Bondage.
Hay còn gọi là: Nghệ thuật Trói buộc. [note88261]
Đây cũng chính là đóa hoa rực rỡ nhất trong vườn địa đàng SM.
Có vô vàn phương thức để giam cầm cơ thể một con người.
Còng tay, xích sắt, băng dính... vân vân.
Thế nhưng, ngự trị trên đỉnh cao của thể loại này, xưa nay vẫn luôn là một công cụ duy nhất.
Dây thừng.
Lý do dây thừng trở thành "quốc dân" có lẽ nằm ở tính linh hoạt vô biên của nó.
Chỉ với một đoạn dây dài chừng ba, bốn mét, ta có thể treo lơ lửng một người giữa không trung.
Ta có thể cố định họ trong những tư thế thẹn thùng nhất, hay giật nhẹ đầu dây để thao túng từng cử động của họ như một con rối.
Tuy nhiên, cũng như SM nói chung, Bondage thường vấp phải sự bài xích mạnh mẽ từ những kẻ ngoại đạo.
"Lấy dây thừng trói người ta lại? Rồi hưng phấn vì điều đó ư? Bọn biến thái mất trí!"
...Thì đúng là biến thái thật, nhưng nếu tạm gác sợi dây sang một bên, thì bản thân khái niệm "bị cưỡng ép trói buộc" vốn dĩ là một thể loại cực kỳ ăn khách trong văn hóa đại chúng. [note88262]
Thử nghĩ mà xem, những cảnh nhân vật bị kẹt trong vách tường, đầu xuôi đuôi lọt nhưng kẹt lại phần hông, rồi bị tấn công từ phía sau.
Hay những kịch bản kinh điển trong phim người lớn phương Tây, nơi nhân vật giả vờ kẹt trong máy giặt khổng lồ và rên rỉ bất lực. [note88263]
Rồi kẹt khung cửa sổ, kẹt cửa thang máy...
Thậm chí cả thể loại xúc tu [note88264] hay ngưng đọng thời gian.
Cốt lõi của tất cả những điều đó đều xuất phát từ một loại bản năng nguyên thủy: sự hưng phấn tột độ khi chiêm ngưỡng kẻ đối diện hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự.
Thế nên, Bondage trong SM không phải là một thể loại quái đản từ trên trời rơi xuống.
Vấn đề rốt cuộc nằm ở sợi dây.
Hình ảnh dây thừng thường tạo cảm giác thô bạo và phản cảm.
Vậy tại sao cứ phải cố chấp dùng dây thừng trong khi có thể dùng các dụng cụ khác?
...Đó là vì các người chưa thấy được đỉnh cao của nó thôi!
Tùy vào kỹ thuật thắt nút (Shibari), việc trói cơ thể bằng dây thừng đúng cách có thể tôn vinh đường cong chẳng kém gì những bộ nội y định hình đắt tiền. [note88265]
Vòng eo thon được siết chặt, tôn lên khuôn ngực và vòng hông nảy nở, khiến chiếc cổ trông càng thêm phần thanh thoát, yêu kiều...
...Mà thôi, gác chuyện lý thuyết sang một bên.
Thú thật, tôi đang đặt kỳ vọng cực kỳ lớn vào màn Bondage này.
Vừa chuẩn bị dây, hình bóng Thanh Nguyệt cứ lởn vởn trong tâm trí tôi.
...Tôi tò mò đến phát điên. Một Thanh Nguyệt vốn dĩ luôn hoang dại, kiêu hãnh là thế, liệu sẽ mang dáng vẻ gì khi bị biến thành một con búp bê bất động?
Cô ta sẽ chịu đựng nỗi nhục nhã do sợi dây mang lại với biểu cảm ra sao?
Cứ đợi đấy.
Hơn nữa, trò chơi trói buộc thường đi kèm với những tư thế phơi bày vùng kín đầy táo bạo.
Liệu tôi có đủ gan để đi xa đến mức đó với Thanh Nguyệt không... chưa biết, nhưng chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ mang lại cảm giác trả thù sướng tê người rồi.
Nhưng phần vui vẻ chỉ dừng lại ở trí tưởng tượng.
Thực tế trước mắt là cả một núi "bài tập về nhà".
Chế tác dây thừng cho SM đòi hỏi sự chuẩn bị công phu đến mức cực đoan.
Dây thừng gai bình thường có quá nhiều xơ, hoàn toàn không thích hợp để tiếp xúc với làn da nhạy cảm. Nó là thứ vũ khí dễ dàng làm rách và trầy xước da thịt.
Chưa kể, dây gai thô cứng hơn vẻ ngoài của nó, rất dễ cứa vào thịt khi siết mạnh.
Vì vậy, để tôi luyện một sợi dây thừng đạt chuẩn "hàng SM", cần phải trải qua các bước bắt buộc như một nghi thức.
Thứ nhất: Luộc.
Chỉ riêng việc này thôi tôi đã phải lết xác lên núi sau, đốn củi mang về.
Nhúng dây vào nước sôi sùng sục, đợi nước chuyển sang màu nâu sẫm thì vớt ra, xả dưới dòng nước lạnh rồi phơi khô. Để tránh dây bị co rút, tôi phải treo vật nặng ở hai đầu dây khi phơi. Riêng công đoạn này đã ngốn trọn một ngày.
Thứ hai: Tẩm dầu.
Đây là lúc dùng đến chỗ dầu thơm mua ở chợ. Không phải nhúng ụp vào, mà phải bôi đẫm dầu lên tay rồi vuốt dọc sợi dây từ trên xuống dưới, tỉ mỉ như đang thoa dầu dưỡng thể cho người yêu vậy. [note88266] Kể cả với đoạn dây 3-4 mét, việc này cũng tốn kha khá thời gian vì đòi hỏi sự kỹ lưỡng tuyệt đối.
Thứ ba: Đốt lông.
Công đoạn hoàn thiện. Con người ta sẽ thấy khó chịu dù chỉ vì một sợi chỉ thừa trong tất. Vì sợi dây này sẽ trườn bò khắp cơ thể, nên phải loại bỏ sạch sẽ từng sợi xơ nhỏ nhất trên ngọn lửa.
Hoàn tất tam đại quy trình đó, bạn sẽ có trong tay một sợi dây mềm mại đến mức khó tin, khác xa với bản thể thô ráp ban đầu.
Một kiệt tác kết tinh từ nỗ lực phi thường.
...Hèn gì người ta hay kháo nhau rằng trong thế giới SM, M mới là thượng đế, còn S thực chất chỉ là kẻ phục vụ tận tụy mà thôi.
Nhưng không sao.
Mọi công sức bỏ ra đều xứng đáng.
Bởi lẽ, một phần thưởng ngọt ngào đang chờ đợi tôi.
Tôi tò mò.
Khi bị tôi tước đoạt hoàn toàn quyền kiểm soát cơ thể, liệu Thanh Nguyệt sẽ lộ ra biểu cảm gì?
Liệu cô ta có thực sự ngoan ngoãn nằm yên dưới thân tôi, phơi bày tất cả trong tư thế dang rộng đôi chân đầy nhục nhã ấy?
“...Hừm.”
...Nhưng ngẫm lại, có lẽ cần phải có một màn 'dạo đầu' thích hợp.
Nếu tôi cứ hùng hục lao vào trói nghiến cô ta lại một cách thô bạo và thiếu tinh tế, đời nào một kẻ kiêu hãnh như Thanh Nguyệt chịu chấp nhận.
Thứ tôi cần lúc này là một cái bẫy... một cái bẫy tâm lý thật tinh vi.
*********
Trong thế giới của những M, người theo chủ nghĩa hoàn hảo chiếm một tỷ lệ áp đảo. [note88267]
Đó là lý do tại sao nhiều nhân vật có địa vị cao trong xã hội lại sở hữu xu hướng khổ dâm.
Thành công vốn được đúc bằng xương máu và mồ hôi. Nhưng với họ, sức chịu đựng dành cho quá trình đó lại vượt xa người thường.
Không phải họ miễn nhiễm với nỗi đau.
Mà là sự ám ảnh về sự hoàn hảo liên tục giày vò họ.
Họ không chấp nhận sai lầm, dù thành tựu có vĩ đại đến đâu cũng không bao giờ tự khen ngợi bản thân.
Ngay cả khi không có lỗi, họ vẫn cảm thấy thiếu sót, không ngừng tự hành hạ bản thân để vươn tới một lý tưởng xa vời.
Cuối cùng, kẻ tra tấn tàn nhẫn nhất đối với họ, không ai khác, chính là bản thân họ.
Theo thời gian, nỗi đau đó ngày càng mưng mủ.
Áp lực giữa thực tại và lý tưởng ngày càng siết chặt.
Sự lo âu và nghi ngờ chực chờ nuốt chửng họ chỉ với một sai sót nhỏ.
Tuyệt vọng và chán ghét bản thân vì không bao giờ chạm tới được sự hoàn mỹ.
Sự tự trừng phạt tàn nhẫn không có điểm dừng.
Điều này chẳng khác gì mang theo một bài tập về nhà chưa hoàn thành suốt cả cuộc đời.
Và người duy nhất có thể đặt dấu chấm hết cho bài tập khổ ải đó, chỉ có một.
Sadist.
Vị vua mà M tự mình sắc phong.
Họ trao cây roi mà bản thân từng dùng để tự quất vào mình sang tay S.
Không còn phải theo đuổi tiêu chuẩn hoàn hảo của bản thân, mà là tuân phục tuyệt đối mệnh lệnh của S.
Thay vì tự phán xét và tự trừng phạt, họ giao phó toàn bộ bản ngã cho "Chủ nhân".
Trong giây phút ấy, lần đầu tiên M được phép trút bỏ gánh nặng ngàn cân.
Đó là khoảnh khắc họ không cần phải gồng mình chạy theo sự hoàn hảo, cũng được phép ngừng việc tự cầm dao cứa vào tâm can mình.
Sự giải thoát đến từ việc bị thống trị này mang lại một sự rung động và thỏa mãn sâu sắc, thứ mà những khoái cảm xác thịt từ việc giao hợp đơn thuần không bao giờ có thể chạm tới.
Nhờ có S, họ thoát khỏi nỗi thống khổ đã gặm nhấm tâm hồn cả đời.
Và chính ngay tại khoảnh khắc gông xiềng được tháo bỏ đó, dục vọng nguyên thủy bị đè nén bấy lâu nay... mới bắt đầu trỗi dậy.
.
.
.
“...Đại loại thế nhỉ?”
Trước khi chính thức 'giăng bẫy' bắt Thanh Nguyệt, tôi đang cắm cúi viết một cuốn sách ngay dưới căn hầm này.
Đã quyết tâm dấn thân vào con đường SM một cách nghiêm túc, tôi cần phải hệ thống hóa lại mớ kiến thức hỗn độn đang nhảy múa trong đầu.
Ở cái chốn khỉ ho cò gáy này làm gì có smartphone hay internet để tra cứu... Nếu cứ sống dật dờ qua ngày, sớm muộn gì những chi tiết quan trọng cũng sẽ bị thời gian bào mòn mất.
Mang tiếng là một gã S mà phải ngồi hì hục viết ra mấy thứ lý thuyết này thì cũng hơi nhục mặt thật, nhưng cực chẳng đã, tôi không làm không được.
Còn nội dung đúng hay sai ấy hả? Thú thật tôi cũng đếch biết.
Lý thuyết về SM vốn thiên biến vạn hóa [note88269], mỗi người một kiểu, làm gì có thước đo chuẩn mực nào để phán xét.
Tuy nhiên, lục lọi lại trong ký ức những gì từng đọc, thì đây là giả thuyết khiến tôi tâm đắc nhất và cảm thấy lọt tai nhất vào thời điểm đó.
...Nhưng giờ ngẫm lại, tôi không khỏi tặc lưỡi.
...Liệu tâm lý của Thanh Nguyệt có thực sự khớp với mô hình này không?
Dù biết lý thuyết chỉ là màu xám, nhưng áp vào Thanh Nguyệt sao cứ thấy gượng gạo, cảm giác có gì đó không ăn nhập.
Có lẽ là do hình ảnh con quái vật trong tương lai của cô ta... à không, chính xác hơn là cái hiện trường tàn sát đẫm máu ở núi sau hôm đó cứ lởn vởn ám ảnh tâm trí tôi.
Liệu một kẻ tôn thờ chủ nghĩa hoàn hảo có thể ra tay tàn sát man rợ đến nhường ấy không?
...Vẫn thấy có gì đó lấn cấn. Hoặc giả là cô ta đã bị dồn vào chân tường đến mức hóa điên rồi.
Hai chữ 'dục vọng' nghe sao mà lệch tông với cô ta quá thể.
Nếu gạt bỏ cái máu giết chóc kia sang một bên, thì từ trong ra ngoài cô ta chuẩn là một ni cô chính hiệu.
Thậm chí có khi cô ta còn chẳng có hứng thú với nam nhân ấy chứ.
Càng nghĩ, mớ bòng bong trong đầu tôi càng rối, chẳng tìm ra nổi một lời giải đáp.
Thôi thì dẹp mấy thứ phức tạp đó sang một bên, tôi lật ngược lại trang đầu tiên.
Tôi rà soát lại những kỹ thuật thắt nút đã phác thảo, tự mô phỏng trong đầu xem liệu chúng có khả thi khi thực hành hay không.
Và quả thật, việc chấp bút cuốn sách này đã đánh thức vô số 'màn chơi' [note88270] thú vị đang ngủ yên trong ký ức tôi.
“...Chậc.”
Đáng tiếc là 'đồ chơi' cho mấy trò đó không thể làm bằng da thuộc được. Nào là Ring Gag (Vòng khóa miệng) ép khuôn miệng phải mở rộng, nào là vòng cổ có khóa chốt [note88271]... tất cả bọn chúng đều cần đến kim loại.
Nghe thì có vẻ xa vời đấy, nhưng... liệu sẽ có ngày tôi chạm tay được vào những món 'bảo bối' đó không nhỉ? Tự dưng thấy tò mò thật sự.
***************
Thanh Nguyệt hít một hơi thật sâu.
Xuyên qua hương thơm của cỏ cây hoa lá, một mùi hương lạ lẫm theo gió bay tới.
Những kẻ có nội công thâm hậu là người đầu tiên nhận ra, bọn họ tự động chỉnh đốn lại tư thế.
Thanh Nguyệt cũng di chuyển theo, một lần nữa khẳng định vị thế vượt trội hơn hẳn so với các đệ tử tinh anh khác.
Mùi dược liệu hăng hắc hòa quyện cùng mùi tanh nồng của kim loại nương theo chiều gió.
Khí tức của Độc và Sắt, biểu tượng độc tôn của Tứ Xuyên Đường Môn.
“Họ đến rồi.”
Tiếng thì thầm của Vô Nguyệt Sư Thái khiến các đệ tử Nga Mi nhanh chóng chỉnh lại hàng ngũ.
Khi họ đã vào vị trí, dân làng đứng xem xung quanh cũng bắt đầu xôn xao bàn tán đầy mong đợi.
Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân và tiếng xe ngựa kẽo kẹt vang lên.
Những lá cờ xanh lục lần lượt xuất hiện.
Ở trung tâm lá cờ, một chữ Hán khổng lồ được viết bằng nét mực đen đậm đầy uy lực.
Đường (唐).
...Nhìn thấy chữ đó, Thanh Nguyệt mới thực sự cảm nhận được việc Tứ Xuyên Đường Môn đã đến, cô khẽ thở dài.
Chẳng cần đoán cũng biết.
Những ngày sắp tới sẽ chẳng có gì ngoài phiền toái.
Dẫn đầu đoàn người là một thanh niên cao lớn, dáng người thẳng tắp. Mái tóc đen được búi gọn gàng, cố định chắc chắn bằng một dải đai da màu đỏ.
Đường Chí Vân [note88272], nhị công tử và cũng là đích nam của Tứ Xuyên Đường Môn.
Ngay khi đối mặt với Vô Nguyệt Sư Thái, hắn xuống ngựa, chắp tay hành lễ một mình.
Vô Nguyệt Sư Thái gật đầu, hắn liền dắt ngựa dẫn đoàn người tiến lên.
Đến một khoảng cách nhất định, cả đoàn xe ngựa cũng dừng lại.
Vài bóng người bước ra.
Trong số đó có Độc Phụng, Đường Tố Lan.
Thanh Nguyệt lặng lẽ tặc lưỡi khi thấy sự hiện diện của ả.
Cuối cùng, nhân vật quan trọng nhất bước ra từ cỗ xe.
Một người đàn ông trung niên với mái tóc đen lốm đốm bạc, được buộc giống hệt Đường Chi Vân.
Một vóc dáng thoạt nhìn có vẻ bình thường.
Nhưng luồng khí tức bao quanh ông ta thì không tầm thường chút nào.
Mắt trái trắng dã, đôi môi mím chặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Dân làng lần đầu nhìn thấy ông ta đều nuốt nước bọt lo lắng trước khí thế nguy hiểm đó.
Thế nhưng, ngay khi ánh mắt chạm phải Vô Nguyệt Sư Thái, người đàn ông trung niên bất ngờ nở một nụ cười hiền hậu.
Nét mặt ấy hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài băng giá ban nãy.
Ông bước xuống xe, đối mặt với Vô Nguyệt Sư Thái, chắp tay ngay ngắn và cúi người chào một cách nhẹ nhàng.
“Nga Mi phái, Thái Sơn Bắc Đẩu [note88273] của võ lâm, đã chiếu cố đón tiếp nồng hậu. Ta là Đường Tịch Thiên [note88274], gia chủ Đường Môn, cùng gia quyến xin ra mắt.”
Cả đoàn người Đường Môn đồng loạt chắp tay hành lễ, tạo nên một làn sóng uy áp lan tỏa ra xung quanh.
Vài người dân định vỗ tay theo phản xạ, rồi lại ngượng ngùng rụt tay lại.
Vô Nguyệt Sư Thái đáp lễ bằng một cái chắp tay tao nhã.
“Đường xa vất vả. Nga Mi phái hân hạnh chào đón Tứ Xuyên Đệ Nhất Thế Gia.” [note88275]
Lúc này, các ni cô Nga Mi cũng đồng loạt hành lễ theo Vô Nguyệt Sư Thái.
Đến lúc đó đám đông mới dám cười nói và hò reo, chúc phúc cho cuộc gặp gỡ.
Bầu không khí căng thẳng dần dịu xuống.
Gia chủ Đường Tịch
Thiên tiến lại gần Vô Nguyệt Sư Thái và nói:
“Bà vẫn khỏe chứ? Thời gian trôi qua, trông bà càng đẹp hơn xưa đấy.”
“Cái miệng lưỡi dẻo quẹo của Đường gia chủ cũng ngày càng thâm hậu theo năm tháng nhỉ.”
Tiếng cười rộ lên giữa hai người.
Đường Tịch Thiên trao đổi vài câu xã giao với các trưởng lão, rồi chào hỏi Tố Vân, đại đệ tử tinh anh, trước khi mỉm cười nhìn Thanh Nguyệt.
“...Thiên Niên Hoa.”
Có lẽ là một lời khen ngợi, nhưng ngay cả cái danh xưng đó cũng đè nặng lên vai Thanh Nguyệt.
“Cháu vẫn khỏe chứ?”
Thanh Nguyệt chớp mắt, đáp lễ một cách khiêm cung.
“Tố Lan nhà ta nhớ cháu lắm đấy. Hy vọng chuyến này cháu sẽ chiếu cố con bé.”
Thanh Nguyệt im lặng một lát, rồi khẽ đáp.
“...Vâng. Cháu sẽ cố gắng hết sức.”
Quả nhiên, vừa nghe dứt lời, Đường Tố Lan đã lẳng lặng bước lên phía trước.
**********
“...Chết dở...”
Lẩn khuất trong đám đông, tôi quan sát cuộc gặp gỡ giữa Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan.
Hôm nay là "ngày đó" sao?
Tôi biết Tứ Xuyên Đường Môn sớm muộn gì cũng sẽ đến Nga Mi.
Một sự kiện lớn sắp diễn ra tại cuộc gặp gỡ này.
Tâm ma của Thanh Nguyệt sẽ bùng phát dữ dội.
Tôi đã dành cả cuộc đời này để tự nhủ phải cảnh giác với Thanh Nguyệt từ thời điểm này trở đi.
...Mặc dù sai lầm chí mạng của tôi là cô ta đã bị tâm ma ám ảnh từ trước đó rồi.
Nhưng vẫn chưa chắc chắn.
Liệu sự kiện đó có nổ ra ngay trong cuộc gặp này không, hay là sau này khi Đường Môn quay lại Nga Mi lần nữa—tôi không dám chắc.
Làm ơn, đừng là lần này.
Dạo này tôi đang lỡ dính líu quá sâu vào Thanh Nguyệt rồi!
Tôi quét mắt nhìn đám đông lần nữa.
Đây là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy Đường Tố Lan.
Người đã giành được danh hiệu "Phượng" tại Long Phượng Chi Hội [note88276] danh tiếng, nơi quy tụ những tài năng triển vọng nhất.
Nói cách khác, cô ta chính là Phượng Hoàng của thời đại này.
Dù tương lai thế nào thì hiện tại, cô ta còn vượt trội hơn cả Thanh Nguyệt.
Không cao cũng không thấp.
Dáng người mảnh khảnh nhưng cân đối. Ngay cả khi nhìn từ xa, sự dẻo dai của cô ta cũng hiện lên rõ mồn một.
Làn da trắng mịn màng cảm giác như chẳng bao giờ ấm lên dù có phơi dưới ánh mặt trời.
Mái tóc đen nhánh, phảng phất chút sắc xanh lục, được cắt ngắn gọn gàng đến gáy, phần đuôi tóc khẽ đung đưa trong gió.
Đôi mắt dài và hẹp tạo cảm giác thong dong, nhưng ánh nhìn bên dưới lại sắc lạnh khi chạm mắt Thanh Nguyệt.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thanh Nguyệt, cô ta mỉm cười nhẹ nhàng.
Lúm đồng tiền sâu hút đầy duyên dáng hiện rõ trên hai gò má.
Quả không hổ danh là những nhân vật chính và phụ của thế giới này.
...Đẹp tới mức nghẹt thở.
Ý nghĩ đó vừa thoáng qua trong đầu thì Thanh Nguyệt bất ngờ nhìn về phía tôi.
Tôi rụt cổ xuống, trốn tiệt khỏi tầm mắt cô ta.
‘Nhìn vào đây nào, Nguyệt Nhi.’
Giọng nói chậm rãi, mềm mại, có chút quyến rũ ấy kéo ánh mắt Thanh Nguyệt quay trở lại.
Đã từng tham gia Long Phượng Chi Hội, Độc Phụng lớn tuổi hơn Thanh Nguyệt.
So với tuổi của cái thân xác tôi đang ám vào, cô ta là đàn chị của tôi.
Thanh Nguyệt hai mươi. Tôi tầm hai mươi hai. Còn Độc Phụng hai mươi bốn.
‘Muội vẫn khỏe chứ?’
Đường Tố Lan chào Thanh Nguyệt với phong thái thân thiết của một đại tỷ.
Nhưng sắc mặt Thanh Nguyệt chẳng tốt chút nào, dù chỉ là xã giao sáo rỗng.
Chỉ mình tôi quan sát cuộc gặp gỡ của họ từ xa mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Dù cố gắng lờ đi bọn người trong giang hồ, nhưng chứng kiến cuộc chạm trán căng thẳng như dây đàn này tận mắt vẫn khiến tôi thót tim.
Tôi biết.
Nhân vật phụ mà Thanh Nguyệt sau này sẽ truy sát suốt hơn trăm dặm đường và giết chết... chính là Độc Phụng, Đường Tố Lan này đây.
Có lẽ nghiệt duyên của họ đã bắt đầu nhen nhóm từ bây giờ.
Không tránh được.
Cả hai đều là những Hậu Khởi Chi Tú mà môn phái của họ đặt trọn kỳ vọng, không thể đạt đến đỉnh cao võ học nếu không vượt qua nhau.
Ngay lúc này, một cuộc đấu trí không lời đang diễn ra.
...Nhìn cảnh này, cảm xúc trong tôi lẫn lộn khó tả.
Tôi thậm chí còn cảm thấy thương hại cho Độc Phụng một cách vô nghĩa.
Muốn hét lên bảo cô ta tránh xa Thanh Nguyệt ra, nhưng không thể.
...Càng nhìn họ nói chuyện tôi càng thấy sợ.
Làm ơn đi.
Sự kiện đó sẽ không xảy ra lần này đâu, đúng không...?
Nếu có biến, thì quên mẹ cái trò Bondage đi—tôi sẽ cắm đầu chạy trước—
‘—Nguyệt Nhi này. Tỷ muội ta tỷ thí một trận nhé?’
“...A.”
...Đúng là lần này rồi.
...
Trận tỷ thí khiến Thanh Nguyệt sụp đổ đang diễn ra ngay lúc này.
‘Tỷ thí ư?’
Khi Thanh Nguyệt lạnh lùng đáp lại.
“...Hà...”
...Tôi thở dài thườn thượt.
...
Liệu mình có thể toàn mạng thoát khỏi cơn điên loạn của Thanh Nguyệt không đây?
4 Bình luận