401-500

Chương 477: Lựa chọn (4)

Chương 477: Lựa chọn (4)

Sau khi trận đại chiến lớn kết thúc, tôi nghỉ ngơi một chút đồng thời sắp xếp lại kế hoạch phía trước.

Đế quốc Mông Cổ trong vài năm tới thì không cần bận tâm nữa.

Nếu Thành Cát Tư Hãn thực hiện đúng đề nghị của tôi thì cô ta sẽ liên tiếp đánh bại các du mục ở Trung Á rồi hấp thu họ.

Rồi vài quốc gia sẽ thấy lạ mà gây sự, kết quả bị đánh cho tơi bời dưới mưa bụi, còn những du mục sống sót thì kêu gào "chân ơi cứu ta" mà chạy về hướng châu Âu…

…Đây chẳng phải là Đại di cư của người Germanic sao.

Người Germanic.

Những man di đã quấy nhiễu đế quốc La Mã từ thời trước Công nguyên.

Có thể nói nếu phía đông có Hung Nô thì phía tây có Germanic, hai bên đã xung đột với nhau rất lâu.

Lý do họ đánh nhau cũng đơn giản.

Người Germanic muốn tránh chết đói nên tìm đến vùng đất màu mỡ phía nam để sinh sống, còn đế quốc La Mã thì đương nhiên phải đối phó khi có man di xâm nhập lãnh thổ mình.

Nhưng vì uy thế của đế quốc La Mã quá lớn nên người Germanic chỉ dám khiêu khích nhỏ lẻ, chưa xảy ra chiến tranh toàn diện…

Rồi từ phương đông bỗng có đám “vũ khí hình người" kéo đến?

Những vũ khí hình người ấy chính là tộc Huns.

Dân tộc mà bất kỳ ai học lịch sử thế giới hiện đại cũng từng nghe qua ít nhất một lần.

Lúc ấy Attila chưa lên ngôi nhưng tộc Huns vẫn đánh bại bất cứ kẻ nào họ gặp trên đường đi.

Cuối cùng người Germanic phải chọn một trong hai lựa chọn.

Hoặc chiến đấu với đám vũ khí hình người để bảo vệ vùng đất cằn cỗi ít thức ăn này.

Hoặc dù có dẫn đến chiến tranh toàn diện cũng phải vượt biên giới để định cư trong đế quốc La Mã.

Đây chính là nguyên nhân quyết định khiến đế quốc Tây La Mã sụp đổ.

Đế quốc La Mã từ trước đã loạn đến mức ám sát hoàng đế trở thành chuyện thường ngày rồi.

Sau đó thì lại có chuyện gì đó về người Ostrogoth rồi lại chuyện gì đó về người Visigoth và trở nên loạn cào cào cả lên nhưng họ sẽ tự biết cách giải quyết thôi.

La Mã vốn được gọi là Đế quốc ngàn năm trong lịch sử nguyên bản đâu dễ sụp đổ như vậy?

“…….”

Tôi thử nhớ xem thời điểm này hoàng đế La Mã là ai.

Se… Se…

…Là ai nhỉ?

Không phải Saber đâu.

Tôi cố nhớ tên nhưng không ra thì lắc đầu.

Tôi nhớ đây là vị minh quân cuối cùng xuất hiện trước thời kỳ Hoàng đế quân nhân, nhưng tên không hiện lên.

Nếu là thời kỳ Hoàng đế quân nhân nơi La Mã bị chia năm xẻ bảy như Xuân Thu Chiến Quốc thì chắc đã tan tành rồi.

Nhưng vị hoàng đế xuất sắc về cả quân lược lẫn chính trị ấy thì chắc chắn sẽ xử lý được.

Nghĩ lại thì tôi giống như tự ý ném bom cho người khác, nhưng biết làm sao.

Nếu là một tiền bối xuất hiện sớm hơn nhà Hán đến tận gần 500 năm thì chắc chắn sẽ có thể khắc phục được cuộc khủng hoảng này mà thôi.

Dù sao thì đế quốc Mông Cổ sắp xảy ra nội loạn, sau đó trấn áp rồi tiến về phía tây nên không cần bận tâm nữa.

Ngoài trừ điều đó thì hiện tại xung quanh nhà Hán không còn thế lực nào đe dọa chúng tôi.

…Nghĩ kỹ thì cũng không phải là hoàn toàn không có.

Dù trong lịch sử nguyên bản phải vài chục năm nữa mới xảy ra, nhưng tổ tiên tôi từng dẫn kỵ binh xâm lược Trung Quốc.

Nhìn bối cảnh chiến tranh thì cũng hiểu được, nhưng thời điểm đó Cao Câu Ly… ừm…

So với Trung Quốc thì chưa mạnh lắm.

Phía bắc lại đang gầm gừ với quốc gia dân tộc Hàn (韓) khác là Phù Dư, Trung Quốc cũng chưa trải qua Loạn Bát Vương và Ngũ Hồ Thập Lục Quốc để quốc lực suy yếu nghiêm trọng nên đối đầu trực diện thì còn thiếu.

Cuối cùng Cao Câu Ly khiêu chiến với Ngụy quốc thì đại bại.

Thủ đô thành Quốc Nội bị chiếm, rơi vào tình thế diệt vong.

Dù vậy tổ tiên vẫn kháng chiến quyết liệt khiến Ngụy quốc phải rút lui…

Nhưng việc bị sắp xếp thứ bậc rõ ràng thì không thể phủ nhận.

Ý là phải chờ thêm thời gian thì Cao Câu Ly mới đủ mạnh để đánh bại 100 vạn đại quân nhà Tùy và 30 vạn đại quân nhà Đường.

Vậy thời điểm Cao Câu Ly thực sự mạnh lên là khi nào.

Phù Dư sau này bại dưới tay du mục nên quốc gia suy yếu nghiêm trọng, thêm ba vị vua dẫn dắt thời kỳ thịnh trị của Cao Câu Ly xuất hiện thì Cao Câu Ly mới thực sự mạnh lên.

Vậy ba vị vua ấy là ai?

Tiểu Thú Lâm Vương, rồi Quang Khai Thổ Thái Vương và Trường Thọ Vương.

Trung Quốc thì đang trong tình trạng loạn cào cào vì Ngũ Hồ Thập Lục Quốc hay gì đó, và Phù Dư cũng giống như Trung Quốc đang bị man di đập cho tơi bời và chết dần chết mòn.

Trong tình huống bốn bề là chiến trường mà có ba vị vua kiệt xuất xuất hiện thì Cao Câu Ly phát triển mạnh mẽ cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng hiện tại chưa phải thời điểm ấy.

Vị quân chủ chinh phục vĩ đại nhất lịch sử Hàn Quốc là Quang Khai Thổ Thái Vương phải chờ thêm ít nhất 200 năm nữa mới xuất hiện, trừ phi ông nghịch thiên cải mệnh…

Trừ phi…

…Ưm.

Thôi. Nghĩ đến đây thôi.

Sợ lời nói thành sự thật nên tôi chuyển sự chú ý sang đám Công Tôn gì đó kẹt giữa Cao Câu Ly và nhà Hán.

Tôi kéo cơ thể đau đớn đến Ký Châu do Viên Thiệu cai quản, hỏi người phụ nữ đang ngồi trước mặt.

“Công Tôn Toản giờ đang làm gì?”

“Dạ. Theo tin mật thám báo về thì hắn vẫn đang ẩn mình không ra khỏi Dịch Kinh Lâu.”

Tôi nghe vậy thì gật đầu đại khái.

“Tốt. Không có gì thay đổi thì may rồi.”

Thành thật thì nghe nói mở cửa cho man di nên tôi còn tưởng tâm lý đã thay đổi.

Dù giờ có sửa đổi thái độ thì cũng chẳng thay đổi được gì, nhưng ít nhất giảm tổn thất cho quân ta thì tốt đẹp đôi bên.

Dịch Kinh Lâu đúng nghĩa là pháo đài quy mô lớn tập trung toàn bộ sức mạnh của một thế lực nên nếu cố thủ thì tình hình sẽ rất nan giải.

“Tình hình đã đến nước này thì ta phải nghe kế hoạch thôi. Ngươi định chiếm Dịch Kinh Lâu thế nào?”

“…Ý ngài là kế hoạch ạ?”

Tôi gật đầu thì Viên Thiệu dùng đôi mắt vàng kim nhìn tôi đáp.

“Trước đây Đại tướng quân từng nói rằng Công Tôn Toản ẩn mình sau tường thành sẽ sớm có hành vi kỳ quái khó hiểu.”

“…….”

“Dự đoán ấy hoàn toàn chính xác, Công Tôn Toản không xuất hiện ngay cả trong quân trung (軍中, bên trong quân đội) nên binh sĩ và tướng lĩnh liên tục đào ngũ.”

Viên Thiệu dùng thái độ chẳng có gì khó khăn đáp rồi tiếp lời ngay.

“Quân đội quy mô giảm sút, sĩ khí cũng rơi thì không thể phòng thủ tử tế được.”

Nữ nhân tóc vàng lẩm nhẩm chân lý hiển nhiên rồi lại cúi đầu.

“Thần định lợi dụng lúc cảnh giới yếu đi mà đào hầm để tránh công thành chiến.”

“Vậy sao?”

Viên Thiệu đúng như dự đoán của tôi không có cách nào chính diện nên định đào hầm chiếm Dịch Kinh Lâu như lịch sử nguyên bản.

Cũng phải thôi, hào sâu 10 lớp, tường thành mỗi nơi cao hơn 12m, hàng ngàn tháp canh, không ai dại gì xông thẳng vào pháo đài kinh khủng ấy.

Chắc nhìn tận mắt Dịch Kinh Lâu thì há hốc mồm vì quy mô.

Dù sao kế hoạch đào hầm của Viên Thiệu không tệ, nhưng giữa chừng phát sinh một vấn đề.

“…Kế hoạch còn chưa thực hiện thì man di phương bắc đã kéo đến.”

“Đúng vậy ạ.”

Viên Thiệu cúi người cung kính trước lời lẩm bẩm của tôi.

“Bây giờ man di phương bắc cũng đã rút lui, chỉ cần ngài ra lệnh thì thần sẽ bắt Công Tôn Toản về ngay.”

“…….”

Tôi suy nghĩ một lát rồi nhận ra mùa đông sắp kết thúc nên gật đầu.

“Được. Cho binh sĩ nghỉ ngơi một thời gian rồi thảo phạt hắn.”

“Dạ.”

Viên Thiệu đã quyết định hợp sức với tôi như Tào Tháo không chống đối mà ngoan ngoãn tuân theo.

Bình thường hấp thu thế lực lớn thế này thì sẽ có chút tiếng ồn, nhưng có lẽ vì từng hợp sức đối phó kẻ địch khổng lồ nên không phát sinh vấn đề thừa thãi.

“Hừm… Thật nhàm chán.”

“Ừ?”

Khi cuộc nói chuyện với Viên Thiệu kết thúc thì giọng nói quen thuộc vang lên gần đó.

Nếu Viên Thiệu là hoàng kim (黃金) thì nữ nhân này nên gọi là bạch kim (白金).

Tào Tháo đứng quan sát tình hình thì tặc lưỡi nói với chúng tôi.

“Thật sự lâu lắm rồi mới gặp, sao lại chỉ dùng biểu cảm cứng nhắc để bàn chuyện công vụ thế?”

“…….”

Lại nói linh tinh nữa.

Tính cách Tào Tháo như bóng bầu dục không đoán được sẽ nảy hướng nào vẫn thể hiện rõ sự tồn tại trong tình huống này.

“Chi bằng nhân lúc nhớ nhau tha thiết thì bày tỏ tình cảm sâu đậm thiết tha thì sao?”

“…Im đi.”

Tôi day trán nói thì Tào Tháo nở nụ cười đẹp đẽ hợp với ngoại hình.

“Thật mạnh mẽ. Cái đó cũng quyến rũ đấy chứ.”

“…….”

Muốn phát điên rồi.

Làm sao bịt miệng nữ nhân này đây?

“A, Bản Sơ. Ngươi có biết không? Đại tướng quân khi nam nữ đồng phòng thì…”

“Thôi nào.”

Tôi vội ngăn Tào Tháo khi cô ấy sắp nói điều gì đó không ổn.

Quyền riêng tư của tôi đi đâu hết rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!