...Chọn cái này?
Câu này rốt cuộc là có hàm ý gì?
Tôi cố gắng giữ cơ mặt đanh lại để che giấu nỗi sợ hãi đang dâng trào như sóng thần, nhưng trong đầu thì mọi thứ đã rối tung như một mớ bòng bong hỗn loạn.
Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ xác chết xung quanh càng làm tăng thêm nỗi kinh hoàng, bóp nghẹt buồng phổi tôi.
Khoảnh khắc ngón tay cô ấy lạnh lẽo chạm vào bụng dưới, tôi cảm giác như có một mũi dao băng giá đang kề sát vào da thịt, xuyên thấu xương tủy.
Cơ thể tôi cứng đờ như tượng đá, nhưng suy nghĩ thì liên tục giật lùi trong hoảng loạn.
Chọn cái gì cơ?
Tại sao cô ấy lại nổi điên đến mức mất kiểm soát thế này?
Rốt cuộc là tại sao chứ...!!
Trước khi dẫm phải mìn thêm lần nữa, tôi gom hết chút dũng khí vụn vặt còn sót lại để hỏi:
“...Tiểu thư, thực sự tôi không hiểu cô đang nói đến chuyện gì cả.”
Thanh Nguyệt nhếch môi cười nhạt, một nụ cười méo mó không có chút hơi ấm của tình người.
“...Định chối bay chối biến đấy à?”
“Thì cô phải nói rõ ràng sao cho tôi hiểu chứ...”
“Suốt bốn mươi bảy ngày qua. Ngươi đã ở đâu?”
Dù tôi cũng lờ mờ đoán được đã trôi qua khoảng chừng ấy thời gian, nhưng việc cô ấy đếm từng ngày một cách chính xác đến rợn người khiến sống lưng tôi lạnh toát.
Rốt cuộc là cô ấy đã ghim tôi, ám ảnh về tôi kỹ đến mức nào vậy?
Khi nỗi sợ hãi siết chặt lấy cổ họng như bàn tay tử thần, tôi vội vàng lôi ra cái cớ đã chuẩn bị sẵn từ trước, lắp bắp:
“...Về chuyện trễ hẹn thì tôi rất xin lỗi, nhưng tôi có việc quan trọng đột xuất. Chẳng phải tôi đã nói là sẽ đi bán mấy món đồ da mới chế tác sao?
Cũng có thành quả đấy chứ. Có một thương đoàn lớn đã mua hàng của tôi với giá rất hời. Có lẽ sau này-”
“-Đi với ai?”
“...”
...Tuy nhiên, câu hỏi ngắn gọn, sắc lẹm cắt ngang của Thanh Nguyệt cũng đủ để chặn đứng họng tôi.
Thái độ của cô ấy như thể đã nắm thóp, đã biết tỏng mọi chuyện.
Đang thăm dò sao? Hay là biết thật rồi?
Chắc chắn là đang nghi ngờ. Vì tôi và Đường Tố Lan cùng biến mất một lúc.
Vì con ả Đường Tố Lan kia không gửi tin tức về nhà khiến Độc Vương tưởng là con gái rượu mất tích.
...Cơ mà khoan đã, chuyện này có đáng để nổi trận lôi đình đến thế không? Chúng ta đâu phải là quan hệ ràng buộc yêu đương kiểu đó...?
Dù sao đi nữa, trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc này, tuyệt đối không thể khai thật được.
Chối. Phải chối đến cùng. Sống chết cũng phải chối.
Tôi đã ngây thơ tin rằng chỉ cần chia tay Đường Tố Lan xong thì cứ việc chối bay chối biến là xong chuyện mà...!
“Một mình...”
Vùùù...
Một luồng Thanh Khí đặc quánh, lạnh lẽo bắt đầu bao bọc quanh người Thanh Nguyệt như độc vụ[note89544]. Biểu cảm của cô ấy càng lúc càng chìm sâu vào bóng tối u ám.
Tôi nuốt nước bọt cái ực, cổ họng khô khốc, thì thầm:
“...Thì đi một mình chứ còn đi với ai đư- Ực.”
Phập...
Ngón tay của Thanh Nguyệt đột ngột ấn mạnh vào bụng tôi.
Tôi giật nảy mình, hồn xiêu phách lạc.
Hú hồn...! Chưa thủng bụng đấy chứ?
Tôi liếc mắt xuống kiểm tra trong hoảng loạn, may quá, cơ bụng săn chắc do lao động chân tay vẫn đang đẩy ngón tay của Thanh Nguyệt ra. Vẫn chưa bị xuyên thủng.
“...Vậy thì.”
Tuy nhiên, nghe cái giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ nhưng chứa đầy sự phẫn nộ tột cùng của Thanh Nguyệt, thì việc bị thủng bụng chắc cũng chẳng còn xa nữa.
“Vậy thì cái khí tức của Đường Tố Lan đang hiện diện rõ mồn một trong đan điền này là cái gì?”
...Hả?
...Khí tức của Đường Tố Lan?
Đầu óc tôi trắng xóa, trống rỗng không thốt nên lời.
“Hửm? Trả lời ta đi, chưởng quầy.”
...Khí tức của Đường Tố Lan là sao?
Khí tức của cô ta đang ở trong đan điền tôi ư?
Rõ ràng Đường Tố Lan bảo là sẽ không để lại dấu vết gì mà...?? Vốn dĩ, tôi đã kiên quyết bảo là không muốn nhận khí tức của cô ta cơ mà??
Ngay khoảnh khắc đó, bên tai tôi như văng vẳng tiếng cười khúc khích phụt phụt đầy ẩn ý của Đường Tố Lan.
A.
Tiếng cười đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, giúp tôi nhận ra mình đã "toang" đến mức nào.
Con chó cái Đường Tố Lan này...!!!
Cô đã làm cái trò khốn nạn gì với cơ thể tôi thế hả?! Đã bảo là đừng có đùa dai rồi cơ mà!!
Cô không biết con điên Thanh Nguyệt này đáng sợ thế nào đâu, cô hại chết tôi rồi...!
Việc sắp bị giết chết bởi một hòn đá do Đường Tố Lan ném vu vơ lại trúng đích khiến tôi cảm thấy vừa hư vô, vừa uất ức tột độ.
“...Sao tự nhiên im bặt thế?”
Sự im lặng chết người của tôi càng thổi bùng ngọn lửa giận dữ trong Thanh Nguyệt. Như thể đã nắm được bằng chứng không thể chối cãi, cô ấy càng trở nên hung hãn, áp bức hơn.
“Chưởng quầy, nói lại câu vừa nãy xem nào. Rằng đây không phải là khí tức của Đường Tố Lan... Thử mở miệng chối trước mặt ta xem.”
“...”
Ngón tay của Thanh Nguyệt chạm thẳng vào cái đan điền mới toanh, nơi tôi còn chưa gom nổi một nhúm nội khí nào ra hồn. Cô ấy đang chạm vào cái luồng khí mà chính tôi còn chưa cảm nhận rõ, với thái độ như muốn bóp nát, nghiền vụn nó.
Chỉ cần cái luồng khí xanh lè chết chóc đang bao quanh người cô ấy truyền sang ngón tay kia một chút thôi, là bụng tôi sẽ nổ tung như cái bánh pudding ngay lập tức.
Đã lâu lắm rồi cái chết mới đến gần, kề cận thế này. Cái chết mà tên Viêm Bảo - giờ đã thành đống thịt nát bốc mùi bên cạnh - định ban cho tôi, so với kết cục thảm khốc sắp tới này, còn nhân từ chán.
Phải nói gì đây.
Phải biện minh thế nào đây.
Làm sao để dọn dẹp cái đống hổ lốn này...!
“Haizz, thôi được rồi. Giờ ta sẽ làm theo ý mình.”
Lúc đó, Thanh Nguyệt lạnh lùng lấy từ trong ngực áo ra một vật.
“Ơ...?”
Tôi biết cái lọ đó.
Đó là thứ tôi đã thấy khi đi tham quan Thương Hoa Thương Đoàn cùng chú Phương Phi Nhiên.
Vùùù...!
Luồng khí xanh bao quanh Thanh Nguyệt bắt đầu được nén vào trong cái lọ một cách thô bạo, dứt khoát.
Cuộc trò chuyện với Phương Phi Nhiên hiện về trong ký ức như đèn kéo quân.
‘Tiền bối. Nhưng nếu Thiên Lý Truy Tung Hương có nhiều như vậy, thì chẳng phải cả cái Trung Nguyên này sẽ nồng nặc mùi này sao?
Tôi không hiểu làm sao phân biệt được nhiều loại hương truy tung như thế.’
‘Dù là Thiên Lý Truy Tung Hương hay Vạn Lý Truy Tung Hương, đều là vật phẩm chứa đựng nội lực của người sử dụng.
Nội lực của mỗi người mỗi khác, nên mùi hương cũng sẽ mang đặc tính riêng, đó là cách để phân biệt.’
Là Thiên Lý Truy Tung Hương.
Thấy cô ấy nạp nội lực vào thì chắc chắn rồi. Và, Thanh Nguyệt đang định tưới đẫm cái hương đó lên người tôi.
Bộp!!
Tôi vội vàng chộp lấy cổ tay Thanh Nguyệt đang định hắt lọ hương vào người tôi.
Tuyệt đối không được...!!
“C, Cô làm cái trò gì thế?”
Truy Tung Hương của "Truy Mệnh Quỷ" Thanh Nguyệt mà dính lên người tôi á?
Không biết mùi hương này bám dai dẳng đến mức nào, nhưng một khi đã bị dính cái thứ của Thanh Nguyệt - chứ không phải ai khác - lên người, thì đời tôi coi như chấm hết. Cái lựa chọn bỏ trốn, cái giấc mơ không dính dáng đến giang hồ sẽ bốc hơi hoàn toàn như sương khói.
Đối phương không phải ai khác, mà là Ma Giáo Thất Thiên - Thanh Nguyệt đấy. Tôi không thể để yên cho con điên này đánh dấu lãnh thổ lên người mình như một con chó được.
“Đứng yên, chưởng quầy.”
“Cái này là Truy Tung Hương đúng không? Tại sao lại định dùng nó lên người tôi chứ...!”
“...!”
Thanh Nguyệt thoáng chút bối rối vì không ngờ tôi biết rõ về cái lọ, nhưng... rất nhanh chóng, cô ấy trở nên trơ trẽn, bất cần.
“...Nhìn xung quanh đi?”
Xung quanh là xác chết la liệt, máu chảy thành vũng.
“Ta bây giờ không thể sống thiếu việc điều trị tâm ma được.
Nhưng chưởng quầy cứ liên tục nói dối và bỏ trốn. Ta chán ngấy việc bị lừa dối, bị bỏ rơi rồi.
Từ giờ trở đi, ta cần phải biết chưởng quầy đang ở đâu bất cứ lúc nào, từng giây từng phút. Để ngươi không thể trốn thoát khỏi ta.”
“Tr, Trốn thoát gì chứ!”
Thanh Nguyệt thì thầm tiếp lời, giọng run run vì uất ức:
“Nói thì hay lắm, nhưng ngươi có quan tâm quái gì đến ta đâu.”
“Hả?”
“...Nếu ngươi lo lắng cho tâm ma của ta dù chỉ một chút, thì ngươi đã không làm thế này với ta!”
“C, Có quan tâm chứ! Tôi đã lo lắng cho tiểu thư rất nhiều, nhưng tình huống của tôi lúc đó cũng...!”
“Tình huống gì? Cái đó quan trọng hơn ta sao? Quan trọng hơn việc chữa trị tâm ma cho ta sao?
Ta đã nghiêm túc với việc chữa trị đến mức sẵn sàng vứt bỏ liêm sỉ, làm theo mọi mệnh lệnh đáng xấu hổ của một tên chưởng quầy rách rưới như ngươi...!! Vậy mà ngươi chẳng nghĩ cho ta chút nào cả!!”
Thay vì trả lời, tôi thò tay vào trong ngực áo.
Tôi rút ra phòng tuyến cuối cùng, canh bạc sinh tử.
“...Đây!”
Tôi đưa cây trâm được gói ghém cẩn thận trong chiếc khăn tay lụa là ra trước mặt Thanh Nguyệt.
Ánh mắt cô ấy thoáng dao động.
“...Cái này... chẳng phải là loại lụa thượng hạng của Đường Môn-”
“-Tiểu thư biết Thương Hoa Thương Đoàn chứ?”
Tôi vội vã lau mồ hôi lạnh, nói chen vào, tim đập thình thịch. Mẹ kiếp! Đến cái khăn tay mà cũng nhận ra nguồn gốc được sao? Trước hết, phải đánh lạc hướng cô ấy đã.
“Nghe nói trâm cài của Thương Hoa Thương Đoàn được phụ nữ khắp Trung Nguyên săn đón nồng nhiệt lắm.”
“...Trâm cài?”
Biểu cảm sát khí đằng đằng của Thanh Nguyệt cũng từ từ dịu xuống, như cơn bão tạm lắng. Cảm giác như vừa được tháo dây thòng lọng khỏi cổ.
“Chất lượng tuyệt hảo, chỉ cần nghe tên trâm của Thương Hoa Thương Đoàn thôi là đã nhận được bao ánh mắt ngưỡng mộ, là món hàng cao cấp ai cũng khao khát sở hữu.
Một nam nhân nghèo hèn như tôi lại nâng niu nó trong ngực áo, tiểu thư có hiểu lý do không?”
Thanh Nguyệt cũng không ngốc, cô ấy hiểu ngay đó là quà dành cho mình.
“...Ngươi nghĩ ta sẽ vui sướng vì mấy thứ phù phiếm đó sao? Ta là người xuất gia, chẳng có chút ham muốn nào với mấy thứ xa xỉ phẩ-”
“-Là tôi muốn cô nhìn thấy tấm lòng chân thành của tôi! Giá trị vật chất của món đồ đâu có quan trọng! Hãy nhìn vào nỗ lực của tôi khi cố gắng kiếm vật quý này về cho tiểu thư chứ!”
“...”
“Thử nghĩ mà xem! Nếu tôi thực sự không nghĩ đến tiểu thư, thì một kẻ nghèo rớt mồng tơi, chạy ăn từng bữa như tôi có bao giờ dám tơ tưởng đến việc mua thứ này không?
Cô có biết cái trâm này mua được bao nhiêu cái bánh bao không hả!”
“...”
“Sau chuyến đi gian khổ, trải qua bao nhiêu vất vả, suýt chết mới quay về được, vậy mà cô lại tra khảo tôi như tội phạm thế này sao!
Tôi mà không nghĩ đến tiểu thư à! Là đấng nam nhi đại trượng phu, tôi cũng có việc phải làm để mưu sinh chứ biết sao được!”
Bộp!
Tôi nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thanh Nguyệt đang đặt trên bụng tôi, và nhét cây trâm vào đó.
Thanh Nguyệt không nói được lời nào, cô ấy tạm thời cất lọ Truy Tung Hương vào ngực để cầm lấy cây trâm bằng cả hai tay.
Tôi cũng lén thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
“...”
Khí thế hung hãn của Thanh Nguyệt đã dịu đi rất nhiều. Động tác của cô ấy cũng trở nên nâng niu, cẩn trọng như sợ làm vỡ vật báu.
Dù không nói ra, nhưng tôi biết thừa. Thanh Nguyệt rất thích cây trâm này.
“Mau mở ra xem đi!”
Tôi càng lấn tới, dồn ép cô ấy để không cho cô ấy thời gian suy nghĩ.
“Tôi đã tiêu tốn hơn một nửa số tiền kiếm được trong chuyến đi này chỉ để mua cây trâm đó đấy! Mau kiểm tra xem nào! Không thích thì vứt đi cho xong!”
“...V, Vứt sao được mà vứt...”
Thanh Nguyệt nuốt nước bọt đánh ực một cái - hành động lúng túng hiếm thấy ở cô ấy - rồi dùng đôi tay run rẩy nhẹ nhàng tháo lớp khăn tay ra. Nhìn cảnh này, trông cô ấy chẳng khác nào một thiếu nữ yếu đuối đang xúc động nghẹn ngào trước món quà tình yêu đầu đời.
“Người như cô thì đời nào được nhận món quà thế này chứ! Cái đồ khô khan!”
Thấy thái độ đó, tôi to mồm quát lớn như để trả thù cho nỗi sợ vừa rồi. Đây là nỗ lực tuyệt vọng của tôi để lấy lại vị thế "kèo trên".
“...Chưởng quầy.”
Thanh Nguyệt cầm cây trâm lên, thì thầm.
Từ nay về sau tôi thề sẽ trung thành tuyệt đối với Thương Hoa Thương Đoàn. Nhờ nó mà tôi giữ được cái mạng nhỏ này.
“...Đùa ta đấy à?”
“...Hả?”
Thanh Nguyệt giơ cây trâm lên cho tôi xem, ánh mắt dao động dữ dội.
Trong mắt cô ấy là sự pha trộn giữa cảm giác bị phản bội đau đớn và sự ngỡ ngàng tột độ.
Tôi chớp mắt nhìn vật trên tay cô ấy.
Một cành cây khô khốc, thô kệch, thẳng đuột[note89526]
“...”
“...”
Lần đầu tiên trước mặt Thanh Nguyệt, tôi lộ ra vẻ mặt hoang mang tột độ thực sự, không hề diễn.
Tôi chớp mắt liên tục, cầm lấy cành cây như không tin vào mắt mình.
“Ơ... Ơ kìa, sao lại...”
“...”
“Ủa...? Rõ ràng... Rõ ràng là tôi đã... Một cây trâm ngọc bích cực đẹp, tinh xảo mà...”
Vãi lúa.
Vãi, vãi cả lúa...!
Cái quái gì thế? Tại sao...!
“Chưởng quầy.”
Từ bao giờ... cái này...
‘Nếu nói về độ khéo léo của đôi tay, cái thứ kỹ thuật còn tinh vi hơn cả trộm vặt của Cái Bang... thì đó chính là đặc sản gia truyền của Bổn Môn đấy.’
‘Để ta gói lại cho! Đàn ông các ngài chẳng có tí tinh tế nào cả!’
‘Phụttt... Phụt ha ha!’
A.
Đường Tố Lan, con chó cái chết tiệt này.
Hóa ra cô tráo hàng vào lúc đó. Cô đã tính toán tất cả ngay từ đầu.
Thanh Nguyệt hỏi, giọng lạnh tanh, sắc bén như dao cạo.
“...Hết văn để biện hộ rồi chứ?”
“...”
“...Giờ quay lại câu chuyện lúc nãy được chưa?”
Biểu cảm của Thanh Nguyệt trở nên đáng sợ hơn gấp bội phần, cô ấy hỏi dồn, từng câu như đấm vào ngực tôi.
Cô ấy lại đặt tay lên bụng dưới của tôi, như thể đưa tôi lên đoạn đầu đài lần nữa. Như thể cái khí tức đang ngự trị trong đan điền tôi là thứ rác rưởi ô uế không thể chấp nhận được.
“Tại sao lại bỏ ta mà chọn Đường Tố Lan? Con ả đó có gì tốt hơn ta? Có gì hơn ta chứ?”
Tôi cũng đếch biết nữa. Tại sao tôi lại chọn Đường Tố Lan chứ. Tôi có chọn đâu!
“So với tâm ma của ta, so với lời hứa vàng ngọc với ta... thì khoảng thời gian vui vẻ bên con ả Đường Tố Lan đó quan trọng hơn chứ gì?”
Có phải vì bị dính cú lừa "combo hủy diệt" từ cây trâm giả không? Cảm xúc của Thanh Nguyệt bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết, không thể kìm nén.
“Tại sao? Chưởng quầy biết ta trước mà. Chúng ta thân thiết hơn mà...!
Tại sao ngươi lại quan tâm đến Đường Tố Lan hơn ta, người đã quen biết và thân thiết với ngươi trước chứ...!!”
Chết tiệt...!
Sắp nổ tung rồi...!
Giọng nói không chỉ chứa sự phẫn nộ, mà còn pha lẫn cả sự tủi thân, uất ức đến nghẹn ngào. Nhưng tôi chẳng còn lời bào chữa nào nữa.
Tôi đã bị dồn vào chân tường, không còn lối thoát. Nguy hiểm quá. Phải nghĩ cách nhanh lên...!!
“Có phải vì Đường Tố Lan giàu có, quyền thế nên ngươi mới thế không? Vì thế nên ngươi mới làm vậy, bán rẻ lương tâm?”
Vùùùù...!!
Càng nói, cảm xúc càng dâng trào mãnh liệt, luồng Thanh Khí từ người cô ấy bốc lên ngùn ngụt như ngọn lửa địa ngục. Biểu cảm, giọng điệu, khí thế... không có cái gì là điềm lành cả.
A.
Bản năng mách bảo tôi.
Hết cách rồi. Thanh Nguyệt không chịu nổi nữa rồi.
“Bán thân cho nó thấy sướng lắm sao? Dâng cả đan điền cho Đường Tố Lan, ngươi thấy sướng lắm à-”
“-Nguyệt .”
Tôi quyết định chơi một ván bài tất tay ngay trên bờ vực thẳm.
Bị dồn vào đường cùng rồi, cắn bừa thôi. Đây là phương pháp tôi đã cố tránh đến cùng cực.
Tôi biết nó rất lạc quẻ, điên rồ.
Thanh Nguyệt đang điên tiết muốn giết người. Xung quanh đầy rẫy xác chết máu me. Trời vẫn còn sáng banh mắt.
Tuyệt đối không phải là cái bầu không khí phù hợp để chơi SM
Nhưng đây là cách duy nhất còn lại của tôi để sống sót.
Dù có phải đổi địa điểm, hay kéo dài thời gian đi nữa. Thì ngay lúc này, tôi phải bắt đầu nó. Đằng nào thì ngồi im cũng chết, mà ván cược này thất bại thì cũng chết.
“...Sao không trả lời? Nguyệt à.”
Quả nhiên là bị bất ngờ trước sự thay đổi đột ngột, thái độ của Thanh Nguyệt dịu đi một chút, cô ấy tránh ánh mắt tôi và đáp:
“...Bây giờ, ngươi nghĩ ta có tâm trạng để chơi trò chơ-”
Tôi không để cô ấy nói hết câu, dồn dập tấn công, lấn át hoàn toàn.
“-Cái giọng điệu đó.”
Ánh mắt phải lạnh lùng, sắc bén hết mức có thể.
Giọng nói phải lạnh lẽo, uy quyền hơn bao giờ hết.
Phải trơ trẽn, mặt dày và áp đảo tinh thần đối phương.
“...Đó là cái giọng điệu hỗn xược mà ta phải chấp nhận sao?”
7 Bình luận