Web Novel

Chương 134 - Ứng Cử Viên (2)

Chương 134 - Ứng Cử Viên (2)

Các gia nhân của Đường Môn chăm chút cho Đường Tố Lan kỹ lưỡng hơn hẳn mọi ngày.

Đôi môi được tô điểm sắc đỏ thắm tựa như cánh hoa mẫu đơn, đôi má ửng hồng e ấp, mái tóc đen nhánh được chải chuốt bóng mượt, búi lên cầu kỳ và cài những trâm ngọc quý giá.

Hôm nay là ngày trọng đại, ngày cô sẽ chính thức diện kiến những ứng cử viên sáng giá cho vị trí phu quân tương lai.

Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lộng lẫy, kiêu sa ấy, biểu cảm của Đường Tố Lan lại lạnh lẽo và cứng đờ như một bức tượng sáp vô hồn.

Câu nói đầy ẩn ý của Thanh Nguyệt cứ văng vẳng trong đầu, như một lời nguyền rủa không chịu buông tha cô.

‘Chưởng quầy cũng bảo là, chuyện đáng chúc mừng đấy.’

Tại sao câu nói đơn giản ấy lại có sức sát thương ghê gớm, khoét sâu vào tim cô đau đớn đến thế?

Vốn dĩ đây là chuyện đại hỷ, là chuyện đáng chúc mừng theo lẽ thường tình mà. Cô còn mong chờ hắn nói gì khác nữa chứ?

Rốt cuộc, cô đã kỳ vọng điều hoang đường gì?

Cái tuổi mộng mơ làm công chúa trong truyện cổ tích, chờ đợi hoàng tử cưỡi bạch mã đến giải cứu khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt đã qua lâu rồi.

Chẳng lẽ... cô mong Hàn Thụy Trấn bất ngờ xuất hiện, đập bàn tuyên bố phản đối và hủy bỏ hôn ước này sao? Mong hắn lật tung mọi thứ ngay trước mắt thiên hạ và làm loạn lên chỉ vì cô?

...Có lẽ đúng là cô đã mong như thế.

Có lẽ trong sâu thẳm tâm hồn yếu đuối, cô đã thực sự nuôi dưỡng cái ảo tưởng ngu ngốc, ấu trĩ đó.

Nhìn cái cách bản thân chìm nghỉm trong vũng lầy cảm xúc đen tối, nhầy nhụa chỉ vì một câu chúc mừng xã giao của hắn... có lẽ cô thực sự đã tự huyễn hoặc mình.

Rằng hắn cũng có cùng tâm trạng rối bời như cô, rằng hắn sẽ nhìn thẳng vào mắt cô và nói: Xin đừng làm thế. Đừng đi.

Nhưng khi hiện thực tàn khốc ập đến, tát thẳng vào mặt, cô mới tỉnh ngộ.

Vốn dĩ quan hệ giữa hai người đâu có sâu đậm đến mức sống chết có nhau đó. Chỉ là Đường Tố Lan đơn phương cảm thấy thân thiết, rồi tự mình giữ một khoảng cách kỳ lạ và hy vọng hão huyền vào một phép màu không tồn tại.

Hơn nữa, hãy nhìn vào thực tế đi. Một gã chủ tiệm da thuộc nghèo rớt mồng tơi, thân cô thế cô thì làm được cái tích sự gì trước sóng gió gia tộc?

Hắn đâu có gia sản giàu nứt đố đổ vách như Ngụy Thiên Thương.

Hắn cũng chẳng sở hữu trí tuệ siêu phàm hay – dù chưa gặp mặt nhưng chắc chắn là – ngoại hình tuấn tú bằng Gia Cát Long.

Gia thế không hiển hách, quyền lực không có như Nam Cung Nhiên, thực lực võ công cũng chẳng mạnh mẽ gì.

Dù Đường Tố Lan có mong muốn, có khao khát đến đâu, thì Hàn Thụy Trấn cũng chỉ là một kẻ bình thường như vậy.

Một kẻ như thế thì lấy tư cách gì để phản đối hôn ước của Độc Phụng? Phản đối xong thì làm được gì ngoài việc tự sát?

Mà ngay từ đầu, tại sao Đường Tố Lan lại ích kỷ muốn hắn phản đối, muốn hắn lao đầu vào chỗ chết?

Đây là hiện thực.

Trong hiện thực, Độc Phụng Đường Tố Lan của Đường Môn phải gánh vác trách nhiệm nặng nề với gia tộc, và đã qua cái tuổi hành xử bồng bột như trẻ con.

Dù không phải vì lợi ích gia tộc, thì quy luật con người ai cũng phải tìm bạn đời... sống một mình lẻ loi là chuyện cô độc và ngu ngốc biết bao.

“Con đẹp lắm. Tố Lan của ta.”

Đường Tịch Thiên xuất hiện trước mặt cô, ánh mắt ánh lên niềm tự hào nhưng cũng đượm buồn.

Đường Tố Lan cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, hoàn hảo đến đau lòng.

Nhìn thấu nỗi u uất ẩn sâu trong đáy mắt con gái, Đường Tịch Thiên khẽ nói, giọng trầm ấm:

“...Gặp gỡ rồi con sẽ thấy khác thôi, Tố Lan à. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

“...”

“Hãy thử mở lòng ra một chút xem sao. Đừng khép mình lại. Con đâu thể sống một mình cả đời được, con cần người bầu bạn.”

Lần này cũng vậy, Đường Tố Lan nuốt ngược cảm giác khó chịu, đắng ngắt vào trong, cúi đầu đáp lời cha:

“...Con biết rồi, Cha.”

...!

Cô chôn chặt những suy nghĩ về Hàn Thụy Trấn xuống đáy lòng, khóa chặt lại.

Chẳng phải hắn đã chúc mừng rồi sao? Hắn đã vui vẻ đẩy cô đi.

Vậy thì hãy vui vẻ lên.

Hắn đã chúc phúc, vậy thì hãy chấp nhận nó như một lời tạm biệt.

“Con hiểu rõ mà, Cha đừng lo. Con sẽ làm tốt bổn phận của mình.”

******

Ngụy Thiên Thương.

Hắn dẫn đầu một đại thương đoàn hùng hậu, cờ xí rợp trời, tiến vào Thành Đô như một ông hoàng đi vi hành.

Tiếng nhạc xập xình, tiếng trống giục giã vang vọng khắp các ngõ ngách phố phường. Người dân Thành Đô đổ ra chật kín hai bên đường, phấn khích reo hò trước sự xuất hiện xa hoa của vị đại gia trẻ tuổi.

Một nam nhân cưỡi trên con tuấn mã Hãn Huyết Bảo Mã[note89664] đắt tiền, ung dung vẫy tay chào đám đông.

Toàn thân hắn khoác lên những bộ lụa là gấm vóc thượng hạng, thêu chỉ vàng óng ánh dưới nắng. Cổ đeo đầy dây chuyền ngọc bích, ngón tay nào cũng lấp lánh nhẫn quý.

Ngoại hình tuấn tú, phong thái tự tin ngút trời. Thân hình săn chắc vừa phải, toát lên vẻ phong lưu.

“Là Ngụy Thiên Thương kìa!!”

“Trời ơi, ngài ấy trẻ hơn ta tưởng tượng nhiều! Đúng là tuổi trẻ tài cao!”

“Hả...! Ghê thật, khí thế này quả thực quá ghê gớm! Phú khả địch quốc là đây sao!”[note89665]

Nghe đâu năm nay hắn mới vừa tròn 25 tuổi. Chỉ hơn Đường Tố Lan một tuổi.

“...Vãi chưởng.”

Tôi buột miệng cảm thán, không kìm được sự ghen tị.

Bỏ qua việc Ngụy Thiên Thương là một tên rác rưởi, tay sai Ma Giáo, thì phải công nhận hắn trông cũng ra dáng nhân trung chi long thật.

Bảo sao Bạch Đàm – đệ tử ưu tú của phái Hoa Sơn – lại bị lừa ngọt xớt, tin sái cổ như thế.

25 tuổi mà thành công rực rỡ đến mức này, nắm trong tay cả một đế chế thương nghiệp.

Rốt cuộc bao năm qua tôi đã làm cái quái gì với cuộc đời mình thế này?

...Làm gì là làm gì. Trốn chui trốn lủi như chuột, chỉ lo giữ mạng chứ làm gì.

Mà thôi, đằng nào thằng cha Ngụy Thiên Thương này sau này chả chết không toàn thây. Cứ để hắn hưởng thụ nốt đi.

Ngụy Thiên Thương diễu hành qua đại lộ chính, rồi bất ngờ nhảy phốc xuống ngựa một cách điệu nghệ.

Hắn chắp tay chào đám đông đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt ngưỡng mộ:

“Thường Bình Thương Đoàn Ngụy Thiên Thương, xin ra mắt bà con cô bác Thành Đô.”

Trước tiếng hò reo vang dội như sấm dậy, hắn dõng dạc tuyên bố, giọng vang rền:

“Ta đến đây với một mục đích duy nhất... là để cầu hôn Đường Tố Lan tiểu thư của Đường Môn làm thê tử. Mong mọi người hãy chúc phúc cho ta!”

Sau đó, như để chứng minh lời chúc phúc không phải miễn phí, hắn phất tay ra hiệu. Đám gia nhân phía sau bắt đầu vung tay ném đủ loại hàng hóa giá trị, tiền bạc ra xung quanh như mưa rào.

Người dân Thành Đô phát cuồng, bắt đầu hô vang tên hắn như đấng cứu thế.

Đoàn xe của Thường Bình Thương Đoàn dừng lại trên phố để tiếp tục phô trương thanh thế, còn Ngụy Thiên Thương một mình tiến về phía cổng lớn Đường Môn đầy kiêu hãnh.

Ứng cử viên đầu tiên đã đi qua như một cơn bão tiền tài.

Người xuất hiện tiếp theo là Gia Cát Long.

Tuy không hoành tráng, áp đảo về mặt vật chất như Ngụy Thiên Thương, nhưng khí chất của hắn cũng đủ để thu hút mọi ánh nhìn ngay lập tức.

Hắn ngồi trên lưng ngựa trắng, tay phe phẩy chiếc quạt lông vũ đặc trưng của quân sư Gia Cát Thế Gia, phong thái nho nhã, thoát tục.

“Đẹp... trai đấy. Đúng là danh bất hư truyền.”

Chú Quách Đầu trầm trồ, không tiếc lời khen ngợi trước sự xuất hiện của Gia Cát Long.

Tôi cũng đành phải gật đầu thừa nhận trong cay đắng. Đẹp trai vãi lều.

Nếu sự xuất hiện của Ngụy Thiên Thương khiến cánh đàn ông ngưỡng mộ vì sự giàu có, thì lần này đám phụ nữ lại gào thét đến ngất đi vì vẻ đẹp như ngọc của Gia Cát Long.

Đôi mắt phượng dài, sống mũi cao thẳng tắp, biểu cảm thư thái, tự tin như nắm cả thiên hạ trong tay.

Khác hẳn với cái mặt tầm thường như củ khoai tây của tôi.[note89666]

Tuy dáng người cao ráo nhưng lại có vẻ mảnh khảnh, thư sinh, nhưng chính điều đó lại tạo nên một sức hút trí tuệ khó cưỡng.

Nhưng mà ngoại hình chỉ là phụ, cái đầu đầy mưu mô của hắn mới đáng sợ. Tuy nhiên, gan thì bé tí hin như thỏ đế.

Hắn nhẹ nhàng mỉm cười chào hỏi người dân Thành Đô rồi ung dung tiến vào Đường Môn, như thể nơi đó đã là nhà của hắn.

Cuối cùng là Nam Cung Nhiên.

“...Hừm.”

“Hừm hừm.”

“...Ưm hừm.”

Sự xuất hiện của cậu ta khiến đám đông đang hưng phấn bỗng chép miệng tiếc nuối, hụt hẫng.

Là màn ra mắt nhạt nhòa, kém sắc nhất trong cả ba.

Cậu ta xuất hiện với đúng những gì cần thiết, không hơn không kém. Một con ngựa bình thường, một bộ y phục gọn gàng của Nam Cung Thế Gia.

Không quá tồi tàn, nhưng cũng chẳng hề hào nhoáng, nổi bật.

Vừa đủ lễ nghi, không thừa không thiếu.

Tôi đứng từ xa, nheo mắt quan sát Nam Cung Nhiên.

“...”

Đúng là gương mặt của nhân vật chính có khác.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn kỹ cậu ta đến thế ngoài đời thực.

Nhìn theo kiểu đàn ông thì thấy đẹp trai, tuấn tú.

Nhìn theo kiểu đàn bà thì thấy... xinh gái, thanh tú quá mức.

...Thế rốt cuộc cậu ta đến đây làm cái quái gì?

Chỉ đến cho đủ tụ, đủ mâm để làm nền cho hai gã kia tỏa sáng thôi à?

Có lẽ vì thế nên cậu ta mới không phô trương thanh thế, biết thân biết phận chăng?

‘Thiên tài võ học mà khoản xã giao này kém thế. Chẳng biết lấy lòng thiên hạ.’

‘Đúng đấy. Thế này thì thua đứt hai người kia rồi. Đường Môn chắc chắn sẽ loại hắn đầu tiên.’

‘Con trai độc nhất của Nam Cung Thế Gia mà chẳng biết tạo nét gì cả. Nhạt nhẽo.’

Tiếng xì xào bàn tán vang lên xung quanh. Tôi nhìn theo bóng lưng cô độc của Nam Cung Nhiên bước vào cổng Đường Môn.

“...Phù.”

Vẫn chưa biết liệu tôi có nên xen vào chuyện này không.

Nếu nghĩ theo kiểu vĩ mô là "tương lai Trung Nguyên đang nằm trong tay tôi" thì nghe áp lực quá, chùn cả bước chân. Gánh nặng ngàn cân đè lên vai kẻ ăn mày.

Còn nếu nghĩ theo kiểu "thằng ất ơ, vô danh tiểu tốt như mình thì thay đổi được cái mẹ gì" thì lại đâm ra chán nản, buông xuôi mặc kệ sự đời.

Dù sao thì ý nghĩ "chỉ có mình mới làm được" cũng là một sự ngạo mạn ngu ngốc.

Biết đâu đấy, không có tôi thì Trung Nguyên vẫn vận hành tốt, thậm chí còn tốt hơn.

...Nhưng thôi, cứ thử điều chỉnh một chút xem sao.

Dù sao cũng đã lết xác đến tận đây rồi. Không làm gì thì phí công quá.

Thì phải hành động thôi.

“Mấy chú ơi.”

Tôi quay sang gọi ba ông chú Cái Bang đang hóng chuyện say sưa.

“...Hôm nay giúp cháu một tí được không ạ? Cháu có việc nhờ.”

******

Ngày bận rộn và quan trọng nhất cuộc đời Đường Tố Lan bắt đầu trong không khí trang trọng nhưng ngột ngạt.

Ngày gặp mặt các ứng cử viên hôn phu – những người đàn ông được chọn lọc kỹ càng để bước vào cuộc đời cô.

Đầu tiên là Ngụy Thiên Thương.

Ngụy Thiên Thương dẫn theo đoàn xe ngựa kéo dài như rồng rắn tiến vào sân lớn Đường Môn, bắt đầu dỡ xuống hàng tá rương hòm nặng trịch.

Rương, lại rương, rồi lại rương, xếp chồng chất lên nhau như núi.

Cứ mỗi chiếc rương đặt xuống là gia nhân lại mở nắp ra, để lộ kho báu bên trong.

Vàng bạc châu báu sáng lóa mắt, đủ loại sách cổ quý hiếm, binh khí thượng hạng sắc bén, và cả những linh dược ngàn năm khó tìm.

Gia nhân Đường Môn, dù đã quen với sự giàu có, ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc trước sự xa hoa tột bậc này.

Ngay cả trưởng nữ Đường Môn, người lớn lên trong nhung lụa như Đường Tố Lan cũng chưa từng thấy khối lượng tài sản khổng lồ đến thế này được mang ra làm quà ra mắt.

Đường Tịch Thiên cũng ngạc nhiên đến mức chỉ biết cười trừ, bối rối trước sự phô trương này.

Chỉ có Ngụy Thiên Thương là vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, tự tin của một thương nhân lão luyện, chắp tay hành lễ cung kính:

“Đây là chút thành ý nhỏ mọn gửi đến Gia Chủ. Mong ngài đừng cảm thấy áp lực mà hãy vui lòng nhận cho.”

“Ngụy công tử. Vẫn chưa có gì quyết định chính thức mà cậu làm thế này thì ta thấy hơi sớm, e là không tiện...”

“Như tại hạ đã nói, chỉ là chút thành ý, là tấm lòng ngưỡng mộ. Không phải là hành động dùng tiền bạc để cầu mong sự đền đáp hay ép buộc. Dù Đường tiểu thư có từ chối tại hạ thì cũng không sao cả, coi như kết giao bằng hữu. Mong ngài hãy nhận cho tấm lòng này.”

“...Nếu cậu đã nói chân tình vậy.”

Đường Tịch Thiên phất tay, gia nhân bắt đầu tấp nập thu dọn quà cáp vào kho.

Sau đó, Đường Tịch Thiên và Ngụy Thiên Thương bắt tay chào hỏi, xã giao.

“Đường xa vất vả cho cậu quá.”

“Được ngài, Độc Vương lừng lẫy mời đến là vinh dự ba đời của tại hạ.”

Trong khi hai người đàn ông cười nói vui vẻ, bàn chuyện thế sự, Đường Tố Lan lặng lẽ đứng phía sau như một cái bóng đẹp đẽ.

Quả thực đáng kinh ngạc. Giàu có đến nứt đố đổ vách, mà lại trẻ tuổi, tài cao đến vậy. Nghe nói là tay trắng làm nên cơ nghiệp, không nhờ cậy bóng dáng gia tộc. Một nhân tài kiệt xuất.

Nhưng tại sao lại thế này nhỉ?

Đường Tố Lan chẳng có chút cảm xúc gì. Trái tim cô lạnh băng.

Cô là người đã quên đi khoái lạc của vật chất phù du từ lâu, sau những ngày tháng vật lộn với tâm ma.

...Thực ra.

...Thực ra so với đống quà cáp chất cao như núi kia, cây trâm gỗ rẻ tiền cô ăn cắp của Hàn Thụy Trấn còn quý giá, ấm áp hơn gấp ngàn vạn lần...

“Tố Lan tiểu thư.”

Lúc đó, giọng nói trầm ấm, lịch thiệp của Ngụy Thiên Thương đánh thức Đường Tố Lan khỏi dòng suy nghĩ miên man.

“Hân hạnh được gặp mặt. Đúng như lời đồn đại... tiểu thư quả là một tuyệt sắc giai nhân, hoa nhường nguyệt thẹn.”

“...À, vâng. Đa tạ công tử quá khen.”

“Tiểu thư có thể dành chút thời gian quý báu không? Nếu được tiểu thư đích thân giới thiệu nơi này thì tốt quá, tại hạ rất ngưỡng mộ Đường Môn.”

Đường Tố Lan hít một hơi thật sâu, nén tiếng thở dài.

Giống như việc tiêu diệt sơn tặc, đây là công việc. Là nghĩa vụ.

Cô cố gắng nở một nụ cười công nghiệp, hoàn hảo.

“...Vâng. Mời công tử.”

Nhưng không biết liệu nụ cười đó có gượng gạo, méo mó quá không.

Sau đó, cô cùng Ngụy Thiên Thương đi dạo quanh khuôn viên Đường Môn. Nhiều câu chuyện được trao đổi, từ chuyện kinh doanh đến chuyện giang hồ.

Nhưng tại sao, trong mỗi bước đi, cô lại nhớ đến Hàn Thụy Trấn?

Nhớ đến những câu chuyện vô thưởng vô phạt, nhảm nhí mà cô và hắn đã nói suốt gần 50 ngày đêm.

Hắn trêu chọc cô đến mức cô phát cáu, đỏ mặt tía tai, rồi nhìn cô cười hì hì...

Có lẽ vì đó là những khoảnh khắc cô được sống là chính mình, tự do nhất, không phải gồng mình lên làm Độc Phụng.

Còn bây giờ thì không.

Đường Tố Lan đang đeo lên chiếc mặt nạ nặng nề của Đường Môn. Nói chuyện phải lựa ý đối phương, giữ gìn lễ nghi, phép tắc.

Việc người đàn ông tài lực hùng hậu này gia nhập Đường Môn sẽ mang lại lợi ích to lớn là điều không thể bàn cãi.

Vì thế, cô đeo chiếc mặt nạ dày hơn nữa, che giấu cảm xúc thật.

Đây là việc đúng đắn.

Hàn Thụy Trấn cũng đã chúc phúc rồi. Hắn đã đẩy cô đi.

...Thế nhưng, chẳng hiểu sao Đường Tố Lan lại cảm thấy sống mũi cay cay, muốn khóc.

.

.

.

Cuộc trò chuyện nhạt nhẽo, xã giao với Ngụy Thiên Thương đã rút cạn sức lực tinh thần của cô, nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi, thở than.

“Tiểu thư Tố Lan.”

Sau Ngụy Thiên Thương là cuộc gặp với Gia Cát Long.

Ngay cả đám gia nhân nữ cũng xôn xao bàn tán, đỏ mặt tía tai về ngoại hình xuất chúng của hắn.

Đường Tố Lan nheo mắt, soi xét Gia Cát Long.

...Thế này là đẹp trai á?

Cô bắt đầu nghi ngờ thẩm mỹ của mọi người.

Không phủ nhận là trông hắn cũng gọn gàng, sạch sẽ, mặt mũi sáng sủa... nhưng có thực sự gọi là đẹp trai đến mức thần thánh không?

Trông hơi ngấy, bóng bẩy quá mức, lại có nét gì đó quá ẻo lả, nữ tính, thiếu đi sự cương nghị.

Mấy người như thế này hay bị gọi là công tử bột đúng không nhỉ? Nhìn là biết không chịu được sương gió.

“...”

...Thà nhìn cái mặt củ khoai tây của Hàn Thụy Trấn còn thấy đàn ông, chân chất, đẹp trai hơ-

“-Tiểu thư?”

“A, a... Vâng.”

“...”

Không hiểu hắn nghĩ gì về sự im lặng, thất thần thoáng qua đó, Gia Cát Long nở một nụ cười tự tin đến mức kỳ quặc. Như thể hắn đã quá quen với việc phụ nữ đứng hình, mê mẩn khi nhìn thấy dung nhan của hắn.

Gia Cát Long nhẹ nhàng chuyển chủ đề, giọng nói như rót mật:

“Thực ra, tiểu thư có thể không biết tại hạ... nhưng tại hạ biết tiểu thư từ lâu. Tại hạ đã biết tiểu thư từ trước khi người trở thành Độc Phụng lừng lẫy giang hồ.”

“...Thế sao?”

“Khi chưa đến tuổi cập kê, tại hạ đã từng nhìn thấy tiểu thư từ xa trong một lần đại hội võ lâm. Và thú thật là hơi xấu hổ... nhưng tại hạ đã đem lòng thương nhớ, tương tư từ dạo đó.”

“...Thứ lỗi?”

“Tiểu thư không tin cũng không sao. Tại hạ không có ý định bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng lần này. Cả đời này tại hạ chỉ mơ về Tố Lan tiểu thư, và đây là cơ hội để biến giấc mơ đó thành hiện thực.”

Gia Cát Long với vẻ mặt thâm tình, căng thẳng diễn sâu, từ từ đưa tay ra.

Hắn định nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Đường Tố Lan.

-Soạt...

Theo phản xạ tự nhiên, Đường Tố Lan rụt tay lại như chạm phải vật bẩn.

“A...”

“Á.”

Tuy giật mình vì hành động thất lễ của mình, nhưng thú thật là cô thấy khó chịu, nổi da gà.

Gặp nhau chưa được bao lâu, chưa thân thiết gì mà đã định sờ mó, động chạm rồi. Đồ sàm sỡ.

Tuy nhiên, người phải đưa ra lời bào chữa cho sự lúng túng này lại là Đường Tố Lan.

“Cái đó... ta nghĩ cứ từ từ từng bước thì tốt hơn. Nam nữ thụ thụ bất thân.”

Gia Cát Long hắng giọng, thu tay về.

“Xin, xin lỗi. Tại hạ nóng vội quá vì cảm xúc dâng trào.

Đứng trước Tố Lan tiểu thư thuần khiết, thoát tục thế này mà tại hạ lại không kìm được lòng...”

Sau đó, Đường Tố Lan tiếp tục dẫn đường quanh Đường Môn như thường lệ, lặp lại quy trình cũ.

Có vẻ Gia Cát Long thực sự đẹp trai trong mắt người khác, vì đi đến đâu cũng nghe tiếng xì xầm tán thưởng của đám nữ tỳ.

Nhưng bản thân Gia Cát Long thì cứ lúng túng như gà mắc tóc, cố gắng lấy lòng Đường Tố Lan bằng những lời đường mật sáo rỗng.

...Đã ghét cái nết thì nhìn cái gì cũng thấy ghét.

Thà cứ mạnh bạo, thô lỗ, thẳng thắn một chút còn thấy nam tính, thú vị.

Giống như Hàn Thụy Trấn-

“...”

Đường Tố Lan nhắm chặt mắt, gặm nhấm lại lời nói tàn nhẫn của Thanh Nguyệt như liều thuốc đắng dã tật.

‘Chưởng quầy cũng bảo là, chuyện đáng chúc mừng đấy.’

Quên đi.

Quên đi mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
giống ngựa cực kỳ quý hiếm, chạy nhanh, sức bền lớn, tương truyền khi phi nước đại thì mồ hôi có màu đỏ như máu
giống ngựa cực kỳ quý hiếm, chạy nhanh, sức bền lớn, tương truyền khi phi nước đại thì mồ hôi có màu đỏ như máu
[Lên trên]
Giàu đến mức có thể “địch lại một quốc gia”
Giàu đến mức có thể “địch lại một quốc gia”
[Lên trên]
giống a quỷ tư bản nào đó =))
giống a quỷ tư bản nào đó =))