“…Cái gì? Đại tướng quân đang dẫn quân đến đây sao?”
“Vâng! Với danh nghĩa chúng ta là chủ mưu của vụ ám sát gần đây, ngài ấy đã dẫn đại quân xuất chinh!”
“Hừ… Đây là chuyện gì…”
Trước báo cáo của tình báo, nhân vật ngồi ở thượng tọa chỉ vô lực lẩm bẩm.
Thế lực của chúng ta định ám sát Đại tướng quân?
Rốt cuộc là chuyện gì vậy.
Lưu Do hiện là thủ lĩnh liên minh Giang Đông thực sự không biết gì về chuyện này.
Bản thân không phải kẻ ngu ngốc đến mức tự đi chọc tổ ong, hơn nữa vốn dĩ không hề có ý đối đầu với quân đội nhà Hán.
Gì cơ? Dựa vào Trường Giang để ngăn chặn quân phương bắc?
Nói bậy.
Nếu biết Đại tướng quân đang tiến hành huấn luyện thủy quân quy mô lớn ở gần Trường Giang suốt mấy năm nay thì không thể nói ra được luận điệu ấy.
Hơn nữa người dẫn dắt thủy quân ấy lại xuất thân từ Giang Đông.
Nhân vật vốn đã quen thuộc thủy chiến lại dẫn dắt thủy quân quy mô khổng lồ thì làm sao có thể ngăn chặn trên đường thủy được.
Vậy thì giao chiến trên bộ?
Thà ôm rơm nhảy vào lửa còn có khả năng sống sót cao hơn.
Những binh tinh nhuệ đã trải qua đủ loại chiến trường suốt mấy chục năm, giao chiến trực tiếp với địch quân.
Thậm chí man di cả đời cầm vũ khí coi chiến đấu là niềm vui cũng không phải đối thủ của họ.
Gần đây man di phương bắc im ắng một cách kỳ lạ, chắc chắn cũng vì sợ hãi quân thế của Đại tướng quân nên chỉ biết dè chừng.
Man di luôn như vậy.
Thấy đối phương yếu thì xông vào, thấy mạnh thì dè chừng rồi bám víu vào kẻ mạnh.
Điều này có thể thấy rõ từ thời Quang Vũ Đế, thời kỳ thịnh vượng nhất nhà Hậu Hán, khi Nam Hung Nô nửa vời quy phục nhà Hán rồi đẩy Bắc Hung Nô đến bờ vực diệt vong.
Với thế lực mạnh mẽ đến mức làm được chuyện ấy thì bản thân lấy lý do gì để khiêu chiến chứ.
Vốn dĩ bản thân không có danh nghĩa chính đáng để chống lại quân đội nhà Hán từ phương bắc kéo xuống.
Dù cố chấp không chịu mà ngăn chặn thì vì không có danh nghĩa nên hầu hết nhân tài dưới trướng sẽ quay lưng rồi hàng địch.
Nhưng có vẻ cũng có nhân vật không nghĩ như vậy.
Dù bằng cách nào cũng muốn ám sát Đại tướng quân để gây hỗn loạn nội bộ thế lực…
Rốt cuộc là tự tin gì vậy chứ.
Vốn dã đã đủ đau đầu vì tên ngốc tự xưng Đông Ngô Đức Vương kéo đến quấy rối, vậy mà thuộc hạ lại tự ý gây chuyện nên thật sự phát điên.
Lưu Do đưa tay vuốt mặt một cái rồi thở dài.
“Khục… Nếu cứ để tình hình trôi như vậy thì tất cả chỉ có chết.”
“…….”
“Còn đứng đó làm gì? Mau tìm kẻ tự ý gây ra vấn đề đi!”
Tình hình đã đến nước này thì chỉ đơn thuần hàng phục cũng khó bảo toàn tính mạng.
Vậy thì cách duy nhất để sống sót là tìm ra chân phạm rồi dâng lên Đại tướng quân.
“Thần hiểu rồi!”
Nhận lệnh của Lưu Do thì tình báo cung kính hành lễ rồi nhanh chóng rời đi.
Lưu Do nhìn theo hắn rồi vô lực ngã người xuống.
“…Phát điên mất.”
Hoàng tộc mang họ Lưu (劉) quên cả thể diện mà buông lời chửi.
Không, chính vì mang họ Lưu (劉) nên mới được bổ nhiệm làm Dương Châu Thứ sử nên mới không chửi mới là lạ.
Làm Thứ sử không phải chuyện xấu nhưng được bổ nhiệm làm Thứ sử ở vùng biên cương mà trung ương không thể vươn tay tới thì thực sự là chuyện xấu.
Khí hậu mà người từ phía bắc Trường Giang khó thích nghi.
Vùng đất rừng rậm chưa hề được khai phá cùng mãnh thú nhảy ra khắp nơi.
Hơn nữa còn có man di Sơn Việt tộc (山越族) chặn mọi ngã tư giữa các thành trì với lý do đây là đất của chúng ta.
Vì những vấn đề này mà bách tính lưu lại Giang Đông cực kỳ ít, dân số ít thì việc khai phá đất đai càng chậm chạp.
Hơn nữa hầu hết là bách tính chạy loạn từ trung ương đến Giang Đông tránh nạn nên hàng trăm năm nhà Hán lập quốc mà vùng này không được khai phá cũng không có gì lạ.
Mặc dù nơi đây sở hữu địa lực (地力, sức đất giúp cây trồng phát triển) dồi dào, thuận lợi cho mọi loài động thực vật sinh trưởng, và nếu thích nghi được với khí hậu ấm áp này thì đây sẽ là một vùng đất tràn ngập tiềm năng, mang lại một cuộc sống sung túc, thoải mái.
…Vấn đề là chỉ tràn ngập tiềm năng thôi.
Không có bách tính để khai phá đất đai, không có quân đội để xử lý đạo tặc và Sơn Việt tộc gây rối khắp Giang Đông thì làm gì được chứ.
Lưu Do được bổ nhiệm làm Dương Châu Thứ sử dù đã hợp sức với số ít hào tộc Giang Đông nhưng tình hình Giang Đông vẫn không khá hơn chút nào.
“…Nếu là Đại tướng quân thì có lẽ làm được.”
Nghe nói không chỉ Ích Châu mà ngay cả man di xa xôi gọi là Nam Man cũng đã quy phục dưới trướng.
Chỉ mong Đại tướng quân hạ Giang Đông rồi xử lý luôn đám Sơn Việt tộc đáng ghét này.
“Vậy nên… giờ ngươi đang làm gì vậy?”
Sau khi sắp xếp suy nghĩ xong, Lưu Do dùng ánh mắt điềm tĩnh nhìn tướng lĩnh trước mặt.
Nam nhân khổng lồ đang cầm rìu nhỏ máu nhỏ giọt nhìn chằm chằm Lưu Do.
“A, ý là cái này sao?”
Trách Dung (笮融) dùng ánh mắt tràn đầy sát khí cười nhếch với Lưu Do.
“Nhìn là biết chứ, phản loạn đấy.”
“Vậy sao. Ngươi chính là kẻ định ám sát Đại tướng quân à.”
Lưu Do đối diện nụ cười tham lam của Trách Dung thở dài thườn thượt.
“Với kẻ vô năng như ngươi thì không thể một mình thành công được, hợp tác với thế lực khác sao?”
“Hừ hừ, vô năng cái gì! Nói hơi quá rồi đấy!”
Trách Dung vung vẩy rìu trong tay rồi tiến lại gần Lưu Do.
“Trước cái chết mà vẫn không sợ hãi. Có chỗ dựa nào sao?”
“Hừ, chỗ dựa gì chứ nói linh tinh. Nếu có thì đã bình định Giang Đông từ lâu rồi.”
Lưu Do khịt mũi trước câu hỏi của Trách Dung rồi đáp.
“Cái thân thể bệnh tật này chết thế nào cũng thế thôi.”
“…….”
“Ta vốn dĩ không sống được lâu.”
Săn mãnh thú, khai hoang đất đai, đẩy lùi Sơn Việt tộc.
Đồng thời còn ngăn chặn xâm lược của quân hùng tham lam giống Viên Thuật nên cơ thể không hỏng mới là lạ.
Lưu Do trải qua hàng ngày hàng đêm cường hành quân nên thân thể tiếc nuối là không chịu nổi sự mệt mỏi.
“Hưu…”
Lưu Do thở dài lần thứ mấy hôm nay cũng không nhớ.
Lưu Yên và Lưu Biểu kết cục có phần tệ hại nhưng ít nhất còn ở lãnh thổ mình mà sống như hoàng đế.
Còn bản thân thì ra cái thể thống gì này.
Làm việc đến kiệt sức rồi ở tuổi bất hoặc (不惑, 40 tuổi) mắc bệnh sống chết hôm nay mai, hơn nữa giờ còn bị tên đạo tặc nổi loạn nên sắp mất đầu.
“Đời người thật bất công.”
“Lời cuối của ngươi chỉ có vậy sao?”
“Ừ. Kết thúc rồi nên muốn làm gì thì làm.”
Dù sao cũng là tên đạo tặc không biết ơn.
Không nên tiếc một cánh tay mà nhận hắn.
Thời ở Từ Châu cũng chỉ gây chuyện rồi khi Tào Mạnh Đức kéo đến thì dẫn thuộc hạ bỏ chạy thẳng, rốt cuộc mình tin tưởng cái gì mà nhận hắn chứ.
“Vậy thì chết đi.”
Vút─!
Trách Dung dùng nụ cười hung ác khiến ai nhìn cũng nghĩ là đạo tặc vung rìu,
Bốp!
“Khục…?!”
Trúng vật gì đó ném vào sau đầu rồi ngất xỉu.
Tên thủ lĩnh đạo tặc đang hùng hổ định giết Lưu Do giờ nằm sõng soài máu me bê bết.
“…Ừm? Đây là chuyện gì…”
“Lưu Công! Ngài không sao chứ!”
Lưu Do vừa lộ vẻ nghi hoặc thì nữ nhân mặc giáp đỏ lao vào phòng.
Lưu Do nhìn mái tóc màu tím quen thuộc rồi lộ vẻ kinh ngạc.
“Thái Sử Từ (太史慈)? Sao ngươi lại ở đây?”
Rõ ràng đã giao nhiệm vụ do thám mà…
Trước khi nghi vấn của Lưu Do được giải đáp thì Thái Sử Từ đã vác Lưu Do lên vai như vác bao tải.
“Giải thích sau! Giờ phải rời khỏi đây là việc cấp bách!”
“Cái, cái gì? Không, đây là chuyện gì…”
“Sơn Việt tộc mở cổng thành xông vào rồi!”
“…….”
Trước tiếng hét của Thái Sử Từ, Lưu Do ngậm chặt miệng.
Trách Dung tên đạo tặc ấy, hắn hợp tác với thế lực nào mà hóa ra là Sơn Việt tộc?
…Nhưng làm sao được?
Sơn Việt tộc là đám gặp nhà Hán là nghiến răng ken két mà.
“Ư ha ha ha──! Giờ đất này là của Đông Ngô Đức Vương (東呉徳王) rồi──!”
Lúc ấy từ ngoài quan phủ vang lên giọng nói quen thuộc từng nghe đâu đó.
“Thế nào! Đây chính là ta đấy!”
“Quả nhiên là Đại Vương! Đại Vương vĩ đại!”
Cách nói nghe thôi đã khiến người ta ngứa tai đến mức khó chịu rõ ràng là…
“Ơ hơ! Không phải Đại Vương mà là Đức Vương! Không nghe lời ta thì sẽ bị phạt đấy!”
“Xin lỗi! Đức Vương!”
“Đúng là vậy đấy!”
Chắc chắn rồi.
Kẻ dùng cách nói kỳ quặc ấy trên thiên hạ này chỉ có một người.
“Xông lên──! Cứ thế nuốt chửng toàn bộ Giang Đông──!”
Oa a a a──!!
Chính là Nghiêm Bạch Hổ (嚴白虎) ngày nào cũng làm phiền hắn bằng việc khoe sức mạnh của bạch hổ.
“Lưu Công! Thần nhất định sẽ cứu ngài!”
“…Ừ.”
Lưu Do bị Thái Sử Từ vác như bao tải suy nghĩ.
‘Dù đã đoán trước nhưng không ngờ thực sự là thủ lĩnh dẫn dắt Sơn Việt tộc.’
Quả nhiên con người không thể chỉ nhìn bề ngoài để phán đoán.
0 Bình luận