Khoảng một khắc [note87955] trước khi bước vào tầng hầm của Hàn Thụy Trấn.
Thanh Nguyệt ngâm mình trong dòng suối lạnh buốt, gột rửa cơ thể, y phục, đôi tay, và cả cảm giác tội lỗi.
Dòng nước trong vắt đang trôi đi, mang theo những vệt màu đỏ thẫm.
Khi sức nóng của trận chiến lắng xuống, khuôn mặt méo mó vì đau đớn và ánh mắt hấp hối của bọn sơn tặc lại hiện về. Cảnh tượng lúc đó cứ lởn vởn quanh cô như một ảo ảnh sống động.
“...”
Thanh Nguyệt hít sâu một hơi, nhìn hình bóng mình phản chiếu trên mặt nước.
Bộ dạng lấm lem máu tươi, khuôn mặt vô hồn, và cả ánh mắt đang dao động.
...Vốn dĩ cô đâu định giết sạch bọn chúng tàn nhẫn đến thế.
Nhưng sự khiêu khích và những lời quấy rối dơ bẩn của bọn sơn tặc, cộng thêm nỗi bực dọc dồn nén bấy lâu đã khiến sự việc đi quá xa.
Tất nhiên, chuyện bọn chúng đáng chết thì không có gì thay đổi.
Những kẻ tàn nhẫn bóc lột mồ hôi nước mắt của dân lành. Nếu chém bỏ những kẻ đó mà không phải là lẽ phải, thì trên đời này còn cái gì là lẽ phải nữa?
Mượn lời của Thiếu Lâm thì... Ta không vào địa ngục thì ai vào? Việc hôm nay không làm thì đợi đến bao giờ?
Nhưng khoảnh khắc nhìn lại bản thân dập dềnh trên mặt nước, một nỗi sợ hãi vô hình ập đến.
Đó là bởi vì khi gạt bỏ những lời biện minh và thành thật với lòng mình hơn một chút, cô cảm nhận được một thứ cảm xúc khác.
“...”
...Là sự sảng khoái.
Nhưng khoảnh khắc nhìn lại bản thân dập dềnh trên mặt nước, một nỗi sợ hãi vô hình ập đến.
Cảm giác chà đạp không thương tiếc những kẻ đã sỉ nhục mình.
Cái cảm giác tự do này.
Khoái cảm kỳ lạ khi làm những điều cấm kỵ.
...Đây có phải là Tâm Ma (心魔) không?
“...”
...Chính sự sảng khoái ấy lại mang đến cho cô nỗi sợ hãi.
Lời răn dạy tránh sát sinh của sư môn vẫn còn khắc sâu trong xương tủy.
Vậy tại sao bản thân lại trở nên méo mó thế này?
Nếu Chưởng môn nhìn thấy bộ dạng này, người chắc chắn sẽ thất vọng tột cùng.
Lồng ngực nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, nhưng đôi tay lại run rẩy vì sợ bị phát hiện.
...Giá như có ai đó nói với cô rằng hành động này là đúng đắn, thì lòng cô đã nhẹ nhõm biết bao.
‘S, Sơn tặc thì chết là đáng lắm...! Đúng rồi! Nhìn tiểu thư hào sảng trừng trị bọn sơn tặc, tiểu nhân thấy hả dạ vô cùng!’
Hình ảnh người đàn ông sợ hãi, miệng hét lên những lời sáo rỗng chợt hiện ra.
Chưởng quầy tiệm da. Hàn Thụy Trấn.
“...”
...Kỳ lạ.
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy phản ứng của hắn ta rất kỳ lạ.
Không phải nói về chuyện hắn giấu giếm cái tầng hầm.
Phàm là con người thì ai chẳng có thứ muốn giấu.
Thứ Thanh Nguyệt thấy lạ là thái độ của Hàn Thụy Trấn đối với toàn bộ sự việc này.
Cứ như thể hắn đã biết trước cô sẽ làm như vậy.
Cứ như thể hắn đã dự đoán được phần bóng tối trong cô.
Thanh Nguyệt biết rõ vị thế của mình trong chốn trung nguyên.
Dù chỉ là Nhị Thế Đệ Tử, nhưng đã là một "hậu khởi chi tú", một cao thủ nhất lưu được cả võ lâm kỳ vọng.
Sự lễ độ theo gia giáo Nga Mi và những hành động trượng nghĩa đã mang lại cho cô danh tiếng lẫy lừng.
...Hơn nữa, cô cũng tự ý thức được nhan sắc của mình có phần xuất chúng hơn người thường.
Thiên Niên Hoa của Nga Mi phái. Người đời gọi cô như vậy.
Một người như thế lại âm thầm xé xác bọn sơn tặc tàn nhẫn.
Vậy mà thái độ của hắn là sao?
Đó không phải là thái độ đối với một tài năng trẻ của Chính phái, mà giống như đang đối mặt với một đại ma đầu của Tà phái.
Hắn không quá ngạc nhiên, nhưng lại quá sợ hãi cô.
Tất nhiên, nếu nhìn vào đống xác chết nát bấy kia thì phản ứng đó cũng dễ hiểu, nhưng trực giác của Thanh Nguyệt lại mách bảo điều khác.
Rằng có uẩn khúc gì đó.
Một suy nghĩ chợt lóe lên khiến hơi thở Thanh Nguyệt trở nên rối loạn.
...Nếu Hàn Thụy Trấn là người của Hạ Ô Môn [note87951] thì sao?
Nếu thông tin này lan truyền khắp trung nguyên thì sao?
“...Hà.”
Cô hình dung ra khuôn mặt nhăn nhó của Chưởng môn nhân ngay khi biết chuyện này.
Chuyện đó tuyệt đối không được xảy ra.
Cô đã nỗ lực bao nhiêu để khiến vi sư đã cưu mang mình được tự hào cơ chứ.
Ngày nào cũng ăn cơm rau đạm bạc, sáng nào cũng dậy luyện công từ lúc gà chưa gáy.
Phải kìm nén bản năng, giữ gìn lễ nghi. Phải trở thành một nữ nhân đoan trang, thục nữ.
Qua tuổi cập kê [note88007] , những tiêu chuẩn ấy càng khắt khe hơn. Dù bị những tên phàm phu tục tử làm phiền, hay bị trẻ con lỡ tay tạt nước vào áo, cô vẫn phải mỉm cười.
Để đáp lại kỳ vọng của Nga Mi, cô đã tự roi vọt bản thân không biết bao nhiêu lần.
Không thể để tất cả đổ sông đổ bể được.
Ánh mắt Thanh Nguyệt trầm xuống nặng nề.
...Đằng nào cũng đã lỡ buông dây cương rồi.
...Giờ buông thêm lần nữa thì có khác gì nhau đâu.
Phải giải quyết cái cảm giác lấn cấn này trước đã.
Hàn Thụy Trấn rốt cuộc đang giấu cái gì?
...Phải kiểm tra xem sao.
******************************************************************************
Bước vào tầng hầm, Thanh Nguyệt cười lạnh lẽo.
“Hừ.”
-Bộp.
Cô ta rung chân, hất văng tôi đang bám chặt ra ngoài.
Động tác đã trở nên thô bạo hơn hẳn.
Ánh nến chập chờn soi rõ bóng dáng cô ta, đồng thời cũng chiếu sáng những món dụng cụ đang treo lủng lẳng đầy hăm dọa trên tường.
Tôi ngồi bệt xuống đất, không phản ứng được gì.
Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.
Sợ thì sợ thật đấy, nhưng cô ta có biết là tôi đang nhục nhã đến mức nào không?
Cảm giác bị người nhà bắt quả tang đang "bắt sóc bỏ lọ" chắc cũng chỉ đến thế này là cùng?
Sở thích tình dục của tôi bị phơi bày trần trụi.
“Tiểu... Tiểu thư, chuyện là...”
Thanh Nguyệt gõ cốc cốc vào con búp bê gỗ đang bị trói kiểu nghệ thuật Shibari [note87952] treo lủng lẳng trên trần nhà.
Tiếp đó, cô ta sờ vào những chiếc roi da và dây thừng gai trên tường.
Cô ta lướt qua cái bờm tai mèo với ánh mắt kỳ quái, rồi gỡ cái còng tay da xuống, đặt lên tay ngắm nghía.
Xoay xoay cái còng trên ngón tay, cô ta quay lại nhìn tôi.
“...Phòng tra tấn à?”
Giọng cô ta bình thản, nhưng sát khí chứa trong đó thì sắc lẹm.
“Phải rồi. Tuy không chỉ rõ được, nhưng ta đã thấy thái độ của ngươi rất lạ. Ngươi là cái thá gì? Tín đồ Diệt Thân Giáo (滅身敎) à?”
Cô ta ngắm nghía đống "đồ chơi" của tôi một hồi như đang suy tính gì đó, rồi khẽ lắc đầu, đặt tay lên chuôi kiếm.
Vẻ mặt đoan trang thánh thiện dần bị bóng tối bao phủ.
Từ một tuyệt sắc giai nhân biến thành sát nhân máu lạnh, chỉ cần thay đổi độ nhếch của lông mày là đủ.
Và khóe môi cô ta nhếch lên, mang theo sự an tâm kỳ lạ. Như thể giết tôi là một giải pháp nhẹ nhõm.
“...Cũng chẳng quan trọng. Thà như thế này lại hay. Chỉ cần không còn ai biết bí mật của ta là được-”
Tay Thanh Nguyệt chạm vào chuôi kiếm.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như trôi chậm lại, tua chậm như đèn kéo quân.
Bộ não tôi vắt kiệt công suất để tìm đường sống.
Chết chắc. Kiểu này là chết chắc.
Nhưng đầu óc thì trắng xóa, còn cái miệng lại phản ứng nhanh hơn não.
“-Oan cho tiểu nhân quá!!”
Tôi gào lên thật to.
Tiếng hét thất thanh khiến Thanh Nguyệt khựng lại một nhịp.
Tôi dùng đôi chân run rẩy, cố đứng dậy.
“...Oan?”
Tôi nói bừa, nói đại.
“Đem sở thích cá nhân của người ta ra mà quy chụp thế này, tiểu thư không thấy quá đáng sao!”
“...Sở thích?”
“Thanh Nguyệt tiểu thư gặp khó khăn, tiểu nhân đã to gan nhường cả nơi ngủ tồi tàn của mình, nén cả nỗi sợ hãi và bất tiện! Vậy mà tiểu thư lại tự tiện lục lọi không gian riêng tư, rồi sỉ nhục người khác thế này sao! Đây là giáo lý của Nga Mi đấy à! Người trong võ lâm là được quyền ép bức dân lành thế này sao!”
Thanh Nguyệt nghe tôi nói, tay càng siết chặt chuôi kiếm hơn.
“...Khua môi múa mép giỏi đấy. Ngươi nghĩ xem, có người bình thường nào lại giấu cái phòng tra tấn dưới hầm nhà mình không?”
“Ai bảo đây là phòng tra tấn! Là tiểu thư tự tiện phán xét, tự tiện kết luận, tự tiện áp đặt đấy chứ!”
Thanh Nguyệt hất hàm về phía đống dụng cụ sau lưng.
Tôi cũng gân cổ lên cãi.
“C, Cái roi da kia được làm với lực sát thương không thể gây thương tích nghiêm trọng!
Còng tay da cũng làm rất mềm mại! D, Dây thừng gai cũng được xử lý mượt mà để không làm xước da khi trói!
Một cái phòng không có lấy một thanh nung sắt đỏ, sao tiểu thư dám bảo là phòng tra tấn!”
Tôi lao đến bức tường, giật lấy cái bờm tai mèo xuống mà lắc lắc.
“Cái...! Dùng cái đồ trang trí này để tra tấn kiểu gì hả!”
“...Hừ.”
Thanh Nguyệt cười khẩy, vẻ mặt như muốn nói: Sủa tiếp đi xem nào.
“Vậy ngươi tự nói xem. Cái phòng nhìn kiểu gì cũng ra phòng tra tấn này dùng để làm gì?”
Phải sống.
Phải sống.
Nói gì bây giờ?
Bảo là ‘Tổ ấm dục vọng’ thì cô ta hiểu thế quái nào được.
Bảo là ‘Phòng SM’ thì cô ta lại hỏi ‘Hả? SM là cái gì?’.
‘Khu vui chơi’? Trông nó âm binh thế này mà bảo vui chơi?
Sự im lặng kéo dài, kiên nhẫn của Thanh Nguyệt cũng cạn dần.
Nghĩ nhanh lên.
Nơi giải tỏa nhu cầu và căng thẳng, nói theo phong cách võ lâm là gì?
“L, Là nơi để giải tỏa Tâm Ma!”
“...”
“...”
Không gian chìm vào tĩnh lặng.
Á.
Nói xong rồi, cơn nhục nhã mới ập đến như sóng thần.
Xấu hổ ngang ngửa với nỗi sợ chết.
...Cơ mà cũng đâu phải nói dối hoàn toàn...
Người hiện đại dùng cái này để xả stress thật mà.
“...Tâm ma?”
Mắt Thanh Nguyệt nheo lại.
“Th, Thanh Nguyệt tiểu thư đang mắc tâm ma, đúng không?”
Không còn gì để giấu nữa.
Muốn sống thì phải vận dụng hết những gì mình biết.
Mí mắt Thanh Nguyệt khẽ giật.
Tất nhiên, cô ta đã bị tôi bắt gặp cảnh tàn sát, nhưng việc quy kết nó thành tâm ma lại là chuyện khác.
Dù là người của Chính phái, là người tu hành thì cũng là con người, đôi khi giận quá mất khôn cũng là thường.
Nhưng tôi đã điểm trúng tử huyệt, khẳng định chắc nịch rằng bên trong cô ta đang có tâm ma.
“Tiểu thư bảo thái độ của tiểu nhân kỳ lạ sao? Đương nhiên là phải lạ rồi! Vì tiểu nhân đã sớm nhận ra tâm ma của Thanh Nguyệt tiểu thư...!
Người đứng trước mặt tiểu nhân có thể không phải là vị nữ hiệp mà tiểu nhân từng biết, sao tiểu nhân không sợ cho được...!”
“...Cái đó... sao ngươi...”
“Làm sao tiểu nhân biết đâu có quan trọng? Quan trọng là tiểu nhân không nói dối! Tiểu thư nói đi. Có phải người đang bị tâm ma dày vò không?”
“...”
Thanh Nguyệt chớp mắt, dường như không tìm được lời đáp.
Lát sau, cô ta cau mày hỏi lại.
“...Thì sao? Cái phòng tra tấn này liên quan gì đến việc giải tỏa tâm ma? Đừng bảo là tra tấn và trừng phạt để chữa tâm ma nhé.”
“Đ, Đã bảo không phải tra tấn mà. Đây là liệu pháp t, tâm lý dựa trên sự đồng thuận của cả hai bên...!”
“Coi người ta là đồ ngu cũng vừa vừa phải phải thôi chứ? Đeo cái còng này, bị quất cái roi kia mà chữa được bệnh à? Trên đời làm gì có kẻ điên nào tự nguyện nhìn thấy máu, chịu đau đớn mà lại thấy thanh thản hả?”
Thanh kiếm của Thanh Nguyệt bắt đầu trượt ra khỏi vỏ.
“Đủ rồi. Ta chán nghe ngươi múa mép rồi. Kết thúc tại-”
Tôi xua tay lia lịa.
“Khoan, khoan đã! Khoan đã, tiểu thư! Tiểu nhân đang giải thích mà! Đâu phải ai cũng thấy đau đớn là khổ sở đâu!”
Tôi vắt óc tìm ví dụ.
“Ví dụ như, có người thích uống trà đắng đấy thôi! Tại sao ư? Vì họ thích cái cảm giác sảng khoái sau vị đắng đó!”
Tôi vừa nói vừa liếc nhìn sắc mặt Thanh Nguyệt.
“Hơn nữa, nếu tiểu thư từng tập luyện võ thuật cường độ cao sẽ biết, quá trình đó rõ ràng rất đau đớn. Hơi thở đứt quãng, cơ bắp đau như xé, cơ thể gào thét. Nhưng mà, cảm giác khoan khoái sau đó thì sao? Chẳng phải nó sâu sắc và êm dịu hơn bất cứ lời an ủi nào sao?”
“...”
Thanh Nguyệt lại im lặng.
Vẻ mặt như kiểu: Để xem ngươi hót được cái lời sấm truyền gì.
Tôi tiếp tục dấn tới.
Giờ mà ngậm miệng là chết.
“Cảm xúc của chúng ta, khoái cảm và sự khó chịu, chủ quan hơn chúng ta nghĩ nhiều, và đôi khi chúng hòa quyện vào nhau. Có người nổi giận vì một kích thích, nhưng người khác lại tìm thấy sự bình yên trong đó. Còng tay và dây thừng này cũng nằm trong mạch đó cả thôi!”
Thanh Nguyệt vặn lại.
“...Ý ngươi là có những kẻ thích đeo gông, thích bị trói, thích bị tước đoạt tự do? Ngươi định nói thế à?”
“Đúng vậy!”
Trên đời này có mấy đứa máu M mà.
...Cơ mà ở thế giới võ lâm này có không thì bố ai biết được.
“...Trà đắng thì có hậu vị ngọt, luyện công xong thì khí huyết lưu thông, cứ cho là thế đi. Nhưng kẻ bị tước đoạt tự do thân thể thì có gì tốt đẹp mà lại tự nguyện?”
Thanh Nguyệt, người không đời nào chịu giao thân xác mình cho kẻ khác, có vẻ không tài nào hiểu nổi.
...Thực ra tôi cũng đếch hiểu rõ lắm đâu!
Làm sao tôi biết tại sao mấy đứa máu M lại thích bị hành chứ...!
Nhưng không thể nói thế được. Để sống sót, tôi phải tô vẽ cho cái hành vi biến thái này thành một triết lý cao siêu.
Đột nhiên, một lời biện hộ nghe rất "lọt tai" nảy ra trong đầu.
“T, Tuy bị hạn chế tự do về thể xác, nhưng đổi lại sẽ đạt được sự giải phóng về tinh thần!”
“Cái gì?”
Chưa bao giờ não tôi nhảy số nhanh đến thế.
“Người đời ai cũng tự trói mình bằng những sợi dây vô hình mà không hay biết.
Kỳ vọng của xã hội, trách nhiệm, hay địa vị... tất cả đều là những sợi dây trói buộc con người.
Sự mất tự do này như mưa dầm thấm lâu, thời gian trôi qua sẽ trở thành áp lực khổng lồ. T, Tiểu thư là hậu khởi chi tú của Chính phái, gánh trên vai bao nhiêu kỳ vọng, chắc cũng hiểu được phần nào chứ?”
“...”
“Để thoát khỏi áp lực đó, người ta tạm thời trao quyền kiểm soát bản thân cho người khác...! Để được thở một chút!”
“Trao quyền kiểm soát thể xác cho người khác thì liên quan quái gì đến việc thoát khỏi áp lực xã hội?”
“B, Bởi vì khi chịu sự kiểm soát, người ta sẽ nhận ra mình chỉ là một con người nhỏ bé và yếu đuối!
Gánh nặng phải luôn đi đúng đường cũng được đặt xuống! Lúc đó chẳng phải sẽ được giải phóng khỏi mọi kỳ vọng của thế gian sao?”
Nghe đâu đó bảo mấy người khổ dâm thường là người có địa vị xã hội cao thì phải?
Những kẻ luôn phải kiểm soát mọi thứ, lại khao khát được trao mình cho người khác kiểm soát.
Tất nhiên không phải ai cũng thế. Nói thế hóa ra mấy ông to bà lớn toàn là khổ dâm hết à?
“...”
Nhưng có vẻ Thanh Nguyệt cũng bắt đầu hiểu được chút ít luận điểm của tôi.
Cơ mặt cô ta rất, rất khẽ giật nhẹ, đó là phản ứng kịch tính nhất tôi thấy từ nãy giờ.
Tôi không bỏ lỡ cơ hội, bồi thêm.
“Đ, Đạo giáo chẳng phải cũng coi trọng điều này sao? Â, Âm dương hòa hợp! Có ánh sáng ắt có bóng tối, thể xác tuy khó chịu nhưng tinh thần lại an lạc... Kiểu... kiểu thế đấy ạ!” [note87953]
“...”
Tôi không đọc được biểu cảm của Thanh Nguyệt nữa.
Không biết thế nào, nhưng chắc chắn những lời tôi vừa chém gió đang tạo nên những gợn sóng trong lòng cô ta.
Tôi tiếp tục dồn ép.
“Tiểu, tiểu nhân không làm gì sai cả...! Tiểu nhân đường đường chính chính, thưa tiểu thư!”
Mồm thì nói cứng, nhưng trong lòng tôi đã quỳ lạy xin lỗi Đức Phật, viết di chúc gửi mấy ông chú Cái Bang, và nguyền rủa cái bản thân ngu ngốc đã mò đi hái nấm.
Cái bờm tai mèo trên tay tôi giờ trông thật thảm hại.
“Nếu có tội thì tội của tiểu nhân là đã sống quá nỗ lực thôi! Với lại, tiểu nhân có điên đâu mà dám tra tấn người ngay dưới mũi Nga Mi phái? Chỉ cần nạn nhân hét lên một tiếng là hàng xóm láng giềng biết hết ngay!”
À, hay là tôi hét lên nhỉ?
Rằng Thanh Nguyệt giết người.
...Không được. Tôi mà chết thì hết đường biện hộ, hàng xóm nhìn thấy cái tầng hầm này lại chửi tôi là thằng tà giáo bệnh hoạn mất.
“...”
Cơ thể Thanh Nguyệt khẽ thả lỏng.
Chỉ một cử động nhỏ đó thôi cũng như ánh sáng cuối đường hầm đối với tôi.
Miệng khô khốc. Lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch như đá tảng va vào nhau.
Tôi gào thét trong lòng khoảng ba lần.
Làm ơn. Làm ơn tin đi. Làm ơn tha mạng.
Và rồi—
“...Làm thử xem.”
“...Dạ?”
Một câu trả lời ngoài sức tưởng tượng thốt ra.
Thanh Nguyệt rời tay khỏi kiếm, đứng thẳng người dậy.
“...Thử nghiệm xem thì sẽ biết rõ ngay. Xem có giúp ích cho tâm ma không.”
“...Ơ...”
“...Vậy nên, làm đi.”
Thanh Nguyệt bước tới một bước, nói.
“L, Làm... làm cái gì cơ...”
Lưỡi tôi líu lại, đầu óc trống rỗng như tờ giấy trắng.
“Những gì ngươi vừa nói ấy.”
Cô ta nói với giọng điệu cực kỳ bình thản.
“V, Với ai cơ ạ...”
Tôi hỏi câu cuối cùng như một tia hy vọng mong manh.
“Ở đây ngoài ta ra còn ai nữa?”
“...”
...Tức là, bảo tôi chơi SM á?
...Với Thiên Niên Hoa của Nga Mi phái?
“K, Không làm được đâu ạ!”
Nghe câu trả lời của tôi, mặt Thanh Nguyệt lại đanh lại đáng sợ.
“Cái tên này, đến phút cuối mà còn dám giỡn mặt với ta-”
“-Đ, Đã nói rồi mà! Quá trình này đòi hỏi đối phương phải hoàn toàn giao phó bản thân! Tiểu, tiểu nhân biết thừa Thanh Nguyệt tiểu thư là môn đồ Nga Mi phải giữ gìn ngọc thể trong sạch! T, Tiểu nhân sao dám làm thế?”
“...Thì liên quan gì đến sự trong sạch? Ngươi bảo là gây đau đớn về thể xác mà-”
Cả hai đều cuống quýt, liên tục ngắt lời nhau.
“-C, Cụ thể là phải giao phó tất cả cho đối phương. Những mệnh lệnh đáng xấu hổ, tiểu thư có làm theo được không?”
“...? Là cái gì-”
“-V, Ví dụ như bắt đi tiểu ở ngoài trời chẳng hạn...”
“...!”
Dù trong bóng tối, tôi vẫn thấy rõ mặt Thanh Nguyệt đỏ bừng lên.
Chỉ nghe đến đó thôi, không chỉ mặt mà cả dái tai, cổ cô ta cũng đỏ lựng lên như bốc cháy.
-Chát!
Định thần lại thì thấy Thanh Nguyệt đã tát tôi một cú trời giáng.
Bỏ qua chuyện là một con điên, phản ứng này lại khá là nữ tính.
“Cái thứ điên khùng ô trọc này...!”
Một câu chửi thề thô tục bật ra khỏi miệng cô ta.
Tôi cũng oan ức gào lên.
“Đ, Đã bảo rồi mà!! Thế nên mới bảo là không làm được!!”
“...Thứ! ...Thứ... dơ bẩn...!”
Không biết là giận dữ, hoảng hốt, hay là cảm xúc vỡ òa khiến cơ thể không chịu đựng nổi.
Hai tay cô ta nắm chặt, vai run lên bần bật, ánh mắt dao động không tiêu cự.
"....T, Tởm lợm...!!"
Lắp bắp một hồi không biết làm sao, cô ta đột nhiên quay đầu bỏ chạy.
Tôi còn chưa kịp gọi, cô ta đã đóng sầm cửa hầm và biến mất.
-Rầm!
Ánh mắt muốn giết người lúc nãy, cái khí thế lạnh lùng ban nãy, tất cả biến mất không còn dấu vết.
“...?”
...Thanh Nguyệt bỏ chạy á?
Tôi tẩn ngẩn tò te, không phản ứng kịp trước sự rời đi đột ngột của cô ta.
Không ngờ tới, và cũng không hiểu nổi. Chỉ có tiếng bước chân gấp gáp của cô ta là còn vọng lại bên tai tôi rất lâu.
Cô ta đi rồi, tôi vẫn ngồi bệt dưới sàn tầng hầm một lúc lâu.
Thật khó mà hiểu nổi tình huống này.
“...Sống rồi hả?”
19 Bình luận