401-500

Chương 413: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (7)

Chương 413: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (7)

“Ưm…”

Khi Sơn Việt tộc bại trận quay đầu thuyền rồi chạy trốn điên cuồng thì tôi nhìn Trường Giang rồi chìm vào suy tư.

Không ngờ lại vượt được Trường Giang nơi ngay cả Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản cũng ngã nhào.

Cảm giác thật sự mới mẻ.

“Á a a!”

“Khục!”

Dù chiến cục đã hoàn toàn nghiêng hẳn nhưng vài Sơn Việt tộc vẫn không chịu buông bỏ mà tiếp tục kháng cự đến cùng.

Hoàn toàn không biết từ bỏ là gì.

Phải có cốt khí đến mức ấy mới kháng cự được mấy trăm năm chăng.

Dĩ nhiên loại kháng cự ấy đúng nghĩa chỉ là hành động vô ích.

Nếu chỉ nhờ tâm thế mà giải quyết được mọi việc thì chúng đã sớm lập được nước Việt ở Giang Đông rồi.

Sơn Việt tộc giỏi chiến đấu là sự thật nhưng thủy quân do Chu Du vất vả huấn luyện hai năm cũng không run rẩy hoàn toàn trước thực chiến lần đầu.

Thực tế trận chiến lần này chỉ có thủy quân do Chu Du dẫn dắt tham gia.

Ép binh sĩ không quen thủy chiến vào Trường Giang thì chỉ tạo ra cái chết vô ích thôi.

Tình hình đã vậy nên nếu Chu Du bại trận thì mọi chuyện sẽ chảy theo hướng rất kỳ lạ.

Trong lịch sử nguyên bản nhân vật đánh bại Tào Tháo bằng thủy chiến lại bại dưới tay Nghiêm Bạch Hổ thì không tưởng tượng nổi.

Dù Nghiêm Bạch Hổ thức tỉnh trong tình huống nguy cấp thành siêu Nghiêm Bạch Hổ thì cũng không thắng nổi Chu Du.

Hạng hai thêm một sao cũng không thắng nổi hạng năm được.

Nghe lời đồn đại đại khái thì Nghiêm Bạch Hổ có võ lực và nhân vọng dẫn dắt Sơn Việt tộc nhưng vấn đề là chỉ có vậy thì chưa đủ để tự xưng lập quốc mà vênh váo.

Điều tôi nhắm đến chính là cái đó.

Tôi định hành động giống như lúc thảo phạt Nam Man để dọn dẹp Sơn Việt tộc lưu lại Giang Đông.

Bản thân Nghiêm Bạch Hổ thì không có gì nhưng Sơn Việt tộc theo tên đó thì thật sự vấn đề lớn.

Trong lịch sử nguyên bản Tôn Quyền mất mấy chục năm mới hoàn toàn thảo phạt Sơn Việt tộc liên tục gây vấn đề ở Giang Đông.

Đúng vậy. Mấy chục năm.

Có tưởng tượng được không?

Mười năm trôi qua thì giang sơn cũng thay đổi mà thời gian còn dài hơn thế để lăn xả với Sơn Việt tộc rồi ổn định đất đai.

Dù Tôn Quyền bị gọi là chuột nhắt hay Tôn Jerry rồi chịu đủ loại chế giễu nhưng rõ ràng có đủ năng lực để trở thành quân chủ một nước.

Vấn đề là cuối đời lú lẫn quá nặng dẫn đến đại thảm họa Loạn Nhị Cung.

Khi tôi đang trầm tư thì Tôn Quyền nhanh chóng tiến lại gần dùng giọng đầy khí thế hét lớn.

“Chủ công! Theo lệnh ngài thần đã truyền cho các đạo quân cố ý thả Nghiêm Bạch Hổ cùng đồng bọn ạ!”

“Ừ. Làm tốt lắm.”

Tôi nhận báo cáo rồi gật đầu.

Nếu Nghiêm Bạch Hổ đột nhiên chết queo thì Sơn Việt tộc chắc chắn sẽ giống lịch sử nguyên bản tan rã thành nhóm nhỏ rồi gây đủ loại vấn đề.

Không biết lý do nhưng Nghiêm Bạch Hổ có vẻ nhân vọng tốt.

…Rốt cuộc vì sao vậy?

Có lẽ vì không đối xử tùy tiện với thuộc hạ như các man di khác?

Do sống trong môi trường khắc nghiệt nên tính tình trở nên thô bạo thì man di đúng là phiền phức lớn.

Khương tộc Tây Lương gia nhập thế lực chúng tôi đã lâu năm mà vẫn thỉnh thoảng gây vấn đề.

May mắn là Mã Đằng cai quản Tây Lương và Hàn Toại vẫn dè chừng tôi nên xử lý nhiệt tình nếu không thì hố sâu giữa Hán tộc và Khương tộc suýt nữa sâu thêm.

Giờ đến Tây Lương thì chắc có một hai Khương tộc vì đủ loại tội danh bị chặt đầu treo ở chợ.

Không bị phát hiện thì không phải tội phạm…

Hành động gây vấn đề theo kiểu này thật sự nghĩ không bị phát hiện sao.

Tôi biết cách suy nghĩ khác biệt nhưng mong đừng thực sự hành động như vậy.

Chủ trương cố gắng giữ mạng Nghiêm Bạch Hổ tôi đã nói trước với Tào Tháo khi xuất chinh.

Giờ Nghiêm Bạch Hổ mỗi lần bại trận thì chạy trốn rồi triệu tập Sơn Việt tộc gần đó tiếp tục khôi phục thế lực.

Sơn Việt tộc mà Tôn Quyền trong lịch sử nguyên bản mất mấy chục năm để từng chút dọn dẹp thì giờ sẽ dồn một lần tiêu diệt.

Nghe giải thích này mà ai đó nổi lên trong đầu thì rất bình thường.

‘Ha ha! Chỉ cần tin thần thôi! Thần sẽ quét sạch đám Sơn Việt tộc hay Đơn Việt tộc gì đó rồi trở về!’

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì vua Nam Man chịu trách nhiệm mọi yếu tố fantasy cũng bị khuất phục như vậy mà.

Nói sao nhỉ, Nam Man còn hơn Giang Đông mà đã thảo phạt Nam Man rồi thì dọn dẹp Giang Đông sẽ không mất lâu.

Hơn nữa Giang Đông không chỉ có Sơn Việt tộc mà còn có đám thoát khỏi nhà Hán rồi hoành hành ngang ngược.

Sơn Việt tộc kéo chúng vào với lý do địch của địch là đồng minh rồi gây hỗn loạn thêm.

Sơn Việt tộc trong lịch sử nguyên bản cũng vậy thì Sơn Việt tộc ở đây có khác sao?

Nếu cứ chảy theo dòng ấy thì sẽ mở sự kiện lớn xử lý một lần Sơn Việt tộc và đạo tặc.

Không làm thì là ngu.

Xử lý Sơn Việt tộc như vậy thì còn lại Lưu Do và hào tộc Giang Đông…

Ừm.

Thế lực đang bị Sơn Việt tộc ép đến ngày mai ngày mốt có dám đối đầu với tôi không?

Trừ kẻ điên vì dục vọng quyền lực thì chắc sẽ bám víu vào tôi để bảo toàn mạng sống.

Nghiêm Bạch Hổ cũng không phải hoàn toàn không có suy nghĩ nên phong tỏa hết mọi đường khiến chúng không biết tình hình bên ngoài.

Theo thông tin cuối cùng thì liên minh hào tộc đang co cụm ở vùng hẻo lánh khó gọi là thành phố chỉ tu sửa tường thành.

Cũng phải thôi, thành trì đàng hoàng nhất của chúng là Kiến Nghiệp…. à Mạt Lăng, đã rơi vào tay Nghiêm Bạch Hổ rồi còn đâu.

Tôi từng nhắc rồi nhưng Giang Đông là vùng đất chưa phát triển chút nào.

Thông thường bị giáng chức hay lưu đày thì nghĩ đến cái gì.

Chẳng phải làng quê hẻo lánh sao?

Giang Đông giờ chính là thế.

Thực tế thời Tây Hán cũng dùng Giang Đông làm nơi lưu đày.

Giờ thì vùng quận Nhật Nam (日南郡) tương ứng miền Trung Việt Nam xuất hiện nên thành chuyện xưa.

À mà nghĩ lại thì Giao Châu (交州) cũng có.

Đất do Sĩ Nhiếp chiếm cứ mỗi khi chơi game Tam Quốc.

……Không biết.

Dù sao bình định Giang Đông rồi tính sau.

Tôi hỏi Tôn Quyền đang nhiệt tình phụ tá gần đó.

“Tào Tháo giờ tiến quân đến đâu rồi?”

“Ơ… Chắc chắn theo thông tin cuối cùng thì…”

Tôn Quyền nhận câu hỏi của tôi thì trầm tư một lát rồi đáp.

“A! Gần huyện Đan Dương (丹陽縣) ạ!”

“…Đến đó rồi sao?”

Rõ ràng là lần đầu tiên hành quân ở vùng này mà?

Sao tốc độ tiến quân lại nhanh thế.

Giang Đông là vùng đất hoang vu chưa phát triển nên đường sá chắc không tốt…

Có lẽ vì trạng thái chơi nghiêm túc nên thật sự quyết tâm di chuyển.

Dù sao nếu Tào Tháo đến gần huyện Đan Dương thì chắc chắn đã đánh bại vài lần quân Sơn Việt tộc.

Tôi đối đầu Nghiêm Bạch Hổ thì Tào Tháo đối đầu Nghiêm Dư chăng?

Tào Tháo và Nghiêm Dư đối đầu…

Nhìn thôi cũng thấy kết quả rõ ràng.

Hơn nữa tôi còn gắn thêm Mạnh Hoạch dẫn Vô Đương Phi Quân cho Tào Tháo nên muốn thua cũng không thua nổi.

Vô Đương Phi Quân (無當飛軍).

Phân tích từ thì nghĩa là binh sĩ nhanh nhẹn không ai đương nổi.

Thực tế đây là bộ đội mới thành lập sau khi Gia Cát Lượng chinh phục Nam Man… không Nam Trung.

Nam Trung vốn là vùng núi rừng điên cuồng nên họ đúng nghĩa bay khắp Ích Châu rồi ngăn chặn xâm lược của Ngụy quốc.

Dân tộc vốn đã chiến lực cao mà còn chọn tinh nhuệ trong đó?

Chỉ tưởng tượng cũng biết đánh hay đến mức nào.

Thực tế Vô Đương Phi Quân chỉ vài nghìn người nhưng vài nghìn ấy chịu nổi công kích mãnh liệt mấy vạn của Trương Cáp thời Bắc phạt rồi cuối cùng thành công gọi viện binh của Gia Cát Lượng.

Ngoài ra còn bắn cung cực giỏi và sau khi Gia Cát Lượng chết thì dùng địa hình núi rừng hoàn toàn đùa giỡn mười vạn binh của Tào Sảng.

Có Vô Đương Phi Quân thế này thì không nghĩ sẽ thua du kích chiến với Sơn Việt tộc.

Nhưng trận chiến Vô Đương Phi Quân hoạt động thì Tam Quốc Diễn Nghĩa không miêu tả.

Có lẽ La Quán Trung gần kết thúc nên lười viết dần.

Vốn dĩ đa số độc giả đọc Tam Quốc sau phần Ngũ Trượng Nguyên Gia Cát Lượng chết thì mất hứng ngay.

Những sự kiện sau đó như Tư Mã Ý phát động sự biến Cao Bình Lăng, hay vụ con trai ông ta ám sát Hoàng đế nhà Ngụy giữa thanh thiên bạch nhật để mở đường lập ra nhà Tấn, tuy có được ghi chép lại nhưng xét đến những gì nhà Tấn gây ra sau này cũng chẳng có gì đáng để bận tâm.

Có lẽ La Quán Trung cũng không có tình cảm với Tấn quốc.

Đổng Trác dù sao cũng kéo hoàng đế xuống rồi mới giết, còn con trai Tư Mã Ý là Tư Mã Chiêu thì đâm thẳng hoàng đế chết luôn.

Giống phụ thân nên táo bạo thì hiểu nhưng cái này táo bạo quá chứ.

Nghĩ đến Tư Mã Ý thì tôi quay đầu nhìn tiểu mưu sĩ.

“…Nhìn gì vậy?”

Trước ánh mắt tôi chứa cảm xúc không thể hình dung thì Tư Mã Ý dùng giọng cộc lốc mở miệng.

Tôi đáp điềm tĩnh.

“Chỉ là nghĩ lần này không say sóng nữa thôi.”

“Hừ, đã thích nghi rồi mà lần trước ngài thấy rồi còn nói gì nữa.”

Tư Mã Ý không phụ kỳ vọng của tôi mà đáp lại phản ứng sắc bén.

Quả nhiên tính cách rất đặc biệt.

Nếu tiểu cô nương thế này sau này sinh con thì đứa trẻ ấy sẽ có tính cách gì nhỉ.

Tôi chỉ tò mò thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!