Web Novel

Chương 173 - Ai Đây Thế Này ? (2)

Chương 173 - Ai Đây Thế Này ? (2)

Tôi đờ đẫn nhìn Nam Cung Nhiên.

Cú sốc ập đến lúc này thật sự không thể diễn tả nổi bằng lời.

Tôi cũng có lường trước rồi.

Rằng cuộc đời của Nam Cung Nhiên sẽ còn chông gai hơn cả mạch truyện gốc.

Tôi đã từng trăn trở rất nhiều, không biết liệu cậu ta có thể vươn lên thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân như trong tiểu thuyết được hay không.

Chính nỗi lo âu đó đã biến tôi thành người hậu thuẫn cho cậu ta.

Với hy vọng mong manh rằng mình có thể tiếp thêm chút sức mạnh.

Số tiền tôi gửi đi đâu có nhỏ, nên thú thật, tôi đã tự huyễn hoặc bản thân bằng những viễn cảnh tươi đẹp.

"Cô nương, nín đi rồi ăn chút gì đó. Xét về giá cả thì chỗ này cũng khá ổn đấy chứ."

Thế nhưng, cái con người đang ngồi chễm chệ trước mặt tôi đây, trông chẳng khác quái gì một tên ăn mày.

Một tiểu thư lẽ ra phải lớn lên mà không biết đến hai chữ "thiếu thốn", giờ lại thảm hại đến mức này.

Gia nhân của cô đi đâu hết rồi?

Đám người đó biến đâu mất để cô phải ngồi ru rú ở đây một mình?

Tại sao lại ngồi ăn một mình trong cái khách điếm tồi tàn này?

Thức ăn kiểu này chỉ dành cho cái loại người đã cống nạp sạch sành sanh gia tài cho cô như tôi ăn thôi, chứ cô làm gì có tư cách ngồi ăn mấy thứ này.

Tiền của tôi bay đi đằng nào hết rồi mà cô lại mò đến tận đây?

Lại còn mang danh Gia Chủ Nam Cung Thế Gia nữa chứ.

Gia Chủ mà lại mang cái bộ dạng cái bang này thì có chấp nhận được không...?

Bị đuổi cổ rồi à. Cũng đâu có nghe phong phanh tin đồn gì đâu.

Vậy là tự cô chuốc lấy cái nông nỗi này sao? Tại sao chứ?

Thấy tôi đứng trân trân như phỗng, Gia Anh vội lên tiếng phân trần thay.

"Kh, không phải thế đâu ạ. Cậu ấy đối xử với tôi rất tốt. Chỉ là có chuyện đáng để biết ơn quá nên..."

"Ra vậy, nếu thế thì là do ta đường đột rồi. Xin lỗi nhé. Tiểu huynh đệ, mong cậu rộng lượng bỏ qua."

"...À, vâng."

...Cái kiểu nói chuyện đó là sao nữa?

Do tôi nhạy cảm quá, hay là... Nam Cung Nhiên đang cố tình "gồng" lên diễn vai nam nhi quá đà vậy?

Làm thế là hỏng bét đấy...?

Huyết Lộ vốn dĩ là một bộ tiểu thuyết kể về hành trình tìm lại bản ngã của Nam Cung Nhiên mà.

Sinh ra là nữ nhi duy nhất của Nam Cung Thế Gia, nhưng lại phải sống dưới vỏ bọc trưởng nam.

Để rồi từ từ rũ bỏ xiềng xích áp bức, học cách chấp nhận giới tính thật của mình.

Kể từ khoảnh khắc đó, Nam Cung Nhiên mới thực sự nở rộ.

Phá vỡ khuôn mẫu cứng nhắc của kiếm pháp Nam Cung[note90122], thổi vào đó sự tinh tế và uyển chuyển của một nữ nhân để sáng tạo ra một đường kiếm uy dũng vô song.

Phải thực sự trân trọng bản thân với tư cách là một người phụ nữ thì cô mới mạnh lên được.

Xét về độ nỗ lực thì cô chẳng thua kém ai, chỉ cần đi đúng hướng là được.

Nam Cung Nhiên nâng cốc nước lên tu ừng ực.

Nhìn sượng trân.

Thấy tôi cứ nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ, Nam Cung Nhiên toét miệng cười bảo:

"Nước là phải tu ừng ực thế này mới đã khát chứ đúng không?"

...Cái quái gì đây.

Mẹ kiếp, thế này là sao.

Rõ ràng sâu thẳm bên trong cô khao khát được làm con gái hơn bất kỳ ai, cớ sao lại phải gồng mình diễn vai đàn ông khổ sở thế này.

Nhìn một cô gái xinh xắn cứ cố gân cổ lên diễn vai nam nhi bằng mấy trò hề lố lăng, tự dưng thấy xót xa vô cùng.

"...Thụy Trấn à."

-Cộc.

Gia Anh đá nhẹ vào chân tôi dưới gầm bàn.

Ánh mắt cô nàng như muốn nhắc nhở rằng tôi đang nhìn chằm chằm người ta hơi thái quá rồi đấy.

Tôi chớp mắt, cắm cúi gặm bát mì.

Đầu óc rối bời đến mức không chịu nổi.

Lúc nào cũng quẩn quanh một suy nghĩ.

Mọi biến số xảy ra trên cõi đời này, chung quy lại đều do tôi mà ra.

Hiệu ứng cánh bướm do tôi khởi xướng đang làm chao đảo tất cả.

Nghĩ đến đó, tôi lại càng thấy oằn vai vì trách nhiệm.

Ấy vậy mà Nam Cung Nhiên nào có chịu buông tha cho tôi.

Cậu ta đột ngột chuyển bát đũa sang bàn chúng tôi.

"Tiểu huynh đệ. Cho ta xin lỗi lần nữa nhé. Thật sự áy náy quá."

"...Chút chuyện cỏn con, ngài không cần phải bận tâm thế đâu."

Nam Cung Nhiên gật gù, rồi đưa mắt săm soi tôi từ đầu đến chân.

Cái ánh mắt dò xét hệt như một con thú nhỏ tò mò đó khiến tôi áp lực vô cùng.

"Mà này. Sao vóc dáng cậu lại vạm vỡ thế? À không, ý ta là cao lớn thế?"

Như bị bỏ bùa, cậu ta đặt tay lên cánh tay tôi.

"...Cơ bắp..."

Tôi khẽ rụt tay lại.

Đến lúc này Nam Cung Nhiên mới hơi giật mình, cười giả lả chữa ngượng.

"Ha... ha ha! Đàn ông với nhau cả, có sao đâu."

...Đàn ông với nhau cái khỉ mốc ấy, con ranh này.

Tự dưng sờ tay người ta làm gì?

Nam Cung Nhiên tự vỗ vỗ vào bắp tay mình, như đọc được sự khó hiểu trong mắt tôi liền tiếp lời.

"Ta cũng không hề lơ là chuyện tu luyện đâu, cơ mà thịt nó chẳng chịu đắp vào... nên mới tò mò hỏi thử."

"...Ăn uống phải đàng hoàng chứ, cứ húp mấy cái thứ nước dùng lõng bõng này thì lấy đâu ra thịt để mà đắp. Phải ăn thịt vào."

"Thịt á... Ha ha. Ta thì thích ăn rau với mì hơn."

...Giống kiểu mấy cô nàng thích ăn tokbokki ấy hả?

Cuối cùng thì cái bản tính nữ nhi cũng tòi ra từ mấy cái tiểu tiết thế này đây.

Nhìn biểu cảm của tôi, Nam Cung Nhiên vội vã chữa cháy.

"À, không. Đương nhiên là cũng thích ăn thịt chứ. Đã là đàn ông thì phải thích ăn thịt."

Ôi trời, thấy xót xa chết đi được.

...Chắc áp lực phải gánh vác vị trí Gia Chủ, phải sống như một thằng đàn ông ngày càng đè nặng lên vai cô ấy.

Khéo sinh ra chứng ám ảnh cưỡng chế[note90123] luôn rồi không chừng.

Nhìn sơ qua thì so với lần cuối gặp ở Thành Đô, Nam Cung Nhiên gầy gò đi trông thấy.

Cũng có thể do khuôn mặt dính đầy nhọ nồi cùng bộ quần áo rách rưới khiến cậu ta trông càng thêm thảm hại.

Rốt cuộc, tôi không kìm được cái miệng lanh chanh mà buông lời khuyên nhủ.

"Dù sao thì ngài cũng nên ăn uống tẩm bổ vào. Chưa nói đến chuyện vạm vỡ, chứ cái bộ dạng này gió thổi nhẹ cái là bay mất."

Cô phải mạnh lên thì tôi mới sống được...!

Tôi van cô đấy.

Tiền tôi vứt cho cô để làm mấy việc này sao.

"Ha ha, tiểu huynh đệ. Trông vậy thôi chứ ta cũng khá mạnh đấy. Bề ngoài thế này thôi, nhưng xét về độ nam tính thì ta ăn đứt cậu đấy nhé?"

Nam tính cái quái gì chứ.

Nam Cung Nhiên vừa cười vừa trêu đùa nên tôi cũng chẳng biết nói gì thêm.

Đương nhiên võ nhân như cô thì sao mà thua cái thằng dân đen như tôi được.

Tôi lặp lại.

"Sức khỏe là trên hết. Ngài nhìn Gia Anh đây này. Trông khỏe khoắn biết bao."

"Thụy Trấn!"

"Đối với phụ nữ, khỏe mạnh là tuyệt nhất. Tôi không nói suông đâu, ngài cứ khắc cốt ghi tâm đi."

Hơi sững người một chút, Nam Cung Nhiên thu lại nụ cười, nghiêng đầu thắc mắc.

"...C, chuyện của phụ nữ sao lại lôi ta vào?"

"Chỉ là bảo ngài giữ gìn sức khỏe thôi."

Tôi đảo mắt nhìn Nam Cung Nhiên một lượt.

"...?"

Dưới lớp áo tay ngắn, phần cẳng tay của cậu ta quấn chằng chịt băng gạc.

Bị thương trong lúc tu luyện à.

Sự tò mò chưa kịp đào sâu thì câu chuyện đã kết thúc, Nam Cung Nhiên đứng dậy.

"Thôi ta phải đi đây. Bữa trò chuyện thú vị lắm. À, cậu cũng định xem Long Phụng Chi Hội à?"

"Tôi có dự định đó."

Nam Cung Nhiên nhếch mép cười, để lại một câu.

"Vậy thì nhớ mở to mắt ra mà xem."

Tôi thừa biết cậu ta đang nghĩ cái gì trong đầu.

Chắc mẩm mình sắp làm rúng động Long Phụng Chi Hội nên bảo tôi chuẩn bị tinh thần mà lác mắt chứ gì.

Nhưng thú thật, tôi đã được một phen hú vía toàn tập rồi.

Từ cái giây phút cậu ta lù lù xuất hiện với cái bộ dạng nhếch nhác này, tim tôi đã giật thót lên từng cơn rồi.

"Chủ quán, tính tiền."

"Hai đồng sắt."

"Để xem nào... Ơ?"

Đang tự tin sờ soạng túi tiền, sắc mặt Nam Cung Nhiên bỗng chốc xám xịt lại.

Bàn tay lục lọi khắp thắt lưng rồi đến trước ngực dần trở nên lóng ngóng.

"Ơ... ơ ơ?"

Khuôn mặt méo xệch trông rõ tội nghiệp.

Cái khí chất nam nhi ngút trời nãy giờ vất vả gầy dựng bỗng chốc vỡ vụn tan tành.

Chủ quán lườm Nam Cung Nhiên, hất hàm hỏi:

"Đừng bảo là ăn quỵt không có tiền trả nhé."

"Á, không... Chuyện là... Rõ ràng ta cất ở đây mà..."

Nam Cung Nhiên rụt rè xòe ra đúng một đồng tiền sắt.

Một tiếng thở dài bất lực bật ra khỏi miệng tôi.

Có vẻ đó là tất cả tài sản còn lại của "cậu ta".

Thế cái đống tiền tôi gửi đi đâu hết rồi mà giờ lại thảm hại đến mức này cơ chứ...

Tôi móc túi lấy ra hai đồng sắt đưa cho chủ quán.

Rồi hất tay chỉ về phía Nam Cung Nhiên, chủ quán cũng hiểu ý gật đầu.

Nam Cung Nhiên ngước nhìn tôi, nhưng tôi cố tình đánh mắt lảng tránh.

Cậu ta phải sống lay lắt thế này, bản thân tôi thấy mình có lỗi rất lớn, lương tâm cắn rứt khôn nguôi.

"...Thực sự, thật sự đa tạ cậu."

Giọng điệu nghẹn ngào cho thấy cậu ta đã tuyệt vọng đến mức nào.

"Không có gì. Ngài đi đường cẩn thận."

"Thực ra là... hôm qua ta mới tới đây... đáng lẽ phải đi thẳng vào chùa luôn... nhưng tự dưng muốn nán lại rèn luyện thêm chút đỉnh... à thật ra là ta vẫn chưa sẵn sàng gặp mặt mọi người... cái đó! Ở chỗ tạm trú vẫn còn tiền, ta sẽ về lấy rồi đem qua trả cậu ng-"

"-Làm ơn để yên cho vợ chồng tôi dùng bữa, ngài cứ đi đi. Một bát mì thì tôi bao được."

Nghe tôi nói thế, Nam Cung Nhiên sững người, rồi lí nhí đáp:

"Vâng, rõ rồ- à, ta biết rồi. Vô cùng cảm tạ cậu."

Nam Cung Nhiên kéo sụp chiếc nón lá xuống che khuất mặt, rồi lủi thủi bước ra ngoài.

Tôi trút một tiếng thở dài não nề.

Gia Anh nín khóc từ nãy giờ, vừa xì xụp ăn mì vừa nhận xét.

"Đúng là một kẻ kỳ quặc, anh nhỉ?"

"Đó là Nam Cung Nhiên đấy."

-Cạch...

Đũa trên tay Gia Anh rơi lạch cạch xuống bàn.

"Nam, Nam Cung? Nếu là Nam Cung Nhiên thì... Gia Chủ hiện tại á? Vị đó á?"

Cái giọng điệu nhấn nhá chữ "Vị đó á?" của Gia Anh chứa đựng cả một bầu trời ý nghĩa.

Giống hệt tôi, chắc cô nàng đang gào thét trong lòng: "Cái tên ăn mày đó á?".

Tôi gật đầu xác nhận.

"Anh... sao anh lại biết ngài ấy?"

"Tôi là người hậu thuẫn cho người ta mà, sao lại không biết mặt. Thật ra là đã gặp một lần hồi đi Thành Đô rồi. Cái lúc Tiềm Long Hội được thành lập ấy."

Tôi ngẩn ngơ nhìn theo hướng Nam Cung Nhiên vừa khuất bóng.

...Rối rắm thật sự.

Tôi và Gia Anh vét nốt chút đồ ăn tàn, thanh toán tiền rồi bước ra ngoài.

"Giờ quay lại xe ngự... ớ."

Ngay trước mặt, một bóng người đội nón lá sụp che kín mặt đã đứng chắn ngang đường.

Nhưng chỉ cần liếc qua một chút, tôi đã ngay lập tức nhận ra đối phương là ai.

Rõ ràng là Thanh Nguyệt phải theo gót Huệ Quang vào Thiếu Lâm Tự rồi cơ mà.

...Sao tôi đi đâu cô ta cũng bám theo bén gót thế này?

Truy Tung Thuật[note90124] của Truy Mệnh Quỷ, giờ đây tôi đang được trải nghiệm bằng xương bằng thịt.

Dù không dám chắc, nhưng theo nguyên tác thì cái khúc Đường Tố Lan bị Thanh Nguyệt truy sát chắc phải kinh hoàng lắm.

Bản thân tôi bây giờ cũng đang cảm nhận được sự rùng rợn đó cơ mà.

Thanh Nguyệt khẽ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Chưởng quầy. Ngươi chưa ăn cơm đúng không? Đi ăn chung đi. Ta vừa xin được ít tiền từ sư phụ-"

"-Ăn... ăn no căng bụng rồi."

Cái tiếng ợ hơi chực chờ trào lên cổ họng khiến tôi phải dùng tay che miệng ợ một tiếng "Ợ".

Ánh mắt Thanh Nguyệt quét qua lại giữa tôi và Gia Anh.

"...Vậy Gia Anh cô nương về trước đi, Chưởng quầy ở lại với ta một lát. Dù sao ngươi cũng đâu được ăn ngon miệng đúng không. Dù chỉ là cái bánh bao-"

"-Thanh Nguyệt à. Bọn tôi có việc gấp phải đi. Chuyện của bác trai ấy."

Khuôn mặt Thanh Nguyệt đanh lại. Vòng cổ choker vẫn yên vị trên chiếc cổ trắng ngần kia.

Dù chính tôi là người tặng, nhưng nhìn cô ta đeo cái vòng cổ lúc này sao mà đáng sợ quá.

Trông có vẻ bệnh hoạn và u ám hơn hẳn.

"...Vậy ý ngươi là, ta phải đi ăn một mình sao, chưởng quầy?"

"Thì, thì cô phải ăn trong chùa cơ mà? Ăn với mấy nhà sư của Thiếu Lâm Tự ấy."

Thanh Nguyệt nhắm nghiền mắt, hai tay siết chặt thành nắm đấm.

Nỗi bất an trào dâng, tôi vội vã đưa tay chộp lấy cổ tay cô ta.

"À thôi! Thế đi ăn một cái màn thầu c-"

-Bốp!

Thanh Nguyệt lạnh lùng hất tay tôi ra.

Đôi mắt cô ta lạnh buốt như băng, giọng nói thốt ra đầy sắc lẹm.

"...Tam. Chưởng quầy, liệu mà quyết định cho sáng suốt."

Và rồi, hệt như những lần trước, cô ta lại biến mất hút.

"..."

Dù tôi có cố gắng vạch ra ranh giới rạch ròi đến thế nào, thì cái màn đếm ngược kia vẫn khiến tim tôi đập thình thịch vì sợ hãi.

...Bây giờ tôi phải xử lý cái đống bòng bong này thế nào đây?

Rốt cuộc khi đếm hết, cô ta định giở trò đồi bại gì?

"Tiểu thư, đến nơi rồi ạ."

Qua khe hở của tấm rèm che xe ngựa, Đường Tố Lan nhìn ngắm khung cảnh ngôi làng dưới chân núi Tung Sơn, thuộc Hà Nam.

Hành trình dài cộng với cường độ tu luyện khắc nghiệt đã bào mòn đáng kể vóc dáng của cô, khiến thân hình cô trở nên mảnh mai hơn trước rất nhiều.

Suốt thời gian qua, cô chỉ cắm đầu vào đúng một mục tiêu duy nhất.

Giành lấy một điều ước từ cha mình.

Để đạt được mục đích đó, cô đã lao vào tu luyện một cách điên cuồng. Ban đầu, gia nhân còn cảm thấy tự hào, nhưng về sau, mọi người đều phải lo lắng cho sự cố chấp của cô.

Ngày cũng như đêm, từ sáng sớm tinh mơ đến tối mịt, cô chỉ dồn toàn bộ tâm trí vào việc tu luyện.

Mỗi khi ngộ ra được điều gì đó, cô lập tức nhắm mắt vận khí điều tức ngay cả trên bàn ăn, khiến ai nấy đều phải kinh ngạc trước sự ám ảnh tột độ của cô.

Ngay cả Đường Tịch Thiên cũng phải e dè.

Rốt cuộc con bé muốn cái quái gì mà lại bán mạng đến mức này.

Một tháng không phải là dài, nhưng nếu dồn toàn bộ tâm trí vào một mục tiêu duy nhất, thì đó lại là một quãng thời gian đằng đẵng.

Chưa từng có thứ gì khiến Đường Tố Lan phải sống chết bám lấy như vậy, nên toàn bộ nhận thức của cô giờ đây chỉ xoay quanh đúng một đích đến.

Nhưng sự tập trung cao độ ấy đã bị phá vỡ ngay khi cô đặt chân đến Tung Sơn.

Ánh mắt sắc lạnh thường ngày khẽ dịu lại.

Cô cất tiếng hỏi.

"...Người đó cũng đến rồi phải không?"

Vô Khuyết cung kính đáp lời.

"Vâng. Thụy Trấn công tử hiện cũng đang có mặt trong làng."

Đường Tố Lan liền dặn dò Vô Khuyết.

"...Đừng có suy diễn linh tinh. Ta chỉ hỏi xem hắn ta có ở đây không thôi..."

"Vâng, thuộc hạ tuyệt đối không dám suy nghĩ bậy bạ. Xin tiểu thư cứ yên tâm."

"...Phù."

Đường Tố Lan thở hắt ra một hơi dài.

Chẳng hiểu sao, chỉ cần biết hắn đang ở cùng một nơi, trái tim cô lại bắt đầu đập thình thịch vì hồi hộp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Đế Vương Kiếm Hình
Đế Vương Kiếm Hình
[Lên trên]
khả năng tìm kiếm dấu vết, theo đuổi
khả năng tìm kiếm dấu vết, theo đuổi