Web Novel
Chương 194 - Kẻ Chống Lưng Cho Tuyệt Đỉnh Cao Thủ (6)
12 Bình luận - Độ dài: 4,518 từ - Cập nhật:
Buổi chập tối ngày thứ bảy.
Hôm nay là một ngày hành trình khá thong thả. Bọn họ quyết định giảm nhịp độ di chuyển, phần vì đường đi vốn dĩ hiểm trở, phần vì nếu cứ ép những người đồng hành phải diễu hành theo tốc độ của võ nhân thì họ tuyệt đối sẽ không trụ nổi.
Thanh Nguyệt nhúng ướt mảnh khăn bên dòng suối nhỏ gần đó, cẩn thận lau người rồi dùng dòng nước mát lạnh để rửa mặt. Từ sau khi mối liên kết với Hàn Thụy Trấn trở nên sâu đậm, cô bắt đầu dành nhiều tâm tư hơn cho việc chải chuốt dung mạo. Trước kia cô chưa từng bận tâm đến chuyện này, vậy mà giờ đây, vẻ ngoài lại cứ quẩn quanh trong tâm trí cô.
Cô bất giác đưa tay vuốt ve lọn tóc nhiều hơn, và mỗi khi cảm nhận được ánh mắt của hắn đang hướng về phía mình, cô lại vờ như không biết, âm thầm điều chỉnh nét mặt. Đuôi mắt giãn ra mềm mại, khóe môi khẽ vương một nụ cười mỉm. Cô luôn cố gắng phô ra góc nghiêng hoàn mỹ nhất trước tầm mắt hắn.
Mấy ngày trước, cô thậm chí còn lén mua một hộp phấn son. Thân là một nữ tăng mà lại dùng phấn son tô điểm, cô cũng thấy có chút ngượng ngùng, nhưng bảo buông xuôi không bận tâm thì cô không làm được. Thực chất, ngay cả các sư tỷ muội đồng môn của cô, chẳng ai là không dùng phấn son, chỉ là cô bắt đầu muộn hơn bọn họ một chút mà thôi.
Tố Vân Sư Thái khi nhìn thấy bộ dạng ấy cũng lên tiếng hỏi xem cô đang có tâm sự gì mà lại tìm đến son phấn. Nhưng Thanh Nguyệt tuyệt nhiên không hé răng nửa lời về sự thật. Cô chỉ kiếm cớ lấp liếm rằng hiện tại danh tiếng đã lan xa, nên bề ngoài cũng không thể xuề xòa được nữa.
Đáng tiếc thay, Hàn Thụy Trấn lại chẳng hề nhận ra sự thay đổi nhỏ bé đó, và điều này khiến lòng Thanh Nguyệt dâng lên một cỗ hậm hực khó tả. Đây là lần đầu tiên cô nhận ra bản thân lại có thể chạnh lòng vì những điều nhỏ nhặt đến thế. Hoặc có lẽ, người đang tủi thân không phải là Thanh Nguyệt... mà là Thái Hà đang ẩn mình bên trong.
Dù vậy, Thanh Nguyệt cũng không hề chán ghét những sự thay đổi đang nảy nở trong mình. Ngược lại, cô cảm thấy bản thân lúc này giống một con người thực sự hơn, tự nhiên và sống động hơn. Cái bộ dạng phiền phức hiện tại khiến cô thấy dễ chịu hơn hẳn lớp mặt nạ vô cảm của "Thanh Nguyệt" ngày trước. Cô cảm thấy hình như mình đã có thể yêu thương bản thân thêm một chút.
Rửa mặt xong xuôi, Thanh Nguyệt quay trở lại chỗ cắm trại. Gia nhân Đường gia, người dân Nga Mi và các nữ tăng phái Nga Mi đang tản ra tứ phía, tự tất bật chuẩn bị cho một đêm nghỉ ngơi theo cách riêng của mình.
Đường Tố Lan thì đang đứng đằng xa vuốt ve bờm ngựa... còn Hàn Thụy Trấn...
"..."
Không thấy đâu cả. Vốn dĩ hắn chẳng ưa gì những chỗ đông người. Thanh Nguyệt mang theo một tia áy náy mong manh, khẽ nhắm mắt cảm nhận luồng khí của Truy Tung Hương. Qua một thời gian dài, mùi hương đã phai nhạt đi nhiều. Nhưng ở khoảng cách gần như thế này, cô vẫn có thể dễ dàng bắt được dấu vết.
Cô tự nhủ với lòng mình rằng khi mùi hương này tan biến hoàn toàn, cô sẽ không bao giờ lén rắc nó lên người hắn nữa, rồi chậm rãi bước đi tìm hắn.
Đáng kinh ngạc là Hàn Thụy Trấn lại đang ở rất gần nơi cô vừa rửa mặt. Trái với Thanh Nguyệt chọn tẩy trần ở hạ lưu, hắn lại đang ở phía thượng nguồn, ngồi thoải mái bên bờ suối nhìn con lừa đang nhẩn nha gặm cỏ, uống nước.
'...Chỗ này sao? Phải không nhỉ.'
Hắn đang cắm cúi nhìn chằm chằm vào thứ gì đó trên tay, miệng lầm bầm lẩm bẩm một mình. Nhìn bộ dạng yên bình tĩnh lặng ấy, Thanh Nguyệt không nỡ phá đám, chỉ đứng từ xa lặng lẽ ngắm nhìn.
"..."
Một nụ cười tự nhiên vẽ lên môi cô. Cùng lúc đó, một thứ cảm xúc ấm nóng trào dâng từ tận sâu trong lồng ngực. Đây là lần đầu tiên cô biết được rằng, trên đời lại tồn tại một người... chỉ cần được ngắm nhìn thôi cũng đủ khiến trái tim ngập tràn hạnh phúc. Càng nhớ về cuộc sống tựa địa ngục ở Nga Mi Phái, sự tương phản này lại càng khắc nghiệt.
Những ánh mắt chỉ chực chờ vắt kiệt giá trị từ các trưởng lão. Sự o ép, áp đặt nghẹt thở từ sư phụ và chưởng môn. Sự ganh ghét, tị nạnh sắc lẹm từ các sư tỷ muội. Chưa từng có một nơi nào để "Thanh Nguyệt" thuộc về.
Ngay cả những bá tánh qua đường, dẫu chẳng quen biết, nhưng chỉ cần nghe danh "Thanh Nguyệt" là xáp tới buông lời tán tỉnh sáo rỗng như thể tường tận mọi thứ về cô, rồi lại trưng ra vẻ mặt thất vọng khi cô lạnh nhạt quay đi. Rồi lùi xa ra một chút, đám nữ nhân thì xì xầm bàn tán nói xấu, còn đám nam nhân thì buông lời bỡn cợt dung tục. Một bầu không khí ngột ngạt không có lấy một kẽ hở để hít thở.
Nhưng bây giờ, khoảng không ấy đã hiện diện. Chỉ cần được kề cận bên hắn, dẫu chỉ là đứng ngắm nhìn từ xa, cô cũng thấy mình như được sống lại. Bờ vai rộng lớn ấy. Tấm lưng vững chãi. Đôi bàn tay thon dài. ...Cả mái tóc bù xù chưa chải, bộ râu lởm chởm và cả những bộ quần áo sờn rách... tất thảy đều mang đến cho cô một niềm hân hoan khó tả. Chính cô cũng thấy nực cười, cớ sao chỉ nhìn một con người thôi mà có đôi lúc sống mũi lại cay xè. Thật chẳng hiểu tại sao mình lại phải làm quá lên như thế.
Nhưng nhìn hắn, cô mới thấm thía suốt thời gian qua mình đã phải gồng mình chịu đựng nhọc nhằn đến nhường nào. Cảm giác bình yên tuyệt đối khi ở cạnh hắn chính là minh chứng rõ ràng nhất. Giống như khi dư chấn hưng phấn của trận chiến qua đi, những cơn đau nhức mới bắt đầu ập tới, cho ta biết mình đã bị thương tàn tạ ra sao. Chỉ khi tựa vào hắn, Thanh Nguyệt mới vỡ lẽ rằng bản thân đã từng tuyệt vọng đến nhường nào.
Lặng lẽ quan sát từ xa, cô cũng nhận ra hắn đang mải mê làm gì. Hắn đang cắm cúi nghiên cứu cuốn Điểm Huyệt Thư. Có vẻ sau Long Phụng Chi Hội, hắn đã khơi lại hứng thú với võ công.
Nếu là một nam nhân khác làm hành động này, Thanh Nguyệt chắc chắn sẽ bĩu môi khinh bỉ, thầm mắng hắn đang phí phạm thời gian vào những thứ rác rưởi. Nhưng khi người đó là Hàn Thụy Trấn, cô lại chỉ thấy hắn... dễ thương đến lạ. Cái bộ dạng nhăn nhó, chật vật cố gắng học hỏi một thứ gì đó của hắn thực sự rất thú vị.
Thanh Nguyệt rón rén bước lại gần hắn. Bước chân nhẹ như mèo để hắn không phát giác. Trò chơi khăm trêu chọc người khác vốn dĩ chẳng ăn nhập gì với tính cách của cô, nhưng quả thật, chỉ khi ở trước mặt Hàn Thụy Trấn, cô mới lôi ra được những góc khuất ngay cả mình cũng chưa từng biết tới.
"Oa!" Thanh Nguyệt vỗ bộp lên vai hắn, hét lớn.
Hàn Thụy Trấn giật bắn mình, nảy tưng lên như tôm luộc. Nhìn bộ dạng ấy, Thanh Nguyệt bụm miệng cười rũ rượi một tràng dài.
Hàn Thụy Trấn trân trối nhìn khuôn mặt cô, vẻ mặt vẫn còn đọng nét bàng hoàng.
"Tự dưng làm cái trò gì đấy? Mất nết y hệt... Ta còn tưởng Đường Tố Lan cơ đấy."
Thanh Nguyệt không đáp. Vì chính cô cũng đâu biết tại sao mình lại hành động trẻ con như vậy.
"Ngươi đang đọc Điểm Huyệt Thư à, chưởng quầy?"
"...Hà, giật cả mình... Ừ. Đang xem Điểm Huyệt Thư."
"Có hiểu chút nào không?"
"Xem cho biết thôi. Lý thuyết thì nắm được sơ sơ... nhưng đúng như cô nói, càng học càng thấy cái này chẳng thể áp dụng vào thực chiến."
"Ta đã bảo rồi mà."
Thanh Nguyệt cúi nhìn hắn, chợt buột miệng.
"Chưởng quầy. Cởi áo ra cho ta xem lưng đi."
"Gì cơ?"
"Ta sẽ kiểm tra lại thân thể cho ngươi giống lần trước. Sẵn tiện đả thông lại huyệt đạo luôn."
"Tự dưng sao lại..."
"Thì... thấy ngươi cứ chăm chú vào cuốn sách đó nên ta muốn giúp một tay. Hơn nữa, ta bây giờ là Tuyệt Đỉnh Cao Thủ rồi. Khác biệt một trời một vực so với trước kia đấy."
"..."
"Chưởng quầy, ngươi có biết cả trung nguyên này bói ra được mấy Tuyệt Đỉnh Cao Thủ không hả? Một cơ hội ngàn vàng thế này mà không biết nắm lấy sao? Nội việc quen biết ta thôi cũng đã là một vinh hạnh lớn rồi..."
Vì muốn thuyết phục hắn, cô không tiếc lời tâng bốc bản thân lên tận mây xanh. Tự cô cũng chẳng hiểu bản thân đang làm cái trò gì. Nhưng thứ cảm xúc đang cồn cào trong lòng cô... quá mãnh liệt để có thể kiềm chế. Cô thèm khát được chạm vào hắn, được kết nối với hắn bằng bất cứ giá nào.
Hàn Thụy Trấn cũng không chần chừ quá lâu. Như để thực hiện lời hứa sẽ hoàn toàn tin tưởng cô, hắn nhanh nhẹn lột phăng chiếc áo thô kệch, phơi tấm lưng trần ra trước mặt cô.
"...Cũng được, có người giúp thì càng tốt chứ sao."
Khoảnh khắc tấm lưng rộng ấy lồ lộ ra, Thanh Nguyệt khẽ nuốt nước bọt. Trước kia cô không hề cảm thấy, nhưng dạo gần đây, thân thể của Hàn Thụy Trấn trong mắt cô lại trở nên vô cùng quyến rũ. Bụng dưới bất chợt dâng lên một luồng nhiệt nóng rực, thân thể cô tự động phản ứng lại đầy tội lỗi. Trí óc còn chưa kịp suy nghĩ gì thì thân nhiệt đã bốc lên ngùn ngụt.
"...Nguyệt Nhi?"
"A, ừ. Tại... thấy trên lưng ngươi có nốt ruồi lạ nên hơi ngạc nhiên."
"Chuyện bé bằng cái kẹo mà cũng giật mình."
Cô cố nén sự xao động, ngồi xếp bằng phía sau lưng hắn. Đặt hai bàn tay lên tấm lưng trần rộng lớn.
"Nhắm mắt lại và tập trung đi, chưởng quầy."
"Ừ."
Cố đè nén sự hưng phấn kỳ lạ, cô bắt đầu chầm chậm luân chuyển nội khí vào thân thể hắn. Dường như dạo này hắn cũng có lén lút luyện tập vận khí điều tức chút đỉnh, nên nơi đan điền tỏa ra một luồng khí yếu ớt nhưng rõ rệt. Một luồng khí không giống nội khí của cô, cũng chẳng mang hơi hướm nội công của Đường Tố Lan. Một loại khí nguyên bản, đặc trưng thuộc về riêng Hàn Thụy Trấn.
Thanh Nguyệt cắn chặt môi, bắt đầu truyền nội lực của mình hòa quyện vào luồng khí của hắn.
"...Phù." Hàn Thụy Trấn dường như cũng cảm nhận được sự dị thường, khẽ phát ra một tiếng rên rỉ nghèn nghẹn.
Thanh Nguyệt rót nội khí đi dọc theo từng huyệt đạo, cảm nhận từng nhịp đập của hắn. Chưa bao giờ cô thấy Hàn Thụy Trấn lại gần gũi đến thế. Cái cảm giác hai thể xác, hai linh hồn đang từ từ hòa làm một... tuyệt diệu đến mức không lời nào tả xiết.
Đồng thời, tình cảm dành cho hắn cũng tích tụ, dâng trào không thấy đáy. Ký ức về quãng thời gian ở Tung Sơn lại ùa về. Những lời thổ lộ chân tâm. Cuộc dạo bước tĩnh lặng. Và cả cái hôn lướt nhẹ nhàng trên trán.
Thanh Nguyệt khẽ hé mắt, vừa duy trì việc truyền nội khí. Tấm lưng hắn bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Vùng gáy lộ ra... trông thật câu dẫn, gọi mời.
Không kiềm chế được khát vọng sục sôi, Thanh Nguyệt chầm chậm cúi đầu, ghé sát lại gần hắn. Ngắn thôi.
Chỉ chạm một chút thôi.
Lên gáy hắn... giống như cái cách hắn đã làm với cô.
Chắc hắn sẽ không ghét đâu. ...Chắc chắn là không ghét đúng không?
Khoảnh khắc môi chạm vào da thịt hắn, nếu hắn dịu dàng chấp thuận, chắc cô sẽ sướng đến nhũn cả người mất.
"...!"
Nhưng đúng lúc ấy, Thanh Nguyệt nhạy bén phát hiện ra có tiếng bước chân đang tiến lại gần, cô vội vã thu hồi nội khí lại. Khí tức vừa tan, Hàn Thụy Trấn cũng mở choàng mắt.
"...Xong rồi à?"
"...Ừ, ừm."
Sự khao khát dở dang bị tống ngược vào trong, Thanh Nguyệt dùng ánh mắt lạnh lùng như băng nhìn kẻ vừa xuất hiện. Là Vô Khuyết.
"Bữa tối đã chuẩn bị xong xuôi rồi ạ." Gã ta bẩm báo.
Nhưng Thanh Nguyệt thừa hiểu tỏng, sự xuất hiện đúng lúc của Vô Khuyết hoàn toàn là do mệnh lệnh phá đám của Đường Tố Lan.
"...Vâng, đa tạ ngài."
Nhưng sao cũng được.
Hàn Thụy Trấn đã cắt đứt với Đường Tố Lan, và người hắn chọn... là cô. Chẳng có lý do gì phải nổi đóa bộc lộ sự thù địch làm gì cho bẩn tay.
Cô mới là người chiến thắng. Sự thật đó sẽ không bao giờ thay đổi.
Độc Cô Chân Mặc đang kiên nhẫn rình rập chờ thời cơ. Dưới lớp vỏ bọc gia nhân của Đường gia, hắn chỉ chực chờ khoảnh khắc tiếp cận Hàn Thụy Trấn. Tuy nhiên, điều đó nói thì dễ hơn làm.
Càng đến gần, sự việc lại càng bày ra rõ mồn một. Cả Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan đều thay phiên nhau lảng vảng quanh hắn như ruồi bâu mật. Không hẳn là kè kè sát bên. Nhưng lúc thì xa, lúc thì gần. Tựu trung lại, sự chú ý của hai con nhãi đó luôn ghim chặt lấy Hàn Thụy Trấn. Nói một cách dễ hiểu, kẻ an toàn nhất trong cái đoàn này không ai khác chính là gã thanh niên vô danh đó.
Một kẻ nhận được sự quan tâm đặc biệt từ tận hai Tuyệt Đỉnh Cao Thủ. Làm sao để tiếp cận gã đây?
Bốp.
Hôm nay cũng vậy, Độc Cô Chân Mặc vừa lùa cơm vừa dán mắt theo dõi Hàn Thụy Trấn.
Bốp.
"..."
Một quả thông khô từ đâu bay tới, gõ bộp vào đầu Hàn Thụy Trấn rồi rớt xuống đất.
Hàn Thụy Trấn thở hắt ra một hơi não nề như đã quá quen với trò này, rồi ngán ngẩm quay đầu nhìn về một phía. Ở đằng kia, Đường Tố Lan đang nhai cơm nhồm nhoàm, bộ dạng dửng dưng như thể sự đời chẳng liên quan đến mình. Chứng kiến cảnh ấy, Độc Cô Chân Mặc không kìm được tiếng cười khẩy.
Một Tuyệt Đỉnh Cao Thủ mà lại đi phí phạm võ công thượng thừa vào mấy cái trò trêu ghẹo nhảm nhí này sao. Cố tình ném quả thông làm sao để chẳng ai trong đoàn phát giác, chỉ cốt để chọc phá tên thanh niên đó. Với cái trình độ võ công hạng bét của Hàn Thụy Trấn, lẽ ra gã sẽ chẳng thể nào biết được kẻ ném là ai... nhưng có lẽ do bị trêu ghẹo quá nhiều lần, nên gã lập tức khoanh vùng được ngay thủ phạm.
Hàn Thụy Trấn lắc đầu ngao ngán, định nhấc đũa lên ăn tiếp. Nhưng nhanh như chớp, Đường Tố Lan lại phi thêm một quả thông nữa, nện thẳng vào giữa mũi gã.
Bốp! "Ái chà!" Quả này có vẻ khá thốn, Hàn Thụy Trấn ôm chặt lấy mũi, lườm Đường Tố Lan cháy mặt.
Đường Tố Lan thì đang mím môi nén cười đến mức không thể nào nuốt nổi cơm. Độc Cô Chân Mặc cảm thấy đầu óc vô cùng rối loạn.
Rốt cuộc mối quan hệ giữa bọn chúng là gì?
Tại sao lại lôi nhau ra làm trò tiêu khiển thế kia.
Đừng nói là Đường Tố Lan khống chế được tâm ma nhờ mấy trò quỷ này nhé? Không, lý do đó quá sức khiên cưỡng.
"..."
Hắn cũng chẳng buồn vắt óc tìm hiểu thêm nữa. Đằng nào thì, chỉ cần tóm gọn Hàn Thụy Trấn là mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.
Sau một hồi suy tính, Độc Cô Chân Mặc đã ấn định thời gian. Hắn quyết định sẽ hành động ngay tối nay.
Địa điểm hiện tại là hạ lưu Thiểm Tây. Nếu bắt cóc Hàn Thụy Trấn rồi luồn rừng chạy về hướng Tây Bắc, sẽ chạm trán Không Động Phái.
Chỉ cần lọt qua Không Động tiến vào địa phận Thanh Hải, thì việc chắp nối liên lạc với Minh Giáo dễ như trở bàn tay. Vậy nên, bứt ra khỏi đoàn ngay tại đây là chiến lược hoàn hảo nhất.
Để tóm gọn Hàn Thụy Trấn, chỉ cần duy nhất một điều kiện: Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt phải dời mắt khỏi gã. Và thành thực mà nói, trong cái bối cảnh cảnh giác lỏng lẻo như hiện tại, việc tạo ra khe hở đó còn dễ hơn cả ăn kẹo.
Dọn dẹp xong bữa ăn, Độc Cô Chân Mặc hắng giọng, hiên ngang sải bước về phía Đường Tố Lan. Hắn ém nhẹm toàn bộ khí tức và vuốt lại lớp mặt nạ da người lần cuối.
Vừa tiếp cận cô, gã hộ vệ Vô Khuyết đã lập tức đứng chắn ngang.
"Có việc gì?"
Tên Vô Khuyết này cũng là một chướng ngại vật cần phải lưu tâm. Nếu đấu tay đôi thì gã chỉ là hạng tép riu, nhưng trong tình cảnh hỗn tạp này, sự có mặt của gã cũng khá phiền phức.
Độc Cô Chân Mặc nở nụ cười cung kính bẩm báo.
"Tiểu nhân có lời của Thanh Nguyệt sư thái muốn chuyển tới Đại tiểu thư..."
"...Thanh Nguyệt sao?" Cái tên đó lập tức thu hút sự chú ý của Đường Tố Lan.
Khi Vô Khuyết nhường đường, Độc Cô Chân Mặc rướn người sát lại, nói nhỏ nhẹ:
"Thanh Nguyệt sư thái căn dặn, giờ Hợi[note90218] tối nay, cô ấy muốn gặp riêng Đại tiểu thư ở bờ suối. Hướng hạ lưu ạ."
Theo quan sát của hắn, Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt đang âm thầm đấu đá nhau xoay quanh Hàn Thụy Trấn. Bọn chúng không bị điên mà lại bâu xúm vào một gã đàn ông vô thưởng vô phạt.
Rất có thể, gã đàn ông đó chính là chìa khóa giúp chúng thanh tẩy tâm ma và đột phá lên Tuyệt Đỉnh. Bởi thế, chắc chắn hai ả vẫn còn rất nhiều nợ nần cần phải thanh toán với nhau... Quả đúng như dự đoán, Đường Tố Lan không mảy may nghi ngờ, lập tức gật đầu đồng ý.
Kế tiếp là Thanh Nguyệt. Phải thừa nhận, tiếp cận Thanh Nguyệt khiến hắn gai ốc hơn hẳn so với Đường Tố Lan. Mặc dù Đường Tố Lan mới là nhà vô địch Long Phụng Chi Hội, nhưng luồng áp khí tỏa ra từ Thanh Nguyệt lại sắc bén và chết chóc hơn rất nhiều.
Có lẽ là do hắn linh cảm được... ả ta cũng là một con ác quỷ khát máu, một kẻ cùng hội cùng thuyền với hắn. Sói thì nhận ra mùi sói, dẫu có giấu mặt dưới lớp da người, hắn vẫn nơm nớp lo sợ bị lật tẩy.
Thế nên, hắn cẩn thận uốn lưỡi, rón rén tiến lại gần bẩm báo.
"B, bẩm Sư Thái. Đại tiểu thư nhà chúng tôi có lời muốn nhờ tiểu nhân chuyển đạt ạ."
"..."
Thanh Nguyệt ném cho hắn một ánh nhìn sắc như dao cạo. Ánh mắt ấy khiến hắn không khỏi rùng mình khiếp đảm. Bởi nó hoàn toàn trái ngược với ánh mắt dịu dàng, say đắm mà ả dành cho Hàn Thụy Trấn ban nãy.
Lạnh lẽo như Vạn Niên Băng Tinh, y hệt như sát khí tỏa ra từ ma đầu Linh Tuyền. Và chính cái hố đen sát khí ấy lại càng thổi bùng lên ngọn lửa tò mò trong hắn về kẻ mang tên Hàn Thụy Trấn - người duy nhất có thể chế ngự được con quái vật này.
"...Cứ nói đi."
May mắn thay, Thanh Nguyệt có vẻ vẫn chưa nhìn thấu được thân phận thực sự của hắn. Độc Cô Chân Mặc cúi rạp đầu, giấu đi ánh mắt nham hiểm.
"Đại tiểu thư dặn tiểu nhân chuyển lời, giờ Hợi tối nay, tiểu thư muốn gặp riêng Sư Thái ở bờ suối. Đi về hướng hạ lưu ạ."
Thanh Nguyệt im lặng nhai nuốt từng chữ, rồi chậm rãi gật đầu.
"...Ta hiểu rồi."
Thanh Nguyệt lặng lẽ ngồi bên bờ suối chờ Đường Tố Lan, trong đầu miên man suy tính xem ả ta định bày mưu tính kế gì. Vầng trăng đã treo lơ lửng trên đỉnh đầu. Nhìn ánh trăng vằng vặc, những ký ức về ngày song thân mất mạng lại cuộn trào sống dậy.
Một buổi hoàng hôn đẫm máu nhuộm đỏ cả nền trời. Ngày mà lũ sơn tặc mất nhân tính ấy đã ập đến. Huyết quản bắn tung tóe, vấy bẩn lên vạn vật. Cái màu đỏ rực ấy... chính là sinh mạng của cha mẹ cô. Thái Hà - cái tên mang ý nghĩa "Ráng chiều tuyệt mỹ" - đáng lẽ cũng phải bị nghiền nát và vùi thây tại nơi đó.
Nhưng rồi, Vô Nguyệt Sư Thái đã xuất hiện. Khi trận cuồng sát của lũ lục lâm thảo khấu khép lại, mũi giáo của chúng chĩa về phía Thái Hà... Một thanh trường kiếm chẻ ngang không gian, đồ sát toàn bộ lũ ác nhân. Ngày vị ân nhân ấy vớt Thái Hà lên từ vũng máu, trên trời cũng treo một vầng trăng thanh lạnh như đêm nay.
Thái Hà đã lụi tàn, từ nay một vầng Thanh Nguyệt sẽ mọc lên
Câu nói ấy đã ghim sâu vào tiềm thức cô, nhai đi nhai lại không biết bao nhiêu lần. Mỗi khi nhìn thấy trăng, lời nguyền ấy lại hiển hiện. Cô từng u mê tin rằng đó là con đường chân lý duy nhất.
"..."
Thanh Nguyệt khẽ mỉm cười. Mãi đến tận bây giờ, cô mới ngộ ra rằng sự thật không hề như vậy. Và người khai sáng cho cô, chính là Hàn Thụy Trấn.
Cô thở hắt ra một hơi sâu thẳm. Dẫu Đường Tố Lan có lôi kéo cô vào câu chuyện gì đi nữa, cô cũng đã thủ sẵn mọi phương án đối đối phó.
"Chờ lâu chưa?"
Tiếng bước chân giẫm lên cành khô vang lên, chất giọng của Đường Tố Lan vỡ ra trong không gian.
Thanh Nguyệt bình thản quay đầu lại.
"...Không. Ta cũng vừa mới tới."
Cả hai chìm vào một khoảng thinh lặng nghẹn ngào. Tuy tần suất chạm mặt không hề ít, nhưng sự ngượng ngùng, gai góc giữa họ vẫn không hề suy giảm. Có lẽ, gọi là sự thù địch thì chính xác hơn.
Với ai thì không biết, nhưng riêng với Đường Tố Lan, Thanh Nguyệt tuyệt đối không muốn chịu phần thua thiệt. Nỗi nhục bại trận tại Long Phụng Chi Hội vẫn còn sờ sờ trong ký ức.
Chẳng qua là do sự thức tỉnh của cô đến muộn hơn đôi chút, chứ bây giờ, cô thừa tự tin để nghiền nát ả. Cùng là Tuyệt Đỉnh Cao Thủ, cô không có ý định để Đường Tố Lan lấn lướt thêm một tấc nào nữa.
"..."
"..."
Một cuộc thi gan im lặng kéo dài đằng đẵng. Cuối cùng, Thanh Nguyệt cạn kiên nhẫn, nổ súng trước.
"Thế tóm lại là chuyện gì?"
"Gì cơ?"
"Thì phải có lý do cô mới cho gọi ta ra đây chứ. Định nói chuyện gì?"
"...Ngươi điên à? Là ngươi cho gọi ta ra đây cơ mà."
"Hả? Ta làm gì rảnh rỗi mà giở cái trò đó."
"Thế mắc mớ gì ngươi lết xác ra tận đây đợi ta?"
"Là do cô gọi ta ra mà..."
Cả hai khựng lại, ngơ ngác nhìn nhau. Sự việc đang diễn ra vượt khỏi tầm kiểm soát của lý trí.
Thế nhưng, khi ngẫm lại từng chi tiết, một linh cảm lạnh buốt tủy sống dần bóp nghẹt lấy trái tim cả hai. Cảm giác khó chịu ban đầu lập tức chuyển hóa thành một nỗi kinh hoàng rợn tóc gáy.
Kẻ nào dám bày ra cái trò lừa đảo khốn kiếp này? Mục đích của nó là gì? Nó muốn nhắm vào thứ gì?
"..."
"..."
Dòng suy nghĩ càng luân chuyển, nỗi bất an càng phình to đến mức muốn nổ tung. Hình bóng gã gia nhân khúm núm vừa truyền tin lúc nãy lóe lên trong đầu Thanh Nguyệt.
Có kẻ đang ngấm ngầm theo dõi bọn họ. Thực chất, với những gì họ đã thể hiện tại Long Phụng Chi Hội, việc bị các thế lực ngầm đưa vào tầm ngắm là điều không thể tránh khỏi.
Chết tiệt thay, cả hai vị Tuyệt Đỉnh Cao Thủ lại bị dẫn dụ ra cùng một chỗ tăm tối, vắng vẻ này. Tại sao phải lôi cổ họ ra khỏi khu cắm trại?
Đầu óc Thanh Nguyệt hoạt động với tốc độ khủng khiếp. Thứ duy nhất mà cả cô và Đường Tố Lan thề chết bảo vệ...
Thứ vô giá nhất đối với họ lúc này...
Nhận thức như một nhát búa tạ táng thẳng vào lồng ngực.
Phập!
Không nói không rằng, cả hai bóng người lập tức bạo phát nội lực, phóng vút đi như hai dải Lưu Tinh[note90217].
"Hà... Hà...!"
Thanh Nguyệt cảm thấy máu trong huyết quản như đông cứng lại. Sự hoảng loạn tột độ ập đến trong tích tắc khiến hơi thở cô đứt quãng. Cô kịch liệt lắc đầu.
Không. ...Tuyệt đối không phải đâu.
12 Bình luận