Web Novel

Chương 11 - Những Tên Ăn Mày Từ Cái Bang (1)

Chương 11 - Những Tên Ăn Mày Từ Cái Bang (1)

“...Ai cho phép... mà quên...?”

“Dạ?”

Thanh Nguyệt giật thót mình vì những lời vừa thốt ra khỏi miệng.

Hàn Thụy Trấn dường như không nghe rõ, hắn ghé người sát lại gần hơn.

Lúc này Thanh Nguyệt mới ấp úng lấp liếm:

“A, không... ý ta là...”

Ký ức và cảm xúc của ngày hôm qua sống động ùa về như thác lũ.

Hình ảnh bản thân ngoan ngoãn tuân theo mệnh lệnh như một con thú cưng.

Bị bịt miệng, bị trói tay, đứng trong tư thế ưỡn ngực phơi bày cơ thể, cái dáng vẻ kỳ dị và biến thái đó.

Cơ thể ướt sũng vì bị tạt nước, bị trêu ghẹo cợt nhả.

Và nỗi nhục nhã ê chề thấm đẫm trong từng khoảnh khắc ấy.

Nếu là một người tỉnh táo, chắc chắn sẽ không bao giờ muốn lặp lại chuyện đó lần nữa.

“...”

“...Tiểu thư?”

Cuối cùng, Thanh Nguyệt cũng phải thừa nhận rằng đề nghị của Hàn Thụy Trấn là hợp lý nhất.

Cô còn chưa kịp mở lời, hắn đã chủ động đề nghị sẽ quên hết.

Quên cả hình ảnh cô khóc lóc thảm hại, quên cả khoảnh khắc cô dựa vào lòng hắn như một đứa trẻ.

Nếu cô chỉ là một nữ nhân bình thường chứ không phải Thiên Niên Hoa của Nga Mi, thì chuyện này chẳng có gì to tát.

Nhưng cô là bộ mặt của Nga Mi phái.

Sự sỉ nhục của cô liên quan trực tiếp đến danh dự của cả môn phái.

‘Nghe đồn Thiên Niên Hoa khóc lóc thảm thương trong lòng nam nhân đấy.’

‘Nghe bảo còn phơi bày thân thể ra nữa cơ.’

‘Thiên Niên Hoa mà còn thế, thì đám còn lại cũng hiểu rồi đấy. Hóa ra toàn là lũ kỹ nữ giả vờ thanh cao à?’

Sư phụ, các sư tỷ muội, cho đến đám tam thế đệ tử... tất cả sẽ bị lôi ra sỉ nhục chung.

Thanh Nguyệt luôn ý thức rõ điều đó.

Rằng cô không chỉ giữ gìn danh dự cá nhân, mà còn đại diện cho cả môn phái.

Chính vì thế, cô luôn phải sống ngay thẳng, thanh cao, luôn phải tự kìm nén bản thân.

Khoảnh khắc nhớ lại trọng trách đó, Thanh Nguyệt rời khỏi giường.

“...Được rồi. Vậy thì... hãy quên đi.”

“Vâng!!”

Hàn Thụy Trấn đáp lại dõng dạc với vẻ mặt hớn hở chưa từng thấy.

“...”

...Thanh Nguyệt đang định rời đi thì khựng lại trước câu trả lời đầy phấn khởi đó.

...Có cần phải vui sướng đến thế không?

Chẳng hiểu sao cô thấy khó chịu vô cùng.

Hắn là người đàn ông duy nhất nhìn thấy cơ thể cô trần trụi đến mức đó.

Vậy mà sao hắn lại có thể nói quên là quên dễ dàng như thế?

Tại sao hắn lại có cái biểu cảm nhẹ nhõm như trút được gánh nặng thế kia...

“...”

Thanh Nguyệt nhận ra mình đang suy nghĩ quá kỳ quặc nên vội vã bước đi.

Hàn Thụy Trấn bật dậy như lò xo để tiễn cô.

Hắn nhảy lò cò trên đôi chân tê rần, lật đật chạy theo Thanh Nguyệt ra cửa.

Thế nhưng, bước chân của Thanh Nguyệt lại nặng trĩu một cách kỳ lạ.

Lồng ngực cứ thấy bức bối không sao tả được.

Đến trước cửa tiệm, Hàn Thụy Trấn mở cửa, nói:

“Tiểu thư. S, Sau này tiểu nhân sẽ luôn ủng hộ người từ xa. Th, thi thoảng chạm mặt thì tiểu nhân sẽ chào hỏi, mong lúc đó người hãy đáp lại.”

“...”

...Thế là hết à?

Cô đã phơi bày điểm yếu chí mạng mà không thể cho bất cứ ai thấy, vậy mà kết thúc gọn gàng thế này sao?

Hôm qua còn an ủi cô tha thiết thế cơ mà?

“...”

Ký ức đêm qua lại dội về trong tâm trí Thanh Nguyệt.

Lúc đó, đúng là nhục thì có nhục... thảm hại thì có thảm hại thật.

...Nhưng có lẽ nhờ sự an ủi sau đó chăng? Ngẫm lại thì, tất cả những hành động ấy cũng không đến nỗi tệ...

Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt, phủ nhận kịch liệt.

Không phải.

Không thể nào.

Đầu óc còn bình thường thì không ai lại đi lưu luyến chuyện đó cả.

Hôm qua chỉ là do cô quá bất ngờ và bị cuốn theo tình thế thôi.

Cô quay lại nhìn Hàn Thụy Trấn một lần nữa.

“...Tiểu thư?”

...Phải rồi, cái gã đàn ông ngốc nghếch này thì có gì mà lưu luyến.

Vút!

Thanh Nguyệt rốt cuộc không thèm trả lời, lạnh lùng bước ra khỏi tiệm.

Phía sau lưng, tiếng chào của hắn vọng lại oang oang.

“Đ, Đi đường cẩn thận nhé!”

“...”

Thanh Nguyệt cũng chẳng buồn đáp lại câu này.

Chẳng biết tại sao, có lẽ vì thấy ghét cái thái độ của hắn, nên cô chẳng muốn chào hỏi tử tế làm gì.

*******************************

Sâu trong núi Nga Mi, Thiền Phòng (禪房) là cấm địa mà không ai được phép bén mảng nếu không có sự cho phép.

Không gian tĩnh mịch đến mức không nghe thấy cả tiếng thở.

Mùi hương trầm thoang thoảng, tiếng chuông gió đung đưa dưới mái hiên, và những tia nắng dịu dàng rọi lên bức tranh Phật trên tường.

Giữa thiền phòng ấy, Vô Nguyệt Sư Thái đang ngồi lặng lẽ, suy ngẫm về chuyện đêm qua.

Sau khi Thanh Nguyệt giận dữ bỏ chạy, bà đã kiên nhẫn chờ đợi đứa trẻ ấy quay về.

Nhưng chờ mãi, chờ mãi vẫn không thấy bóng dáng nó đâu.

Cuối cùng, không kìm được sự lo lắng, vị lão ni đã đích thân đi tìm vào lúc đêm muộn.

Bà đi khắp núi Nga Mi, tìm kiếm hồi lâu.

Và rồi, Vô Nguyệt Sư Thái đã phải đối mặt với một cảnh tượng kinh hoàng.

Vô số xác chết.

Có cái đã bị thú rừng rỉa rót biến dạng, có cái đang bắt đầu phân hủy trong tiết trời oi bức.

Tim bà đập thình thịch.

Chuyện xảy ra trên núi Nga Mi, lẽ thường sẽ nghĩ là do môn đồ Nga Mi làm.

...Nhưng Nga Mi vốn coi trọng việc không sát sinh... và quan trọng hơn, những vết thương trên người bọn sơn tặc không phải do Thiếu Dương Kiếm Pháp của Nga Mi gây ra.

Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ chắc chắn không phải do Nga Mi làm.

Nhưng, Vô Nguyệt Sư Thái lại nhìn ra.

Đây là Diệt Tuyệt Kiếm (滅絕劍). [note88026]

Một loại kiếm pháp tàn độc, bá đạo, vốn bị cấm lưu truyền trong Nga Mi.

...Là bí kỹ mà Vô Nguyệt Sư Thái đích thân truyền dạy riêng cho hai người là Thanh Nguyệt và Tố Vân, để dùng trong tình huống ngặt nghèo nhất.

Kiếm pháp chỉ dành cho người sẽ kế thừa chức chưởng môn.

Bà còn chưa truyền dạy hết... nhưng nhìn tình trạng bọn sơn tặc thì có vẻ Thanh Nguyệt đang tự mình hoàn thiện nó.

Sự nghi ngờ bấy lâu nay đã trở thành sự thật.

Thanh Nguyệt đang mắc tâm ma.

Một tâm ma sâu sắc và dữ dội hơn bà tưởng tượng rất nhiều.

...Nguyên nhân là do đâu?

Do thiếu lời khen ngợi sao?

...Nhưng khi kiếm lộ ngày càng trở nên tàn bạo, vô tình, liệu khen ngợi có phải là điều đúng đắn?

Chẳng phải sẽ khiến tâm ma càng lún sâu hơn sao?

Hay là do áp lực quá lớn?

Nhưng đó là áp lực mà sớm muộn gì Thanh Nguyệt cũng phải vượt qua.

Kẻ xuất chúng thì không thể tránh khỏi ánh mắt của người đời.

Nó phải học cách tôi rèn bản lĩnh để chịu đựng những ánh mắt đó.

Sự ghen ghét của đồng môn?

Vô Nguyệt Sư Thái đã nhiều lần cố gắng hòa giải, nhưng càng làm thế càng giống như thiên vị, khiến sự việc tồi tệ hơn.

Nhờ vả các Nhất thế đệ tử ư... Quan hệ giữa Nhất thế và Nhị thế là quan hệ sư đồ, bà can thiệp vào cũng có phần khó xử.

Rốt cuộc bà phải làm sao đây?

Bà không tìm ra câu trả lời.

Lòng Vô Nguyệt Sư Thái đen kịt lại vì lo âu.

Thanh Nguyệt... đứa trẻ bà coi như cháu ruột ấy lại đang bị tâm ma nuốt chửng.

Vô Nguyệt Sư Thái cứ ngồi trầm ngâm như thế, cho đến khi cảm nhận được khí tức từ xa, bà mới đứng dậy.

Bước ra ngoài, đi về phía phát ra khí tức ấy.

Đệ tử của bà, và cũng là sư phụ của Thanh Nguyệt – Tố Vân đang đứng lặng lẽ ở đó.

“...Chưởng môn nhân.”

Thấy Tố Vân chắp tay hành lễ, Vô Nguyệt Sư Thái hỏi:

“...Nguyệt Nhi đã về chưa?”

Tố Vân gật đầu.

“Dạ rồi ạ.”

Có lẽ vì ám ảnh bởi hiện trường vụ thảm sát hôm qua.

Bà muốn gặp Thanh Nguyệt ngay lập tức.

Phải gặp mặt nó, bà mới giải tỏa được nỗi bất an này.

“...Đi thôi.”

******************************************

Thanh Nguyệt đã đặt chân về đến môn phái.

Tuy vừa ngủ một giấc dài nhưng chẳng hiểu sao cô vẫn thấy muốn nghỉ ngơi.

Sự ám ảnh phải luyện tập lại bắt đầu nhen nhóm trong lòng.

Nhưng tại sao chứ?

Hôm nay cô chẳng muốn làm gì cả.

Đó là việc cô chưa từng bỏ bê một ngày nào suốt mấy năm qua.

Dù sốt cao, dù buồn ngủ rũ mắt, dù đau đớn thế nào cô cũng vẫn luyện tập.

Vậy mà hôm nay, dù cơ thể chẳng làm sao, cô lại chẳng muốn động tay chân.

Thứ cô cần bây giờ là sắp xếp lại cái đầu đang rối tung như tơ vò này.

“...Nguyệt Nhi.”

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Thanh Nguyệt giật mình quá mức cần thiết.

Giống như đứa trẻ bị bắt quả tang làm chuyện xấu, động tác quay đầu của cô cũng trở nên lúng túng.

“...Chưởng môn nhân.”

Trong cơn bối rối, cô vội vàng chắp tay hành lễ. [note88032]

Đối diện với Chưởng môn, cô mới sực nhớ ra.

Hôm qua cô đã cãi nhau rồi bỏ chạy.

Hôm nay lại còn về trễ sau một đêm không về.

Sự hiện diện của Hàn Thụy Trấn quá lớn khiến cô quên bẵng những chuyện đó.

Bầu không khí ngượng ngùng bao trùm.

Lòng cô lại nặng trĩu xuống khi thấy Chưởng môn.

Thực lòng, cô chưa muốn gặp người lúc này.

“...Đệ tử thấy trong người mệt mỏi, xin phép lui về trước ạ.”

Cô chẳng buồn biện minh cho việc đi qua đêm.

Để giải tỏa những cảm xúc dồn nén, cô cần thêm thời gian.

Thanh Nguyệt định lướt qua người Chưởng môn thì...

Bốp.

Vô Nguyệt Sư Thái nắm lấy cổ tay cô.

Một sự thôi thúc ấu trĩ khiến cô muốn hất tay bà ra.

Nhưng khi nhìn thấy bàn tay nhăn nheo của Chưởng môn, cô lại không nỡ.

“...”

Bốn mắt nhìn nhau.

Thanh Nguyệt đọc được sự lo lắng trong mắt bà.

Không hiểu người sợ điều gì mà đôi mắt vốn kiên định của một nữ hiệp lại đang run rẩy.

Thanh Nguyệt không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo ấy.

...Nhớ lại chuyện đêm qua, cô càng thấy hổ thẹn hơn.

“...Nguyệt Nhi.”

Vô Nguyệt Sư Thái cẩn trọng đưa cho cô một thứ gì đó.

...Là bánh dược quả.

Mỗi khi Thanh Nguyệt lủi thủi một mình, Chưởng môn lại lén đưa cho cô món quà vặt này.

Đó là cách quan tâm cục mịch của bà.

Cách thể hiện tình thương vụng về của riêng người.

Mạnh mẽ trên giang hồ bao nhiêu thì lại vụng về trong tình cảm bấy nhiêu.

Thanh Nguyệt hiểu, đây là một lời xin lỗi ngầm.

“...”

Cô biết rõ.

...Nếu là hôm qua, khi cô đang gào thét điên cuồng trong rừng với những cảm xúc tiêu cực ấy.

...Chắc chắn cô sẽ không đời nào nhận cái bánh này.

Thậm chí, có khi cô còn hỗn hào ném nó xuống đất, gào lên rằng người nghĩ con là trẻ ranh hay sao mà định dùng cái thứ này để an ủi.

Rồi cô sẽ chạy về phòng, khóc lóc vật vã thêm một trận nữa.

...Nhưng có lẽ nhờ khoảng thời gian "giải thoát" cùng Hàn Thụy Trấn.

Những cảm xúc tiêu cực ấy đã không còn gay gắt như trước.

Thay vào đó là cảm giác tội lỗi vì sự sa đọa của bản thân.

Và khi trái tim đã trở nên mềm yếu, lời xin lỗi của Vô Nguyệt Sư Thái dễ dàng len lỏi vào.

Lời xin lỗi của bà khiến cổ họng cô nghẹn lại.

Thanh Nguyệt lặng lẽ nhận lấy chiếc bánh, khẽ cúi đầu hành lễ rồi bước đi.

Miếng bánh cô cắn trong làn nước mắt rưng rưng, vẫn ngọt ngào như mọi khi.

***********************************

Thấm thoắt mười ngày trôi qua.

Thanh Nguyệt vẫn duy trì thói quen luyện tập như mọi khi.

Nhưng có một điểm khác biệt duy nhất, đó là cô chẳng thèm bận tâm đến kiếm lộ nữa.

Làm sao để chém tinh tế hơn, làm sao để điều chỉnh tốc độ... những trăn trở về kỹ thuật đó đã biến mất.

Lấp đầy tâm trí cô lúc này chỉ toàn là ký ức ngày hôm đó. Những lời nói đó. Khoảnh khắc đó.

‘...Cô đã nỗ lực hết mình rồi.’

Câu nói đơn giản ấy vẫn nhuộm hồng trái tim cô.

Cô vẫn nhớ như in cảm giác nghẹt thở khi nghe câu nói đó.

‘...Thời gian qua vất vả cho cô rồi.’

Thanh Nguyệt bất giác nhăn mũi.

Cô nhớ lại cái bộ dạng khóc lóc thảm hại như một đứa trẻ trước mặt hắn.

‘Hức... hức... oa...!’

Mặt cô nóng bừng lên.

Dù đã qua mấy ngày nhưng mỗi khi nhớ lại, cô vẫn thấy tê dại vì xấu hổ.

Thậm chí, những ngày bình thường trôi qua càng làm cho sự đặc biệt của ngày hôm đó trở nên rõ nét hơn.

Nên càng thấy xấu hổ hơn.

Làm cái trò đồi bại đó xong rồi quay về Nga Mi giả bộ đoan trang.

Cô cảm thấy mình như một kẻ đạo đức giả.

Hàn Thụy Trấn đã nghĩ gì khi thấy cảnh tượng đó?

...Chắc chắn là thấy thảm hại lắm.

‘Làm tốt lắm. Cô đã chịu đựng rất tốt.’

Nhưng hắn chỉ toàn khen ngợi. Không một lời chê trách.

Hắn công nhận cô. Hắn liên tục an ủi cô.

Như thể đó là phần thưởng cho việc cô đã chịu đựng nỗi nhục nhã trước đó.

Không bắt bẻ, không trách mắng. Chỉ có sự công nhận.

Suy nghĩ càng rối ren, cơ thể cô lại càng tiến gần đến trạng thái vô ngã. [note88027]

Cô thậm chí không biết mình đang múa kiếm.

Không nhớ nổi động tác này thuộc chiêu thức nào.

Giống như việc cô chỉ biết chịu đựng sự sỉ nhục ngày hôm đó, bây giờ cô cũng chỉ biết múa kiếm theo bản năng.

‘...Làm tốt lắm, Thanh Nguyệt à. Vất vả rồi.’

Hình ảnh gã chưởng quầy da lấp đầy tâm trí Thanh Nguyệt.

Một gã đàn ông chẳng có gì đặc biệt.

Cao to hơn người thường một chút, ngoài ra chẳng có điểm gì nổi bật.

Không đẹp trai lồng lộn, không có khí chất cao nhân, cũng chẳng mạnh mẽ gì cho cam.

Thế mà lạ thay, Thanh Nguyệt không thể gạt bỏ hình ảnh hắn ra khỏi đầu.

Giọng nói thì thầm bên tai trong bóng tối. Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai ướt đẫm.

Cái ôm ấm áp vững chãi của hắn.

Và cả bàn tay vuốt ve mái tóc cô một cách trân trọng, dịu dàng như đang vỗ về một chú cún con.

Có ai dám tơ tưởng đến việc đối xử với cô như thế chứ?

“Ư...!”

Thanh Nguyệt vô thức rên rỉ.

Bàn tay to lớn khác hẳn tay Chưởng môn.

Nghĩ đến việc đó là bàn tay đàn ông, sự ghê tởm lại dâng lên...

...Nhưng nếu thành thật mà nói, chính cô là người đã dựa vào bàn tay đó.

Khi bị đẩy đến giới hạn chịu đựng, cô không còn cách nào khác ngoài việc bám víu vào bàn tay chìa ra ấy.

Khoảnh khắc đó, cô quên mất hắn là đàn ông, quên mất hắn là gã chủ tiệm da mà các sư tỷ muội hay chế giễu là kẻ cô độc.

Thậm chí Thanh Nguyệt còn quên luôn cả việc mình là môn đồ Nga Mi.

Ở đó chỉ đơn giản là một người cần giúp đỡ... và một người đưa tay ra giúp đỡ mà thôi.

Xấu hổ quá.

Vẫn thấy nhục nhã vô cùng.

Hối hận vì đã phơi bày bản thân trần trụi đến thế.

“Hộc... hộc...”

Thanh Nguyệt dừng lại.

Hình ảnh đó cứ lởn vởn trong đầu.

Bầu không khí đêm hôm đó.

Sự căng thẳng đầy dục vọng.

Làn da thịt hiện lên đầy khiêu gợi sau lớp võ phục ướt sũng.

Và cả ánh mắt hắn dán chặt lên đó.

Cảm giác buông bỏ gánh nặng bản thân để bị chi phối...

Bây giờ, nếu bắt cô nhớ lại khoảnh khắc đó.

...Cô thấy rùng mình.

Một cảm giác bội đức nguy hiểm và đầy khiêu khích, tựa như lưỡi dao lướt qua da thịt, thứ mà một Thiên Niên Hoa của Nga Mi tuyệt đối không được phép cảm thấy.

“...Hàn... Thụy Trấn.”

Thanh Nguyệt lẩm bẩm cái tên đó.

Cơ thể cô vẫn còn run rẩy dữ dội.

Sự khó chịu mãnh liệt pha lẫn với dư vị khoái lạc rõ rệt.

Càng ngẫm nghĩ qua nhiều ngày, cô càng chắc chắn về cảm giác đó.

Lúc đó thì không biết, nhưng giờ thì cô đã hiểu.

Có lẽ nhờ sự an ủi của hắn mà cô đang tô hồng quá khứ chăng.

...Cái mà người đời gọi là dục vọng, phải chăng là như thế này?

Lời Chưởng môn lại văng vẳng bên tai.

‘...Đã là con người thì ai cũng có dục vọng.

Ngay cả phương trượng Thiếu Lâm Tự cũng không ngoại lệ.

Điều quan trọng là phải nhận biết khó khăn đó để tu tập, chứ không phải chối bỏ coi như nó không tồn tại.’

Thanh Nguyệt cúi xuống nhìn bàn tay mình.

...Liệu có ngày nào cô lại cảm thấy như thế nữa không?

...Nếu không phải là Hàn Thụy Trấn, thì ai có thể làm thế với cô...

Suy cho cùng, đêm hôm đó đã là quá khứ, Thanh Nguyệt phải sống cho tương lai.

Thực tế chẳng có gì thay đổi cả.

Cô lại là Thanh Nguyệt của Nga Mi, là Thiên Niên Hoa, là kỳ vọng của chính phái.

Gánh nặng cô tạm thời trút bỏ giờ lại đè nặng lên vai.

Thanh Nguyệt nhắm chặt mắt.

...Thực ra, giờ chẳng còn cách nào để dính dáng đến Hàn Thụy Trấn nữa.

Thanh Nguyệt buộc phải tin vào điều đó.

Đã trải nghiệm rồi nên cô biết rõ.

Cái hắn dựng dưới tầng hầm không phải là phòng tra tấn.

Cô không có tư cách để hạch sách hắn.

Với nỗi băn khoăn đó, hai ngày trước cô đã lén nhìn Hàn Thụy Trấn từ xa.

Hắn chán nản trông tiệm, rồi khi đám ăn mày Cái Bang - người quen của hắn - đi tới, hắn lại cãi nhau ỏm tỏi với bọn họ, ngoài ra chẳng làm gì đặc biệt.

Hắn cũng chẳng hề tìm kiếm cô, người mà cả trung nguyên đều muốn gặp mặt.

Cứ như thể hắn đã quên thật rồi.

Điều đó, khiến cô thấy bứt rứt trong lòng-

“-Nguyệt Nhi!”

Đúng lúc đó, Vô Nguyệt Sư Thái tiến lại gần.

Chưa kịp để cô nói gì, bà đã nắm lấy vai cô với ánh mắt sáng rực.

“Con vừa ngộ ra điều gì sao?”

“...Dạ?”

“Ta quan sát từ xa nãy giờ, kiếm lộ của con lại...!”

Vô Nguyệt Sư Thái xúc động đến mức không nói nên lời.

“Lại ổn định rồi, Nguyệt Nhi à...! Đúng rồi, cuối cùng con cũng đã tiến bộ rồi...!”

“...Dạ?”

Ban đầu Thanh Nguyệt còn chẳng hiểu Chưởng môn đang nói cái gì.

Đường kiếm cô múa may trong vô thức, lại vượt qua nỗ lực mấy năm trời sao?

“Đúng, đúng rồi...! Ta biết con sẽ vượt qua được mà.”

“...Con... vượt qua ư?”

Chưởng môn nói lấp lửng.

“Không, không có gì. Quan trọng là... ta rất vui vì con đã trưởng thành.”

Thanh Nguyệt chợt nghĩ, hay là do chuyện gần đây nên Chưởng môn cố tình khen ngợi gượng gạo?

Nhưng nhìn khóe mắt rưng rưng như trút được gánh nặng của bà, có vẻ không phải là giả.

‘...Ơ?’

Và điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là.

...Trái tim Thanh Nguyệt, trước lời khen của Chưởng môn, lại bình thản đến lạ lùng.

Tất nhiên là vui.

Vui thì có vui... Đây là lời khen cô đã nỗ lực suốt mấy năm qua để đạt được, cuối cùng cũng nhận được...

Nhưng cảm xúc lại dửng dưng hơn cô tưởng.

Thậm chí, so với lời khen của Chưởng môn, thì câu "Làm tốt lắm" của Hàn Thụy Trấn-

“A.” [note88030]

Thanh Nguyệt chớp mắt, tự hỏi mình đang nghĩ cái quái gì thế này.

Mình điên thật rồi sao?

Sự hỗn loạn của ngày hôm đó dường như vẫn còn kéo dài.

Kể từ khi bước ra khỏi căn phòng kỳ quái đó, cảm xúc của cô bị đảo lộn, trên dưới bất phân.

Hắn đã khuấy đảo và lật ngược ranh giới giữa khoái cảm và sự khó chịu, khiến cô giờ đây chẳng biết đường nào mà lần.

Giống như việc cô rốt cuộc lại không ghét cái giẻ bịt miệng đó, và giờ đây lại không thấy vui sướng tột độ trước lời khen của Chưởng môn.

Có cái gì đó đã bị đảo lộn.

“Đúng rồi, Nguyệt Nhi. Sau này cứ thế mà phát huy. Ta không biết con đã làm gì, nhưng cứ tiếp tục như thế này là được.”

“...”

Nghe câu đó, Thanh Nguyệt chợt nhận ra một điều.

...Cứ thế này?

Tức là chuyện hôm đó thực sự có ích cho việc tu luyện sao?

...Vậy thì có lẽ.

Chưởng môn nói:

“...Lâu lắm rồi ta mới thấy con cười đấy, Nguyệt Nhi.”

“...A.”

Thanh Nguyệt đưa tay lên chạm vào môi.

Đúng là miệng cô đang vẽ nên một đường cong.

Cô đã cười từ lúc nào không hay.

Chưởng môn nhìn nụ cười của cô, cũng cười tươi hơn.

“Sau này... con sẽ tiếp tục tinh tấn [note88028] ạ.”

Thanh Nguyệt tin rằng nụ cười này là vì lời khen của Chưởng môn.

Tuyệt đối không phải vì cô đã tìm ra cái cớ hợp lý để tìm đến ai đó một lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Diệt Tuyệt Kiếm Pháp, võ công trấn phái của Diệt Tuyệt Sư Thái trong bộ Ỷ Thiên Đồ Long Ký
Diệt Tuyệt Kiếm Pháp, võ công trấn phái của Diệt Tuyệt Sư Thái trong bộ Ỷ Thiên Đồ Long Ký
[Lên trên]
quên đi bản thân mình, quên đi sự tồn tại của cái "tôi", để tâm trí hoàn toàn trống rỗng
quên đi bản thân mình, quên đi sự tồn tại của cái "tôi", để tâm trí hoàn toàn trống rỗng
[Lên trên]
Siêng năng tu tập và tiến bộ không ngừng
Siêng năng tu tập và tiến bộ không ngừng
[Lên trên]
nghiện mà ngại
nghiện mà ngại
[Lên trên]
thế bão quyền (抱拳) trong phim kiếm hiệp : ?✋
thế bão quyền (抱拳) trong phim kiếm hiệp : ?✋