra vui vẻ.
“So với người đút thức ăn vào miệng ta... thì một con thú cưng ngoan ngoãn, không bao giờ trái lệnh ta lại càng dễ thương hơn gấp bội.”
Nhịp tim cô tăng tốc điên cuồng.
Vậy, cô của hiện tại thì sao? Cô có ngoan không? Cô có giá trị hơn tiền bạc không?
“Hai người cứ ghét nhau như chó với mèo nhỉ. Giận Đường Tố Lan đến thế sao?”
“...Ư ư...”
“Vậy thì, ta sẽ cho cô cơ hội trả thù. Một cơ hội đặc biệt để chà đạp lên cô ta.”
“...Hả?”
Hàn Thụy Trấn lấy từ trong túi áo ra một vật gì đó.
Đầu tiên là bức tượng Phật nhỏ bằng đồng mà hắn đã lén lấy từ đình nghỉ mát.
“Sao, sao lại mang Đức Phật đến đây làm gì! Báng bổ! Ngươi điên rồi sao!”
Chỉ là một bức tượng nhỏ, nhưng khoảnh khắc đó Thanh Nguyệt cảm thấy như Đức Phật đang nhìn chằm chằm vào bộ dạng thảm hại của mình, sởn cả gai ốc.
Bộp.
Nhưng Hàn Thụy Trấn như không nghe thấy lời cô, thản nhiên vứt bức tượng Phật xuống đất đầy khinh miệt.
“A...!”
Thanh Nguyệt theo phản xạ cúi người xuống định nhặt lên phủi bụi, tạ lỗi với Phật tổ.
Bộp!
Hàn Thụy Trấn tóm lấy vai cô, lắc đầu.
“...Ta đâu có bảo nhặt lên?”
‘Ta, thấy những đứa trẻ biết nghe lời ta mới xinh đẹp.’
“Ưk!”
Cơ thể Thanh Nguyệt cứng đờ một cách kỳ lạ.
Cô cứ liếc nhìn bức tượng Phật nằm chỏng chơ dưới đất.
Bức tượng ấy như đang trách mắng cô.
Rằng cái bộ dạng đeo vòng cổ chó xấu hổ kia là thế nào.
Tuy nhiên, Thanh Nguyệt vẫn không dám cử động bừa bãi.
Hiện tại, sự hiện diện và mệnh lệnh của Hàn Thụy Trấn còn mãnh liệt, tuyệt đối hơn cả Phật tổ.
Trong lúc đó, Hàn Thụy Trấn lại lấy ra một vật khác từ trong ngực áo.
“...A.”
“Là dao tràm Đường Tố Lan tặng đấy. Hàng thửa riêng[note89030]. Đẹp nhỉ?”
Thanh Nguyệt đã biết rồi.
Cô cũng đã chuẩn bị một con dao gọt da, nhưng so với hàng kiệt tác tinh xảo của Đường Môn thì nó quá đỗi tồi tàn, như đồ chơi trẻ con.
Chính sự tồi tàn đó khiến cô cảm nhận rõ rệt khoảng cách địa vị.
Món quà xa xỉ của Đường Tố Lan đã biến con dao tâm huyết của cô thành rác rưởi.
“Làm tốt thật đấy. Cắt da ngọt xớt. Đúng là kỹ thuật công xưởng bí truyền của Đường Môn có khác. Đắt xắt ra miếng.”
Thanh Nguyệt nhìn cái cảnh hắn cầm món quà của Đường Tố Lan rồi khen nức nở mà mặt mày nhăn nhó hết cả lại vì ghen tức, ruột gan như bị ai cào xé.
Bộp.
Cả cái đó cũng bị Hàn Thụy Trấn ném xuống đất, nằm cạnh tượng Phật.
Thanh Nguyệt không hiểu hành động này.
Định vứt bỏ cả hai sao?
Hai vật phẩm tượng trưng cho 'đức tin trói buộc' và 'kình địch giàu có'.
Dù có thấy hả dạ đôi chút... nhưng liệu thế có gọi là trả thù không...
Hàn Thụy Trấn nhìn quanh một lượt không gian vắng vẻ.
Đương nhiên, xung quanh chẳng có ai ngoài bóng tối và dục vọng.
“Giải tỏa cơn giận cho thú cưng cũng là việc của chủ nhân mà.”
“...Thế nên chỉ với cái này mà ta... À, không, mà sao ngươi lại là chủ nhân của ta?”
Soạt!
“Á!”
Hàn Thụy Trấn ngang nhiên đặt bàn tay to lớn lên bụng dưới của Thanh Nguyệt, xoa nhẹ.
Thanh Nguyệt kinh hãi hất tay hắn ra, mặt đỏ bừng.
“M, Muốn chết hả! Thật đấy! Đừng có sàm sỡ!”
Hàn Thụy Trấn thản nhiên thu tay về, nhếch mép cười đầy ẩn ý, ánh mắt nhìn xoáy vào 'chỗ đó' của cô:
“Lúc nãy bị ta ép uống nhiều trà quá, giờ thấy căng trướng, mắc rồi đúng không? Cơ thể đang run lên kìa.”
“...Gì cơ?”
Hắn hất hàm về phía con dao của Đường Tố Lan và bức tượng Phật đang nằm dưới đất.
"Lên trên đó..."
Thanh Nguyệt nhìn xuống hai vật dưới đất, rồi nhìn lên hắn, không tin vào tai mình.
Hàn Thụy Trấn thì thầm, giọng nói đầy uy quyền áp đảo, vang vọng như một lời nguyền tà ác:
“...Tè lên con dao đó đi, Nguyệt Nhi.”[note89032]
25 Bình luận
Và những người đã đọc tới chap này rồi thì mấy ai theo đạo Phật mà chửi?