401-500

Chương 475: Lựa chọn (2)

Chương 475: Lựa chọn (2)

Khoan dung (寬容).

Từ ngữ nghĩa là rộng lượng chấp nhận lỗi lầm của người khác….

Nói cách khác thì có thể trở thành kẻ ngốc nghếch tự rước họa vào thân.

Trong lịch sử thực tế cũng có một nhân vật rất hợp với hình tượng quân chủ nhân từ và khoan dung.

Salah ad-Din (صلاح الدين).

Nói ngắn gọn thì là Saladin.

Đúng vậy.

Đó chính là quân chủ Hồi giáo đã đoạt lại thánh địa Jerusalem từ tay các quốc gia Châu Âu, đồng thời liên tục đập tan cả quân Thập tự viễn chinh.

Ông ấy cũng nổi tiếng với giai thoại liên quan đến Vua Sư tử tâm Richard I.

Ông ấy khác hẳn với hình ảnh tiêu cực thường gắn với Hồi giáo, là một nhân vật cực kỳ nhân từ.

Những tù binh ông ấy bắt được thì ngoại trừ một số trường hợp đặc biệt đều được thả tự do, những người Frank ở Jerusalem cũng được trả tự do sau khi nộp tiền chuộc.

Thậm chí những người không đủ tiền chuộc thì ông ấy tự bỏ tiền ra trả rồi thả đi.

Điều này hoàn toàn khác với việc mấy chục năm trước khi người Frank chiếm Jerusalem thì vì cuồng tín tôn giáo mà tàn sát sạch sẽ những người theo Hồi giáo.

Thực tế thì nếu nói về cuồng tín tôn giáo thì Hồi giáo cũng chẳng thua kém Cơ đốc giáo đâu.

Có lẽ nếu Saladin cũng như những người Hồi giáo khác mà chỉ kêu gào báo thù bằng máu thì Jerusalem chắc chắn đã trở thành đống đổ nát.

“Trước hết ta nói điều này trước. Ta không có ý định giết sạch các ngươi.”

“…?”

Thành Cát Tư Hãn vốn đã dự đoán tất cả sẽ chết thì nghe lời tôi nói thì nghiêng đầu.

“Khoan đã! Vậy ý là sẽ thả hết bọn chúng sao?!”

Tư Mã Ý đang ở gần đó suy nghĩ xem nên giết tù binh thế nào thì giật mình hét lớn.

“Ngài biết đó là việc ngu ngốc thật sự chứ? Bọn chúng được thả thì sẽ lại tấn công…!”

“Không, ai nói thả hết đâu?”

Tôi dùng giọng hơi bối rối nói.

Saladin.

Ở phe Cơ đốc giáo thì được gọi là quân chủ nhân từ và khoan dung, ở phe Hồi giáo thì được đặt ngang hàng với nhà tiên tri Muhammad, là vị quân chủ tối cao.

Nhưng Saladin cũng vì lòng nhân từ đặc trưng của mình mà chịu thiệt thòi không ít.

Có lần tù binh được thả ở chiến trường thì tụ lại với nhau ở một nơi hình thành thế lực bất ổn, thậm chí có trường hợp lại gia nhập Thập tự quân và xuất hiện như kẻ thù.

“Bọn chúng là con tin.”

“…?”

Tôi lẩm bẩm rồi nhìn những tù binh đang bị bắt ở đây.

Vài ngàn Kheshig cùng Tứ Tuấn Tứ Cẩu (四駿四狗), những người Thành Cát Tư Hãn yêu quý nhất.

Kublai và Boroqul cùng binh sĩ níu chân Lữ Bố dù chiến cục đã hoàn toàn đảo ngược cũng không chạy thoát được.

Níu chân người khác thì chính mình cũng bị níu chân, chẳng phải vậy sao.

Cuối cùng hai người đó trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan cứ rên rỉ rồi bị Lữ Bố đánh cho một trận tơi bời theo nhịp điệu Jajinmori và bị bắt giữ với tình trạng toàn thân bầm tím.

Lữ Bố cố ý không giết hai người đó mà đánh đến mức người nhìn cũng kinh hãi, nhưng Kublai và Boroqul vốn là cường cốt bẩm sinh nên mới chịu nổi việc đứng đầu níu chân Lữ Bố, nhờ vậy mà sống sót tạm thời.

…Nhưng dù cường cốt đến đâu thì nếu tôi không ngăn thì hai người đó thật sự bị đánh đến chết.

Lữ Bố xuống hẳn Xích Thố Mã rồi dùng Phương Thiên Họa Kích đánh hai người đó thì tôi từ phía sau ôm lấy ngăn lại, cô ấy mới miễn cưỡng bình tĩnh.

‘Thả ra! Ít nhất phải giết hai tên này mới nguôi giận…!’

‘Nếu ngươi tiếp tục giãy giụa thì vết thương của ta sẽ rách toạc.’

‘?!’

Lữ Bố giãy giụa định vùng vẫy thì nghe tôi dùng chiêu tự hại uy hiếp thì giật mình kinh hãi, mặt tái mét.

Con cá thái dương bình thường chỉ cần chạm nhẹ là chết đột tử giờ đã tiến hóa thành cá thái dương bị thương.

…Hay là thoái hóa?

Dù sao thì các tướng lĩnh xung quanh vốn đã yếu lòng với tôi thì giờ càng yếu hơn là chuyện đương nhiên.

“…….”

Ngay cả Tư Dữ đáng lẽ phải phẫn nộ nhất lúc này cũng đang lo lắng không yên mà đi vòng quanh, chỉ nhìn trộm sắc mặt tôi.

Điều đó có nghĩa là gì.

Còn gì nữa.

Lúc này chỉ cần đe dọa “nếu không nghe lời ta thì ta chết” là có thể ép buộc ý kiến của tôi.

Tóm lại thì tôi cảm thấy mình còn tệ hơn cả đám tự hại uy hiếp, nhưng biết làm sao được.

Khi mọi việc kết thúc và tôi hồi phục như cũ thì bọn họ sẽ bắt đầu bày tỏ ý kiến tích cực.

Bây giờ chỉ là vì lo tôi lộ cảm xúc mạnh rồi sơ sẩy nên cố gắng ngoan ngoãn hết mức mà thôi.

Tiểu Bá Vương Tôn Sách cũng vì không nghe lời y quan bảo phải nghỉ ngơi mà nổi giận rồi chết, huống chi là tôi.

‘Ư ư… Vân Trường tỷ tỷ, thật sự không được đánh thêm một cái nữa sao?’

‘Không được.’

May mà Quan Vũ biết rõ giá trị của địch tướng đã ngăn Trương Phi lại.

Nhưng ngay cả Quan Vũ cũng âm thầm lộ sát khí thì có thể thấy cô ấy đang cố gắng kiềm chế hết mức.

“Tư Mã Ý, hiện tại số tù binh bị bắt là bao nhiêu?”

“…Đại khái khoảng 3 ngàn ạ.”

Vị quân sĩ tóc tím dùng biểu cảm bất mãn đáp.

“Số còn lại toàn bộ chết hoặc chạy thoát rồi ạ.”

“Vậy sao.”

Số lượng ít hơn dự đoán rất nhiều nhưng không sao.

3 ngàn người này chắc chắn là Kheshig, kỵ binh tinh nhuệ nhất của đế quốc Mông Cổ.

Kheshig là hộ vệ của Khả hãn, chỉ có vỏn vẹn 1 vạn người trong số khoảng 10 vạn binh sĩ đế quốc Mông Cổ.

Vậy thì 7 ngàn người còn lại đi đâu?

Một nửa chắc nghe lệnh Thành Cát Tư Hãn là chạy ngay, nửa còn lại bị Tư Dữ và đội kỵ binh theo sau chém nát.

Thêm nữa thì khi giữ chân Lữ Bố, Quan Vũ, Trương Phi chắc cũng chết vài chục đến vài trăm.

Tôi hỏi Thành Cát Tư Hãn đang quỳ gối trước mặt.

“Nghe nói ngươi có tổng cộng 8 vị tướng lĩnh danh tiếng, còn lại đi đâu rồi?”

“A….”

Thành Cát Tư Hãn nhận câu hỏi của tôi thì quay đầu nhìn Kublai và Boroqul toàn thân sưng vù cùng Jebe đang nhận ánh mắt còn kinh khủng hơn cả Thành Cát Tư Hãn.

“3 người đang bị bắt ở đây…”

“…….”

“Subutai thì có vẻ đã chạy thoát.”

Điều đó thì ngay cả tôi cũng thấy xót xa.

Mất đi danh tướng chỉ đứng sau Thành Cát Tư Hãn của đế quốc Mông Cổ.

Hắn không chỉ đối đầu Nhan Lương và Văn Xú mà còn xé toạc đội hình để thoát thân, quả thật xứng đáng gọi là Vạn Nhân Chi Địch.

‘Nơi này không qua được!’

‘Tránh ra──!!’

Ầm!

‘Ư ha a?!’

Ngay trước khi Subutai thoát thân thì một nữ tướng xuất hiện cố chặn hắn nhưng không chịu nổi sức mạnh mà bị đẩy lùi liên tục.

Tôi đang nhớ đến nữ tướng có vẻ ngoài nhút nhát rất hợp với Bàng Thống thì lời Thành Cát Tư Hãn tiếp tục.

“Muqali (Мухулай) thì đã phái sang phía tây.”

Nghĩa là nhân vật đang đánh nhau với Mã Siêu ở vùng Ích Châu là Muqali.

Trong lịch sử nguyên bản thì khi Thành Cát Tư Hãn đối đầu Khwarezm thì ông đã một mình ở lại Kim quốc để đè bẹp họ.

Nếu là nhân vật không thiếu sót bất cứ năng lực nào dù là về mặt thống lĩnh hay chính trị đó thì việc một mình gánh vác cả một phòng tuyến cũng là điều hoàn toàn có thể.

“Và…”

Thành Cát Tư Hãn nhắm mắt như đang nghĩ gì đó một lát rồi mở mắt nói.

“Jelme (Зэлмэ), Bo'orchu (Боорчи), Chilaun (Чулуун).”

“…….”

“Toàn bộ chết ở đây.”

…Ừ?

Toàn bộ chết ở đây?

Thật sao?

Tôi hơi bối rối thì xác nhận ánh mắt Thành Cát Tư Hãn đang nhìn về đâu.

“…….”

Thiếu nữ tóc nâu vẫn đang như cún con nhìn trộm sắc mặt chủ nhân, lo lắng không yên.

…Toàn bộ chết dưới tay Tư Dữ rồi.

Quả nhiên khi Tư Dữ mở đường thì có khoảnh khắc binh sĩ đế quốc Mông Cổ dao động bất thường.

Tây Sở Bá Vương ở trận Bành Thành thì ngoài 30 vạn binh sĩ còn chém chết hàng chục tướng lĩnh dẫn dắt họ.

Nghĩ vậy thì biết việc trực diện chặn Tây Sở Bá Vương là chuyện điên rồ đến mức nào.

Có lẽ đã dự đoán rằng nếu gây chiến thì một ngày nào đó sẽ xảy ra chuyện như vậy.

Dù mất đi hàng loạt tướng lĩnh trung thành nhưng Thành Cát Tư Hãn vẫn bình tĩnh hơn tôi nghĩ.

“…Không giết hết mà giữ làm con tin, nghĩa là ngươi có điều gì muốn ở ta?”

“Ừ.”

Tôi nói với Thành Cát Tư Hãn.

“Người được thả ở đây chỉ có một mình Temüjin, ngươi thôi.”

“…….”

Sau trận chiến này thì tôi đã nhận ra rõ ràng việc hoàn toàn thảo phạt du mục phương bắc là bất khả thi.

Dù chỉ là vùng biên giới nhưng vẫn là trong lãnh thổ nhà Hán mà đã để tuột mất hàng vạn man di.

Vậy thì thảo nguyên Nam Siberia lãnh địa chính của chúng thì sao?

Du mục có lối sống lang thang nên không có nơi nào gọi là căn cứ.

Nghĩa là phải đi đi lại lại khắp thảo nguyên rộng lớn vô tận.

Vùng đất không có gì ăn, thường xuyên dưới âm 20 độ, chơi đuổi bắt vui vẻ…

Chỉ tưởng tượng thôi đã vui đến phát điên.

“Ta chỉ muốn một điều.”

Con đường Tơ lụa (Tơ Lụa Chi Lộ - 絲綢之路) mà ngay cả Hán Vũ Đế thời thịnh trị cũng phải dùng 50 vạn binh sĩ trải qua hơn 40 năm mới miễn cưỡng khai phá.

“Ta muốn ngươi thay ta mở đường sang phương tây.”

Tôi nghĩ đến Con đường Tơ lụa (Silk road) nối với châu Âu rồi tiếp lời.

“Ngươi nói vì muốn sống nên chiến tranh với chúng ta là không thể tránh?”

“…….”

“Vậy thì ta sẽ chỉ cho ngươi giải pháp khác.”

Dù sao thì ở con đường sang châu Âu thì ngoài Hung Nô tộc còn có du mục khác cư trú.

Tộc Türk… không, chính xác hơn là Kipchak?

Và tôi nhớ hình như còn có cả một dân tộc mang tên Alani nữa thì phải.

Nhìn tên thì biết, chúng là du mục cư trú ở Trung Á gần châu Âu.

Con đường Tơ lụa vốn đi qua Trung Đông sang châu Âu nên bình thường khó gặp, nhưng không có lý do gì phải cố chấp một con đường.

Thực tế sau khi đế quốc Mông Cổ chiếm toàn bộ Trung Á thì giao thương ở con đường đó cũng rất sôi động.

“Không biết ngươi có biết không nhưng thương mại trung gian là việc làm ăn lời khủng khiếp.”

Thu phí môi giới khi làm trung gian giao dịch giữa các quốc gia.

Nói hơi quá thì gần như tạo ra cái có từ cái không.

Ngay cả An Tức quốc (安息國, Parthia) cũng kiếm lời lớn từ thương mại trung gian trên Con đường Tơ lụa.

Vốn dĩ Parthia cũng là quốc gia do du mục lập nên khi chiếm lĩnh và xây dựng vương triều.

Nếu một quốc gia cắt đứt giao thương thì ngoài cướp bóc không còn cách sống sao?

Vậy thì tạo ra con đường giao thương mà việc cắt đứt là tổn thất cực lớn là được rồi.

Càng giàu có (富) và tài sản càng nhiều thì quốc gia càng cường thịnh.

Không quốc gia cường đại nào mong muốn chính sách bế quan tỏa cảng ngu xuẩn rồi bị nước láng giềng vượt mặt.

Hơn nữa dọc Con đường Tơ lụa sẽ mọc lên nhiều thành thị nên một số du mục định cư sinh sống cũng có thể kỳ vọng.

Hơn nữa nghĩ đến giá trị của hàng hóa giao thương qua Con đường Tơ lụa thì điều Thành Cát Tư Hãn kiên trì chủ trương là sự tự lập của du mục cũng trở nên khả thi.

Tôi nói với Thành Cát Tư Hãn dù bị bắt vẫn kiên quyết nói ngươi và ta là kẻ thù.

“Ta mong đợi câu trả lời bằng hành động.”

“…….”

“Hãy nhớ đến những con tin đang bị chúng ta bắt giữ.”

Đây là mức khoan dung tối đa tôi có thể ban cho lúc này.

Nếu đã đến mức này mà vẫn bị đâm sau lưng thì…

Dù sao thì cũng chỉ còn một cách.

Tha thứ vô điều kiện cho người khác không phải là giải pháp.

Ngay cả Saladin quân chủ khoan dung cũng giết sạch Thập tự quân phá vỡ hiệp ước và đâm sau lưng ông ấy, nên khi ấy tôi cũng chỉ còn cách trở thành Hán Vũ Đế hay Quang Vũ Đế để kết thúc với Thành Cát Tư Hãn.

…Mặc dù Quang Vũ Đế khác Hán Vũ Đế ở chỗ trong thời gian trị vì thì thiên tai xảy ra khiến man di tự sụp đổ một mình.

Đây có phải là “không cần ra tay mà vẫn thắng” không.

Tôi cũng tha thiết mong muốn thì trời sẽ đáp lại sao?

Không biết được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!