Web Novel
Chương 193 - Kẻ Chống Lưng Cho Tuyệt Đỉnh Cao Thủ (5)
7 Bình luận - Độ dài: 4,287 từ - Cập nhật:
Minh Giáo đang mở rộng thế lực với thế chẻ tre. Vô số hắc đạo, Tà Phái bị khí thế của chúng cảm hóa, lần lượt bị thôn tính, hợp nhất, và cuối cùng là khuất phục.
Thế lực do Linh Tuyền dẫn dắt ngày một phình to, khiến nhân sĩ trung nguyên bắt đầu cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng tột độ như trước cơn bão lớn.
Và cũng từ dạo gần đây, người ta bắt đầu gọi chúng là Ma Giáo thay vì Minh Giáo. Nỗi bất an về một kiếp nạn kinh hoàng, ngang ngửa sự sụp đổ của Nam Cung Thế Gia đang ngày một trĩu nặng.
Giữa tình cảnh đó, tin tức về sự xuất hiện của hai vị Tuyệt Đỉnh Cao Thủ mới trong lứa hậu khởi chi tú đã làm chấn động toàn bộ võ lâm. Đối với những bá tánh đang chìm trong hoang mang, câu chuyện ấy tựa như cơn mưa rào đổ xuống mảnh đất khô cằn.
Những kẻ vượt qua được bức tường Tuyệt Đỉnh vốn dĩ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Số lượng cao thủ ít ỏi ấy lại còn chia đều cho cả Chính Phái lẫn Tà Phái. Vậy nên, việc hai nữ nhân thuộc Võ Lâm Minh cùng lúc phá vỡ giới hạn Tuyệt Đỉnh quả thực là một hỷ sự vô giá.
Và trong số đó, người thu hút được sự chú ý lớn nhất, không ai khác chính là... nhà vô địch - Phi Thiên Phụng (飛天鳳) - Đường Tố Lan.
"Đa tạ. Vâng, tại hạ sẽ tiếp tục tinh tiến hơn nữa."
Đường Tố Lan dẫn đầu đoàn diễu hành rợp trời tiếng tung hô, ung dung đón nhận vinh quang của người chiến thắng. Hai bên phố, thương nhân, trẻ nhỏ, người già cho đến các võ nhân chen chúc nhau không lọt một kẽ hở. Kẻ thì rải cánh hoa, người thì gào thét tên cô đến lạc cả giọng.
Những bông hoa giấy đỏ vàng bay rợp không trung, lả tả rơi xuống vai và mái tóc Đường Tố Lan. Theo gót cô là những vị sư của Thiếu Lâm tự giương cao lá cờ Đường Môn.
Dưới ánh nắng chói chang, từng lá cờ bay phấp phới như đang khắc tạc uy thế ngút trời của Tứ Xuyên . Tiếng trống, tiếng chiêng vang rền đan xen cùng tiếng gầm thét tạo nên một sức nóng kỳ lạ, hừng hực bao trùm cả con phố.
Trên khuôn mặt của đám thực khách và gia nhân Đường Môn đi theo sau là một niềm tự hào không thể che giấu.
Hãy chiêm ngưỡng đi, đó là Đại tiểu thư của chúng ta đấy!
Đó chính là chủ nhân của chúng ta!
Bọn họ như muốn hét lên điều đó, ra sức đẩy bầu không khí lên đến đỉnh điểm.
Tuyệt Đỉnh Cao Thủ. Nhà vô địch. Và một danh xưng mới được ban tặng: Phi Thiên Phụng.
Phượng hoàng tung cánh vút bay lên cõi trời. Chỉ còn cách biệt danh gốc của cô trong tương lai - Phi Thiên Phi (飛天妃) - đúng một bước chân.
"Hà..."
Tôi buông một tiếng thở dài. Đôi khi ngẫm lại, thế giới này vẫn đang kiên nhẫn chảy theo đúng quỹ đạo đã định của nó. Dẫu cho những tiểu tiết có bị xáo trộn, nhưng bè lũ Linh Tuyền vẫn đang bành trướng thế lực.
Long Phụng Chi Hội vẫn được tổ chức để trấn an lòng người. Đám nhân vật quan trọng vẫn trở nên gắn kết, bền chặt, và ngay cả các danh xưng cũng đang dần khớp với nguyên tác.
Tôi có thể ngửi thấy mùi máu tanh của trận Chính Ma Đại Chiến đang đến rất gần.
Giữa cục diện ấy, trong đầu tôi lại đang quẩn quanh hai nỗi trăn trở.
Một là... cái bộ dạng đó của Nam Cung Nhiên.
Tạm thời thì tôi đã viết xong một bức thư. Chờ dịp thuận tiện, tôi sẽ nhờ Đường Tố Lan chuyển tận tay cho cô ta.
Hãy làm mọi cách để trưởng thành đi, làm ơn. Không có cô thì ta thực sự khốn đốn lắm đấy...
Niềm hy vọng lớn nhất của tôi lại đang vỡ nát một cách thê thảm nhất, khiến tôi chỉ biết thở ngắn than dài.
Nỗi trăn trở thứ hai, đó là khi chiến tranh càng cận kề, tôi lại càng nảy sinh một thứ bất an hoàn toàn khác biệt so với trước đây. Nếu là tôi của ngày xưa, chắc chắn tôi sẽ chẳng mảy may bận tâm. Vốn dĩ tôi chọn cách sống chui lủi ở vùng ven Nga Mi cũng là vì lý do đó.
Nhưng bây giờ... muốn dứt tình cũng khó. Mấy ông chú Cái Bang. Rồi Thanh Nguyệt, Đường Tố Lan. Thậm chí là những vị nữ tăng quen mặt ở Nga Mi Phái. Độc Vương của Tứ Xuyên . Huynh đài Vô Khuyết. Vô Nguyệt sư thái. Đại ca Vệ Xương của Hạ Ô Môn, hay vị thần y đã cứu mạng bác trai bán màn thầu...
Cứ nghĩ đến cảnh tượng tất cả bọn họ sẽ bị cuốn vào vòng xoáy đẫm máu của chiến loạn, một cảm giác khó chịu lại cuộn trào lên từ tận đáy dạ dày. Tôi nói muốn đẩy họ ra xa không phải là lời dối trá, nhưng tuyệt nhiên tôi cũng không hề muốn thấy họ phải chết.
Đặc biệt là với Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan, tôi đã trót lún quá sâu vào những "trò chơi" cùng họ, đã trao đi quá nhiều cảm xúc nên sự rung động ấy lại càng lớn.
Phải suy nghĩ tích cực lên sao? Ít nhất thì Thanh Nguyệt - kẻ đáng lẽ sẽ tự tay kết liễu Đường Tố Lan - bây giờ chắc chắn sẽ không sa chân vào ma đạo nữa. Và Đường Tố Lan cũng đã chạm đến bức tường Tuyệt Đỉnh sớm hơn dự kiến, nên có lẽ cô ấy sẽ sống sót an toàn chăng.
"...Hà."
Dẫu cố tự an ủi, nhưng cái sự lấn cấn đè nặng trong lòng vẫn sờ sờ ra đó. Tôi lại thở dài, đưa mắt nhìn Đường Tố Lan đang tao nhã, đoan trang bước đi ở vị trí dẫn đầu đoàn hành tiến. Nhìn cả cái vẻ mặt hãnh diện, sùng bái của đám người Đường Môn.
...Nghĩa là, cái cô nương đang tỏ ra thanh cao kia... thực chất vẫn muốn tiếp tục chơi cái trò đọa đày đó với ta đúng chứ?
Bên ngoài thì diễn vai thục nữ, mầm non tương lai của Chính Phái... nhưng sau lưng lại là một kẻ biến thái, khao khát được làm kẻ phục tùng sao?
Được hành hạ, chà đạp thì lại sướng rơn lên đúng không? Lại còn lén lút rủ rê ta chơi đùa sau lưng Thanh Nguyệt nữa chứ?
"...Phát điên mất thôi."
Đây cũng lại là một loại gánh nặng hoàn toàn mới.
*****
Mọi lịch trình khép lại, chúng tôi chính thức bước lên chặng đường hồi hương.
"Chú, chú thấy trong người ổn chứ?"
"Ừ. Nhờ phúc của cháu cả. Khụ khụ... Thụy Trấn à, chú thực sự không biết lấy gì để đền đáp cái ân tình này."
"Đền đáp cái gì cơ chứ. Cháu cũng chỉ đang trả lại những gì mình đã nhận thôi. Nội mớ màn thầu mà chú và Gia Anh cho cháu ăn hồi bé cũng đủ cấn trừ hết rồi."
"...Cái thằng này."
Ông chú bán màn thầu khẽ đưa tay quệt đi giọt nước mắt nơi khóe mi. Để bày tỏ sự cảm kích, chú dang hai tay ra, và tôi cũng nhẹ nhàng ôm lấy, vỗ vỗ vào lưng chú. Khi buông nhau ra, chú bùi ngùi nói:
"Nhưng dẫu có giữ được cái mạng già này, lòng chú vẫn xót xa lắm. Hôn ước với Gia Anh tuy là giả, nhưng trong mắt người Nga Mi thì đó là sự thật.
Gia Anh thì đã nói chuyện với thằng Thiết Hữu rồi, dù có bị người đời xì xầm, nó vẫn có đôi có cặp. Hai đứa nó cứ thế sống êm ấm là được. Nhưng cháu thì khác. Hôn ước bị hủy bỏ, thanh danh của cháu cũng theo đó mà tan tành, mà nguồn cơn lại là vì chú..."
Lời chú nói chẳng sai. Chắc chắn người ta sẽ đàm tiếu rằng tôi có khiếm khuyết gì đó nên mới bị hủy hôn. Gia Anh rồi sẽ thành đôi với Trương Thiết Hữu, nên mọi búa rìu dư luận thể nào cũng đổ dồn lên đầu tôi. Nhưng tôi chẳng bận tâm.
"Có thanh danh đâu mà sợ tan tành hả chú. Làm gì có ai ở đất Nga Mi ưa thích cái thằng ăn mày Hàn Thụy Trấn này cơ chứ. Vừa mồ côi, vừa nghèo kiết xác, lại còn làm nghề thuộc da hôi hám, người ta không khiếp sợ là may lắm rồi. Giờ chỉ là quay về đúng cái máng lợn cũ thôi mà."
"..."
"Chuyện người thương cháu tự biết lo. Ngày xưa nếu không có màn thầu của chú, số lần cháu suýt chết đói đếm không xuể. Nhờ thế mới trưởng thành đến tận bây giờ, nên giờ cháu sống với tâm thế trả nợ thôi.
Nếu chú thực sự thấy có lỗi hay biết ơn, thì cứ sống cho thật lâu vào. Tự dưng bây giờ chú lại lăn đùng ra chết vì một căn bệnh mới nào đó thì mọi thứ quả thực đổ sông đổ biển."
Nghe vậy, ông chú bật cười phì, đưa tay vuốt cánh tay tôi.
"...Hóa ra cháu là một đứa như thế này, bảo sao ngày xưa lão Quách Đầu lại bao bọc cháu đến vậy. Lão ấy chưa từng dành tình thương cho ai ngoài cháu đâu. Viên ngọc quý ngay dưới tầm mắt mà ta lại không nhận ra. Lẽ ra Gia Anh nhà ta nên thích cháu mới phải."
"...Cháu mà không thích Gia Anh thì có mà khổ cả đôi bên, ở đó mà tiếc nuối."
"Ơ hay, cái con Gia Anh nhà ta thì có điểm gì không tốt mà cháu—"
"-Rồi rồi, bớt giận nào. Cháu đùa tí thôi."
Tôi dỗ dành ông chú, rồi đỡ chú ngồi sâu vào trong xe ngựa. Đắp chăn cẩn thận cho chú xong, tôi bước xuống. Bên ngoài, Gia Anh đang đứng đợi.
Cô nhóc mỉm cười nhẹ nhõm, rồi dang tay ôm chầm lấy tôi. Tôi cũng dịu dàng vỗ nhẹ vào lưng cô, nhưng ngay lúc đó... tôi vô tình chạm phải ánh mắt của Thanh Nguyệt đang đứng đăm đăm nhìn từ đằng xa.
Ánh mắt ấy... mang một vẻ lạnh nhạt, pha lẫn chút bất mãn.
"..."
Tôi ngượng ngùng buông tay, gãi gãi gáy. Gia Anh sau đó cũng trèo lên xe ngựa. Tôi vờ như không thấy Thanh Nguyệt, quay sang hỏi mấy ông chú Cái Bang.
"Các chú, mọi chuyện xong xuôi hết chưa?"
"Rồi. Nhưng Thụy Trấn này, rốt cuộc ta cũng lờ mờ hiểu được nguyên do sao mày lại cứ hành xử ngu ngốc như vậy rồi."
"Ý chú là sao?"
"Ta không ngờ Thanh Nguyệt tiểu thư lại có thể trưng ra cái nét mặt đáng sợ đến thế... Mày mới ôm hờ con nhóc Gia Anh một cái mà cổ đã lườm như vậy sao?"
"..."
Tôi lảng sang chuyện khác.
"Cơ mà sao chúng ta vẫn chưa khởi hành?"
"Đang đợi người của Tứ Xuyên ."
"...Đợi họ làm cái quái gì?"
"Đường từ đây về Nga Mi kiểu gì chẳng phải đi qua Thành Đô, tiện đường thì đi chung chứ sao. Thời buổi loạn lạc thế này, tội gì phải đi lẻ tẻ. Người ta còn là nhân vật chính của Long Phụng Chi Hội, đi cùng càng thêm an toàn."
Nghe thì có vẻ hiển nhiên, nhưng đầu tôi đã bắt đầu đau nhức. Người khác thì thấy an tâm, chứ tôi thì chỉ thấy mình sắp ngồi trên đống lửa. Chẳng bao lâu sau, phái đoàn của Tứ Xuyên xuất hiện. Tôi ngồi trên một gốc cây tàn, đưa mắt nhìn họ tiến lại gần.
Đường Tố Lan dường như đang dáo dác tìm kiếm ai đó. Bắt được ánh mắt ấy, linh cảm về một chuỗi ngày phiền phức sắp ập đến khiến tôi khẽ chép miệng, tự xốc lại tinh thần.
Chẳng mấy chốc, mắt hai chúng tôi va vào nhau.
"..."
"..."
Thế nhưng, đáng ngạc nhiên là mọi thứ chỉ dừng lại ở đó.
Đường Tố Lan chỉ nhìn lướt qua chứ tuyệt nhiên không lân la lại gần ríu rít như mọi khi. Có lẽ vì đang ở chốn đông người, nên cô ấy lại khoác lên mình chiếc mặt nạ thục nữ. Nếu không phải ở trước mặt tôi, Đường Tố Lan vẫn luôn là người vô cùng coi trọng sĩ diện.
Mang danh xưng Phi Thiên Phụng, cô ấy đang duy trì một thái độ vô cùng chuẩn mực. Nhìn cái điệu bộ trưởng thành ấy, tôi mới sực nhớ ra một sự thật: Cô ấy lớn hơn tôi hai tuổi. Nhấm nháp sự thật vừa phức tạp vừa vi diệu đó, tôi đứng dậy.
Như thế này lại hóa hay. Chẳng lẽ vì tôi đã bảo sẽ giữ bí mật mối quan hệ với Thanh Nguyệt nên cô ấy mới hành xử như vậy sao?
Nếu cứ duy trì tình trạng này, chặng đường về có khi lại dễ thở hơn tôi tưởng. Lộ trình từ đây về Nga Mi khá dài, nếu hai cô nương này cứ sáp vào nhau rồi đấu đá chí chóe ngay từ đầu, thì tôi chắc chắn không gánh nổi.
******
Hành trình hồi hương bước sang ngày thứ tư.
Ánh mắt Đường Tố Lan lại một lần nữa vô thức hướng về vị trí đó. Nơi có Hàn Thụy Trấn.
Dẫu đã tự nhủ lòng phải ngó lơ, dẫu đã gồng mình sắm vai một đại tiểu thư chuẩn mực trước hàng trăm con mắt... nhưng hễ lơ đễnh, ánh mắt cô lại tự động tìm kiếm bóng hình hắn.
Và mỗi lần nhìn thấy, cô lại cắn răng nghiến lợi.
Biết nhìn vào là sẽ đau, nhưng cô luôn hối hận vì không kìm được mình.
Hôm nay cũng vậy, Thanh Nguyệt vẫn đang ở ngay cạnh Hàn Thụy Trấn. Thanh Nguyệt thân là một nữ tăng, nhưng lại chẳng có mảy may ý định giấu giếm sự thân mật với gã, cứ lẽo đẽo đi theo sát bên cạnh, mồm mép liên tục trò chuyện.
Cô ta cứ tự nhiên sóng vai bước đi cạnh hắn như một điều hiển nhiên. Đám người xung quanh cũng chẳng có lấy một ai lên tiếng quở trách.
Thanh Nguyệt tuy không mỉm cười rạng rỡ, nhưng nét mặt lại toát lên sự mãn nguyện rõ rệt. Đăm đắm ngắm nhìn góc nghiêng của Hàn Thụy Trấn, cô ta bất chợt kề sát mặt vào tai hắn, thì thầm to nhỏ điều gì đó dẫu xung quanh chẳng có ai rình rập.
Đường Tố Lan khẽ nhíu mày. Một cơn bứt rứt, bực dọc kỳ lạ thiêu đốt lồng ngực cô. Cô thừa biết bản thân phải cam chịu điều này. Hàn Thụy Trấn đã chọn Thanh Nguyệt, chứ không phải cô.
Nếu không muốn mất đi sợi dây liên kết với hắn, hiện tại cô bắt buộc phải ngoan ngoãn. Giống như những gì cô đã đề nghị, cô phải giấu kín mối quan hệ này trước mặt Thanh Nguyệt.
Nếu không làm vậy, Hàn Thụy Trấn rất có thể sẽ dứt khoát hất văng cô ra ngay trước mặt Thanh Nguyệt. Khi đó thì mọi thứ sẽ rơi vào hố sâu không thể cứu vãn.
Rõ ràng đã đánh bại Thanh Nguyệt trên lôi đài, thế nhưng tại sao cô lại luôn cảm thấy mình phải chịu cảm giác thua cuộc trước nữ tăng ấy? Đường Tố Lan thực sự không thể hiểu nổi. Thắng trận, nhưng lại mất đi phần thưởng.
...Nếu đã thắng, thì Hàn Thụy Trấn đáng lẽ phải thuộc về mình chứ.
Đúng lúc đó, từ xa vọng lại tiếng cười sảng khoái của Hàn Thụy Trấn. Thanh Nguyệt cũng đưa tay che miệng, cười bẽn lẽn đáp lời. Cảnh tượng ấy khiến sức chịu đựng của Đường Tố Lan đạt tới giới hạn. Cô thì thầm rít lên:
"Vô Khuyết."
"Vâng, thưa tiểu thư."
Vô Khuyết lập tức tiến lại gần. Đường Tố Lan hất cằm về phía Hàn Thụy Trấn, hạ lệnh:
"Ra đằng kia phá đám đi."
"...Thứ lỗi?"
"Nhanh lên. Ra tách hai kẻ đó ra cho ta."
"..."
Vô Khuyết vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đành ngơ ngác lúng túng bước về phía đó. Thế nhưng, tâm trí Đường Tố Lan thì vẫn ghim chặt nơi hai người họ đang sánh bước.
*****
"Giờ thì đi cách xa nhau ra một chút đi. Bộ cô muốn rêu rao cho cả làng cả tổng biết à?"
"...Có sao đâu. Chẳng lẽ ngươi định giấu nhẹm mối quan hệ của chúng ta cả đời sao?"
"Sao lại là cả đời?"
"Thì đằng nào chúng ta chẳng dính lấy nhau mãi. Kiểu gì người ta chẳng phát hiện ra ta với chưởng quầy thân thiết."
"...Nhưng cũng đâu cần phải phơi bày sớm thế làm gì?"
Nói ra miệng rồi, chính tôi cũng thấy bản thân mình thật ngốc nghếch. Nhưng biết làm sao được.
Có lẽ mỗi lần ý thức được việc Ma Giáo đang âm thầm bành trướng thế lực, một góc nào đó trong vô thức lại gào thét cảnh báo tôi không được phép dính líu đến bọn họ.
Chính vì nhận thức được điều đó, tôi mới tự thấy hành động của mình thật nực cười. Tôi đành rút lại lời vừa nói:
"Thôi bỏ đi. Cứ ở cạnh ta cũng được."
Nhìn cái kiểu không màng giấu giếm của Thanh Nguyệt, thì cái chuyện che đậy e rằng cũng đã hỏng bét rồi. Chỉ một câu nới lỏng ấy thôi, khuôn mặt Thanh Nguyệt lập tức bừng sáng rõ rệt. Cô mỉm cười, rồi lại đưa tay lên mân mê mấy sợi tóc mái. Nói chính xác hơn là đang mân mê vầng trán. Cái nơi mà tôi từng đặt môi lên ấy.
"..."
"..."
Một bầu không khí ngượng ngùng bất chợt phủ xuống khiến cả hai đều im bặt.
"Nào, nào."
Kẻ đập vỡ sự tĩnh lặng ấy đã xuất hiện. Là võ nhân của Đường Môn - Vô Khuyết. Ngài ấy chen thẳng vào giữa tôi và Thanh Nguyệt, tách hai chúng tôi ra.
Thanh Nguyệt ngỡ ngàng hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
Vô Khuyết - người vừa tách hai chúng tôi ra - lại đang trưng ra một vẻ mặt ngơ ngác đến khó tin. Cứ như thể chính ngài ấy cũng chẳng hiểu nổi mình đang làm cái quái gì. Tôi cũng lên tiếng hỏi:
"Vô Khuyế huynh đài. Có chuyện gì thế?"
Vì đã nhẵn mặt nhau nhiều lần, nên tôi quen miệng gọi Vô Khuyết là huynh đài. Vô Khuyết ấp úng đáp:
"Cái đó... thật ra thì, tôi đến để phá đám."
"Phá đám cái gì cơ?"
"...Tôi cũng không rõ. Nhưng trước mắt thì là đến để phá đám. Nên xin hai vị dừng lại đi ạ."
"Thế tóm lại là phá đám chuyện gì?"
"...Tôi không biết."
Ngài đang nói cái gì vậy. Tôi đứng trân trân nhìn huynh ấy, nhưng Thanh Nguyệt thì đã nhìn sang hướng khác.
Ánh mắt sắc lẹm của cô phóng thẳng về phía Đường Tố Lan. Tôi cũng nương theo ánh nhìn đó và lập tức vỡ lẽ. Ra là mệnh lệnh của Đường Tố Lan, đột nhiên thấy tội nghiệp Vô Khuyết ghê gớm.
"...Huynh đài, vất vả cho ngài rồi."
Vô Khuyết chỉ biết nhắm nghiền mắt chứ không dám thốt thêm lời nào, rồi lủi thủi quay về. Thế nhưng, sự chọc ngoáy ấy đã thành công kích thích Thanh Nguyệt. Cô nàng vẫn chưa bình tĩnh lại được, quay sang hỏi tôi:
"...Chưởng quầy. Tóm lại hôm đó đã có chuyện gì?"
"Hôm nào?"
"Cái hôm ngươi bị Đường Tố Lan kéo đi ấy. Ngươi có nhận tiền của cô ta không?"
Tôi trút một tiếng thở dài thườn thượt, rồi điềm nhiên đáp:
"Đừng lo. Hôm đó chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Đường tiểu thư nói sẽ đưa tiền để rủ ta chơi trò đó, nhưng ta đã từ chối thẳng thừng rồi."
"Th, thật chứ?"
"...Thật."
Quy tắc đầu tiên để giữ gìn hòa bình với phụ nữ: Tuyệt đối phải nói dối. Nói linh tinh và nói thật chỉ cách nhau một ranh giới mỏng manh, nhưng hậu quả mang lại thì khác nhau một trời một vực.
Nếu bây giờ tôi thành thật thú nhận: 'Ta đã nhận cả một rương vàng. Bọn ta sẽ lén lút chơi trò đó sau lưng cô. Cô ấy còn đòi quà mang dấu ấn riêng nữa'... thì đó không phải là thành thật, mà là tự rước họa vào thân. Thanh Nguyệt vốn dĩ đã đang tự dằn vặt vì làm tôi mất sạch tiền, nếu giờ còn tạo thêm gánh nặng cho cô ấy, chắc chắn cô ấy sẽ mất kiểm soát mà làm loạn lên mất.
Tôi đã quyết tâm tin tưởng Thanh Nguyệt, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi cứ hành động theo ý mình. Kêu là tin tưởng rồi lại dùng sự thật trần trụi để kích động đối phương không ngừng, thế thì đúng là thằng đại ngốc.
...Vậy nên, cứ nói dối cho qua chuyện là xong. Bây giờ cứ nhìn xem. Chỉ một lời nói dối của tôi, nụ cười mãn nguyện đã lập tức nở rộ trên môi Thanh Nguyệt.
"Chưởng quầy, cảm ơn ngươi."
"Ừ. Thế nên giờ làm ơn giãn khoảng cách ra đi một chút được không?"
"Tại sao?"
"Thì... Hà. Thôi bỏ đi. Tôi cũng nên thay đổi cái lối suy nghĩ này..."
Tôi gạt bỏ mớ lo lắng thừa thãi, tự trấn an chính mình.
Đúng rồi, có chuyện quái gì xảy ra được cơ chứ?
****
...Phải rồi, ta đã thấy có gì đó rất kỳ lạ mà.
Độc Cô Chân Mặc - kẻ đang mang trên mặt lớp nhân bì diện cụ[note90214] - thầm nghĩ. Hắn trà trộn vào đội ngũ gia nhân của Đường Môn cũng đã được vài ngày. Và trong suốt quãng thời gian ấy, tâm điểm thu hút sự chú ý của hắn... không ai khác, chính là hai cái tên đang làm mưa làm gió nhất trong lứa hậu khởi chi tú. Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt.
Cả hai người bọn họ đều từng chật vật, lao đao vì tâm ma, vậy mà chỉ trong chớp mắt lại vươn lên hàng Tuyệt Đỉnh Cao Thủ. Không phải một, mà là tận hai người. Chuyện này thật sự quá sức dị thường.
Việc Thanh Nguyệt tàn sát bao nhiêu mạng người mà ý chí vẫn không hề bị bẻ gãy cũng rất đáng ngờ. Sự cấn cá ấy vẫn luôn là nỗi phiền não của Linh Tuyền, và ngay cả nội bộ Minh Giáo cũng chưa tìm ra lời giải đáp.
Độc Cô Chân Mặc khi trực tiếp đối mặt với Thanh Nguyệt cũng cảm nhận được sự bất thường đó. Hắn biết chắc chắn phải có một trụ cột tâm lý nào đó đang giúp cô ta chống chọi lại.
Cái trụ cột ấy, có lẽ chỉ là một điều nhỏ bé, nhưng ngược lại, nó có thể biến thành một chướng ngại vật chí mạng cản bước đại nghiệp của Minh Giáo.
Chính vì thế, Độc Cô Chân Mặc mới liều mạng trà trộn vào giữa đám nhân sĩ Võ Lâm Minh. Lẻn vào một đoàn hành tiến có tới ít nhất ba vị Tuyệt Đỉnh Cao Thủ.
Chỉ cần trong số đó có một kẻ sở hữu võ công vượt trội hơn Độc Cô Chân Mặc, hắn đã không thể làm được chuyện này. Nhưng may mắn là, hiện tại hắn vẫn là kẻ mạnh nhất ở đây. Nếu đối đầu cùng lúc với tất cả thì cầm chắc cái chết, nhưng nếu chỉ âm thầm ẩn nấp thì hắn hoàn toàn đủ khả năng.
Và sự mạo hiểm đó đã đem lại kết quả rõ rệt. Những quan sát tỉ mỉ trong mấy ngày qua đã củng cố vững chắc cho sự thật này. Cả Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt... đều đang quay cuồng quanh một gã nam nhân.
Một thanh niên mang tên Hàn Thụy Trấn.
Đứng sau lưng hai vị Tuyệt Đỉnh Cao Thủ, lại là một gã đàn ông.
Đây quả thực là một phát hiện động trời. Năm vị đồng bạn còn lại chắc chắn cũng sẽ phải rùng mình khi biết được sự thật này. Độc Cô Chân Mặc nở một nụ cười run rẩy vì phấn khích.
...Ra là ngươi. Ngươi chính là trung tâm của mọi chuyện.
"Ê cái thằng kia! Không nắm chắc dây cương đi!"
Đúng lúc đó, có kẻ vung tay tát mạnh vào gáy Độc Cô Chân Mặc, lớn tiếng quát. Là một tên gia nhân của Đường Môn. Độc Cô Chân Mặc cắn chặt răng, rồi vội vàng nở một nụ cười xởi lởi, hèn mọn.
"Tiểu nhân xin lỗi!"
7 Bình luận