Web Novel
Chương 64 - Chuyến Đi Dạo Với Chiếc Vòng Cổ (1)
5 Bình luận - Độ dài: 4,527 từ - Cập nhật:
Con người ta thực ra ít quan tâm đến người khác hơn mình tưởng tượng rất nhiều.
Đó là chân lý mà tôi đã nghe đến mòn cả tai, nhưng thú thật, chẳng cảm nhận được bao nhiêu sức nặng của nó.
Đặc biệt là khi bản thân đang làm chuyện gì đó khuất tất, trái lương tâm.
...Cảm giác như cả thế giới này đều đang dán hàng vạn con mắt soi mói vào mỗi mình tôi vậy.
“Tiểu nhị! Cho thêm bình Nữ Nhi Hồng nữa!”
“Này lão Trương! Chơi bẩn thế à! Cho tôi qua một lần đi mà!”
“Lúc nãy đã tha rồi còn gì! Nào, mau xì tiền cược ra!”
“Thế rốt cuộc! Chuyện tiếp theo thế nào!”
“Khà khà, cổ họng hơi khô nhỉ. Rượu vào lời ra mới trôi chảy được.”
“Rượu tôi bao, ông cứ mở miệng ra kể tiếp đi!”
Âm thanh hỗn loạn nổ ra từ tứ phía như ong vỡ tổ.
Tiếng quát tháo, tiếng cười hô hố, mùi rượu nồng nặc, mùi thức ăn đầy dầu mỡ xộc vào mũi.
Tôi đảo mắt nhìn quanh trong sự cảnh giác cao độ. Đôi tai đã bão hòa tiếng ồn, còn não bộ thì nóng rực như sắp bốc cháy đến nơi vì căng thẳng.
Liệu có ai đang nhìn chúng tôi không?
Liệu có ai nhận ra hành vi kỳ quặc, biến thái này không?
Dù tôi là người đã lôi Thanh Nguyệt ra đường, nhưng kẻ phải gánh chịu hậu quả thảm khốc nhất nếu sự việc bại lộ cũng chính là tôi.
Tôi cố gắng hít thở sâu, ‘phù phù’ để trấn tĩnh nhịp tim đang loạn xạ mà không để Thanh Nguyệt phát hiện sự yếu đuối của mình.
Đồng thời vẫn lén lút liếc nhìn ra sau.
Mỗi lần như thế, Thanh Nguyệt lại cúi gằm mặt xuống với vẻ e thẹn, ngượng ngùng, hoàn toàn lạc lõng giữa không khí ồn ào, xô bồ xung quanh.
Này, đội cái nón lá cho tử tế vào!
Nếu khăn voan mà rơi xuống là cả hai đứa cùng dắt tay nhau xuống mồ đấy!
Thanh Nguyệt thì tan nát cuộc đời, danh dự ngàn năm của Nga Mi đổ sông đổ biển.
Còn tôi thì theo đúng nghĩa đen, sẽ bị dính chặt lấy cô ta cả đời không dứt ra được.
Tin đồn bắt đầu bằng: ‘Các vị có biết gã đàn ông to gan đã đeo xích chó cho Thiên Niên Hoa không?’ sẽ mọc cánh mà bay khắp giang hồ trong một đêm.
Hoặc tệ hơn là: ‘Có biết thằng ngu nào đeo xích cho Thiên Niên Hoa rồi bị cô ta băm vằm thành trăm mảnh không?’
Tôi lắc mạnh đầu để xua đi hình ảnh rùng rợn đó.
Thôi ngay mấy cái tưởng tượng xui xẻo đó đi.
Hôm nay là ngày tôi phải tận tụy phục vụ Thanh Nguyệt.
...Lúc nào mà chả phục vụ, nhưng hôm nay phải nhiệt tình và chuyên nghiệp hơn gấp bội phần.
Cô ta là M.
Khoái cảm đến từ sự nguy hiểm và tủi nhục.
Tôi chỉ cần ban tặng cho cô ta sự kích thích tột độ, và đổi lại, ném cho cô ta vô số "củ cà rốt" ngọt ngào là được.
Tiếp tục cái quy trình mà cô ta gọi là "giải tỏa tâm ma" ấy.
‘Hà... hà...’
Tiếng thở nông, gấp gáp, nóng hổi của Thanh Nguyệt vọng đến tai tôi.
Tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang hưng phấn, hay căng thẳng tột độ đến mức nào.
Bàn tay tôi bị Thanh Nguyệt siết chặt đến mức tưởng như sắp nát vụn xương.
Bước chân cô ấy cũng loạng choạng, liên tục mất thăng bằng như người say rượu.
...Chắc không sao đâu nhỉ?
Đừng có lăn ra ngất như lần trị liệu trước đấy...
Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra giữa hai bàn tay đang nắm chặt.
Đúng là chuyện đời khó lường. Không ngờ có ngày tôi lại nắm tay Thanh Nguyệt đi dạo phố và đổ mồ hôi hột vì sợ hãi thế này.
Tôi nghiêng người về phía Thanh Nguyệt.
Giữa biển người ồn ào, cuộc đối thoại thì thầm của chúng tôi dễ dàng bị chôn vùi, trở thành bí mật riêng tư chỉ hai người nghe thấy.
“Ưỡn ngực lên mà đi. Cứ ủ rũ như gà rù thế thì làm sao mà giải tỏa tâm ma được.”
“Hà... hà... c, cho ta... nghỉ một chút... được không?”
“...Mới đi được bao nhiêu đâu mà đã đòi nghỉ. Nào, thẳng lưng lên.”
Tôi cũng không được phép để bản thân bị cuốn theo sự yếu đuối của cô ấy.
Nhìn thấy một Thanh Nguyệt cao ngạo thường ngày giờ đây lại yếu đuối, khổ sở chỉ vì đeo một chiếc vòng cổ và đi vài bước, cái thứ gì đó đen tối trong tôi lại bắt đầu ngọ nguậy.
Lại là cái bản tính Schết tiệt đó đang trỗi dậy.
Làm ơn lần này hãy kiềm chế đi. Lần trước cũng vì hưng phấn quá đà, để cảm xúc lấn át lý trí mà mọi chuyện mới thành ra nát bét thế này...
Thanh Nguyệt bị tôi từ chối, cô dáo dác nhìn quanh như con thú bị thương, rồi định lén lút rẽ sang hướng ít người hơn để trốn tránh.
Giật!
“A!”
Ngay lúc đó, tôi giật mạnh dây xích ẩn trong tay áo, kéo cô lại.
“Hướng đi là do ta quyết định, Nguyệt Nhi.”
“B, Biết rồi mà... đừng có giật dây... đ, đột ngột thế...”
Trong tình huống này, Thanh Nguyệt ngoan ngoãn đến lạ lùng.
Có vẻ cô ấy hiểu rằng nếu cãi nhau với tôi ở đây thì nguy cơ bị phát hiện sẽ tăng cao.
Một Thanh Nguyệt co rúm trước ánh nhìn của người đời thật sự dễ điều khiển hơn hẳn.
Và nhìn thấy cô ấy yếu đuối như vậy... thật đê tiện thay, ngọn lửa trả thù bị lãng quên trong tôi lại bùng lên.
Con khốn này. Dám đuổi ta ra khỏi thanh lâu à? Thú thật là ta đã rất mong chờ bữa tiệc đó đấy!
Rồi còn giả làm kỹ nữ xuất hiện dọa ta chết khiếp?
Đến tận Thành Đô rồi mà ta vẫn phải gặp cô sao?
Cả chuyện Đường Tố Lan cũng là do cô mà ra!
Tại cô mà chẳng có việc gì ra hồn cả!
Đúng là bản năng con người, không thể chối bỏ được.
Giống như mãnh thú thấy con mồi bỏ chạy thì sẽ đuổi theo.
Con người ta khi thấy kẻ khác khúm núm thì tự nhiên sẽ trở nên dũng cảm, hống hách đến lạ.
“Phù...”
Nhưng phải tỉnh táo lại.
Đây là đóng kịch, là nhập vai.
Tôi là cảnh sát, cô ta là trộm.
Tôi là S, cô ta là M.
Bây giờ tôi nắm chút quyền lực ảo trong tay, không có nghĩa là tôi thực sự mạnh hơn cô ta.
...Dù vậy!
Gọi là trả thù thì hơi quá... nhưng đã lỡ nhập vai rồi thì phải diễn cho trót, phải lái ván bài này theo đúng kế hoạch.
Chỉ đeo xích vào cổ rồi đi loanh quanh thế này thì chưa đủ đô.
Đến lúc ban phát cho Thanh Nguyệt chút "xấu hổ" nồng đậm hơn rồi.
Đi được khoảng 100 bước chân chưa nhỉ?
Tôi cố tình từ từ thả lỏng lực nắm tay.
“Nắm tay mãi nóng quá. Ta cầm dây thôi vậy. Ậy-”
Siết!!
“...Hự.”
Tôi suýt chút nữa thì rên lên vì đau khi bị bóp mạnh bất ngờ.
“Hà... hà...!”
Thanh Nguyệt đã chộp lấy bàn tay đang định buông ra của tôi và siết chặt như kìm sắt.
Ánh mắt cô thấp thoáng sau lớp khăn voan trông thật nguy hiểm và tuyệt vọng.
“Đừng... đừng buông.”
Cô nói, giọng run rẩy nhưng kiên quyết.
“Tuyệt đối... tuyệt đối không được, Chưởng quầy...”
Không biết cô ấy khao khát đến mức nào, nhưng sau một thoáng do dự... bàn tay run rẩy ấy thậm chí còn thay đổi cả cách nắm.
Nếu lúc trước chỉ là nắm tay kiểu bắt tay xã giao thông thường, thì bây giờ, Thanh Nguyệt đan mười ngón tay của mình vào kẽ ngón tay tôi.
Khít khao. Chặt chẽ. Không một khe hở.
Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng, nhưng ngạc nhiên thay, tôi lại không thấy ghê tởm lắm.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi nắm tay con gái một cách thân mật như thế kể từ khi xuyên không đến Trung Nguyên, nên bản năng đàn ông trỗi dậy chăng.
Tôi giả vờ bình thản, buông lời sỉ nhục cô:
“...Ni cô Nga Mi mà lại hành xử thế này sao?”
“Ư...!”
Tôi cười khẩy:
“Đừng có dính lấy ta nữa, phiền phức lắm.”
“Không phải... dính lấy...!”
“Ni cô mà lại đi van xin được nắm tay đàn ông thế này. Danh tiếng thanh cao của Nga Mi coi như bỏ đi rồi.”
“Không phải thế mà-”
“-Thế thì buông tay ra đi? Ta nóng.”
“Ư... ư...!!”
Thanh Nguyệt vẫn không nhúc nhích trước sự sỉ nhục đó.
Ngược lại, những ngón tay đang đan chặt vào tay tôi càng siết mạnh hơn, như thể sợ tôi sẽ biến mất.
Tôi nhún vai, tiếp tục bước đi.
Thanh Nguyệt cũng bước theo, sát rạt.
“Vật sở hữu mà cứ bám dính lấy chủ nhân thế này thì biết làm sao. Ta đành phải nhượng bộ vậy, chậc.”
“...Thật đấy... ta nổi giận thật đấy?”
...Thế thì thôi vậy.
Tôi giả vờ không nghe thấy lời đe dọa yếu ớt đó, không phản ứng gì, nhưng cũng biết điều mà không dám vượt qua giới hạn thêm nữa.
Bộp!
Đúng lúc đó, vai tôi va phải một người đi đường.
Người đông quá, không tránh được. Tôi cũng không lường trước được tình huống này.
“À, xin lỗi huynh đài.”
“Không sao, tại hạ cũng vô ý.”
Tôi và người đó trao nhau lời xin lỗi ngắn gọn.
Vấn đề nằm ở Thanh Nguyệt.
Người đàn ông đó dừng lại ngay giữa tôi và Thanh Nguyệt.
Hắn liếc nhìn xuống đôi tay đang đan chặt vào nhau của chúng tôi.
Tuy không nói ra, nhưng ánh mắt hắn hiện rõ ý: Chẳng lẽ không thể buông ra một chút được sao? Có cần dính như sam thế không?
“Híc...”
Nhận ra ánh mắt đó, bàn tay Thanh Nguyệt cứng đờ lại, rồi siết chặt hơn nữa vì sợ hãi.
Tôi quan sát tình hình rồi nhanh chóng chen vào giải vây, nở nụ cười cầu tài:
“Nương tử nhà tại hạ quấn người lắm, không chịu buông tay đâu, haha. Huynh đài thông cảm.”
“...Hờ hờ, vợ chồng ân ái là tốt, nhưng làm thế này giữa chốn đông người thì cũng hơi... khó coi đấy.”
“Ư...”
Thanh Nguyệt cúi gằm mặt xuống đất.
Lần đầu tiên trong đời nghe những lời nhận xét như vậy với tư cách một ni cô, cô vừa thấy oan ức, vừa thấy chóng mặt vì xấu hổ.
Nhưng Thanh Nguyệt không hề phản bác lại nửa lời, cô lủi thủi chạy ra sau lưng tôi trốn.
Như một tội nhân, cô nép mình nhường đường, nhưng tay vẫn không buông.
Người đàn ông kia lắc đầu ngán ngẩm rồi bỏ đi.
“Phù.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm trước tình huống bất ngờ.
“Á!”
Ngay sau đó, một cơn đau nhói truyền đến mạn sườn khiến tôi kêu lên.
Thanh Nguyệt lén véo mạnh vào eo tôi.
Cảm giác như bị kìm kẹp đứt cả mảng thịt non.
Lúc này, thay vì ra oai chấn chỉnh tôn ti trật tự, tôi chọn cách xoa dịu cô ấy bằng một lời biện hộ hợp lý và ngọt ngào.
“Thì lúc nãy đâu có buông tay được, đúng không? Lộ dây xích thì chết cả lũ.”
“...”
“Nhưng mà lúc nãy cô không cãi lại, ngoan ngoãn đứng im chịu trận trông xinh lắm. Ngoan thật đấy, Nguyệt Nhi của ta.”
“...”
Có vẻ câu nói đó đã làm nguôi cơn giận của cô ấy, hoặc cô ấy quá xấu hổ để cãi lại.
Thanh Nguyệt thì thầm lí nhí:
“...Đ, Đi tiếp đi.”
Tay cô, vẫn đan chặt vào tay tôi không rời nửa bước.
*****************
Thanh Nguyệt nép sát vào lưng Hàn Thụy Trấn, di chuyển như cái bóng của hắn.
Cánh tay bị vặn vẹo trong tư thế kỳ quặc để giấu sợi dây xích khiến cô không thoải mái chút nào, nhưng việc bám dính lấy hắn thế này lại mang đến một sự an tâm kỳ lạ.
Ít nhất sẽ tránh được việc va chạm vai hay lọt vào tầm mắt soi mói của người khác như ban nãy.
Nhưng trớ trêu thay, chính dáng vẻ "chim nhỏ nép vào người" đó của hai người lại càng thu hút sự chú ý của đám đông hơn.
Những gã say khướt trong các quán rượu ven đường, kẻ thì lè nhè, người thì lớn tiếng góp vui, lời ra tiếng vào không chút kiêng nể:
“Này, huynh đài kia! Có cần phải cưng chiều nương tử đến mức ấy không! Đi đường mà cũng dính như sam thế à!”
“Hô! Đàn ông con trai mà gan bé thế thì làm ăn được gì! Về nhà phải dạy dỗ lại vợ đi chứ! Xưa nay đàn bà con gái không cần nắm tay cũng phải biết ý mà đi theo sau lưng chồng!”
“Kia, kia, kia! Chàng trai trẻ! Chiều vợ quá là vợ sinh hư đấy! Rồi sau này chỉ có nước đội vợ lên đầu thôi, đội vợ lên đầu trường sinh bất lão!”
“Ư...!”
Thanh Nguyệt nghiến răng ken két, mặt nóng bừng vì giận dữ nhưng không dám ho he nửa lời.
Khi còn là Thiên Niên Hoa cao quý, đi đến đâu người ta cũng cúi đầu cung kính, làm sao cô phải nghe những lời lẽ thô bỉ, dơ bẩn của đám phàm phu tục tử này chứ.
Tất nhiên những lời trêu ghẹo cợt nhả thì cô nghe nhiều rồi, nhưng trần trụi, sỗ sàng và coi thường phụ nữ thế này thì đây là lần đầu tiên cô nếm trải.
Trong lòng cô chỉ muốn lao ngay đến, rút kiếm xé xác bọn chúng thành trăm mảnh.
Nhưng nếu làm thế, sợi dây xích lủng lẳng ở đầu tay áo chắc chắn sẽ bị lộ ra trước bàn dân thiên hạ.
Vì vậy, Thanh Nguyệt chỉ còn cách nuốt nhục nhã vào trong, biến nó thành nỗi uất ức nghẹn ngào.
Thành thật mà nói... bên cạnh sự tức giận, cô sợ.
Cô sợ bọn chúng sẽ còn bắt nạt cô thêm nữa.
Cái cảm giác bị trêu chọc, bị hạ thấp trong tình cảnh không thể phản kháng này thật sự chẳng dễ chịu chút nào.
Cô sợ nếu gây chuyện, cái bộ dạng dâm loạn này sẽ bị phơi bày ra ánh sáng.
Nhưng, có một người đang đứng chắn trước mặt cô, chống đỡ cả thế giới cho cô.
“Việc nhà tôi tôi tự lo! Các ông cứ uống rượu của mình đi, đừng chõ mũi vào chuyện người khác!”
“Thế thì cô vợ lẽ ra phải núp sau lưng chồng đâu mất rồi?”
“Nhìn cái nết bám dính của bà chị kia thì chắc ông chồng ở nhà cũng ‘yêu chiều’ dữ lắm nhỉ.”
Hàn Thụy Trấn, dù tay đang nắm dây xích, vẫn tỏ ra vô cùng thong dong và điềm tĩnh.
Những lời đáp trả sắc sảo, đầy mùi đời của hắn khiến đám bợm nhậu trong quán rượu cười ồ lên thích thú, coi như gặp được người cùng hội cùng thuyền.
Hàn Thụy Trấn đang trổ tài ăn nói, dùng những câu đùa cợt kiểu chợ búa của Cái Bang để đối đáp, vừa bảo vệ cô vừa không gây mất lòng đám đông.
Hàn Thụy Trấn không hề sợ hãi mà đứng ra đối mặt với bọn họ, còn Thanh Nguyệt thì lặng lẽ thu mình sâu hơn sau tấm lưng rộng lớn của hắn.
Chẳng biết đây là cái thể thống gì nữa.
Một cao thủ võ lâm tự hào về sức mạnh của mình, giờ lại đang nép sau lưng một gã đàn ông yếu nhớt, không biết võ công để tìm sự che chở.
"..."
...Nhưng tại sao cô lại không thấy ghét cảm giác này?
Càng đi dạo lâu, việc dựa dẫm vào Hàn Thụy Trấn càng trở nên tự nhiên đến lạ thường.
Thanh Nguyệt chẳng cần phải làm gì cả, chẳng cần phải gồng mình lên để giữ hình tượng.
Chỉ cần đứng im, Hàn Thụy Trấn sẽ lo liệu tất cả, sẽ bảo vệ cô khỏi mọi sóng gió.
Đây là cảm giác mà cô - người luôn cố gắng trở thành một nữ hiệp độc lập, tự chủ - đã lãng quên từ rất lâu rồi.
Cảm giác an toàn và được che chở này, đã bao lâu rồi cô mới tìm lại được?
Tự nhiên bờ vai hắn trông rộng hơn, tấm lưng hắn trông vững chãi hơn hẳn so với cái vẻ ngoài thư sinh thường ngày.
Nhìn kỹ thì cánh tay hắn cũng săn chắc hơn cô tưởng tượng.
...Chẳng hiểu sao, cô bỗng có ý nghĩ điên rồ muốn được hắn cõng trên tấm lưng đó...
“Ư...!”
Thanh Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy để xua đi ý nghĩ đó.
Ni cô Nga Mi mà lại tơ tưởng đến việc được đàn ông cõng sao.
Lại còn là cái gã đàn ông tầm thường, nghèo hèn này nữa chứ.
Phải chấn chỉnh lại tâm trí ngay lập tức.
Đi dạo trên phố, những lời bàn tán lọt vào tai cô ngày một nhiều.
Đương nhiên phần lớn là chuyện về các Hậu Khởi Chi Tú, tâm điểm của lễ hội.
Và trong số đó... cái tên Thanh Nguyệt được nhắc đến nhiều nhất.
Cũng phải thôi, cô đã gây ra bao nhiêu chuyện chấn động cơ mà.
“Chắc chắn là tên Mặc Long gây sự trước! Chứ đời nào một ni cô Nga Mi hiền lành, từ bi lại đi gây sự!”
"Có khi nào đó là lý do cô ấy không gia nhập Tiềm Long Hội không?"
“Mặc Long sai là cái chắc! Ta đã nhìn thấy Thanh Nguyệt tiểu thư từ xa rồi, người đâu mà khí chất thanh cao, thuần khiết đến thế. Cứ như tuyết đầu mùa vậy. Danh xưng Thiên Niên Hoa đúng là không ngoa chút nào.”
“Ông trời sao lại sinh ra một người đẹp đến thế rồi bắt đi làm ni cô chứ. Thật đáng tiếc khi không nam nhân nào có diễm phúc sở hữu được nàng.”
“Tiếc cái gì? Đằng nào thì cũng có đến lượt ngươi đâu. Ta lại thấy thế là tốt. Không ai có được nàng thì ta đỡ phải ghen tị nổ mắt.”
“...Họ nói thế đấy?”
Hàn Thụy Trấn thì thầm vào tai cô, giọng đầy vẻ giễu cợt và mỉa mai.
Trái lại, mỗi khi nghe thấy những lời tán tụng về sự thánh thiện đó, lương tâm Thanh Nguyệt lại nhói lên, nhưng đồng thời cái cảm giác âm u, kích thích kia lại len lỏi bao trùm lấy cô.
Thế gian nhìn nhận cô như một Thiên Niên Hoa băng thanh ngọc khiết, nhưng thực chất Thanh Nguyệt đang len lỏi giữa họ và làm cái trò biến thái, bệnh hoạn này đây.
Giật!
“A!”
Lại một lần nữa, Hàn Thụy Trấn giật dây xích.
Thanh Nguyệt cảm thấy mỗi lần dây xích bị kéo căng, trái tim cô cũng hẫng đi một nhịp.
Nó liên tục nhắc nhở cô về hành động sai trái mình đang làm, và mỗi lần như thế, cảm giác bội đức (immoral) lại khiến ruột gan cô đảo lộn vì hưng phấn.
“Cô cứ im thin thít thế này thì chán lắm.”
Hàn Thụy Trấn càu nhàu, không hài lòng với sự im lặng của cô.
Thanh Nguyệt không biết nói gì. Cô đang bận đấu tranh tư tưởng.
“...”
“Không được rồi, Nguyệt Nhi. Cô có thấy bà lão đang đi tới từ phía đối diện kia không?”
“...Hả?”
“Khi bà ấy đến gần, chúng ta sẽ chào hỏi.”
“Cái gì? K, Khoan đã!”
Chẳng để cô kịp ngăn cản hay chuẩn bị tâm lý, khoảng cách giữa họ và bà lão đang đi tới ngày một thu hẹp.
“T, Ta không làm đâu!”
Thanh Nguyệt phản đối yếu ớt. Đó là âm lượng lớn nhất cô dám thốt ra lúc này.
Hàn Thụy Trấn thậm chí còn chẳng thèm quay đầu lại.
“Không làm là bị phạt đấy.”
“Ư!”
Câu nói đó lại khiến tim cô thót lại.
Phạt. Cô ghét bị phạt. Nhưng cũng sợ nó.
Hình phạt trong tình huống này chắc chắn sẽ nguy hiểm và nhục nhã hơn bất cứ thứ gì cô từng trải qua.
Thanh Nguyệt muốn lùi lại, muốn bỏ chạy, nhưng sợi dây xích đã giữ chặt lấy cô.
Ngay từ đầu, cô đã không thể rời xa Hàn Thụy Trấn được. Nếu làm thế, chiếc vòng cổ sẽ bị lộ tẩy.
Đúng lúc đó, bà lão đã đến nơi.
Chỉ còn cách ba bước chân.
Trong lúc Thanh Nguyệt còn đang lúng túng, chân tay thừa thãi, Hàn Thụy Trấn đã lên tiếng:
“Chào bà ạ. Một đêm trăng đẹp bà nhỉ.”
Bà lão mỉm cười hiền hậu, nụ cười của một người từng trải.
“Chàng trai trẻ lễ phép quá.”
Tiếp theo là lượt của Thanh Nguyệt.
Hàn Thụy Trấn siết nhẹ tay cô, ra hiệu.
Với chiếc vòng xích đang đeo trên cổ... Thanh Nguyệt lí nhí chào bà lão có gương mặt phúc hậu đó, giọng run rẩy như sắp khóc:
“...Ch, Chào bà... buổi tối tốt lành...”
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, xuyên thấu cơ thể cô.
Chỉ chút nữa thôi là tiếng rên rỉ đã bật ra khỏi miệng vì sự kích thích quá độ.
Cảm giác mãnh liệt như bị sét đánh ngang tai.
Cô siết chặt lấy bàn tay Hàn Thụy Trấn hơn nữa, móng tay cắm vào da thịt hắn.
Bà lão lại cười tươi, quay sang hỏi Hàn Thụy Trấn:
“Nương tử của cậu hay e thẹn quá nhỉ?”
Vốn dĩ khi hai người đi cùng nhau, mọi người thường chỉ bắt chuyện với Hàn Thụy Trấn.
Như thể họ biết rằng sẽ chẳng nhận được câu trả lời nào từ cô gái che mặt kín mít, bí ẩn kia.
...Và trước sự phớt lờ tự nhiên đó, Thanh Nguyệt cảm thấy mình càng giống một vật sở hữu vô tri hơn bao giờ hết.
“Vâng, nhà con hay xấu hổ lắm ạ. Thế nên mới phải che mặt thế này. Thôi, bà đi cẩn thận nhé.”
“Ừ, hai đứa đi mạnh giỏi.”
Bà lão đi khuất.
Thanh Nguyệt đi thêm khoảng mười bước nữa rồi khuỵu xuống, chân tay bủn rủn không còn chút sức lực.
Nhưng tay cô vẫn không dám buông tay hắn ra.
“Hà... hà...”
Cảm giác như vừa sống sót trở về từ một ván cược sinh tử.
Sự an tâm mãnh liệt ập đến khiến cô muốn phát điên.
“Ổn không?”
Hàn Thụy Trấn nhìn xuống cô gái đang ngồi bệt dưới đất và hỏi, giọng điệu nửa quan tâm nửa trêu chọc.
Thanh Nguyệt khó nhọc ngẩng đầu lên.
Tuy đang nắm tay nhau... nhưng thực chất, đó là tình huống cô đang bị nắm xích.
Cảm giác sợi dây thừng cọ vào cánh tay liên tục nhắc nhở cô về điều đó.
Hàn Thụy Trấn đang đứng trên cao, tay nắm dây xích nhìn xuống cô với vẻ bề trên, còn Thanh Nguyệt thì ngồi xổm dưới đất, cổ đeo vòng xích, ngước nhìn lên hắn.
Nếu cởi bỏ khăn voan, cô là người được vạn người kính ngưỡng, nhưng giờ đây, trước mặt mọi người, cô đang quỳ gối khuất phục trước một gã chưởng quầy tiệm da hèn mọn.
Tiếng tim đập thình thịch. Cảm giác bội đức. Sự an tâm. Và cả cảm giác bị thống trị tuyệt đối.
Tất cả những cảm xúc đó hòa quyện vào nhau...
“Hà... a...”
...Thật đê mê.
Xấu hổ, dơ bẩn, nhục nhã, nhưng chính vì thế mà một khoái cảm mãnh liệt đang bao trùm lấy toàn thân cô, khiến cô tê dại.
“A... a...”
Không phải là Thiên Niên Hoa của Nga Mi phái, mà chỉ là một vật sở hữu.
Trên vai không còn gánh nặng hay trách nhiệm nào cả. Cô được giải thoát.
“A...”
Đi giữa dòng người phàm tục, cô thậm chí quên mất mình là một người trong giang hồ.
Đây là dáng vẻ xấu xí nhất, nhưng đồng thời, cũng mang lại cảm giác bình thường, dung dị nhất.
Hình bóng Hàn Thụy Trấn khắc sâu vào võng mạc cô một cách mãnh liệt.
Liệu đến lúc chết cô có quên được khoảnh khắc này không?
Thanh Nguyệt, người luôn muốn trở thành một nữ hiệp độc lập... lần đầu tiên đối mặt với kẻ thống trị của đời mình.
Chỉ khoảnh khắc này thôi.
Thanh Nguyệt tự nhủ, tự cho phép bản thân sa ngã.
Chỉ khuất phục trong khoảnh khắc này thôi. Vì tâm ma. Vì giải tỏa.
Giật.
Hàn Thụy Trấn lại kéo dây xích.
Hơi thở nghẹn lại một chút.
Cảm giác như ngay cả nhịp thở cũng bị hắn kiểm soát.
Thanh Nguyệt dồn sức vào đôi chân đang run rẩy để đứng dậy.
“Cố lên chút nữa. Đến nơi rồi.”
“...Hả?”
Đến nơi?
Thanh Nguyệt mải lo từng bước chân, mải chìm đắm trong cảm xúc hỗn loạn nên không hề nhận ra mình đang đi về đâu.
Lúc này cô mới biết là có một điểm đến cụ thể.
“Đ, Đi đâu?”
Nhưng có vẻ họ đã đến nơi rồi.
Hàn Thụy Trấn mỉm cười nhẹ, một nụ cười khó đoán.
Rồi hắn chỉ tay về phía một tòa nhà lộng lẫy phía trước.
Một tòa lầu cao ba tầng đèn đuốc sáng trưng.
Qua những ô cửa sổ mở toang, có thể thấy rất nhiều người đang uống rượu, ngâm thơ và thưởng ngoạn phong cảnh.
“Là Thúy Ôn Lâu hay Thúy Vân Lâu nhỉ? Dù sao thì cũng là chỗ đó.”
“...?”
“Nói thế mà cô vẫn chưa hiểu à?”
Thanh Nguyệt ngơ ngác nhìn theo hướng tay Hàn Thụy Trấn chỉ vào tửu lâu to lớn kia.
...Trên tầng 3, có một nhóm người trông rất quen mắt... những gương mặt ưu tú mà cô đã quá quen thuộc.
Hàn Thụy Trấn nói, giọng tỉnh bơ nhưng lạnh lùng như một lời phán quyết:
“Đó là nơi tụ họp của đám Hậu Khởi Chi Tú mà cô đã vứt bỏ để đi làm cái trò biến thái này đấy.”
5 Bình luận