Đêm khuya.
Tôi đang lang thang khắp các con hẻm chằng chịt như mạng nhện ở Thành Đô.
Cũng hơi rợn tóc gáy, hơi sợ thật... nhưng biết làm sao được.
Tôi phải tận mắt xác nhận thì mới yên tâm kê cao gối mà ngủ.
“Thụy Trấn à. Hôm nay mày lại dở chứng gì thế này. Đêm hôm khuya khoắt không ngủ mà đi đâu?”
“Th-Thì đi dạo thôi mà, chú.”
May mắn thay, chú Quách Đầu vẫn lững thững đi bên cạnh tôi như một hộ pháp.
Dù chỉ là người của Cái Bang, ăn mặc rách rưới, nhưng người trong giang hồ vẫn là người trong giang hồ.
Hơn nữa, chú còn là Phân Đà Chủ, mấy tên vô lại đầu đường xó chợ cũng khó mà làm khó được chú.
Cây Đả Cẩu Bổng trứ danh vắt vẻo bên hông chú chắc cũng đủ để bảo vệ hai chú cháu an toàn trước mọi hiểm nguy thường thấy ở chốn này.
Tôi vểnh tai lên nghe ngóng, di chuyển từ con hẻm này sang con hẻm khác với sự tập trung cao độ.
Thành Đô rộng lớn và phức tạp như một mê cung khổng lồ.
Chẳng ai biết sự kiện định mệnh đó sẽ nổ ra ở đâu.
Nhưng chắc chắn nó sẽ xảy ra.
Có thể không phải hôm nay, cũng chẳng phải ngày mai.
Nhưng nó phải xảy ra.
...Không, bắt buộc phải xảy ra!
Nếu không thì coi như tiêu đời thật rồi! Thế giới này sẽ sụp đổ, và cái mạng nhỏ của tôi cũng theo đó mà đi tong.
Tôi tìm kiếm nơi xảy ra sự kiện đó với tâm trạng khẩn thiết như kẻ chết đuối tìm cọc.
Sau khi Thanh Nguyệt một lần làm loạn khiến cơ duyên của nhân vật chính bị xáo trộn, tôi cần phải tận mắt chứng kiến cốt truyện quay trở lại đúng quỹ đạo của nó.
Nơi đó không được quá xa bản doanh Đường Môn, nhưng cũng phải là một con hẻm đủ vắng vẻ, heo hút để người ta ít qua lại.
Một nơi lý tưởng cho những kẻ sống trong bóng tối hành sự.
Nhìn qua là biết ngay chỗ này thường xuyên xảy ra ẩu đả, thanh toán lẫn nhau—kiểu không khí u ám đó.
Sau khi sàng lọc và loại bỏ bớt các địa điểm khả nghi, chẳng mấy chốc tôi và chú Quách Đầu đã lọt thỏm vào một con hẻm vắng tanh không một bóng người.
Con dốc tự nhiên và những ngôi nhà xây san sát vô tình che khuất cả ánh trăng, biến nơi đây thành một cái bẫy hoàn hảo.
“...Khoan đã, Thụy Trấn. Có tiếng động.”
“Đ-Đi, đi xem thử đi chú.”
“Hửm? Dính vào mấy chuyện này chẳng có gì tốt đâ-”
“-Nhanh, nhanh lên đi mà chú. Cháu xin chú đấy.”
Tôi chẳng nghe thấy gì sất, nhưng thính giác nhạy bén của một cao thủ như chú Quách Đầu dường như đã bắt được âm thanh lạ nào đó.
Chú thở dài thườn thượt.
Nhưng không thắng nổi sự cố chấp của tôi, cuối cùng chú cũng chịu nhấc chân đi tiếp.
Và rồi, men theo âm thanh đó, chúng tôi tìm đến nơi.
Bốp! Bịch!
“Thằng ranh con này! Mày dám! Mày biết bọn tao là ai không!”
“Chưa nghe danh Tứ Xuyên Tam Quỷ bao giờ à? Chính là bọn tao đây, thằng nhãi ranh!”
“Thấy mày cầm kiếm cứ tưởng là kiếm khách, hóa ra... được lắm, hôm nay mày tới số rồi!”
Có rồi!
Tôi khom người núp sau lưng chú Quách Đầu, nín thở rón rén ghé mắt nhìn qua bờ tường đổ nát.
Ở đó, một bóng người đang co ro thảm hại, bị đám đầu gấu trong hẻm đánh đập tơi tả không thương tiếc.
Vóc dáng nhỏ bé.
Khuôn mặt lấm lem bùn đất, nhưng qua những vệt máu loang lổ vẫn thấp thoáng những đường nét thanh tú... đẹp trai một cách kỳ lạ, thậm chí là xinh đẹp như nữ nhân.
Phải rồi, giờ này ở đây, người bị đánh chỉ có thể là cậu ta thôi.
Kẻ khác đi vào hẻm này toàn cúi gằm mặt mà đi để tránh rắc rối.
Nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết này, phế vật trứ danh của Nam Cung Thế Gia, Nam Cung Uyên.[note88771]
Cậu ta đang bị đánh nhừ tử đến mức đáng kinh ngạc.
“L-Lũ khốn! C-Các người không biết ta là ai sao!”
Sự phản kháng yếu ớt chẳng có chút uy nghiêm nào chỉ khiến đối phương cười khẩy khinh miệt.
“Mày là ai thì liên quan đếch gì đến bọn tao. Cho dù mày có là Phương Trượng Thiếu Lâm, thì giờ này cũng phải bò dưới nắm đấm của bọn ông thôi!”
Một nữ nhân đang run rẩy bần bật, nấp sau lưng Nam Cung Uyên.
Đã bất tài vô dụng mà lần này cũng không bỏ được cái tật bao đồng, thích làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Chú Quách Đầu vừa nhìn thấy cảnh đó liền nắm chặt lấy cây gậy Đả Cẩu Bổng.
Mắt chú rực lên sự giận dữ của một hiệp khách thấy chuyện bất bình.
“Lũ khốn kiếp này-”
“-T-Từ từ đã!”
Tôi vội vàng lấy tay bịt miệng chú lại, ngăn cản hành động nghĩa hiệp đó.
Không được.
Cơ duyên dẫn dắt vận mệnh của nhân vật chính ngay lúc này... không thể là chú Quách Đầu được.
Tôi yêu quý chú lắm, thật đấy, nhưng không được.
Chú đâu phải vĩ nhân gì để mà dẫn dắt Nam Cung Uyên, người sẽ trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân trong tương lai...?
Hơn nữa, nếu chú dính líu vào Nam Cung Uyên, chẳng khác nào tự mình bước thêm một bước vào Huyết Phong Chi Tinh sắp tới.
Chính vì thương chú nên tôi mới phải cản chú lại bằng mọi giá.
“Mày làm cái gì thế hả Thụy Trấn...!”
Ánh mắt chú hiện lên sự bối rối tột độ trước hành động khó hiểu và có phần vô cảm của tôi.
“Chờ chút...! Chờ một chút thôi chú! Tin cháu đi!”
Chú nhìn Nam Cung Uyên đang bị đánh, rồi lại nhìn tôi... cuối cùng cũng chịu im lặng chờ đợi, dù trong lòng đầy bất mãn.
Và chúng tôi lại chứng kiến cảnh Nam Cung Uyên bị đánh thêm một trận thừa sống thiếu chết nữa.
Nằm im thì đỡ đòn, đằng này cứ cố ngóc đầu dậy tỏ vẻ khí phách nên lại càng bị đánh nhiều hơn, đau hơn.
Chú Quách Đầu nheo mắt nhìn kỹ hơn, rồi đột nhiên nhận ra người đang bị đánh là ai.
“Kia, kia là Nam Cung-”
“-Chút nữa thôi, thực sự chỉ cần một chút nữa thôi.”
Và quả nhiên, không ngoài dự đoán, một bóng đen xuất hiện từ trong bóng tối như sứ giả địa ngục.
Không phải tiếng va chạm da thịt đơn thuần như lúc đánh Nam Cung Uyên, mà là tiếng xương cốt vỡ vụn xé toạc không gian tĩnh mịch.
Rắc. Rốp.
Rồi tĩnh lặng.
Ba tên côn đồ ngã gục xuống đất trong nháy mắt, không kịp kêu lên một tiếng.
“...Huyết mạch duy nhất của Nam Cung Thế Gia mà chỉ có thế này thôi sao?”
“Hộc... hộc...”
“Ta đã nghĩ từ trước rồi, nhưng thực lực này tuyệt đối không đủ tư cách tham gia Đại hội Đường Môn. Ta không mong đợi ngươi mạnh như Thiên Niên Hoa... nhưng thế này chẳng phải làm ô uế cái danh Kiếm Vương sao?”
Người đàn ông vận hắc y từ đầu đến chân lạnh lùng buông lời, giọng nói chứa đầy sự thất vọng.
Là Mặc Long.
Nam Cung Uyên vẫn nằm bẹp dí dưới đất, run lẩy bẩy.
Không cần nhìn kỹ cũng biết, cậu ta đang khóc những giọt nước mắt uất hận và tủi nhục.
Cũng thấy tội nghiệp đấy, nhưng lúc này cảm giác nhẹ nhõm trong tôi còn lớn hơn gấp bội.
“Hà...”
Tôi thở hắt ra một hơi dài từ tận đáy lòng.
Được rồi.
Cuối cùng cốt truyện cũng quay về đúng quỹ đạo. Thế giới này được cứu rồi.
“...Xong rồi. Đúng không chú? Cả hai đều an toàn rồi mà?”
“Ừ... ừ.”
“Về thôi chú. Như chú nói đấy, dây dưa vào mấy chuyện này chẳng có gì tốt đẹp cả.”
Tôi đạt được mục đích nên định rời đi, nhưng lần này chú Quách Đầu lại đứng im không nhúc nhích, như muốn xem tiếp diễn biến.
Soạt!
Đúng lúc đó, Mặc Long ngẩng đầu nhìn về phía chúng tôi, ánh mắt sắc như dao.
Phụp!
Cả tôi và chú đồng loạt thụt đầu xuống nấp sau bức tường, nín thở.
Một lúc lâu sau, tiếng đối thoại giữa Mặc Long và Nam Cung Uyên lại vang lên.
Lúc này chúng tôi mới dám duỗi lưng, rón rén chuồn khỏi hiện trường như hai con chuột.
“Phù...”
Chỉ khi đã đi được một đoạn xa, tôi mới dám thả lỏng tâm trí đang căng như dây đàn.
Trước mắt, cơ duyên của Nam Cung Uyên đã được nối lại.
Không có gì quan trọng hơn điều đó.
Trái lại, ông chú lắc đầu ngán ngẩm, vẻ mặt đầy suy tư.
“Nam Cung Thế Gia định thế nào đây không biết. Nghe đồn là phế vật, nhưng không ngờ Tiểu Gia Chủ lại bị mấy tên côn đồ hẻm đánh cho thừa sống thiếu chết thế kia. Nghĩa hiệp thì có thừa, nhưng thực lực không đủ để chống đỡ thì cũng chỉ là...”
“Đừng lo chú ơi. Cậu ta sẽ làm tốt thôi.”
Tôi trả lời qua loa cho xong chuyện.
“Cơ mà Thụy Trấn này. Mày biết trước chuyện đó sẽ xảy ra à?”
“...Ch-Cháu có phải thầy bói đâu. Ch-Chỉ là thấy cô gái đi sau lưng Nam Cung Uyên rẽ vào hẻm mà mãi không thấy ra thôi.”
“...”
Ông chú ném cho tôi cái nhìn đầy nghi hoặc, nhưng như mọi khi, chú không gặng hỏi sâu thêm.
Đối với người nhà, chú luôn bao dung và kiên nhẫn vô hạn.
Tôi đắc tội với Đường Tố Lan thế nào, trong tầng hầm nhà tôi chứa cái gì, tại sao tôi ghét người trong giang hồ... chú chưa bao giờ tò mò soi mói quá mức.
Lần này cũng vậy.
Chắc chú nghĩ tôi vốn dĩ đã là thằng lập dị, đầu óc có vấn đề rồi nên cũng kệ.
Ông chú lại thở dài, quay về chủ đề ban nãy.
“Chẳng lẽ Nam Cung Thế Gia sắp sụp đổ đến nơi rồi sao.”
“...”
"Đứa con trai khó khăn lắm mới có được mà lại ra nông nỗi ấy."
Trái ngược với sự lo lắng của chú, tôi lại khá bình thản.
Nam Cung Uyên đúng là phế vật, nhưng đó chỉ là một trong vô số chướng ngại vật mà nhân vật chính phải vượt qua thôi.
Cậu ta sẽ sụp đổ, sẽ vỡ vụn, sẽ tan nát.
Trải qua vô vàn đau khổ, nhục nhã, rồi từ đó, dù là vì trả thù hay vì khát vọng chứng tỏ bản thân, cậu ta sẽ rèn luyện thực lực và thức tỉnh.
Vì cậu ta là người sẽ trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân mà.
Giờ thì cứ chịu đòn nhiều vào, khóc nhiều vào, lăn lộn nhiều vào là được.
Xin lỗi nhé, chịu khó khổ cực chút đi, người anh em.
Đến cuối con đường, tôi sẽ đứng đó hô vang khẩu hiệu "nhân gian thắng lợi"[note88788] và rưng rưng cảm động chúc mừng cậu. Còn giờ thì... tự lo đi nhé.
***********
Thanh Nguyệt hôm nay lại tiếp tục "diễn" vai Thiên Niên Hoa hoàn hảo trên tầng ba của tửu lâu sang trọng bậc nhất trung tâm Thành Đô.
Ngồi ở vị trí đắc địa nhìn xuống toàn cảnh kinh thành, câu chuyện của nhóm Hậu Khởi Chi Tú đang vào hồi sôi nổi nhất.
Chủ đề chính không gì khác ngoài việc Nam Cung Uyên đột nhiên xuất hiện với bộ dạng bầm dập, tím tái như vừa bước ra từ địa ngục.
Tại sao lại ra nông nỗi thảm hại ấy?
Kẻ nào đã to gan ra tay với huyết mạch duy nhất của Nam Cung Thế Gia?
Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra trong đêm tối?
Ai cũng tò mò gặng hỏi, nhưng Nam Cung Uyên chỉ cười trừ đầy gượng gạo, lảng tránh ánh mắt của mọi người.
Cậu ta chỉ viện cớ vụng về là do "luyện tập quá sức". Một lời nói dối mà ngay cả trẻ con cũng không tin.
Thanh Nguyệt chẳng mấy quan tâm đến sự ồn ào vô bổ đó.
Cô chỉ buông vài lời hỏi thăm xã giao, đầy vẻ quan tâm đúng mực của một đàn chị, rồi lại quay ra nhìn xuống đường phố qua khung cửa sổ.
Đập vào mắt cô là biển người đông đúc, cuồn cuộn chảy bên dưới quảng trường như đàn kiến.
Họ là những người ngày nào cũng đến chầu chực, hay là những gương mặt mới mỗi ngày?
Thanh Nguyệt giờ đây cũng chẳng buồn phân biệt nữa.
Sự nổi tiếng chưa bao giờ hạ nhiệt, và tiếng ồn ào tung hô luôn khiến tai cô ù đi vì mệt mỏi.
Dù vậy, trên môi Thanh Nguyệt vẫn nở một nụ cười dịu dàng, thánh thiện.
...Nhưng rồi bất chợt, một dòng suy nghĩ lạnh lẽo len lỏi vào tâm trí cô ngay khi đang cười như thế.
Tại sao ta lại phải làm hài lòng những kẻ này nhỉ?
Ý nghĩa của khoảng thời gian này là gì?
Cười nói giả lả, hùa theo những câu chuyện nhạt nhẽo, uốn lưỡi bảy lần trước khi nói để giữ gìn hình tượng, trao nhau những lời hỏi thăm sáo rỗng chỉ để vuốt ve cái tôi của họ.
À. Là vì sư môn.
Là vì bộ mặt của Nga Mi phái.
...Nhưng mà, ta có thực sự còn yêu sư môn nữa không?
Trước đây thì chắc chắn là có.
Dưới bàn tay ấm áp, che chở của sư phụ và chưởng môn sư thái, đã có lúc cô coi giới luật và quy tắc là kim chỉ nam, là tất cả lẽ sống thiêng liêng của đời mình.
...Nhưng còn bây giờ?
Giờ đây, khi nhìn lại, ngay cả tình yêu đó dường như cũng đã phai nhạt, trở nên mỏng manh như sương khói.
Khi còn yếu đuối, không thể tự mình sinh tồn giữa giang hồ hiểm ác, cô bám víu vào sư môn như rễ cây bám vào đất, sống và yêu sư môn bằng lòng biết ơn.
Nhưng giờ đây, khi đã có đủ sức mạnh để tự lập, đôi cánh đã đủ cứng cáp để bay ngược gió... cảm giác dựa dẫm và tình yêu đó cũng rơi rụng dần theo năm tháng.
...Đúng là loài cầm thú vô ơn bạc nghĩa mà.
Thanh Nguyệt khẽ cười nhạo chính mình trong tâm tưởng. Một nụ cười chua chát mà không ai nhìn thấy.
Hay là, còn lý do nào khác để cô phải cắn răng chịu đựng khoảng thời gian vô nghĩa này?
Chắc chắn không phải vì thèm khát ánh nhìn ngưỡng mộ của người đời rồi. Cô khinh bỉ nó.
Có lẽ là do sức nặng của danh tiếng "Thiên Niên Hoa" đang đè nén lên vai, buộc cô phải diễn tròn vai.
...Tuyệt đối không phải vì trò chơi đó đâu nhé.
Điều đó thì chắc chắn trăm phần trăm.
Ở Thành Đô, giữa chốn phàm trần náo nhiệt này, làm chuyện đồi bại đó với Hàn Thụy Trấn ư? Không đời nào.
Cô điên, nhưng chưa điên đến mức đó.
...Bị sỉ nhục, bị chà đạp... và được công nhận...
“...Nguyệt Nhi?”
“Dạ?!”
Thanh Nguyệt giật mình thon thót, suýt nữa làm đổ chén trà khi nghe tiếng gọi kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ tội lỗi.
Là Đường Tố Lan ngồi đối diện đang nhìn cô chằm chằm.
“Muội ổn không? Mặt muội đỏ quá.”
“...Muội không sao. Chỉ là hơi nóng thôi.”
Cô vội vàng nhấp một ngụm trà đã nguội ngắt để che giấu sự bối rối và đôi gò má đang nóng bừng lên vì những tưởng tượng không đứng đắn.
“...Chuyện lần trước, cho ta xin lỗi nhé.”
Đột nhiên, Đường Tố Lan hạ giọng, lên tiếng.
Thanh Nguyệt cứng người lại ngay tức khắc.
Ánh mắt cô sắc lại. Bởi vì cô biết rõ lời xin lỗi lấp lửng đó là về chuyện gì. Chuyện trong tầng hầm.
Thanh Nguyệt vô thức nghiêng người về phía Đường Tố Lan, tạo ra một khoảng không gian riêng tư, cô lập với những người xung quanh.
Rồi cô thì thầm, giọng lạnh băng và đầy tính cảnh cáo:
“Đây không phải là chỗ... để nói chuyện đó đâu ạ.”
“À, ừ. Nhưng mà mãi chẳng tìm được cơ hội nào...” Đường Tố Lan ấp úng.
Thanh Nguyệt đảo mắt, nén sự khó chịu.
Rồi cô quyết định thổ lộ tâm tư đen tối đang đè nặng trong lòng, một lời tuyên bố chủ quyền ngấm ngầm:
“...Chỉ cần tỷ không tơ tưởng đến chuyện đó lần nào nữa, thì sẽ không có vấn đề gì cả.”
Miễn là tỷ không được tiếp cận Hàn Thụy Trấn nữa. Hắn là của ta. Sự trừng phạt đó là của ta.
“...”
Đường Tố Lan im lặng, không đáp lại ngay lập tức.
Thấy vậy, sát khí của Thanh Nguyệt vô thức rò rỉ ra, cô nhìn Đường Tố Lan với ánh mắt lạnh lẽo như dao găm.
“...Tỷ?”
“À, ừ. Tất nhiên rồi. Ta biết mà.”
Đường Tố Lan tránh ánh mắt cô mà trả lời, giọng điệu thiếu tự nhiên.
Phản ứng lấp lửng, không dứt khoát đó khiến lòng Thanh Nguyệt rối bời và bùng lên ngọn lửa ghen tuông.
Cơn giận dành cho Hàn Thụy Trấn vẫn còn đó, nhưng cơn giận và sự cảnh giác dành cho Đường Tố Lan còn lớn hơn gấp bội.
Nếu tỷ còn dám bén mảng đến gần hắn... ta sẽ...
“Nếu tỷ còn dám... hả?”
Nhưng đúng lúc cô định buông lời đe dọa, một bóng hình lọt vào tầm mắt cô qua khung cửa sổ.
Không biết làm thế nào mà cô có thể tìm ra hắn giữa biển người mênh mông, hỗn loạn bên dưới quảng trường kia.
Như thể có một sợi dây vô hình liên kết ánh nhìn của cô.
Hàn Thụy Trấn đang ở đó, lẫn trong đám đông xô bồ.
Đột nhiên, hắn hiện ra rõ mồn một, tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh trong mắt cô.
Trong khoảnh khắc đó, mọi ý thức, mọi cơn giận, mọi toan tính của Thanh Nguyệt như bị hút chặt về phía bóng người đó.
5 Bình luận
yandere có khác