Web Novel

Chương 107 - Điểm Huyệt (1)

Chương 107 - Điểm Huyệt (1)

“Trước khi bàn chuyện lớn, cho phép tại hạ đi tẩy trần một chút được không? Vác cái bộ dạng nhếch nhác này mà đàm đạo về cái đẹp thì thất lễ quá.”

“Ấy chết, là ta sơ suất. Mải mê thẩm định mấy món hàng độc lạ mà quên mất tình cảnh phong trần của tiểu huynh đệ. Vậy chúng ta hẹn giờ nhé, ý cậu thế nào?”

“Thế thì còn gì bằng.”

“Tốt. Cậu cứ đi dọc theo con đường này, rẽ trái sẽ thấy một tửu lâu bề thế tên là Thương Ảnh Lâu. Hãy đến tìm ta vào giờ Dậu[note89403]. Tên ta chắc cậu chưa quên chứ?”

“Vâng, Phương đại nhân. Hẹn gặp ngài ở đó.”

“Ha ha, giờ ta với cậu chưa có quan hệ làm ăn chính thức, gọi ‘đại nhân’ nghe khách sáo quá. Cứ thoải mái đi. Hẹn gặp lại.”

Chốt xong cái hẹn lịch sử với Phương Phi Nhiên, tôi bước vào khách điếm cao cấp với tâm thế của một kẻ sắp đổi đời.

Đường Tố Lan có vẻ đã đi tắm trước, trong phòng trống trơn, chỉ còn lại hương thơm thoang thoảng. Chưởng quầy vừa thấy tôi liền đon đả:

“Khách quan có phải là người đi cùng vị nữ hiệp lúc nãy...”

“Đúng vậy.”

“Mời ngài đi lối này. Phòng ốc và nước nóng thượng hạng đã được chuẩn bị xong xuôi cả rồi ạ.”

.

.

.

“Hư a...”

Tôi thả mình chìm sâu vào bồn tắm gỗ rộng lớn, một tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn buột ra khỏi cổ họng.

Đã bao lâu rồi mới được chạm vào thứ xa xỉ mang tên nước nóng này? Hơi ấm len lỏi qua từng lỗ chân lông, thấm sâu vào tận xương tủy, đánh tan sự tê dại của một tháng trời hành xác nơi rừng thiêng nước độc.

Cảm giác như được tái sinh. Chỉ cần lơ là một chút thôi, tôi có thể ngủ gật và chết chìm trong sự sung sướng này ngay lập tức.

...Quả nhiên, chân lý cuộc đời vẫn là: Có tiền mua tiên cũng được.

Tôi lười biếng đưa mắt nhìn quanh. Căn phòng mà Đường Tố Lan vung tay thuê cho tôi còn sang trọng gấp vạn lần cái nhà tôi đang ở. Nói cho đúng thì cái nơi tôi chui ra chui vào hàng ngày chẳng khác nào cái lỗ chuột. Ưu điểm duy nhất của nó chắc là cái tầng hầm bí mật – nơi tôi tự tay đào đất để làm xưởng chế tác.

“...Haizz.”

Càng nhìn sự xa hoa này, ngọn lửa tham vọng kiếm tiền trong tôi càng bùng lên mãnh liệt.

Tuyệt vời biết bao. Chỉ cần có tiền, chẳng cần động tay động chân cũng có người cung phụng, nước nóng dâng tận miệng, chăn êm nệm ấm dâng tận lưng.

Tiền chính là năng lực, là quyền lực.

Muốn sống sót qua cái Chính Tà Đại Chiến sắp nổ ra, tôi phải tích trữ tiền bạc như con sóc gom hạt dẻ trước mùa đông khắc nghiệt. Muốn an cư lạc nghiệp ở vùng đất mới, muốn cưới vợ sinh con đẻ cái, không có tiền thì lấy gì mà "nuôi" ước mơ?

Cứ nhìn thái độ của mấy lão già ở núi Nga Mi mà xem. Lúc thấy tôi nghèo rớt mồng tơi thì nhìn bằng nửa con mắt, thế mà vừa thấy tôi dắt con lừa cái về là thái độ quay ngoắt 180 độ, soi mói đánh giá như thể đang tuyển con rể vàng.

Thú thật, sự thực dụng trơ trẽn đó chẳng những không làm tôi ghét, mà ngược lại còn thấy sướng rơn. Bởi vì nó là minh chứng cho thấy: cuối cùng tôi cũng đã chen chân được vào vạch xuất phát của cuộc chơi.

Tôi chớp mắt, não bộ bắt đầu nhảy số.

Lão[note89407] Phương Phi Nhiên kia rõ ràng đã cắn câu. Ánh mắt lão khi nhìn mấy món đồ da của tôi sặc mùi ham muốn. Lão không phải dạng thương nhân cò con lang thang, mà là chủ của Thương Hoa Thương Đoàn danh tiếng.

“...”

...Vụ này mà chốt đơn thành công, đời tôi coi như "lên hương". Từ một thằng thợ da vô danh tiểu tốt thành CEO của một đế chế thời trang 18+ cổ đại?

Nhỡ đâu "sản phẩm" tạo thành cú hit lớn, các kỹ viện khắp Trung Nguyên tranh nhau đặt hàng thì sao? Lúc ấy các nàng kỹ nữ đệ nhất sẽ vây quanh tôi, nũng nịu đòi tôi thiết kế riêng cho mấy bộ "Limited Edition" để giữ khách...

Nghĩ đến đó, tôi ngồi trong bồn tắm cười hề hề như một thằng ngốc. Thân xác được thư giãn thì đầu óc cũng toàn vẽ ra viễn cảnh màu hồng.

Hình như tôi đang cố tình lờ đi một vài rủi ro hay sự thật bất tiện nào đó... Nhưng thôi kệ, não bộ từ chối xử lý thông tin tiêu cực lúc này.

Ào! Ào!

Tôi xốc lại tinh thần, bắt đầu kỳ cọ cơ thể một cách nghiêm túc.

Gột rửa sạch sẽ lớp đất cát dày cộm, nhặt những chiếc lá khô không biết đã vương trên tóc từ cái bụi rậm nào, xóa sạch mọi dấu vết của một kẻ ăn mày dĩ vãng. Bánh xà phòng thượng hạng được chà xát kỹ lưỡng đến khi da dẻ sạch bong kin kít.

Sắp đi gặp "nhà đầu tư thiên thần"[note89409] của cuộc đời, cái "giao diện" phải chuẩn chỉnh, uy tín mới được.

Chắc cũng phải xử lý luôn cái đầu tóc này thôi. Từ trước khi đi đã chẳng buồn chăm chút, lại thêm một tháng ròng rã dầm mưa dãi nắng cùng Đường Tố Lan, giờ nhìn phản chiếu trong nước chẳng khác nào cái tổ quạ.

Đang tắm dở, tôi đứng dậy, hé cửa gọi vọng ra ngoài:

“Tiểu nhị! Mang cho ta cái kéo hoặc con dao cạo, ta muốn chỉnh trang lại đầu tóc!”

Quả không hổ danh là khách điếm '5 sao', nhân viên phục vụ xuất hiện ngay tức khắc, hai tay dâng kéo, giọng ân cần:

“Quan khách có cần thay nước mới luôn không ạ? Nước cũ e là đã nguội rồi.”

Chà, phục vụ tận răng thế này cơ à?

Đúng là sức mạnh của đồng tiền.

“Được thế thì tốt quá.”

******

Đường Tố Lan chỉnh lại tấm mạng che mặt, ngồi thu mình một góc đợi Hàn Thụy Trấn.

Cái bụng đói cồn cào đang réo gọi, nhưng hắn thì lặn mất tăm hơi mãi chưa thấy ra. Cô chỉ muốn ăn nhanh cho xong bữa để còn chợp mắt một chút.

“A.”

Chợt nhận ra mình đang sốt ruột vì những nhu cầu đời thường quá đỗi bình dị, Đường Tố Lan khẽ giật mình.

Suốt một năm qua, cô tự giam mình trong bốn bức tường, để thời gian trôi đi như dòng nước chết... Vậy mà giờ đây, cô lại đang ngồi giữa quán xá ồn ào, lo chuyện ăn, chuyện ngủ như thể chưa từng tồn tại khoảng thời gian đen tối đó.

...Tất cả là nhờ Hàn Thụy Trấn sao?

“...”

Chắc chắn là nhờ hắn rồi. Biến số duy nhất xuất hiện trong cuộc đời tẻ nhạt của cô chính là hắn.

Càng nghĩ, cô càng thấy may mắn vì ngày hôm đó Thanh Nguyệt đã tìm được người này. Dù chưa thể khẳng định chắc chắn hắn có phải là "Tâm Ma Y Sư" trong truyền thuyết hay không... nhưng rõ ràng, hắn đang gỡ bỏ từng lớp, từng lớp tâm ma đang trói buộc cô.

Đường Tố Lan thầm cảm tạ vận may hiếm hoi đó. Suốt thời gian qua hắn toàn phải húp cháo loãng, hôm nay cô quyết định phải hào phóng chiêu đãi hắn một bữa ra trò.

“Tiểu thư.”

Giọng nói trầm ấm vang lên, cắt ngang dòng suy tưởng miên man.

“Sao ngài ra muộn...”

Câu trách móc tắc nghẹn ngay ở cổ họng. Đường Tố Lan sững sờ, đôi mắt mở to sau lớp mạng che mặt.

Gã đàn ông đầu bù tóc rối, người ngợm bẩn thỉu, hôi hám lúc nãy đâu rồi?

Đứng trước mặt cô lúc này là một nam nhân mày râu nhẵn nhụi, dung mạo sáng sủa. Lớp bụi đất phong trần đã được gột rửa sạch sẽ, để lộ làn da khỏe khoắn. Mái tóc tổ quạ được cắt tỉa gọn gàng, vuốt ngược ra sau để lộ vầng trán cao đầy nam tính.

“...Tiểu thư? Cô nhận nhầm người à? Không phải là Đường tiểu thư sao?”

Thấy cô im lặng, Hàn Thụy Trấn nghiêng đầu hỏi. Có lẽ do lớp mạng che mặt nên hắn không thấy được biểu cảm "đứng hình" của cô lúc này.

Nhưng chính Đường Tố Lan cũng đang hoang mang, không dám tin vào mắt mình.

Thực sự là hắn sao?

Trái tim trong lồng ngực bỗng nhiên hẫng đi một nhịp, rồi đập loạn xạ chẳng theo quy luật nào.

Theo phản xạ phòng vệ, cô định buông lời châm chọc để che giấu sự bối rối.

“A, a ha ha... Ngài, ngài cắt tóc rồi hả?”

Nhưng nụ cười gượng gạo ấy nghe thật giả tạo. Sao lại thấy ngượng ngùng đến nóng cả mặt thế này?

Hắn đâu có đẹp trai.

...Hay là có? Hắn đẹp trai như thế thật sao?

Đường Tố Lan rơi vào trạng thái hỗn loạn cực độ. Không đúng. Trong ký ức của cô, Hàn Thụy Trấn là một gã thô kệch, xấu xí mà.

Nhưng tại sao... tại sao cái khuôn mặt góc cạnh kia giờ đây lại lọt vào mắt cô, khiến cô thấy ưng ý đến lạ lùng? Trước đây dù có gặp những bậc nam tử tuấn tú như ngọc được người đời ca tụng, lòng cô cũng phẳng lặng như nước hồ thu. Vậy mà giờ đây, trước một gã thợ da tầm thường, sự rung động xa lạ này là sao?

Cảm nhận được hai má đang nóng bừng lên như phải bỏng, Đường Tố Lan vội cúi gằm mặt xuống tránh ánh nhìn trực diện. Cô lí nhí, cố vớt vát chút sĩ diện:

“Bí... bí ngô có vẽ thêm vằn thì cũng chẳng hóa thành dưa hấu được đâu... A, a ha ha. Cắt tóc gọn gàng xong thì cái nét thô kệch nó càng lộ rõ ra đấy. Thà cứ để tóc che đi như lúc trước còn hơn.”

Hàn Thụy Trấn bật cười khanh khách, chẳng hề để bụng:

“Được rồi, được rồi. Cái gã quái vật xấu xí này sẽ biến mất cho khuất mắt cô ngay đây. Mời tiểu thư dùng bữa ngon miệng.”

“...Hả? Khoan, không phải...! Ta chỉ đùa có một câu mà ngài giận thật đấy à! Ta chỉ đùa—”

“—Tôi không giận. Chỉ là tôi có hẹn.”

“...Có hẹn ư?”

“Là vị thương nhân lúc nãy có hứng thú với mấy món hàng của tôi. Tôi định đi đàm đạo với ông ấy một chút.

Chỗ làm ăn buôn bán đầy mùi tiền bạc, e là không tiện cho tiểu thư lá ngọc cành vàng đi cùng.

Tiểu thư cứ ăn uống rồi nghỉ ngơi trước đi nhé.”

Hàn Thụy Trấn nhoẻn miệng cười – một nụ cười tự tin và rạng rỡ lạ thường, rồi gật đầu chào cô và bước nhanh ra khỏi khách điếm.

“...”

Đường Tố Lan cứng họng, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của hắn mà ngẩn ngơ.

Sự lột xác của hắn quá bất ngờ, và bản thân cô đang phản ứng lại điều đó một cách quá nhạy cảm. Cô cũng chẳng có tư cách gì để giữ hắn lại bên mình lúc này.

Đường Tố Lan thở hắt ra một hơi dài, cả người mềm nhũn dựa vào lưng ghế như vừa trải qua một trận chiến.

Vẫn chưa tin vào mắt thẩm mỹ đang bị "lỗi" của mình, cô quay sang vẫy tay gọi nữ tiểu nhị đứng gần đó:

“Này, cô có nhìn thấy vị công tử lúc nãy không?”

“Dạ? À, vâng! Vị khách quan vừa đi ra đó ạ?”

Đường Tố Lan ngập ngừng một chút, ngón tay xoắn vào nhau:

“Hắn... trông có được mắt không?”

“...Dạ?”

Tiểu nhị ngớ người. Vừa nãy còn nghe vị tiểu thư này chê người ta là bí ngô, giờ lại hỏi câu này, đúng là tâm ý khách nhân khó đoán như thời tiết.

Nhưng Đường Tố Lan cần một sự xác nhận khách quan.

“Làm... làm ơn đi. Hãy nói thật lòng cho ta biết. Trong mắt người ngoài, hắn trông thế nào?”

Nữ tiểu nhị liếc nhìn sắc mặt cô, ấp úng trả lời theo kiểu dĩ hòa vi quý:

“Cái này... thẩm mỹ mỗi người mỗi khác ạ... Công tử ấy trông cũng sáng sủa, nhưng mà...”

Đường Tố Lan vẫn kiên trì bám riết, ánh mắt sắc lẹm sau lớp mạng:

“Thế còn cô? Cá nhân cô thấy thế nào? Có thấy hắn đẹp không?”

Cô gái mân mê vạt áo, rụt rè đáp:

“...Thực ra... cũng thường thôi ạ. Không phải gu của tôi lắm...”

Nói dối.

Đường Tố Lan phán ngay trong đầu. Một phán quyết chắc nịch không chút nghi ngờ.

Chắc chắn là ả ta đang nói dối. Hoặc là mắt ả có vấn đề.

Cô dám khẳng định điều đó.

Bởi vì từ trước đến nay, chưa từng có khuôn mặt của kẻ nào in sâu vào tâm trí cô một cách rõ nét và chấn động đến nhường này.

****

Đúng giờ Dậu, tôi chỉnh tề y phục, tìm đến Thương Ảnh Lâu như lời Phương Phi Nhiên dặn.

Tiểu nhị lanh mắt nhanh nhảu chạy ra đón tiếp.

“Kính chào quý khách! Ngài đi cùng ai ạ?”

“Cho hỏi Phương đại nhân của Thương Hoa Thương Đoàn có ở đây không...”

“A! Ra là vị khách quý mà Phương đại nhân đã dặn trước!”

Tiếng hô đầy hào sảng của tiểu nhị khiến mọi ánh mắt trong quán đồng loạt đổ dồn về phía tôi như đèn sân khấu. Thái độ của gã tiểu nhị cũng thay đổi chóng mặt, trở nên cung kính, khép nép hơn hẳn.

“Mời ngài đi lối này! Phương đại nhân vẫn chưa tới, nhưng ngài ấy đã căn dặn kỹ lưỡng: nếu quý khách đến trước thì phải tiếp đãi thật chu đáo, không được sơ suất. Mời ngài ngồi bàn này ạ.”

Quả nhiên, nhìn cái tướng tá phú quý toát ra mùi tiền ấy là biết Phương Phi Nhiên không phải dạng vừa. Ở cái đất Vị Trung này, cái tên của lão chắc cũng đủ làm giấy thông hành hạng VIP.

Những người vô tình chạm mắt với tôi đều mỉm cười, gật đầu chào xã giao đầy thiện chí, có lẽ muốn tranh thủ tạo ấn tượng tốt với "khách quý" của Phương đại gia.

Giữa sự trọng vọng đó, tôi được dẫn đến một bàn tiệc ở vị trí đắc địa nhất Thương Ảnh Lâu – tầng hai, sát lan can. Tuy không phải là phòng riêng biệt lập, nhưng từ đây có thể bao quát toàn cảnh bên dưới như một vị hoàng đế đang vi hành.

Sụp soạt.

Nhấp một ngụm trà thượng hạng, tôi lơ đễnh nhìn quanh, ánh mắt hòa vào đám đông ồn ào náo nhiệt bên dưới. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng cụng ly leng keng lấp đầy không gian tửu lâu.

Ngẫm lại, tôi bắt đầu thấy "nghiện" cái cảm giác được người khác nể trọng này rồi đấy. Chắc do lúc ở núi Nga Mi bị coi thường như cỏ rác quen rồi, nên giờ đâm ra lại nảy sinh cái thói hư vinh này.

Quyết tâm rồi. Nhất định phải thành công. Phải giàu.

“...Dù sao thì, quay lại chuyện lúc nãy. Kể ra lo lắng cũng phải thôi. Ai ngờ đâu lại kéo dài đến thế.”

“Ta thì thấy mọi người lo bò trắng răng. Rồi người ta cũng tự về thôi. Con gái lớn rồi.”

“Đó là nói lúc bình thường! Đằng này người ta đang bị tâm ma hành hạ, đầu óc không tỉnh táo mà mất tích thì ai chả sốt vó lên!

Hơn nữa, cậu nói gì thì nói, chính Độc Vương – người trực tiếp chứng kiến cơn tâm ma kinh hoàng đó – còn đang đứng ngồi không yên kia kìa!”

...Hửm?

Tai tôi giật một cái. Hình như vừa nghe thấy ai nhắc đến danh xưng "Độc Vương".

Tôi quay sang hướng phát ra tiếng nói. Hai gã đàn ông vạm vỡ ở bàn bên cạnh đang tranh luận sôi nổi, mặt đỏ gay vì rượu và vì chuyện thiên hạ.

“Nhất lưu cao thủ đâu có dễ gì mà mất tích! Mấy vụ kiểu này ta nghe mòn tai rồi, cuối cùng toàn là tin vịt cả thôi. Đã đạt đến cảnh giới nhất lưu thì đi đâu chả sống khỏe, ai làm gì được.”

“Cậu hiểu rõ con gái nhà người ta hơn cả cha ruột chắc?”

“Cái ta biết là tâm lý phụ huynh thôi. Đứng trước con cái thì Độc Vương lừng lẫy giang hồ cũng mù quáng như ai. Lại còn là con gái rượu đầu lòng nữa, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.”

Không kìm được tò mò, tôi xen vào, giả bộ ngây thơ:

“Xin lỗi hai vị huynh đài Hai người đang bàn tán chuyện gì mà rôm rả thế? Có vụ gì hot sao?”

Họ quay sang nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên tột độ, như thể tôi là sinh vật lạ ngoài hành tinh.

“Tiểu huynh đệ... chưa nghe tin gì sao?”

“Hoàn toàn không ạ. Tại hạ mới từ... vùng sâu vùng xa đến.”

Hai gã nhìn nhau cười khà khà, vẻ mặt khoái chí như vớ được người rừng mới xuống núi để khai sáng văn minh.

“Trời đất, thiếu hiệp tu luyện trong hang hốc nào mới chui ra thế! Cả cái Trung Nguyên này đang dậy sóng, chấn động vì chuyện đó đây!”

“Rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ?”

“Độc Phụng Đường Tố Lan mất tích rồi! Tính đến nay cũng ngót nghét một tháng trời rồi còn gì?

Lần cuối cùng người ta nhìn thấy cô ấy là ở gần núi Nga Mi, sau đó bặt vô âm tín, sống không thấy người, chết không thấy xác!”

Khụ.

Tiếng cười khan suýt chút nữa bật ra khỏi cổ họng tôi.

...Mất tích? Cô ả đang ở cùng tôi, cách đây có mấy bước chân mà?

“...Người ta đi vắng một tháng thì có gì to tát đâu mà ầm ĩ. Chắc là lười viết thư về, hoặc muốn đi phượt bụi một chuyến cho khuây khỏa thôi.”

“Đó là với hạng tôm tép vô danh như ta với cậu. Chứ cỡ như Độc Phụng – Đệ nhất mỹ nhân Tứ Xuyên – đi đến đâu mà chẳng gây chú ý như sấm động?

Đằng này tuyệt nhiên không thấy bóng dáng, thế mới lạ! Chưa kể, kẻ thù nhòm ngó cô ấy trong giới Tà Phái đâu có ít? Nhỡ đâu bị bắt cóc...”

“...”

“Độc Vương đã nổi trận lôi đình, phái người lùng sục xới tung cả cái Trung Nguyên lên mà chẳng thấy tăm hơi đâu. Cứ như thể bốc hơi khỏi mặt đất hay mọc cánh bay lên trời rồi ấy.

Một tiểu thư lá ngọc cành vàng, quen sống trong nhung lụa như thế chẳng lẽ lại ngủ bờ ngủ bụi? Đáng lẽ phải xuất hiện ở khách điếm hạng sang nào đó rồi chứ.”

Một gã đàn ông lạ mặt bàn bên cạnh hóng chuyện nãy giờ cũng chõ mồm vào:

“Ta đã bảo rồi mà. Chắc chắn là gặp được kỳ ngộ nên đang bế quan tu luyện bí kíp võ công ở sơn động nào đó thôi.”

Một người khác lại chen ngang, giọng bi quan:

“Ta thì sợ cô ấy nghĩ quẩn quyên sinh rồi ấy chứ. Nghe đồn suốt một năm qua cô ấy bị tâm ma dày vò, không bước chân ra khỏi nhà... Vừa ra ngoài cái là mất tích luôn? Không lo sao được.”

“Theo ta thấy thì là bỏ trốn theo trai. Chắc đến tuổi cập kê bị ép gả cho mối nào không ưng nên phản đối, rủ tình lang cao chạy xa bay...”

Mỗi người một phách, thi nhau tung ra đủ loại giả thuyết trên trời dưới biển, từ bi kịch đến hài kịch đủ cả.

Còn tôi thì ngồi đó, chết lặng như bị sét đánh ngang tai.

Hóa ra trong lúc chúng tôi thong dong cưỡi lừa ngắm cảnh, cả cái giang hồ này đang phát sốt, phát điên lên vì chúng tôi – cặp đôi "mất tích" hot nhất Trung Nguyên hiện tại.

Cơ mà lạ thật, trong suốt thời gian qua Đường Tố Lan không gửi lấy một bức thư, một con bồ câu đưa tin nào về nhà sao? Cô ta vô tâm đến thế à?

“...”

...Khoan đã, nghĩ kỹ lại thì...

Có muốn gửi cũng đếch được.

Vì tầm ngày thứ 5 của cuộc hành trình, tôi – vâng, chính tôi – đã móc sạch sành sanh túi tiền của cô ả rồi. Tiền đâu mà thuê người đưa thư? Tiền đâu mà mua bồ câu?

Từ lúc đó cô ả cũng phải sống cảnh ăn bờ ngủ bụi, gặm lương khô giống tôi còn gì.

...Cái trò đùa tai hại, cái thói tắt mắt của tôi lại gây ra hậu quả nghiêm trọng tầm cỡ quốc gia thế này ư?

“...Ôi cái đầu tôi.”

Tôi ôm trán rên rỉ, cảm thấy một cơn đau đầu khủng khiếp đang ập đến.

Quay về phải bảo Đường Tố Lan viết thư về nhà ngay lập tức mới được. Giải oan cho tôi, và giải tỏa cho cả giang hồ. Cái lão Độc Vương kia nữa, làm cha kiểu gì mà sồn sồn lên thế, mới có một tháng con gái đi vắng đã làm loạn cào cào cả lên...

Tôi cố lấy lại bình tĩnh, quay sang hỏi gã đàn ông lúc nãy:

“Thực tình là tại hạ vừa trải qua một chuyến đi dài trong rừng sâu nên tin tức mù mờ. Chỉ có vậy thôi sao? Hay còn chuyện gì nữa?”

“Hà hà, thiếu hiệp. Muốn nghe thêm chuyện thâm cung bí sử thì phải mời bọn này ly rượu chứ nhỉ...”

Người bạn đi cùng gã vội huých tay, mắng té tát:

“Này! Mày điên à? Khách quý của Phương đại nhân mà cũng dám vòi vĩnh à? Cứ nói toẹt ra đi. Biết đâu sau này được Thương Hoa Thương Đoàn bán rẻ cho cái trâm cài tóc tặng vợ.”

Gã đàn ông nghe vậy thấy có lý, bèn quay sang tôi, hạ giọng kể tiếp vẻ bí mật:

“Thì đó là chuyện nóng hổi nhất hiện nay. Nhưng cái đáng nói là... nhờ vụ này mà người ta mới thấy được thực lực và mạng lưới đáng gờm của Tiềm Long Hội.”

“Thực lực của Tiềm Long Hội?”

“Các thành viên cốt cán của Tiềm Long Hội đang chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm kiếm Đường tiểu thư. Trong quá trình đó, bọn họ tiện tay hành hiệp trượng nghĩa, khiến bọn Tà phái ở khắp nơi bị đánh cho te tua, khóc dở mếu dở. Giang hồ đồn đại rằng Tiềm Long Hội sắp thay da đổi thịt rồi.”

Tôi mím chặt môi.

Sao cái tương lai này cứ thay đổi xoành xoạch thế nhỉ...! Hiệu ứng cánh bướm chết tiệt.

Hơn nữa, một linh cảm chẳng lành, một nỗi sợ hãi mơ hồ mà tôi cố chôn chặt bấy lâu nay đang bắt đầu trỗi dậy.

Đúng lúc đó, gã đàn ông mắt sáng rực lên, cao giọng đầy phấn khích:

“Trong số đó nổi bật nhất! Chính là Thiên Niên Hoa của phái Nga Mi, biểu tượng của sự thánh thiện – Thanh Nguyệt nữ hiệp!”

Bùm.

Câu nói đó đã điểm trúng tử huyệt nỗi lo âu trong tôi. Tim tôi hẫng một nhịp.

Gã bạn bên cạnh cười hề hề chêm vào:

“Thông cảm nhé. Lão này là thần tượng Thanh Nguyệt nữ hiệp. Cứ nghe thấy tin tức về cô ấy là sẵn sàng dốc hết tiền túi ra mua, dù đắt đến mấy.”

“Thử là ông xem! Nhìn thấy dung nhan thoát tục ấy rồi thì cũng thế thôi! Cảm giác như hai chữ ‘thuần khiết’ được đúc thành người vậy! Tiên nữ giáng trần chứ chẳng đùa!”

Không thể giấu được sự sốt ruột đang thiêu đốt ruột gan, tôi hỏi dồn:

“...Nhưng chẳng phải Thanh Nguyệt nữ hiệp đang bị phạt cấm túc, diện bích hối lỗi trên núi sao?”

“Thế mới nói là đại nghĩa! Dù đang chịu phạt nặng, nhưng vừa nghe tin bạn thân Đường tiểu thư mất tích, cô ấy đã bất chấp tất cả, phá vỡ lệnh cấm, rời khỏi núi Nga Mi để hạ sơn truy tìm tung tích bạn mình!”

...Chết dở.

Nghe đến đây, sống lưng tôi lạnh toát như có luồng khí lạnh chạy dọc cột sống.

Có gì đó... Có gì đó sai sai. Rất sai. Rất đáng sợ.

Theo những gì tôi biết... thì Thanh Nguyệt đâu có ưa Đường Tố Lan đến mức "sống chết có nhau" như thế...? Tình bạn của họ trong nguyên tác làm gì sâu đậm đến mức này?

“Chà, nhưng mà người của Tiềm Long Hội cũng có cuộc sống riêng chứ. Đâu thể bỏ bê tất cả để tìm kiếm cả đời được. Độc Vương cũng đã bảo mọi người cứ quay về đi, việc còn lại để Tứ Xuyên Đường Môn lo liệu.”

“Phải, phải rồi? Chắc mọi người cũng giải tán hết-”

“-Nhưng Thanh Nguyệt nữ hiệp thì khác! Cô ấy vẫn đang kiên trì, lầm lũi tìm kiếm Đường tiểu thư khắp hang cùng ngõ hẻm.

Người vốn được cho là ít gắn bó, lạnh lùng nhất với Tiềm Long Hội như Thanh Nguyệt, lại đang là người truy lùng ráo riết, điên cuồng nhất! Tình bạn ấy thật đáng cảm động, cao cả biết bao!”

Nghe bài diễn văn hùng hồn của gã, đám đông xung quanh gật gù tán thưởng, ca tụng Thanh Nguyệt hết lời.

‘Quả nhiên là nữ hiệp chân chính.’

‘Người xuất gia ở Nga Mi có khác, tấm lòng bồ tát bao la.’

‘Đúng là loài hoa ngàn năm mới nở một lần, đẹp người đẹp nết.’

Chỉ có mình tôi là không thể cười nổi. Mặt tôi lúc này chắc đang méo xệch một cách thảm hại.

“...Chuyện đó diễn ra bao lâu rồi?”

“Đã bảo rồi mà! Tính từ lúc Đường tiểu thư biến mất.”

“Tức là khoảng...”

“Chắc tầm hai mươi ngày rồi nhỉ? Tin tức truyền đến núi Nga Mi cũng phải mất từng ấy thời gian.”

Gã đàn ông mỉm cười mãn nguyện, chìm đắm trong sự ngưỡng mộ thần tượng.

Thanh Nguyệt – người mà tôi cứ đinh ninh là đang ngoan ngoãn chịu " án tù treo" trên núi Nga Mi – hóa ra đã lang thang bên ngoài, lùng sục khắp nơi suốt hai mươi ngày nay rồi sao?

Sự điên cuồng, ám ảnh ẩn sau cái mác "thánh thiện", "tình bạn cao cả" đó khiến tôi cảm thấy ngạt thở.

Đã gần hai mươi ngày rồi... Thanh Nguyệt nữ hiệp vẫn đang mải miết đi tìm "bằng hữu" Đường Tố Lan của mình.[note89433]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
5-7 giờ tối
5-7 giờ tối
[Lên trên]
아저씨 (A-jeo-ssi) : Chú, bác, người đàn ông trung niên., mình để là 'Lão' luôn
아저씨 (A-jeo-ssi) : Chú, bác, người đàn ông trung niên., mình để là 'Lão' luôn
[Lên trên]
“Nhà đầu tư thiên thần” (Angel Investor) là cách gọi những cá nhân có tiền và sẵn sàng bỏ vốn vào dự án/ý tưởng mới từ giai đoạn rất sớm, khi rủi ro còn cao.
“Nhà đầu tư thiên thần” (Angel Investor) là cách gọi những cá nhân có tiền và sẵn sàng bỏ vốn vào dự án/ý tưởng mới từ giai đoạn rất sớm, khi rủi ro còn cao.