Web Novel

Chương 13 - Những Tên Ăn Mày Từ Cái Bang (3)

Chương 13 - Những Tên Ăn Mày Từ Cái Bang (3)

SM.

Những người không hiểu rõ thường nghĩ rằng trong mối quan hệ SM, S mới là kẻ nắm quyền.

Rằng S quyết định mọi thứ, và qua đó thao túng M.

Rằng trong màn chơi đã vậy, thì trong mối quan hệ đời thường cũng sẽ như thế.

Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại.

Cũng giống như trường hợp của Thanh Nguyệt, mức độ của cuộc chơi luôn do M quyết định.

Làm gì thì được, làm gì thì không. Khi nào phải dừng lại thông qua 'từ khóa an toàn' [note88056].

Tất cả quyền lựa chọn đều nằm trong tay M.

Ngược lại, S phải cẩn trọng điều tiết dục vọng của mình để M không bị tổn thương quá mức.

Phải đảm bảo rằng cuộc chơi không đẩy cuộc đời của M xuống vực thẳm.

Ví dụ, có S nọ muốn thực hiện màn "khỏa thân đi dạo" [note88057], họ đã phải khảo sát lộ trình suốt mấy ngày trời, đảm bảo không có bóng người qua lại rồi mới dám dẫn M của mình đến đó.

Bởi nếu không có M... thì S cũng chẳng làm được trò trống gì.

Phải nâng niu để M không bỏ chạy, không bị tống vào tù, không bị hủy hoại cuộc đời.

Thế nên mới có câu nói đùa rằng: SM thực chất là S đang phục vụ M.

...Chỉ riêng việc đó thôi đã đủ mệt mỏi rồi.

...Giờ lại bắt tôi phải tiếp tục trò này với Thanh Nguyệt – một quả bom nổ chậm chỉ cần quá trớn một tí là "Bùm" – sao?

“........T, Tại sao tôi phải làm thế?”

Tôi hỏi một cách chân thành. Tại sao chứ?

************************

“........T, Tại sao tôi phải làm thế?”

Cơ thể Thanh Nguyệt cứng đờ.

Ánh mắt sững sờ của cô chạm vào ánh mắt của Hàn Thụy Trấn.

“...”

“...”

Một khoảng lặng kéo dài.

Phản ứng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán khiến cô không thốt nên lời.

Tại sao ư?

...Thì đúng là không có lý do gì thật...

Ơ?

Nhưng mà...

...Có lẽ vì cô đã tua đi tua lại ký ức đó hàng chục lần trong đầu chăng?

Thanh Nguyệt nhớ như in từng lời nói của hắn ngày hôm đó như mới vừa xảy ra hôm qua.

Khi hắn tạt gáo nước đầu tiên lên người cô.

‘Quả nhiên... dáng người đẹp thật đấy.’

Khi cô co chân che đi chỗ kín đáo.

‘...Đùi đẹp thật đấy. Săn chắc ghê. Chắc do luyện tập chăm chỉ nhỉ.’

Khi hắn đứng sau lưng cô.

‘Mông căng như trái đào ấy nhỉ.’

Và rồi... khi bốn mắt nhìn nhau...

‘...Trông cô lẳng lơ như kỹ nữ vậy, Thanh Nguyệt à.’

Nụ cười ngạo nghễ trên gương mặt Hàn Thụy Trấn lúc đó vẫn in sâu trong tâm trí cô.

Gương mặt hắn khi ấy tràn ngập sự thỏa mãn.

Khác một trời một vực với gã đàn ông đang lắp bắp vì hoảng hốt trước mặt cô lúc này.

Và vì cô nhớ rõ hắn của lúc đó.

Một kẻ đã chậm rãi soi mói, thưởng thức cơ thể cô, nên cô đinh ninh rằng hắn cũng sẽ chào đón việc này.

Khi sự hiểu lầm đó vỡ tan, mặt Thanh Nguyệt đỏ bừng lên.

“Ng... Ngươi cũng muốn làm mà... không phải sao?”

Cô buột miệng khẳng định, như để cứu vãn chút tự tôn.

“Không hề nhé...!?”

Hàn Thụy Trấn cũng lùi lại, chối bay chối biến.

“Th, Thế sao lần trước ngươi lại giúp ta?”

“V, Vì tiểu thư nghi ngờ tôi là Tà phái nên tôi mới phải chứng minh đó không phải phòng tra tấn chứ...! lúc đó mặt mũi tiểu thư đáng sợ thế nào, tiểu thư có biết không?”

“...”

Thanh Nguyệt không biết giấu tay chân vào đâu.

Cô nắm chặt tay rồi lại buông ra, mắt đảo lia lịa, miệng cứ mấp máy không thành lời.

“A... ư...”

Tình thế đảo ngược, giờ đây người trở nên lẳng lơ lại chính là Thanh Nguyệt.

Hắn thì không muốn, còn cô lại tự dâng mỡ đến miệng mèo [note88062]...Trông có khác gì kỹ nữ không cơ chứ.

Nhận ra điều đó, cô lại cảm thấy một nỗi nhục nhã tương tự như lúc ở dưới tầng hầm.

Cứ đứng trước mặt Hàn Thụy Trấn là tim cô lại đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.

Trong cơn bối rối, Thanh Nguyệt nói bừa:

“N, Nếu ta bảo bây giờ ta vẫn nghi ngờ ngươi là Tà phái thì sao...?”

Hàn Thụy Trấn thở hắt ra một hơi đầy oan ức.

“Cái gì cơ...! Hôm đó tiểu thư khóc lóc ỉ ôi trong lòng tôi như thế mà-”

Bụp!

Thanh Nguyệt vội vàng lấy tay bịt chặt miệng hắn, hét lên:

“Đ, Đã bảo là quên chuyện đó đi rồi mà!”

Hàn Thụy Trấn cứng họng, vẻ mặt như sực nhớ ra điều gì.

Hắn nhẹ nhàng gỡ tay cô ra khỏi miệng mình, rồi lí nhí xin lỗi:

“...Xin lỗi. Tôi quên thật rồi.”

Hai người đứng dưới mái hiên, thở hổn hển trong bầu không khí ngượng ngập.

Thanh Nguyệt xấu hổ đến mức muốn chạy ngay về Nga Mi.

Nhưng nhớ lại chuyện của Bạch Hy, cô lại chùn bước.

Cô có thể khẳng định chắc chắn một điều.

Hàn Thụy Trấn không được phép hiểu lầm thứ tự ưu tiên.

Cô đến đây không phải vì thèm khát mấy trò biến thái đó.

Càng không phải đến để tìm kiếm sự sỉ nhục hay lăng mạ.

Cô chỉ muốn... giống như ngày hôm đó, giải tỏa được sự bức bối trong lòng.

Muốn có một giấc ngủ ngon.

Muốn tiếp tục chịu đựng được đám sư tỷ muội đồng môn.

Và để đạt được mục đích đó, cô chấp nhận chịu đựng một chút tủi nhục. Tức là giải tỏa tâm ma là ưu tiên hàng đầu, chứ không phải cô muốn bị hành hạ.

“...Phù.”

Thanh Nguyệt thở hắt ra một hơi dài.

Cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc đang nhảy múa loạn xạ.

Trước mắt cần phải nói chuyện đã.

Cô đẩy cửa tiệm bước vào.

“Ơ, Đi đâu đấy!”

Thanh Nguyệt thì thầm:

“...Vào đi. Chúng ta cần nói chuyện.”

Cô cứ thế xông vào trong.

Hàn Thụy Trấn có thể sỉ nhục cô trong cuộc chơi, nhưng ở ngoài đời thực, cô cũng muốn trả đũa chút ít bằng cách lờ hắn đi.

*************************

Thực lực tăng tiến là tốt.

Ừ thì, người trong giang hồ mà không màng thực lực thì chỉ có nước đi bán muối.

Dân luyện võ thì đương nhiên ai chẳng muốn múa kiếm giỏi hơn.

Thanh Nguyệt cũng là một trong số những kẻ cuồng võ nên tôi có thể hiểu được.

...Nhưng tại sao cứ phải là SM hả giời?

Tại sao cái trò đó lại giúp cô tăng tiến thực lực được?

Tại sao tôi cứ phải dây dưa với cô mãi thế này!

Chẳng phải đã bảo lần trước là lần cuối rồi sao!

Oan ức quá đi mất.

Tôi cùng Thanh Nguyệt bước vào cái tiệm bé tẹo.

Cô ta ngồi chễm chệ trên giường của tôi, còn tôi thì ngồi bệt dưới đất.

Nói thật là tôi cũng hơi cay.

Không mời mà đến, lại còn tự tiện ngồi lên giường người ta như bà hoàng.

“...”

“...”

Bỏ qua chuyện căng thẳng, nhưng vì đã từng thấy cô ta ngoan ngoãn dưới hầm, nên tôi cứ thấy sai sai.

...Rõ ràng cô là đứa muốn chơi SM.

...Sao S lại ngồi đất còn M lại ngồi trên giường?

Kiểu này phải chấn chỉnh lại gia quy mới được...

...Mà thôi, có làm được quái đâu.

“...Chưởng quầy.”

Thanh Nguyệt đang rũ mái tóc ướt cho khô.

Phải công nhận là cô ta đẹp điên đảo.

Không biết là do hào quang nhân vật chính trong tiểu thuyết... hay là do ông trời bất công nữa.

Đôi mắt to tròn, sống mũi cao, đôi môi gợi cảm.

Nếu không phải là con điên, chắc tôi đã tình nguyện chơi đùa với cô ta cả trăm lần rồi.

...Tiếc thay, cô ta đích thị là con điên. Lại còn là con điên có thể giết tôi trong một nốt nhạc.

Nên 'thằng nhỏ' của tôi cũng đành tiu nghỉu.

Giọng cô ta đã bình tĩnh hơn lúc nãy:

“...Vậy, lý do ngươi từ chối là gì?”

Vì tôi sợ cô bỏ mẹ ra được.

Nhưng nói thế thì mất mặt quá.

“N, Ngược lại. Tại sao tôi phải chấp nhận chứ?”

“...”

Mặt Thanh Nguyệt đanh lại.

Tôi chột dạ, vội đổi giọng:

“T, Tiểu thư, tôi... không muốn dính dáng đến người trong giang hồ.”

Tôi trưng ra bộ mặt nghiêm túc, nói giảm nói tránh:

“Tôi chỉ là một người bình thường. Với tôi, người trong giang hồ đáng sợ như hổ dữ. Việc dây dưa thêm với một nhân vật tầm cỡ như Thanh Nguyệt tiểu thư là quá sức chịu đựng đối với tôi.”

Đặc biệt là dính vào cô thì chỉ có nước "toang".

Đôi mắt Thanh Nguyệt nheo lại.

“...Không muốn dính dáng đến người trong giang hồ ư?”

“Đúng vậy.”

“...Thế mà lại thân thiết với đám ăn mày Cái Bang nhỉ.”

...Mẹ kiếp.

Sao cái gì cô cũng biết thế hả...?

Mới hôm nọ còn không biết tên tôi cơ mà.

Theo dõi tôi đấy à?

Điều này làm tôi hơi bực mình.

Vì không chỉ liên quan đến tôi mà còn lôi cả mấy ông chú vào.

“Chẳng phải họ cũng là người trong giang hồ sao? Đường đường là thành viên của Cửu Phái Nhất Bang cơ mà?”

“Đ, Đó là những người đã nuôi nấng tôi nên không thể làm khác được.”

“Nga Mi phái cũng là môn phái bảo hộ cho ngươi, nếu không có chúng ta thì có khi ngươi đã bị bọn sơn tặc [note88059] cướp sạch rồi, sao không nghĩ đến chuyện đó?”

“...”

Chết tiệt...! Chết tiệt...!!

Cảm giác như đang bị dồn vào chân tường từng bước một.

Nghĩ mà xem, bắt đầu chơi SM với Thanh Nguyệt chẳng khác nào đánh bạc.

Được ăn cả ngã về không.

Cứ chơi tiếp là cứ đánh cược mạng sống.

Chỉ cần quá đà một chút là xong phim, đầu lìa khỏi cổ.

Chẳng khác nào chơi cho đến khi cháy túi mới thôi.

“Hơn nữa, nếu ta nhớ không lầm... Chưởng quầy, chính ngươi đã nói đây là sở thích của ngươi.

Vậy thì đôi bên cùng có lợi còn gì? Ta giải quyết được tâm ma... còn ngươi thì được thỏa mãn sở thích...”

Tôi vắt óc suy nghĩ.

Làm thế nào để đẩy cô ta ra đây?

Đúng là sở thích của tôi thật...! Nhưng tôi không muốn làm với cô!

Tôi đành phải thành thật hơn một chút.

“...Tiểu thư, người cứ... hiểu lầm mãi. T, Tuy đúng là giúp chữa tâm ma... nhưng đó không phải là tất cả.”

“Thế là gì?”

“Nếu tăng mức độ lên, nó sẽ trở thành hành vi 'thân mật' giữa những người yêu nhau.”

Uỳnh.

Thanh Nguyệt rùng mình.

“...Người yêu?”

“Th, Thử nghĩ mà xem. Vốn dĩ nó đã là hành vi thô tục rồi, nếu làm quá lên thì chẳng phải sẽ thành chuyện trai gái sao?”

“...Thì cứ tránh mấy cái đó ra là được mà.”

“Vấn đề không phải là tránh hay không, mà là bản chất cái không khí của nó là như thế! Thanh Nguyệt tiểu thư chắc cũng đâu muốn dính líu tình cảm trai gái với tôi đúng không!”

“...”

Có vẻ câu này có lý, Thanh Nguyệt cũng hơi bối rối.

Tuy nhiên, cô ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Ánh mắt và vẻ mặt vẫn đầy cố chấp.

Rốt cuộc cái trò này tác động đến tâm ma kiểu gì mà cô ta sống chết đòi làm thế không biết...

Mà khoan đã, chuyện chữa được tâm ma cũng là do tôi chém gió ra mà.

Chữa được cái quái gì. SM cơ mà.

Nếu nó thực sự có tác dụng, thì chẳng lẽ Thanh Nguyệt lại...

“...Hà.”

Thật à? Thanh Nguyệt là M?

Thảo nào cô ta năn nỉ ỉ ôi thế mà tôi chẳng tập trung nổi.

Cứ bảo là chữa tâm ma... nhưng thực ra là giải tỏa dục vọng à?

Cứ cố tỏ vẻ thanh cao, nhưng khi biết được sự thật trần trụi đằng sau, tôi càng thấy xấu hổ thay cho cô ta.

Không. Giờ không phải lúc nghĩ linh tinh.

Phải đuổi cô ta đi đã.

Tôi chợt nhớ lại ngày đầu tiên bị phát hiện cái hầm, lúc tôi giảng giải về vụ đi tiểu ngoài trời, Thanh Nguyệt đã sợ mất mật bỏ chạy.

Đúng rồi.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Triển khai chiến thuật "Tiểu Cường". [note88061]

Phải nói những thứ thật kinh tởm vào.

Làm ơn hãy bỏ chạy đi.

“Tiểu thư. Ngày hôm đó khi chúng ta lần đầu... chơi trò SM dưới hầm.”

“Ét... em? Trò chơi?”

“Cứ gọi thế đi. Dù sao thì khi chơi trò đó, tiểu thư có biết là tôi đã kìm hãm mức độ lại rất nhiều không?”

“...”

Má Thanh Nguyệt lại đỏ lên.

Đôi mắt dao động kịch liệt, không dám nhìn thẳng vào tôi nữa.

Tốt lắm. Cứ giữ cái vẻ thiếu nữ en thẹn ấy đi.

“Vốn dĩ nó là hành vi bệnh hoạn và dơ bẩn hơn nhiều. Tiểu thư không biết gì mà cứ đòi tôi làm, tôi cũng khó xử lắm. Như đã nói, nếu tăng đô lên thì chẳng khác nào chuyện vợ chồng, Thanh Nguyệt tiểu thư có chịu nổi không?”

“...Th, Thì cứ như hôm đó... ngươi điều chỉnh là được mà. C, Có khi nhẹ hơn chút nữa cũng được.”

“Nói hay nhỉ. Tôi là đại phu, bệnh nhân lại đi chỉ đạo đại phu phải mổ xẻ thế nào à?”

“...”

Tôi lấy hết can đảm, hỏi một câu chí mạng:

“Nếu tôi bảo tiểu thư làm con chó riêng của tôi, tiểu thư có làm đ-”

Chát!!

Vừa định thần lại thì thấy má mình nóng rát, đầu quay sang một bên.

“...”

Tôi từ từ quay lại nhìn Thanh Nguyệt.

Cô ta đang lấy tay che miệng, vẻ mặt bàng hoàng như không tin nổi mình vừa làm gì.

“A, không phải... ta, ta không cố ý...”

“...”

Chiến thuật "Tiểu Cường" thất bại.

Ăn thêm cái nữa chắc tôi ngất luôn quá.

“...Dù sao thì, lần trước chỉ là 'nếm thử' thôi. Mức độ thật sự không phải là thứ mà một nữ hiệp Nga Mi như tiểu thư có thể chịu đựng được đâu. Thôi bỏ đi, mời tiểu thư về cho. 

 Coi như đó là một ngày xả hơi, và để xác nhận tôi không phải Tà phái là được rồi.”

***********************************

“...Dù sao thì, lần trước chỉ là 'nếm thử' thôi. Mức độ thật sự không phải là thứ mà một nữ hiệp Nga Mi như tiểu thư có thể chịu đựng được đâu. Thôi bỏ đi, mời tiểu thư về cho.

 Coi như đó là một ngày xả hơi, và để xác nhận tôi không phải Tà phái là được rồi.”

Thanh Nguyệt vô thức nuốt nước bọt.

Đó mới chỉ là 'nếm thử' thôi ư.

Khó mà tin được còn có sự sỉ nhục nào lớn hơn thế... nhưng nghe những lời hắn nói thì có vẻ là thật.

Đi tiểu ngoài trời, làm chó...

Quá sức tục tĩu đến mức chóng mặt.

Liệu con người có thể làm những chuyện đó sao?

Cô bắt đầu vô thức tưởng tượng ra những cảnh tượng đó.

Và đồng thời, cơ thể cô bắt đầu nóng lên.

Dù cảm thấy ghê tởm và khó thở... nhưng sự tò mò lại níu giữ cô.

Nếu sa đọa thêm nữa thì sẽ thế nào?

Chưởng môn sẽ nghĩ sao?

...Cảm giác phá vỡ sự kỳ vọng của thế gian sẽ ra sao?

“...Tiểu thư?”

“A...!”

Thanh Nguyệt giật mình thon thót.

Cô hiểu ý Hàn Thụy Trấn.

Không nên làm, và cũng không có lý do gì để làm.

...Nhưng mà...

“...”

Nếu là người khác thì còn ngại.

Nhưng Hàn Thụy Trấn đã nhìn thấy cơ thể ướt sũng của cô, đã thấy cô khóc lóc thảm thiết.

Đến cả bộ mặt thật tàn sát sơn tặc hắn cũng biết rồi... thì cho hắn thấy thêm chút nữa cũng có sao đâu?

Hắn là người duy nhất trên đời này biết được nhiều bộ mặt của cô đến thế.

Ngay cả Chưởng môn cũng không biết.

...Và đằng sau sự sỉ nhục lớn hơn... chắc chắn sẽ là lời khen... ngợi lớn hơn.

‘...Làm tốt lắm, Thanh Nguyệt à.’

“...Ư.”

‘...Vất vả rồi. Đẹp lắm.’

Thanh Nguyệt liếc nhìn Hàn Thụy Trấn.

Hắn hoàn toàn không biết trong đầu cô đang có những suy nghĩ đen tối gì.

Cảm giác này cũng thật kỳ lạ.

Đứng trước mặt người khác mà lại tưởng tượng ra cảnh thân mật với hắn.

Tưởng tượng cảnh được gã đàn ông tầm thường này khen ngợi.

Thật sự không biết mình có bị điên hay không nữa.

Nhưng hiện tại, cô khó mà cưỡng lại cảm xúc đó.

Nếu không biết thì thôi... nhưng đã biết rồi thì lại nảy sinh một sự khao khát âm ỉ.

Nghĩ là không được làm thì người lại run lên.

Nhưng chính vì thế lại càng muốn làm.

Càng muốn phá vỡ những quy tắc ngột ngạt này.

Mấy ngày sau sự kiện đó, cô ngủ rất ngon. Tâm trạng cũng ổn định.

...Hơn nữa, cuộc sống thường ngày bỗng trở nên nhàm chán.

Chắc chắn là có giới hạn. Quá đà thì cô cũng ghét.

Nhưng Hàn Thụy Trấn chắc sẽ biết điều chỉnh thôi chứ?

Cô vẫn nhớ rõ hình ảnh hắn dịu dàng trấn an cô lần trước.

Dù bây giờ hắn nói cứng thế thôi, nhưng khi trò chơi bắt đầu, thái độ của hắn sẽ thay đổi, cô biết điều đó.

“Nào, mời về cho, tiểu thư.”

Thanh Nguyệt nhắm mắt lại, rồi mở ra.

Quyết tâm lần cuối.

Đằng nào xuống đó cũng bị nhục, thì ở đây chịu nhục thêm tí nữa có sao.

“...Chưởng quầy.”

Thanh Nguyệt chấp nhận sự xấu hổ cuối cùng, nói:

“...Giúp ta lần này, ta sẽ không quên ơn này đâu.”

“...”

“...Một lần thôi... không được sao?”

**********************************

“...Một lần thôi... không được sao?”

Con điên này thật sự không biết tôi có thể tăng đô lên đến mức nào nên mới dám nói thế.

Lần trước cô thấy "không tệ" là vì tôi đã nương tay hết mức rồi đấy...!

...Nhưng mà.

Câu nói trước đó găm thẳng vào tim tôi.

Giúp lần này, sẽ không quên ơn.

Câu nói đó khiến tôi phải dừng lại việc từ chối và suy nghĩ.

Tất nhiên tương lai cô ta sẽ không còn là Thiên Niên Hoa của Nga Mi, không còn là ngọn đèn của chính phái, mà sẽ trở thành Truy Mệnh Quỷ Thanh Nguyệt...

...Nhưng việc Truy Mệnh Quỷ Thanh Nguyệt ghi nhớ món nợ ân tình này chẳng phải là chuyện tốt sao?

Ghi nợ một trong Thất Thiên của Ma Giáo.

Và nếu tích lũy được món nợ này, biết đâu sau này sẽ có chỉ thị xuống toàn Ma Giáo.

Rằng không được giết Hàn Thụy Trấn.

Với vị thế một trong bảy bầu trời của Ma Giáo, chuyện đó dễ như trở bàn tay.

“...”

Nghĩ đi nghĩ lại, bỏ qua việc muốn tránh xa cô ta, thì việc tích lũy ân tình chẳng có gì là xấu cả.

Nhất là trong tình cảnh đã lún quá sâu thế này, việc đẩy cô ta ra xa để chuốc lấy oán hận có khi lại là nước đi ngu ngốc.

Nhìn cách cô ta tìm đến tận đây, lại còn biết tôi thân với đám Cái Bang, thì càng khẳng định điều đó.

Có khi tôi bị Truy Mệnh Quỷ ghim thật rồi cũng nên.

Chợt nhớ lại cảnh cô ta khóc nức nở dưới hầm.

Cảnh cô ta phơi bày cơ thể ướt át trước mặt tôi.

...Ừ thì, đã nhìn thấy đến thế rồi mà đòi chia tay êm đẹp thì đúng là tôi hơi tham lam thật.

“...Hà...”

Sột soạt!

Tôi vò đầu bứt tai ngay trước mặt Thanh Nguyệt.

Sự do dự làm rối tung cả tóc tôi.

“...Chưởng quầy...”

Thanh Nguyệt thì thầm gọi tên tôi.

Tôi nhắm tịt mắt lại. Nhìn cái nhan sắc đó là chết chắc.

Ngồi suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng tôi nói với Thanh Nguyệt.

“...Có quy tắc.”

“...”

“Một là... mối quan hệ này, tuyệt đối không được để ai biết. Phải giữ bí mật tuyệt đối. Tôi đã nói rồi đấy, tôi không muốn dính dáng đến giang hồ.”

“...Ta cũng không muốn ai biết chuyện này. Ơ...? Nhưng hôm nọ ngươi bảo muốn được hôn má ở khách điếm-”

“Hai. Cái kiểu đường đột tìm đến thế này, tôi rất khó chịu.

Vì phải giấu giếm mối quan hệ, nên nếu không có sự đồng thuận của cả hai, thì ít nhất sau một lần làm chuyện đó, 10 ngày sau tiểu thư hẵng quay lại.”

“...Làm như to tát lắm. T, Ta cũng đâu có muốn làm? T, Tại tâm ma nên mới bất đắc dĩ...”

“Ba. Món nợ này tuyệt đối không được quên. Nhớ chưa.”

Kể cả khi cô thành Truy Mệnh Quỷ.

“Sẽ không quên.”

“Và thưa tiểu thư, nếu phá vỡ những quy tắc này, tôi sẽ không bao giờ giúp tiểu thư nữa.”

Quy tắc thứ ba thì vô thưởng vô phạt, nhưng hai cái đầu thì bắt buộc phải tuân thủ.

Ý là nếu không giữ lời thì sau này tôi có bỏ mặc cô cũng đừng có trách.

“...”

Thanh Nguyệt khựng lại một chút trước lời đe dọa đó.

Nhưng rồi, cô gật đầu.

“...Hiểu rồi.”

Sau khi chốt xong quy tắc, sự im lặng ngượng ngùng bao trùm giữa hai chúng tôi.

Chúng tôi đều biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo sau sự thỏa thuận này.

Thậm chí tim tôi cũng đập nhanh hơn một chút.

Dù sao thì tôi cũng là S.

Nghĩ đến việc sắp sửa mang lại sự sỉ nhục cho Thanh Nguyệt – người nãy giờ vẫn cao giọng ức hiếp tôi – mạch máu tôi bắt đầu sôi lên.

Con ranh này, chết với ông...

...À không. Đây không phải lúc đùa cợt.

...Nghĩ kỹ lại thì, có khi tim đập nhanh là do sợ Thanh Nguyệt thì đúng hơn.

Thanh Nguyệt cũng cứng đờ người.

Hai bên cứ liếc mắt nhìn nhau.

...Kiểu như trước khi hỏi "Tắm chưa?", không khí nó y hệt thế.

Chỉ là phiên bản kinh dị hơn chút.

Hơi thở của Thanh Nguyệt cũng trở nên gấp gáp.

“...Th, Thế?”

SM quan trọng nhất là bầu không khí .

S phải tỏ ra bề trên.

Không được để M dắt mũi.

Giống như hôm đó, tôi đang gom hết dũng khí lại.

Đã quyết định làm thì phải làm cho tới nơi tới chốn.

Nếu hôm đó Thanh Nguyệt cảm nhận được điều gì, thì chắc chắn là do cô ta đã cảm nhận được cái gì đó từ phương pháp SM chính thống.

Phải cao ngạo như hôm đó.

Phải diễn lại cái vai hôm đó.

“...Chưởng quầy, vậy hôm nay là-”

“Thanh Nguyệt à.”

Nghe tôi gọi tên, cơ thể Thanh Nguyệt cứng đờ.

Ngực cô phập phồng lên xuống rõ rệt.

“...Tôi đã cho phép cô đặt câu hỏi chưa? Hả.”

Thanh Nguyệt dường như không muốn khuất phục hoàn toàn, lầm bầm:

“...Hỏi một câu thì có gì to tát mà cứ...”

“Xuống dưới đợi đi.”

Tôi đứng dậy, ra lệnh.

Thanh Nguyệt cụp mắt xuống.

Ngón tay bắt đầu xoắn vào nhau.

Tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài dường như càng khuếch đại âm thanh của chúng tôi.

Tôi thầm thở dài.

...Giờ thì không dừng lại được nữa rồi.

Có lẽ, từ khoảnh khắc biết Thanh Nguyệt có thể là M, mọi chuyện đã không thể dừng lại được nữa.

Dù sao thì lần này cũng phải tăng đô lên một chút.

Bản thân tôi cũng không muốn làm chuyện này mãi.

Chiến thuật "Tiểu Cường", tái kích hoạt.

Để xem trải nghiệm xong cô còn dám quay lại không.

Đã lập ra quy tắc rồi, kết quả tốt nhất là thế này.

Hôm nay là buổi cuối cùng.

Thế là tuyệt nhất. Theo quy tắc thì cô ta vẫn nhớ ơn tôi, còn tôi thì không cần phải đi trên dây nữa.

Mà... chắc gì đã được như thế.

Cảm giác là trong tương lai sẽ còn phải làm vài lần nữa.

Vậy nên phải tăng đô lên.

Để cô ta sợ mất mật không dám quay lại.

Chính mồm cô ta bảo muốn làm, nên tôi có làm quá tay thì cô ta cũng chẳng trách được.

...Tất nhiên là không được quá trớn đến mức nguy hiểm cho cái cổ của tôi.

Nhưng cũng phải làm những trò mà một môn đồ Nga Mi không thể tưởng tượng nổi.

“...Làm gì đấy? Không nghe lời à? Bảo xuống dưới trước cơ mà?”

Thấy Thanh Nguyệt vẫn đứng im, tôi nhắc lại.

Thanh Nguyệt đảo mắt liên hồi, rồi miễn cưỡng đứng dậy.

Có vẻ việc tự mình bước xuống hầm khiến cô thấy xấu hổ, cô nuốt nước bọt, ngồi xổm xuống mở cửa hầm, rồi bướng bỉnh nói vọng lên:

“...Mấy cái trò làm màu này, chẳng sợ tí nào đâu.”

Nói thì nói thế, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn chui xuống hầm.

Tôi cũng đang vắt óc suy nghĩ xem nên chơi trò gì đây.

****************

Phân đà [note88063] chủ Cái Bang tại Nga Mi, Quách Đầu[note88060] , đứng dầm mưa và suy nghĩ.

Ông nhìn đám ăn mày đang trú mưa bên cạnh, nói:

“Tụi bay, không ổn rồi. Lâu lắm không gặp, hay là đi thăm thằng Thụy Trấn tí đi. Tiện thể trú mưa luôn.”

“Thụy Trấn nó có ghét không đại ca?”

“Việc quái gì phải quan tâm nó nghĩ gì? Cùng lắm thì mang ít đồ ăn sang.”

Quách Đầu mỉm cười khi nghĩ đến việc sắp gặp Hàn Thụy Trấn.

“...Cái thằng ranh này, biết anh em đang dầm mưa mà đếch thấy rủ đi khách điếm gì cả.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
safe word
safe word
[Lên trên]
(Exhibitionism - Phô dâm). Một loại hình play khá nặng đô.
(Exhibitionism - Phô dâm). Một loại hình play khá nặng đô.
[Lên trên]
Lục Lâm Thảo Khấu là tên gọi chính thức , sơn tặc kiểu miệt thị.
Lục Lâm Thảo Khấu là tên gọi chính thức , sơn tặc kiểu miệt thị.
[Lên trên]
Kwak Du (곽두)
Kwak Du (곽두)
[Lên trên]
chiến thuật con gián
chiến thuật con gián
[Lên trên]
thực ra nên là tự nguyện dâng hiến . Vì mèo này đang chê mỡ.
thực ra nên là tự nguyện dâng hiến . Vì mèo này đang chê mỡ.
[Lên trên]
Cái Bang chia mạng lưới hoạt động theo khu vực gọi là "Phân đà". Phân đà chủ là người đứng đầu chi nhánh tại một địa phương cụ thể
Cái Bang chia mạng lưới hoạt động theo khu vực gọi là "Phân đà". Phân đà chủ là người đứng đầu chi nhánh tại một địa phương cụ thể