Sự hiện diện đột ngột của Thanh Nguyệt như một lưỡi dao sắc bén cắt đứt mọi mộng tưởng của Đường Tố Lan, đẩy cô rơi thẳng xuống vực thẳm của sự hỗn loạn.
Ngay sau đó là nỗi nhục nhã ê chề, buốt giá thấu tận xương tủy.
“Thanh, Thanh...!”
Với Gia Cát Long, cô còn có thể cắn răng chịu đựng, vin vào cái cớ là diễn kịch để đuổi hắn đi.
Nhưng với Thanh Nguyệt... cô hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý, không, là không bao giờ muốn phơi bày bộ dạng thảm hại này trước mặt ả.
Tuy y phục không hở hang da thịt quá đà, nhưng tư thế bị trói buộc, quỳ gối hiện tại lại toát lên vẻ dâm ô, đồi bại đến lạ lùng.
Cảm giác hưng phấn ướt át, mờ ảo ban nãy như bị dội một gáo nước lạnh buốt, đóng băng tức khắc.
Bị chính kẻ mà mình luôn coi là kình địch, là đối thủ cạnh tranh nhìn thấy bộ dạng quỳ gối nhục nhã thế này... còn gì đau đớn hơn?
Hơn tất cả, ả ta đã phá hỏng không gian riêng tư, phá nát khoảnh khắc định mệnh giữa cô và Hàn Thụy Trấn.
"Hư ư...!"
Đường Tố Lan co rúm người lại, cố thu mình nhỏ nhất có thể, rồi hét lên trong tuyệt vọng:
“Ng, Ngươi tại sao lại ở đây...! Ai cho phép ngươi vào!”
Cô cố nặn ra chút giọng uy nghiêm còn sót lại của Đại tiểu thư để chất vấn Thanh Nguyệt.
“Biến đi! Cút ngay! Ai cho phép ngươi tự tiện xông vào phòng ta...!”
Vốn dĩ không gian này, bầu không khí này là của cô và Hàn Thụy Trấn.
Tại sao ả ta lại dám bước chân vào vấy bẩn nó?
“Biến, biến đi cho ta-”
“...Chưởng quầy, ta đã đợi.”
Thanh Nguyệt cất tiếng, giọng lạnh băng nhưng chứa đựng sự phục tùng dành cho người khác.
“Làm tốt lắm, Nguyệt Nhi.”
Hàn Thụy Trấn đáp lại, giọng dịu dàng.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm lên Đường Tố Lan.
Cả Thanh Nguyệt và Hàn Thụy Trấn đều chẳng mảy may quan tâm đến sự tồn tại của cô.
Như thể cô đã bốc hơi khỏi thế gian này, biến thành không khí, họ không hề phản ứng lại lời cô gào thét.
Sự thay đổi đột ngột, tàn nhẫn đó khiến cô không thể hiểu nổi, não bộ đình trệ.
Hàn Thụy Trấn - người đàn ông vừa nãy còn mặc bộ đồ đẹp đẽ đứng trước mặt cô, trói buộc cô, chiếm hữu cô - giờ đây lại dán mắt vào người phụ nữ khác và hoàn toàn phớt lờ cô như một món đồ chơi bị vứt bỏ.
“...Ơ?”
Hàn Thụy Trấn, người lẽ ra phải thích ta.
Hàn Thụy Trấn, người đã chạy đôn chạy đáo, liều mạng vì ta.
Giờ đây hắn đã hoàn toàn tắt đi sự quan tâm dành cho cô. Ánh đèn sân khấu đã chuyển sang người khác.
‘Với lại cô thì hơi khó. Cái tính cách đó phải sửa đi đã.
Cô có biết vì cô mà ta khổ sở thế nào không?’
Lời nói ban nãy của hắn văng vẳng bên tai như một lời sấm truyền.
Bất chợt, Đường Tố Lan rùng mình nhớ lại lần đầu tiên chứng kiến "trò chơi" giữa hắn và Thanh Nguyệt.
Hình ảnh Thanh Nguyệt phải úp mặt vào tường, bị cô lập, bị bỏ mặc lúc đó.
Khi ấy, cô chỉ cười cợt, khinh khỉnh coi đó là chuyện vặt vãnh, là trò đùa...
...Nhưng giờ đây, khi chính mình rơi vào hoàn cảnh đó, cô mới bắt đầu lờ mờ cảm nhận được sự tàn khốc, lạnh lẽo đến thấu tim của hình phạt mang tên: Sự lãng quên.
*****
Sợ hãi và an tâm.
Hai cảm xúc đối lập, mâu thuẫn cùng lúc siết chặt lấy trái tim tôi như gọng kìm.
Mẹ kiếp, cô ấy ở đây thật...!
Mẹ kiếp, may mà mình đã kịp thời gọi cô ấy vào...!
Thanh Nguyệt bước vào phòng nhẹ nhàng như một bóng ma, không gây ra tiếng động, tà áo lay động theo gió đêm.
Trên khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng của cô ấy vương lại nét bực bội nhàn nhạt, ánh mắt sắc như dao.
Không biết cô ấy đã đợi ngoài cửa sổ bao lâu, đã chứng kiến những gì, hay sự kiên nhẫn của một sát thủ đã cạn kiệt đến mức nào.
Nhưng ít nhất lúc này, vẻ mặt cô ấy thoáng chút dịu lại, tỏ ra hài lòng vì tôi đã biết điều gọi cô ấy vào, không để cô ấy phải ra tay.
Nếu cô ấy đã theo dõi từ đầu, chắc chắn cô ấy đã thấy cảnh Gia Cát Long bỏ chạy thục mạng.
Có lẽ cô ấy cũng đoán được đại khái tình hình và vở kịch tôi dựng lên.
Thanh Nguyệt quét đôi mắt sắc lạnh nhìn tôi từ đầu đến chân, soi mói từng chút một.
Như thể đang đánh giá bộ dạng mới mẻ, chải chuốt và y phục sang trọng của tôi xem có vừa mắt không.
“...Haa.”
Rồi cô ấy thở dài một hơi thật sâu, trút bỏ sự căng thẳng.
Cô ấy cắn nhẹ môi dưới rồi thả ra, đôi mắt mỗi giây lại trở nên sâu thẳm, khó đoán hơn.
Sao thế... Ta gọi cô vào rồi mà. Đừng giận nữa.
Cô ấy chậm rãi chuyển ánh nhìn sang Đường Tố Lan đang quỳ dưới đất.
“...Chưởng quầy. Hình như hơi khác so với lúc của ta thì phải?”
“Khác cái gì?”
“...Tại sao Đường Tố Lan vẫn đang nhìn chưởng quầy chằm chằm vậy? Ả ta không biết thân biết phận sao?”
Tôi nhìn sang Đường Tố Lan, thấy cô ấy đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt run rẩy, ngỡ ngàng và tổn thương tột độ.
Trông có vẻ hơi đáng thương, như con cún bị chủ bỏ rơi.
Nhưng cùng lúc đó, những khổ sở, rắc rối tôi phải chịu vì cô ấy suốt thời gian qua cũng ùa về trong ký ức.
Cây trâm bị trộm. Chuyện hôn sự rắc rối.
Những trò trêu chọc công khai, những lời nói khích bác.
Và cả việc vì sự ích kỷ của cô ấy mà tôi phải lộ diện, gây thù chuốc oán với Gia Cát Long.
Nghĩ đến mấy cái đó thì thấy bớt đáng thương hẳn. Cô ta đáng bị thế.
Tôi nhớ lại lời đề nghị lạnh lùng của Thanh Nguyệt trước đây.
‘Hãy chơi trò chơi với Đường Tố Lan. Ta cho phép. Nhưng đổi lại, đừng giấu ta, hãy mang ta theo.
Và lúc đó, hãy làm giống như lúc ta phải úp mặt vào tường....’
‘...Sao cơ?’
‘Làm thế thì ta sẽ tha thứ cho ngươi. Chuyện ngươi cứ phân biệt đối xử giữa ta và Đường Tố Lan... ta ghen tị đấy.’
Tôi biết rõ hơn ai hết rằng lời nói đó không phải là nói đùa. Thanh Nguyệt nói là làm.
Trước mắt, người tôi cần quan tâm, ưu tiên hàng đầu lúc này không phải là Đường Tố Lan, mà là Thanh Nguyệt.
Chỉ riêng việc đến Thành Đô này thôi đã khiến Thanh Nguyệt bất mãn, ghen tuông lắm rồi.
Tôi cũng cảm nhận được sự bức bối, kìm nén của cô ấy khi tôi cố gắng phá hỏng hôn sự của Đường Tố Lan.
Và giờ là việc lén lút đến phòng Đường Tố Lan lúc nửa đêm.
Thanh Nguyệt đã nhẫn nhịn đến giới hạn.
Không thể cứ thế cho qua như không có chuyện gì được. Quả bom này sắp nổ.
Quản lý rủi ro là bắt buộc. Phải dập lửa ngay.
Hiện tại sắc mặt cô ấy cũng chẳng tốt đẹp gì, sát khí vẫn còn vương vấn.
Và để xoa dịu Thanh Nguyệt, tôi buộc phải thực hiện đúng ý nguyện tàn nhẫn của cô ấy.
Tôi nhìn về phía Đường Tố Lan, ánh mắt vô cảm, và nói:
“Trong mắt ta chẳng nhìn thấy gì cả. Ở đây chỉ có hai chúng ta thôi.”
Đường Tố Lan rùng mình, mặt cắt không còn giọt máu.
“...Dạ?”
Trò chơi lãng quên[note89749].
Là loại hình phạt tinh thần tàn khốc nhất, cắt đứt mọi sự quan tâm đến đối phương, coi họ như không tồn tại.
Sự bỏ mặc có nhiều hình thức.
Ví dụ như, nhét một món đồ chơi rung vào cơ thể[note89750], rồi mặc kệ M đang run rẩy vì khoái cảm và van xin dừng lại hoặc cầu xin sự chú ý.
Nhìn đối phương mất lý trí vì dục vọng, chảy nước miếng và rên rỉ, mang lại một sự kích thích ngứa ngáy và khoái cảm biến thái S.
Đó là niềm vui mà sự bắt nạt mang lại.
Một cách khác là hình phạt lạnh lùng và tĩnh lặng hơn.
Bắt úp mặt vào tường, hoặc bắt giữ nguyên một tư thế nhục nhã rồi bỏ mặc.
Không đưa ra bất kỳ phản ứng nào, dùng sự vô tâm tuyệt đối để cắt đứt dòng tình cảm từng tuôn trào, khiến đối phương phải khao khát đến cháy bỏng, tuyệt vọng.
Và tình huống hiện tại không thuộc hẳn về bên nào. Nó là sự kết hợp tàn nhẫn.
Không hẳn là làm cô ấy khao khát, mà tôi đang lợi dụng sở thích của Đường Tố Lan để chơi đùa với kình địch của cô ấy ngay trước mặt, chà đạp lên lòng tự trọng của cô ấy.
Có thể không quá hiệu quả hay kích thích tột độ về thể xác... nhưng chắc chắn nó vẫn là một hình phạt tinh thần khủng khiếp.
...Chắc thế.
Quan trọng hơn cả, nhân vật chính của khoảnh khắc này không phải Đường Tố Lan, mà là Thanh Nguyệt.
Tình huống này hoàn toàn là sân khấu được dựng lên để dỗ dành, chiều chuộng Thanh Nguyệt.
Dù Thanh Nguyệt dạo này đã hiền lành hơn nhiều, bớt giết chóc hơn, nhưng tôi không tin.
Tôi nghi ngờ liệu bản tính sát thủ con người có đổi được không. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.
Hổ có ăn cỏ thì cũng chẳng thể biến thành nai hiền lành... Nó vẫn là thú dữ.
Dù việc tôi cảnh giác người tình của mình thế này có vẻ ngốc nghếch, nhưng tôi không quan tâm. An toàn là trên hết.
Thanh Nguyệt là người nguy hiểm đáng để tôi phải đề phòng như thế.
Thanh Nguyệt có vẻ hài lòng với câu trả lời lạnh lùng của tôi. Khóe môi cô ấy khẽ nhếch lên.
Cô ấy cũng quay sang nhìn về phía Đường Tố Lan với ánh mắt khinh miệt và nói:
“...Nhìn kỹ lại thì chưởng quầy nói đúng. Hình như ta cũng chẳng thấy gì cả. Chỉ là không khí thôi.”
*******
Tất cả chỉ là ảo giác sao?
Hàn Thụy Trấn không thích mình ư? Không hề có chút tình cảm nam nữ nào sao?
Không. Rõ ràng là... rõ ràng Hàn Thụy Trấn cũng có rung động mà... Hắn đã liều mạng vì mình cơ mà.
“...Ta...”
Nhưng trong đôi mắt lạnh lùng của hắn lúc này không hề có hình bóng cô. Trống rỗng.
Như thể hắn đã quên sạch một tháng đồng cam cộng khổ, vào sinh ra tử ở Trùng Khánh.
Như thể chén rượu Nữ Nhi Hồng vừa uống, những nụ cười vừa trao, sự ăn ý tuyệt vời trước mặt Gia Cát Long... tất cả chỉ là ảo ảnh, là sương khói tan biến vào hư không.
Thái độ coi cô như hồn ma bóng quế, như người vô hình của hắn khiến cô sốt ruột, tim gan như bị lửa đốt.
Hơn tất cả, hắn đang ăn mặc đẹp đẽ đến thế, phong độ đến thế.
Trong khoảnh khắc hắn tỏa sáng nhất, hắn lại quay lưng với cô để hướng về người phụ nữ khác.
"...Công tử, sao tự nhiên ngài lại thế? Đùa đủ rồi đấy."
Hàn Thụy Trấn vẫn không phản ứng, mắt không chớp.
"N, Nhanh đuổi Thanh Nguyệt đi chứ! Thời gian... thời gian của chúng ta... không còn nhiều đâu."
"..."
Cô biết. Cô thừa biết việc phớt lờ này chỉ là diễn, là trò chơi của hắn.
...Nhưng dù là diễn, nếu ánh mắt đó vĩnh viễn không quay lại nhìn cô thì sao? Nếu hắn diễn quá nhập tâm?
Nếu hắn cứ tiếp tục hành động tàn nhẫn như thế?
Nếu hắn chỉ chứa chấp mỗi Thanh Nguyệt trong mắt, coi ả là duy nhất?
“Ư ực...!”
Thứ trào dâng từ sâu thẳm lồng ngực không chỉ là nỗi sợ hãi bị bỏ rơi.
Lòng tự trọng vỡ vụn khiến cơn giận cũng bùng lên dữ dội.
Trên đời này chưa ai dám đối xử với cô như thế. Chưa một ai dám bơ Độc Phụng.
Đây là lần đầu tiên lòng tự tôn của cô bị tổn thương nặng nề đến vậy.
Cô không biết phải đối mặt với cảm xúc lạ lẫm, đau đớn này ra sao.
Ta đã nói đến mức đó rồi. Đã hạ mình cầu hôn rồi.
Chừng đó là ta đã nhượng bộ lắm rồi. Là sự ban ơn đấy.
Cô không có ý đó, nhưng cảm giác như vừa bị Hàn Thụy Trấn từ chối thẳng thừng vậy.
Tên chưởng quầy tiệm da đó là cái thá gì chứ...!
Tên ăn mày đó là cái gì mà dám từ chối ta, dám bơ ta.
Ngươi tưởng ngươi ngon lắm sao...!
Mới đối tốt vài ngày mà đã lên mặt...
Đừng bảo là đẹp trai lên một tí rồi định làm giá nhé?
Hàn Thụy Trấn mà dám làm giá với ta sao?
Đồ tồi. Đồ khốn.
Ngươi cũng đâu có đẹp trai đến thế... đồ có mắt như mù.
“...C, Cái này mà gọi là hình phạt của công tử sao? Nhạt nhẽo!”
Vì sợ hãi, Đường Tố Lan không kìm được tính khí tiểu thư mà buông lời mỉa mai, cố tỏ ra mạnh mẽ.
“Thế này thì phạt được cái gì chứ? Trò trẻ con! Ảo tưởng cũng vừa vừa phai phải thôi. N, Nếu ta phản ứng thế này... ngài tưởng ta thèm khát được chơi trò chơi với ngài lắm chắc?
Đã nói rồi mà...! Vừa nãy chỉ là chiêu trò để đuổi Gia Cát Long thôi... Ta chẳng có hứng thú gì với ngài cả!”
Tuy nhiên, trước những lời biện minh thảm hại, yếu ớt đó, Hàn Thụy Trấn vẫn không mảy may phản ứng. Một bức tường băng giá.
Thế giới của hắn chỉ có Thanh Nguyệt.
Chỉ có Thanh Nguyệt là vẫn còn ý thức được sự tồn tại của Đường Tố Lan.
Ánh mắt hai người phụ nữ chạm nhau trong khoảnh khắc.
...Và lúc đó, trong mắt Thanh Nguyệt ánh lên một niềm vui chiến thắng âm thầm, đen tối và đắc thắng mà chỉ hai người phụ nữ mới hiểu.
“...Hư ư!”
Ánh mắt đó khiến thứ gì đó uất nghẹn trào lên cổ họng Đường Tố Lan.
Sự hiểu lầm đắc ý của Thanh Nguyệt khiến cô vừa oan ức vừa bực bội phát điên.
Đừng có ảo tưởng. Công tử thân với ta hơn.
Ngươi gặp trước, nhưng ta mới là người chia sẻ những cảm xúc sâu sắc hơn với ngài ấy. Ta mới là người hắn liều mạng cứu.
Đây là lần đầu tiên cô bị Thanh Nguyệt tấn công đau đớn đến thế, không phải bằng kiếm, mà bằng ánh mắt.
Ngay cả trong các cuộc tỷ thí võ công sống còn, cô cũng chưa từng cảm thấy đau đớn nhường này.
Nhưng nếu chuyện đó thành sự thật thì sao?
Nếu hắn chỉ nhìn Thanh Nguyệt, và không thèm nhìn cô lấy một cái...
Hay là việc cô thừa nhận lấy trộm cây trâm đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn... Hắn ghét kẻ trộm vặt?
Không biết nữa. Rối bời quá.
Ghét quá. Ghét tất cả.
Kết thúc đi. Trò này chẳng vui tẹo nào. Ta không chơi nữa.
Đường Tố Lan định vận nội công để phá vỡ dây trói, thoát khỏi sự nhục nhã này.
"..."
Nhưng cùng lúc đó, một giả thuyết giữ cô lại, đóng băng hành động của cô.
...Nếu phản kháng Hàn Thụy Trấn lúc này, liệu mối quan hệ với hắn có chấm dứt hoàn toàn không? Hắn sẽ ghét cô thật?
Giống như việc mọi hôn ước đều đã bị hủy bỏ.
Mối quan hệ với Hàn Thụy Trấn cũng sẽ trở nên không thể cứu vãn, tan vỡ vĩnh viễn?
...Cái đó thì... không được.
"..."
Đường Tố Lan cuối cùng nhắm mắt lại, quay mặt đi, cắn răng chịu đựng.
Đằng nào thì dây trói cũng sẽ được cởi bỏ. Chút nữa thôi.
Cứ tỏ ra bình thản đi. Đừng để chúng nó thấy mình yếu đuối.
Phải, thực ra thì cũng chẳng có gì to tát. Chỉ là trò đùa.
Ngược lại, Hàn Thụy Trấn sẽ phải hối hận vì dám đối xử với ta thế này.
Giờ thì dù có khóc lóc van xin, ta cũng tuyệt đối không tha thứ.
Cứ sống cô độc cả đời làm ăn mày đi. Ta sẽ không nuôi ngươi nữa.
...Phải gom nhặt những mảnh vỡ tự trọng bằng cách đó. Tự trấn an mình.
Phải cho thấy mình không sao cả, thì Hàn Thụy Trấn mới nhận ra hắn đang làm một việc ngu ngốc, vô nghĩa đến mức nào.
Nếu không phải kẻ ngốc, hắn sẽ biết thân thiết với cô có lợi hơn nhiều so với ả nữ tăng nghèo kiết xác kia.
“Nguyệt Nhi.”
“Ưm, chưởng quầy~. Ta đây.”
“Trò chơi hôm nay không có lý do, cũng chẳng có mục đích gì cả.
Chỉ đơn giản là ta muốn bắt nạt cô thôi. Vì ta thích thế.”
Và trong lúc cô đang cố gắng vớt vát chút tự trọng ít ỏi, màn chơi của Hàn Thụy Trấn và Thanh Nguyệt đã bắt đầu ngay trước mắt cô.
Tự nhiên như thể có một bức màn vô hình ngăn cách thế giới của cô và bọn họ. Cô bị đẩy ra rìa.
Đường Tố Lan giả vờ không quan tâm, không thèm nhìn về phía đó.
Nhưng cơn đau nơi lồng ngực cứ lan rộng như vừa uống phải rượu độc, thiêu đốt tâm can.
Thanh Nguyệt chớp mắt một cái, như để điều chỉnh hơi thở đang dồn dập, rồi đáp:
“...Ưm. Được thôi. Ngươk muốn làm gì cũng được.”
Hàn Thụy Trấn lấy thứ gì đó từ trong túi, rồi ngồi xuống giường của Đường Tố Lan.
Hắn bỏ mặc cô ở góc phòng lạnh lẽo, ngồi lên chiếc giường thơm tho của cô một cách hiển nhiên như thể hắn là chủ nhân căn phòng này.
"Nguyệt Nhi."
Hàn Thụy Trấn mỉm cười nói, nụ cười tà mị.
"Ta chưa từng đánh vào mông cô bao giờ nhỉ?"
"...!"
Tim Đường Tố Lan hẫng một nhịp, như ngừng đập.
"Cái đó...!"
Cô buột miệng định hét lên phản đối, nhưng ánh mắt bối rối nhưng đầy mong chờ của Thanh Nguyệt khiến cô vội bụm miệng lại.
Tỏ ra quan tâm lúc này chính là thua cuộc. Là ghen tị.
Nhưng mà...
Nhưng mà cái đó...
Đánh vào mông... rõ ràng là trò chơi độc quyền của ta mà...
Lẽ ra chỉ được đánh mông ta thôi chứ. Sao lại đánh ả?
Thanh Nguyệt vẫn đang bối rối giữa hỗn loạn và xấu hổ.
Giống hệt phản ứng ban đầu của Đường Tố Lan. Ngây thơ và dâm đãng.
"Đánh đòn ch... chưa từng. Ngươi chưa làm bao giờ."
Và ánh mắt Hàn Thụy Trấn khi nhìn vẻ lúng túng của Thanh Nguyệt chứa đựng sự thỏa mãn sâu sắc.
Hắn đang mong chờ được bắt nạt Thanh Nguyệt. Hắn thèm khát cơ thể ả.
Hắn vui vẻ khi ngắm nhìn người phụ nữ khác ngay trước mặt cô.
Hàn Thụy Trấn như đang nói với cô rằng: Những kẻ thay thế cô có đầy ra đấy. Cô không phải là duy nhất.
Cảm giác như hắn đang bảo: Ngoài mông cô ra, còn khối cái mông khác đẹp hơn để ta sờ, ta đánh.
Bộp bộp.
Hàn Thụy Trấn vỗ vỗ lên đùi mình hai cái, ra hiệu.
“Lại đây.”
Hắn ra lệnh cho Thanh Nguyệt đầy dịu dàng nhưng uy quyền.
Thanh Nguyệt rụt rè bước về phía Hàn Thụy Trấn.
Trên khuôn mặt cô ta, sự mong chờ, hưng phấn và nỗi sợ hãi yếu ớt bắt đầu hòa quyện vào nhau tạo nên vẻ quyến rũ chết người.
...Và Đường Tố Lan chẳng thể làm gì ngoài việc trơ mắt nhìn như một kẻ ngoài cuộc.
“Đ... Đến rồi.”
"Có quên gì không?"
"Hả?"
"Vòng cổ đâu? Cún cưng phải đeo vòng chứ?"
"A...!"
Thanh Nguyệt thốt lên như vừa nhớ ra, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta hoàn toàn phục tùng.
Cô ta vẫn đang để ý đến Đường Tố Lan.
Cũng giống như việc Đường Tố Lan ghét bị Thanh Nguyệt nhìn thấy bộ dạng xấu hổ, Thanh Nguyệt chắc chắn cũng vậy.
Nhưng nỗ lực vượt qua cảm xúc đó của cô ta cũng không thể che giấu được sự ham muốn.
Giả vờ bình tĩnh, giả vờ như không còn cách nào khác.
Thanh Nguyệt rụt rè nhặt chiếc vòng cổ da lên.
Thứ mà chính Đường Tố Lan cũng tưởng là sẽ đeo cho mình và đã thầm rung động, khao khát.
“Nằm sấp xuống.”
Hàn Thụy Trấn nói với Thanh Nguyệt khi cô ta đến gần.
“...Hả?”
“Úp bụng lên đùi ta, chổng mông ra ngoài. Tư thế chịu phạt.”
Trong mắt Thanh Nguyệt thoáng qua vẻ hoang mang, và biểu cảm của Đường Tố Lan cũng không khác mấy. Sốc.
Một tư thế chưa từng nghe thấy. Nhưng chắc chắn là vô cùng thân mật và dâm dục.
Thậm chí là tư thế mà ngay cả Đường Tố Lan cũng chưa từng được làm.
Rõ ràng cô đã bị đánh đòn hai lần rồi, vậy mà Thanh Nguyệt lại được làm cái tư thế "cao cấp" chưa từng có đó ngay từ đầu. Bất công!
“...Ch, chưởng quầy... Dù sao thì cái đó... hơi xấu hổ...”
“Không muốn làm à? Thế thì thôi.”
“...”
Ánh mắt Thanh Nguyệt lại liếc nhìn Đường Tố Lan, dò xét.
Có lẽ cô ta cũng thấy xấu hổ khi phô bày trò chơi này trước mặt Đường Tố Lan.
Khoảnh khắc đó, Đường Tố Lan buột miệng châm chọc:
"Ch, Chẳng lẽ, Nguyệt Nhi..."
Và cô cố gắng dùng hết sự trêu chọc để mỉa mai, phá đám:
"Chẳng lẽ nữ tăng phái Nga Mi thanh tịnh lại không biết xấu hổ mà nghe theo cái lệnh dâm ô đó sao? Thật đồi bại!"
Nhưng lần này cũng vậy, Hàn Thụy Trấn vẫn trơ ra như đá, điếc đặc.
"..."
Như hùa theo sự phớt lờ tàn nhẫn đó, Thanh Nguyệt cũng quay đi, không thèm đáp trả.
Một ánh mắt giao nhau thật lâu giữa Hàn Thụy Trấn và Thanh Nguyệt. Chỉ có hai người họ.
Để phá đám, Đường Tố Lan lại hét lên trong tuyệt vọng:
"C, Công tử! Ngài định bắt nữ tăng làm cái gì vậy! Ngài điên rồi sao? Quên mất Thanh Nguyệt là đệ tử Đệ Tử Chân Truyền Nga Mi rồi à? Ngài đang báng bổ thần phật đấy!"
"..."
Lại không phản ứng. Im lặng đến đáng sợ.
Hành động chẳng là gì đó lại khiến cô quá đỗi nặng nề, đau đớn.
Làm ơn phản ứng chút đi mà. Mắng ta cũng được.
Vốn dĩ Đường Tố Lan cũng biết.
Hàn Thụy Trấn không phải là người đàn ông bận tâm đến địa vị của ai cả.
Dù là nữ tăng, hay trưởng nữ Đường Môn, với hắn cũng chỉ là đồ chơi, là đàn bà.
Tiếp đó, Thanh Nguyệt phản ứng.
Như muốn khẳng định rằng mình chết cũng không thèm giống cái bộ dạng thảm hại của Đường Tố Lan, Thanh Nguyệt đỏ bừng tai, cúi người xuống dễ dàng hơn tưởng tượng.
Người phụ nữ lòng tự trọng cao ngất trời đó lại không thể cưỡng lại một câu "nằm sấp xuống" của người đàn ông này.
“Th, Thế này ư?”
“Nhấc chân khỏi mặt đất đi. Dồn toàn bộ trọng lượng lên đùi ta. Ngoan.”
“N, Nặng đấy...! ngươi chịu được không?”
“Nguyệt Nhi của ta nhẹ như lông hồng ấy mà? Nào, ngoan lắm Nguyệt Nhi.”
Lời khen nhẹ nhàng khiến Thanh Nguyệt đỏ mặt tía tai, và Đường Tố Lan cũng vậy.
Nhưng chắc chắn lý do đỏ mặt của cô không giống với Thanh Nguyệt. Cô đỏ mặt vì tức.
Thanh Nguyệt từ từ hạ thấp trọng tâm.
Mái tóc dài đen nhánh rũ xuống chân hắn như suối.
Hàn Thụy Trấn vuốt ve mái tóc mượt mà đó đầy cưng chiều.
“Ư!” “Hư!”
Mỗi lần như thế lại có hai người phản ứng.
Người nhận là Thanh Nguyệt, và người chứng kiến đau đớn là Đường Tố Lan.
Giống như Hàn Thụy Trấn đã làm với cô, Đường Tố Lan cũng muốn phớt lờ hắn y như vậy để trả thù.
Nhưng bàn tay hắn dành cho Thanh Nguyệt, sự quan tâm ấm áp đó đang đâm vào tim Đường Tố Lan từng nhát.
Nỗi đau nhói đó khiến cô không thể quay mặt đi.
Bởi vì dù không nhìn thì cũng không có nghĩa là họ không chơi trò chơi. Họ vẫn đang ân ái.
Hàn Thụy Trấn mở rộng chân để đỡ lấy Thanh Nguyệt vững chắc.
Thanh Nguyệt thả người lên đùi Hàn Thụy Trấn như một đứa trẻ nũng nịu.
Tư thế nằm thoải mái trong lòng người đàn ông to lớn.
Cái mông căng tròn, đầy đặn như trái đào nằm ngay tầm tay phải của Hàn Thụy Trấn, và đầu cô nằm ở tầm tay trái. Một tư thế hoàn hảo để "hành sự".
Soạt.
Cùng lúc đó, Hàn Thụy Trấn đeo vật đó vào cổ Thanh Nguyệt.
“A...!”
Cái vòng cổ chó mà Đường Tố Lan không được đeo, bị từ chối.
Trên cổ Đường Tố Lan là sợi dây thừng thô ráp, bẩn thỉu của súc vật.
Ngược lại, trên cổ Thanh Nguyệt là chiếc vòng da đen bóng, gọn gàng... một chiếc vòng cổ chó quá đỗi xinh đẹp và sang trọng.
Nó như bằng chứng cho thấy Hàn Thụy Trấn đang cưng chiều ai hơn, coi trọng ai hơn.
Kẻ nghe lời như Thanh Nguyệt thì xinh đẹp, còn kẻ không nghe lời thì xấu xí.
Người suýt nữa trở thành phu quân của cô, lại đang trân trọng người phụ nữ khác hơn ngay trên giường của cô.
Sự chênh lệch rõ ràng đó khiến Đường Tố Lan khó thở, uất ức muốn khóc.
Chỉ là cái vòng cổ chó thôi mà sao trông đẹp hơn bất kỳ loại trang sức nào cô từng đeo.
Phập!
Hàn Thụy Trấn giật mạnh dây xích.
“Ư!”
Thanh Nguyệt ngửa cổ ra sau vì bị nghẹt, lưng cô uốn cong tự nhiên tạo thành đường cong tuyệt mỹ.
Cái mông càng nhô cao đầy đặn, mời gọi.
Hàn Thụy Trấn nhìn Thanh Nguyệt đang thở dốc, ánh mắt thèm khát...
...Rồi từ từ, đặt tay lên mông cô ấy.
“...Biết rồi mà...”
Cuối cùng Đường Tố Lan cũng thốt ra lời thì thầm tuyệt vọng mà không ai nghe thấy.
Không nghe thấy nên Hàn Thụy Trấn đương nhiên tiếp tục hành động.
Bộp.
Ban đầu, bàn tay hắn đặt xuống nhẹ như lông vũ.
Nhưng cả Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt đều rùng mình mạnh mẽ trước cái chạm đó.
Soạt... Soạt...
Hắn vuốt ve mông của ả nữ tăng dâm đãng kia... bằng những cử chỉ còn dịu dàng, nâng niu hơn lúc chạm vào mông cô.
Nhẹ nhàng và mềm mại như đang cù lét, trêu đùa.
Hắn dùng đầu ngón tay mân mê từng thớ thịt.
"...Ha ư... hư ư..."
Thanh Nguyệt không kìm được tiếng rên rỉ khoái cảm trước sự vuốt ve đó.
Cổ bị siết nhẹ nhưng có vẻ cô ta rất thích thú, đê mê.
Dù mỗi lần chạm mắt với Đường Tố Lan, Thanh Nguyệt lại càng thấy xấu hổ hơn, nhưng tuyệt nhiên không nói một lời dừng lại.
Dù xấu hổ đến mức mi mắt run rẩy, nhưng cô ta không hề tránh ánh nhìn, như muốn tận hưởng cả phản ứng của kẻ thua cuộc.
Cảm giác như Thanh Nguyệt đang hỏi bằng ánh mắt:
Thấy không?
Đường tiền bối, đang nhìn chứ? Thấy ta được yêu chiều thế nào không?
Đường Tố Lan có miệng mà không thể trả lời, câm nín.
Phập!
Tiếp theo, hắn túm lấy mông Thanh Nguyệt bằng cả một nắm tay, bóp mạnh.
Nhìn thôi cũng biết là bóp rất mạnh, lún cả thịt.
"Hức!"
Và ả nữ tăng từng to mồm bảo muốn trở thành nữ hiệp, giờ đây bị một gã đàn ông sàm sỡ cơ thể mà không hề phản kháng chút nào, chỉ biết rên rỉ.
“Thanh Nguyệt dơ bẩn, hư hỏng của ta, bấy lâu nay cô giấu cái mông tuyệt vời thế này ở đâu vậy? Ta thèm nó quá.”
“Hư ư...!”
Sự bắt nạt hoàn toàn bắt đầu.
Ai cũng sẽ không muốn rơi vào tình cảnh của Thanh Nguyệt.
Bị siết cổ, bị sàm sỡ và sắp bị đánh đòn...
Tuy nhiên, Đường Tố Lan biết rõ có một người phụ nữ đang khao khát đến điên cuồng được ở vị trí đó. Là cô.
Có người đang ghen tị với bạo lực đó.
Khóe mắt cô nóng lên vì ghen, nước mắt chực trào.
Dừng lại đi.
Cô thầm nghĩ trong lòng.
Dừng lại đi mà. Đừng làm thế trước mặt ta.
Thanh Nguyệt dường như cũng thấy khó chịu đựng nổi bàn tay hắn, cô đưa tay định ngăn hắn lại một chút vì quá kích thích.
"Hức! Ch, chưởng quầy...! Hộc! Đ, Đợi chút... ở đây..."
"Bỏ tay ra nào? Ta đang vui mà. Đừng làm ta mất hứng."
"Ư ưm...!"
Đang vui ư.
Lúc sờ mông ta ngài đâu có nói thế. Ngài chỉ im lặng đánh thôi mà.
Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt, rụt tay lại một cách lúng túng, ngoan ngoãn.
Hai nắm tay cô nắm chặt lại, chịu đựng.
Hàn Thụy Trấn buông dây xích ra.
Khuôn mặt Thanh Nguyệt đỏ bừng, không biết là do bị siết cổ hay do bị sờ mông công khai.
“Haa~... haa~... Chưởng quầy...”
Nhưng trên khuôn mặt Thanh Nguyệt không chỉ có đau đớn và xấu hổ.
Đường Tố Lan nhìn thấy rõ dục vọng đen tối bắt đầu nhen nhóm trên gương mặt thánh thiện đó.
Bị bắt nạt mà lại vui sướng.
Đường Tố Lan có thể hiểu được một Thanh Nguyệt vặn vẹo như thế, vì cô cũng vậy.
Ánh mắt nhìn cô như muốn khoe khoang chiến tích.
“Thanh Nguyệt à.”
Lúc đó, Hàn Thụy Trấn ghé mặt sát vào tai Thanh Nguyệt, thì thầm.
Cả Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt cùng nín thở chờ đợi.
"Giờ mới bắt đầu thôi. Đừng có ra vẻ vội. Đêm nay cô sẽ không ngủ được đâu."
"Haa... haa... Ưm."
Liếc.
Lần đầu tiên, ánh mắt Hàn Thụy Trấn hướng về phía Đường Tố Lan. Lạnh lùng.
Đường Tố Lan không nói được lời nào trước cái nhìn của hắn.
Tim cô như đông cứng lại.
Và hắn, như muốn trừng phạt Đường Tố Lan đến tận cùng.
Như muốn phô trương mối quan hệ xác thịt, hắn ra lệnh cho Thanh Nguyệt một cách tàn nhẫn.
“Quần áo vướng víu quá. Vén võ phục lên đi, để ta sờ cho dễ.
Ta muốn chạm trực tiếp vào da thịt cô.”
"...Ơ? C, Cái đó... Ngay bây giờ sao?"
"Vạch mông ra."
4 Bình luận