Ngày hôm sau khi giao phó việc quản lý ngục giam cho Tư Mã Ý.
Tôi bước đi bình thường như mọi khi rồi đến chỗ Trách Dung đang bị giam.
“…….”
Binh sĩ đang canh gác ngục vừa nhìn thấy mặt tôi thì lập tức nhường đường và tôi bước vào trong ngục qua cánh cửa đã mở.
Và tôi vừa vào ngục rồi nhìn quanh một chút.
──…….
Bên trong ngục thì có gì đó kỳ lạ đến mức im lặng bao trùm.
Cái này lại bất ngờ thật.
Tôi cứ nghĩ vừa vào là sẽ nghe thấy đủ loại tiếng kêu thét vang vọng vì nghe nói sẽ tra tấn mà.
Nơi đây ngoài Trách Dung ra thì còn có đám đạo tặc theo hắn bị giam nhưng tất cả bọn chúng đều im lặng đến mức hơi lạ.
…Chẳng lẽ tất cả đã chết nên mới im lặng sao?
Hơn nữa không khí trong ngục còn khá rợn người nữa chứ.
Tôi hình như từng thấy mở đầu tương tự trong mấy tác phẩm kinh dị rồi.
Thế giới này có đạo thuật hay yêu thuật tồn tại thật nên có ma quỷ xuất hiện cũng không có gì lạ.
Nghĩ đến ma quỷ thì lại tò mò thật.
Tư Dữ mà thấy ma quỷ thì sẽ giật mình hoảng hốt sao?
“Tư Dữ.”
“Vâng.”
Tôi đáp lại bằng giọng bình thản trước ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình của Tư Dữ.
“Chỉ gọi thử thôi.”
“…?”
Tư Dữ nhìn hành động đột ngột của tôi thì nghiêng đầu một cách đáng yêu.
Lúc ấy Lữ Bố đang quan sát tình huống này thì lên tiếng.
“Sao không gọi ta luôn đi?”
“Ưm?”
“Đây là phân biệt đối xử đấy!”
“…….”
Thật sự cái gì cũng thành phân biệt đối xử cả.
Tôi nghĩ dù đã sinh con mà vẫn chẳng thay đổi gì thì dùng giọng điềm tĩnh gọi Lữ Bố.
“…Lữ Bố.”
“Hừ hừ. Sao?”
Chỉ gọi tên một cái mà Lữ Bố đã vui vẻ hẳn lên.
Chúng tôi trò chuyện hơi kỳ lạ một chút rồi đi qua mấy phòng im lặng đến mức kỳ quái thì cuối cùng tôi cũng tìm thấy Trách Dung đang nằm yên lặng tại chỗ giống như các tù nhân khác.
…Đang ngủ sao?
“Ư ơ… Ư ơ ơ…”
Giống như đang mơ ác mộng nên tiếng lảm nhảm hơi lạ nhưng rõ ràng là đã ngủ say.
“A, ngài đến rồi ạ.”
Khi tôi đang nghiêng đầu quan sát tình hình ngục thì giọng nói quen thuộc vang lên từ gần đó.
“…….”
Tiểu mưu sĩ trông như vừa trút được gánh nặng gì đó với biểu cảm tươi tắn.
Tôi nhìn con bé thì không thể không hỏi thế này.
“…Sao mặt trông nhẹ nhõm thế?”
“Chắc là ngài tưởng tượng thôi ạ.”
Không phải đâu ngươi đang rất vui mà.
Tư Mã Ý bình thường mỗi lần nhìn tôi thì giống như mèo đang làm nũng nên biểu cảm hơi cộc lốc.
Cụ thể hơn thì là mím môi và đuôi mày hơi nhướn lên phải không?
Nhưng hôm nay ngay cả biểu cảm ấy cũng không có nên chắc chắn đang rất vui.
“Dù sao thì giờ cũng đến lúc nói chuyện rồi chứ ạ? Phó quan?”
“Vâng.”
Nữ nhân được gọi là phó quan vừa nhận lệnh của Tư Mã Ý thì lập tức bước vào ngục đánh thức Trách Dung.
“Dậy.”
Xoạt!
“Phụt…?! ”
…Bằng cách hắt nước lạnh từ thùng lên người.
Dù sao cũng không đánh để đánh thức nhỉ.
Trách Dung đang lảm nhảm kỳ lạ thì vừa bị tạt nước lạnh đã lộ vẻ ngẩn ngơ nhìn quanh.
“Ơ, đây là…?”
“Ồ? Có vẻ vẫn chưa tỉnh táo nhỉ.”
“…Hức!”
Trách Dung vừa nghe giọng Tư Mã Ý thì lập tức bật dậy khỏi chỗ.
“Chưa tỉnh táo là ý gì chứ! Tên đạo tặc này rất tỉnh táo!”
“…….”
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khí thế lại mạnh mẽ thế kia.
Tôi quan sát kỹ dáng vẻ Trách Dung đang trả lời một cách tuyệt vọng.
Đồng tử thì mơ hồ không nắm bắt được gì mắt mờ đục còn chân thì run rẩy như sắp ngã quỵ bất cứ lúc nào.
Dù nhìn thế nào cũng không phải trạng thái tốt nhưng vẫn có thể cử động nhanh nhẹn như vậy thì lý do chắc chắn là…
Nhớ lại vô số ký ức khắc sâu trên cơ thể hắn thôi.
Tư Mã Ý tiến lại gần tôi thì thì thầm nhỏ.
“Chỉ mới một ngày trôi qua nhưng hầu như mọi câu hỏi hắn đều sẽ trả lời ạ.”
“Vậy sao.”
Chỉ nhìn bề ngoài cũng thấy là thế rồi.
Tôi chưa quan sát kỹ Trách Dung nhưng chắc chắn cơ thể hắn đã bị khuyết thiếu ở đâu đó.
Chỉ nhìn tay xuyên qua song sắt thôi cũng thấy vài móng tay đã biến mất.
“…….”
Chỉ mới một ngày mà đã ra nông nỗi này.
Tôi chỉ có thể cảm thấy sợ hãi trước khả năng tra tấn của tiểu mưu sĩ trước mắt.
Con người là sinh vật yếu đuối với đau đớn nên vượt quá giới hạn chịu đựng thì sẽ hỏng mà.
Đây không phải nghĩa bóng.
Trong thực tế để trốn tránh đau đớn mà phát điên là chuyện thường, còn có trường hợp chịu không nổi nên bị sốc chết nữa.
Không phải vô cớ mà thời cổ đại như giờ lại có nghề chuyên gia tra tấn.
Dĩ nhiên nghề tra tấn là nghề chế biến (?) con người theo đủ cách nên đa phần đều có tâm thần bất ổn.
Lần đầu gặp các chuyên gia tra tấn trong hoàng cung tôi đã kinh ngạc biết bao.
Có cả kẻ phản xã hội vui vẻ hưởng ứng vì được hợp pháp đổ máu còn có kẻ vì lòng yêu nước mà rèn luyện ý chí sắt đá.
Mỗi lần nhìn cảnh này lại càng thực cảm đây là thời cổ đại.
…Hiện đại thì có khác gì đâu nhỉ?
Tôi tiến lại gần Trách Dung vẫn đang run rẩy rồi mở miệng.
“Có vẻ đã trải qua khá nhiều chuyện nhỉ.”
“Cái, cái đó…”
“A. Cái này thì không cần trả lời cũng được.”
Chẳng ai tò mò xem một tên đạo tặc bị tra tấn thế nào đâu.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh bình thản nói.
“Vậy giờ đã sẵn sàng trả lời câu hỏi của ta chưa?”
“…….”
“Nếu chưa sẵn sàng thì ngày mai ta lại…”
“Bất cứ gì cũng sẽ trả lời! Xin đừng đi!”
Trách Dung vội vàng trả lời trước khi tôi nói hết lời.
“…….”
Vấn đề là nhìn cảnh ấy thì Tư Mã Ý nhăn mày.
Cũng phải thôi xét cho cùng thì một tên tội phạm đã cắt ngang lời tôi.
“…!”
Trách Dung vừa hét lên với tôi vừa tiếp tục dè chừng ánh mắt Tư Mã Ý thì mặt hắn trắng bệch như thi thể.
“Tiểu nhân sẽ khai hết từ tài sản giấu kín đến đám từng qua lại với tiểu nhân! Xin hãy…”
Có vẻ đã trực giác được nếu tôi rời đi thì sẽ đại họa.
Tôi nhìn hắn rồi hỏi Tư Mã Ý.
“Hắn nói vậy. Giờ làm sao?”
“…Sao lại hỏi thần ạ?”
Vì nếu ta tự quyết định thì chắc sẽ giận dỗi nên mới hỏi chứ.
“Ngài thật sự đối xử với thần như trẻ con…”
Tư Mã Ý nhận ra suy nghĩ trong ánh mắt tôi thì thở dài một hơi rồi trả lời.
“Ngài cứ tùy ý ạ. Thần dù sao cũng chỉ theo ngài thôi.”
“Ồ câu đó thì hơi cảm động đấy.”
“…Cảm động ở chỗ nào ạ?”
Tư Mã Ý hỏi bằng giọng khó hiểu nhưng với tôi biết Tư Mã Ý trong lịch sử nguyên bản là người thế nào thì đây là câu trả lời rất ấn tượng.
Ngươi mà không vừa ý thì giả bệnh mấy năm rồi cuối cùng ‘Cao Bình Lăng’ luôn mà.
Người như vậy mà không lộ chút giả dối nào nói sẽ theo tôi thì thật sự cảm động.
Nhận được sự cho phép từ Tư Mã Ý thì tôi lẩm bẩm một mình.
“Tốt. Vậy giờ nghe thông tin thôi.”
“Rất hay! Ngài đã quyết định sáng suốt!”
Giờ nhìn kỹ thì răng cũng bị nhổ vài cái rồi.
Để khỏi trống trải nên đã đập phá toàn thân rất kỹ càng nhỉ.
Tôi nhìn Trách Dung đang cười xấu xí vì thiếu răng rồi cười khẩy.
“Ta sẽ đợi ngoài này nên cứ thong thả kéo hắn ra.”
Nghe lệnh của tôi thì Trách Dung lại mặt trắng bệch vì không biết chuyện gì.
“Chờ, chờ đã! Trong lúc đó hai con ả kia sẽ làm gì với ta…!”
“Vâng. Thần sẽ nhẹ nhàng khuyên bảo để hắn không nghĩ bậy ạ.”
“Này! Đừng đi! Đừng…”
Ối bị nam nhân van xin thế này thì không thoải mái lắm.
Tôi chịu không nổi tiếng kêu gào tuyệt vọng của Trách Dung nên vội rời khỏi chỗ ấy và chẳng bao lâu sau tiếng Trách Dung cũng im bặt.
Giờ còn lại chỉ có liên minh hào tộc Giang Đông thôi sao.
Tôi gật đầu rồi bước đi thong thả một lúc thì nhìn thấy tình huống đặc biệt.
“Ồ. Ngươi là Bạch Hổ (白虎) đúng không?”
“A, á! Ngài là…”
Cảnh con gái của Tôn Kiên được gọi là Mãnh Hổ Giang Đông gặp gỡ thiếu nữ tự xưng là Bạch Hổ.
Tôn Sách lộ vẻ hứng thú rồi khởi động cơ thể tiến lại gần Nghiêm Bạch Hổ.
“Đến giờ chỉ thấy ngươi chạy trốn nên nếu có cơ hội thì đấu luyện một trận chứ?”
“Hí i i ik…! Nữ nhân đáng sợ muốn cắn chết thần rồi…!”
Nghiêm Bạch Hổ run rẩy như ếch trước rắn rồi vừa nhìn thấy tôi đã chạy ùa đến.
“Cứu, cứu thần với! Giết tướng đã hàng là trái đạo lý ạ!”
“Này! Ngươi cũng là Bạch Hổ mà! Hãy đối mặt đàng hoàng đi!”
Tóc trắng đen lẫn lộn.
Thiếu nữ có màu tóc ấn tượng giống Bàng Thống thì vội hét lên trước lời Tôn Sách.
“Hiện, hiện tại tại thần không phải Bạch Hổ mà là mèo trắng ạ! Meo!”
“…….”
Các ngươi đang làm gì vậy.
Trước câu trả lời vượt xa tưởng tượng thì Tôn Sách giật mình hét lớn.
“Cái, cái gì?! Sao lại nói lời xấu hổ như thế một cách thản nhiên vậy!”
“Để sống sót thì cái gì cũng làm được ạ! Hiện tại thần đang đứng trên xác đồng bào mình đấy!”
Cái này cũng gọi là thân thiết sao thì tôi không biết nữa.
0 Bình luận