Quách Đầu – Phân Đà Chủ Cái Bang tại Nga Mi.
Như để khẳng định vị thế của mình trong Cái Bang, bên hông ông ta treo lủng lẳng ba cái nút thắt. [note88120]
Trong cuốn tiểu thuyết Huyết Lộ, ông là ân nhân đã cưu mang, nuôi nấng tôi từ khi tôi xuyên vào thân xác [note88119] thằng bé ăn mày mồ côi này.
Gạt bỏ chuyện ơn nghĩa sang một bên, tôi chưa từng gặp ai đáng kính trọng như chú Quách Đầu.
Có thể nói ông là hiện thân hoàn hảo của triết lý "Công thủ lai, công thủ khứ". [note88121]
Đôi khi ông cũng tham vặt, nhưng vào những khoảnh khắc quyết định, ông luôn giữ vững khí tiết trước tiền tài, chỉ làm theo niềm tin của mình.
Sự nhạy bén của ông sắc sảo đến mức tôi từng nghĩ nếu ông sống ở thời hiện đại, chắc chắn ông đã làm giám đốc điều hành cho một công ty lớn nào đó rồi.
...À không.
Ông quá tốt bụng, chắc không đủ tàn nhẫn để làm sếp đâu.
Dù sao thì, ông là người như vậy đấy.
Thế nên, khi phải đối đầu với ông, áp lực đè nặng lên vai tôi là không thể tưởng tượng nổi.
“Hửm? Thụy Trấn, thằng nhóc này. Cái gì đấy?”
Giấu nó ra sau lưng chỉ càng làm tăng thêm sự nghi ngờ của họ.
Tôi hắng giọng một cái rõ to để lấy lại bình tĩnh, rồi ngập ngừng lôi bộ võ phục ra.
Trong ba ông chú vừa bước vào, chú Cẩu Vinh [note88122] lên tiếng trước.
“Ủa? Đó là võ phục của phái Nga Mi mà. Sao mày lại có nó?”
Ánh mắt của cả ba ông chú đổ dồn về phía tôi cùng một lúc.
Trông họ ướt như chuột lột nhưng ánh mắt thì sắc như dao, tôi biết đây là thời khắc sinh tử.
Chỉ cần lỡ lời một câu là cả đám này sẽ lao thẳng xuống hầm ngay.
Họ là những phóng viên thường trú của chốn võ lâm. [note88124]
Họ không thể cưỡng lại sức hút của những tin sốt dẻo.
Thông tin họ mang về nuôi sống cả bang phái, nên họ không bao giờ bỏ qua bất kỳ chủ đề thú vị nào.
Và ở đây, thông tin về không ai khác ngoài Thiên Niên Hoa của Nga Mi, Thanh Nguyệt?
...Không, bỏ qua chuyện tin tức đi, khoảnh khắc họ nhìn thấy mặt Thanh Nguyệt, tất cả chúng tôi sẽ chết chắc – cả tôi và mấy ông chú này.
Cái tầng hầm này đã trở thành chiếc hộp Pandora.
Mở ra vì tò mò là chết chùm cả lũ.
Tôi cau mày một cách tự nhiên nhất có thể và đáp.
“À... thì. Cháu bảo là cháu lên Nga Mi mua dây thừng còn gì? Lúc đó họ nhờ cháu một việc.”
Ông chú cuối cùng, Mã Thất Đắc [note88123], vừa ngoáy mũi vừa hỏi:
“Việc gì?”
“Thì... võ phục của họ mặc không thoải mái. Nhất là phần nách ấy?
Họ hỏi xem cháu có cách nào sửa cho... thoải mái hơn không. Á, đừng có búng gỉ mũi trong nhà cháu—”
“—Sao họ lại nhờ mày?”
“...Thì tiện mồm thôi. Chú biết mà. Cháu làm đồ da, chắc họ nghĩ cháu khéo tay nên nhờ.”
“Hưm... Ra thế.”
Chú Quách Đầu đặt đồ ăn xuống, nói:
“Trải cái áo ra xem nào.”
Tôi bắt đầu thấy căng thẳng.
Trải bộ võ phục Thanh Nguyệt vừa mới cởi ra?
Chẳng phải thế là vi phạm đạo đức sao...?
Không, và nếu Thanh Nguyệt ở bên dưới nghe thấy tất cả những điều này...
“C-Chú bảo trải ra là ý gì...!”
“Thì... xem cái áo thôi mà làm gì căng. Trải ra.”
“...”
Không chịu nổi ánh mắt soi mói, tôi thận trọng nâng bộ võ phục lên.
Chẳng hiểu sao tôi lại có ảo giác mùi hương cơ thể của Thanh Nguyệt đang thoang thoảng bay lên.
“...Thơm mùi hoa thật đấy.”
Không chỉ mình tôi; chú Cẩu Vinh cũng thì thầm.
“Tao chưa bao giờ nhìn kỹ võ phục Nga Mi thế này... nhưng mà cảm giác nó cứ thế nào ấy nhỉ? Kiểu như mấy cô ni cô [note88125] ấy—nhìn vào mắt họ thôi cũng thấy tội lỗi rồi. Thanh khiết và cao quý vãi.”
Chú Mã Thất Đắc cũng tấm tắc khen ngợi.
Chỉ riêng chú Quách Đầu là lẳng lặng quan sát bộ đồ từ trên xuống dưới rồi hỏi:
“...Đây có phải là áo của Thanh Nguyệt tiểu thư không?”
Tim tôi hẫng một nhịp vì sốc.
Tôi vội vàng giấu bộ đồ đi, hét lên:
“Nói linh tinh cái gì thế!”
“Không... nhìn kích cỡ y hệt dáng người của Thanh Nguyệt tiểu thư.”
“Xùy, tào lao. Chắc họ đưa đại cho cháu cái áo cũ nào đấy thôi. Sao cháu biết của ai được?”
“Hừm...”
Đôi mắt sắc bén của chú Quách Đầu lúc nào cũng chính xác đến rợn người.
Giống như cao thủ võ lâm là những con quái vật dùng kiếm, thì mấy ông chú Cái Bang này cũng là lũ quái thai với giác quan nhạy bén đến rợn người.
Tôi cố tình đối xử với bộ áo như mớ giẻ rách, ném toẹt nó lên giường.
“Thôi đủ rồi. Ra khách điếm đi.
Đừng có đứng đây làm bẩn nhà cháu nữa. Mùi hôi của mấy chú mà ám vào làm cháu mất khách thì ai chịu trách nhiệm hả?”
“Bọn tao tắm mưa sạch sẽ rồi thằng ranh con. Hôm nay thơm tho lắm.”
“V-Vẫn hôi rình!! Thôi được rồi, được rồi! Đi nhanh lên.”
Tôi bước đi, nhưng chẳng ai đi theo cả.
Thay vào đó, mấy ông chú nhìn nhau đầy ẩn ý.
Rồi chú Cẩu Vinh lên tiếng:
“...Thôi, đi đâu xa xôi. Ăn ở đây luôn đi. Đại ca mang rượu với màn thầu đến rồi mà.”
“Sao hôm nay cái thằng kiệt sỉ này lại dở chứng thế nhỉ?”
Chú Mã Thất Đắc thì lại tiến về phía cái áo tôi vừa ném.
“Cái này... cho tao hít một hơi thôi, Thụy Trấn à. Đời tao bao giờ mới được ngửi mùi áo của môn đồ Nga Mi—”
“—Này!!”
Tôi đẩy ông chú đang sán lại gần ra, rồi chộp lấy cái áo ôm chặt vào lòng.
“Chú điên à? Nga Mi mà biết được là đầu chú lìa khỏi cổ đấy!”
Nếu cô ấy ở dưới kia nghe được câu đó, thì đời chú tàn rồi!!
Ai mà biết khi nào con quỷ đó không nhịn được nữa mà lao ra.
Chú Mã Thất Đắc trừng mắt nhìn tôi đầy nghi ngờ.
“...Sao mà họ biết được. Với lại đùa tí làm gì mà căng... Hê hê, thằng ranh này hôm nay lạ lắm nhé? Đúng không Đại ca.”
Chú Quách Đầu cũng ném cho tôi một ánh nhìn đầy ẩn ý.
“...Đúng thật.”
Chú Cẩu Vinh trêu chọc:
“Thôi, tha cho thằng nhỏ đi. Chắc là nó cảm nắng chủ nhân của bộ áo này hay gì đó rồi, dùng nó để bắt sóc bỏ lọ chứ gì.”
Mấy ông chú phá lên cười hô hố.
Mặc kệ họ, tôi nhét bộ võ phục của Thanh Nguyệt vào cái hòm cạnh giường.
Đầu óc tôi quay cuồng.
Thanh Nguyệt đang ở dưới đó, chỉ mặc mỗi đồ lót.
Giờ phải làm sao đây?
************
Thanh Nguyệt nhận ra đám ăn mày Cái Bang thân thiết với Hàn Thụy Trấn đã đến.
Tim cô đập loạn xạ.
“Hộc... hộc...”
Đám ăn mày Cái Bang là loại người thế nào?
Bẩn thỉu, thô tục và thích ngồi lê đôi mách. [note88127]
Những kẻ ở thái cực hoàn toàn đối lập với Thanh Nguyệt.
Nếu họ phát hiện ra cô trong tình trạng này.
...Thanh Nguyệt biết mình sẽ chết vì xấu hổ và không còn mặt mũi nào sống tiếp nữa.
Cơn nóng bừng vì sự sỉ nhục do Hàn Thụy Trấn gây ra đã tan biến, thay vào đó là lý trí lạnh lùng đang gào thét báo động nguy hiểm.
Không có Hàn Thụy Trấn bên cạnh, nỗi xấu hổ đó mang một sắc thái hoàn toàn khác.
Lúc trước là nguy cơ có tính toán, còn bây giờ là nguy cơ thực sự.
Trong nỗi sợ hãi tột độ, cô chớp mắt.
Chẳng thấy gì cả.
Thanh Nguyệt co rúm người tại chỗ như cố gắng giấu đi cơ thể trần trụi của mình.
Quần áo. Quần áo đâu rồi?
Hàn Thụy Trấn chắc hẳn đã để lại chứ?
Thanh Nguyệt mò mẫm trên sàn nhà, bò lồm cồm.
Hành động mà bình thường cô không bao giờ làm, nhưng bị đám ăn mày bắt gặp trong tình trạng lõa lồ còn nhục nhã hơn gấp vạn lần.
Cốp!
“Á!”
Đang bò trên sàn, Thanh Nguyệt va phải cái gì đó.
Tiếng va chạm khá lớn.
Nhưng không có thời gian để kêu đau.
Cô tiếp tục mò mẫm.
Cốp!
Đầu cô lại đập vào cái gì đó.
Nhưng nỗi kinh hoàng không cho phép cô dừng lại.
Thanh Nguyệt tiếp tục mò mẫm trong bóng tối.
**********
Cốp!
“...”
“...”
Tôi giả vờ không nghe thấy, nhưng mấy ông chú đã liếc nhìn nhau.
Chú Quách Đầu lên tiếng trước.
“Thụy Trấn à. Từ dưới hầm...”
“Hả? Gì ạ.”
Cốp.
“...”
“...”
“...Có tiếng động dưới hầm kìa. Cái gì thế.”
“Chuột đấy, chắc là con chuột nhắt.” [note88128]
Tôi thì thầm.
Nếu họ biết tôi gọi Thanh Nguyệt là con chuột nhắt, chắc tôi không toàn thây.
Cảm giác nguy hiểm và căng thẳng đang lên đến đỉnh điểm.
Tôi có thể cảm nhận được sự nghi ngờ của họ đang lớn dần.
Để ngăn họ tùy hứng lao xuống hầm, tôi ngồi đè lên cửa hầm, dù biết thừa hành động đó chỉ càng làm họ nghi ngờ thêm.
“Hầy... thôi được rồi, nếu không ra khách điếm thì uống nhanh đi. Đừng có đứng đực ra đó nữa.”
Phải ăn nhanh rồi tống khứ họ đi cho lẹ.
Ngước nhìn mấy ông chú, họ lại nhìn nhau...
“...”
“...”
Cuối cùng, họ nhún vai rồi ngồi xuống quanh tôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Có vẻ qua được một ải rồi.
“Thế dạo này mày thế nào, Thụy Trấn? Uống một ly đi.”
Và cuộc nhậu bắt đầu.
.
.
.
Trong Huyết Lộ – bối cảnh của thế giới này – có một thứ mà các chính phái bị ám ảnh.
Danh tiếng.
Người trong giang hồ suy cho cùng cũng chỉ là những chiến binh mạnh mẽ như quái vật.
Nhưng ngược lại, họ là những kẻ chẳng có gì ngoài thanh kiếm trong tay.
Họ không làm ruộng, không đánh cá, cũng chẳng buôn bán.
Họ có thể nhận bảo tiêu [note88129] cho thương đoàn hoặc làm nhiệm vụ, nhưng...
Ngay cả những việc đó cũng không phải là thu nhập ổn định.
Họ cũng không thể công khai cướp bóc dân lành như bọn Tà phái.
Bởi vì họ là Chính phái.
Vì thế con đường sống còn mà họ chọn là danh tiếng.
Họ cứu giúp kẻ yếu, thực thi công lý, và để lại 'sự cảm động' thông qua võ thuật.
Sự cảm động đó lan truyền qua lời đồn đại khắp chốn võ lâm, trở thành động lực mạnh mẽ nhất để người đời ủng hộ môn phái của họ.
Họ sống nhờ vào tình yêu thương mà họ nhận được.
Lương thực, bạc nén, quần áo, thảo dược, vũ khí...
Ở cái Trung Nguyên trù phú này, chỉ cần mỗi người dân góp một hạt gạo cũng đủ nuôi sống một môn phái cả năm trời.
Có người gửi gắm con cái vào môn phái, có người để lại gia sản để tạ ơn cứu mạng.
Tất cả đều là hoa trái của niềm tin rằng "môn phái này là chính nghĩa".
Danh tiếng chính là vốn liếng, là sức ảnh hưởng, là quyền lực.
Nói cách khác, các môn phái giống như các công ty giải trí. [note88130]
Các võ nhân họ đào tạo ra là những ngôi sao, và vận mệnh cũng như tương lai của môn phái phụ thuộc vào sức hút của những ngôi sao đó.
Do đó, họ nhạy cảm một cách đáng sợ với mọi tin đồn và biệt danh lan truyền trong giang hồ.
Đầu tiên là biệt danh.
Biệt danh là danh hiệu bảo chứng cho ngôi sao đó.
Thiên Hạ Đệ Nhất.
Cổ Kim Đệ Nhất Nhân [note88131]. Tam Tôn. Thập Đại Cao Thủ.
Vua nọ. Chúa kia. Hầu. Tước. Phượng Hoàng. Rồng.
Vân vân...
Những danh hiệu hào nhoáng là công cụ tiếp thị tốt nhất cho các môn phái.
Chỉ cần có một nhân vật biển hiệu như thế là uy tín của môn phái tăng vọt.
Giống như khoe khoang trong thể thao: "Đội chúng tôi có vua phá lưới."
Và cũng giống như các cao thủ đã thành danh thu hút sự chú ý, những tài năng trẻ triển vọng cũng thu hút sự quan tâm khổng lồ.
Vốn dĩ "ngôi sao triển vọng" luôn đi kèm với sự kỳ vọng và sức hút.
Tất nhiên, các môn phái có "màu sắc" khác nhau giống như các công ty giải trí, và giá trị họ quảng bá cũng khác nhau.
Sự nghiêm trang của Thiếu Lâm là sức hút của họ; sự thuần khiết và cao quý của Nga Mi là giá trị cốt lõi của họ.
Người dân Trung Nguyên yêu thích môn phái nào hơn phụ thuộc vào giá trị mà họ trân trọng nhất.
Biệt danh cũng phải phù hợp với những giá trị đó.
Tiếp theo là Tin Đồn.
'Kiếm Tôn Võ Đang đã quét sạch Lục Lâm khỏi núi Võ Đang.'[note88760]
'Độc Phụng [note88132] của Tứ Xuyên Đường Môn đã cứu hai mươi thiếu nữ.'
'Thiên Niên Hoa xinh đẹp của Nga Mi phái đã đạt đến cảnh giới nhất lưu.'
Vân vân...
Chỉ cần một câu chuyện như thế cũng đủ nâng tầm tên tuổi môn phái trong lòng dân chúng Trung Nguyên.
Nó khơi dậy sự phấn khích, nỗi kính sợ, và sự an tâm rằng họ sẽ được bảo vệ.
Nhưng dù tin đồn có hấp dẫn đến đâu, nó cũng cần người lan truyền.
Đó là lúc Cái Bang và Hạ Ô Môn vào cuộc.
Cái Bang lưu truyền những thông tin tương đối đáng tin cậy.
Ăn mày có mặt ở khắp mọi nơi trong Trung Nguyên, nên họ chứng kiến sự việc tận mắt và rò rỉ những thông tin đã được chọn lọc ra giang hồ.
Ví như bản tin thời sự chính thống vậy.
Ngược lại, Hạ Ô Môn thì đậm chất lá cải.
Chẳng thèm kiểm chứng sự thật.
Họ suy diễn từ những thông tin đã xác thực.
Họ tung ra bất cứ thứ gì có thể gây chấn động võ lâm.
Ví như Dispatch.[note88761]
Vì thế, ít môn phái nào ưa Hạ Ô Môn.
Nhưng những tin tức nhạy cảm cũng bắt nguồn từ đó.
Thanh Nguyệt cũng sống dưới sự chi phối của chốn võ lâm này.
Cô phải hành xử xứng đáng với biệt danh của mình và đề phòng những tin đồn ác ý.
Cô là Thiên Niên Hoa của Nga Mi phái.
Chẳng trách cô phải chịu đựng áp lực khủng khiếp từ Nga Mi.
Một thần tượng trẻ tuổi gánh vác tương lai của môn phái, một người mà thế gian đặt nhiều kỳ vọng.
...Và một cô gái như thế đang ở trong tầng hầm nhà tôi, chỉ mặc mỗi đồ lót.
Một hành động có thể làm rung chuyển nền tảng giá trị của Nga Mi phái.
Nếu mấy ông chú này nhìn thấy, chúng tôi tiêu đời.
Đó là lý do tôi bảo Thanh Nguyệt có thể sẽ giết họ thật.
Giết vài tên ăn mày vì tương lai của môn phái chẳng là gì cả.
Không phải vì Thanh Nguyệt điên, mà ngay cả Chưởng môn Nga Mi Vô Nguyệt Sư Thái cũng sẽ giết chúng tôi nếu bà nhìn thấy cảnh này.
“...không phải là không biết. Chậc. Tiếc thật. Tao cứ tưởng con Độc Phụng đó sắp sụp đổ rồi chứ. Tao vẫn không quên được cú sốc khi lần đầu nhìn thấy nó ở Long Phượng Chi Hội [note88133].”
“Linh Tuyền (靈泉) Thiếu Hiệp [note88134] của Võ Đang cũng thế.”
“Hữu Tín Kiếm (有信劍) [note88135] á? Ừ... nghe bảo dạo này tình trạng hắn không tốt lắm. Không rõ cụ thể thế nào, nhưng hắn có vẻ kiệt quệ...”
“Tụi bay có thấy mấy lão già đang đặt gánh nặng quá lớn lên vai đám trẻ thế hệ sau không? Nhìn đâu cũng thấy chúng nó gục ngã.”
“Chính phái hay gì gì đi nữa, chúng nó muốn giữ thể diện mà. Nên chúng nó nâng tiêu chuẩn cho thế hệ sau lên trời. Lũ tham lam, tất cả bọn chúng.”
“Vẫn may là Nga Mi vẫn ổn. Thiên Niên Hoa vẫn trụ vững.”
“Phải đấy, Cẩu Vinh. Nhờ thế mà vị thế của tao trong phân đà dạo này cũng lên hương. Thanh Nguyệt tiểu thư làm tốt quá, nên sự quan tâm đến Nga Mi trong phân đà cũng...”
Ngay cả cuộc nhậu này cũng tràn ngập chuyện về các võ nhân.
Tôi chỉ biết toát mồ hôi hột.
Thanh Nguyệt dưới hầm đã im lặng, nhưng điều đó càng làm tôi sợ hơn—không biết con quái vật đó đang nghĩ gì.
Đang thử thách giới hạn kiên nhẫn của mình? Hay đang cân nhắc việc quét sạch chúng tôi?
Tôi cảm thấy như mình đang ngồi trên một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Tất cả những gì tôi có thể làm là nốc rượu thật nhanh.
Khi tôi cạn chén, chú Cẩu Vinh cười nhăn nhở.
“Hôm nay mày uống hăng thế, Thụy Trấn.”
“Lâu rồi không uống nên thèm ạ.”
“Uống đi. Đó là lý do bọn tao đi ăn xin về đấy.”
Dù uống bao nhiêu cũng không thấy say.
Bản năng sinh tồn của tôi đang sắc bén như dao cạo.
Chú Quách Đầu cũng cạn chén, vỗ đùi cái đét, rồi nói với tôi:
“Khà... à, phải rồi. Thụy Trấn. Mày vẫn hay ra vào khu núi sau à?”
“...Để hái thuốc... sao ạ?”
“Hừm. Dạo này đừng đi nữa.”
Chú có thể nói sớm hơn không. Nếu hôm đó cháu không đi thì đã chẳng gặp Thanh Nguyệt.
Tôi hỏi lý do.
“Sao thế ạ?”
“...Tìm thấy một đống xác sơn tặc.”
Tay tôi cứng đờ.
...A. Vụ đó.
“Không biết ai làm... nhưng mà tàn bạo lắm. Giết sạch chúng nó một cách dã man.”
“...Chú nhìn thấy tận mắt ạ?”
“Ừ, bọn tao thấy. Đa số bị thú rừng ăn rồi, nhưng vẫn đoán được trận chiến diễn ra thế nào.”
Chú Mã Thất Đắc cũng chép miệng.
“Lúc đầu tìm thấy tao cũng sốc vãi.”
Chú Cẩu Vinh thêm vào:
“Thụy Trấn. Đại ca Quách Đầu không nói chơi đâu. Nghe cho kỹ vào. Núi sau giờ nguy hiểm lắm. Không biết con quái vật nào đang lởn vởn đâu.”
Đừng lo các chú ơi. Cháu bị "ghim" lâu rồi.
Và nếu các chú muốn giúp thì làm ơn biến lẹ giùm cháu.
“Hạ Ô Môn cũng đang hỏi thăm về vụ này đấy.”
“Chúng nó lại sắp tung tin đồn nhảm rồi.”
“Chúng ta cũng phải vào cuộc thôi. Không thể để tụt hậu được.”
Hạ Ô Môn cũng hỏi thăm à. Không bất ngờ lắm.
Trong tiểu thuyết nó được xây dựng như hiện trường thảm sát của Thanh Nguyệt mà.
Chú Mã Thất Đắc nốc thêm chén nữa, lầm bầm:
“Dù sao thì... thằng nào làm vụ đó nhỉ. Dám làm chuyện táo tợn thế ngay dưới chân núi Nga Mi... không phải dạng vừa đâu.”
Chú Cẩu Vinh gật đầu.
“Dã man thật.”
“Ma Giáo à? Hay cao thủ đi ngang qua? Chẳng có tin tức gì về ai đi qua vùng này cả. Cao thủ ẩn danh? Đại ca Quách Đầu, anh nghĩ sao?”
Chú Quách Đầu bỏ tọt cái màn thầu vào miệng, nói:
“Vấn đề của tụi bay là thiếu trí tưởng tượng.”
“Trí tưởng tượng...?”
“Ừ. Muốn khoe tài thì phải đoán táo bạo lên.”
“...Đoán cái gì cơ...?”
Chú Quách Đầu nhắm mắt rồi mở ra, lắc đầu cười khẩy như thể chuyện đó thật nực cười.
“Thôi. Tao nghĩ nhiều quá rồi.”
“Ây dà, cái gì thế. Nói toẹt ra xem nào.”
Bị chú Cẩu Vinh thúc giục, chú Quách Đầu, người vừa làm bộ mặt đầy ẩn ý với tiếng hừm, nói bằng giọng điệu nửa đùa nửa thật nhưng sắc lẹm:
“...Biết đâu là ai đó trong Nga Mi phái đang bị tâm ma hành hạ thì sao?”
5 Bình luận
ae cx có gu phết chứ 🔥